Chúng ta đã thắng ở Việt Nam!

  • Bởi Admin
    28/10/2010
    1 phản hồi

    Robert S. McElvaine, The Huffington Post<br />
    Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

    Hiểu được những gì xảy ra tại Việt Nam hơn 40 năm trước là một vấn đề rất đáng quan tâm khi người Mỹ cân nhắc tương lai việc can thiệp của mình tại Afghanistan. Tháng Mười một năm trước, tờ Newsweek đã đăng trên trang chủ bài viết mang tên "Chúng ta (đã có thể) thắng ra sao tại Việt Nam."

    Đối với tôi thì rõ ràng là từ ba chuyến viếng thăm Việt Nam trong hai năm qua -- bao gồm cả một chuyến đi cùng một nhóm người lớn mà tôi làm trưởng đoàn cùng với một chuyến đi với các sinh viên Đại học Millsaps vào tháng Năm -- cho thấy rằng bài học thật sự bắt đầu bằng việc loại bỏ cụm từ "(đã có thể)" từ đầu đề bài báo ấy.

    Hoa Kỳ đã thắng tại Việt Nam. Chiến thắng của người Mỹ, đã bị chậm trễ hơn bốn mươi năm vì diễn tiến của cuộc chiến tranh, cuối cùng đã đạt được bất chấp những nỗ lực của Lyndon Johnson và Richard Nixon tìm cách ngăn cản nó.

    Hoa Kỳ đã thua trong cuộc chiến tranh, nhưng chắc chắn đã thắng về hoà bình. Cuộc đấu tranh, từ câu nói nổi tiếng của Tổng thống Johnson, là vì "trái tim và khối óc" của người dân Việt Nam. Trái tim và khối óc không thể chiến thắng được bằng vũ lực; chúng được thắng qua lực lượng của tư tưởng và văn hoá.

    Một khi Việt Nam tiếp tục chiến đấu, họ sẽ không thể thua cuộc trong cuộc chiến quân sự.

    Một khi Hoa Kỳ ngừng chiến đấu, họ không thể thua cuộc vì hoà bình.

    Và nếu Hoa Kỳ đã không tham gia cuộc chiến ngay từ đầu, họ đã chiến thắng cuộc chiến văn hoá ấy sớm hơn nhiều.


    Một bảng hiệu tại "Thành phố Hồ Chí Minh" (Sài Gòn)

    Những người Cộng sản đã thắng trận đầu bằng một thứ chiến tranh du kích. Hoa Kỳ đã chiến thắng cuộc đấu tranh rộng lớn hơn để chiếm lấy trái tim và khối óc của người dân qua một thứ chiến tranh du kích về văn hoá.

    Tờ thị thực nhập cảnh của chúng tôi đề "Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam". Trên thực tế thì hiện nay đất nước này là "Phi-Cộng hoà Tư bản Chủ nghĩa Việt Nam". Một hệ thống chính trị độc đảng vẫn còn nắm quyền, và có những cố gắng nửa vời, gián đoạn nhằm ngăn cản người dân truy cập thông tin. Đôi khi bạn có thể truy cập được Facebook; đôi khi lại không. Đôi khi truyền hình tiếp dẫn các đài CNN và BBC, đôi khi không.

    Một trong những kênh truyền hình trong khách sạn chúng tôi ở tại Hội An trong chuyến đi vào tháng Năm đã chiếu đi chiếu lại cả ngày những chương trình biểu diễn thời trang của hãng đồ lót Victoria Secret. Tôi đoán rằng những chương trình này đã thay thế các kênh CNN và BBC và nhà cầm quyền cho rằng việc chiếu những cô gái đẹp biểu diễn đồ lót nhằm thay thế tin tức chính xác sẽ giúp giảm bớt những than phiền về việc ngăn cản thông tin.

    Chúng tôi hỏi một phụ nữ về những dạng cấm đoán và đàn áp dưới chế độ Cộng sản trong thập niên sau khi miền Nam sụp đổ năm 1975, và đã nhận được một câu trả lời tóm tắt tình hình Việt Nam hiện tại: "But now -- it's OK!"

    Nếu lấy bất cứ tiền đề nào để thay thế cho "it", thì nhận định trên đều hợp nghĩa. Đây có thể là khẩu hiệu mới của Việt Nam: "But now -- it's OK!"

    Còn về phần "xã hội chủ nghĩa" trong danh hiệu chính thức của đất nước thì nó cũng chẳng còn chính xác, chẳng khác nào một số người đang mắng Tổng thống Obama là một "kẻ theo chủ nghĩa xã hội." Chủ nghĩ tư bản đang thống lĩnh trên đỉnh cao bất cứ mọi nơi.

    Ngược lại, quốc gia cựu Cộng sản này đã áp dụng chế độ kinh tế tự do quá trớn. Để tôn trọng di sản Mác-xít của mình, người Việt không thích mô tả thực tế hiện tại của mình với cụm từ "chủ nghĩa tư bản" đầy thô bỉ, thay vì thế họ sử dụng cụm từ "nền kinh tế thị trường."

    Việt Nam hôm nay còn ít tính chất xã hội chủ nghĩa hơn cả tiểu bang Mississippi quê tôi. Tôi nói thật. Nước Mỹ đang rất cần hệ thống y tế toàn khắp, nhưng chúng ta cũng còn chế độ trợ cấp y tế Medicaid cho người nghèo. Một số trường học công cộng vẫn còn nhiều điều chưa thoả mãn, nhưng ta vẫn được miễn phí giáo dục đến hết cấp trung học. Chúng ta lại có hệ thống An sinh Xã hội. Ở Việt Nam thì không, ở đây người nghèo vẫn phải trả chi phí y tế lẫn chi phí giáo dục cho con em họ từ cấp tiểu học trở lên và chỉ có công chức nhà nước mới được những khoản lương hưu ít ỏi.

    Tôi trông đợi cảnh Hồ Chí Minh sẽ phải ngồi dậy trong cái hòm kính của mình khi chúng tôi thăm viếng ông ở Hà Nội, nhưng trông ông có vẻ thanh thản trước hiện trạng cuộc cách mạng của ông đang sụp đổ qua một đổi thay có thể đặt tên là Cuộc Cách mạng Văn hoá Tư sản Vĩ đại.

    Tự do là một cơn bệnh truyền nhiễm có thể tự lây lan; nó là một loại vi khuẩn tự sao chép; nhưng nó không thể được trang bị vũ khí và truyền tải bằng chiến tranh.

    Hiện tình tại Afghanistan thì phức tạp và khó khăn hơn nhiều, và những bài học của Việt Nam có thể không áp dụng được. Nhưng ít nhất chúng ta cũng nên thấy rõ những bài học này là gì.

    Vì thế, hãy bỏ đi cụm từ "(đã có thể)". "Chúng ta đã thắng Việt Nam" bằng cách chấm dứt cuộc chiến.

    Nguồn:

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đây cũng là cách duy nhất để người Việt hải ngoại có thể giành chiến thắng trở lại. Hãy chuyển tinh thần dân chủ phương Tây vào Việt Nam thay cho CCCD.