Nguyên phó viện trưởng Nguyễn Đức Bách giải đáp 'ai chung chung, ai lệch lạc'

  • Bởi Admin
    04/10/2010
    17 phản hồi

    Nguyễn Đức Bách

    "Có vị hỏi về việc luật pháp của chủ nghĩa tư bản rất “minh bạch”, sao ta không học? Vì, nhiều nội dung ta không thể học" - ông Nguyễn Đức Bách.

    Lời tòa soạn Việt Nam Net: Sau khi VietNamNet đăng tải ý kiến của Trần Minh Phương phản hồi bài viết của mình, PGS.TS Nguyễn Đức Bách, nguyên Phó Viện trưởng Viện Chủ nghĩa xã hội khoa học đã có một bài viết dài, giải đáp các câu hỏi do bạn đọc Phương và các bạn đọc khác đặt ra.

    Tôn trọng tính đa chiều của thông tin cũng như không khí cởi mở và xây dựng trong tranh luận, chúng tôi giới thiệu bài viết này. Mong tiếp tục nhận được ý kiến đóng góp của đông đảo bạn đọc cho dự thảo các văn kiện Đại hội Đảng XI.

    Khá nhiều đảng viên "đáng bị treo cổ"

    Xin cảm ơn VietNamNet đã đăng bài của tôi - thể hiện thông tin đa chiều, chỉ sau 2 ngày tôi đã nhận 110 phản hồi. Dù đa số phê phán, phản bác, thậm chí nặng lời, tôi vẫn cảm ơn vì sự quan tâm. Đặc biệt, tôi rất mừng vì những ý kiến ủng hộ, dù rất “thiểu số” và tôi biết vì sao hiện nay đó là thiểu số. Vì: Một mặt, do Đảng, nhà nước ta còn những sai lầm ở nhiều lĩnh vực, gây bức xúc, sụt giảm niềm tin (có khi át những thành quả).

    Nổi bật vẫn là vấn nạn mà Lênin đã từng phải bức xúc than rằng "… thật nhục nhã, đảng cầm quyền mà lại đi biện hộ cho những tên đốn mạt "của mình"!" (lưu ý: chữ của mình Lênin để trong ngoặc kép - nghĩa là: những tên như thế không phải là của ĐCS). Đấy là việc Thành ủy Matxcơva khi đó đã “tha tội cho những đảng viên CS vi phạm pháp luật đáng bị treo cổ” và Lênin ra quyết định “cảnh cáo toàn bộ Thành ủy Matxcơva công khai trên báo chí. Nếu Bộ trưởng phụ trách pháp luật không thi hành ngay quyết định này thì sẽ bị cách chức ngay lập tức!”. Bọn “đáng bị treo cổ” là bọn tham nhũng… “hiếp đáp nông dân… và biện pháp duy nhất phải làm lúc này là: xử ngay tại chỗ, hành hình ngay tức khắc!”.

    Liêu có "treo cổ" được không, nếu những tên đáng "treo cổ" lại luồn vào được... vị trí của Lê Nin?

    » Thắc mắc của Dân Luận

    Có khá nhiều đảng viên “đáng bị treo cổ” trong Đảng ta hiện nay cũng làm ô danh Đảng, mất niềm tin của dân. Dù không “vơ đũa cả nắm” thì toàn Đảng ta, trước hết là TƯ phải chịu trách nhiệm từng bước thanh trừ bọn đó ra khỏi Đảng để xử nghiêm theo pháp luật; dù hoàn cảnh cụ thể không “rập khuôn” như thời Lênin.

    Mặt khác, tôi còn cho rằng, nhiều cán bộ, đảng viên giỏi và tốt chưa đọc bài viết của tôi hoặc chưa có ý kiến vì nhiều lý do khác nhau và điều này thì không thể yêu cầu viết.

    Việc có nhiều ý kiến hướng vào góp cho Đại hội XI của Đảng ta là điều đáng mừng. Tôi không dám nhân danh “quan chức” mà nói như vậy.

    Xin đừng ai gán cho tôi vai trò “đao to, búa lớn” mà tôi không thể hiện trong xã hội cũng như qua bài viết. Trái lại, tôi chỉ là một người từ gia đình trí thức cũ nhiều đời, đã rất khổ ải xung phong miền núi, vùng xa, vùng sâu trong chống Mỹ cứu nước cả chục năm… mới được vào ĐCSVN, sau khi Bác Hồ mất - 1970. Tôi nguyên là Viện phó và vẫn chỉ làm thày giáo. Từ tuổi 50, cứ 3 năm một lần tôi xin từ chức đúng quy định về “cấp phó”. Mãi 6 năm sau, khi 56 tuổi mới toại nguyện từ chức mà vẫn ở lại nơi cũ, làm việc nhiều hơn, tốt hơn, với tư cách “viện viên”!

    Tôi chấp nhận về lương do Ban Tổ chức TƯ hướng dẫn: “Từ chức thì cắt hết phụ cấp chức vụ”. Lương tôi giảm hẳn đi. Khi về hưu, lương “gốc” chỉ còn hơn 2,9 triệu. Tôi sống với lương đó mà vẫn còn phải nuôi thằng con cả 42 tuổi tâm thần phân liệt, không biết gì, vì khi tôi và vợ tôi (cũng là con nhà trí thức, cũng PGS.TS, 42 tuổi Đảng) sinh nó bị nhiễm độc thai nghén từ những năm lăn lộn miềm núi. Chúng tôi “vô sản hóa” đến mức thành thạo công việc nhà nông, nói tiếng dân tộc…

    Ngoài giảng dạy, chúng tôi đã kiếm sống qua nhiều nghề lao động chân tay cùng dân chúng; đến nay vẫn thế. Kể cũng hơi hài hước bởi lương một thầy giáo dạy cao đẳng, đại học và sau đại học suốt 45 năm, TS 22 năm, PGS 15 năm, phó Viện trưởng 9 năm, Nhà giáo ưu tú, huy chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, bằng khen của Thủ tướng, huân chương lao động hạng ba… Chút tư liệu đó không nhằm thể hiện bất mãn của tôi mà chỉ để tôi thưa lại với một số vị rằng: tôi không đến nỗi là… kẻ ít học, óc bã đậu, béo bở vì CNXH, vì dân chủ giả hiệu; xa thực tiễn, ăn hại cơm dân… như một số ý kiến phỏng đoán đúng dịp tôi 70 và 40 tuổi Đảng (tôi có dám xúc phạm ai đâu mà sao một số vị lại mắng tôi kể cả là “đồ hèn”… nữa?).

    Mấy chục năm qua, tôi không e ngại bất cứ người lãnh đạo nào, kể cả cấp TƯ, nếu họ có sai lầm, trù dập người khác… và thường xuyên nói thẳng thừng, gửi kiến nghị văn bản công khai tên mình... Vậy, có lẽ tôi cũng không hèn.

    Song điều quan trọng nhất với tôi là không bao giờ tôi “quy” những sai lầm, xấu xa của vài cá nhân lãnh đạo hay đảng viên CS, kể cả một số sai lầm của Đảng “về một gói”, để cho rằng Đảng Cộng sản, chủ nghĩa Mác-Lênin, CNXH… là “loại xấu xa cần loại bỏ” - như một vài vị đã viết như thế.

    Lẽ ra, tôi không nên nói về mình, như suốt mấy chục năm qua vẫn vậy. Nhưng có vài vị nặng lời quá; vả lại, nếu hiểu nhau một chút thì khi trao đổi vẫn dễ hơn, nên tôi đành liều “phô ra - kể khổ sơ lược lý lịch”.

    "Nhiều "minh bạch" ta không thể học"

    Dưới đây, tôi xin kết hợp vừa trao đổi lại một số ý các vị hỏi tôi, vừa góp ý các dự thảo văn kiện:

    1) Có ý kiến hỏi: “ai chung chung, ai lệch lạc?”. Xin quý vị xem bài tôi viết: “Cán bộ, đảng viên”. Tôi chưa phê phán người ngoài Đảng như vậy. Trái lại, dân càng góp nhiếu ý càng hay; đúng hay lệch Đảng đều nghe và chọn lọc.

    Có vị hỏi: quyền gì mà tôi phê phán này nọ với các đảng viên? Xin thưa: Quyền và trách nhiệm mỗi đảng viên như Điều lệ Đảng quy định: “Đảng viên… có ý kiến… không được truyền bá ý kiến trái với nghị quyết của Đảng” (điều 9, mục 5). Và, “tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển của Đảng…; phải thường xuyên tự phê bình và phê bình trong sinh hoạt Đảng…”. Cho nên câu cuối bài, tôi viết rất nhẹ là: “tự chiếu tư cách đảng viên…”, tức là tự phê bình - “ngày nào cũng rửa mặt…” như Bác Hồ căn dặn, là tự giác và thanh thản nhất.

    2) Có vị hỏi về tính chất của Đảng ta: Bác Hồ luôn nêu: Giai cấp CÔNG NHÂN, NHÂN DÂN LAO ĐỘNG và DÂN TỘC (chứ không phải tính dân tộc là số một, 2 tính kia sau và bổ sung, phục vụ). Xin lưu ý đây là nói TÍNH CHẤT của Đảng; còn nói MỤC ĐÍCH của Đảng thì Dân tộc luôn là số một và duy nhất; kể cả Mác-Lênin, đảng Cộng sản… đều là phương tiện… vì dân tộc. Đảng ta vẫn luôn nhất quán như vậy.

    3) Có vị hỏi về việc luật pháp của chủ nghĩa tư bản rất “minh bạch”, sao ta không bao giờ học? Vì, nhiều nội dung cụ thể minh bạch nhưng ta không thể học. Ví dụ: luật pháp cho tổng thống và thủ tướng quyền giải tán quốc hội (Quốc hội ta quyền lực cao hơn Chủ tịch nước, Thủ tướng), luật pháp họ cho phép cá nhân tổng thống tuyên chiến xâm lược bất kỳ nước nào, kể cả khi quốc hội và dân không đồng ý (ở ta không thể cho phép vậy). Luật pháp họ cho buôn bán vũ khí, thuốc độc tự do; cho mại dâm là một nghề công khai v.v… Ta không thể học những nội dung cụ thể “minh bạch” đó; pháp luật ta phải minh bạch nhưng với những nội dung cụ thể rất khác. Không thể khen về minh bạch một cách chung chung.

    4) Nhiều người chưa rõ “cội nguồn” của thực tiễn dân chủ, của khái niệm dân chủ, của giá trị dân chủ, của các chế độ dân chủ khác nhau về bản chất. Đến nay nhiều người còn chưa phân biệt rõ về sự khác nhau giữa khái niệm gốc: “Dân chủ - quyền lực của dân” với “những quyền dân chủ của mỗi người dân” trong các chế độ dân chủ cụ thể.

    Sự thật là, “những quyền dân chủ của người dân” thì rất rõ, phong phú, thậm chí minh bạch như ở nhiều nước tư bản. Song những quyền này là do pháp luật cho phép; mà pháp luật thì chỉ do quyền lực của thế lực cầm quyền - cho phép xã hội.

    Hiểu điều này mới tin được rằng: Dân chủ chỉ là quyền lực thật sự của dân trong điều kiện chế độ công hữu và đại đa số dân bầu trực tiếp cơ quan quyền lực cao nhất của mình để ủy quyền - đó là quốc hội. Cho nên, ngay trong dân chủ tư sản, thành tựu to lớn của “Tam quyền phân lập”… thì có sự phân biệt rõ như trên, ta mới thấy rằng: thực chất quyền lực vẫn không phải của dân, chỉ có những quyền dân chủ cụ thể mà mỗi người dân được hưởng theo pháp luật tư sản quy định - (dù đã là tốt nhiều mặt). Vì vậy mà tổng thống, thủ tướng mới phủ quyết quốc hội và ý dân. Đây là vấn đề thực tiễn và lý luận rất phức tạp. Chỉ nêu khái lược mà đã thấy “rối mù” rồi. Bất kỳ đảng nào cũng cần có lý luận của mình và đều rất phức tạp, nhất là lý luận và pháp luật của Mỹ.

    5) Có vị nêu: các văn kiện Đảng không nhất quán, khi thì bảo ta “không qua thời kỳ quá độ phát triển TBCN…”; bây giờ dự thảo văn kiện ĐH XI lại bảo “ta đang trong thời kỳ quá độ…”? Đó là hiểu lầm: các văn kiện bao giờ cũng xác định “ta phải qua thời kỳ quá độ”; còn “không qua” là “không qua giai đoạn phát triển TBCN”, hoặc “bỏ qua chế độ TBCN” (ĐH IX, X và XI vẫn nhất quán).

    "Đục nước béo cò"

    6) Có ý kiến hỏi: sao Đảng luôn nói lý luận đúng, nhưng trong dự thảo văn kiện còn nhận là có sai nghiêm trọng? Nói “lý luận đúng” là nói về vận dụng nền tảng tư tưởng là chủ nghĩa Mác-Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh và xác định quan điểm cơ bản, đường lối cách mạng chung, mục tiêu cách mạng nước ta cả 2 giai đoạn là đều đúng đắn, nhất quán, kể cả từ Đổi mới. Khi triển khai, cụ thể hóa… đã có những thành tựu to lớn, song có vấn đề, có lĩnh vực, có khi, có nơi mắc những sai lầm. Trước đổi mới, cấp TƯ đã có sai lầm nghiêm trọng về nhận thức lý luận còn chủ quan duy ý chí (muốn có nhanh CNXH nên không thực hiện “chính sách kinh tế mới” mà Lênin đã chỉ rõ về kinh tế hàng hóa, 5 thành phần...).

    7) Có ý kiến hỏi rằng: CNXH là một thứ hư cấu, không ai thấy ở đâu, vì sao ta cứ theo ảo tưởng? Vấn đề “đại sự” này, các lớp đào tạo tiến sĩ chuyên ngành còn phải giảng và tự nghiên cứu hàng tháng môn “Lịch sử… CNXH” của nhân loại (trước Mác-Lênin hàng ngàn năm; nảy sinh từ thực tiễn nhân loại chứ không phải từ ước mơ).

    Điều này ngay trong một số văn kiện Đảng ta từ hàng chục năm qua đến nay, những ai biên soạn vẫn chưa làm rõ, thậm chí còn nhấn mạnh một cách mơ hồ rằng: “CNXH từ ước mơ trở thành hiện thực… sau Cách mạng Tháng Mười Nga”.

    Bao thế hệ đảng viên khi kết nạp cũng toàn nghĩ và nói vậy. Ngay cả dự thảo các văn kiện ĐH XI vẫn chưa có chuyển biến về vấn đề này.

    Từ khi Đổi mới, Đảng ta vẫn chỉ dừng lại quan điểm cho “CNXH” chỉ có một nghĩa là “Chế độ mà nhân dân ta xây dựng” (tức là XH XHCN). Nếu chỉ vậy thì nó vẫn có thể sụp đổ nếu sai lầm… như các nước đã sụp đổ. Từ đó làm sao vẫn khẳng định “CNXH là quy luật tiến hóa của nhân loại” nếu nó lại phụ thuộc vào các ĐCS đúng hay sai? (tức là phụ thuộc nhân tố chủ quan thôi)? Do đó vẫn mất niềm tin ở CNXH là hiện tượng thực tế trong Đảng và xã hội ta hiện nay. Vì khiếm khuyết này mà nhiều quý vị thắc mắc là đúng khi cho rằng CNXH chỉ là mơ mộng viển vông!

    Tôi xin tóm gọn trả lời chung, đúng sự thật nhân loại rằng: dẫu có tính XHCN trong thực tiễn của nhân loại chính là “Dân chủ nguyên thủy - DEMOKRATOS - Quyền lực của dân trong chế độ công hữu; gắn với quá trình xã hội hóa sản xuất (cộng đồng cùng làm, cộng đồng cùng hưởng một cách dân chủ, công bằng” - dù rất sơ khai.

    Sau này, nhà xã hội học - từ điển học người Pháp là Pie-Larut, lần đầu tiên, trước C.Mác nhiều năm, đã gọi sự thật đó là “CNXH” (Xu hướng thực tiễn: do xã hội, vì xã hội… như một xu hướng đương nhiên của loài người. Xu hướng đó không bao giờ có thể “sụp đổ”; chỉ có những nước XHCN thì có thể sụp đổ. Đến năm 1991 kết luận này đã được minh chứng sau Đông Âu, Liên Xô… nhưng vẫn không thể “đánh tráo khái niệm” rằng CNXH sụp đổ).

    Vậy Mác-Lênin chỉ kế thừa sự thật và nhận thức của nhân loại về CNXH, chứ không phải các ông và các ĐCS “bày đặt ra” CNXH trong ảo tưởng - hư cấu và nó chẳng có ở đâu.

    8) Nhiều vị rất đúng khi nêu bức xúc về quyền lực và uy thế trong hoạt động của Quốc hội ta, dù có thành tựu trong soạn và ban hành các bộ luật dần hoàn chỉnh hơn, nhưng nhìn chung còn yếu nhất là việc “quyết” những vấn đề quốc kế dân sinh…; chưa giám sát được, thậm chí thụ động với hành pháp; dân ý và dân nguyện chưa được đáp ứng, nhất là nông dân, các dân tộc vùng cao, vùng sâu, vùng khó khăn… gây phân hóa xã hội ngày càng rõ; chưa quản lý, sử dụng đúng lý tài nguyên đất nước; tiếp xúc cử tri còn hình thức; giám sát chống tham nhũng còn mờ nhạt, chưa tác dụng, làm cho nó càng tăng nghiêm trọng, bức xúc xã hội; giám sát và yêu cầu tư pháp trong điều tra án, giải quyết khiếu tố của dân không kịp thời, nên năm 2010 tăng 17%, oan sai cho dân vẫn không ít…

    9) Có ý kiến hỏi: Sau khi ĐCS Liên Xô đổ thì các đảng viên cũ của họ đang làm gì? Đây là điều cảnh tỉnh cho ta.

    Tôi đã giảng và viết ngay sau khi nó sụp đổ rằng: khi ĐCS cầm quyền do sai lầm, chia rẽ trước hết về nhận thức, về kỷ luật, về hành động bè phái; tham nhũng; mất dân chủ trong đảng và xã hội; mất niềm tin từ đảng viên, đến dân chúng, lại nảy sinh bọn phản bội trắng trợn từ chóp bu, và chủ nghĩa đế quốc tác động… sẽ sụp đổ - chủ yếu là tự hủy diệt… Người chịu thiệt hại phổ biến nhất và lớn nhất là nhân dân (do xung đột, chiến tranh, tệ nạn… mà chết, thất nghiệp, đói khổ…). Còn đa số cán bộ, đảng viên CS lại không chết, không thiệt mà còn “đục nước béo cò”- làm quan to, làm sếp… trong chế độ mới.

    Vì thế, Đảng ta cần nghiêm minh hơn trong cầm quyền và xây dựng CNXH; cần công khai tuyên bố rằng: chúng tôi không cho phép mình và bất cứ ai làm Đảng Cộng sản Việt Nam, chế độ ta rối loạn, sụp đổ… Như thế là lo cho quyền lực, lợi ích và sinh mạng của đa số dân ta bị mất, chứ chẳng phải lo cho ĐCS và cán bộ đảng viên.

    Nguyễn Đức Bách

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Có khá nhiều đảng viên “đáng bị treo cổ” trong Đảng ta hiện nay cũng làm ô danh Đảng, mất niềm tin của dân. Dù không “vơ đũa cả nắm” thì toàn Đảng ta, trước hết là TƯ phải chịu trách nhiệm từng bước thanh trừ bọn đó ra khỏi Đảng để xử nghiêm theo pháp luật

    --------------

    Bọn đó chính là bọn ở ngay trong TƯ thì TƯ làm cách nào để thanh trừ bọn đó ra khỏi Đảng ?

    Nguyễn Đức Bách phản động vì không tôn trọng nhà nước pháp quyền, Bách ủng hộ nguồn gốc của tham nhũng, khi viết : thanh trừ bọn đó ra khỏi Đảng để xử nghiêm theo pháp luật.

    Bách phải viết đơn giản hơn : xử nghiêm bọn đó theo pháp luật.
    Pháp luật nhà nước là cao nhất, phải áp dụng chung cho toàn dân. Dẹp luật đảng đi, chỉ áp dụng trong nội bộ đảng

    Đảng CS lấy tư cách gì đòi "treo cổ" đảng viên của họ ? Đây đúng là một đảng mafia tội phạm, phản động, phát xít

    Thắc mắc của Dân Luận :
    Liêu có "treo cổ" được không, nếu những tên đáng "treo cổ" lại luồn vào được... vị trí của Lê Nin?

    -------------------

    Có thể hiểu câu hỏi gần như "Liệu có "treo cổ" ... Lê Nin được không ?"

    Nếu chỉ có một đứa lọt vào vị trí của Lê Nin thì câu trả lời là không vì đứa này nắm trọn CA, quân đội và đảng. Chỉ có nó treo cổ người khác mà thôi

    Nguyễn Đức Bách cho biết : Khá nhiều đảng viên "đáng bị treo cổ"

    Nhưng khá nhiều là bao nhiêu ? Trong khoảng 3 triệu đảng viên, cứ tạm cho khoảng 1 triệu là có quyền, có khả năng tham nhũng, khá nhiều cứ tạm cho là 30%, vậy có khoảng 300.000 đứa đảng viên "đáng bị treo cổ"

    Nếu có nhiều đứa lọt vào vị trí của Lê Nin thì chỉ có cái đám TƯ. Vậy câu trả lời là có thể chỉ vài đứa vị bay chức mà thôi chứ chẳng có đứa nào bị treo cổ. Đảng ta thuộc loại đoàn kết đồng lõa để cai trị tập thể cho nên đứa nào trong TƯ cũng có tội. Không thể treo cổ tất cả các ủy viên TƯ được

    Nguyễn Đức Bách viết:
    Vì thế, Đảng ta cần nghiêm minh hơn trong cầm quyền và xây dựng CNXH; cần công khai tuyên bố rằng: chúng tôi không cho phép mình và bất cứ ai làm Đảng Cộng sản Việt Nam, chế độ ta rối loạn, sụp đổ… Như thế là lo cho quyền lực, lợi ích và sinh mạng của đa số dân ta bị mất, chứ chẳng phải lo cho ĐCS và cán bộ đảng viên.

    Có vài điều vô nghĩa đến nực cười và đạo đức giả trong đoạn trên!

    "Chúng tôi không cho phép mình..." là sao? "Chúng tôi" ở đây là Đảng. "Chúng tôi" không cho phép mình làm chính mình sụp đổ? Có đảng nào cho phép được "mình" điều đó?

    Đảng Cộng Sản Việt Nam và chế độ (ta) là mấy thực thể? Nếu người Việt Nam ta khéo thu xếp với nhau, thì Đảng Cộng Sản có thể không sụp đổ, đất nước không rối loạn, nhưng thể chế vẫn được người dân thay đổi thành công! Một thể chế tệ hại không thay đổi được, thì việc nó sụp đổ sẽ không phải là đại hoạ. Chỉ cần Đảng Cộng Sản chịu là một trong nhiều đảng trong một thể chế mới.

    Theo ý tác giả, đảng cầm quyền cần phải cứng rắn hơn thì mới bảo đảm được quyền lực, lợi ích và sinh mạng của đa số dân ta! Tôi không hiểu, làm thế nào đảng cứng rắn hơn mà dân không bị mất "quyền lực"[sic]! Rồi ai dám khẳng định là đảng (ta) chẳng mảy may lo cho sinh mạng của chính đảng (ta) cũng như trăm ngàn công cuộc làm ăn của các đảng viên? Có người dân nào tin được điều tác giả nói ở trên hay không?

    Trích dẫn:
    Vì vậy mà tổng thống, thủ tướng mới phủ quyết quốc hội và ý dân.

    Bách nói bậy rồi, có thể do Bách thiếu hiểu biết.

    Nói tiếp chuyến đi du lịch Bỉ vừa rồi, thấy vua Bỉ ở Ghent, cho Bách hiểu.
    Theo nghe kể (dân Bỉ) và hướng dẫn viên, Bỉ theo chế độ đại nghị, có vua nhưng không có tổng thống. Thủ tướng do vua đề nghị và quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm. Quốc hội có quyền bỏ phiếu không tín nhiệm và lúc đó thủ tướng phải giải tán chính phủ ...

    Và nếu thủ tướng ra những quyết định không hợp ý dân thì sẽ có tổng đình công trong cả nước

    Tùy theo thể chế mỗi nước, không thể nói vớ vẩn như Bách là "vì vậy thủ tướng mới phủ quyết quốc hội và ý dân".

    Nguyễn Đức Bách viết:
    Cho nên, ngay trong dân chủ tư sản, thành tựu to lớn của “Tam quyền phân lập”...

    Cái gọi là "dân chủ tư sản" là gì mà lại là "thành tựu to lớn" của tam quyền phân lập? Tác giả này còn quá nhiều ngộ nhận, chưa đủ trình độ để biết đâu là gốc, đâu là ngọn của các sự việc.

    Nguyễn Đức Bách viết:
    Sự thật là, “những quyền dân chủ của người dân” thì rất rõ, phong phú, thậm chí minh bạch như ở nhiều nước tư bản. Song những quyền này là do pháp luật cho phép; mà pháp luật thì chỉ do quyền lực của thế lực cầm quyền - cho phép xã hội.

    Đó là thực trạng của những dân tộc cho phép thế lực cầm quyền ngồi lên đầu mình. Ở những nước mà người dân ai cũng hiểu rằng mình có quyền, kể cả quyền đòi hỏi viết lại hiến pháp và thay đổi cách tổ chức chính quyền, thì không có thế lực nào dám đơn phương đề ra những gì "quyền lực của thế lực cầm quyền cho phép xã hội" được hưởng!

    Còn hiểu như ông Nguyễn Đức Bách, người ta còn sống trong vòng nô lệ của bất cứ thế lực cầm quyền nào, bất kể đó là cộng sản hay quân chủ.

    dùng từ bạo lực viết:
    Có khá nhiều đảng viên “đáng bị treo cổ” trong Đảng ta hiện nay cũng làm ô danh Đảng, mất niềm tin của dân

    -------------------

    Không thấy bác Ngự và Admin phản đối cách dùng từ bạo lực “đáng bị treo cổ” của nguyên phó viện trưởng Nguyễn Đức Bách ?

    Câu hỏi của bác chỉ mang tính khiêu khích chứ không logic chút nào, nếu không nói là ngớ ngẩn. Ông Nguyễn Đức Bách là người của ĐCS, một tổ chức chuyên dùng bạo lực cách mạng làm kim chỉ nam khi mới lọt lòng đến giờ, chứ ông ấy có phải là người đòi đấu tranh cho dân oan, dân chủ hoặc tự do đâu thì hà cớ gì bác Admin và bác Ngự phải nhọc lòng phản đối ông ấy?

    Có khá nhiều đảng viên “đáng bị treo cổ” trong Đảng ta hiện nay cũng làm ô danh Đảng, mất niềm tin của dân

    -------------------

    Không thấy bác Ngự và Admin phản đối cách dùng từ bạo lực “đáng bị treo cổ” của nguyên phó viện trưởng Nguyễn Đức Bách ?

    Trích dẫn:
    3) Có vị hỏi về việc luật pháp của chủ nghĩa tư bản rất “minh bạch”, sao ta không bao giờ học? Vì, nhiều nội dung cụ thể minh bạch nhưng ta không thể học.

    Nguyễn Đức Bách viết câu này tối nghĩa, ngụy biện.

    Bách chỉ cần viết :
    - trước hết ta cần học cách trình bày nội dung luật pháp một cách minh bạch.
    - kế đến nội dung luật pháp nào hay, phù hợp cho quyền con người thì ta nên học, nên thực hiện ví dụ luật trưng cầu dân ý, luật biểu tình

    Trích dẫn:
    pháp luật ta phải minh bạch nhưng với những nội dung cụ thể rất khác. Không thể khen về minh bạch một cách chung chung.

    Điều 4 Hiến Pháp của VN lại rất chung chung, không hề cụ thể, không minh bạch, không hề hỏi ý kiến dân qua trưng cầu dân ý (chưa có luật), không hề có điều luật nào hướng dẫn, chế tài, thì Nguyễn Đức Bách không dám đề cập đến

    Thật tình khi đọc tiêu đề của ông Bách về giải đáp "ai chung chung, ai thắc mắc", tôi đọc ngay . Nhưng buồn thay, càng đọc thêm dòng nào thì tôi càng thấy mơ hồ, rối rắm như ruột mèo bèo nhèo . Ví dụ nói đoạn Liên xô sau khi sụp đổ thì ông Bách cho rằng: "Người chịu thiệt hại phổ biến nhất và lớn nhất là nhân dân (do xung đột, chiến tranh, tệ nạn… mà chết, thất nghiệp, đói khổ…). Còn đa số cán bộ, đảng viên CS lại không chết, không thiệt mà còn “đục nước béo cò”- làm quan to, làm sếp… trong chế độ mới". Thế nhưng lại khuyên cáo ĐCSVN :"Đảng ta cần nghiêm minh hơn trong cầm quyền và xây dựng CNXH; cần công khai tuyên bố rằng: chúng tôi không cho phép mình và bất cứ ai làm Đảng Cộng sản Việt Nam, chế độ ta rối loạn, sụp đổ… Như thế là lo cho quyền lực, lợi ích và sinh mạng của đa số dân ta bị mất, chứ chẳng phải lo cho ĐCS và cán bộ đảng viên". Vớ vẩn quá mức bình thường. Vấn đề đảng viên chân chính và nhân dân muốn là : Cải cách thể chế chính trị độc quyền đảng trị hiện nay bằng thế chế đa nguyên đa đảng . Tổ chức lại nhà nước pháp quyền dân chủ nhân dân, phân bố quyền lực theo nguyên tắc Tam quyền phân lập. HP là đạo luật cao nhất , bãi bỏ HP là cương lĩnh thứ 2 của đảng cầm quyền , tổ chức đảng phái nằm trong và dưới Nhà nước, hoạt động theo HP và PL. Bãi bổ chế độ công hữu tư liệu sản xuất về đất đai. Bãi bỏ kinh tế nhà nước , DNNN là chủ đạo, tạo nền kinh tế thị trường cạnh tranh bình đẳng và lành mạnh..

    70+ tuổi không có nghĩa người ta đủ khôn để hiểu ra một vấn đề. Có rất nhiều thứ lộn xộn cho một ông giáo sĩ tiên sư của cái gọi là ngành Xã hội học Việt nam, một lĩnh vực mà ở Việt nam nó là mọi thứ hổ lốn, bất cứ kẻ nào có điều kiện cũng thể chui vào và phát biểu linh tinh ở đó.

    Một số thứ lộn xộn của ông Bách:

    1)Khái niệm "tự phê" là luận điệu phản khoa học nhất, rất đơn giản là bản năng con người không bao giờ muốn tự làm hại mình, chỉ samurai hay tín đồ đạo Hồi, những kẻ cuồng tín mới tự huỷ mình mà thôi. Do đó, nếu không có thiết chế nào để ép buộc con người "tự làm hại" thì con người sẽ không bao giờ làm điều đó, và đó chính là nguyên nhân pháp luật ra đời. Nếu tự phê có thể làm được thì các đảng viên cộng sản cần gì nhờ cậy đến pháp luật? Và thực tế của Việt nam và Trung quốc đã không có tham nhũng tràn lan như hiện nay.

    2) Ông Bách viết "Quốc hội ta quyền lực cao hơn Chủ tịch nước, Thủ tướng), luật pháp họ cho phép cá nhân tổng thống tuyên chiến xâm lược bất kỳ nước nào, kể cả khi quốc hội và dân không đồng ý (ở ta không thể cho phép vậy)". Ông lờ đi thực tế là Quốc hội Việt nam được đặt dưới đít của đảng cộng sản Việt nam. Và ông cũng quên luôn thực tế là ở Việt nam các thành viên TƯ Đảng là bất khả xâm phạm, và đứng ngoài vòng pháp luât.

    3) Ông Bách kêu gọi duy trì đảng cộng sản - ĐCS, mà nguyên thủy của ĐCS nêu rõ, cũng như ông Bách đã chỉ rõ là đảng cộng sản là tập hợp của giai cấp công nhân, và nhân dân lao động, cái tập hợp đó là "tập hợp của những kẻ vô sản". Nhưng thưa ông Bách, ông quên mất sự thật là những kẻ được cho là vô sản đó giờ đây không còn vô sản nữa mà tệ hơn nó đã thành tư bản. Như vậy tự bản chất tính Đảng của các ông đã thay đổi, vậy mà ông giáo điều vẫn khăng khăng bảo vệ nó. Sự ngu dốt của ông quả là vô hạn.

    Tuyên ngôn của nhân dân: Nhân dân Việt nam đ-é-o quan tâm tới CNXH, CNTB hay chủ nghĩa XYZ của các ông là cái gì. Ở thế kỉ 21, chúng tôi chỉ quan tâm tới cái gì mang lại lợi ích cho đất nuớc, và đại đa số ngưòi dân thì chúng tôi ủng hộ và cho phép nó chính danh, tất cả các thể loại khác là bố láo và tiếm danh.

    Ông Nguyễn Đức Bách chắc là do trường đảng tự phong cho học vị TS. Ông về hưu chắc đã lâu ở miền ngược không được cập nhật kiến thức tin tức, nên những ý kiến của ông nghe văng vẳng ngô nghê ngớ ngẩn quá chừng....

    Nhửng nội dung về giai cấp, đấu tranh giai cấp, chuyên chính VS là cốt lõi của CN Mác-Lênin đã được nhân dân thế giới đạp đổ từ thế kỷ trước rồi ông ạ chỉ còn sót lại vài thể chế "biến thái" mông muội như Việt nam TQ ....

    Chính vì ngu tín những giáo lý ảo tưởng độc tài bạo lực đó đã làm cho các đảng CS và ĐCSVN ngày càng xa dân, chuyên quyền độc đoán, ngồi trên luật pháp, áp bức cưỡng đoạt tự do dân chủ, sa đọa về tổ chức hệ thống, tham nhũng cực quyền, hủy hoại đạo đức lối sống xã hội, nhồi sọ làm tê liệt sự sáng tạo trong giáo dục, khô héo nô dịch trong đời sống văn hóa tinh thần.....

    Sự độc quyền lâu dài trong ý thức hệ tư tưởng và tổ chức của đảng đã làm thoái hóa toàn bô hệ thống bộ máy nhà nước và chính phủ.
    Đảng đã tự biến thành một tổ chức maphia về chính trị.

    Lãnh đạo đảng đã tha hóa đạo đức, tham quyền cố vị, tham nhũng, dốt nát, dối trá, độc ác, quay mặt với mọi nỗi đau của cuộc sống người dân, đớn hèn quỳ gối trước kẻ thù bành trướng TQ, bán rẻ chủ quyền Quốc gia dân tộc....

    Các văn kiện ĐH XI cần được huỷ bỏ.

    Đã đế lúc cần phải thay đổi không thể chận trễ hơn nữa.

    Cho phép đính chính rằng Tổng Thống Mỹ không có quyền tuyên chiến đâu ạ, chỉ có Quốc hội lưỡng viện mới có quyền làm điều đó thôi.(In the United States, only the U.S. Congress may declare war.). Việc Tổng Thống Mỹ có quyền tuyên chiến là dĩ vãng rồi ạ.

    Ai cũng phải thuộc nằm lòng câu này khi đi thi vào Quốc tịch Mỹ đấy.

    It is a common mistake to think that the president of the US can declare war. This is incorrect.

    According to the U.S. Constitution, only Congress has the power to declare war on another sovereign nation.

    According to Article I , Section 8: "The Congress shall have Power ... To declare War, grant Letters of Marque and Reprisal, and make Rules concerning Captures on Land and Water; To raise and support Armies, but no Appropriation of Money to that Use shall be for a longer Term than two Years; To provide and maintain a Navy; To make Rules for the Government and Regulation of the land and naval Forces; To provide for calling forth the Militia to execute the Laws of the Union, suppress Insurrections and repel Invasions; To provide for organizing, arming, and disciplining, the Militia, and for governing such Part of them as may be employed in the Service of the United States, reserving to the States respectively, the Appointment of the Officers, and the Authority of training the Militia according to the discipline prescribed by Congress ...".

    The US President, however, has the power to wage war.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Declaration_of_war_by_the_United_States

    Trích dẫn:
    3) Có vị hỏi về việc luật pháp của chủ nghĩa tư bản rất “minh bạch”, sao ta không bao giờ học? Vì, nhiều nội dung cụ thể minh bạch nhưng ta không thể học. Ví dụ: luật pháp cho tổng thống và thủ tướng quyền giải tán quốc hội (Quốc hội ta quyền lực cao hơn Chủ tịch nước, Thủ tướng), luật pháp họ cho phép cá nhân tổng thống tuyên chiến xâm lược bất kỳ nước nào, kể cả khi quốc hội và dân không đồng ý (ở ta không thể cho phép vậy). Luật pháp họ cho buôn bán vũ khí, thuốc độc tự do; cho mại dâm là một nghề công khai v.v… Ta không thể học những nội dung cụ thể “minh bạch” đó; pháp luật ta phải minh bạch nhưng với những nội dung cụ thể rất khác. Không thể khen về minh bạch một cách chung chung.

    4) Nhiều người chưa rõ “cội nguồn” của thực tiễn dân chủ, của khái niệm dân chủ, của giá trị dân chủ, của các chế độ dân chủ khác nhau về bản chất. Đến nay nhiều người còn chưa phân biệt rõ về sự khác nhau giữa khái niệm gốc: “Dân chủ - quyền lực của dân” với “những quyền dân chủ của mỗi người dân” trong các chế độ dân chủ cụ thể.

    Sự thật là, “những quyền dân chủ của người dân” thì rất rõ, phong phú, thậm chí minh bạch như ở nhiều nước tư bản. Song những quyền này là do pháp luật cho phép; mà pháp luật thì chỉ do quyền lực của thế lực cầm quyền - cho phép xã hội.

    Hiểu điều này mới tin được rằng: Dân chủ chỉ là quyền lực thật sự của dân trong điều kiện chế độ công hữu và đại đa số dân bầu trực tiếp cơ quan quyền lực cao nhất của mình để ủy quyền - đó là quốc hội. Cho nên, ngay trong dân chủ tư sản, thành tựu to lớn của “Tam quyền phân lập”… thì có sự phân biệt rõ như trên, ta mới thấy rằng: thực chất quyền lực vẫn không phải của dân, chỉ có những quyền dân chủ cụ thể mà mỗi người dân được hưởng theo pháp luật tư sản quy định - (dù đã là tốt nhiều mặt). Vì vậy mà tổng thống, thủ tướng mới phủ quyết quốc hội và ý dân. Đây là vấn đề thực tiễn và lý luận rất phức tạp. Chỉ nêu khái lược mà đã thấy “rối mù” rồi. Bất kỳ đảng nào cũng cần có lý luận của mình và đều rất phức tạp, nhất là lý luận và pháp luật của Mỹ.

    Ông Bách cho là luật pháp Mỹ rối mù nên ông không bao giờ tìm hiểu kỹ. Thế nên ông mới quên mất rằng Quốc Hội Mỹ + Tòa án Tối cao Mỹ có quyền phế truất Tổng thống Mỹ nếu Tổng thống phạm tội (xem lại vụ QH Mỹ luận tội TT Bill Clinton đi ông ơi). Nhưng Tổng thống Mỹ không có quyền giải tán Quốc Hội Mỹ đâu ông ạ (xem ở đây). Thế nên ông mới nói lấy được là (chỉ dựa sự tuyên truyền của Đảng ta) quyền lực Mỹ vẫn không phải của dân Mỹ.

    Nguyễn Đức Bách viết:
    ...Vì: Một mặt, do Đảng, nhà nước ta còn những sai lầm ở nhiều lĩnh vực, gây bức xúc, sụt giảm niềm tin (có khi át những thành quả).

    Thưa bác Bách,

    Không có gì đáng xấu hổ khi phạm sai lầm cả. Cuộc sống mà không có sai lầm thì không phải là cuộc sống. Điều đáng xấu hổ là khi biết người ta không còn tin mình nữa mà vẫn cố tình trơ trẽn không chịu xuống, lu loa ăn vạ "tôi sai tôi sẽ sửa nhưng rời ghế thì nhất định tôi không rời". Như vậy là tham quyền cố vị, rất không tốt.

    Người lớn nói chuyện nên thẳng thắn chính trực, không nên uốn éo ngụy biện nữa vì người dân bây giờ cũng khôn lắm rồi bác ạ.

    Trích Nguyễn Đức Bách

    Song điều quan trọng nhất với tôi là không bao giờ tôi “quy” những sai lầm, xấu xa của vài cá nhân lãnh đạo hay đảng viên CS, kể cả một số sai lầm của Đảng “về một gói”, để cho rằng Đảng Cộng sản, chủ nghĩa Mác-Lênin, CNXH… là “loại xấu xa cần loại bỏ” - như một vài vị đã viết như thế.
    Hết trích.
    ------------------------------------------------------

    Đồng chí Nguyễn Đức Bách cần phải vào viện giải phẩu Đầu, bao gồm: mắt, tai, miệng, mũi. Để có kết quả tốt đẹp, đề nghị đảng cho đồng chí ra nước ngoài vào những bệnh viện nổi tiếng nhất Thế giới.

    Nguyễn Jung