Hiệu Minh - Dân tộc thông minh nhưng… lận đận

  • Bởi Admin
    14/10/2010
    5 phản hồi

    Hiệu Minh

    Bất kỳ một dân tộc nào khi được hỏi là họ có thông minh thì câu trả lời luôn là “có”, chẳng có ai thừa nhận mình dốt. Nhưng tại sao có quốc gia này lại hơn quốc gia kia? Có người thông minh làm nên nghiệp lớn, có kẻ chữ nghĩa đầy người nhưng suốt đời lận đận.

    Viết bài này, tôi nhớ một bạn nước ngoài khi qua đường ở Hà Nội. Thấy dân ta chen lấn xô đẩy, xe máy phóng bừa bãi, mạnh ai nấy đi, chẳng có thứ tự, anh thốt lên “Đây không phải là đất nước thông minh như tôi đã từng nghe như thời chiến tranh”. Nghe mà nhói trong lòng.

    Thời tôi là sinh viên lười học nhưng thường mong ước, giá được như người Do Thái vì họ thông minh nhất thế giới. Rồi chúng tôi xếp hạng người Đức vừa thông minh vừa có kỷ luật.

    Người Mỹ không thông minh nhưng khi một nhóm ngồi lại với nhau thì độ thông minh tăng lên gấp bội.

    Việt Nam ta cũng giỏi giang, nhưng cứ hai người trở lên là thì tiềm năng trí tuệ giảm đi một nửa. Chả hiểu có đúng không?

    Muốn nói hươu vượn gì thì nói, dân tộc Việt Nam không được như chúng ta thường nói “thông minh, cần cù, chịu khó, có truyền thống hiếu học…”. Đại loại chúng ta không dốt nhưng cũng chẳng thông minh. Nói tới đây là HM lo chuẩn bị sọt để nhặt đá do bạn đọc ném.

    Không thông minh

    Nếu thông minh thì tại sao GDP bình quân mới đạt 1000$/người sau 35 năm hòa bình? Thử hỏi các quốc gia như Đức, Nhật, Ba Lan, Tiệp Khắc bị tàn phá thảm hại sau chiến tranh thế giới thứ 2 nhưng sau 35 năm họ đã thành cường quốc kinh tế, thu nhập bình quân đạt trên 10.000$/người/năm.

    Người thông minh phải biết tìm ra con đường phát triển ngắn nhất và tối ưu nhất cho dân tộc mình, quê hương mình và gia đình mình. Người thông minh không nên chờ đợi một lý tưởng từ trên trời rơi xuống.

    Nếu dân tộc ấy thông minh thì tại sao sau 35 năm vẫn còn chia rẽ vì cuộc chiến tranh, vết thương vẫn chưa lành, cho dù vài thế hệ đã được sinh ra và lớn lên.

    Người Mỹ và người Nhật với chiến đẫm máu, nhưng ngay sau chiến tranh đã biết bỏ qua quá khứ đau thương, biến kẻ thù thành đồng minh, hợp tác cùng phát triển. Người Đức và châu Âu cũng thế. Xóa bỏ hận thù để hướng tới tương lai và là cách nghĩ của những người giầu trí tuệ.

    Quốc gia thông minh đương nhiên lãnh đạo không thể kém. Nếu cách lựa chọn lãnh đạo được làm một cách thông minh thì sẽ tìm ra người thông minh biết dẫn dắt quốc gia.

    Trong chuyến về quê mùa hè (7-2010), tôi có dịp đi một số miền đất quanh Hà Nội, nơi xa nhất là Thanh Hóa, cách Thủ đô 160km. Đập vào mắt là đâu đâu cũng là nhà xây cao, trên có chóp, motive giống nhau đến kỳ lạ, dù miếng đất to hay nhỏ, dài hay ngắn, nhưng nhà xây trên miếng đất đó nhất thiết phải hình ống.

    Người thông minh không thể bắt chước nhau một cách đơn điệu và cũng không thể lười suy nghĩ đến thế.

    Người bạn bảo tôi, đó là tầm nhìn của người Việt, không có khả năng khai phá những miền đất lạ. Họ rất sợ đi xa, tìm nơi lạ như dân châu Âu. Dân ta tìm được miếng đất cắm dùi, xây được cái nhà yên ổn, dù hình ống, mặt tiền 3 mét, chiều sâu 10m, là quá lý tưởng cho một tổ ấm của 4-5 con người sống trong đó.

    Kiến trúc đã thế thì giao thông cũng chả hơn gì. Dân tộc thông minh không thể là một dân tộc mà mạnh ai nấy chạy trên đường, vô kỷ luật. Thấy đèn đỏ vẫn vượt, bóp còi vô tội vạ. Tắc đường lập tức leo lên vỉa hè, lấn cả sang làn trái, đi ngược chiều.

    Dân tộc đầy trí tuệ không ai xả rác ra đường, không ai nhổ bậy, đái bậy, chửi thề, nói tục. Đến lễ hội không bẻ hoa, chà đạp lên cái đẹp. Họ phải là quốc gia giầu truyền thống văn hóa.

    Xây nhà nhỏ, hình ống, chen chúc nhau vì người Việt không thích đi xa, ít mở mang với thế giới bên ngoài. Nếu đi xa cũng chỉ vừa phải trong khu vực, mở bờ cõi không mang tầm chiến lược và có tầm nhìn xa.

    Trong lịch sử Việt Nam, có ông Nguyễn Hoàng vì sợ anh rể Trịnh Kiểm giết, được Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm khuyên “Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân” nghĩa là “Dải Hoành Sơn có thể dung thân lâu dài”. Nguyễn Hoàng nghe theo và lập được nghiệp lớn, truyền cho con cháu từ đất Thuận Hoá, bắt đầu miền Nam của nước ta từ đó. Bản thân Nguyễn Hoàng không nghĩ ra chuyện khai phá.

    Đường tơ lụa mở mang ra thế giới bên ngoài đã giúp cho Trung Hoa có nền văn minh rực rỡ. Những cuộc thập tự chinh của La Mã, Ai Cập, Ba Tư đã làm nên những nền văn minh vì họ biết vượt ra khỏi lũy tre làng.

    Cách đây 500-600 năm, người Hà Lan, người Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha đã giương buồm đi khắp thế giới để thám hiểm những miền đất lạ, không sợ hiểm nguy. Mới hiểu tại sao lại có những đảo xa tít tắp ở giữa Thái Bình Dương lại thuộc một quốc gia ở châu Âu. Và tại sao người Âu lại đi trước người Á như hiện nay.

    Dân tộc ta có trở thành thông minh?

    Câu trả lời là có vì từng có nhiều nhân tài xuất hiện. Ngô Bảo Châu vừa nhận giải Fields là một ví dụ rất sống động.

    Trong lịch sử Việt Nam, Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm là một trong những người thông minh nhất. Ông có khả năng tiên đoán được biến cố xảy ra 500 năm sau, được người Trung Hoa tặng “An Nam lý số hữu Trình Tuyền” và là “nhà tiên tri” số một của Việt Nam.

    Ông đã cho ra đời hàng loạt những lời tiên tri cho hậu thế mà người đời gọi là “Sấm Trạng Trình”.

    Tương truyền, ông là người đã đưa ra lời khuyên giúp các nhà Nguyễn, Mạc, Trịnh, Lê tồn tại vài thế kỷ.

    Ngoài chuyện khuyên Nguyễn Hoàng như đã nói ở trên, nhà Mạc sắp mất cũng sai người đến hỏi ông, ông khuyên vua tôi nhà Mạc “Cao Bằng tuy thiển, khả diên số thể” (tức Cao Bằng tuy nhỏ, nhưng có thể giữ được). Nhà Mạc theo lời ông và giữ được đất Cao Bằng gần 80 năm nữa.

    Họ Trịnh mượn tiếng thờ nhà Lê nhưng nắm thực quyền điều hành chính sự, còn nhà Lê nhờ họ Trịnh lo đỡ cho mọi chuyện chính sự, hai bên nương tựa lẫn nhau tồn tại tới hơn 200 năm. Vì Trạng trình đã nói: “Lê tồn Trịnh tại”.

    Đó là sự tiên tri vượt qua không gian và thời gian mấy trăm năm.

    Kể ra danh sách rất dài, nhưng đất nước ta vẫn… nghèo. Thông minh mà để nghèo thì chưa phải thông minh.

    Người ta cho rằng, người Bắc uyên thâm, giỏi sách vở nhưng không thích thử thách. Anh Bắc Kỳ đủ tiền mua 3 tivi. Trước khi mua hỏi bạn bè chán chê, xem giá cả, soi catalog, mới quyết mua một chiếc. Sự uyên thâm rất cần cho hàng ngũ nghiên cứu, giảng dạy và lãnh đạo. Nhưng cẩn thận quá mức cần thiết đôi khi trở thành bất cập.

    Người miền Trung chịu thương chịu khó vì miền đất khô cằn. Các cuộc cách mạng thường nổ ra ở đây vì ý chí vươn lên, muốn thay đổi số phận. Nhưng nghèo quá, chí không thể vượt đi xa. Đưa con thuyền ra biển lớn cần có cả tri thức, mạo hiểm. Duy ý chí thường làm hỏng mọi chuyện.

    Anh hai Nam Bộ sống trong thiên nhiên ưu đãi, thích mạo hiểm, ưa gì là làm luôn. Ra cửa hàng thấy có tivi đời mới, nếu thích, bê luôn một chiếc, dù trong nhà đã có tới 3 cái. Người mạo hiểm rất cần cho phát triển kinh tế, nhưng mạo hiểm và ăn chơi như công tử Bạc Liêu cũng đáng sợ.

    Một người Việt khó mà có tất cả những tố chất trên: uyên thâm, cần cù có ý chí vươn lên, ưa mạo hiểm. Ba “Nam” của ba miền ngồi lại với nhau đã làm cho độ thông minh của quốc gia này giảm đi…rất nhiều.

    Không phải bỗng nhiên người xưa đã đúc kết “tam nam bất đồng hành” rồi “tam nam bất phú”. Cơ cấu “tam nam” chưa chắc đã phải là tốt trong lựa chọn lãnh đạo hiện nay.

    Theo bạn, chúng ta làm thế nào để Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Ra đường, không ai vứt rác bừa bãi, nói bậy, chửi thề, chen lấn xô đẩy trong giao thông như người bạn nước ngoài đã nhìn thấy tại Hà Nội, hay cần lớp lãnh đạo có tâm và có tầm.

    Hay vì dân tộc ấy quá thông minh theo cách riêng của mình nên… lận đận suốt đời.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Editorial from a Romanian newspaper

    "An ode to America"

    Why are Americans so united? They don't resemble one another even if you paint them! They speak all the languages of the world and form an astonishing mixture of civilizations. Some of them are nearly extinct, others are incompatible with one another, and in matters of religious beliefs, not even God can count how many they are.

    Still, the American tragedy turned three hundred million people into a hand put on the heart. Nobody rushed to accuse the White House, the army, the secret services that they are only a bunch of losers. Nobody rushed to empty their bank accounts. Nobody rushed on the streets nearby to gape about. The Americans volunteered to donate blood and to give a helping hand. After the first moments of panic, they raised the flag on the smoking ruins, putting on T-shirts, caps and ties in the colors of the national flag. They placed flags on buildings and cars as if in every place and on every car a minister or the president was passing. On every occasion they started singing their traditional song: "God Bless America!".

    Silent as a rock, I watched the charity concert broadcast on Saturday once, twice, three times, on different TV channels. There were Clint Eastwood, Willie Nelson, Robert de Niro, Julia Roberts, Cassius Clay, Jack Nicholson, Bruce Springsteen, Sylvester Stalone, James Wood, and many others whom no film or producers could ever bring together. The American's solidarity spirit turned them into a choir. Actually, choir is not the word. What you could hear was the heavy artillery of the American soul. What neither George W. Bush, nor Bill Clinton, nor Colin Powell could say without facing the risk of stumbling over words and sounds, was being heard in a great and unmistakable way in this charity concert.

    I don't know how it happened that all this obsessive singing of America didn't sound croaky, nationalist, or ostentatious! It made you green with envy because you weren't able to sing for your country without running the risk of being considered chauvinist, ridiculous, or suspected of who-knows-what mean interests.

