Việt Hoàng - Ðảng cộng sản là một tổ chức khủng bố?

  • Bởi Admin
    01/10/2010
    2 phản hồi

    Việt Hoàng

    <strong>Dân Luận:</strong> Đây là một bài viết cũ, của tác giả Việt Hoàng, đăng trên trang mạng Thông Luận. Bài viết của tác giả đặt ra cho chúng ta nhiều câu hỏi: Thế nào là một tổ chức chính trị khủng bố? Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể bị coi là khủng bố không?<br />
    <br />
    Theo chúng tôi, mỗi tổ chức chính trị đều có niềm tin và lý tưởng riêng, và mục tiêu của họ là đấu tranh để nắm giữ quyền lực, nhờ đó thực hiện lý tưởng của mình. Vì thế, tranh đoạt và duy trì quyền lực không phải là thước đo sự khủng bố, mà ngược lại nó vẫn đang diễn ra không ngừng nghỉ ở các xã hội văn minh. Muốn phân biệt được một tổ chức chính trị "ôn hòa" với một tổ chức chính trị "khủng bố", chúng ta phải quan sát xem BIỆN PHÁP mà tổ chức đó tranh đoạt quyền lực.<br />
    <br />
    Một tổ chức chính trị "ôn hòa" sẽ phải dùng những biện pháp vận động xã hội ôn hòa, tôn trọng các quyền con người, tôn trọng các thông lệ của thế giới văn minh. Ngược lại, một tổ chức chính trị "khủng bố" dùng đến bạo lực (cả về thể xác lẫn tinh thần), bất chấp các quyền con người và các thông lệ quốc tế. Phương pháp của "khủng bố" là dùng sự sợ hãi, trong khi phương pháp của "ôn hòa" là dùng lời nói, dùng lý lẽ để cạnh tranh và thuyết phục.<br />
    <br />
    Mời độc giả Dân Luận bình luận xem giữa hai Đảng: Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Việt Tân, bên nào thiên về ôn hòa, bên nào là khủng bố?

    "... Nhà nước Việt Nam lúc nào cũng hô hào là xây dựng nhà nước pháp quyền thế nhưng trong thực tế thì hoàn toàn khác..."

    Có lẽ sẽ có nhiều người "ngạc nhiên" khi thấy người viết đưa ra một câu hỏi như vậy? Thật ra nhận định này đã được một nhà chính trị gia xuất sắc của người Việt tại Hải ngoại nói đến từ lâu rồi, đó là ông Nguyễn Gia Kiểng. Ngay cả bản thân tôi, khi lần đầu tiên đọc bài viết đó của ông Nguyễn Gia Kiểng cũng lấy làm ngạc nhiên. Tại sao ông lại gán cho cộng sản một cái tội ghê gớm như vậy?

    Tin vào sự uyên bác của ông Nguyễn Gia Kiểng và tự chiêm nghiệm những gì đã xảy ra trong các nước cộng sản, đặc biệt là xung quanh các vụ bắt bớ, giam giữ các nhà dân chủ trong nước mới đây như Anh Nguyễn Khắc Toàn, anh Phương Nam - Ðỗ Nam Hải... thì tôi tin rằng nhận định này là hoàn toàn có cơ sở!

    Trước hết, thế nào là một tổ chức khủng bố? Theo tôi một tổ chức khủng bố là "tổ chức luôn dùng bạo lực (bắt bớ, giam cầm, tra tấn, đánh đập, phá hoại, ám sát, thủ tiêu...) để đạt được mục đích, đồng thời tổ chức khủng bố tuyên truyền, bắt ép các thành viên của mình phải tin tưởng một cách mù quáng vào một chủ nghĩa hay một lãnh tụ của tổ chức đó".

    Tuy nhiên, tổ chức khủng bố cũng có hai loại, một là các tổ chức khủng bố quốc tế (mà Al Qaeda là điển hình), hai là các tổ chức khủng bố quốc nội, tức là chỉ khủng bố nhân dân của mình (mà các chế độ cộng sản là điển hình).

    Không riêng gì đảng cộng sản Việt Nam mà tất cả các đảng cộng sản cầm quyền từ trước đến nay đều là khủng bố (chỉ có các đảng cộng sản cầm quyền mới có điều kiện để khủng bố, các đảng cộng sản trong các nước tư bản không nằm trong diện này).

    Nhìn lại quá khứ, từ ngày thành lập đảng đến nay, trải qua hai cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ thì các hành động bắt cóc, ám sát, thủ tiêu, đánh bom liều chết (cảm tử)... đã được đảng cộng sản áp dụng một cách triệt để. Chúng ta tạm thời đồng ý với lập luận của đảng cộng sản Việt Nam là trong chiến tranh, kẻ địch mạnh hơn rất nhiều lần nên phải "chơi" kiểu du kích. Thế nhưng hòa bình đã lập lại 30 năm rồi mà vẫn xài mấy bài đó thì quả là hết đường biện hộ.

    Từ thời Lênin sau đó là Stalin, đảng cộng sản Liên Xô đã khủng bố nhân dân mình rất dã man. Số người chết dưới bàn tay đẫm máu của Stalin thậm chí còn nhiều hơn số người chết trong cuộc chiến tranh chống Phát xít Ðức. Ngay cả Trôtski, nhân vật chỉ đứng sau Stalin, do bất đồng quan điểm, dù đã chạy trốn sang tận Mêhicô mà vẫn bị Stalin cho người ám sát. Mao Trạch Ðông, tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc cũng cực đoan không kém khi cho rằng "kẻ nào không theo ta tức là địch". Mao không chấp nhận trung lập, tất cả những ai không theo cộng sản là đều có thể bị sát hại bất cứ lúc nào. Mao Trạch Ðông đã tiêu diệt hàng chục triệu con dân của mình, đặc biệt hơn cả là tiêu diệt cả những người từng là thầy mình như trường hợp của Chủ tịch nước Trung Hoa lúc đó: Lưu Thiếu Kỳ. Ðến Pônpốt, tổng bí thư của đảng Khơme đỏ thì còn xuất sắc hơn khi "xóa sổ" một phần ba dân số của mình.

    Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có lẽ cũng không ngoại lệ. Sau khi giành được chính quyền và thành lập Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thì đảng cộng sản đã ra tay tiêu diệt tất cả các đảng phái khác như Việt Nam Quốc Dân Ðảng của Nguyễn Thái Học... Dù rằng các đảng phái này cũng yêu nước và góp phần vào công cuộc đánh đuổi Thực dân Pháp dành độc lập cho dân tộc. Các lãnh tụ của các đảng phái không cộng sản nếu không chạy kịp thì đều bị Việt minh sát hại. Sau đó các trí thức yêu nước ở Nam Bộ không cộng sản cũng chung một số phận (như các ông Tạ Thu Thâu, Hồ Văn Ngà, Lê Bá Cang, Diệp Văn Kỳ...).

    Trong đợt Cải cách ruộng đất, đã có rất nhiều người bị giết hại một cách oan uổng cho dù rằng họ không có tội, thậm chí có công với cộng sản.

    Họ bị gán cho đủ các tội như phản động, việt gian, tay sai... mà không hề đưa ra được bằng chứng cụ thể hay cho nạn nhân được thanh minh. Khi thấy dân chúng oán thán thì đảng đẩy tướng Giáp ra xin lỗi và nhận trách nhiệm trước nhân dân rồi phủi tay.

    Cũng giống như Mao, đảng cộng sản Việt Nam không tha bất cứ ai, nếu người đó không ủng hộ họ. Thậm chí với cả những người từng là công thần của chế độ. Ông Hoàng Văn Hoan, một trong tứ trụ triều đình của đảng cộng sản Việt Nam trước đây cũng phải trốn sang Trung Quốc vì sợ Lê Duẩn sát hại. Ông Võ Nguyên Giáp, một vị Tướng có công rất lớn với chế độ cũng bị trừng phạt, chuyển từ Bộ quốc phòng sang phụ trách sinh đẻ. Tôi tin rằng ông Giáp chẳng có tội gì cả vì cho đến tận bây giờ ông vẫn ca ngợi và tôn thờ Bác với Ðảng. Tướng Trần Ðộ, một anh hùng dân tộc đã đứng lên vạch rõ những sai lầm của đảng cũng bị trả thù một cách hèn hạ, thậm chí khi ông đã mất.

    Những chuyện vừa nói trên có lẽ đã cũ, nhiều người không biết. Nhưng những gì đang xảy ra ngay trong những ngày sắp đại hội X này cũng làm nhiều người, dù có "tin tưởng" đến mấy vào đảng cũng phân vân, không biết nên gọi là gì?

    Các nhà dân chủ, chúng ta quen gọi những người yêu nước hôm nay, đang bị đối xử như thế nào? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn chỉ vì dịch một tài liệu "thế nào là dân chủ?" đã bị tù 5 năm, Nhà báo Nguyễn Vũ Bình chỉ vì viết đơn xin thành lập đảng Tự Do-Dân chủ cũng bị 7 năm tù... Thế này là thế nào? Dù rằng Hiếp pháp của Ðảng Cộng Sản Việt Nam có ghi rõ là công dân có quyền tự do ngôn luận, có quyền thành lập Hội...

    Mới đây nhất là việc anh Nguyễn Khắc Toàn bị công an Hà Nội ập vào bắt tại một quán càphê internet, nhiều công an đã lao vào đánh đập anh vào mặt, bụng, tay chân, mặc dù rằng anh không hề chống cự. Chính anh đã trả lời một cách rõ ràng và đầy đủ trên đài Á Châu Tự Do về sự kiện này. Hay cách đây mấy hôm anh Phương Nam-Ðỗ Nam Hải đang ăn sáng tại một quán cà phê tại Sài Gòn thì cũng bị một toán công an ập vào dùng vũ lực bắt đi và cũng có mấy tên công an xông vào vặn tay anh, đánh vào mặt, bụng... anh. Tất cả những hành động này nếu không gọi là khủng bố thì nên gọi bằng gì cho đúng với bản chất đây ? Sự kiện này đã làm xúc động tất cả những người Việt có lương tâm trong và ngoài nước cũng như dư luận quốc tế. Dù rằng trong các cuộc trả lời phỏng vấn, các nhà dân chủ luôn khẳng định rằng họ, trong khi "làm việc" với chính quyền luôn được các sĩ quan an ninh đối xử nhẹ nhàng, lịch sự, nhưng những hành động côn đồ của mấy tên "lính lác" đã phủ nhận hoàn toàn sự trọng thị giả tạo này.

    Nhân đây tôi cũng xin được tâm sự với các "đồng chí công an", cấp trên của những tên côn đồ này rằng, những người yêu nước không bao giờ sợ chết, việc họ làm là vì dân, vì nước (nếu họ thành công, mai đây đất nước Việt Nam giàu mạnh thì chính con cháu của các "đồng chí" cũng được hưởng hạnh phúc đấy). Chính tình yêu nước, thương dân đã thôi thúc họ vượt lên tất cả. Nếu sợ thì họ đã không làm những việc như vậy. Tất cả những người hoạt động chính trị đều được cộng đồng thế giới tôn trọng, vì tất cả những gì họ làm đều vì sự hưng thịnh của cả một quốc gia chứ không cho riêng gì họ cả. Khi các nhà hoạt động chính trị bị đàn áp hay truy đuổi thì tất cả các nước văn minh trên thế giới đều sẵn sàng chấp nhận cho họ tị nạn, trong khi đó nếu vì lý do kinh tế (nghèo đói) thì không một nước nào chấp nhận cho tị nạn cả. Nhà báo Bùi Tín đã được cấp hộ chiếu của Liên Hợp Quốc, có nghĩa là ông có thể đi đến bất cứ một nước nào mà không cần đến vida (tất nhiên là trừ Việt Nam).

    Lý tưởng dân chủ ngày nay cũng giống như lý tưởng chống thực dân Pháp ngày xưa, đó là "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Tất cả các nhà dân chủ đều biết là có thể họ sẽ bị bắt bớ, tù đày, ám sát, gia đình bị sách nhiễu, đe dọa... nhưng họ không bao giờ chùn bước. Ðộng lực nào khiến họ trở nên can đảm như vậy ? Ðó là một tương lai tốt đẹp cho đất nước Việt Nam, rằng nhân dân Việt Nam sẽ được sống trong tự do và nhân phẩm như bao dân tộc khác trên thế giới.

    Thế kỷ 21 là thế kỷ của hợp tác, của toàn cầu hóa, thế kỷ của đối thoại chứ không phải đối đầu. Cũng thừa nhận một điều rằng đảng cộng sản Việt Nam dù côn đồ với nhân dân mình nhưng không dám (hay không thể) kiêu ngạo với cộng đồng thế giới. Họ khôn ngoan (hay xảo quyệt) hơn Bắc Triều Tiên, Cuba nhiều. Cũng nhờ đó mà Việt Nam không nằm trong danh sách các nước độc tài nhất trên thế giới, chúng ta hình dung như thế này cho rõ: Ðảng Cộng Sản Việt Nam như một ông bố rất hung hãn và độc ác với con cái của mình, chỉ cần đứa nào không bằng lòng dù chỉ là trong lời nói thôi là đã bị ông bố đóng cửa lại dần cho "lên bờ xuống ruộng", thế nhưng đánh xong khi ra đường hàng xóm có hỏi sao ông lại đánh con ông vậy thì ông bố chối bay chối biến: Các bác cứ nghe chúng nó nói bậy chứ tôi là thương cháu nhất, có bao giờ la mắng nó đâu... Việt Nam không Chí Phèo như Bắc Triều Tiên hay Iran "Con tao thích tao đánh, thích thịt tao thịt, chúng mày nói lắm ông đánh luôn cả chúng mày, ông có dao trong nhà đấy nhé, liệu thần hồn".

    Ðảng Cộng Sản Việt Nam thật đúng như câu thành ngữ cha ông mình đã nói "khôn nhà dại chợ". Với con dân của mình thì coi như cỏ rác, với người ngoài thì xun xoe, nịnh bợ. Chính điều này khiến cho nhiều nhà trí thức cảm thấy xúc phạm khi họ nói điều hay lẽ thật thì không nghe, nhưng cứ thằng Tây nào bảo cái gì là vâng vâng dạ dạ rối rít. Cứ thế này mãi thì bao giờ người Việt mình mới ngẩng đầu lên được?

    Một sự kiện nữa cũng khiến cho dư luận trong nước xôn xao và tức giận là việc các quan chức tham nhũng của PMU18 có quan hệ với xã hội đen, bọn này đã tấn công các phóng viên khi họ đến đưa tin và tác nghiệp tại hiện trường. Thật là một xã hội hỗn loạn hết chỗ nói. Nếu không đọc báo trong nước mà chỉ nghe kể thôi thì không ai tin và cho rằng đó là sản phẩm trong phim xã hội đen Hông Kông. Thứ trưởng thường trực Bộ giao thông vận tải Nguyễn Việt Tiến (nhân vật số 2 sau bộ trưởng Ðào Ðình Bình) đang bị cơ quan điều tra thẩm vấn về hai vụ dùng xã hội đen thanh toán các đối thủ. Cựu trưởng phòng kỹ thuật PMU18 đã bị bọn xã hội đen chém trọng thương vì không chịu ký vào biên bản nghiệm thu chất lượng công trình (do không đạt tiêu chuẩn). Các phóng viên bị bọn côn đồ tấn công này (của báo Thanh Niên, Pháp Luật...) đều là người của đảng, ăn lương của đảng, làm việc cho đảng mà vẫn bị xã hội đen tấn công thì ai sẽ bảo vệ họ ? Hay đảng và xã hội đen quyền lực và quyền lợi như nhau? Chả trách cụ Hoàng Minh Chính bị bọn xã hội đen (đội lốt nhân dân) đến tấn công, đập phá tư gia.

    Như đã nói, xã hội văn minh và dân chủ là mọi người đều được nhà nước tôn trọng và bảo vệ. Mọi bất đồng đều phải giải quyết thông qua đối thoại, đàm phán. Tôn trọng các ý kiến khác nhau các tầng lớp nhân dân. Một công dân khi có tội thì phải được đưa ra xét xử một cách công bằng theo đúng pháp luật. Công an hay bất cứ một người nào đều không có quyền tấn công một người khác. Một đất nước mà pháp luật không được tôn trọng thì nhà nước đó không sớm thì muộn ắt phải sụp đổ.

    Nhà nước Việt Nam lúc nào cũng hô hào là xây dựng nhà nước pháp quyền thế nhưng trong thực tế thì hoàn toàn khác. Người dân Việt Nam không phải không biết gì. Vấn đề là họ chịu đựng được bao nhiêu lâu nữa thôi.

    Kết thúc bài viết này người viết tôn trọng chính kiến của độc giả nên không đưa ra kết luận là "Ðảng Cộng Sản Việt Nam có phải là một tổ chức khủng bố hay không?". Xin mỗi người hãy tìm lấy câu trả lời cho chính mình./.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tôi ở Pháp, giữa Paris và Valenciennes. Tối hôm thứ sáu chạy qua nhà người quen ở Mons (Bỉ) chơi. Sáng thứ bảy cùng đi Liège (Bỉ) ăn tiệc, nhân tiện cả đám ghé ngang Bruxelles (Bỉ), mua thêm đồ và ăn trưa.

    Khi ghé khu trung tâm Bruxelles chúng tôi hết sức bất ngờ trông thấy khá nhiều cờ vàng ba sọc đỏ. Tôi có hỏi một vài người VN ở đó thì họ cho biết là biểu tình phản đối nhà cầm quyền VN vi phạm nhân quyền. Trong đám đông tôi thấy có một số ít người nước ngoài.

    Lúc đó trời mưa nhẹ, đường phố ướt nhem, lại có con nít nhỏ cùng mấy bác lớn tuổi đang bị cảm ho, cho nên tụi tui lo đi mua đồ cho nhanh, kiếm chỗ ăn rồi đi Liège.

    Hôm nay trông thấy một số hình ảnh biểu tình ngày hôm qua :

    http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=5288&page=5

    Đảng CSVN đưa đất nước ngày càng nợ nần, bóc lột công nhân, chiếm đất nông dân, ...
    Họ rõ ràng dùng dân VN như con tin để bảo vệ độc quyền lãnh đạo
    Mấy chục năm bắt nhồi nhét chủ nghĩa Mác-Lê !

    Đảng CSVN đã và đang khủng bố tinh thần và vật chất người dân VN

    Đảng Việt Tân thì tôi không biết cho nên không cho ý kiến được
    Thực tế tôi chỉ biết đảng CSVN, các đảng khác thì không biết.

    http://www.vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/2010/10/3BA211C5/

    Nợ công vượt 50% GDP

    Trước con số nợ công năm 2010 mà Chính phủ báo cáo lên đến 52,6% GDP, nhiều đại biểu quốc hội lo lắng ngưỡng an toàn tài chính quốc gia sắp bị phá vỡ.
    > Cần tỉnh táo trước các chỉ số tăng trưởng / Chuyện Hy Lạp lan đến Quốc hội Việt Nam

    Theo báo cáo của Chính phủ, nợ công năm nay ước sẽ lên tới 52,6% GDP, nợ nước ngoài chiếm 38,8% GDP. Chính phủ dự kiến nợ công trong năm 2011 sẽ là 57,1% GDP.

    Nếu số liệu ước tính này thành sự thật, nợ công năm nay cao hơn nhiều so với năm ngoái, giai đoạn phải tăng chi công để kích thích kinh tế vượt khủng hoảng. Theo báo cáo của Chính phủ tại kỳ họp Quốc hội giữa năm, dư nợ Chính phủ và dư nợ nước ngoài lần lượt bằng 41,9% và 38,9% GDP. Tuy nhiên Ngân hàng Thế giới tính toán, nợ công của Việt Nam thời gian này lên đến 47,5% GDP.
    Nợ công vẫn gia tăng khi Chính phủ đã giảm bớt liều lượng kích thích kinh tế.
    Nợ công vẫn gia tăng khi Chính phủ đã giảm bớt liều lượng kích thích kinh tế.

    Trong phiên thảo luận tại Thường vụ Quốc hội chiều 2/10, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển cảnh báo dù có nhiều cơ hội để giảm bội chi, nhưng thực tế bội chi ngân sách vẫn ở mức cao. Trong báo cáo thẩm tra, Ủy ban Tài chính - Ngân sách yêu cầu Chính phủ phải giải trình rõ hơn các nguyên nhân tăng chi đầu tư năm nay: vượt dự toán tới 15,5%, tương đương 19.500 tỷ đồng.

    Ông Hà Văn Hiền, Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội cho rằng, con số nợ công này tăng cao so với giai đoạn trước, trong khi hiệu quả sử dụng vốn vay chưa được đánh giá cao. Do đó, Ủy ban đề nghị Chính phủ khi trình Quốc hội ở kỳ họp tới phải khống chế nợ công không vượt ngưỡng 60% GDP, trong đó, dư nợ Chính phủ, nợ chính quyền địa phương không quá 50% GDP.

    Nhiều đại biểu cho rằng, với tình hình bội chi ngân sách ở mức cao nhiều năm liên tục, và tốc độ phát hành trái phiếu Chính phủ như hiện nay, nguy cơ chỉ số nợ vượt ngưỡng an toàn rất dễ xảy ra trong trung hạn.

    Bà Trương Thị Mai, Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội chia sẻ: “Tôi cảm thấy hơi lo. Nếu nói ngưỡng 60% GDP này, thì Quốc hội không yên tâm”. Theo bà, nợ công còn phụ thuộc tăng trưởng kinh tế, mà hiện nay, tăng trưởng lại cứ tiếp tục dựa vào đầu tư. Quốc tế đã dự báo GDP Việt Nam sau 2020 sẽ giảm. Quản lý nợ công không chỉ dựa trên chi thu ngân sách. "Vay thì phải trả", bà Mai nhấn mạnh.

    Ông Phùng Quốc Hiển lo lắng: “Nếu đến năm 2011, con số đề nghị không quá 60% GDP thực ra cũng là trần của nợ công rồi. Tôi sợ là con số này không giữ được đâu. Nó là con số ngắn hạn chứ không phải là trung hạn nữa”.

    Kinh tế 9 tháng đầu năm đạt được nhiều kết quả khả quan và ước GDP 2010 vượt chỉ tiêu 6,7%, lạm phát kiểm soát ở mức dưới 8%, tăng trưởng xuất khẩu gấp 3 lần so với 2009… Nhưng theo ông Hiển, tốc độ tăng trưởng 6,7% chỉ có ý nghĩa nếu lạm phát được kiểm soát ở mức thấp, ít nhất phải dưới 7%.

    Hiện tại, với mức lạm phát tăng đột biến trong tháng 9, cả năm chắc chắn khó có thể thấp hơn 8%. “Các nước lạm phát ở mức 2%-3% họ đã thấy quá cao và phải suy nghĩ kiểm soát vấn đề giá cả. Nhưng ở nước ta mấy năm nay lúc nào cũng đặt lạm phát ở mức 7-8%. Năm 2011 dự báo nền kinh tế ổn định hơn nhưng vẫn đặt mục tiêu lạm phát 7%. Như vậy là có vấn đề lớn, cần phải xem xét lại”, ông Hiển kiến nghị.

    Ngoài ra, theo ông Hiển, chính sách tiền tệ đang bị căng ra giữa hai mục tiêu. Đó là, ngắn hạn phụ vụ mục tiêu tắng trưởng kinh tế và dài hạn phục vụ cho sự ổn định đồng tiền và giữ lạm phát. Do vậy, làm cho tính độc lập trong điều hành chính sách tiền tệ bị hạn chế rất nhiều.