Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ - Kiến nghị cấm bộ phim phản quốc “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long”

  • Bởi Hồ Gươm
    02/10/2010
    22 phản hồi

    Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

    Toàn văn bản kiến nghị cấm bộ phim phản quốc “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ gửi Quốc Hội Việt Nam

    Untitled-1_0.jpg
    Untitled-2_0.jpg
    Untitled-3_0.jpg
    Untitled-4_0.jpg
    Untitled-5_0.jpg
    Untitled-6.jpg
    havu.jpg
    Untitled-8.jpg
    danluanorg001_3.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    22 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Tran Thang Long ]Beo viết:

    "Trước tiên phải nói ngay ông không phải là luật sư, văn phòng luật mang tên ông nhưng do vợ ông làm chủ."

    Thế nào thì được gọi là "Sư" với "Sĩ"..nhỉ?
    Có lẽ theo cái cô "có cùng giống với BTV tên Mai bên TQ" mà có lần bao CAND nhắc tới thì: Muốn được gọi là "Sư" thì phải có "TÊN" trong các "hội" hay "đoàn" của CQ VN dựng lên. Nói như vậy tôi đang băn khoăn không biết GS Châu Có "chân" trong "hội" toán VN trước khi ông nhận giải không nhi? Có lẽ tôi đoán là không vì ông ấy ở nước ngoài khá lâu và Chắc chắn "hộ khẩu thường trú" của ông đã "cắt" khỏi địa phương rồi thì lảm sao mà có "biên chế" trong bất kỳ hội nào được?
    Ấy vậy mà cái đám "viết thuê" của hơn 700 tờ báo NN (trong số đó có cái cô này) cứ om sòm một "Sư" hai "Sư" là sao nhỉ? Nghĩ mà thấy gai cả người.[/quote]

    Tôi (và các bác nên) đọc những gì chị Beo viết chỉ để tham khảo và nghiền ngẫm "cái khác" thôi bác Tran Thang Long ạ, chị ấy là dân chuyên nghiệp trong nghề làm/chỉ đạo báo nước nhà, và quan trong hơn tất thảy, chị ấy là phu nhân của ông thượng tướng, thứ trưởng bộ CA, một người chuyên phát ngôn/chăm lo/giải đáp về vấn đề Nhân Quyền!

    Phản hồi: 

    Beo viết:

    "Trước tiên phải nói ngay ông không phải là luật sư, văn phòng luật mang tên ông nhưng do vợ ông làm chủ."

    Thế nào thì được gọi là "Sư" với "Sĩ"..nhỉ?
    Có lẽ theo cái cô "có cùng giống với BTV tên Mai bên TQ" mà có lần bao CAND nhắc tới thì: Muốn được gọi là "Sư" thì phải có "TÊN" trong các "hội" hay "đoàn" của CQ VN dựng lên. Nói như vậy tôi đang băn khoăn không biết GS Châu Có "chân" trong "hội" toán VN trước khi ông nhận giải không nhi? Có lẽ tôi đoán là không vì ông ấy ở nước ngoài khá lâu và Chắc chắn "hộ khẩu thường trú" của ông đã "cắt" khỏi địa phương rồi thì lảm sao mà có "biên chế" trong bất kỳ hội nào được?
    Ấy vậy mà cái đám "viết thuê" của hơn 700 tờ báo NN (trong số đó có cái cô này) cứ om sòm một "Sư" hai "Sư" là sao nhỉ? Nghĩ mà thấy gai cả người.

    Phản hồi: 

    [quote=Tran Anh]Thằng nào làm sai, cứ chiếu theo luật mà xử, không phân biệt chức vị lớn, nhỏ, kể cả thủ tướng, nếu không xử ngay để các thế hệ sau xử thì hậu quả còn nặng hơn.[/quote]

    Dân thường thì xử theo luật XHCN. Đảng viên CS thì được giảm án, nâng đỡ mọi mặt. Giai cấp có đặc quyền thì mới có người bảo vệ đảng CS chứ

    Luật của VN vẫn còn dưới "có công cách mạng". Tóm lại tính đảng vẫn là chỉ đạo cho mọi việc, có công bằng có công lý hay không thì đek cần biết

    [quote]Đối với bị cáo Nguyễn Văn Tính, quan điểm của viện là bị cáo "có nhân thân tốt, gia đình có công cách mạng lại đang mang bệnh" nên đề nghị tòa xem xét giảm án.[/quote]

    http://sgtt.vn/Thoi-su/130701/Nguyen-bi-thu-quan-Go-Vap-duoc-giam-an.html

    Phản hồi: 

    Thằng nào làm sai, cứ chiếu theo luật mà xử, không phân biệt chức vị lớn, nhỏ, kể cả thủ tướng, nếu không xử ngay để các thế hệ sau xử thì hậu quả còn nặng hơn.

    Phản hồi: 

    Tôi ghé vào blog của chị Beo thấy chị ấy "nhắn nhủ" bác Hà Vũ vài dòng nên xin mang về đây để mọi người cùng chiêm nghiệm

    _______________________________

    Trước tiên phải nói ngay ông không phải là luật sư, văn phòng luật mang tên ông nhưng do vợ ông làm chủ. Ông nổi lên từ vụ kiện UBND Huế vụ xây resorts trên đồi Vọng cảnh, hiệu quả là giờ này không gian rất đẹp ấy vẫn là bãi đất bẩn thỉu xác xơ thay vì là chỗ hái ra tiền cho dân Huế. Tiếp sau đó ông tự ứng cử chức Bộ trưởng bộ văn hóa, ứng cử Đại biểu quốc hội, kiện nhạc sĩ Dương Thụ đòi bản quyền cho cụ kỵ Mozart, vài ba lần kiện Thủ tướng, đòi ân xá cho cựu binh chế độ cũ, đòi cấm phim cổ trang Đường tới thành Thăng Long…

    Hơn một lần trong blog này Beo nhận xét, một số việc ông làm đặt ra vấn đề rất hay trong hoạt động tư pháp nước nhà, giá mà ông theo đuổi đến cùng, hẳn sẽ mang lại không ít giá trị nhân sinh cụ thể và thật sự, nhưng tính cho đến giờ, hầu như việc gì cũng nửa vời (trừ vụ tự ứng cử đã kể) và tệ nhất có lẽ là những phát ngôn hậu sự vụ của ông. Nó khiến ông tự hề hóa mình trong những thời điểm hết sức cần nghiêm túc.

    Dăm vài ý kiến thắc mắc sao ông vẫn sống ung dung ở Hà Nội, chưa bị bắt bị làm khó dễ, ông cũng rất cố gắng khuấy động thành âm mưu của chính quyền với cái bờ tường nhà ông nhưng có lẽ, do cả phố Điện Biên Phủ bị y như vậy trong quy định chung của thành phố, nên như Beo vừa nói, thêm một lần ông tự hề hóa mình bằng những chuyện rất linh tinh vớ vẩn.

    Theo chỗ Beo biết, chính quyền chỉ làm khó dễ với những người câu kết thành hội nhóm chống đối nhà nước, đặc biệt là câu kết với nước ngoài thì chắc chắn 100% ngồi tù. Ông đủ khôn ngoan để không phạm vào điều húy kỵ ấy (hay không ai câu kết với ông thì không rõ) nên sẽ còn tiếp tục được nói thoải mái. Beo cho rằng ông không thuộc típ chống đối chính trị mà chỉ là người hay phản ứng cấp thời với những vụ việc cụ thể và dám bộc lộ công khai những phản ứng ấy. Tư chất này là rất hiếm trong giới trí thức nước mình.

    Ông là ca Beo tiếc nhất trong những người Beo mong đợi phất lên được một lá cờ cho trí thức nước nhà. Có tư chất, có phương pháp nhưng ông thất bại bởi sự chênh vênh về văn hóa và giáo dục gia đình, trong ông.

    Nhân vô thập toàn, buộc phải thập toàn, mới đại bổ.

    Phản hồi: 

    "Bác "Tên Bịa" nhạy cảm với chữ "bịa" quá !"
    Cảm ơn Bác. Đúng thế Bác ạ.
    Thêm nữa vì là người rất mến yêu Dân Luận.

    Phản hồi: 

    [quote=Tên Bịa]Viết lạc đề, nhưng để gửi Ban Biên Tập Dân Luận.

    Ban BT cần xem lại cách hướng dẫn: "Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ..."

    Tôi nghĩ, cách hướng dẫn này sẽ làm mất uy tín của Dân Luận.

    Thà quy định người tham gia gửi phản hồi không cần thiết phải có email nữa còn hay hơn yêu cầu có mà lại hướng dẫn "bịa".

    Phản cảm quá.[/quote]

    Đây là một bó buộc của Drupal (phần mềm dùng để xây dựng Dân Luận): Nếu yêu cầu độc giả điền "tên thành viên", thì tên đó phải đi kèm với một địa chỉ email. Dân Luận không muốn giữ email của thành viên, mà chỉ muốn có tên để dễ gọi nhau, nên mới có hướng dẫn như vậy. Nếu có lựa chọn chỉ điền tên mà không cần gửi email thì chắc chắn chúng tôi sẽ không chọn hạ sách nói trên :D

    Phản hồi: 

    [quote=Tên Bịa]Viết lạc đề, nhưng để gửi Ban Biên Tập Dân Luận.
    Ban BT cần xem lại cách hướng dẫn: "Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ..."
    Tôi nghĩ, cách hướng dẫn này sẽ làm mất uy tín của Dân Luận.
    Thà quy định người tham gia gửi phản hồi không cần thiết phải có email nữa còn hay hơn yêu cầu có mà lại hướng dẫn "bịa".
    Phản cảm quá.[/quote]

    Bác "Tên Bịa" nhạy cảm với chữ "bịa" quá !
    Phải chăng Drupal đòi hỏi phải ghi một địa chỉ e-mail ?

    Tôi thử e-mail = abc và có message "The e-mail address you specified is not valid."

    Theo tôi BBT DL chỉ cần sửa lại một chút xíu và đổi qua màu xanh cho độc giả chú ý :
    "Bạn có thể dùng một địa chỉ email liên lạc nếu muốn. DL nếu thấy cần sẽ trả lời riêng qua mail này. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng."

    Nếu độc giả không ghi e-mail thì lúc đó system cứ tạo ra một e-mail tùy ý theo yêu cầu của Drupal ví dụ [email protected]

    Phản hồi: 

    Viết lạc đề, nhưng để gửi Ban Biên Tập Dân Luận.
    Ban BT cần xem lại cách hướng dẫn: "Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ..."
    Tôi nghĩ, cách hướng dẫn này sẽ làm mất uy tín của Dân Luận.
    Thà quy định người tham gia gửi phản hồi không cần thiết phải có email nữa còn hay hơn yêu cầu có mà lại hướng dẫn "bịa".
    Phản cảm quá.

    Phản hồi: 

    Gửi ông Lê Trinh
    -Không ngờ ông là VK mà có suy nghĩ cổ hủ như vậy.Không biết đấy là suy nghĩ tôn trọng tiền nhân thật sự của ông hay có lý do nào đó,dính đến cái gì đó khiến ông có suy nghĩ như vậy.Mà thực sự tôi tin ở vế thứ hai hơn.
    Ông nói nào là phải tôn trọng,phải kỵ húy thì xin lỗi ông nhìn lên xem ông mang họ gì?Ông có phải là hoàng tộc nhà Lê không mà ông dám kỵ húy mang họ người đã có công đánh thắng quân Minh.Như vậy là súc phạm người xưa đấy.Cùng với suy nghĩ như ông thì những họ Lý,Trần,Nguyễn nữa ra sao?Những người mang tên Lý Công Uẩn,Lê Lợi ở ngoài đời thực là họ khinh tiền nhân,đáng tru di hay là đồ phản quốc hết à?Đấy là ngoài đời thật chứ chưa nói kia chỉ là tên của bộ phim mà thôi.Ông không biết ông đang sống ở TK bao nhiêu à mà lôi cái đó ra...
    -Ông nói nhà nước bỏ tiền ra làm phim là làm phim nào?cả trăm tỷ bạc làm bộ phim này có dính dáng gì đến nhà nước đâu.Toàn bộ tiền làm phim đều do tư nhân bỏ ra chứ liên quan gì nhà với nước ở đây.Giữa thời buổi này mà dám bỏ cả trăm tỷ làm fim lịch sử như vậy thử hỏi cả nước VN này đã ai dám làm chưa.Chưa bàn đến chuyện hay dở thế nào nhưng chỉ riêng tiền bạc,công sức họ bỏ ra đã đáng trân trọng rồi.Các vị chỉ ngồi không,trả đóng góp được gì thì lấy tư cách gì mà chê bai người ta....
    -Còn lá đơn của CHHV thì chẳng đáng bàn vì đơn giản nó quá lộn xộn,linh tinh,bới bèo ra bọ.Phim làm ở đầu thời lý mà ông dẫn chứng từ thời Hùng Vương đến Trần,Nguyễn nhưng có cái quan trọng nhất là thời lý như thế nào mới đúng thì CHHV không nói được.CHHV đưa ra vài cái ảnh bảo Vua Lý giống Khựa thì xin hỏi không giống khựa thì giống Mẽo mới là đúng trắc.CHHV không thích xem thì thôi,chẳng có tư cách gì để đề nghị cấm chiếu cho người khác xem cả...Ông ta luôn mồm kêu Tự Do-Dân chủ nhưng lại cứ thích hành sử kiểu độc tài như vậy,lấy cái tôi của mình bao trùm lên cái tôi của người khác.Thử hỏi đấy là cái gì tùy mọi người tự cảm nhận....

    Phản hồi: 

    Haiz, xem ra tầng lớp trí thức elite phải được tuyên truyền khai sáng về dân chủ trước tiên.

    Phản hồi: 

    Hội chứng Một ngàn

    Nhà văn Võ Thị Hảo
    Gửi cho bbcvietnamese.com từ Hà Nội

    Như thế là đã đến ngày kết thúc của cả một thời gian dài khoảng 8 năm chuẩn bị cho đại lễ một ngàn năm Thăng Long Hà Nội.
    Một cuộc phát động lớn yêu cầu cả nước hướng tới kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long Hà Nội (TLHN) đã được khởi phát từ lâu nay.
    Theo tư liệu mà báo chí công bố thì có tới 65 công trình thuộc về các lĩnh vực văn hoá xã hội, chính trị, lịch sử, giáo dục... được thực hiện để chào mừng đại lễ này.
    'Đại lễ mừng cụ Thủ đô'
    Khoảng 54 hoạt động chính dự kiến diễn ra trong 10 ngày đại lễ. Bắn pháo hoa trên 29 điểm. Khoảng 250 buổi biểu diễn của các đoàn nghệ thuật trong nước và khoảng 38 buổi của các đoàn ngoài nước...
    Cuộc diễu binh lớn khoảng 30 ngàn người.
    Cuộc múa hát của khoảng 10 vạn người và vô số cuộc khác. Các cuộc này, rất nhiều, rất lớn, rất tốn tiền, nhưng đều có nội dung na ná như nhau.
    Đại loại là ca ngợi đảng, ca ngợi đất nước một cách rất hời hợt, ca ngợi TLHN, ca ngợi Lý Thái tổ sáng suốt dời đô về Thăng Long chứ không để ở Hoa Lư...
    Đại loại là múa may quay cuồng na ná nhau. Thế nào cũng có hình tượng rồng rồi dải vải lượn rồi người nọ nâng người kia lên làm “hình tượng” trông rất sống sít...
    Đại loại là để... ”cúng cụ”. Chắc chắn là không thể chệch định hướng. Mà cách gì cũng phải dính tới chữ “ngàn năm TLHN” để moi được tiền ngân sách. Càng hoành tráng càng được nhiều tiền.
    Đồng nào lên rừng đồng nào xuống phố đồng nào vào túi ai thì là cái chuyện trời biết, dân biết, nhưng dân không được bàn mà dân cũng không được kiểm tra...
    Là mừng tuổi cụ Thủ đô đấy.
    'Sắc màu trong và ngoài biên cương'
    Cả Hà Nội đi đâu cũng rồng. Lắm rồng quá thể. Ngoài những con rồng nhan nhản đâu đó, trên nhiều cửa ngõ vào phố còn thấy lắp những con rồng mỏng dính bằng đèn nhấp nháy của Trung quốc (TQ) treo lên lưng chừng giời, hai con châu đầu vào nhau thi nhau khạc lửa đỏ loè như hù doạ..
    Khắp Hà Nội đâu đâu cũng cờ hoa đỏ rực. Màu đó được giải thích chính thống là màu máu. Màu đó trông cũng đỏ rực giống như biển cờ hoa đại lễ đang diễn ra cùng ngày trên dải đất phương Bắc ngoài biên cương.
    Đại lễ ngàn năm TLHN trùng ngày quốc khánh TQ. Họng súng chinh phạt và chiếc lưỡi bò từ đại lục thì vẫn lăm le ngoài biển đông kia!
    Trang phục người Việt Nam thì 99% là mua giá rẻ từ người Trung Quốc rồi. Hoa quả VN cũng chủ yếu là của TQ. Hàng hoá cũng thế. Hội chợ xúc tiến thương mại mở ở các quận huyện cũng rất nhiều người TQ sang bán hàng TQ.
    Trước cửa nhà tôi, có hội chợ thương mại, rất nhiều người TQ đứng bán hàng, thông thạo cả hai thứ tiếng. Có một nhóm người rao bán dao TQ. Vót gỗ như thái chuối. Anh ta hớn hở rao: Dao đặc biệt đây! Đặc biệt đây! Chặt thịt, chặt xương trâu, xương bò, xương ma cà rồng, xương người... đây...”.
    Sắc màu Trung quốc đang ngập tràn nước Việt. Theo nhận định của nhiều người thì chưa bao giờ văn hoá Việt Nam lại lệ thuộc văn hoá Trung quốc như bây giờ.
    Từ cách trang phục lễ hội, từ phim ảnh trên truyền hình cho tới các lễ rước, các pho tượng, cách hành lễ, cách cấu trúc đền chùa... Ngay cả cách khấn vái người ruột thịt cũng vậy.
    Đã thoát Bắc thuộc từng ấy năm rồi, khấn cho ông bà, ông vải tổ tiên mà rất nhiều người lại cứ phải khấn bằng chữ Hán, đốt sớ bằng chữ Hán, trong khi ông bà, ông vải một chữ Hán bẻ đôi không biết!
    Kìa nhìn xem con cháu tâm sự những điều thiêng liêng thành kính trứơc bàn thờ tổ tiên, thổ lộ những ước mong với đấng sinh thành mà lại chọn cái ngôn ngữ đánh đố ông bà tổ tiên, khen chẳng biết chửi không hay, như vậy có khác gì là vừa nô lệ, vừa bất kính hay không?!
    'Một ngàn lẻ một cái ăn theo'
    Dù thế nào thì đại lễ cũng đã và đang diễn ra. Tận mười ngày. Hà Nội đã tắc đường từ nhiều ngày trước. Khi tôi viết bài này, mây đen sầm sì và trời đang mưa.
    Lại nghĩ đến chuyện có người toan quyết định bắn mây, đuổi mưa để thực hiện đại lễ không phải chạy mưa. May mà một quan chức Chính phủ đã tuyên bố là hoãn cuộc bắn mây này lại. Có mưa thì dời vào sân Mỹ Đình. Dù có tốn kém thì cũng còn đỡ tốn kém hơn món bắn mây!
    Dù thế nào thì, theo số liệu công bố trên báo chí, ít nhất khoảng 94 ngàn tỉ đồng tiền thuế của dân VN – cái sắc dân vẫn đứng trong hàng những nước nghèo nhất trên thế giới - đã được chi ra cho đám rồng rắn và đại lễ, cho cái hội chứng "một ngàn lẻ một cái ăn theo"ấy.
    Giả sử một phần trong số đó không phải là từ ngân sách, mà từ túi tiền cá nhân thì cũng vậy thôi, chung quy cũng từ ngân quỹ cộng đồng cả. Số tiền đó được chi để mừng TLHN ngàn năm tuổi.
    Khoảng 1/10 tổng thu nhập quốc dân/năm đấy. Tám năm chuẩn bị với những cuộc phát động toàn quốc. Trên tượng đài thậm xấu xí ở gần bờ hồ Gươm có cái bảng điện tử đếm ngược thông báo từng ngày để giục giã mọi người.
    Có vẻ trong mấy năm qua, không còn việc gì to tát đáng làm hơn kỷ niệm ngàn năm TLHN. Ít nhất đó là về mặt ấn tượng. Vì nó chiếm quá nhiều thời lượng trên các ngả phố, trên các phương tiện truyền thông và trên đầu lưỡi mọi người có quyền ăn, quyền nói.
    'Lão làng là giá trị?'
    Cho đến bây giờ, tôi vẫn không ngừng tự hỏi: ngàn năm là gì nhỉ? Tại sao lại có đại lễ mừng một ngàn năm? Ngàn năm được mừng thì một năm, hay trăm năm cũng đáng mừng chứ. Vấn đề phải là mừng cái gì đã đạt được trong một ngàn năm đó chứ không phải chỉ là mừng tuổi. Lão làng là một khái niệm, không thể nhầm với một giá trị.
    Ngày dời đô có quan trọng đến thế không? Nếu Lý Công Uẩn không dời đô, mà kinh đô vẫn ở Hoa Lư, hay ở một nơi khác, thì chẳng lẽ nó không có giá trị sao...?
    Có thể tôi là kẻ lẩn thẩn. Thì phải hiểu đại lễ là lễ mừng thọ một cụ. Đấy là cụ Thủ đô.
    Cả một đại lễ tốn kém gần trăm ngàn tỉ đồng ấy, trong thời buổi đất nước đói khó, mà chỉ để mừng tuổi cho một TLHN thôi sao?
    Có rỗng không? Nếu chỉ để mừng tuổi? Như câu khẩu hiệu đã đề ra.
    Xét về mặt bình đẳng khái niệm, thì một kinh đô ngàn năm tuổi và một năm tuổi khác nhau chỗ nào? Một ngàn năm tuổi có quyền tự hào. Còn một năm tuổi cần phải hổ nhục vì sự kém già hay sao?
    Cái làm nên giá trị của một vật, một người, không phải số tuổi của nó. Mà chính là giá trị của nó. Ai cũng biết điều đó.
    Theo lẽ công bằng mà nói, thì cái để tự hào không phải là tuổi, mà là chất lượng.
    Một thành phố mới hình thành một năm nhưng ở đó có những công trình kiến trúc nghệ thuật thẩm mỹ đẹp, có giá trị trường tồn theo thời gian, chất lượng sống của công dân cao cả về vật chất và tinh thần, có dân chủ và tự do, thì thành phố ấy hoàn toàn có quyền tự hào hơn một thành phố có cả năm ngàn năm tuổi mà hoang tàn, bẩn thỉu nhếch nhác, bị xoá đi mọi di sản văn hoá, chất lượng sống thấp kém...
    Vì thế, nếu chỉ vì số năm mà tự hào, chỉ mừng tuổi thôi, thì là tự hào về một khái niệm rỗng.
    Nhân dân chỉ được, khi có cơ sở để mừng về chất lượng sống cao và văn hoá cao được gói trong ngàn năm tuổi ấy kia.
    Nếu không, càng chi nhiều tiền chỉ để mừng tuổi, nhân dân càng mất.
    'Yêu nước? Không yêu nước?'
    Khắp nơi nơi là những biểu ngữ, khẩu hiệu đỏ chói đề: Mừng 1000 năm TLHN. Tại nhiều thôn xã phố phường, xã thôn có người đi hàn những cái ống cắm cờ trước cổng mỗi nhà, bằng một đoạn ống nứơc, không cần hỏi ý chủ nhà. Được giao tận tay một lá cờ và lời yêu cầu cắm, với một khoản tiền nộp để lấy cọc và cờ, ở cái nơi tôi biết, là 25 ngàn đồng.
    Tôi cất lá cờ đi và tự hỏi: lẽ nào cứ cắm cờ là yêu nứơc. Thế cái người xả thân bắt cướp, không kịp cắm cờ là không yêu nước sao?
    Lẽ nào cái cử chỉ yêu nước, nó vốn phải nằm trong trí tuệ, trong hành vi của mỗi người, thì lại chỉ cần cắm một lá cờ lên trước cổng là xong?
    Nếu một người mà hành vi dối trá, tham lam, thô bỉ, vô văn hoá, ích kỷ, thiếu ý thức cộng đồng, nhưng chỉ việc cắm một lá cờ lên cái ống gang trước nhà, là được cấp chứng chỉ yêu nước, thì quá dễ đấy nhỉ?!
    Thế nên, cả nước ngập cờ trong những ngày lễ lạt, thế mà dân vẫn nghèo khó, tham nhũng dối trá ngập tràn và bao nhiêu tệ nạn xã hội khác. Sự thờ ơ ích kỷ và vờ vịt thống lĩnh số đông.
    Nếu chúng ta yêu nước bằng trí tuệ và hành vi, không phải chỉ bằng cách đối phó và giả dối, thực trạng đất nước chắc chắn sẽ khá hơn thế này.
    Cái khó nhất là hành vi và tâm thức. Không phải là chuyện vờ vịt để đối phó. Cứ vờ vịt mãi, người Việt thành nạn nhân và thành vô cảm rồi thành nô lệ. Chẳng ai cứu được.
    Ai dám bảo không cắm cờ có nghĩa là không yêu nước?
    'Ta mạnh nhất thế giới'
    Tôi lại nhớ thời sau 1975, "thắng Mỹ", VN trong một thời gian dài đã công khai vỗ ngực: VN mạnh nhất thế giới.
    Và thế là khởi đầu kỷ nguyên đói kém tụt hậu trong hoà bình, cho rằng bản thân ta là hoàn hảo, cho đến một ngày VN bên bờ nguy ngập, phải “đổi mới hay là chết”. Thời đó, vật vã lắm VN mới qua khỏi hội chứng “ta mạnh nhất thế giới”. Đổi mới đã cứu VN nhưng rồi đổi mới lại chững lại.
    Bây giờ thì VN lại có hội chứng nhất thế giới. Từ những vật vặt vãnh như bánh chưng, chai lọ... cũng muốn nhất.
    Chẳng ai muốn và đầu tư cho văn hoá và tinh thần để nhất thế giới cả. Hình ảnh quan chức hầu hết chỉ là lễ lạt, là khởi công, động thổ và răn dạy điều gì đó mà rất nhiều khi là nói một đằng làm một nẻo.
    Quá hiếm hoi cái diễm phúc dân được thấy hình ảnh quan chức cầm quyển sách trên tay đọc. Nhà quan chức cũng không nêu gương những thú chơi tinh thần tao nhã đượm mùi trí tuệ thượng lưu mà tầng lớp cai trị xã hội tối thiểu phải có.
    Thì thiên hạ cũng thế. Nhà giàu, có đầu tư thì đầu tư cho khởi công động thổ, mua quan bán tước, mua những kẽ hở, cho các cuộc thi hoa hậu, trăm ngàn kiểu gái ngon mắt... và cho... bóng đá. Còn thừa thời gian thì nói chuyện tục tĩu...
    Thực ra bóng đá có những hấp dẫn, nhưng mặt trái của nó là ma túy của nhân dân để quên đi những sự không được phép quên trên đời này. Vì nếu những cái đó mà quên, e rằng con người không hơn gì con... muỗi.
    Và nhân đại lễ ngàn năm TLHN, bao nhiêu là cái một ngàn ăn theo. Nào một ngàn trang sách, một ngàn hương vị, một ngàn góc nhìn, một ngàn con rồng... một ngàn nhà báo cũng đến Hà Nội nhân đại lễ. Vậy là hình thành hội chứng "một ngàn" và để cung ứng cho nó là số tiền được vung tay chi...
    'Moi mắt rồng lấy ruby?'
    Vậy là hội chứng "một ngàn"xuất hiện với một ngàn lẻ một sự ăn theo hội chứng "một ngàn". Để thực hiện nó, để nó xuống phố, thật mới thấy một ngàn lẻ một cái tài của người VN, đặc biệt là của một số người có quyền lực định đoạt cái gì đó dính dáng đến cộng đồng.
    Ai đó thật có sáng kiến hãm hại hoặc khai tử nốt chứng tích văn hoá TLHN bằng cách sơn vàng lên mặt nhà phố cổ, cậy gạch lên lát lại những vỉa hè và Hồ Gươm... Cái sáng kiến này về mức độ hữu ích cũng xứng đáng là sự hoàn tất cái đuôi của chiến dịch trùng tu các đền chùa miếu mạo cổ và kết quả là... xoá vết tích văn hoá để chứng tỏ có ngàn năm TLHN...
    Hào phóng và giàu có quá. 2.000 viên ngọc rubi tự nhiên được nhập từ châu Phi về để gắn mắt cho lũ rồng đúc, làm quà lưu niệm cho các đại biểu mừng đại lễ! Khoảng 1.000 con và chi phí khoảng 800 USD/con.
    Nhiều người nước ngoài nói các bác VN nghèo gần đội sổ thế giới mà vung tay quà cáp hào phóng quá nhỉ! Mà quà như thế, ngoài việc moi mắt rồng lấy hai viên ruby đi đánh nhẫn (đại loại thế), thì đại biểu cũng không nhận được một tác phẩm có giá trị thẩm mỹ cao.
    Dư luận đã đặt nhiều dấu hỏi về hiệu quả và cách thức chi tiền cho đại lễ (mong rằng dư luận chỉ đa nghi, ngờ oan cho một số người có trách nhiệm chứ các bác ấy trong sáng lắm và yêu nứơc lắm?!).
    Nhà giáo - nhân sĩ Phạm Tòan thốt lên: đây là một vụ tiêu tiền vô tội vạ. GS Tương Lai cảnh báo: hỡi công dân, văn hóa đang lâm nguy!
    'Có ai hỏi dân không?'
    Nếu đã chi tới 1/10 GDP cả nước để mừng tuổi cho một thành phố, dù đó là thủ đô, thì đã tạo ra một tiền lệ để các tỉnh thành huyện quận trong nước noi theo để có thể tổ chức vô vàn những đại lễ. Không đại lễ thì cũng là trung lễ và tiểu lễ và vô số cách moi tiền ngân sách.
    Vì cái gì mà chẳng có tuổi. Đã mừng tuổi này thì phải mừng tuổi khác. Thiếu gì cách để chi tiền dân.
    Có ai đó đã đưa ra một phát kiến quan trọng dành cho các bậc tham nhũng sử dụng làm tuyệt chiêu trong mấy năm gần đây: để xoá chứng tích tham nhũng, cách hay nhất là đổ vào... những “trận cười”..., đại loại như những cuộc lễ hội, múa may, tiệc tùng... xong lễ hội, mọi chứng tích “tan xác pháo”, chẳng bắt tội được ai. Để “gió cuốn đi”.
    Rồi mà xem. Thành phố một năm tuổi cũng đáng mở đại lễ lắm chứ. Sao lại không đại lễ? Sao lại bất công thế? Làm như trên đời chỉ có mỗi Hà Nội là thành phố thôi hử? Nào, mỗi làng mỗi xã, mỗi địa phương, dù ít tuổi, nhiều tuổi, đều có giá trị của nó. Đừng nói ai hơn ai. Làm sao không mừng tuổi?
    Lấy chứng lý gì để bác bỏ, nếu TPHCM cũng đề nghị tổ chức một đại lễ mừng "Sài Gòn, TP Hồ Chí Minh" chừng ấy năm tuổi và phải chi khoảng 1/10 GDP hoặc hơn vì TP này đông dân hơn và đóng góp GDP lớn nhất trong cả nước?
    Chi từng ấy tiền chỉ cho dịp đại lễ mừng tuổi một thành phố, sao mà nhẹ tênh vậy? Có “đầy tớ” nào trưng cầu ý kiến “chủ” không? Có ai hỏi ý kiến những người dân nghèo đói ở vùng sâu vùng xa?
    Có ai hỏi ý kiến những trẻ em phải bỏ học vì nghèo? Có ai hỏi ý kiến rất nhiều người bị ốm đau không dám bén mảng đến cổng bệnh viện, chịu chết khổ sở ở nhà vì không có tiền chữa bệnh?
    Có ai hỏi những bệnh nhân nặng phải nằm chen chúc lên nhau trong một chiếc giường và thiết bị y tế thiếu đủ thứ, còn bị y bác sĩ tha hồ ‘hành” để phải lót tay hòng sống sót?
    Trong khi đất nước còn nghèo, và ngay cả ở một nước đã giàu, cũng rất khó chấp nhận việc vén tay áo chi khoảng một phần mười GDP chỉ cho một dịp đại lễ!
    'Nước mắt đã cạn'
    Trong khi viết những dòng này, bóng của hàng ngàn dân Kontum gầy guộc phải đu dây qua sông Pôkô, cứ chao chát trước mặt tôi.
    Dòng sông ấy nổi tiếng thời chiến tranh ở miền Nam, nơi có những đồng bào ngày đêm bớt miếng ăn liều mạng sống nuôi giấu cán bộ, đưa đò qua sông, góp phần làm nên "thắng Mỹ" và để nhiều cán bộ có được vị trí ngày hôm nay.
    Họ vốn chẳng phải diễn viên xiếc. Xưa liều mạng sống để giúp cán bộ. Nay liều mạng sống vì chẳng có cầu. Đu dây như khỉ như vượn qua sông để đi học, để kiếm miếng ăn mà thôi.
    Và những cô gái VN đang xếp hàng trước cửa một số trung tâm môi giới hôn nhân hoặc đợi được bán hoặc bị lừa bán ra nước ngoài thì sao? Chút nữa, họ sẽ gần như bị lột truồng ra trước các ông bà mối và những kẻ chọn lựa. Nhiều trai tráng VN cũng thế chấp nhà cửa, vay lãi nặng để được đi lao động xuất khẩu ở nước ngoài.
    Họ có thể làm nô lệ, bị đánh đập, bị bỏ đói hoặc không được trả lương. Họ có thể nhận lấy những ông chồng tâm thần đui què mẻ sứt. Cũng không loại trừ một số người và trẻ em người mất tích sau những cuộc xuất khẩu cho những lò mổ chuyên buôn bán phủ tạng người..
    Gái điếm Việt rẻ. Giá người Việt xuất khẩu rẻ. Mà danh dự người Việt cũng chưa thấy đắt... Thế thôi.
    Với phần lớn dân số VN, nếu có thêm một ít tiền đầu tư cho cuộc sống đỡ khốn khổ, nếu tăng cường việc làm và phúc lợi xã hội từ những việc tiết kiệm các khoản chi lãng phí, chắc chắn đời sẽ đổi khác...
    Tất cả những hình ảnh đó chao qua chao lại trước mắt tôi, nhoà cái màu đỏ rực của đại lễ này.
    Có nhiều người đã cố gắng bỏ công sức cho một đại lễ tươm tất. Nhưng những người nghèo, những người bị oan khuất, đất mẹ Việt đang bị rút ruột, khóc đã lâu quá rồi. Hình như đã cạn nước mắt.
    Nhưng khóc là vẫn khóc. Không thể vì đại lễ mà hết khóc. Không thể cạn nước mắt mà hết khóc. Người ta bảo, hết nước mắt thì khóc ra máu đấy. Đừng vì đại lễ mà quên!
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2010/10/101002_vo_thi_hao_hanoi....

    Phản hồi: 

    Gửi ông Trung Hải,

    Tôi xin được trả lời thẳng với ông bạn Trung Hải về nhận xét của ông trên Bản Kiến Nghị mới đây của LS Cù Huy Hà Vũ,

    Ông Trung Hải tự nhận là người dân trong nước, ông mang thân phận người Việt chính gốc, nhưng ông không hề có một cảm xúc gì cả khi nghe cái tựa đề "Lý Công Uẩn" cộc lóc. Tuy tôi là Việt kiều sinh sống lâu năm tại hải ngoại, ít nhiều cũng nhiễm cách suy nghĩ như người Tây Phuơng, trọng lý luận thực tiễn hơn, nhưng thú thật tôi không đến nỗi mất gốc khi nghe người ta sách mé láo xược gọi tên Lý Công Uẩn trong một bộ phim đắt tiền định chiếu nhân ngày Đại Lễ Thăng Long.

    Ông Trung Hải hãy bình tâm ngồi nghe cho kỹ nhé: tôi đố ông dám sách mé gọi tên mấy vị lãnh đạo Bộ Chính Trị Nhà Nước trong một văn kiện công khai chính thức trên báo chí truyền thông đấy. Ông có biết mỗi lần nhắc đến tên họ của các ông lớn, người ta phải trân trọng lôi theo một dọc hàng tá chức danh, chức vụ nghe đến phát mệt (ví dụ: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh). Nhà báo nào quên chi tiết này thế nào cũng bị khiển trách, nhẹ thì cảnh cáo, nặng thì mất chức ra đường làm ăn mày. Thế đấy, ông sống trong một xã hội độc tài, độc đảng mà cứ nhắm tít mắt như người mù mà không hay.

    Còn chuyện phạm huý do ông LS Cù Huy Hà Vũ nêu lên, tôi không cần bàn cãi nhiều, chỉ cần hỏi ông Trung Hải: nhà cầm quyền quyền VN chi phí gần 100 tỷ đồng (hơn 4 tỷ đôla US) vào ngày Đại Lễ này, sửa soạn tổ chức biết bao chuyện đình đám hoang phí, họ có bao giờ có can đảm tự đặt một câu hỏi nhỏ "Nhờ ai chúng ta, hậu bối, mới có một thủ đô vang danh nòi giống anh hùng là Thăng Long (Hà Nội ngày nay)? Nhờ ai mà dân tộc Việt Nam có được một truyền thống đấu tranh giữ nước kiên trì ?" Nếu không nhờ các vị khai quốc như nhà vua Lý Thái Tổ (tức là Lý Công Uẩn). Ông Trung Hải đã quên công lao tiền nhân hết rồi sao? Tiếng Việt mà ông hiện đang sử dụng nếu không nhờ xương máu các vị anh hùng tiền nhân (trong đó có vua Lý Thái Tổ) thì ông còn nói được không? Hay lại bập bẹ vài câu Quan Thoại và tập uốn nắn viết ba mớ chữ Hán phức tạp?

    Muốn biết trang phục các vị vua quan Việt Nam thời xưa ra sao, mời ông Trung Hải quá bộ bước vào thăm Văn Miếu, thủ đô Hà Nội, hay các lăng tẩm triều đình nhà Nguyễn ở Huế, thì rõ thôi, còn trang phục Tàu ra sao thì chỉ việc xem vài bộ phim chưởng Kim Dung, thế thôi. Ông Trung Hải chắc còn nhớ rõ câu tuyên bố của vua Quang Trung Nguyễn Huệ khi cầm quân tiến ra Bắc Hà tiêu diệt quân nhà Thanh, giải phóng thủ đô Thăng Long "Đánh để giữ răng đen, tóc dài", ông hiểu câu nói đó chứ? Tinh thần độc lập dân tộc nằm trong câu nói lịch sử đấy ông à! Tốn ngót ngét 5 triệu đô la chỉ để nhờ vả đạo diễn TQ toàn quyền quyết định từ đầu chí cuối, ông không thấy xấu hổ sao, độc lập dân tộc để đâu, hở ông Trung Hải ?

    Luật Sư Cù Huy Hà Vũ gọi bọn chúng là "phản quốc" tôi thấy xác đáng, không ngoa. Ông muốn học tập theo mode "Made in China" thì cứ việc mở TV, đọc báo xem gương Bắc Triều Tiên hiện nay, Tây Tạng, Mông Cổ, hoặc CamBốt dưới thời Pol Pot (1975-1979) thì rõ.

    Thân chào ông,

    Phản hồi: 

    Nếu cực tả như Cù Huy Hà Vũ cũng không nên.Tôi không muốn tranh luận chi tiết với Hà Vũ,xong lỗi là do nhũng người làm văn hóa Việt nam. Không phải một thế hệ mà cả chiều dài lịch sử Việt nam.Khi Trung quốc xâm lược thì tinh thần bài phương bắc lên cao như thời nhà Trần, thích chữ sát thát, như thời Lê Lợi viết Cáo bình Ngô.Thế nhưng thời hòa bình thì các cụ nhà ta cứ cho biết tiếng tầu là giỏi hơn ,trích dẫn điển tích tầu là học giả hơn...Tôi chỉ nêu 1 ví dụ. Tích Chiêu quân cống Hồ.Một cô gái Trung quốc vào cung vua, mà vua không để ý tới thì chắc nhan sắc cũng không mặm mà xuất chúng. Dưới ngòi bút của văn hóa trung hoa cô ta thành một trong tứ đại mỹ nhân với biệt danh " nhạn sa" mô tả như sau : Đoàn người đưa Chiêu Quân gần đến biên giới rợ Hồ, Chiêu Quân nhớ quê nhà cầm đàn gẩy một khúc biệt li. Đàn chim nhạn đang bay về phương nam nghe tiếng đàn thánh thót lâm li ngoái lại nhìn. Thấy sắc đẹp của Chiêu Quân thì mải nhìn quên đập cánh mà sa xuống đất.
    Lịch sử Việt nam ta cũng có công chúa thật/Chiêu Quân công là chúa rởm/ nhà Trần gả cho Chiêm thành. Công chúa ta đẹp lắm hay không đẹp, ít ai biết . Hành động ái quốc của nàng, ít ai hay.Trần Hưng Đạo 3 lần đuổi địch mạnh,gỉoi hơn nhiều lần Khổng Minh, mà ai đã viết những tiểu thuyết hay về ông?Đấy chưa kể đến những khảo cứu chi tiết như thời Lý Thái Tổ thì dân chúng , vua quan ăn mặc ra sao?, xưng hô như thế nào, giáp trụ ra sao... ?Tóm lại theo tôi cứ nên cho chiếu,sau 10/10 này, ta còn nghèo,không nên vứt 100 tỷ vào sọt rác, hãy để cho dân giải trí như là xem một phim tầu về Lý Thái Tổ. Âu cũng 1 bài học.Tôi tin rằng văn hóa Việt nam đủ mạnh để bộ phim nói trên không ảnh hưởng được bao nhiêu.Vấn đề là các nhà văn hóa việt nam hãy chú ý đến lịch sử dựng nước của ta mà mô tả cho hay . Hãy tả Lê Hoàn là vị Thập Đại tướng quân oai dũng,trí tuệ hơn người , hãy tả Hoàng hậu Ỷ Lan là người đẹp nghiêng nước , nghiêng thành,...Hãy tả xem dân chúng , vua quan từng thời ăn mặc ra sao...Thì sau này các đoàn làm phim mới có tư liệu để làm tốt. Quan trọng là hãy thoát vòng nô lệ ý thức hệ Trung quốc. Hãy nêu bật tính nhân văn trong văn hóa Việt, khác hẳn với sự tàn bạo trung hoa.

    Phản hồi: 

    Theo tôi bất kỳ một bộ phim hay tác phẩm nghệ thuật nào cũng có những cái hay, cái dở, có mặt tích cực và tiêu cực của nó. Hãy để khán giả tiếp cận và có nhận xét, đánh giá của riêng mình.
    Khi chính khán giả nhận ra những cái dở, cái tiêu cực của tác phẩm thì cũng chính là lúc ý nghĩa giáo dục của tác phẩm đối với công chúng đã phát huy tác dụng tích cực của nó.
    Bất kỳ ai, dù nhân danh bất cứ điều gì để cấm một tác phẩm nghệ thuật ra đời, thì cũng chính là mầm mống một sự độc tài về tư tưởng.

    Phản hồi: 

    Tôi thấy phải đặt 3 nghi vấn về nội dung thư kiến nghị này:

    1) Đành rằng dân tộc Việt Nam có tục "kị húy". Nhưng trong thế kỉ 21, tục này có đem lại ích lợi gì cho xã hội không? Nếu nó vô dụng, mà hơn nữa còn tạo cớ để chúng ta giận nhau dữ dội chỉ vì những sơ ý rất nhỏ nhặt và vô hại trong giao tiếp, thì chúng ta có nên giữ không?

    Đừng quên trước đây dân tộc ta cũng có tục "trung quân", hoặc tục "cạo đầu bôi vôi, thả bè trôi sông" những phụ nữ ngoại tình. Đó là những tục lệ ăn hại mà chúng ta đã hoặc đang đấu tranh để vứt bỏ. Mà sự tiến bộ có là gì khác đâu, ngoài quá trình từ bỏ những thông lệ bất hợp lí xưa cũ?

    2) Tại sao xúc phạm người đứng đầu nhà nước phong kiến Việt Nam lại đồng nghĩa với xúc phạm dân tộc Việt Nam? Tôi đã xúc phạm rất tệ hại ông chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người đứng đầu nhà nước độc đảng Việt Nam. Nhưng không ai, ngoài anh em Hồng Vệ Binh, cho rằng tôi đã xúc phạm cả dân tộc.

    3) Tiến sĩ Vũ viết rằng bộ phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long” đã đưa ra những ý kiến sai về lịch sử Việt Nam. Tôi chỉ có thể đồng ý. Nhưng có nên cấm đoán việc phát biểu những ý kiến sai, hoặc nói đúng hơn, những ý kiến mà cá nhân mình cho là sai hay không?

    Mọi người dân chủ đúng nghĩa đều ý thức rõ ràng rằng tự do ý kiến sẽ đem lại tiến bộ về trí tuệ. Nếu muốn đất nước có dân chủ, chúng ta phải đủ can đảm để thừa nhận quyền tự do của những người đối lập với mình. Phải bảo vệ quyền phát ngôn của họ, thay vì cấm đoán. Nước Việt Nam dân chủ phải là mảnh đất "tôn trọng sự khác biệt", như tôn chỉ của Xcafe, hoặc một môi trường mà "không có ý kiến nào cấm nêu ra, không có đề tài nào cấm bàn đến", như phương châm của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Hai câu nói này phải được tôn vinh và ghi vào hiến pháp dân chủ.

    Nếu tiến sĩ Vũ đồng ý với hai dòng luật tôi vừa đề nghị, thì chúng ta rất không nên cấm đoán bộ phim này. Luật pháp có tính phổ cập. Không thể dành một ngoại lệ tàn nhẫn cho những ý kiến mà chúng ta cho là "phản quốc". Ý kiến "phản quốc" cũng phải có quyền được phát biểu và được lắng nghe.

    Nhân tiện, tôi hơi nghi ngờ giá trị của việc viện dẫn luật điện ảnh hiện thời. Luật này chưa bao giờ được nhân dân Việt Nam phê chuẩn, dù bằng dân chủ trực tiếp hay gián tiếp. Nó là thứ luật lệ mà một thiểu số bất lương đã tuỳ tiện áp đặt cho cả dân tộc. Nó chẳng khác gì cái ách đóng lên cổ chúng ta. Mà nhất là trong trường hợp này - một điều luật để kiểm duyệt thông tin. Tôi tin rằng cũng chính điều luật ấy, hợp với khả năng tuỳ tiện chụp mũ "phản quốc", "xúc phạm dân tộc", "xuyên tạc sự thật lịch sử", hay khả năng định đoạt ai là "anh hùng dân tộc", "vĩ nhân"... đã ngăn cản sự ra đời của rất nhiều bộ phim yêu nước.

    Nên tôi nghĩ tiến sĩ nên viết lại kiến nghị, tập trung vào hai yêu cầu:

    _Thứ nhất, đề nghị Quốc hội "Bãi bỏ hoàn toàn mọi chính sách và biện pháp kiểm duyệt", như điều 3.3 trong Phần VII của Dự án chính trị "Thành Công Thế Kỉ 21":

    << Hiến pháp mới phải long trọng nhìn nhận quyền tự do sáng tác và phát hành sách báo và văn hóa phẩm, và cấm chỉ mọi đạo luật theo chiều hướng kiểm duyệt. Trong nước Việt Nam tương lai sẽ không thể có một sự giới hạn nào về tự do phát biểu đến từ chính quyền cả. Luật pháp sẽ chỉ chế tài những văn hóa phẩm trắng trợn kêu gọi bạo lực, xúc phạm đến danh dự và quyền lợi của các công dân hay các đoàn thể công dân và bị chính các cá nhân hay đoàn thể này truy tố. Các hiệp hội công dân như vậy sẽ nắm một vai trò then chốt trong việc bảo vệ sự lành mạnh của văn hóa. Chúng ta đừng quên rằng xã hội dân sự là nền tảng của thể chế dân chủ đa nguyên. >>

    ( http://danluan.org/node/4923 )

    _Thứ hai, đề nghị chính quyền nghiêm túc thực hiện những thay đổi vừa nêu, để những bài viết phê bình bộ phim "phản quốc" được tự do đăng tải trên mọi phương tiện truyền thông đại chúng. Bộ phim vẫn được phát sóng, nhưng nhân dân sẽ có đủ thông tin và sự sáng suốt để đánh giá. Tiến sĩ nên đặt niềm tin vào nhân dân. Không ai có thể quyết định thay cho họ.

    Phản hồi: 

    Tôi không hiểu nổi người VN nữa, đến trí thức cũng thích làm nô lệ thì phải? Ai đời thế kỷ 21 mà còn phạm với chả húy.