    I watched the live broadcast and the rerun of its rerun for hours listening to the story of the guy who went down one hundred floors with a woman in a wheelchair without knowing who she was, or of the Californian hockey player, who fought with the terrorists and prevented the plane from hitting a target that would have killed other hundreds or thousands of people. How on earth were they able to bow before a fellow human?

    Imperceptibly, with every word and musical note, the memory of some turned into a modern myth of tragic heroes. And with every phone call, millions and millions of dollars were put in a collection aimed at rewarding not a man or a family, but a spirit which nothing can buy.

    What on earth can unite the Americans in such a way? Their land? Their galloping history? Their economic power? Money? I tried for hours to find an answer, humming songs and murmuring phrases which risk of sounding like commonplaces. I thought things over, but I reached only one conclusion.

    Only freedom can work such miracles!

    "....người mỹ không thông minh..."
    Nhưng người mỹ là ai?
    Xin vào Google để xem ông nhà báo người Romania Cornel Nitorescu viết định nghĩa trong bài AN ODE TO AMERICA.Cũng nên Google bài viết cho là của một nha sĩ người Australia (thật ra là của một ký giả mỹ ) TO KILL AN AMERICAN.

    Bài viết này cũng chẳng có gì mới lắm, các bình luận thì còn cũ rích hơn.

    Người thông minh như bác Hiệu Minh, mà bài viết về dân tộc VN cũng chỉ nhai lại như thế này, thì dân tộc ta còn nhai lại kiến thức thiên hạ lâu lắm.

    Ngô Bảo Châu của ta cũng chỉ là "tìm hướng chứng minh mới cho 1 bài chưa ai chứng minh được", chứ vẫn còn chưa đến tầm "nghĩ ra 1 bài toán khó mới để thách đố thiên hạ".

    Thử google các cụm từ để tìm hiểu tại sao người VN không chịu nghĩ ra cái gì mới, tôi thấy choáng vì sự thủ dâm toàn diện, ngàn người như một của dân tộc ta.

    1. Thủ dâm kiểu Việt Nam:
    - "người việt nam thông minh": 84900
    - "nguoi viet nam thong minh": 86400

    2. Nhìn nhận "đúng" về dân tộc:
    - "người việt nam ngu dốt": 9
    - "nguoi viet nam ngu dot": 2
    - "người việt nam trì độn": 0
    - "nguoi viet nam tri don": 0
    - "người việt nam đần độn": 0

    Nếu chỉ chọn một vài người trong 83 triệu dân ra làm ví dụ rằng "chúng tôi cũng rất thông minh" thì... chưa đủ thuyết phục. Người ta không chỉ có giải Fields mà còn biết bao giải thưởng khác, ngay cả các quốc gia Châu Á không có giải Fields như Hàn Quốc, ngay cả Châu Âu hay Hoa Kỳ cũng phải nghiêng mình vì những nghiên cứu khoa học kỹ thuật của họ. Chưa thấy thế giới nghiêng mình trước Việt Nam vì cái gì, trừ oánh nhau giỏi :D

    Xin lỗi bạn chứ bạn không thể nói người Mỹ không thông minh. Người Mỹ là ai? Họ gồm người Do Thái, Đức, Anh, Pháp, Nhật, Ấn Độ, Trung Quốc, v.v...
    Vì vậy theo tôi người Mỹ là thông minh nhất bởi vì Mỹ là nơi sống và làm việc của nhiều người ưu tú nhất thế giới.

    Theo tôi, người Việt Nam khéo tay, tinh ranh, khôn lỏi, it tính cộng đồng, thích lấy của công về làm của tư, thích khoa trương nhưng nhiều khi lại tự ti. Họ chỉ thấy trước mắt mà it thấy lâu dài, thấy cây mà ít thấy rừng. Nho giáo lại càng làm cho họ thêm bảo thủ, giáo điều. Họ lại rất mê tín nữa.

    Nếu người Việt nào được sống trong môi trường Phương Tây mà có thể hòa nhập vào cộng đồng địa phương, sống và làm việc theo phong cách phương Tây thì họ cũng khá thành công.

    Vì vậy tôi có thể coi người Việt là thông minh trong điều kiện nào đó.