Đức Trần - Sự chọn lựa giữa hai cây kẹo

  • Bởi Admin
    29/10/2010
    1 phản hồi

    Đức Trần

    Do Dự Giữa Tự Do

    Cuộc bầu cử năm nay ở Quận Cam không còn là chính trị địa phương mà thu hút sự quan tâm của toàn nước Mỹ. Đặc biệt đây là lần đáng ghi nhớ trong bản đồ chính trị khi có một nhân vật gốc Việt, dân biểu tiểu bang Trần Thái Văn đã làm các chính khách danh tiếng thuộc hạng nhất nhì thế giới như cựu tổng thống Bill Clinton và nữ sĩ Sarah Palin phải lưu tâm vận động.

    Đối với người Việt khắp nơi trên đất Mỹ như mềnh đây và có lẽ cả Việt Nam, cuộc bầu cử này tạo nên một sức thu hút đặc biệt vì tên tuổi bà đối thủ Loretta Sanchez là một nhơn vật gần như mang tính tiêu biểu cho những vấn đề liên quan giữa Mỹ và Việt Nam.

    Ở Việt Nam, báo chí không nhắc nhiều về câu chuyện bầu cử với yếu tố Việt Nam rất lớn vì những phương diện khách quan. Còn ở Mỹ một số tổ chức cộng đồng của người Việt lại lâm vào thế giữa “tự do trong do dự” không thể cất lên một tiếng nào để chọn bên.

    Xét cho cùng, cộng đồng Việt Nam như một người phải chọn ăn một trong hai cây kẹo kéo, mà chỉ được chọn một cây thôi nhé! Lúc đầu ai cũng tưởng là như thế. Thế nhưng gần cuối chương trình, hai cây kẹo so găng đấu nhau kịch liệt. Tuy mất đi chút hương vị ngọt ngào nhưng trận đấu Trần vs. Sanchez đang tới hồi kịch liệt: “cây kia đắng hơn, cây nào ngọt hơn?”.

    Mềnh không được đầu phiếu ở California nhưng hàng ngày dán mắt vào màn hình và hộp thư đọc hoài không hết. Nhiều người cho là chính trị dơ bẩn, nhưng nếu bạn là người đầu phiếu thì phải càng biết rõ từng ứng cử viên thì càng có sự lợi ích trong lựa chọn. Bẩn bây giờ mà lôi ra được thì tránh được những cái bẩn về sau. Về mặt lý thuyết như thế là tốt rồi. Cũng có người nói rằng, người đi bỏ phiếu nếu cho phép cử tri cũng muốn biết đến từng centimet trên thân thể của từng ứng cử viên trước khi bầu chọn mới là thoả lòng hoan hỉ.

    Chọn ai bây giờ?

    Mềnh có cơ hội biết đến hai ứng cử viên Trần Thái Văn và Loretta Sanchez và những nhân vật trong xã hội liên quan tới họ. Đối với mềnh, cả hai đều là sự lựa chọn ngọt ngào nhưng bảo phải chọn dứt khoát một trong hai thì lại đâm ra do dự, không muốn nói thật lòng.

    Điều đáng tiếc là phải bỏ đi một trong hai người đó.

    Mềnh có một lý do riêng về mặt cá nhân. Những lúc làm ký giả tự do "hóng hớt" cho đài BBC về những phóng sự sinh hoạt người Việt ở Mỹ, với danh nghĩa ký giả mềnh có một số cơ hội tiếp xúc với bà Loretta Sanchez. Phải nói là bà dân biểu rất ngọt ngào và có sự quan tâm rất chân thành và sâu sắc đối với những vấn đề Việt Nam. Từ những vụ luật sư Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và những nhà bất đồng chính kiến bị bắt bà đã nhanh chóng ra thông cáo báo chí gây tiếng vang về mặt quốc tế và thúc đẩy bộ ngoại giao Hoa Kỳ có phản ứng lập tức.

    Bà không ngần ngại tuyên bố những việc bà đã làm và sẽ làm ở quốc hội trong những tiếng đồng hồ sau. Đối với phong trào đấu tranh cho dân chủ đây là sự khích lệ lớn. Về mặt người đưa tin, mềnh được ưu thế đưa ra những dự đoán mà bà đã cho biết. Vô hình trung bà Loretta Sanchez cho mềnh sự chuyên nghiệp.

    Trưởng ban Việt Ngữ đài BBC, ông anh Nguyễn Giang có lần nói với mềnh bí quyết làm một ký giả độc lập hay là càng đứng xa chính trị gia thì càng tốt. Mềnh ghi nhận câu nói này vì tính nguyên tắc và chuyên nghiệp rất cao. Nhưng nếu đứng quá xa thì lúc cần chuyện muốn phỏng vấn thì làm sao mà nói chuyện, phải tự giới thiệu họ hàng hết sức trân trối. Dù sao họ cũng là nhơn vật lớn, sức thu hút và quyền lực rất bao đồng. Đứng xa như vậy thì tiếc cho những mối liên hệ cá nhân quá! Mềnh chỉ đứng ở trạng thái vừa xa vừa gần (như kiểu Titanic) với văn phòng bà Sanchez và luôn cảm thấy rất quý hóa và trân trọng những việc làm của bà cho cộng đồng và cả những nhà bất đồng chính kiến đang bị giam cầm ở Việt Nam. Với những tâm trạng này, mềnh vẫn cảm thấy mình là một nhà hoạt động xã hội hơn là một nhà báo tự do và hóng hớt.

    Dân biểu Trần Thái Văn với mềnh cũng có mối quan hệ báo chí như trên nhưng thêm vào đó là tính màu cờ sắc áo. Trần Thái Văn thuộc về một di sản gốc Việt mà cộng đồng khắp nơi cố sức vun bồi cho niềm tự hào dân Việt nói chung. Chứng kiến những lần sang vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, mềnh nhận thấy Trần Thái Văn cho những người lớn tuổi thế hệ VNCH một cảm giác thân thiết, một cảm giác thuộc về của họ. Tuy nhiên, ở chức vụ ít ảnh hưởng hơn nên Trần Thái Văn chỉ làm được trong những phạm vi có thể. Trần Thái Văn cũng là người mềnh có thể gọi điện bất cứ lúc nào và sẳn sàng trả lời những câu phỏng vấn mang tính "hóng hớt" của mềnh để đề tài trở nên sống động và từ đó mềnh với Trần cũng trở thành mối liên lạc gần nhiều hơn xa.

    Cũng phải nói thêm thời Trần Thái Văn Văn tranh chức dân biểu California, ban vận động cũng về thành phố Philadelphia gây quỹ. Mềnh cũng là một trong những người trong ban tổ chức và có những kỷ niệm tốt đẹp. Lúc đó, đối thủ của anh Văn là người không ai biết cho nên cộng đồng khắp nơi tha hồ vận động. Báo chí Việt Ngữ phần lớn cổ vũ hết lòng.

    Lần này thì khác hẳn, những tờ báo lớn trong làng Việt Ngữ ở California không công khai ủng hộ ai cả mà theo tiêu chuẩn không thiên vị. Nếu ký giả có sự thiên vị thì cũng phải tinh vi không được lộ liễu (mềnh đang nghi nghi ký giả Người Việt quá rồi nhất là cái bác gì tên là HN hay trả lời cho báo tiếng Spanish). Mềnh có hỏi một chủ biên của một tờ nhật báo không phải Người Việt ở Quận Cam, anh ấy bảo rằng ở trên này một số bài tinh vi mà do ban vận động tranh cử đưa ra muốn được đăng là phải trả tiền y như quảng cáo, (nghe đâu lên giá tới $4,000 đô-la)

    Anh ấy còn dự đoán rằng nếu hôm đấy "trời mưa thì Trần Thái Văn thắng, trời nắng thì thua vì trời nắng dân Mễ (Mexico) đi bầu nhiều. (Mình nghĩ là trời mưa họ mới ở nhà không đi hái lượm mới có giờ đi bầu chứ). Dân Việt Nam mưa nắng gì cũng đi bầu vì ý chí chính trị có phần quyết liệt hơn." Chung lại, tinh thần sắc tộc cũng đóng vai trò rất lớn qua vụ kỳ bầu cử này.

