Johanna Chu - Câu nói đơn giản, ý nghĩa lớn

  • Bởi Admin
    11/10/2010
    2 phản hồi

    Johanna Chu

    Hôm nọ mình đi thăm một bé gái người Việt, con gái một bác, bạn của gia đình mình. Em đã bị tai nạn giao thông vào thứ Tư tuần trước. Em bị chảy máu não, rạn xương sọ và gẫy chân. Bác sỹ người Đức đã mổ cấp cứu kịp thời cho em, và giờ mặt mũi em vẫn còn sưng nhưng đã dần ổn định. Hôm nay vừa bó bột chân xong, tạm ổn định. Sau một tai nạn mà nếu em sống ở Việt nam, chưa chắc em đã có cơ hội được như này, bởi chảy máu não mà ko đưa cấp cứu kịp thời ngay chỉ bởi xe cộ tắc nghẽn thôi thì nạn nhân đã đủ để vĩnh biệt cuộc đời như nghệ sỹ hài Hữu Lộc ngày 17-5 vừa rồi. Tầm hơn tháng nữa, em sẽ dần khỏe và lại đi học bình thường.

    Bố em kể lại, khi tỉnh lại sau ca phẫu thuật, câu nói đầu tiên em nói với ba mẹ là:

    - "Ba mẹ à, con xin lỗi ba mẹ..."

    Bố em kể lại, phòng mạch bác sỹ đối diện ngay hiện trường tai nạn. Ngay khi em bị xe đâm thì 1 bệnh nhân vừa rời phòng khám bác sỹ, đã mục sở thị toàn cảnh vụ tai nạn, ngay lập tức bà ta chạy thẳng vào phòng mạch, tri hô hoán y tá và bác sỹ người Đức để tất cả gần chục nhân mạng chạy ra đường, bế cháu bé người Việt bị chảy máu đầy đầu vào phòng khám, xoa đầu sơ cứu để giảm máu tụ ở não, gọi cảnh sát và xe cứu thương để cứu em càng sớm càng tốt. Em sắp bất tỉnh, mê man.

    Câu nói đầu tiên của bác sỹ với em là:

    - "Không có gì phải sợ cả, vết thương nhẹ thôi cháu ạ!"

    Ba phút sau, cảnh sát đến nơi.

    Bố em kể lại, khi cảnh sát được gọi tới sau khi tai nạn xảy ra, họ đến cấp tốc, câu nói đầu tiên họ hỏi nhân chứng sự việc là:

    - "Có ai bị thương không?"

    Những câu nói kiểu như này hiếm nghe được lắm bằng tiếng Việt, ở Hà Nội thành phố quê hương tôi, ở Việt Nam đất nước quê hương tôi. Hoặc nếu có, người ta sẽ phải chi rất nhiều tiền để được nghe nó. Tiền mua được lòng thương và trách nhiệm.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Bây giờ có thể gán cho xã hội Việt Nam này hai chữ "tàn nhẫn".
    Từ chạy trường, chạy điểm đến chạy tiền thuốc (cắt cổ). Quả thật phận người ở cái đất nước mến yêu này quá thấm kém.
    Không có 15 triệu, đành mang người thân về nhà nằm chờ chết - đó là hoàn cảnh có thật của một người lối xóm cũ của tôi.
    Quá buồn

    Bố Cu Hưng - Define (định nghĩa)

    Phòng bệnh viện: 20 giường. Mỗi giường bốn bệnh nhi, dĩ nhiên kèm bốn bà mẹ chăm bé và bốn người chạy vòng ngoài có thể là bố anh chú cháu cậu dì hoặc thay phiên. Vị chi mỗi giường tương đương 12 người vào bệnh viện và cái phòng bé teo ấy tương đương 120 người. Dĩ nhiên những người còn lại nằm hành lang, cầu thang, nếu nửa đêm thì thậm chí nằm giữa sân. Nói chung khoa hô hấp là ổ vi trùng.

    Phòng dịch vụ: tức là mỗi bệnh nhi một giường, các gường kê sít vào nhau, người lớn vạ vật tất cả chân giường. Mỗi phòng có một cái tivi suốt ngày mở phim Hongkong với những câu thoại đại khái “tiểu thơ này đẹp quá chứ hả?” hoặc “thật là lợi hại đó mà!”.

    Chẩn đoán: Tối đưa đi khám phòng mạch, bác sĩ nói viêm hô hấp, không suyễn. Khuya thấy khò khè, lấy bình xịt bơm hai cái thì ngủ tới sáng. Chiều sốt cao đưa đi cấp cứu bác sĩ bảo đưa về, cương quyết đòi ở lại phòng cấp cứu. Sáng mai thì kết luận sốt cao liên tục không rõ nguyên nhân (quá chính xác. Trình độ y lý xem ra không hề thua bố cu) và cho nhập viện. Một ngày sau thì kết luận viêm phổi và suyễn.

    Không thầy đố mày làm nên: gọi cho sếp rằng con em nó như thế, giờ phải ẵm trên tay vì không có chỗ nằm. Năm phút sau sếp nói đã gọi cho trưởng khoa X. Gọi cho trưởng khoa X nói em là lính của anh Y. Trưởng qua X nói tôi sẽ gọi ngay cho điều dưỡng trưởng khoa Z. Chị điều dưỡng trưởng nói đã rất cố gắng và tới chiều thì có một bệnh nhi ở phòng dịch vụ khoa N ra viện, con em sẽ được bố trí vào . Hú hồn, sau một ngày phải bế trên tay, con cũng đã có cái giường mà nằm.

    Nguồn: Blog Bố Cu Hưng