Đinh Tấn Lực - He he! Cả đảng sợ Điếu Cày!

  • Bởi Admin
    23/10/2010
    7 phản hồi

    Đinh Tấn Lực

    He he! đảng bắt đầu sợ Điếu Cày từ những ngày bạn ta mặc áo thun, đội mũ an toàn có in đậm hàng chữ lẫm liệt Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam.

    He he! đảng thật sự sợ Điếu Cày từ dạo bạn ta hòa mình vào dòng thác người đổ dồn về 46 Hoàng Diệu, Hà Nội, và 39 Nguyễn Thị Minh Khai, Sài Gòn.

    He he! đảng sợ Điếu Cày ngay cả khi bạn ta ngồi bệt xuống cỏ trò chuyện cùng bằng hữu và các sinh viên dõng dạc cất cao lời báo động về hiểm họa bắc thuộc lần cuối.

    He he! đảng sợ Điếu Cày, phản ánh qua các âm thanh vo ve/lí nhí/cà lăm của bộ trưởng và phát ngôn nhân bộ ngoại giao, rằng đã có “đầy đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý…”.

    He he! đảng sợ Điếu Cày cùng bè bạn từng hiên ngang đứng trước Nhà Hát Sài Gòn trong những chiếc áo thun đen có in hình 5 chiếc còng thế vận Beijing 2008.

    He he! đảng cực lực biết sợ Điếu Cày bởi 5 chiếc còng đó đã bấm khóa vào những đầu cúi/cổ cụp/lưng mọp/tay bợ/gối quỳ của đảng đối với bắc triều.

    He he! đảng lẩy ba lẩy bẩy hãi sợ Điếu Cày, thông qua kịch bản “thiếu thuế”, khiến dư luận chết cười trong một thế giới phẳng chằng chịt đường truyền nối mạng.

    He he! đảng càng lấm la lấm lét sợ người nói lời phải/trái Điếu Cày, bởi đảng không lường trước nổi sự trổi dậy của làng dân báo bloggers ngay sau khi Điếu Cày bị bắt.

    He he! đảng càng sợ, bởi cứ ngỡ chiêu thức dưới thắt lưng áp án thiếu thuế để bắt giam Điếu Cày là sẽ giải tán luôn Câu lạc bộ Nhà báo Tự do.

    He he! đảng bật ngửa/té sấp vì vụ bắt giam Điếu Cày trở thành một vết nhơ lịch sử không thể rửa sạch kể từ những ngày đầu kách mệnh: cả đảng sợ Điếu Cày.

    He he! đảng run chân/lạnh gáy/rịn mồ hôi với Bài Ca Điếu Cày: Lũ vua quan bán nước - Bắt anh dâng quan thầy!

    He he! đảng quíu lưỡi/ướt quần với mấy câu kết: Một người vào ngục thất - Triệu người tay tiếp tay - Quốc hồn căng ngực trẻ - Vang bài ca Điếu Cày.

    He he! đảng chỉ nhốt được mỗi Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trong tù, không hiểu nổi rằng cái tinh thần/ý chí/phong thái Điếu Cày đã ăn lan cả nước.

    He he! đảng không thể ngờ làng dân báo có tốc độ mở rộng nhanh gấp bội cái thủ đô phình nở hình chó quỳ khấu bái bắc phương.

    He he! đảng cũng chẳng thể mường tượng nổi dàn bloggers lôi tuột ra ánh sáng mọi trò ma quỷ ám muội từ tám phương ngóc ngách trong bóng tối của cơ chế.

    He he! đảng cứ tưởng các kỹ thuật ém nhẹm/bưng bít/tráo bài theo kiểu án mạng giao thông trên bờ Hồ Tây năm nẳm vẫn còn xài được thời a còng.

    He he! đảng trố mắt/á khẩu/động kinh… trước những luồng tin chớp giật, từ PCI tới Polymer, lòi ra các phi vụ lên đến 150 triệu đô cho 1 “chủ trương lớn”.

    He he! đảng ú ớ như mớ ngủ với ngày càng đông các đồng chí mới bị lộ, tô hô một lũ quan từ đầu tỉnh tới trung ương, cùng con cua tuyên giáo bị dàn bloggers lột yếm.

    He he! đảng cứ tưởng tội ác có hệ thống bao che là êm như thời trùm bao bố thả trôi sông những người yêu nước mà không chịu yêu chủ nghĩa.

    He he! đảng đâu biết dàn bloggers kháo nhau phải chận đứng các thứ tội ác xảy ra mai này, bằng cách vạch trần mọi loại tội ác hôm qua lẫn hôm nay.

    He he! đảng nào ngờ các kiểu tuyên truyền láo khoét nói lấy được, hoặc theo kiểu “nhờ ơn đảng”… đều bị đám dân báo lột trần phơi trụi.

    He he! đảng tự thân cũng bắt phì cười với những bài bình phiếm trong làng dân báo về những “phát biểu ấn tượng” cực ngu ngơ/ngờ nghệch/ngốc nghếch của lãnh đạo các cấp.

    He he! đảng lảo đảo lao đao vì cái quyền lực toàn trị ngày càng teo tóp, một khi đảng viên thấy rõ hơn cả nhân dân về những sự thật mờ ám bị rọi đèn trên mạng.

    He he! đảng tắt tiếng, bởi có đó cả dàn tuyên giáo cùng bộ 4T và mấy trăm tờ báo, mấy chục đài phát sóng… mà vẫn không nắm nổi chức năng sinh tử truyền thông.

    He he! đảng bỗng dưng muốn khóc khi thấy cả vạn rưỡi thẻ nhà báo không đẻ ra được bất kỳ 1 bài xã luận nào mà không bị dàn bloggers vặn họng.

    He he! đảng tự nhồi máu cơ tim bởi hằng hà các câu chữ/hình ảnh/lập luận… được dàn tổng biên tập ký duyệt vẫn lộ trơ bao điều sai quấy động trời dưới mắt bloggers.

    He he! đảng tế thần chữa cháy các lỗi tày đình của lãnh đạo, bằng những con dê/lừa chuyên nghề đánh máy/sửa ảnh/chuyển thư…

    He he! đảng tự chập mạch đạo đức, khi làng dân báo tập trung đèn pha rọi vào những cận cảnh cởi truồng của lãnh đạo cưỡng dâm nữ sinh do hiệu trưởng cống nạp.

    He he! đảng làm ngơ cho công an giết dân, không ngờ bị quật ngược khiến công an đổ máu, hệ quả là cái nồi cao áp có tên “ổn định” bị bật tung nắp cho thế giới săm soi.

    He he! đảng gài số lùi cho con tàu cao tốc, chỉ bởi dàn bloggers cởi bung sự thật về tính liều và lòng tham của lãnh đạo trước những quyết định di hại toàn dân.

    He he! đảng không ém được con tàu Vinasink nứt lườn/cong cốt/gãy chân vịt, thông qua một hệ thống ăn chia cao cấp nuốt trộng cả nút lỗ lù.

    He he! đảng vấp té ngay trước trục tâm linh Ba Đình-Ba Vì, cũng chỉ bởi đám dân báo đã cạo đầu/bôi vôi lãnh đạo về cái tính Ba Hoa.

    He he! đảng điếng hồn phải dẹp bớt trò pháo hoa lãng phí chào mừng quốc khánh bắc triều, khi làng dân báo tập trung điểm nhấn vào vùng lũ lịch sử miền Trung.

    He he! đảng chưa bao giờ hình dung nổi một lực lượng đối trọng không sơ đồ/không tổ chức/không cương lĩnh/không vũ khí/không bổng lộc… mà không sao địch nổi.

    He he! đảng tái mặt/xanh mắt khi nhận chân ra là đã bó tay trong trận chiến Sự Thật này, một khi nhân dân đã nhìn rõ chân dung thằng lưu manh bố láo.

    He he! đảng luyện tiếp những chiêu thức kung-phu dưới lưng quần, dùng tới loại vũ khí cuối cùng là tin tặc để ăn cắp mật mã và gài “sinh tử lệnh”.

    He he! đảng chẳng ngờ rằng đó là loại quyền cước đánh vào khoảng không của môi trường ảo: Mỗi trang bị khóa đã mở ra hàng chục trang khác hoành tráng hơn nhiều.

    He he! đảng cứ ngỡ tay Vũ Hải Triều cùng cái Cục Kỹ thuật Nghiệp vụ là tận tụy/trung thành, có biết đâu chúng chỉ moi tiền ngân sách mà chẳng tích sự gì.

    He he! đảng sợ mất hồn về đám bạn Điếu Cày, đến phải tìm đủ cách cô lập/ngăn chận/bắt giữ họ trong ngày đi đón Điếu Cày ra tù về tội “trốn thuế”.

    He he! đảng sợ Điếu Cày tới mất mật, phải loay hoay biến chiêu dơ bẩn, trát bùn/bôi mặt bắt cả người mãn hạn tù chưa kịp thả, bất chấp nhân dân nhìn tới, thế giới nhìn lui.

    He he! đảng sợ Điếu Cày tới hết vía, chẳng màng thế giới ngạc nhiên về cái tội danh mới toanh dành cho đương sự: “tuyên truyền chống phá nhà nước”, ngay giữa hạn tù.

    He he! đảng cũng đã tự viết cho chính mình một bản án có sao bản lưu ghi vào lịch sử, thông qua kịch bản gia hạn tù cho phe đối lập.

    He he! đảng bị cùm mồm, trước khi bắt Điếu Cày là vụ Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, và trước khi thả Điếu Cày là Ngày Blogger Việt Nam.

    He he! đảng đã bị khóa tay, cho dù có thả hay bắt lại Điếu Cày, thì ngày 19-10 vẫn đánh dấu một chiến thắng lẫy lừng của tinh thần, của ý chí và của bằng hữu Điếu Cày.

    He he! bởi không còn chối vào đâu được nữa: Cả đảng đã khiếp sợ một Điếu Cày!

    23-10-2010. Chợt nhớ món xoài thanh ca ướp kem dừa tráng miệng sau một chầu phở tối với Điếu Cày, anh3SG, VĐH và CN. Mới đó đã 3 năm.

    Blogger Đinh Tấn Lực.

    361905_1780362_n.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Những vụ như thế này lịch sử thế giới đã ghi nhận quá nhiều: Nelson Mandela, Kim Dae Chung, Michelle Bachelet... Lẽ ra nó không nên lặp lại tại Việt Nam trong thế kỷ 21 vì chỉ tốn thì giờ của cả dân tộc. Lịch sử sắp sang trang.

    He he:
    Ông Phil Robertson, phó giám đốc phân ban châu Á của Human Rights Watch, phê phán:

    "Chính quyền Việt Nam không biết xấu hổ khi tạo dựng cáo buộc và biện minh cho việc giam giữ những người chỉ trích ôn hòa như Điếu Cày."

    Trên http://www.rfavietnam.com/node/300,
    Đạo diễn Song Chi viết:

    Song Chi viết:
    "Khi Nhật Bản-Trung Quốc xảy ra vụ va chạm tàu ở quần đảo Sensaku vừa qua, nhân dân hai nước rầm rộ biểu tình phản đối lẫn nhau và cả hai nhà nước mặc nhiên chấp nhận cho người dân được quyền lên tiếng!
    Trong khi đó thì ở Việt Nam, biểu tình chống Trung Quốc hay viết bài kêu gọi bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải thì không được phép, thậm chí bị bắt bớ, cầm tù!
    Đôi khi tôi cứ tự hỏi cái nhà nước này, sao đối với nhân dân thì họ hùng hổ đến thế, họ không phải chỉ dùng dao mổ trâu để giết gà mà là dùng dao mổ voi để giết kiến! Qua hàng loạt vụ từ dân oan biểu tình khiếu kiện đất đai, dân công giáo biểu tình đòi lại đất đai của nhà thờ, giáo xứ, giới sinh viên học sinh biểu tình kêu gọi bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lãnh hải, giới blogger, giới luật sư, trí thức dùng ngòi bút phản ánh những sự bất công phi lý trong xã hội…cách đối phó, xử lý của nhà nước này vừa cho thấy một sự hùng hổ mạnh tay quá tầm mức của vụ việc, một sự coi thường bất chấp mọi lý lẽ, luật pháp đồng thời bất chấp luôn cái gọi là đạo đức, tính chính danh của một nhà nước khi sử dụng mọi biện pháp chơi bẩn, chơi xấu nếu cần- từ vu khống, bôi nhọ cá nhân, gây khó dễ về mọi mặt trong đời sống cá nhân cho đến hành hung, và kể cả giết người rồi đổ cho là bị đột quỵ hay tự tử! Đã có những trường hợp người dân bị đưa về đồn thầm vấn vì những “tội danh” rất nhỏ như không đội mũ bảo hiểm để rồi sau đó vài tiếng, người nhà được báo đi nhận xác về!
    Sao đối với nhân dân thì họ hung hăng, tàn ác, thủ đoạn thế mà đối với kẻ thù xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải, bắt bớ ngư dân Việt Nam, và đang có âm mưu lâu dài muốn thôn tính Việt Nam thì họ lại hèn hạ, khiếp nhược, u mê đến thế!
    Sự trái ngược đó trong cách ứng xử với dân và với giặc chỉ chứng tỏ một nỗi sợ hãi, thiếu tự tin, thiếu bản lĩnh, thiếu cả tính chính danh của một nhà nước dù có cả bộ máy công an, quân đội, luật pháp…trong tay, điều đó cũng chứng tỏ trong thâm tâm họ-những người đang nắm quyền lãnh đạo đất nước này từ trên xuống dưới biết rõ rằng nhân dân không đứng về phía họ, lẽ phải không thuộc về họ, tương lai cũng không dành cho họ!
    Vì nỗi sợ hãi của nhà nước Việt Nam, ngày hôm nay Điếu Cày lại phải ngồi tù thêm không biết là bao lâu, và những người bạn blogger khác cũng phải vào tù cùng với anh, trước mắt là blogger AnhBaSG.
    Một việc làm vô ích bởi không thể bắt hàng triệu blogger, phá sập hàng triệu trang blog càng không thể quay ngược trở lại thời kỳ chưa có internet. Điều duy nhất mà họ đã làm được chỉ là khiến cho nỗi căm giận trong lòng nhân dân lớn hơn, sâu sắc hơn và do vậy, tương lai của họ cũng u ám hơn mà thôi!"

    Dường như trong nhóm áo đen 5 còng đứng trước Nhà Hát Sài Gòn có cả tác giả những dòng này nữa thì phải ?!!

    Đây cũng là một hình thức mà Đảng ta muốn đánh bóng tên tuổi cho anh Điếu Cày và anh Ba SG thôi...he he sau đại hội chắc anh Điếu Cày thay nhà họ Nông quá

    Trích dẫn:
    Analysts say the communist government fears it can not control the more than two million personal blogs in Vietnam as they become increasingly popular as an information medium.

    Bài tuy cũ nhưng vẫn đúng cho tình hình hiện nay ở VN : tập trung dân chủ, pháp quyền XHCN đưa đến độc tài toàn trị, KHÔNG tự do ngôn luận

    ==> Đó là lý do chính để bắt giam bác Điếu Cày, anh Ba SG, ...

    http://news.bbc.co.uk/2/hi/8253832.stm

    A Vietnamese blogger detained by police has said she was freed after promising she would quit writing her blog, which has been critical of the government.

    Nguyen Ngoc Nhu Quynh is the last of three bloggers recently detained and then released by police.

    A Vietnam Foreign Ministry spokeswoman said the three had been arrested legally for national security reasons.

    Analysts say the authorities want to prevent blogs becoming a news source and a tool for opposition groups.

    On 27 August, blogger Bui Thanh Hieu, also known as Nguoi Buon Gio, was arrested in Hanoi.

    Cyberspace represents a more formidable challenge because anonymous citizens can post their views and exchange ideas with others both inside and outside Vietnam
    Carlyle Thayer, Australian Defence Force Academy

    A day later journalist Pham Doan Trang, who worked for one of the most visited semi-official news websites in the country - VietnamNet, was also detained by the security police. She too ran a well-read personal blog.

    Blogger Nguyen Ngoc Nhu Quynh was arrested on 2 September in the central city of Nha Trang. All three have now been released.

    Internet popularity

    As official media generally stay silent on any subjects deemed sensitive and controversial by the ruling Communist Party, many Vietnamese have turned to the internet to share information and discuss topics of interest.

    Analysts say the communist government fears it can not control the more than two million personal blogs in Vietnam as they become increasingly popular as an information medium.

    "The Vietnam Communist Party and its security apparatus cannot tolerate matters they do not control. Territorial surveillance, bloc wardens and informers work when suspects are territorially based," says Vietnam analyst, Carlyle Thayer, from the Australian Defence Force Academy.

    "Cyberspace represents a more formidable challenge because anonymous citizens can post their views and exchange ideas with others both inside and outside Vietnam."

    Territorial disputes with Beijing over the Paracel and Spratly islands, alongside corruption and religious freedom, are among the most talked about topics.

    The Vietnamese government does not want anti-China sentiments to get out of hand, but this is not the only reason for the authorities' concern.

    Some people inside the country point out that blogs can also serve as a networking tool for groups with a different agenda from the Communist Party to organise face-to-face meetings.

    "Online activities may make the authorities wary, but offline ones are what they're disturbed about," says a Ho Chi Minh City-based journalist who wishes to remain anonymous.

    "They cannot control the internet, but they can and will punish whoever wants to act on the ideas they consider reactionary," the journalist says.

    In his opinion, the latest developments might be part of the ongoing crackdown on political dissidents that saw dozens interrogated and detained in the last couple of months.

    Among them are human rights lawyer Le Cong Dinh, businessman Tran Huynh Duy Thuc and democracy activist Nguyen Tien Trung.