La Vie en Rose – Đời là màu hồng

  • Bởi Admin
    25/10/2010
    0 phản hồi

    Lê Hồng Lâm

    Mình mới đọc tập truyện ngắn “Lại chơi với lửa” của Linda Lê. Một tập truyện gây cho mình sự sợ hãi, choáng váng và đôi lúc chấn động về cách sử dụng ngôn ngữ để tạo nên một thế giới văn chương dị biệt, về những con người dị biệt, những kẻ cô độc trong bóng đêm với những ý nghĩ ma quái và cuối cùng trở thành nạn nhân cho những ý nghĩ ma quái đó. Rất nhiều tầng ý nghĩa ẩn dụ trong những câu chuyện siêu thực và kinh dị khó có thể lý giải, và đôi lúc cũng chẳng cần phải cố để lý giải.

    Trong tập này có một truyện chỉ khoảng 2000 từ, có tên “Con mắt Brion”. Brion sinh ra ở vùng nhiệt đới và năm lên sáu tuổi, nó mắc một chứng bệnh về mắt. Khi nghe bố mẹ nó dự định chuyển về Pháp, nó trốn vào rừng, hi vọng được mất tích và bỏ lại trong cõi thiên đường đó. Nhưng người ta tìm thấy nó, với hai con mắt sưng vù và gần như không mở lại được nữa. Sau khi đến Pháp, các bác sĩ nhãn khoa cũng không cách gì chữa khỏi cho nó. Brion trở thành một đứa trẻ mù và lầm lì trong suốt 2 năm, cho đến một buổi sáng nó nghe thấy vọng lên tiếng hát ca của vùng hải đảo, hai mắt nó mở lớn, nhưng không phải nó đã khỏi bệnh, nó nhìn thế giới toàn được tô màu hồng.

    Mẹ nó sung sướng bởi nghĩ đó là bản chất của dịu dàng và đa cảm, nhưng nó thì thấy tuyệt vọng, từ tuyệt vọng hóa thành giận giữ và cuối cùng là hành động. ”Tội ác đầu tiên của nó năm lên 9 là giết chết một con mèo sau khi hành hạ nó cả buổi chiều. Nhưng đến lớp, đứa bạn học nào của nó cũng khoác lác chuyện đã từng giết một con mèo. Điều đó khiến nó cay đắng vì nghĩ mình đặc biệt thế này mà chỉ giết chết một con mèo. Nó tiếp tục hành động. Nạn nhân tiếp theo là một con bé con xinh xắn đang mút kem. Nó nấp trong bụi, dùng ná thun bắn một viên đá vào mắt con bé. Con bé bị mù. Sự việc gây chấn động, báo chí lên tiếng, mẹ nó âu lo về sự ác độc ngoài kia và lo sợ cho đứa con yếu đuối nhẹ dạ của mình.

    Nạn nhân tiếp theo là một ông già mù đang cho chim ăn, nó dụ ông đến vách đá sát bờ biền. Nó kêu ông tiến thêm một bước, ông già mù hẫng chân và rơi xuống vực. Tiếp theo, Brion xô thằng bạn thân nhất xuống nước, một kẻ không biết bơi và mong nhìn thấy một cái xác chết trôi màu xanh lục, nhưng cái xác lại giống một con tôm to không còn tươi lắm.

    “Brion đã hi vọng cứ gây đổ máu nó sẽ tô được một màu khác lên thế giới, nhưng tất cả vẫn cứ hồng một cách thê thảm”

    Bà mẹ tiếp tục hãnh diện về sự đặc biệt của đứa con, Brion vẫn tiếp tục dễ thương với mẹ nó và chẳng ai biết hành động của nó. Tiếp tục là một đoàn tàu bị trật bánh do một viên đá trên đường ray và người ta lôi ra được 50 cái xác. Sắc màu vũ trụ vẫn không thay đổi. Năm 18 tuổi, gia đình tổ chức lễ sinh nhật đặc biệt cho nó, dù mẹ nó, y tá tại nhà hộ sinh vẫn còn chấn động vì cả một lứa trẻ sơ sinh bị chết ngạt vì hệ thống sưởi, bị hỏng. Ba ngày sau, nạn nhân tiếp theo là cha nó, khi thấy mẹ nó đầm đìa nước mắt vì biết chồng ngoại tình. Cái xe hỏng thắng nằm dưới khe đá được tìm thấy vào sáng hôm sau với cái xác của cha nó. Brion rất hài lòng vì đã theo học một khóa cơ khí.

