Hà Sĩ Phu - Hai hội trùng dương và hai cơn lũ quét

  • Bởi Hồ Gươm
    09/10/2010
    0 phản hồi

    Hà Sĩ Phu

    danluanorg001_5.jpg

    Vừa được tin Hà nội đã hủy 29 điểm bắn pháo hoa, tiết kiệm giúp đồng bào bị bão lụt chúng tôi rất mừng. Ít nhất thì cũng phải như thế chứ lại. Nỗi mừng kể cũng chưa to, nhưng để thấm thía hết nỗi mừng tôi xin bắt đầu từ lúc đang lo, từ mấy hôm trước.

    Đã có người bảo: Ông Trời hại Nhà nước ta, đang lúc hội hè đình đám ngất trời thì bão lụt miền Trung ập đến, quét sạch làng thôn, cướp bao sinh mạng lương dân, làm mất cả vui. Các cụ bảo Trời đánh còn tránh “miếng ăn”, thế mà bây giờ đang lúc ngon miệng Trời nỡ lòng nào phá đám.

    Có người bảo đấy là duyên nợ. Trời xui khiến làm sao, đang tự dưng lại chọn ngày 1 tháng 10, dẫu tình có ngay thì lý cũng gian, chứ giá chọn tháng 8 đúng theo lịch sử thì đâu đến nỗi.

    Mà sao lại nghĩ ra cái áo dài của “Hội trùng dương” cho vĩ đại, thì suốt dọc miền Trung toàn là biển, là “trùng dương” thật sự. Trùng dương biển cả mà nổi giận, mà “mở hội” thì biết tay, thì vĩ đại hơn nhiều cái “trùng dương” tự tạo. Đây là hai “Trùng dương” đua nhau mở hội làm khổ dân mình.

    Có người còn ví đây là hai dòng lũ quét. Một dòng lũ quét của thiên tai giáng vào khúc ruột miền Trung, và dòng lũ quét văn hóa do con người chuốc lấy, giáng vào thủ đô ngàn năm văn vật, đang muốn cuốn đi những gió nội hương đồng, những gì là hồn thiêng sông núi, là những trang sử viết bằng xương máu ông cha. Cơn lũ quét văn hóa này mới thật khủng khiếp, di hại đâu phải một vài năm?.

    Ấy thế, nỗi lo càng lớn thì nỗi mừng càng to. Hủy 29 điểm pháo hoa, số tiền không nhỏ đã đành, nhưng cái lớn hơn là cái tình người trong một nước, cái lớn hơn nữa là niềm tin, một niềm tin đang thời sa sút, nó như người tuột dốc túm lại được cái rễ cây. Quý lắm, chẳng dám coi thường.

    Nếu ví đây là hai dòng lũ quét song hành, thì một quyết định thuận lẽ trời, thuận lòng người như quyết định này của chính quyển Hà nội cùng một lúc làm giảm tác hại ở cả hai dòng lũ quét, người dân miền Trung thì giảm bớt đau thương, và dòng lũ quét văn hóa nơi thủ đô yêu dấu thì gặp một tảng đá rất lớn là tình tự dân tộc.

    Cũng muốn nói thêm: Không phải ai cũng đồng tình với tôi, nên bảo rằng làm gì mà đánh giá các vị ấy cao thế, nếu không bị quả báo nổ 2 công-te-nơ pháo hoa thì ai động được đến quyết tâm của họ? Tôi can: Ta đang nghèo đói về lòng tốt, lòng tin, phải chắt chiu ông ạ. Mà cũng tùy việc, có việc phải sửa từ gốc, có việc sửa cành trước gốc sau, nhưng cái tình con người thì được chừng nào cũng phải dành dụm làm vốn cho nhau, năng nhặt chặt bị, không dám coi khinh một tí tẹo nào.

    Trưa ngày 8-10-2010
    Hà Sĩ Phu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi