Nguyễn Thanh Giang - Việc hệ trọng hàng đầu hiện nay

  • Bởi Hồ Gươm
    11/10/2010
    9 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang

    Dự thảo “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, bổ sung và phát triển năm 2011” và các văn kiện Đại hội XI vừa được công bố hôm 15 tháng 9, bảo là để lấy ý kiến của nhân dân. Báo chí và các phương tiện truyền thông của Đảng đã đưa hàng loạt phản hồi tán thưởng, ngợi ca. Hầu hết đều hời hợt, nông cạn vì chẳng qua tất cả đều nói-theo-chỉ-đạo hoặc nói-lấy-được, không thấy cái trí và cái tâm đâu cả. May sao, đâu đó có thể đọc được một số ý kiến khá thấu đáo. Xin được lược ghi:

    Luận điểm “Loài người nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội” chỉ nên xem là một phán đoán để ngỏ, đúng như thực chất của nó. Phán đoán này vốn không có ý nghĩa chính trị thiết thực (không đề cập gì về thời gian, không gian, thời điểm, các lực lượng tác động, các phương thức), vì vậy, càng không thể được coi là luận điểm xuất phát để xây dựng cương lĩnh chính trị. Tốt nhất là đưa khỏi dự thảo cương lĩnh một phán đoán chưa đủ cơ sở lý luận và căn cứ thực tiễn như vậy để tránh lầm lẫn trong nhận thức.

    Những quan điểm bảo thủ được gán cho cái nhãn mác đẹp đẽ là trung thành với lý tưởng XHCN, đã bị lợi dụng cho những lợi ích phe nhóm với những đặc quyền đặc lợi phát sinh trong cơ chế thị trường. Nó hù dọa xã hội về mọi tai ương đe dọa, bóp nghẹt mọi ý kiến đòi thực hiện đúng nghị quyết của Đảng và chính sách của Nhà nước, chụp cho nó mọi cái mũ xấu xa… Đã có một bộ phận miệng nói XHCN, nhưng chân bước đi theo con đường man rợ mà chủ nghĩa tư bản từng bắt buộc phải đi qua vào một thời điểm lịch sử khác, trong giai đoạn tích lũy ban đầu: bóc lột, tàn phá thiên nhiên, bóc lột sức lao động, chiếm đoạt đất đai, của cải, tài sản nhà nước, lũng đoạn quyền lực. Đối với nó, XHCN là một khái niệm hoàn toàn trống rỗng, nhưng nó muốn lợi dụng đến cùng để che đậy bản chất thật và trục lợi, trước khi công khai xé bỏ hoàn toàn khi đủ điều kiện.

    (Bùi Đức Lại, nguyên cán bộ Ban Tổ chức Trung ương Đảng)

    Nếu biết cái đích đi tới được sau 35 năm độc lập thống nhất là thực trạng mọi mặt đất nước như hôm nay, liệu dân tộc ta trước đây có dám hy sinh chiến đấu hết thế hệ này đến thế hệ khác như vậy dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam hay không?

    (Nguyễn Trung, cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan)

    Quyền sở hữu toàn dân là một khái niệm kỳ quặc… Đó là một sự “sáng tạo” chết người của những người được dân ủy thác. Không có cái gọi là sở hữu toàn dân. Đó chỉ là một từ được “sáng tạo” ra để duy trì “quyền sở hữu thực” của một nhóm cá nhân. Xét thực tế đó cũng chẳng khác gì quyền của vua chúa xưa kia, nhưng chí ít vua còn công khai tuyên bố rằng là của ông ta và có quyền ban, phát cho các cận thần.

    Chính sự không rạch ròi này là nguyên nhân của trên 9% của các vụ khiếu kiện trong thời gian vừa qua. Đã đến lúc phải giải quyết tận gốc vấn đề sở hữu, nếu không tình hình khiếu kiện còn tiếp diễn và nhiều hơn có thể dẫn đến bất ổn xã hội trầm trọng và cản trở sự phát triển của đất nước.

    (Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng Viện IDS)

    Hai quốc gia Bắc Triều Tiên và Cuba kiên trì giữ nguyên mô hình xã hội chủ nghĩa Xô-viết, càng ngày càng lâm vào nghèo đói và bế tắc. Năm 2010 này, Cuba bắt đầu giao đất cho nông dân và các nhà đầu tư. Đầu tháng 9-2010, trả lời nhà báo Mỹ, ông Fidel Castro đã cho rằng đường lối kinh tế của Đảng Cộng sản Cuba trước đây không còn phù hợp.

    Nhiều nhà nghiên cứu nhất trí rằng: chủ nghĩa xã hội khoa học thất bại vì thật ra nó còn không tưởng hơn cả những nhà xã hội chủ nghĩa không tưởng tiền bối. Nó từ bỏ những giá trị văn minh mà nhân loại trải nghìn năm mới tìm thấy, rồi chọn cho mình những giá trị chưa hề được thử thách.

    Lần này, dự thảo Báo cáo Chính trị tại Đại hội 11 viết: “Kinh tế thị trường định hướng xã hội xã hội chủ nghĩa vừa tuân theo những quy luật của kinh tế thị trường vừa dựa trên cơ sở và được dẫn dắt, chi phối bởi các nguyên tắc và bản chất của chủ nghĩa xã hội” (Mục 1 – Giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa của nền kinh tế thị trường).

    Thật quá mù mờ và sai trái! Các nhà lý luận chúng ta lại quên những lời dạy cơ bản của Marx: “Vật chất có trước và quyết định ý thức”, và của Lenin: “Trên mảnh đất sản xuất cá thể, hằng ngày, hằng giờ đẻ ra chủ nghĩa tư bản”!

    Ngay sau khi nhà nước cho phép kinh doanh tư nhân đã có những đảng viên cộng sản như Lê Kiên Thành (con trai Tổng Bí thư Lê Duẩn) xin ra Đảng để được làm “nhà hữu sản mới”. Đó là những người thức thời và sòng phẳng. Nhưng chỉ vài ba năm sau, xã hội phát hiện có không ít người vẫn đang sinh hoạt Đảng, thậm chí còn đương chức mà đã là nhà hữu sản lớn bằng thủ đoạn đứng phía sau vợ con.

    Ngày nay trên đất nước ta không phải chỉ có mảnh đất sản xuất cá thể mà đang có “những nhà hữu sản mới thoát thai từ tham nhũng, đạo lý kém hơn, chụp giựt hơn, lưu manh hơn”. Việc tìm cách đưa họ vào con đường phát triển tư bản văn minh, ngăn chặn họ hình thành những nhóm lợi ích đã là vô cùng nan giải rồi, huống hồ lại toan đưa họ vào định hướng xã hội chủ nghĩa chỉ bằng các “nguyên tắc và bản chất” vô hình!

    (Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động)

    Trên đây chỉ là lược trích một số ít, mặc dầu đã có nhiều ý kiến thấu đáo khác nữa như vậy, một số cán bộ cách mạng kỳ cựu và trí thức vì quá bức bối vẫn yêu cầu tôi tiếp tục góp lời bàn thảo.

    Tôi đang lưỡng lự chưa biết nên hành xử thế nào vì biết rằng nói với họ chẳng qua chỉ như “đàn gẩy tai trâu”, “nước đổ đầu vịt” thì bỗng nhiên, có cuộc hẹn giữa tôi với ông Đặng Quốc Bảo – nguyên ủy viên Trung ương Đảng – vào hồi 15 giờ ngày 24 tháng 9 năm 2010.

    Do có một cuộc trò chuyện lý thú khác trước đó kéo dài nên tôi đến trễ 25 phút. Người giúp việc ra mở cửa có ý trách: “Ông cháu đợi ông đã lâu quá rồi!”.

    Ông Bảo kể tôi nghe về cuộc thời đàm giữa ông với ông Lê Đức Anh hôm 18 tháng 9 năm 2010. Ông Lê Đức Anh mời ba người đến nhà: trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, cựu đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Trọng Vĩnh và ông Đặng Quốc Bảo. Tuy nhiên, chỉ mình ông Bảo đến. Ý nghĩa cuộc thời đàm cuốn hút đến nỗi đã bắt đầu từ 9 giờ sáng, nhưng nếu không bị cái ngưỡng 12 giờ trưa chặn lại thì hai ông già ngấp nghé chín mươi vẫn chưa chịu rời nhau. Sang đến cuộc trò chuỵện này thì tôi cũng đã không thể dứt ra được nếu vợ tôi không gọi điện thoại đến nhắc trời đã tối và nhà đang chờ cơm.

    Chuyện khá dài nhưng tôi chỉ xin ghi tóm tắt ở đây đoạn mở đầu câu chuyện mà ông Lê Đức Anh đã nói với ông Đặng Quốc Bảo một cách nghiêm trọng và cho là hết sức bức thiết. Có 4 ý chính:

    1. Tình hình rất đáng quan ngại là hiện nước ngoài đang tích cực can thiệp vào vấn đề nhân sự Đại hôi XI của Đảng ta;

    2. Điều rất nguy hiểm là họ đang âm mưu dựng Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư;

    3. Người ngoan ngoãn vâng lời Trung Quốc đến mức vô nguyên tắc là Nông Đức Mạnh;

    4. Dẫu chưa thỏa đáng lắm nhưng trong tình hình này có thể là nên chấp nhận Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư.

    Những thông tin này dường như không thể tin được nếu trước đây mấy giờ không có buổi gặp giữa ông Nguyễn Văn Hội với tôi (mà vì câu chuyện với ông Nguyễn Văn Hội khá hấp dẫn nên tôi trễ hẹn với ông Đặng Quốc Bảo).

    Những ngày đầu kháng chiến chống Pháp, ông Hội từng làm đại đội trưởng ở cùng đại đội mà ông Lê Đức Anh làm chính trị viên. Trong phòng khách của ông Hội có treo hai bức ảnh ông chụp chung với hai vị Chủ tịch nước đã từng đến đây thăm ông mấy lần: Lê Đức Anh và Nguyễn Minh Triết.

    Không biết có phải hữu ý không nhưng cả buổi trò chuyện, ông Hội đã trình bày với tôi khá chi tiết về ông Lê Đức Anh. Những thông tin từ ông Nguyễn Văn Hội, cũng như những thông tin lâu nay vẫn được nghe vì đều không có điều kiện kiểm chứng nên không thể nào đánh giá đúng về ông Lê Đức Anh và trung tướng Nguyễn Chí Vịnh. Tuy nhiên, dù ông Lê Đức Anh có man khai lý lịch và đã từng làm mật thám cho Pháp… thì chuyện ông Lê Đức Anh nói với ông Đặng Quốc Bảo vẫn làm tôi nức lòng. Tôi tâm tình với ông Bảo: “Đây là sự kiện rất hệ trọng và ngày hôm nay là một trong những ngày vui nhất đối với tôi trong những năm gần đây.”

    Tôi cho rằng, khác với mẫu người cố cựu, giáo điều nên thường kiên định lập trường như Trường Chinh, loại như Lê Duẩn, Lê Đức Anh linh hoạt hơn, thực dụng hơn, dễ xoay 180 độ hơn. Lê Duẩn từng theo Trung Quốc chống xét lại nhưng rồi cũng đã nắm tay Liên Xô đả Trung Quốc. Lê Đức Anh từng dựng Lê Khả Phiêu lên làm Tổng Bí thư nhưng lại đã quật đổ Lê Khả Phiêu không thương tiếc… Có thể Lê Đức Anh từng thần phục Trung Quốc khi đưa ra “giải pháp đỏ” và từng mang ơn Trung Quốc đã chữa bệnh cứu mạng cho ông ta, nhưng cũng có thể ông vì còn sáng suốt nên đã trở cờ? Mà trở cờ đúng.

    Về Nguyễn Phú Trọng, trong bài “Rất đáng phàn nàn về ông Nguyễn Phú Trọng” đề ngày 7 tháng 5 năm 2007 tôi đã viết:

    Ông Nguyễn Phú Trọng qua chuyến viếng thăm Trung Quốc trên cương vị Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đầu tháng 4 năm 2007 vừa qua vừa không biểu thị được tự trọng dân tộc, lại có thái độ tự ti của kẻ chư hầu nên rất đáng chê trách!… tiếp ông Nguyễn Phú Trọng hôm 9 tháng 4 năm 2007, Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Ngô Bang Quốc đã cao giọng căn dặn: hai bên cần “giải quyết ổn thỏa vấn đề biên giới, lãnh thổ, thực hiện tốt các hiệp định liên quan, cùng nhau giữ gìn ổn định của vùng biển Nam Trung Quốc”.

    Thật là ngạo mạn và dớ dẩn. Tôi sang thăm anh như một người bạn láng giềng để giao hảo và xem có gì cùng có lợi thì bàn nhau hợp tác mà làm, sao anh lại dám giao nhiệm vụ cho tôi phải “giữ gìn ổn định vùng biển Nam Trung Quốc”. Chỗ nào đúng là “vùng biển Nam Trung Quốc” của anh thì anh lo mà “giữ gìn ổn định” lấy chứ. Tôi có là tay sai, là chư hầu của anh đâu mà anh có quyền giao nhiệm vụ. Tôi cũng không thèm tham lam như anh để rồi lăm lăm làm mất ổn định cái “vùng biển Nam Trung Quốc” nào đó của anh.

    Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc tên là Tần Cương lại còn trâng tráo gọi hành động của ta là “xâm phạm chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền và quyền cai quản của Trung Quốc”. Ông ta lếu láo trịch thượng: “Trung Quốc bầy tỏ hết sức quan tâm việc này và đã giao thiệp nghiêm khắc với Việt Nam.”

    (Tôi dù lớn, dù nhỏ cũng là bạn anh, anh có định nghiêm khắc thì cũng chỉ có thể nghiêm khắc với các con dân của các anh thôi chứ! Ví dụ, hãy nghiêm khắc dạy con dân của các anh rằng đừng có dại dột noi gương cha ông mà kéo nhau sang vùi xác ở gò Đống Đa chẳng hạn…)

    … rõ ràng kiểu hành xử của Trung Quốc như vậy, xét cách nào cũng không chấp nhận được. Thế mà ông Nguyễn Phú Trọng đã không có nổi một phản ứng, dù rất nhẹ nhàng, tinh tế. Ông vẫn dẫn vợ đi thăm thú đó đây thoải mái và cười vui hơi nhiều!

    Đành rằng đang trong không khí “tay bắt mặt mừng”, chẳng tiện đối đáp chát chúa làm gì, nhưng ít ra khi Ngô Bang Quốc giao nhiệm vụ “giữ gìn ổn định biển Nam Trung Quốc”, Nguyễn Phú Trọng, chẳng hạn, cũng nên “báo cáo” lại rằng mong các đồng chí hãy giữ gìn ổn định Biển Đông Việt Nam để thực hiện “Chiến lược Biển” quan trọng mà Hội nghị Trung ương IV của Đảng chúng tôi vừa nêu ra.

    Phô trương thắng lợi chuyến đi, bài “Ấn tượng Trung Hoa” đăng báo Nhân dân số ra ngày 11 tháng 4 năm 2007 trình bầy cuộc thăm viếng Trung Quốc của ông Nguyễn Phú Trọng viết: “Đáng mừng là, cùng với thành tựu to lớn trong phát triển kinh tế, Trung Quốc đang thể hiện sự quan tâm ngày càng nhiều hơn tới Việt Nam, hỗ trợ Việt Nam xây dựng một số nhà máy, công trình như: Nhà máy gang thép Thái Nguyên, Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, nhiệt điện Quảng Ninh, nhà máy sản xuất phân đạm từ than cám ở Ninh Bình…”

    Cả một nước Trung Hoa vĩ đại, “cùng với thành tựu to lớn trong phát triển kinh tế”, khi “thể hiện sự quan tâm ngày càng nhiều hơn tới Việt Nam” mà chỉ hỗ trợ xây dựng được mấy nhà máy thủ công như thế. Vậy mà cũng “đáng mừng là” lắm sao!

    Thế mà ông Nguyễn Phú Trọng cười vui hoan hỉ hơi nhiều, cảm ơn hơi nhiều, hứa học tập và noi gương hơi nhiều. (Vì vẫn còn đeo đẳng cái tư tưởng nô lệ ý thức hệ hơi nặng.)

    Ngạc nhiên hơn là, ông Nguyễn Phú Trọng oang oang báo cáo với Trung Quốc và với toàn thế giới rằng: “Từ ngày nhận lãnh cương vị Chủ tịch Quốc hội, nước đầu tiên tôi đi thăm là Trung Quốc.”

    … Nhẽ ra, dẫu ông Nguyễn Phú Trọng có muốn tranh thủ Trung Quốc như thế nào đấy thì ông cũng chỉ cần biểu thị bằng hành động là đã đủ. Nói ra như vậy hết sức vô chính trị. Chẳng nhẽ ông Nguyễn Minh Triết lên làm Chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng chính phủ mà không sang thăm ngay Trung Quốc là không đúng bằng ông Nguyễn Phú Trọng hay sao? Chẳng nhẽ đối với Việt Nam, tất cả các nước đều chỉ được xếp hàng sau Trung Quốc hay sao?

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chọn Nhật Bản, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết chọn Lào là những nước đến thăm đầu tiên (chứ không phải Hoa Kỳ hay Trung Quốc) là rất thông minh. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc trước để tháng 6 này Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thăm Hoa Kỳ thì cũng phải đạo thôi. Nhưng, như đã nói, chỉ cần biểu thị bằng hành động thế là đủ, hà tất phải “nhất bộ nhất bái” thiên hạ làm gì!

    Có cụ cách mạng lão thành đặt câu hỏi: “Hay là họ muốn vỗ vào mặt nhau, muốn chèn nhau để được ưu tiên đón nhận ân huệ và sự bảo trợ của Trung Quốc?”

    … Một thiếu nhi Tháng Tám của tôi khi xưa, sau này học đại học văn khoa với Nguyễn Phú Trọng cho biết rằng, ở lớp anh ta học rất bình thường, cũng chẳng có hoạt động xã hội sôi nổi gì, vậy mà không biết nhờ đâu anh ta thăng quan nhanh thế?

    Thực vậy, ông Nguyễn Phú Trọng từ một học sinh trơn vào đại học. Đường đi thênh thang, dễ dãi quá khiến ông không có được cái tư chất, cái bản lĩnh, cái nghị lực của người được gian nan thử thách, được xã hội nhào luyện. Ông cũng không có thực tế tham gia chiến trường, không kinh qua hoạt động kinh tế hay khoa học công nghệ mà chỉ là một “thợ cạo giấy”. Hồi làm Bí thư Thành ủy Hà Nội bị nhận xét là “lú như Trọng”. Phụ trách công tác lý luận thì toàn lý luận cùn. Sử dụng bừa bãi giấy mực, tiền của của nhân dân để “nói lấy được” những luận điểm cũ rích, lạc hậu đến mức đã thành phản động. Làm công tác tư tưởng bằng xiềng gông tinh thần, thuyết phục quần chúng bằng công an văn hóa và bằng tòa án xử theo chỉ thị.

    Càng đáng phàn nàn nữa là, trong kỳ họp Quốc hội vừa qua, khi chủ nhiệm Ủy ban An ninh Quốc phòng Lê Quang Bình yêu cầu báo cáo tình hình Biển Đông với đầy những sự cố hết sức đáng quan ngại để Quốc hội xem xét thì Nguyễn Phú Trọng gạt đi và nói: Tình hình Biển Đông năm qua không có gì mới. Sự lấp liếm thật là trâng tráo!

    Cho nên, vấn đề hệ trọng hơn mọi vấn đề hệ trọng hiện nay là phải ngăn chặn cho được âm mưu của nước ngoài đưa Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư.

    Vì sao đây là vấn đề hệ trọng hơn cả?

    Hãy thử so sánh với vấn đề tham những. Tham nhũng đang là quốc nạn hết sức nhức nhối và tai hại. Tuy nhiên, dẫu người Việt Nam tham nhũng của nhau hàng chục, hàng trăm tỷ thì cũng không đau xót bằng bọn ngoại bang kia tham nhũng cả đất nước, cả dân tộc này. Họ không chỉ tham nhũng Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa… mà còn mồi chài, đút lót hòng giành được hàng loạt hợp đồng béo bở để ăn bẫm (hơn 90% các dự án nhiệt điện đều do Trung Quốc thắng thầu!?). Rồi họ phá kế hoạch của ta (Tất cả 6 dự án điện do TKV ký với Trung Quốc: Cao Ngạn, Sơn Động, Nông Sơn, Cẩm Phả 1, Cẩm Phả 2, Mạo Khê đều chậm tiến độ.) Rồi biến đất nước này thành bãi rác chứa những đồ thải loại như xi măng lò đứng, như những nhà máy đường chưa hoạt động đã phải đắp chiếu…

    Xâm lăng đã đành, thực dân đã đành, khốn khổ hơn, họ còn sẽ biến dân tộc này thành bầy lính lệ chiến đấu cho mục tiêu vươn lên đối địch với Hoa Kỳ của họ.

    Thế giới nên đa cực, nhưng có chăng chỉ nên có Giêsu, Thích ca Mầu ni, Allah chứ không nên có Giêsu và Giuda.

    Trung Quốc không những chưa có khả năng mà cũng chưa có tiền đề trở thành một cực của thế giới. Việc trưng ngọn cờ XHCN hiện nay chỉ là sự lừa bịp nhằm lôi cuốn những kẻ nhẹ dạ, ngu dốt tự nguyện làm lâu la cho họ. Chính Đặng Tiểu Bình thừa nhận rằng Trung Quốc chưa thể làm kiểu con cọp, con beo gì mà mới chỉ có thể làm kiểu con mèo như tư bản thôi. Tư bản làm kinh tế thị trường, Trung Quốc cũng phải xoay sang làm kinh tế thị trường. Tư bản thừa nhận tư nhân tham gia các hoạt động y tế, giáo dục, Trung Quốc cũng phải chuyển sang xã hội hóa y tế, giáo dục… Họ có theo Mác nữa đâu. Họ có làm chủ nghĩa xã hội nữa đâu. Nước của họ vẫn là Cộng hòa Nhân dân kia mà. Họ vẫn làm con mèo tư bản đấy chứ. Có điều là con mèo mang mầu sắc Trung Quốc còn dở hơn con mèo tư bản rất nhiều. Không những không giầu mạnh hơn mà còn bất công hơn, khoảng cách giầu nghèo ngày càng doãng xa hơn, dân chủ nhân quyền tồi tệ hơn…

    Thế mà, họ không chỉ dụ dỗ, mua chuộc được một số kẻ nào đó bằng lời hứa bảo vệ ngai vàng và bằng tiền mà còn bằng cái gọi là ý thức hệ!

    Việc gì Nông Đức Mạnh phải sang Trung Quốc để ra tuyên bố chung: “Hai bên cùng lập nhiều cơ chế hợp tác giữa các bộ, ngành, giữa các địa phương giáp biên giới hai nước, đặc biệt là cơ chế Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác Song phương để chỉ đạo và điều phối sự hợp tác Việt Nam-Trung Quốc trên tất cả các lĩnh vực”. Việc gì giữa thời bình mà phải tuyên bố: “Hai nước sẽ thiết lập đường dây nóng giữa các nhà lãnh đạo”?… Rồi xây dựng đường cao tốc hiện đại nhất Việt Nam nối thẳng từ Trung Quốc vào Hà Nội. Rồi thường xuyên mở các hội thảo chung Trung – Việt để lĩnh hội chủ trương, đường lối xây dựng và bảo vệ chế độ…

    Không biết người ta vô tình hay tình nguyện chấp nhận sự đô hộ mềm của ngoại bang một cách tội lỗi như vậy!

    Sự nô lệ về ý thức hệ đã xúi bẩy và ép buộc người ta làm Cải cách Ruộng đất, giết hại hàng vạn đồng bào, đồng chí mình, trong đó có rất nhiều nhân tài kinh tế, nhiều người có công lớn với cách mạng. Rồi đẩy nhanh lên hợp tác xã cấp cao, phá họai nền nông nghiệp. Rồi diệt tư thương, tiểu thủ công, phá hoại công thương nghiệp… Thế chưa đủ đau xót sao, chưa đủ thúc giục lương tâm họ buộc họ phải thức tỉnh sao mà cứ u mê để ma đưa lối, quỷ dẫn đường mãi thế!

    Cho nên, trong khi điều 4 Hiến pháp vẫn còn đó thì việc kịp thời ngăn chặn khả năng có một Tổng Bí thư thần phục Bắc triều là việc vô cùng hệ trọng không chỉ với Đảng CSVN, mà với cả dân tộc..

    Hà Nội ngày 10 tháng 10 năm 2010

    Nguyễn Thanh Giang

    Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội Điện thoại : ( 04 ) 35 534 370

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Trích dẫn:
    Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh “Sai Phạm Nghiêm Trọng”

    Ai cũng biết rồi, khổ quá, nói mãi. Hơn nữa lại nói vào lúc sắp hạ màn thì để làm gì?

    Một điều rất đơn giản mà đa số đảng viên CS không thấy, không biết, hay biết mà không dám nói ra: đó là "đảng CS sai phạm nghiêm trọng".

    Rất đơn giản vì một cá nhân ông Nông Đức Mạnh sai phạm nghiêm trọng mà không ai làm gì được, không có cơ chế nội bộ để xử lý sai lầm. Thế mà cứ nhập tâm và hở ra nào là "ta dân chủ gấp triệu lần tư bản", nào là "dân chủ theo tư tưởng Hồ Chí Minh cho dân được mở mồm ra nói".

    Thời ông Hồ có các ông luật sư Tường, triết gia Thảo, các nhóm Nhân văn - Giai phẩm lên tiếng nói đấy rồi hậu quả thế nào? Thời nay khá hơn một chút, người ta có cơ hội nói qua các kênh không chính thức như báo mạng; hoặc có thể gởi kiến nghị đến các cơ quan, viên chức thẩm quyền nhưng nào có được hồi đáp, hay đáp ngược lại như trong trường hợp ông Dũng trở mặt với ông Giáp, ...

    Khổ quá, không biết mấy ông đảng viên CS ngày nào mới "giác ngộ ngược", cùng toàn dân tháo rỡ cái bộ máy lỗi thời thì dân tộc VN mới có cơ may tiến lên cùng thế giới văn minh!

    Bài cũ (tháng 9 năm 2008) mang tính tham khảo:

    Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh “Sai Phạm Nghiêm Trọng”

    Trung tướng Nguyễn Hòa
    Nguyên Trung ương uỷ viên khoá V, VI, VII

    Kính gửi:

    - Bộ Chính trị.
    - Ban Bí thư Trung ương.
    - Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X.
    - Đại Hội Đảng CSVN (trù bị) khóa X

    Thưa các đồng chí!

    Tôi Trung tướng Nguyễn Hòa, Nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng CSVN các khoá V, VI, VII, cán bộ lão thành cách mạng, 63 năm tuổi đảng xin báo cáo và trình bày với các đồng chí về những sai phạm mang tính chất nghiêm trọng của đồng chí Nông Đức Mạnh TBT Đảng CSVN khóa IX và khóa X trong thời gian 2 nhiệm kỳ như sau:
    Nhiệm kỳ qua, đồng chí Nông Đức Mạnh cũng đã có một số cố gắng. Nhưng xem xét nghiêm túc về một người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta thì đồng chí Mạnh có nhiều lỗi, có nhiều sai phạm và sai phạm nghiêm trọng.
    Một số ví dụ:
    - Là Tổng Bí thư, khi đồng chí Đào Duy Quát b/c về vụ Năm Cam, Bùi Quốc Huy, Trần Mai Hạnh thì đồng chí Mạnh trả lời rằng hãy khoan, hãy chờ đã. Nhưng khi đồng chí Quát và đồng chí Hồng Vinh phổ biến lại cho các báo chí, báo chí phản ứng thì đồng chí Mạnh chối và nói rằng Tổng bí thư không bằng lòng, để cho đồng chí Hồng Vinh chịu trận.
    - Khi báo chí đưa ra vụ Năm Cam v.v… thì đồng chí Mạnh (đứng đầu Ban Bí thư) triệu tập cuộc họp với Tổng biên tập các báo uốn nắn răn đe (Điều này cả nước và báo chí đều biết). Đến lúc xử xong Năm Cam chịu tội tử hình, Bùi Quốc Huy và Trần Mai Hạnh ở tù thì các cơ quan nội chính lại phải biểu dương báo chí.

    - Là người nắm chức vụ cao nhất trong Đảng nhưng đồng chí Mạnh đưa con của đồng chí Mạnh không đủ tâm, tài làm Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên, và có ý định đưa làm Bí thư thứ nhất Đoàn để cơ cấu vào Trung ương, vừa mưu cầu danh vọng, vừa có dụng ý gây dựng lực lượng của mình lâu dài trong Đảng.
    - Đối với Nguyễn Chí Vịnh, mặc dù một số đông tướng lĩnh và lão thành cách mạng đòi kiểm tra các tội phạm của Vịnh xung quanh các vụ Sáu Sứ, T4, trước thềm Đại hội 9, đồng chí Mạnh vẫn bao che, chỉ giao cho Đảng uỷ quân sự Trung ương kiểm tra, không giao cho Uỷ ban kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng kiểm tra. Vì Đảng uỷ quân sự Trung ương điều tra thì đã có ông Phạm Văn Trà bao che rồi. Khi có thư từ yêu cầu kiểm tra Nguyễn Chí Vịnh gửi đại hội toàn quân và Ban chấp hành Trung ương thì đồng chí Mạnh cho qua. Đặc biệt Đảng uỷ quân sự Trung ương (đồng chí Mạnh là Bí thư) vẫn đề nghị lên Bộ Chính trị đề bạt Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ tưởng Bộ Quốc phòng, nhờ sự phản ứng của lão thành cách mạng, tướng lĩnh quân đội và cán bộ, Đảng uỷ quân sự Trung ương mới rút lại đề nghị. Một điều đặc biệt nữa là: đồng chí Mạnh là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội 10 đã đưa ra thảo luận tại Bộ Chính trị việc giới thiệu vào Trung ương Nguyễn Chí Vinh, một kẻ ăn cắp có hệ thống từ khi đi học ở Học viện Kỹ thuật quân sự, một kẻ chưa được kiểm tra nhiều vấn đề mà nhiễu tướng lĩnh, lão thành cách mạng yêu cầu. Trong cuộc họp Bộ Chính trị đó, nghe nói 10 đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị đồng ý (trong đó có đồng chí Mạnh), 4 đồng chí không đồng ý. Như vậy, đồng chí Mạnh đã giới thiệu, đã bỏ phiếu cho Nguyễn Chí Vịnh một kẻ ăn cắp trước đây, một kẻ tòng phạm phá Đảng thì thử hỏi đồng chí Mạnh là người như thế nào? May thay, Ban chấp hành Trung ương đã sáng suốt, số đông đã gạt Nguyễn Chí Vịnh. Nếu Nguyễn Chí Vịnh, do sự bao che của đồng chí Mạnh được vào Trung ương, cứ thế mà leo mãi, làm chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi làm Tổng bí thư như ông Lê Đức Anh và ông Đỗ Mười đề xướng thì Đảng ta sẽ bị phá hoại nát, cán bộ trung kiên sẽ bị vu không và sát hại.
    Là Tổng bí thư, đồng chí Mạnh đã bao che cho ông Đào Đình Bình, trong khi dư luận bất bình với những hành động mua chức, mua quyền, mua uy tín của ông Bình thì nhân dịp giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải đồng chí Mạnh vẫn kiên trì giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải mà ngày nay, cả Quốc hội và người dân đều đã thấy hậu quả, đã thấy ông Bình và những kẻ thân cận như Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến như thế nào?
    Là Tổng bí thư, Trưởng tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh đã giới thiệu những kẻ như Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU 18 thuộc Bộ Giao thông vận tải và Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Thường trực Bộ Giao thông vận tải vào Trung ương. Như vậy con người đồng chí Mạnh là thế nào? Có thể làm một người đứng đầu Đảng và Nhà nước không?
    - Là trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh còn giới thiệu một số người như ông Bắc Sơn, một người tay sai của ông Lê Đức Anh, hoạt động vô nguyên tắc, được đồng chí Mạnh định đưa làm Phó Ban Tổ chức Trung ương nhưng bị phản đối, sau đó đưa về làm Phó bí thư trực Tỉnh uỷ Thái Nguyên và được Bộ Chính trị và Tiểu ban nhân sự (Nông Đức Mạnh đứng đầu) giới thiệu vào tỉnh uỷ và giới thiệu vào Trung ương Đảng.
    Đồng chí Mạnh giới thiệu Phan Trung Kiên, một người đã bị Quân khu 7 phát hiện về nhiều tội, trong đó có tội tham nhũng. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã báo cáo với Bộ Chính trị nhưng đồng chí Mạnh, và đôi đồng chí khác trong Bộ Chính trị gạt đi, cho qua, bao che cho Phan Trung Kiên. Trên thực tế, đồng chí Mạnh đã không chế Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, buộc Uỷ ban Kiểm tra Trung ương phải theo quan điểm sai trái của đồng chí Mạnh. Có thể còn một số ví dụ khác.
    - Đối với vụ Sáu Sứ, T4. Cơ quan chức năng đã báo cáo và cung cấp nhiều tài liệu cho đồng chí Mạnh. Nhưng khi thảo luận vụ này từ năm 2002, đồng chí Mạnh đã gạt vụ Sáu Sứ ra ngoài, đồng chí Mạnh đã không làm triệt để vụ T4, mà vụ T4 là do cả Cục 12, Cục 11, Viện 70 làm dưới sự chỉ đạo của Vũ Chính. Đồng chí Võ Nguyên Giáp, đồng chí Lê Khả Phiêu, đồng chí Đỗ Quang Thắng và một số đồng chí lão thành cách mạng đã có ý kiến không phải một lần.
    Trong thư tố cáo của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đã nói rõ từ năm 1996 Vũ Chính đã vu cáo chính trị đồng chí Võ Nguyên Giáp được sự chỉ đạo của CIA, năm 1996 phái cấp tiến theo Mỹ đã vào Viện 108 đã nắm đồng chí Phạm Song nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế, đã có ý đầu độc đồng chí Lê Đức Anh v.v… Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, lại chỉ thị cho Uỷ ban Kiểm tra Trung ương kiểm điểm đồng chí Nam Khánh. Vụ đặc tình giả T4 do Tổng cục 2 dựng lên xuất hiện từ giữa năm 1997 đến giữa năm 1999. Vậy các tin vu khống ấy xuất hiện từ năm 1996, là do Vũ Chính chỉ đạo được bộ máy giúp việc của Tổng cục 2 (Cục 12, Cục 11, Viện 70…) thực hiện, sao đồng chí Mạnh lại bao che? Thư đồng chí Nguyễn Nam Khánh tố cáo các điều sai trái trong bản báo cáo Bộ Quốc phòng trước Hội nghị Đảng uỷ quân sự Trung ương mở rộng, thì đồng chí Mạnh bao che cho rằng đó chỉ là một cuộc giao ban. Ai cung biết trong Quân đội, giao ban là Ban trực trước bàn giao lại tình hình cho Ban trực sau (hoặc hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng…) được tiến hành trong một thời gian ngắn. Làm gì có sự giao ban trong toàn quân, họp hết các đầu mối của toàn quân lại để giao ban, trong cả một ngày. Thực chất cuộc Hội nghị toàn quân đó rồi các cuộc hội nghị Quân khu Quân đoàn kế tiếp có mời cả Chủ tịch Hội Cựu chiến binh là lợi dụng “Ngọn cờ chống Mỹ” để đánh vào đồng chí Nguyễn Nam Khánh, để đưa ra một dư luận đồng chí Nguyễn Nam Khánh có liên hệ với phái cấp tiến để răn đe lão thành (Đề nghị xem kỹ văn bản Báo cáo của Bộ Quốc phòng do Tổng cục 2 chuẩn bị vào báo cáo).
    Đồng chí Mạnh, chủ trị Bộ Chính trị và Ban Bí thư lại kết luận rằng: Vũ Chính chỉ có khuyết điểm là quản lý cán bộ không chặt chẽ. Thực chất Vũ Chính là người chỉ đạo vụ T4, dùng đặc tình giả để vu khống chính trị gần 30 đồng chí lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, chia rẽ phá hoại Đảng, huy động bộ máy Tổng cục 2 (gồm Cục 11, Cục 12, Viện 70…) làm việc đó. Nguyễn Chí Vịnh đã là cán bộ Cục 12 trước đây, tháng 2/1995 phụ trách Cục phó Cục 2, tháng 5/1995 được bổ nhiệm Cục phó Cục 12, rồi làm Cục trưởng Cục 12, Tổng Cục phó, Tổng cục trưởng Tổng cục 2.
    Việc vu khống đồng chí Trương Tấn Sang, chắp lý lịch đồng chí Trương Tấn Sang và Trương Hoàng để vu cáo đồng chí Trương Tấn Sang là làm cho CIA do cục 12 dựng ra, việc vu cáo đồng chí Nguyễn Văn Thắng – Thường vụ Quận uỷ Quận 6 Thành phố Hồ Chí Minh, việc làm và lưu giữ hồ sơ giả tại nhà Hứa Thành Công, người của Cục 12 là do Cục 12 chỉ đạo. Đặng Diệu Hà, cán bộ Công ty xuất nhập khẩu văn hoá phẩm Thành phố Hồ Chí Minh (nay đã bị xử tù) là người của Cục 12. Vụ vu khống đồng chí Phạm Chánh Trực, Phó Bí thư Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh là do Cục 12 dựng ra. Nguyễn Chí Vịnh phụ trách Cục 12, Ba Tây chỉ là Cục phó, đồng chí Mạnh và sự thực hiện của đồng chí Phạm Văn Trà đã bao che cho Nguyễn Chí Vinh thoát tội. Lời ghi lấy được ở nhà Hứa Thành Công: “Hai nghĩa (tức đồng chí Trương Vĩnh Trọng) và Tư Sang bao che, giảm tội cho Phạm Chánh Trực và do sự chỉ đạo của CIA” là một bằng chứng về tội phạm của Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh. Nhưng đồng chí Mạnh đã gạt ra ngoài. Lời khai của Võ Thị Sứ: Khi ra Hà Nội, đã đến 34 Trần Phú để gặp Vũ Chính và Tư Văn (thực chất là để nhận chỉ thị), đã bị bỏ qua. Võ Thị Sứ bí mật ghi âm 16 cuốn băng. Võ Thị Sứ đã khai là: “ở phía Nam thì các băng ghi thu được giao cho Ba Tây. ở phía Bắc, các băng ghi được giao cho chú Vịnh”. Đồng chí Mạnh đã gạt vụ Sáu Sứ ra, thực chất là bao che tội lỗi cho Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh (Lúc này Nguyễn Chí Vinh làm Giám đốc Công ty Đề ti tua, một Công ty kinh tế bình phòng, một Công ty ma của Tổng cục 2).
    Đồng chí Mạnh đã bưng bít sự thật, che dấu sự thật, đã không báo cáo hết sự thật các vụ việc xẩy ra, vụ Sáu Sứ, T4 trước thềm Đại hội 9 với Trung ương, từ đó mà thuyết phục Trung ương “khoanh lại”, không tiếp tục làm rõ các vụ Sáu sứ, T4 và khai man lý lịch của ông Lê Đức Anh. Dư luận không trách Trung ương mà phê phán và rất bất bình với thủ đoạn của đồng chí Mạnh.
    Điều đáng nói nữa là dự thảo Bản kiểm điểm của Ban chấp hành Trung ương, mà đồng chí Mạnh là người chủ trì không làm rõ khuyết điểm, nhấn mạnh một chiều ưu điểm. Trong bản báo cáo đã cho rằng việc “khoanh lại”, không giải quyết các vụ việc như Sáu Sứ, T4, vụ khai man lý lịch của ông Lê Đức Anh là sáng suốt. Đó là một thủ đoạn cực kỳ xấu, định lợi dụng danh nghĩa của tập thể Trung ương để lừa dối dư luận, bao che tội phạm, chống trả lại sự tố cáo của tướng lĩnh, lão thành cách mạng và cán bộ đảng viên.
    Riêng về lý lịch của ông Lê Đức Anh – Người được giao nghiên cứu lý lịch ông Lê Đức Anh từ khoá 5, khoá 6, khoá 7 đã có bản báo cáo rõ. Ông Lê Đức Anh đã có hai bản lý lịch, một bản trong hồ sơ Đại hội 4 và một bản trong hồ sơ Đại hội 6, hai bản đó khác nhau về ngày kết nạp và ngày kết nạp chính thức, về thành phần giai cấp. Một số cán bộ lão thành, bao gồm cả Trưởng Ban Tổ chức Trung ương khoá 5, khoá 6 gặp đồng chí Mạnh, yêu cầu đồng chí Mạnh phải làm rõ vì có đơn từ khiếu nại của đảng viên. Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, viện lý do trước đây không làm, nay khó quá không làm.
    Nếu nói là khó quá, thì tại sao lại cho ra bộ phim tài liệu về Lê Đức Anh? Khó quá thì tại sao lại cho xuất bản quyển sách “Đại tướng Lê Đức Anh”, vừa khoe khoang, vừa nói không đúng sự thật, vừa biện minh bào chữa cho Lê Đức Anh, phát hành trên 7.000 cuốn? Trong đó người viết (dưới sự chỉ đạo của Lê Đức Anh) đã dùng một thông báo muôn màng (ra vào ngày 24/1/1997, sau 12 năm) gọi là thông báo số 72/TCTW về chính sách để bào chữa cho sự gian dối về tuổi Đảng của Lê Đức Anh. Xin lưu ý rằng: thông báo về chính sách, không phải là xác nhận chính thức về tuổi Đảng.
    Ai chịu trách nhiệm? Nhà xuất bản Quân đội nhân dân là của Quân đội. Nó là một công cụ của Đảng uỷ quân sự Trung ương. Bí thư Đảng uỷ Quân sự Trung ương phải chịu trách nhiệm.
    Quan điểm quyển sách ấy phù hợp với quan điểm của đồng chí Mạnh.
    Một điều nữa là với trách nhiệm Trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh đã thông qua một danh sách ứng cử vào Trung ương, trong đó có đồng chí Nông Thị Ngọc Minh, (họ Nông, người dân tộc Tày) hiện về công tác ở Đà Nẵng vào Trung ương dự khuyết, được trúng với số phiếu rất thấp. ứng cử này có thành tích gì, có trình độ như thế nào? Có uy tín với địa phương đến đâu? Hay là một thủ đoạn của đồng chí Nông Đức Mạnh đưa thêm họ Nông vào Trung ương như đưa con là Nông Đức Tuấn làm Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên và Sinh viên Việt Nam (Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên, Sinh viên Việt Nam chí ít cũng phải là một sinh viên có học vấn tốt, có quá trình đấu tranh chính trị trong phong trào học sinh, sinh viên được quần chúng biến đến). Đằng này, cái “lớn nhất” của Nông Đức Tuấn là con ruột đồng chí Mạnh.
    Tóm lại, qua thực tế việc làm, đồng chí Mạnh đã không xứng đáng, không đủ tiêu chuẩn và uy tín là người đứng đầu Đảng và Nhà nước.
    - Đồng chí Mạnh đã “ăn theo” công lao của các đồng chí khác và vơ vào mình. Công phát triển kinh tế là công của đồng chí Khải. Công làm luật ở Quốc hội và bước đầu thực hiện quyền giám sát của Quốc hội là công của đồng chí An, công về nội chính, tư pháp của Công an, các cơ quan nội chính, của đồng chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Trần Đức Lương… Còn ngoại giao thì đồng chí Mạnh đi Pháp, đi Nga, đi Nhật đều đạt kết quả thấp, nhạt. Cán bộ, có cả Uỷ viên Trung ương nói: đồng chí Mạnh chỉ ăn theo, vô tích sự. Trong khi đó, việc chính của đồng chí Mạnh là xây dựng Đảng, thì trải qua một nhiệm kỳ, xây dựng chỉnh đốn Đảng đạt được kết quả thấp, chưa đạt yêu cầu cơ bản.
    - Lãnh đạo chống tham nhũng là một nhiệm vụ trọng tâm của Đảng, nhưng không lãnh đạo thực hiện được chống tham nhũng có hiệu quả. Tham nhũng càng ngày càng nghiêm trọng. Ai chịu trách nhiệm? Đồng chí Mạnh phải chịu trách nhiệm chính. Đồng chí Mạnh cứ nói mãi: từng chi bộ, từng cơ sở phải xem xét. Tất nhiên rồi, nhưng trước hết phải hiểu cơ sở là ai? Phải xem từ Bộ Chính trị, các Ban Cán sự Đảng ở cấp Trung ương, các ban Thường vụ cấp tỉnh và tương đương.
    Chống quan liệu cũng vậy? Ai quan liệu? Đồng chí Mạnh và một số đồng chí trong Bộ Chính trị là những quan to và quan liệu của nước ta. Đi thăm các địa phương thì huy động đón rước, tốn tiền của, tốn thì giờ, chụp ảnh để “đánh bóng”; chỉ nghe báo cáo, chỉ nói mấy điều ai cũng biết, ai cũng nói được, những vấn đề phức tạp và xấu không phát hiện được. Đến khi đã xẩy ra rồi mới bắt đầu yêu cầu báo cáo…
    - Đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp.
    - Các vấn đề tồn đọng trong Đảng thì tránh né, bao che, không giải quyết được.
    - Trong Bộ Chính trị thì nể nang, xoa dịu, lấy lòng nhau để rồi phô trương là đoàn kết, là dân chủ.
    - Thực tế là không lắng nghe tiếng nói của nhân dân, của đảng viên, kể cả của một số đồng chí lão thành cách mạng có tâm huyết. Ngược lại tìm cách trù dập, răn đe người phát hiện tội phạm với cái cớ cho là “làm lộ bí mật”.
    - Là Tổng bí thư nhưng không gương mẫu chấp hành điều lệ, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc của Đảng, như nguyên tắc về quyền của đảng viên.
    - Đầu óc xơ cứng, chỉ đọc những bài viết sẵn, nói những lời nói công thức, không sáng tạo, không năng động, không giải quyết những vụ việc nổi cộm, không thể đổi mới đúng hướng và toàn diện.
    Với những vấn đề nêu trên, đồng chí Mạnh không thể làm Uỷ viên Trung ương, làm Tổng bí thư một nhiệm kỳ nữa. Vả lại đã đến 66 tuổi. Cuối nhiệm kỳ đã 71 tuổi. Làm tiếp làm gì nữa, ngày càng tuổi cao sức yếu. Đồng chí Mạnh làm Tổng bí thư năm 61 tuổi, bây giờ hoàn toàn có người trong độ tuổi ấy, Uỷ viên Bộ Chính trị dưới 65 tuổi hoàn toàn có thể thay thế được đồng chí Mạnh. Có uỷ viên Trung ương đã nói: như đồng chí Mạnh thì ai cũng có thể thay thế được. Ngay cả công việc Quốc hội trước đây, đồng chí An làm một nhiệm kỳ nhưng hơn đồng chí Mạnh làm cả hai nhiệm kỳ. Đảng không thiếu người để thay đồng chí Mạnh. Vấn đề là đồng chí Mạnh có thấy rõ mình để tự nguyện rút lui không? Đồng chí Mạnh là một tham quyền, tham chức, muốn ở lại. Riêng điều ấy là không đủ tiêu chuẩn Uỷ viên Trung ương rồi.
    Hội nghịTrung ương lần thứ 13 chỉ là một bước chuẩn bị, không phải dứt khoát đóng khung như tại cuộc bỏ phiếu tín nhiệm bước đầu tại Hội nghị Trung ương lần thứ 13. Còn hội nghị Trung ương lần thứ 14 và đại hội Đảng toàn quốc nữa. Hội nghị Trung ương 14 mới là hội nghị quyết định chính thức số người mà Trung ương kiến nghị với Đại hội. Xin nhắc lại, dù như thế nào cũng chỉ là kiến nghị mà thôi. Đề nghị Trung ương sáng suốt phân tích, nêu cao dũng khí đấu tranh để thực sự chọn lựa, giới thiệu với Đảng những đồng chí có đức, có tâm, có tài, có thực tế, trẻ hơn để cáng đáng công việc. Hai triệu bẩy đảng viên, 80 triệu dân, không lẽ người đứng đầu, ưu tú lại là đồng chí Mạnh? Thì Đảng ta, dân tộc là thế nào?
    Trên đây là ý kiến chân thành xây dựng./.
    Trung tướng Nguyễn Hòa
    Nguyên Trung ương uỷ viên khoá V, VI, VII

    http://dailyvnews.wordpress.com/2010/10/16/t%E1%BB%95ng-bi-th%C6%B0-nong-d%E1%BB%A9c-m%E1%BA%A1nh-%E2%80%9Csai-ph%E1%BA%A1m-nghiem-tr%E1%BB%8Dng%E2%80%9D/

    VÌ SAO ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC TRỊ ĐƯỢC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM?

    Song Chi – Talawas ( clbnbtd )

    Có rất nhiều bài báo, cuốn sách phân tích, nghiên cứu về việc tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh với Mỹ và với phe Việt Nam Cộng hoà. Ở đây tôi chỉ xin nói lại vài điểm trong quan điểm của mình. Tôi cho rằng, trong cuộc chiến với Mỹ trước kia, Đảng Cộng sản Việt Nam có rất nhiều lợi thế và họ đã biết tận dụng tối đa những lợi thế này. Một, đó là họ đã khai thác được lòng yêu nước, tinh thần chống ngoại xâm mạnh mẽ của người dân Việt Nam dưới chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” để tiến hành một cuộc chiến tranh thực tế là vì quyền lợi của Đảng Cộng sản Việt Nam và của phe xã hội chủ nghĩa mà đứng đầu là Liên Xô lúc bấy giờ; hai, họ đã nhận được sự hỗ trợ về nhiều mặt từ lương thực, cố vấn quân sự cho đến vũ khí các loại, chẳng hề thua kém gì sự viện trợ của Mỹ dành cho Nam Việt Nam, thậm chí trong giai đoạn cuối cùng của cuộc chiến khi miền Nam bị cắt giảm viện trợ rồi cúp hẳn thì viện trợ của phe xã hội chủ nghĩa dành cho miền Bắc vẫn hết sức hùng hậu; thứ ba, họ rất biết cách tuyên truyền, định hướng dư luận với nhân dân miền Bắc và với quốc tế, tranh thủ sự ủng hộ của các phong trào phản chiến, phong trào xã hội có tính chất khuynh tả ở các nước phương Tây lúc bấy giờ, thêm một cái may cho họ là báo chí phương Tây, nhất là báo chí của chính nước Mỹ, với cách đưa tin, bài nhấn mạnh về sự kéo dài của cuộc chiến, những tổn thất về tiền bạc và nhất là sinh mạng của người Mỹ, chỉ trích sự sa lầy của chính phủ Mỹ tại Việt Nam v.v… đã góp phần làm cho phong trào phản chiến tại Mỹ dâng cao cộng với dư luận quốc tế dẫn đên việc Mỹ quyết định rút khỏi Việt Nam. Và còn rất nhiều nguyên nhân khác nữa.

    Nhưng đến bây giờ nếu xảy ra cuộc chiến với Trung Quốc, Đảng và Nhà nước Việt Nam hoàn toàn không còn có những lợi thế đó nữa. Người dân Việt Nam muôn đời vẫn là một dân tộc rất có tinh thần yêu nước, nhưng liệu bây giờ Đảng Cộng sản Việt Nam có còn nhận được sự ủng hộ 100% của nhân dân nữa không? Những người đảng viên từ trên xuống dưới, đặc biệt là các cấp lãnh đạo, không còn là những người vô sản như ngày xưa mà trái lại, bây giờ họ có quá nhiều tài sản, quá nhiều thứ để mất nên tinh thần chiến đấu chắc chắn cũng không thể bằng như ngày xưa. Nếu xảy ra chiến tranh bây giờ, Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng không còn ai là đồng minh như đã từng có Liên Xô, Trung Quốc trước kia… Về mặt tuyên truyền, hướng dẫn dư luận, với nhân dân trong nước, Đảng Cộng sản Việt Nam không còn muốn nói gì thì dân cũng tin và nghe theo, còn trên quốc tế thì cả thế giới đều hiểu rõ chủ nghĩa cộng sản và thực chất cuộc sống của người dân trong những quốc gia do đảng cộng sản lãnh đạo là như thế nào, ngay cả người Nga bây giờ còn phải lên án chế độ cộng sản; nên nếu hai nước “anh em, đồng chí” cùng do hai đảng cộng sản lãnh đạo này có đánh nhau thì thế giới cũng phản đối lấy lệ chứ chẳng ai nhiệt tình can thiệp, tình hình như vậy đã từng xảy ra khi Trung Quốc đánh Việt Nam vào những năm 1979, 1988. Chưa kể nước nào cũng phải nghĩ đến những quyền lợi của đất nước họ, nhân dân họ là trên hết, tại sao họ phải vì Việt Nam – một quốc gia chẳng phải là đồng minh của họ – để đối đầu với Trung Quốc, ảnh hưởng tới bao nhiêu mối lợi về thương mại, kinh tế…?

    Trước đây, trong cuộc chiến tranh với một nước dân chủ mà chính phủ rất sợ phản ứng của người dân như nước Mỹ, Đảng Cộng sản Việt Nam tha hồ tận dụng điểm này để tuyên truyền xách động dư luận quốc tế và tạo sức ép về mặt dư luận với nhân dân Mỹ để đến lượt họ, gây sức ép lại với chính phủ Mỹ về cuộc chiến tranh hao người tốn của này. Nhưng với nhà cầm quyền Trung Quốc thì nhà cầm quyền Việt Nam thua vì Đảng Cộng sản Trung Quốc – cũng giống như Đảng Cộng sản Việt Nam, thậm chí còn hơn hẳn một bậc, chẳng hề coi nhân dân họ ra ký lô gì. Còn về việc nướng quân trong chiến tranh thì Trung Quốc sẵn sàng chẳng ngán gì ai. Trong bài viết “Hiểm họa diệt chủng”, tác giả Nguyễn Sơn có nhận xét về việc nếu xảy ra chiến tranh giữa Mỹ và Trung Quốc như sau:

    “So sánh về tư tưởng chiến lược quân sự tương lai. Chi Hoatian nhận xét “lý do mà nước Mỹ còn tồn tại vì chưa bao giờ có chiến tranh xảy ra ngay tại trên đất nước của họ. Nếu tình huống chiến tranh xảy ra hôm nay, tôi có thể tiên đoán là khi địch quân đã tràn vô tới thủ phủ Hoa Thịnh Đốn rồi thì Quốc hội Mỹ vẫn còn bận họp để tranh cãi có nên cho phép Tổng thống của họ tuyên chiến hay không? Đó là sự khác biệt giữa Mỹ và Trung Quốc. Chúng ta không phí thời giờ cho những bàn cãi vô bổ này. Đồng chí Đặng Tiểu Bình đã từng dạy “Cái cốt lõi của vấn đề nằm ở sự nhạy bén của Đảng. Một khi Đảng đã quyết định, thì lập tức mệnh lệnh được thi hành, không mất thời giờ vô bổ như các quốc gia tư bản”.

    Và:

    “Não trạng Trung Quốc từ sau trận chiến biên giới Việt-Trung cũng không thay đổi. Họ sẵn sàng thí mạng dân Trung Quốc nếu phải xảy ra cuộc đối đầu chiến tranh nguyên tử cũng như không ngần ngại sử dụng vũ khí hủy diệt nhân loại để chiến thắng nếu cần. Nếu thế chiến thứ hai hơn 57 triệu người đã bị chết, thì thế chiến thứ ba sẽ khủng khiếp hơn. Đối với lãnh đạo Trung Quốc mạng người chỉ là rơm rạ. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc tuyên bố câu nói lịch sử “nếu phải hy sinh một nửa dân Trung Quốc, tức là hơn nửa tỷ dân chết đi để giữ cho đảng CSTrung Quốc được tồn tại thì họ vẫn làm”. Vì nếu bị mất Đảng, tức là mất đầu tàu, mất lãnh đạo, mất phương hướng thì Trung Quốc coi như sụp đổ.”

    Chưa kể, tất cả những trò ma mãnh, thủ đoạn nào mà Đảng Cộng sản Việt Nam có thể sử dụng với đối phương thì Đảng Cộng sản Trung Quốc còn là thầy của họ trong những trò này nữa. Cả hai quốc gia này đều nắm trong tay toàn bộ ngành báo chí truyền thông trong nước, tha hồ chỉ đạo cho báo chí nói gì thì nói, muốn đổi trắng thay đen, sửa đổi lịch sử, muốn tuyên truyền chính nghĩa về phía mình, bôi nhọ kẻ thù, kích động lòng căm thù của nhân dân, định hướng dư luận trong nước… tha hồ. Tuy nhiên, cho đến nay, mới thấy báo chí truyền thông Trung Quốc mạnh miệng trong lĩnh vực này, hết thẳng tay chửi Việt Nam là “lòng lang dạ sói”, “tiểu nhân bỉ ổi không biết xấu hổ”, rằng nếu “cuộc chiến tranh Trung-Việt năm 79 vẫn chưa đủ dạy cho Việt Nam một bài học tơi bời thì trong bài học lần này, chúng ta cần làm triệt để, để Việt Nam có được bài học nhớ đời và cũng là vì lợi ích lâu dài của Trung Quốc” hoặc “phải giết bọn giặc Việt Nam để làm vật tế cờ trong trận chiến thu hồi Nam Sa” và những kiểu hù dọa, lăng mạ, bôi nhọ, vu cáo khác nhau trong rất nhiều bài báo đăng trên một số trang báo mạng chính thức của Trung Quốc, đã được dịch và đăng lại trên trang Bauxite Vietnam gần đây. Trong khi đó thì báo chí Việt Nam suốt một thời gian dài không được phép nói bất cứ điều gì bất lợi cho “mối quan hệ hữu hảo” giữa hai nước, mãi đến gần đây mới thấy đưa tin ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắt giữ, cướp tài sản, đòi tiền chuộc… chẳng hạn.

    Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam chuyên nói ngược, nói một đằng làm một nẻo thì Đảng Cộng sản Trung Quốc còn hơn thế nữa. Hãy xem cái cách Đảng Cộng sản Trung Quốc một mặt cứ đem chiêu bài 16 chữ vàng trong mối quan hệ giữa hai nước ra để làm yên lòng những nhà cầm quyền Việt Nam nhưng mặt khác vẫn để yên cho báo chí thóa mạ Việt Nam, cho tàu bè ngang nhiên bắt bớ ngư dân Việt Nam… thì đủ hiểu. Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam không biết ngán sợ dư luận thế giới trong hàng loạt hành vi bắt bớ, giam cầm những người bất đồng chính kiến, thẳng tay đàn áp tôn giáo, ngang nhiên tuyên bố chính công an và chính quyền là thủ phạm tấn công và đánh sập hàng loạt các trang báo mạng độc lập và trang blog cá nhân có những quan điểm trái chiều với nhà nước v.v… thì Đảng Cộng sản Trung Quốc, với thế mạnh của một cường quốc kinh tế đứng hàng thứ hai trên thế giới hiện nay và là chủ nợ của nhiều nước kể cả Mỹ, càng không coi dư luận thế giới ra cái gì. Nói như thế để nếu có một cuộc chiến tranh xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc, có điều gì mà Trung Quốc không dám làm rồi sau đó phủi tay, tìm cách nói ngược lại trước dư luận thế giới? Ở Trung Quốc cũng như ở Việt Nam, làm gì có báo chí độc lập để lên án chính phủ sa lầy trong một cuộc chiến vô nghĩa, buộc chính phủ phải rút lui như ở Mỹ? Còn người dân Trung Quốc thì đã được báo chí chuẩn bị tinh thần, định hướng dư luận trong suốt một thời gian dài để phần lớn họ sẽ tin rằng “đánh cho bọn Việt Nam xấu xa một trận” là đúng.

    Tuy nhiên, thiết nghĩ, trong thời đại này, việc một nước nào đó sử dụng con đường quân sự, con đường chiến tranh để đánh chiếm một nước khác cũng là kế hạ sách. Thay vào đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc có hàng ngàn cách khác để vẫn nắm được Đảng Cộng sản Việt Nam trong tay, qua đó khai thác tối đa những gì có thể khai thác được từ mảnh đất hình chữ S này. Đó là việc sử dụng sức mạnh mềm – ở đây là vừa dùng tiền để mua chuộc các cấp lãnh đạo tham nhũng có hạng của Việt Nam, vừa sử dụng mối quan hệ “láng giềng hữu hảo”, “anh em đồng chí” như một lá bùa dán lên miệng để làm yên lòng giới lãnh đạo Việt Nam; lũng đoạn chính trị, lũng đoạn kinh tế, làm cho kinh tế Việt Nam ngày càng phải lệ thuộc vào Trung Quốc, mặt khác, chiếm đoạt dần dần lãnh thổ lãnh hải của Việt Nam mà không tốn một viên đạn. Dù là một nước lớn nhưng trong cách hành xử từ trước đến nay với các nước láng giềng nhỏ yếu hơn trong đó có Việt Nam, Trung Quốc chưa bao giờ tỏ ra là một nước đàn anh chính nhân quân tử, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để lừa các nhà cầm quyền Việt Nam vào tròng, giành lấy từng kilomet đất, biển; trong làm ăn kinh tế thì chỉ toàn tính lợi cho nước mình còn sự mất mát, thiệt hại lâu dài thì nước khác phải gánh chịu. Điều này cũng đang diễn ra trong mối quan hệ của Trung Quốc với một số quốc gia khác, nhất là ở Châu Phi.

    Trong nhiều năm dài, Đảng Cộng sản Việt Nam với các thế hệ lãnh đạo liên tiếp chỉ là những kẻ tham lam, bạc nhược, quan trí thấp, tầm nhìn ngắn, lại thêm nỗi lo sợ phải bảo vệ thể chế chính trị này bằng mọi giá, đã thua trắng tay các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc vốn thâm sâu, trăm mưu ngàn kế, lại không che giấu một tham vọng bành trướng đã ăn sâu vào máu từ bao đời nay. Đảng Cộng sản Trung Quốc thừa hiểu nỗi sợ lớn nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam là phải giữ vững chế độ cho dù có phải chịu lệ thuộc vào ngoại bang (ở đây là Trung Quốc), có phải mất đất mất biển; họ cũng biết rât rõ điểm yếu của Đảng Cộng sản Việt Nam nằm ở đâu và họ triệt để khai thác những điểm này. Chẳng hạn như Đảng Cộng sản Việt Nam rất sợ mất tính chính danh trước nhân dân nếu để cho nhân dân thấy giới lãnh đạo Đảng chỉ là bọn bán nước, nhu nhược, thì Đảng Cộng sản Trung Quốc cứ ngang nhiên và thường xuyên cho tàu vào ra vùng biển thuộc lãnh hải của Việt Nam, bắt bớ đánh đập đòi tiền chuộc các ngư dân Việt Nam… buộc nhà cầm quyền Việt Nam hiện nguyên hình là những kẻ hèn với giặc ác với dân trong mắt người dân Việt Nam; hoặc nếu Đảng Cộng sản Việt Nam rất sợ những bí mật về ông Hồ bị phơi bày ra thì đó cũng là một trong những con bài để Đảng Cộng sản Trung Quốc gây áp lực khi cần v.v… Nói tóm lại, chơi kiểu gì, chơi đường nào thì Đảng Cộng sản Việt Nam cũng dưới cơ Đảng Cộng sản Trung Quốc mà thôi. Hay nói cách khác, chỉ có Đảng Cộng sản Trung Quốc là trị được Đảng Cộng sản Việt Nam vì tất cả những lý do trên. Điều đó lý giải vì sao trước nhà cầm quyền Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam trở nên bạc nhược, hèn hạ đến vậy.

    Đảng Cộng sản Việt Nam vì những quyền lợi của họ mà phải hèn nhát chịu cho Đảng Cộng sản Trung Quốc ép mọi bề, nhưng còn nhân dân Việt Nam – một dân tộc đã từng có một lịch sử lâu dài vượt qua mọi âm mưu thôn tính, mọi cuộc chiến tranh tàn khốc, mọi sự nghiệt ngã của số phận để tồn tại, lẽ nào ngày hôm nay chúng ta lại chịu để cho lịch sử 1000 năm lệ thuộc phương Bắc sẽ lặp lại nhưng tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn? Lẽ nào nhân dân Việt Nam lại cứ cam chịu để cho Đảng Cộng sản Việt Nam và một nhóm những kẻ nắm quyền lãnh đạo cao nhất được phép thay mặt nhân dân dâng đất, dâng biển, bán rẻ tài nguyên, biến mảnh đất này thành nguồn lợi khai thác đồng thời là bãi rác thả của đủ thứ độc hại từ sản phẩm kém chất lượng cho tới bùn đỏ bauxite… của nước khác? Đất nước này không phải chỉ của Đảng Cộng sản và của một nhóm người để họ có quyền muốn làm gì thì làm. Bao nhiêu quốc gia đã chọn được một con đường đúng để đi, kể cả những quốc gia từng một thời sai lầm như Liên Xô cũ và các nước Đông Âu nay cũng đã vượt qua được quá khứ, sao nhân dân ta phải cam chịu đi con đường sai thành ra lẻ loi không bè bạn không đồng minh, một mình đối mặt với hiểm họa từ phương Bắc?

    Song Chi

    Nguồn: talawas

    http://xeom.wordpress.com/dangcsvn/2-vi-sao-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB%99ng-s%E1%BA%A3n-trung-qu%E1%BB%91c-tr%E1%BB%8B-d%C6%B0%E1%BB%A3c-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB%99ng-s%E1%BA%A3n-vi%E1%BB%87t-nam/

    Một đảng cầm quyền mà lậu quyền thì lãnh đạo của nó cũng lậu quyền, lậu tiền, hủ lậu, thể chế hệ thống bộ máy của tất yếu là độc tài tham nhũng, đàn áp bạo lực bất kể luật pháp, bất kể dân chủ và nhân quyền.
    Nó làm hư hỏng, mục nát, thối ruỗng bộ máy nhà nước và đạo đức xã hội.

    Tôi nghĩ đảng phải cải tạo thay đổi toàn bộ hệ tư tưởng, mục tiêu chính trị và tổ chức hệ thống của nó.

    Trước mắt ĐH XI toàn quyền lựa chọn ứng cử viên không có điều kiện tiên quyết và trực tiếp bầu TBT.

    Gởi cậu Huy (khách viếng thăm) gửi lúc 15:42, 15/10/2010 - mã số 21242.

    Trước tiên cám ơn cậu đã đọc phản hồi của tôi. Tôi có nhắn nhủ với ông Lê Đức Anh là nếu có tay chân chuyên rình mò các trang mạng thì về báo cho ông ấy biết ý kiến của một người dân như tôi. Điều tôi quan tâm là ông ta (kể cả các ông các bà đảng viên ĐCSVN đang ngồi lì trên ghế) biết những gì người dân nghĩ về ông ta.

    Sau nữa tôi xin phép trả lời câu hỏi của cậu đặt ra:

    Câu thứ nhất: "Nếu bác là các ông ấy bác có từ bỏ không?" Thưa với cậu, vấn đề không phải tôi là các ông ấy hay các ông ấy là tôi, mà vấn đề là các ông, các bà đảng viên ĐCSVN có được người dân đồng ý cho họ "ngồi trên đầu trên cổ" thông qua một cuộc bầu cử tự do và hợp pháp không? Thưa với cậu, nếu người dân không bầu gì cả mà cứ nhảy phóc lên ghế ngồi thì đó gọi là gì vậy cậu?

    Câu thứ hai : "Họ cứ ngồi đó đấy, các tổ chức đối lập làm gì họ nào?"

    Sao cậu nói ngang nói ngửa thế! hóa ra ĐCSVN chứa tòan là những người mà mặt người nào người nấy làm bằng đất sét hay bằng "đá 4x6" (lọai đá làm đường đó mà) không ư? hay làm bằng alumina (lấy từ quặng bauxite đó mà)? Phàm làm người thì tối thiểu phải biết khi dân chửi quá, rồi còn đuổi hòai mà không chịu xuống thì nói thiệt , tôi cũng không biết kêu mấy người như vậy là cái giống gì nữa! Phàm làm người thì cũng phải biết đỏ mặt, thẹn thùng, ngượng ngùng chứ, cậu nhỉ?!

    Dù sao cũng nhờ cậu chuyển ý kiến của tôi đến cho các ông trong bộ chính trị và kể cả ông Anh, ông Mười, ông Khải, ông Lương, bà Bình, bà Mỹ Hoa... nói chung các ông các bà nào mà còn chưa thấy mình cũng còn một chút lương tâm với dân tộc, với quê hương.

    Cám ơn cậu Huy

    Huy viết:
    Đinh Mạnh Vĩnh viết:
    Dù là ông ta muốn gì đi chăng nữa, ông ta vẫn tỏ rõ cho dân chúng biết rằng: ĐCSVN vẫn không bao giờ từ bỏ chế độ độc tài tòan trị.

    Nếu bác là các ông ấy bác có từ bỏ không?

    Có gì đáng ngạc nhiên về chuyện một đảng toàn trị không chịu từ bỏ chế độ đâu. Họ cứ ngồi đó đấy, các tổ chức đối lập làm gì họ nào?

    Bác Huy nói thế thì những phát biểu của đảng CSVN về dân chủ, văn minh, nhân dân thực sự làm chủ, ... đều là giả dối, láo cả

    Nếu đảng CSVN cứ luôn nói dối thì chẳng ai tin tưởng họ và việc những người đối lập luôn chỉ trích đảng CSVN là hoàn toàn có cơ sở đấy chứ

    Đinh Mạnh Vĩnh viết:
    Dù là ông ta muốn gì đi chăng nữa, ông ta vẫn tỏ rõ cho dân chúng biết rằng: ĐCSVN vẫn không bao giờ từ bỏ chế độ độc tài tòan trị.

    Nếu bác là các ông ấy bác có từ bỏ không?

    Có gì đáng ngạc nhiên về chuyện một đảng toàn trị không chịu từ bỏ chế độ đâu. Họ cứ ngồi đó đấy, các tổ chức đối lập làm gì họ nào?

    Ông Nguyễn Thanh Giang viết:

    Chuyện khá dài nhưng tôi chỉ xin ghi tóm tắt ở đây đoạn mở đầu câu chuyện mà ông Lê Đức Anh đã nói với ông Đặng Quốc Bảo một cách nghiêm trọng và cho là hết sức bức thiết. Có 4 ý chính:

    1. Tình hình rất đáng quan ngại là hiện nước ngoài đang tích cực can thiệp vào vấn đề nhân sự Đại hôi XI của Đảng ta;

    2. Điều rất nguy hiểm là họ đang âm mưu dựng Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư;

    3. Người ngoan ngoãn vâng lời Trung Quốc đến mức vô nguyên tắc là Nông Đức Mạnh;

    4. Dẫu chưa thỏa đáng lắm nhưng trong tình hình này có thể là nên chấp nhận Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư.

    Tôi tin lời tường thuật này của Ts. Nguyễn Thanh Giang, vì thế tôi tự hỏi:

    Nhiều năm qua, Lê Đức Anh và Đỗ Mười là hai người mà dư luận trong giới đảng viên lâu năm, cao cấp đã đặt nhiều vấn đề nghi vấn (thậm chí có phần thẳng thừng lên án) về việc họ vì dân, vì nước hay vì phe cánh để mải miết theo đuổi chính sách độc tài, bảo thủ, quy phục Trung Quốc, góp phần quan trọng trong việc đấu đá nội bộ ĐCSVN lẫn nhau, họ làm cho tình hình càng rối ren để dễ bề thao túng. Nay bỗng dưng chia sẻ thông tin vô cùng quan trọng cho một người như ông Đặng Quốc Bảo để đến tai ông Nguyễn Thanh Giang và được phơi bày lên măt báo?

    ông Anh muốn gì?

    Tôi thật nghi ngờ vì cái ý nghĩ: ông ta ra vẻ là người đang rất lo cho vận mệnh dân tộc?! Ông ta dám hụych tẹt nói thẳng là Trung Quốc đang nhúng tay vào để dựng Nguyễn Phú Trọng làm "vua bù nhìn" cho dễ bề sai khiến? Hình như ông ta muốn chứng tỏ với bá tánh là ông ta "trở cờ" (chữ của TS. Giang) vì ngó bộ thấy theo Tàu bây giờ coi bộ không ổn???

    Đưa Nguyễn Tấn Dũng lên ư? Ông ta đang tranh thủ dư luận để bảo rằng :"Dẫu chưa thỏa đáng lắm nhưng trong tình hình này có thể là nên chấp nhận Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư.", mục đích ông ta là gì nhỉ? Dường như ông ta muốn khuyến cáo cho dân chúng rằng "thôi thì kiếm thằng chột trong đám mù vẫn còn đỡ hơn"???

    Dù là ông ta muốn gì đi chăng nữa, ông ta vẫn tỏ rõ cho dân chúng biết rằng: ĐCSVN vẫn không bao giờ từ bỏ chế độ độc tài tòan trị.

    Dũng hay Trọng hay Sang hay Chi hay Rứa thì CS vẫn hòan CS.

    Ông Lê Đức Anh! Nếu ông có tay chân luôn rình mò các trang mạng như thế này, thì tôi mong tay chân của ông về báo cho ông rằng: ông đã 90 tuổi rồi, nếu ông còn hiểu được "quay đầu là bờ", "phóng hạ đồ đao lập địa thành phật" thì yêu cầu ĐCSVN tiến hành dân chủ hóa bằng cách:

    1. Tự do hóa báo chí (ngay lập tức)
    2. Đa nguyên (ngay lập tức bằng nhiều biện pháp, khởi đầu bằng tất cả các hình thức phản biện mà không có vùng cấm)
    3. Tự do lập hội (trong vòng 2 năm kể từ bây giờ)
    4. ĐCSVN can thiệp ít dần vào: các doanh nghiệp, các tổ chức xã hội khác..., hủy bỏ tư duy "kinh tế nhà nước là chủ đạo", can thiệp ít dần và dẫn đến Ngân hàng Nhà nước hòan tòan độc lập không lệ thuộc vào ĐCSVN (thông qua chính phủ). ĐCSVN can thiệp ít dần vào các hội đòan : Đòan thanh niên CSHCM, Đội thiếu niên tiền phong, hội nhà báo, hội luật gia, hội nghệ sĩ, hội nhà văn, hội nông dân, hội cựu chiến binh v.v... lơi dần rồi để các tổ chức hội đòan này họat động độc lập đúng tính chất là hội nghề nghiệp, hội lập ra trên tinh thần tự do tự nguyện tham gia...
    5. Đa đảng (trong vòng 3 năm từ khi các hội đòan được thành lập tự do)

    Dù cho ông có thật lòng vì dân, vì nước, thì ông có thay Trọng bằng Dũng hay bất kỳ ai cũng vô ích thôi. ĐCSVN đã đến lúc nên đem "sân chơi chính trị" ra cho mọi người dân Việt tham gia, các ông , các bà đảng viên ĐCSVN chơi một mình với nhau cả tám chục năm nay không chán thì dân chúng cũng chán lắm rồi!

    Đừng mị dân và lừa đảo nữa! Dân chúng vừa chán vừa ngán đến tận cổ rồi! Chiêu thức, mánh khóe của các vị bây giờ chẳng lừa được ai đâu!

    Ai rồi cũng đi về bên kia thế giới. Ông Đức Anh! Trước sau gì ông cũng vậy! Hãy còn chút hơi tàn, sức kiệt mà làm điều gì SÁM HỐI với tòan dân VN đi, lúc đó ông có nhắm mắt xuôi tay ông cũng mỉm cười mãn nguyện và dân tình cùng lịch sử mai này cũng ghi công ông với tư cách là một nhà cộng sản độc tài biết HỐI LỖI với tòan dân.

    Nếu có yêu dân
    Thì hãy yêu dân bây giờ
    Đừng đợi ngày mai
    Đến lúc dân tiêu rồi
    Đừng đợi ngày mai
    Đến khi dân nằm xuôi tay
    Ôi muộn làm sao nói lời tạ ơn

    Nếu có yêu dân
    thì hãy yêu dân bây giờ
    Đừng đợi ngày mai lúc mắt dân khép lại
    Đừng đợi ngày mai
    Biết đâu dân thành mây khói
    Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười!

    Rộn ràng một nỗi đau
    Nghẹn ngào một nỗi vui!

    Nỗi đau mà lại rộn ràng. Nỗi vui mà lại nghẹn ngào. Ông Đức Anh! ông có thấm thía những lời hát này không?!

    Mong ông đừng để lại tiếng nhơ ngàn đời không rửa sạch!

    Trăm năm bia đá cũng mòn
    Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ

    Lòng dân và luật trời muôn đời là vậy!

    Trích dẫn:
    4. Dẫu chưa thỏa đáng lắm nhưng trong tình hình này có thể là nên chấp nhận Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư.
    ...
    Tôi cho rằng, khác với mẫu người cố cựu, giáo điều nên thường kiên định lập trường như Trường Chinh, loại như Lê Duẩn, Lê Đức Anh linh hoạt hơn, thực dụng hơn, dễ xoay 180 độ hơn. Lê Duẩn từng theo Trung Quốc chống xét lại nhưng rồi cũng đã nắm tay Liên Xô đả Trung Quốc. Lê Đức Anh từng dựng Lê Khả Phiêu lên làm Tổng Bí thư nhưng lại đã quật đổ Lê Khả Phiêu không thương tiếc… Có thể Lê Đức Anh từng thần phục Trung Quốc khi đưa ra “giải pháp đỏ” và từng mang ơn Trung Quốc đã chữa bệnh cứu mạng cho ông ta, nhưng cũng có thể ông vì còn sáng suốt nên đã trở cờ? Mà trở cờ đúng.

    Vào đại hội X, chính Hồ Cẩm Đào đã tuyên bố "nguyện vọng" của ông ta là để Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ Tướng, chắc hẳn ông Dũng cũng là gà nhà của TQ thôi. Có khi nào trước đại hội XI, TQ cũng muốn ông Dũng tiến lên nữa làm Tổng Bí thư đảng CSVN, nhưng họ lại tung đòn gió về tin ông Nguyễn Phú Trọng là gà của TQ làm bà con chống ông Trọng và đưa ông Dũng lên: như thế là mắc mưu TQ???

    Ông Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang đưa ra một so sánh không cân xứng: ông Lê Duẫn đã trở cờ với thế lực cao hơn, còn ông Lê Đức Anh thay đổi đối với thế lực thấp hơn và do đó không thể xem như trở cờ. Nghĩa là lý luận này (cho rằng ông Anh trở cờ đúng) không có tính thuyết phục.

    Trước đây có một mô hình mà ông Bùi Tín thường đưa ra (có lẽ do dư luận từ các "cụ" ở Hà Nội) rằng liên minh MA (Mười + Anh) mới chính là nhóm siêu quyền lực đi theo TQ, cỡ như ông Nông Đức Mạnh chỉ là dưới quyền (cũng kiểu như Lê Khả Phiêu dưới quyền ông Anh như TS Giang đề cập trong bài này). Câu hỏi là, hiện nay sức mạnh thật sự của liên minh MA như thế nào mà ông Anh phải lo sốt vó như vậy?

    Và tại sao các ông ấy không dùng báo chí (báo dân, báo đảng CS...) lập thế trận mà phải vòng vo qua miệng, qua tai người này người nọ rồi đến nay ông TS Giang tung lên mạng?

    Tôi cho rằng đây là một vở kịch rất lớn mà đạo diễn không ai khác hơn là TQ. Chúng ta hãy coi chừng bị mắc bẫy.