    Anh chủ biên ấy hỏi mềnh ở xa như thế thì ủng hộ ai, bỗng dưng mềnh lại đâm ra do dự phòng hờ vì không biết trả lời làm sao để chủ kiến không bị đánh giá thấp vì hiện nay cảm xúc dành cho đảng phái và ứng cử viên ở Quận Cam đang bốc cao quá. Nhưng ngại nhất là sợ anh nghi mềnh dùng vai trò ký giả hóng hớt ủng hộ kin kín một cách rất “tinh vi chiến lược” để khỏi mất các quan hệ cá nhân sau này.

    Phải chọn một bên thôi

    Thế rồi mềnh cũng phải ngay thẳng nói ra: "Em ủng hộ anh Văn anh ạ! Em thích bà Sanchez nhưng mà ủng hộ anh Văn thôi. Em nghĩ những thứ bà Sanchez làm được, anh Văn sẽ làm được mà có khi còn hay hơn, cửa văn phòng dân biểu không chừng anh còn mở rộng hơn bà Sanchez chứ không vừa. Với lại đối với người Việt từ xa thì anh Văn thắng cử đó là kỳ tích cộng đồng... Biết bao nhiêu người gốc Mễ đã làm lớn. Bầu cho anh Văn vì là cả một sự nghiệp phát triển chính trị dòng chính của người Việt ở Mỹ đấy…

    Cũng như bao người Việt không ở Quận Cam, tuy không được đầu phiếu tại địa phương này nhưng gởi sự ủng hộ bằng tài chánh hoặc thời gian tình nguyện. Mềnh cũng đã quyết định như thế.

    Đối với mềnh, cuộc bầu cử ở Quận Cam quả là một sự đắn đo và do dự về mặt cá nhân vì biết cả hai phe tới mức độ cá nhân. Nhiều người mềnh quen biết đã cất giữ sự do dự trong lòng cho tới thời kết quả. Nhiều bạn làm trong văn phòng dân biểu Sanchez chắc là hơi “căm thù” mềnh lắm vì các bạn ấy cũng hay gởi thư cho mềnh và nằm trong cả FL trên Facebook. I am sorry nha!

    Thế là mềnh đã chọn phe một cách công khai, cho dù hơi muộn. Mềnh rủ một đứa bạn nữa cuối tuần bay sang Quận Cam xem không khí bầu cử. Mềnh cù rằng nếu Việt Nam mà bầu cử tự do thì không khí cũng như thế thôi, phải xem cho biết chứ.

    Hai người hẹn nhau mua vé máy bay sang Quận Cam xem không khí bầu cử mà mềnh nâng lên như một lễ hội chọi trâu. Trâu nào đánh bại trâu nào.

    Và cũng như những lần đi vận động (khi mềnh chưa làm ký giả tự do “hóng hớt”), mềnh để máy nhắn cho anh Trần Thái Văn và báo là cuối tuần này mềnh sang ủng hộ anh đấy. Nếu anh có chương trình cắm bảng hay ra đứng đường nào kêu gọi bà con thì mềnh sẽ xin một chân tình nguyện trong hai ngày.

    Đó cũng là quyết định rất chính trị của cá nhân mềnh.

    Sorry! Ms. Lotetta Sanchez.

    Khi nào bà tranh cử chức khác thì mềnh sẽ nhất định ủng hộ hết tình, như tranh vào những chức vụ cao hơn, Thống Đốc, Thượng Nghị Sĩ chẳng hạn. Nhưng kỳ này mềnh xin ủng hộ anh Văn vì anh ấy cũng coi như là bạn mềnh.

    Thôi mình phải đi cầu mưa đây.

    SanchezTran.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Người Việt: Thất bại lớn cho các ứng cử viên gốc Việt

    SANTA ANA (NV) - Nếu sự thua cử của ứng cử viên Dân Chủ là tin lớn cho nước Mỹ, thì sự thất bại của rất nhiều ứng cử viên gốc Việt là một đặc điểm của kỳ bầu cử năm nay.

    122619-UCVVIETNAM-01.jpg

    Số ứng cử viên gốc Việt tại Quận Cam năm nay lên đến 19 người. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

    Khởi đầu với vị dân cử gốc Việt cao cấp nhất, Dân biểu Cao Quang Ánh. Trong lúc các đảng viên Cộng Hòa khác vui mừng trong chiến thắng, ông đã phải bị thua đối thủ Cedric Richmond với tỷ số chênh lệch 34%-64%.

    Tại quận Cam, nơi một ứng cử viên khác nuôi hy vọng vào Hạ Viện Hoa Kỳ, ứng cử viên Trần Thái Văn bị dẫn 51%-42% với tất cả phòng phiếu đã đếm xong. Mức khác biệt lên tới 4,993 phiếu, một con số khó khắc phục nếu trông đợi vào phiếu khiếm diện.

    Người muốn vào thế vị trí ông Văn tại Hạ Viện tiểu bang, ông Phú Nguyễn, cũng bị dẫn nặng nề, 56%-44%, cách biệt trên 8,000 phiếu.

    Trong thành phố Westminster, California, nơi có tỷ lệ người gốc Việt cao nhất hải ngoại, cử tri đang bầu cho 2 ghế nghị viên và một thị trưởng. Ứng cử viên thị trưởng Bruce Trần thua nặng, 19%-71%, trong khi hai nghị viên đương nhiệm người gốc Việt, Trí Tạ và Andy Quách, đang sát nút nhì ba, cách nhau 48 phiếu. Còn vị trí đầu bảng đã mất rồi. Westminster từ nay mất vị trí có một hội đồng thành phố đa số gốc Việt.

    Ứng cử viên Ðỗ Tân Khoa, một người nổi tiếng trong cộng đồng Việt Nam, đã không thu hút được cử tri bên ngoài cộng đồng, đứng áp chót trong danh sách 7 ứng cử viên.

    Ở học khu Huntington Beach, cũng bao gồm một phần thành phố Westminster, ứng cử viên Nguyễn Mạnh Chí thua xa. Với 3 ghế, ông Chí đứng hạng 4 và người hạng 3 có gần gấp đôi số phiếu của ông Chí.

    Trong đặc khu vệ sinh Midway City, bao gồm cả thành phố Westminster, Cựu Nghị viên Tony Lâm thất bại trong việc trở lại chính trường. Trong cuộc bầu cử cho 3 ghế, ông đã bị vào hạng tư.

    122619-UCVVIETNAM-02-400.jpg

    Ứng cử viên Trần Thái Văn bị dẫn 51%-42% với tất cả phòng phiếu đã đếm xong. Mức khác biệt lên tới 4,993 phiếu, một con số khó khắc phục nếu trông đợi vào phiếu khiếm diện. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

    Tất nhiên, không phải tất cả mọi tin tức đều là tin xấu. Ở Texas, Dân Biểu Tiểu Bang Hubert Võ, tới 3 giờ đêm địa phương, đang dẫn trước đối thủ của mình hơn 1,000 phiếu.

    Tại Fountain Valley, một thành phố sát cạnh Westminster với nhiều gia đình Việt Nam, ông Michael Võ đắc cử nghị viên thành phố. Ðây là lần đầu tiên một ứng cử viên gốc Việt đắc cử tại thành phố này, mở tầm ảnh hưởng của cộng đồng Việt Nam ra một khu vực mới.

    Trong những ngày tới, sẽ có nhiều người cố gắng trả lời câu hỏi: Ðiều gì đã khiến ứng cử viên gốc Việt không thành công như trước? Có phải cộng đồng Việt Nam có vấn đề? Hay có phải chính các ứng cử viên có vấn đề nên không được ủng hộ? Chắc chắn bên cạnh sự tự tìm hiểu mình, sẽ có những sự trách móc, đổ lỗi. Ứng cử viên gốc Việt nay mai có tiếp tục thành công không, một phần tùy thuộc vào việc có trả lời được những câu hỏi này.

    Theo Người Việt