    Nhưng màu hồng vẫn không biến mất, “Với con, thì ngày nào cũng hồng và con hết chịu nổi với cái thế giới thoa màu bộ tịch thế này”. Mẹ nó trở thành nạn nhân tiếp theo trong một vụ chết đuối ở biển.

    Brion còn lại cô độc một mình trên thế giới này. Rất nhiều người, bạn bè của ba mẹ nó thương nó và mai mối cho nó. Brion cũng từng nghe nói hễ lập gia đình thì hết thấy đời màu hồng và ao ước thử nghiệm. Nó đã thử đủ cách để tìm lại một thế giới muôn màu nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Và đêm tân hôn, khi nó ôm chặt lấy vợ mới cưới, nó nghe một tiếng thì thào: “Em phải cho anh hay một bí mật, em mắc một chứng bệnh kỳ quặc, em thấy đời màu hồng”…

    Thằng Brion giết người không ghê tay và tàn bạo, chỉ vì nó tuyệt vọng trong thế giới màu hồng, cái thế giới “thoa màu bộ tịch”. Nhưng ở đời, vẫn có nhiều đứa mơ mộng một “Thế giới màu hồng”. Trong mấy ngày qua, mình lại thấy nhiều đứa gào lên “Đời là màu hồng” và đòi chửi thề vào “Cánh Đồng Bất Tận”. Muốn chửi thề từ khi đọc truyện của NNT cơ, vì dám tô màu đen tối và bắt nhà văn “phải đứng từ vùng sáng để viết về vùng tối” để thấy, dù gì, cuối cùng theo chúng, “đời là màu hồng”.

    Đời, với nhiều người, đúng là màu hồng. Nhất là trong cái thế giới phù phiếm mà mình nhìn thấy hàng ngày. Những con “rệp ăn tiệc” ngày ngồi phòng lanh, salon, đêm xuất hiện bất cứ ở đâu có party, event, launching, opening, ở đâu có đám celebs màu mè... Và bâu xâu chụp hình, và post lên fb. Những buổi tiệc mà “đàn ông ăn mặc giống đàn bà và đàn bà mặc giống cave”. Mình không thấy xấu, mình thấy cũng vui. Nhưng đã có quá nhiều đứa không thoát ra được, đã “hóa thân” thành rệp và nghĩ “thế giới toàn một màu hồng, đứa nào nói thế giới màu đen, tao chửi thề”. Thế mà trong “Con mắt của Brion”, thằng Brion đã làm đủ thứ chuyện tày trời mà “thế giới vẫn cứ hồng một cách thê thảm”.

    Hay mình nghĩ, chắc tại VN có quá nhiều đứa mắc chứng bệnh của Brion? Những vụ giết người ngày càng man rợ nhan nhãn trên các trang tin nóng của báo mạng, báo cướp giết hiếp với cách mô tả éo le li kỳ. Nào là người tình chặt đầu người tình, nào là chồng chặt vợ ra nhiều khúc, nào là ném chết con chưa đầy một tuổi vì vợ không cho quan hệ, nào là giết bà ngoại vì không cướp được tiền, rồi thì cha giết con, anh giết em vì những cái lý do mắt muỗi… Trong gia đình thì thế, ngoài xã hội thì răng? Nào là những vụ bạo hành trẻ thơ man rợ, bịp mồm cho đến chết, đưa que sắt nóng lên mặt, quật roi da cho tét mông. Hà Nội thanh lịch có vụ ông bà chủ hàng phở oánh con đi ở cả chục năm trời như thời nô lệ, Sài Gòn hào hoa cũng không kém li kỳ với những vụ giết người cướp của tập thể, miền Tây tươi đẹp có thiếu chi chuyện rùng mình rởn tóc gáy. Hàng trăm ngàn cô dâu hết đất sống phải bán mình sang Đài Loan, Hàn Quốc. Những cuộc coi mắt vài tiếng đã thành vợ chồng, thì có gì lạ khi sang đất khách, bị mấy thằng bệnh hoạn, bọn tội phạm không đất sống, mấy thằng loser bị đơ toàn tập nó oánh cho lên bờ xuống ruộng, nó bạo hành tập thể, xong nó giết người dấu xác, có chi lạ?

    Rồi hàng triệu người ở miền Trung sau hai cơn lũ tàn bạo, sẽ sống sao đây khi nước rút để lại đống bùn khồng lồ. Thì cũng phải tự an ủi nhau “còn da long mọc còn chồi nảy cây” thôi, nhưng bao giờ thì da mọc lại và chồi cây nảy mầm? Bao giờ thì cái cơ ngơi cả đời vun vén trôi đi trong thoáng chốc mới gầy dựng lại được? Rồi thì lại có những cuộc di cư tập thể về phương Nam nắng ấm. Chồng xa vợ, cha xa con biền biệt cả năm trời. Hàng ngàn chàng trai đổ bộ vào các khu công nghiệp còng lưng kiếm đồng lương còi. Hàng ngàn cô gái vào các xưởng giày da, may mặc cặm cụi tối ngày kiếm đồng bạc cắc. Hàng ngàn cô gái bán mình vào nhà thổ, mát xa, hàng trăm đứa đầu quân vào nhóm tội phạm giết người cướp của ngày càng lộng hành táo tợn ở giữa trung tâm Sài Gòn.

    Trong "Cánh đồng bất tận", Nguyễn Ngọc Tư đã vẽ lên một thế giới đen tối như nó đã từng. Cái thế giới của những thân phận trôi dạt, rày đây mai đó, không đất sống nên phải lưu lạc trên sông nước. Nhưng cô không lên giọng, không cay đắng thông điệp, không gồng mình kêu oan. Cô cứ viết như không về thân phận của những kiếp người trôi đi trong bong tối. Trong cái ác của Út Võ có rất nhiều thù hận, rất nhiều mông muội, vô tri. Cả một đời trên sông nước, ai sẽ khai sáng cho ông ta? Cả hai đứa con của Út Võ nữa, lớn lên hàng ngày trong thế giới tăm tối đó, đến lúc nào thì chai lì, vô cảm và ác như bố nó?

    Mình muốn hỏi những câu chuyện tương tự ngoài đời, chứ không phải cái kết văn chương như trong truyện của NNT.

    Ngô Phan Lưu cũng viết rất giỏi khi đứng từ “vùng tối để viết về vùng tối”, ông mô tả rất tài tình cái thế giới mông muội và cái ác hồn nhiên của con người. Một thằng con cầu tự đi triệt sản theo lời kêu gọi kế hoạch hóa gia đình của ủy ban xã chỉ vì trong một buổi chiều cần 200 ngàn để đi uống rượu. Cả họ nhà nó coi như mất nòi. Một đám trẻ con bắt những con chuột con còn đỏ hồng, thổi cho da bụng nó căng tròn lên như quả bong và nổ cái bụp. Hai cái chi tiết làm mình ớn lạnh. Rồi những cái mông muội và cái ác hồn nhiên đó sẽ tiếp tục như thế nào?

    Như Brion, tội ác đầu đời của nó là giết một con mèo, nhưng rồi nghe bọn bạn học khoác lác đứa nào cũng đã từng giết một con mèo, nó cay đắng nghĩ, sao mình đặc biệt thế là chỉ phạm một tội ác tầm thường. Nó đặc biệt bởi vì nó có đôi mắt nhìn thế giới toàn “một màu hồng thê thảm”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi