Trần Mạnh Hảo - Điều 4 trong bản Hiến Pháp 1992 phá hủy nền tảng của chính bản Hiến Pháp

  • Bởi Admin
    13/10/2010
    5 phản hồi

    Trần Mạnh Hảo

    ĐIỀU 4 TRONG BẢN “HIẾN PHÁP NƯỚC CHXHCNVN NĂM 1992” PHÁ HUỶ NỀN TẢNG CỦA CHÍNH BẢN HIẾN PHÁP

    Điều 4 trong bản “Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992” (Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia - 2005 - Bản sửa đổi), có đoạn viết như sau: “Đảng Cộng Sản Việt Nam... là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

    Điều 4 này mâu thuẫn và chống lại Điều 2, Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 83... của chính bản Hiến pháp. Chúng tôi sẽ lần lượt chứng minh.

    Điều 2 của bản Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Nhà nước CHXHCNVN là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”. Theo Điều 2 này khẳng định nước CHXHCNVN là một nước dân chủ. Bởi, Điều 2 nhắc lại định nghĩa của Ngài Abraham Lincoln (1809-1865) – vị anh hùng giải phóng nô lệ, vị tổng thống thứ 16 của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, thần tượng của Karl Marx, được Marx tôn làm biểu tượng của Tự Do – định nghĩa về một quốc gia dân chủ như sau: “Một quốc gia dân chủ là một quốc gia mà chính quyền của dân, do dân, vì dân!”.

    Như vậy, khi Điều 4 khẳng định: “Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, tức là nước CHXHCNVN theo một chế độ Đảng trị = Đảng chủ, hoàn toàn chống lại Điều 2: khẳng định nước CHXHCNVN là một nhà nước Dân trị = Dân chủ! Như vậy, nếu căn cứ vào Điều 2, thì Điều 4 là vi hiến và ngược lại; nhưng Điều 2 có trước Điều 4, nên ta có thể coi Điều 4 là điều vi hiến được chăng?

    Điều 83 của Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực cao nhất của nước CHXHCNVN. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp…”. Như vậy, Điều 2 và Điều 83 cùng khẳng định quyền tối thượng của nước CHXHCNVN thuộc về nhân dân chứ không thuộc về Đảng CSVN như Điều 4 đã quy định Đảng CSVN nắm quyền tuyệt đối: “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” . Xã hội là toàn bộ đời sống văn hoá, chính trị, kinh tế, pháp luật, thể chế, lịch sử, tôn giáo…của con người trong một quốc gia. Tức là Điều 4 quy định Đảng CSVN là chủ nhân ông của đất nước và dân tộc Việt Nam, là ông vua của các vua, chúa của các chúa. Nhưng oái oăm thay, ở Điều 2 và Điều 83, bản Hiến pháp năm 1992 lại khẳng định Nhân Dân là chủ nhân ông của đất nước và dân tộc, nắm quyền tối thượng quốc gia, y hệt các nhà nước dân chủ khác trên thế giới vậy (Thế giới ngày nay có chừng 95% số quốc gia theo chế độ dân chủ đại nghị)! Do đó, cứ theo Điều 4, Điều 2, Điều 83, thì nước Việt Nam ta có hai “vua”: “Vua Đảng CSVN” và “Vua Nhân Dân” ư ? Nếu lấy hai chọi một, thì Điều 4 là thiểu số phải bị coi là vi hiến trước Điều 2 và Điều 83 đa số!?

    Chưa hết, ngay cả ở Điều 3 trong bản Hiến pháp 1992 cũng hàm chứa yếu tố chống lại Điều 4.

    Điều 3 có đoạn viết như sau: “Nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân”. “Quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân” nghĩa là nhân dân làm chủ tất tần tật mọi sinh hoạt xã hội từ chính trị, văn hoá xã hội, thể chế, luật pháp, lịch sử... của nước Việt Nam. Mệnh đề này của Điều 3 trong Hiến pháp phủ nhận Điều 4! Như vậy, Điều 3 đã về hùa với các Điều 2 và Điều 83 cùng xóa bỏ Điều 4 trong bản Hiến pháp!

    Mệnh đề thứ 2 của Điều 3 viết như sau: “... Thực hiện mục tiêu: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc...”. Chính Điều 3 trong Hiến pháp đã xác định xã hội Việt Nam là một xã hội công bằng, tự do. Tự do và Công bằng xã hội là mọi công dân đều bình đẳng, không ai nhảy ra sai khiến (lãnh đạo) ai mà không được sự đồng ý của người bị sai khiến (bị lãnh đạo). Đảng CSVN chỉ là một nhóm người rất thiểu số trong cộng đồng dân tộc Việt Nam (hơn hai triệu đảng viên CS trong khi đó có hơn 80 triệu người dân ngoài đảng). Vậy thiểu số kia muốn cai trị (lãnh đạo) đa số này phải hỏi ý kiến xem 80 triệu dân có đồng ý (cho phép) Đảng CSVN cai trị đại đa số nhân dân Việt Nam hay không?

    Nghe câu hỏi này, Đảng CSVN bèn bảo: – Quốc hội nước CHXHCNVN đã bỏ phiếu xác định vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng CS thì không phải là toàn dân đồng thuận là gì? Vâng, đấy chỉ là sự đồng thuận hình thức, đồng thuận ảo, đồng thuận giả tạo! Vì trong Quốc hội có đến hơn 95% đại biểu là đảng viên CS, thì Quốc Hội thực chất chỉ là Quốc hội của Đảng CS mà thôi! Với phương châm bầu cử: “Đảng cử, Dân bầu” của Đảng CS, thì người dân (hơn 80 triệu) đã bị tước quyền ứng cử và bầu cử. Khi Nhân Dân mất quyền “cử” thì chữ “ bầu” cũng thành vô nghĩa, thành trò hề! Do đó, mọi cuộc bầu bán do Đảng CS tổ chức để hình thành Quốc hội đều chỉ là hình thức, là trò ảo thuật kiểu Đảng CS vừa đá bóng, vừa thổi còi, vừa lĩnh thưởng mà thôi! Bầu cử Quốc Hội mà Đảng CS toàn cử người của mình ra ứng cử, rồi bắt dân chỉ được quyền “Bầu”, không được quyền “Cử”, Dân không được quyền kiểm phiếu... thì cái Quốc Hội kia chỉ là Quốc Hội của Đảng chứ nào đâu còn là Quốc hội của Dân? Do đó, chính Đảng CSVN đã vi phạm Điều 3 của Hiến pháp là không tôn trọng hai chữ: Tự do – Bình đẳng (Công bằng)!

    Như vậy, Điều 3 trong Hiến pháp đã phủ nhận chính Điều 4 vậy!

    Điều 8 trong bản Hiến pháp 1992 có đoạn viết như sau: “... Kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền”. Điều 8 không cho phép ai (kể cả Đảng CS) được phép quan liêu, cửa quyền. Nhưng ở Điều 4, Đảng CSVN đã chứng tỏ sự quan liêu, cửa quyền của mình bằng cách tự cho mình quyền lãnh đạo tối thượng nhân dân Việt Nam trái với quy định ở Điều 2, Điều 3 và Điều 83. Do đó, Điều 8 cũng đã phủ nhận chính Điều 4.

    Điều 15 trong bản Hiến pháp, có đoạn viết: “Nhà nước thực hiện nhất quán chính sách phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa…dựa trên chế độ sở hữu toàn dân, sở hữu tập thể, sở hữu tư nhân, trong đó sở hữu toàn dân và sở hữu tập thể là nền tảng…”. Chính sự khẳng định nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường (khái niệm “định hướng XHCN” hoàn toàn vô nghĩa), chấp nhận nền kinh tế tư nhân tại Việt Nam nơi Điều 15 này đã phủ nhận Điều 4; vì Điều 4 ghi: “Đảng CSVN theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh”. Vì sao vậy? Vì ai đã đọc Mác-Lênin, dù chỉ ở trình độ sơ cấp, cũng biết chủ nghĩa Mác-Lê phủ nhận kinh tế thị trường = tư bản, xóa bỏ sở hữu tư nhân. Có chủ nghĩa Mác- Lê thì không có kinh tế tư bản = kinh tế thị trường và sở hữu tư nhân và ngược lại! Như vậy, Điều 15 đã xóa bỏ Điều 4 hay ngược lại!?

    Điều 17 trong bản Hiến pháp 1992 tiếp tục phủ nhận Điều 4 bằng cách nói rõ hơn sự phát triển tư bản chủ nghĩa ở Việt Nam như sau: “Phát huy mọi năng lực sản xuất, mọi tiềm năng của các thành phần kinh tế gồm kinh tế nhà nước, kinh tế tập thể, kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản tư nhân, kinh tế tư bản nhà nước và kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài…”. Chính sự khẳng định Đảng CSVN lãnh đạo Nhà nước và xã hội Việt Nam đang xây dựng nền kinh tế tư bản chủ nghĩa ở Điều 17 này đã giết chết chủ nghĩa Mác-Lênin là tôn giáo và cương lĩnh của Đảng như Điều 4 đã quy định. Vậy, Điều 17 này đã xóa bỏ Điều 4 hay ngược lại?

    Điều 21 trong bản Hiến pháp 1992 tiếp tục khẳng định Việt Nam xây dựng nền kinh tế thị trường, tức kinh tế tư bản chủ nghĩa, như có đoạn viết sau: “Kinh tế cá thể, tiểu chủ, kinh tế tư bản tư nhân được chọn hình thức tổ chức sản xuất, kinh doanh, được thành lập doanh nghiệp, không bị hạn chế về quy mô hoạt động…”. Mục đích của chủ nghĩa Mác-Lê Nin là chôn chủ nghĩa tư bản. Sao Đảng CSVN ghi trong Điều 4 Hiến pháp “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội... theo chủ nghĩa Mác-Lênin” lại phát triển kinh tế tư bản? Hóa ra, bằng cách đề ra bốn Điều: 15, 16,17, 21 trong Hiến pháp 1992 là xây dựng nền kinh tế tư bản trên đất nước Việt Nam, Đảng CSVN đã làm ngược lại 180 độ chủ nghĩa Mác–Lênin; cũng có nghĩa là chính Đảng CSVN không chôn tư bản như nguyên lý Mác-Lênin đã dạy, mà ngược lại còn đi xây dựng tư bản chủ nghĩa. Như vậy, có phải chính là Đảng CSVN đã ngầm xóa bỏ Điều 4 trong bản Hiến pháp?

    Tựu trung, Điều 4 trong Hiến pháp 1992 (bản sửa đổi) đã xóa bỏ các Điều 2, 3, 8,15, 16, 21, 83… của chính bản Hiến pháp, cũng là xóa bỏ nền tảng của bản Hiến pháp vậy! Muốn bản Hiến pháp không bị vô hiệu hoá vì sự thậm vô lý (ngược đời), cần phải xóa bỏ Điều 4 .

    Trần Mạnh Hảo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phản hồi: 

    Trích :
    [quote]Điều 2 của bản Hiến pháp có đoạn viết như sau: “Nhà nước CHXHCNVN là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân…”.
    Theo Điều 2 này khẳng định nước CHXHCNVN là một nước dân chủ. [/quote]

    Không đồng ý với bác Trần Mạnh Hảo vì điều 2 của HP 1992 KHÔNG khẳng định nước CHXHCNVN là một nước dân chủ mà trái lại !

    Đảng CSVN thêm vào các cụm từ "XHCN", "tập trung" như "nhà nước pháp quyền XHCN" hoặc "dân chủ tập trung" hoặc "tập trung dân chủ" để bịp bợp đánh lừa người khác vì cái ý chính bị "XHCN", "tập trung" biến đổi khác hẳn.

    Theo http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_quy%E1%BB%81n

    [quote]Nhà nước pháp quyền, với định nghĩa căn bản nhất là không có ai ở trên luật hay mọi người phải tuân theo pháp luật. Một nguyên tắc bắt nguồn một cách logic từ ý tưởng cho rằng sự thật, cũng như luật, đều dựa trên những nguyên tắc căn bản có thể được phát hiện ra nhưng không thể được tạo ra theo ước muốn.

    - Sự bình đẳng trước pháp luật
    - Sự độc lập của tư pháp

    Muốn có Nhà nước pháp quyền thì phải có hệ thống pháp luật hoàn chỉnh trong đó các luật và đạo luật chiếm đa số, còn lại là các văn bản quy phạm pháp luật dưới luật.

    Quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp phải độc lập với nhau, nhưng kiềm chế được nhau.
    [/quote]

    Như vậy hiển nhiên là VN chắc chắn KHÔNG phải là "nhà nước pháp quyền" bởi đảng CSVN đưa thêm cụm từ XHCN vào cho nên nó hoàn toàn khác hẳn.

    Chính xác hơn có lẽ nó phải được gọi là "nhà nước đảng trị" bởi đảng CSVN ở trên nhà nước. Nhà "nước pháp quyền XHCN" là của đảng CSVN, do đảng CSVN, vì đảng CSVN.

    Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về đảng CSVN và nhân dân là giai cấp bị trị …
    Theo Điều 2 này khẳng định nước CHXHCNVN là một nước đảng trị, phản dân chủ.

    Tham khảo cùng link nêu ở trên :
    [quote]
    Pháp quyền Xã hội chủ nghĩa

    Trên thực tế, không có sự giải thích rõ ràng về Nhà nước Pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa bằng văn bản. Khái niệm này lần đầu tiên được nhắc đến do ông Đỗ Mười tại Hội nghị lần thứ II, Ban chấp hành Trung ương khóa VII, ngày 29-11-1991.

    Như lời Luật sư Lê Công Định (chú thích : LS Định đang bị đảng CSVN cầm tù), học thuyết này là sự sáng tạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong việc vận dụng thuyết tam quyền phân lập vào bối cảnh chính trị một đảng cầm quyền đặc biệt ở Việt Nam .

    Hoạt động tư pháp, kể cả việc đào tạo, quản lý và sử dụng đội ngũ cán bộ tư pháp, do Đảng lãnh đạo thông qua vai trò của cấp ủy và ban cán sự đảng ở các cơ quan tư pháp căn cứ quy định của Đảng.

    Tuy nhiên, các ý kiến chỉ trích cho rằng việc lãnh đạo theo Pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa có thể vi hiến vì không tuân thủ nguyên tắc của một nhà nước tam quyền phân lập. Điều này có nghĩa là ba cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp không độc lập nhau mà ba cơ quan đó đều được điều hành bởi một đảng duy nhất lãnh đạo

    [/quote]

    Phản hồi: 

    Hiến pháp CHXHCNVN đầy mâu thuẫn thì cũng chẳng có gì lạ bởi đảng CSVN chỉ coi nó như tờ giấy lộn. Có giá trị gì đâu vì đảng CSVN muốn viết thế nào cũng được, giống như cha Kim Jong Il vậy phong tướng cho con và em gái ?

    Từ rất nhiều năm nay, bao nhiêu chuyện oái oăm, quái gở, làm chết dân, ... đã được báo chí nêu ra, người dân lên tiếng thế mà có thay đổi gì đâu ? Chẳng có thằng đảng viên CSVN quan chức nào động đậy bởi chúng tuy đòi làm lãnh đạo nhưng chúng lại không thích nhận trách nhiệm !

    http://sgtt.vn/Goc-nhin/131096/Mo%CC%A3t-ne%CC%80n-cong-vu%CC%A3-kho%CC%...

    Một nền công vụ khó quy trách nhiệm

    SGTT.VN - Thời gian qua, nhiều vụ gặp họa giữa đường mà hậu quả làm nhiều người tử vong đã xảy ra. Nhiều người đi đường bị cây xanh ngã đè, bị dây điện đứt rơi trúng người và bị giật chết; gần đây có người lớn và em bé đang đi thì bị lọt xuống hố ga, “hố tử thần” do thi công ẩu dẫn đến tử vong do hố ga thiếu nắp đậy, sụt lún... Gần đây nhất là vụ chị Hà Thị Tuyết Mai va vào hố ga ngã ra đường bị xe tải cán chết...

    Văn bản quy định chung chung, chồng chéo

    Ngày 12.10, một chiếc xe đang lưu thông trên đường Kha Vạn Cân (Thủ Đức) thì bất ngờ sụp "hố tử thần". Ảnh: Từ An

    Đến hôm nay, giải trình về trách nhiệm gây ra cái chết vì hố ga, ta thấy trái bóng lúc thì ở xí nghiệp cấp thoát nước phía Đông (thuộc công ty Cấp thoát nước Tp), lúc thì ở UBND quận Thủ Đức, hoặc ở chủ đầu tư... Với thực trạng hoạt động công vụ hiện nay, điều này cũng không có gì khó hiểu !

    Trước hết, các văn bản quy định trách nhiệm khi xảy ra thiệt hại khá chung chung, cho nên trên thực tế hầu như chưa có công chức nào phải chịu trách nhiệm vật chất, pháp lý khi làm sai, vi phạm…Thí dụ như trong bồi thường thiệt hại, các văn bản chỉ đề cập mức bồi thường, hoàn trả, thủ tục bồi thường,… nhưng chưa đề cập đến cách xác định thiệt hại như thế nào. Thực tế, thiệt hại xảy ra hết sức đa dạng và phức tạp, đòi hỏi các quy định của pháp luật về xác định thiệt hại phải vừa có tính khái quát cao, vừa có tính cụ thể để vận dụng một cách thống nhất và hiệu quả.

    Kế đến, bộ máy hành chính nói riêng và cơ quan nhà nước nói chung hiện nay có sự chồng chéo, đối lập về thẩm quyền, mối quan hệ phức tạp, ngang dọc chưa có sự phân công, phân nhiệm rạch ròi giữa các cơ quan với nhau… Tất cả những yếu tố trên tổng hợp lại đã gây nhiều khó khăn trong việc xác định trách nhiệm thuộc về ai. Do đó, để việc xác định trách nhiệm được thực hiện công minh, rõ ràng hơn, nhà nước cần phân định rạch ròi trách nhiệm giữa cá nhân, tập thể và cơ quan.

    Ngoài ra việc qui trách nhiệm còn gặp một số khó khăn như phải phân biệt được trách nhiệm do lỗi, trách nhiệm tuy không do lỗi nhưng phải mặc nhiên chịu, lỗi công vụ, lỗi ngoài công vụ, lỗi cá nhân và lỗi tổng hợp trách nhiệm…

    Còn thiếu vắng trách nhiệm người đứng đầu

    Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ quan nhà nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị trí đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão, có khát vọng và có nhân cách mạnh mẽ: Dám hành động, dám chịu trách nhiệm và luôn ý thức rõ ràng rằng, họ có đối tượng phục vụ là nhân dân. Lợi ích của họ gắn với chất lượng dịch vụ công mà họ cung ứng cho xã hội. Đó là điểm cốt lõi của một xã hội dân chủ.

    Những tin bài liên quan

    * Hãy hành động vì chất lượng cuộc sống!
    * Phải có ai đó lên tiếng đi chứ?
    * Không thể cứ đồng cảm, hy sinh...
    * Xe container sụp xuống "hố đen tử thần"
    * Hàng chục người sập “bẫy” trên đường
    * Sự im lặng đáng sợ!
    * Ai chịu trách nhiệm về những cái bẫy trên đường làm thiệt mạng người dân?
    * Thêm một cái chết đau lòng vì rơi xuống cống
    * Va vào hố ga sát lề đường, một phụ nữ thiệt mạng
    * Thiệt hại vì sụp hố, đòi ai bồi thường?
    * Taxi lọt ổ voi!
    * Đi đường sụp hố, thiếu an toàn: Lỗi trước hết thuộc về quản lý nhà nước
    * Cảnh báo nguy hiểm từ những lôcốt

    Trách nhiệm thì có trách nhiệm về đạo lý, trách nhiệm về pháp lý và trách nhiệm về chính trị. Và những thứ trách nhiệm này chỉ có nghĩa khi có thể áp đặt các chế tài tương ứng. Bằng không, chúng chỉ là những lời giáo huấn không hơn và không kém: ai thích thì theo, không thích thì thôi. Mặc dù Nghi định 157/2007/NĐ-CP quy định trách nhiệm người đứng đầu đã được ban hành, tuy nhiên ở nhiều người đứng đầu vẫn chưa hình thành thói quen nhận trách nhiệm.

    Ngược lại, thói quen dựa vào tập thể, không biết chịu trách nhiệm cá nhân đã ăn sâu đến mức được xem là hiển nhiên. Phải có thời gian để điều chỉnh lại từ cơ chế đề bạt, bổ nhiệm, đào tạo, bố trí đúng người đúng việc, thiết lập chế độ trách nhiệm người đứng đầu.

    Cần xây dựng văn hóa từ chức

    Lâu nay trong giới quản lý nhà nước ở ta vẫn có quan niệm gần như trở thành chính thống rằng chức vụ của một ai đó là do nhân dân ủy thác và do Đảng chịu trách nhiệm trước nhân dân bố trí, bổ nhiệm hoặc giới thiệu ra ứng cử... Với quan niệm như vậy, người cán bộ công chức xem việc bố trí, bổ nhiệm, lên xuống ra vào là chuyện của tổ chức, còn bản thân thụ động chờ đợi tổ chức phân công làm thì làm, nói nghỉ thì nghỉ.

    Trong khi đó chuyện từ chức ở các nước được xem là bình thường. Cầu bị sập, xe lửa đụng nhau, bộ trưởng giao thông từ chức (Hàn Quốc, Ấn Độ); phát ngôn không chuẩn, một bộ trưởng của nội các hai ngày tuổi ở Nhật cũng từ chức. Chuyện sữa có melamine, cục trưởng Cục Chất lượng Trung Quốc từ chức. Việc từ chức khi tự thấy mình không đủ năng lực đảm nhiệm vị trí công tác là một sự trung thực, dũng cảm rất đáng cho mọi người suy nghĩ. Việc từ chức trong một khía cạnh nào đó cũng nói lên một điều là đương sự thấy được trách nhiệm cá nhân trước những bê bối, sai phạm, thậm chí là không thành công của một chủ trương, chính sách.

    Từ chức phải được xem là chuyện cần thiết, bình thường trong hoạt động công vụ.

    Có làm được những điều trên thì mới mong khắc phục được căn bệnh đùn đẩy trách nhiệm.

    Phản hồi: 

    Chẳng nghĩa lý gì. Khi bên dưới người dân không quan tâm đến đời sống chính trị của đất nước, bên trên đảng độc tài lãnh đạo toàn diện (lũng đoạn toàn diện) thì bản hiến pháp chỉ là tờ giấy lộn trong túi đảng. Chỉ khi toàn dân hiểu và lên tiếng đòi quyền phúc quyết thì mới ăn thua.

    Phản hồi: 

    Tôi nghĩ nếu không bỏ điều 4 thì cần có điều 4b: nếu đường lối lãnh đạo có sai lầm thì phải chỉ ra ai sẽ nêu lên những sai lầm này, và Đảng phải sửa những sai lầm này như thế nào. Trong HP, điều này có thể tổng quát ngắn gọn, sau đó luật hóa bằng một "Luật về hoạt đông của Đảng CS Việt Nam".

    Phản hồi: 

    [quote]Điều 4 trong bản “Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992” (Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia - 2005 - Bản sửa đổi), có đoạn viết như sau: “Đảng Cộng Sản Việt Nam... là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”
    [/quote]

    Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 1992 không thấy nói đến việc khi đảng Cộng Sản Việt Nam vi phạm hiến pháp và pháp luật thì sẽ bị kiện ra sao, ai xét xử ?

    Không hiểu "lãnh đạo" là như thế nào ? Viết chung chung như vậy thì khó hình dung ra chữ "lãnh đạo" cụ thể ra sao ?