    Nói chuyện lịch sử thì biết hãy nói. Giai đoạn Tiền Lê-Lý mà bộ phim kia làm là xoay quanh những năm 1010. Nó không phải giai đoạn hầm bà lằng trộn lẫn từ nhà Trần (Thế kỷ 13), Hùng Vương (huyền sử chả biết thế nào, trước công nguyên), nhà Nguyễn (Thế kỷ 19) ... Nhảm

    Chưa có 1 giáo sư cổ sử nào phê phán phim đó là xuyên tạc lịch sử cả. Toàn mấy anh nhà thơ/toán/ này kia bàn chuyện lịch sử.

    Đòi cấm đoán mới hài. Anh không thích, đó là việc của anh, nhưng ANH KHÔNG CÓ QUYỀN CẤM NGƯỜI KHÁC. Anh lấy tư cách gì để tước đoạt quyền xem phim của người khác như vây? Tôi là nhân dân đây, tôi thích xem, ai cho phép anh tước đoạt quyền của tôi?

    Nhiều trí ngủ thích cổ vũ cho tư tưởng nô lệ, chỉ toàn thấy tinh thần bầy đàn, chả có suy nghĩ độc lập gì cả!

    Tặng 2 bài đọc cho tỉnh lại:

    ************************

    Đường tới thành Thăng Long hay Đường về nô lệ?

    Đã xuất hiện trên báo chí “dòng chính” và các trang mạng nhiều ý kiến chỉ trích bộ phim Đường tới thành Thăng Long. Các chỉ trích trước sau đều xoáy vào một điểm: “giống Tàu”.

    “Giống Tàu” thì quả là đáng ghét!

    Tôi chưa xem phim nên chưa biết mức độ “giống Tàu” của nó – như một tác phẩm trọn vẹn – ra làm sao. Nhưng qua một đoạn giới thiệu trên Youtube cũng như một số hình ảnh được công bố đến nay, quả rằng thấy nhiều thứ “giống Tàu” thật. Từ nhà cửa, trang phục cho đến ngựa ngỏm đều “giống Tàu”. Cái “bản mặt” ông vua cũng “giống Tàu”! (Đó là chưa kể, đoàn làm phim có rất nhiều “người đến từ Triều Châu”! **)

    “Giống Tàu” ở đây có nghĩa là “giống phim Tàu” ấy, những bộ phim về Tam Quốc, Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân… mà tôi từng được xem. Nhưng, một cách cụ thể, thì (trang phục, nhà cửa… trong phim) “giống Tàu” ở những điểm cụ thể nào (?), và quan trọng nhất: (trang phục, nhà cửa… của) “Ta” thì phải thế nào mới đúng lịch sử và “khác Tàu”?

    Những bài viết, ý kiến mà tôi đọc được trong dịp này hầu hết đều không (không muốn, không dám hay không đủ khả năng?) trả lời những câu hỏi đó, kể cả ý kiến của những người được coi là chuyên gia trong các lĩnh vực liên quan tới lịch sử, văn hóa. Thế nên, những ý kiến chỉ trích, dù gay gắt nhất, vẫn kém thuyết phục, vì chúng cảm tính và (đôi khi) miệt thị (như là một hệ quả).

    Nhân danh dân tộc, đất nước, thì cũng đừng nên cảm tính và miệt thị!

    Về phần tôi, do chưa xem trọn vẹn bộ phim, nên thấy nó “giống Tàu” (qua một số thông tin mà mình tiếp nhận được) thì chỉ để mà ngẫm nghĩ vậy thôi, chứ chưa dám ý kiến ý cò. Nếu làm vậy thì chẳng phải là “thầy bói xem voi” sao?! Mới sờ được cái chân mà đã vội kết luận cả con voi như cái cột nhà!

    Nhưng “giống Tàu” hay không, giống ở mức độ nào là một chuyện, điều băn khoăn lớn nhất của tôi ở đây là: liệu bộ phim này có được công chiếu không khi mà đã xuất hiện hàng loạt lời kêu gọi cấm công chiếu nó, từ những người được coi là trí thức ở Việt Nam? Và trên thực tế thì giới chức Việt Nam đã ra tay, bắt phải sửa phim.

    Tôi thấy rất nhiều người từng phê phán nhà chức trách trong việc cấm tác phẩm này, tác phẩm nọ xuất bản, công bố - viện dẫn tự do sáng tạo, tự do nghệ thuật, tự do ngôn luận. Nhưng giờ thì chính họ lại kêu gọi nhà chức trách cấm một tác phẩm nghệ thuật - viện dẫn tính dân tộc.

    Kêu gọi cấm phổ biến một tác phẩm nghệ thuật, đặc biệt là kêu gọi nhà chức trách ban lệnh cấm và thực hiện chỉnh sửa tác phẩm, có lẽ chỉ có ở người Việt Nam, đáng ngạc nhiên là có mức độ rất đậm đặc ở tầng lớp được gọi là trí thức.

    Có lẽ đây là điều đáng thương nhất, xuất phát từ căn tính nô lệ (cường quyền) đã ăn sâu trong máu. Nên trong lúc vừa hô hào tự do, thì họ đồng thời sẵn sàng thò đầu vào cái cũi nhốt giam hãm tư tưởng bất cứ lúc nào.

    Trong lúc nhân danh dân tộc, đất nước để hô hào chỉ trích những người làm phim Đường tới thành Thăng Long, thì vô hình trung, họ lại chấp nhận nô lệ cường quyền.

    Đường tới thành Thăng Long sao giống Đường về nô lệ!

    http://blogmrdo.blogspot.com/2010/09/uong-toi-thanh-thang-long-hay-uong-...

    Dẫn chứng bằng sử liệu, hình ảnh để đập tan luận điệu xuyên tạc về phim “Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long”

    http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=15236

    Phản hồi: 

    Bên phía VN, những kẻ lãnh đạo, chỉ huy bộ phim này chỉ vì ngu dốt về văn hóa, tư duy độc tài không chịu tham khảo, ... cho nên mới cho ra rời bộ phim tào lao, phản lịch sử này

    Kiên quyết không cho chiếu và không quảng cáo phim này cho mục đích 1000 năm Thăng Long

    Đợi qua năm sau, 2011 sẽ cho chiếu bộ phim lai căng này.
    Về trách nhiệm, bộ văn hóa giáo dục phải hoàn toàn chịu trách nhiệm

    Qua các vụ việc như Vinashin, bauxite, phá hoại môi trường, tham nhũng, phim lai căng, ... có vẻ như các lãnh đạo CSVN có tư duy thích làm liều, bất chấp hậu quả bởi do thói quen là chẳng có thằng nào phải chịu trách nhiệm mình làm nếu là việc nhỏ hoặc là đảng viên cao cấp trong trung ương đảng CSVN

    Này thì liều, cứ bỏ tù vài năm là chúng sẽ dần dần tỉnh táo và hiểu rằng bất cứ ai cũng phải tôn trọng pháp luật, tôn trọng đất nước và con người cho dù có là vua, có là tổng bí thư đảng CSVN, thủ tướng, ... cũng bị truy tố trước pháp luật nếu vi phạm pháp luật

    Ông Chirac, cựu tổng thống Pháp, vẫn phải hầu tòa đấy