Trích nhật ký của một người Mỹ tên Barack Hussein Obama

  • Bởi Admin
    29/09/2010
    0 phản hồi

    Mr. Đỗ

    Đây là nhật ký cá nhân của một người Mỹ tên là Barack Hussein Obama. Mr. Do tình cờ lượm được, dịch lại mục mới nhất cho bà con đọc chơi. Hehehehe!

    24.9.2010

    Phù! Thế là xong cuộc gặp chán ngắt với mấy tay da vàng mũi tẹt. Mình đã định không tổ chức họp hành với mấy gã đó vào lúc này, nhưng ả Hillary cứ nài nỉ mãi. Lúc đầu ả còn bảo họp ở D.C, nhưng mình nghĩ, đối với bọn này, chỉ cần New York là đủ, việc gì phải D.C chứ!

    obama-hillary.jpg

    Hừm, cứ nghĩ tới ả Hillary là mình lại sôi máu. Đó là ả đàn bà tham lam nhất thế gian. Thời chồng ả, cái lão Bill ấy, còn làm tổng thống, ả hoắng tận trời. Người ta thậm chí gọi ả là đồng-tổng-thống cơ đấy! Về sau, ả thách thức cả mình. May mà mình được đám trẻ ủng hộ, cuối cùng cũng vặt lông ả. Để ngừa hậu họa, mình cho ả cái ghế ngoại trưởng. Ai dè lâu lâu ả nổi hứng, làm mình phát mệt!

    Hôm rồi, ả sang Hà Nội, nơi lão già McCain (grừ! grừ!) bị bắt sống ngày xưa. Không biết hứng tình thế nào ả bảo là Mỹ đặc biệt quan tâm tới Biển Đông, làm cho dân cái xứ ấy nhắng cả lên. Bọn chúng hoan hỉ, cứ như là ả sắp đem quân sang đó giúp chúng chọi bọn Tàu không bằng!

    Hê, xứ đó có câu “bốn ngàn năm vẫn trẻ thơ”, quả là đúng. Bọn chúng cứ như con nít ấy. Một phút hứng tình bất chợt của ả Hillary ấy cũng đủ khiến chúng ngất ngây con gà tây (măm măm, nhắc đến gà tây mình lại thèm vãi!).

    Ả lỡ nổi hứng rồi, mình phải theo thôi. Tổ chức một cuộc thượng đỉnh để cho tụi nó tưởng bở chơi. Nhưng thượng-đỉnh-bên-lề thôi nhá. Không làm ở D.C. Làm ở New York, nhân dịp mình tới đó dự cái Đại hội đồng bát nháo của cái gọi là Liên Hợp Quốc. Đối với đám da vàng mũi tẹt này, thế là báu cho chúng lắm rồi.

    Với lại, mình cũng không muốn chuyện họp hành ồn ào quá mức, ảnh hưởng tới những dự tính của mình với bọn Tàu. Đằng nào, với tay Tàu xấu xa, mình ghét thì ghét thật, nhưng cũng cần nó. Trên trái đất, cứ sáu thằng người thì có một thằng Tàu, mình không muốn làm bạn với nó nhưng cũng chẳng dại gì thù hằn nó.

    Mình ve vãn bọn ASEAN với lại bóng gió biển Đông biển đeo là để cho thằng Tàu thấy mình có quân bài thôi, chứ ai đời vì cái đám bé hạt tiêu ấy mà đi chọi lại tay Tàu cho mệt. Mình đưa đẩy, nhấn nhá để phục vụ cho lợi ích của mình. Ả Hillary chắc đã quán triệt rồi, chỉ có điều thi thoảng ả hứng tình không đúng nơi, không đúng lúc, thành ra mệt mình.

    Lúc này, lẽ ra ưu tiên của mình là hô hào mấy vấn đề quốc nội để kiếm phiếu cho phe ta. Chỉ còn vài tuần nữa là bầu cử. Phe ta cần phải chiếm thế thượng phong ở lưỡng viện. Chứ để bọn GOP qua mặt thì, eo ơi, nửa cuối của nhiệm kỳ sẽ như ngồi trên lửa. Phòng Bầu Dục, nơi lão Bill từng mần cô ả Monica (ực, ực), sẽ là địa ngục. Còn cái đồi Capitol thì chắc hẳn trở thành vạc dầu để bọn GOP rán mình. Phực!

    Hừm, cử tri Mỹ có ai quan tâm biển Đông biển đeo với lại ASEAN, Tàu Khựa đâu chứ. Thế mà ả Hillary kia lại bày ra họp hành với bọn chúng. Hay đây là kế sách của ả nhằm ly gián mình với cử tri?! Hừm, phải cảnh giác mới được. Mình đã lấy ghế ngoại trưởng để hãm dục vọng Nhà Trắng sau này của ả, nhưng cần dè chừng thêm.

    Hức, nhớ lại quả thượng đỉnh khỉ gió ban nãy mà mình phát ói. Đám nhược tiểu đó thì có chút thực lực nào mà đòi hỏi này nọ. Tính mệnh bọn chúng mình nắm trong tay. Chỉ là hạ cố để an ủi bọn chúng, cũng là đe thằng Tàu cho vui. Chứ đám nhắng này có kí lô nào để mình phải e dè chứ.

    Ai dà, hồi nãy, mình oải nhất (và buồn cười nhất) là vụ gặp lại lão già hom hem kia. Với lão này là phải cảnh giác tối đa. Hồi năm ngoái năm kia, mình chỉ sơ sẩy trong tích tắc mà đã bị lão, nói thế nào nhỉ, à, đúng rồi, phân hóa nội bộ. Lão vỗ vai mình rồi lên giọng bảo ban: “Ông Obama ơi, ông Obama ơi! Khó lắm đó!”. Sau lão về méc với dân lão là lão đã phân hóa nội bộ của mình thành công. Đó là lão phét, chứ làm sao phân hóa nổi.

    Hừm, lão này đại diện cho một xứ sở phải nói là rất hoắng. Đánh nhau với nước Mỹ của mình đã xong mấy chục năm rồi mà bọn chúng vẫn chưa hết sướng. Hì, tức cười chết đi được. Chúng còn ảo tưởng này nọ ghê lắm, rằng thì là mà “đánh bại đế quốc to”. Hồi năm ngoái năm kia, chính lão già kia đứng ở Havana đã nói rằng xứ sở của lão với hòn đảo hình catfish kia thay nhau thức 24/24 để canh giữ cho thế giới hòa bình. Hừm, thử hỏi hai thằng đó hợp lại trói gà có nổi không mà đòi canh với chả keo!? Hoắng chết đi được!

    Mình còn nghe các quan xứ ấy hễ gặp người nổi tiếng là cố tình đãi bôi, câu giờ để đám lính nháy chụp được hình đẹp, sau ép plastic đem đi lòe. Thế nên ban nãy mình đã không cho lão một cơ hội. Mình bắt tay nhoáng một cái, làm điệu bộ chỉ bảo lão, rồi đến lúc xếp hàng photo op thì mình cố tình xích ra xa cả nửa mét. Lão thấp hơn mình một cái đầu, hehe. Đứng gần lão đó ngán lắm, lỡ lão hứng lên phân hóa nội bộ mình thì chết (thêm nữa, sau này lão dùng PS crop hình rồi khoe gặp riêng thì… hic hic!)

    Càng nghĩ càng mắc cười chịu không nổi. Có ai lại vừa chực chờ phân hóa người ta, lại vừa nói về tăng cường hợp tác chứ, lại còn muốn mượn oai hùm để biển Đông với chả biển đeo nữa?! (Đó là chưa kể vụ cắt cúp bài diễn văn nhậm chức của mình). Thật là khó ngửi! Dân gian xứ ấy có câu "nói dzậy mà không phải dzậy", quả đúng dzậy thật.

    Hê, ban nãy mình bắt tay với cha phó tổng thống Indo, tên quái gì mà như “bô ê đi nô” ấy, khó nhớ chết đi được. Mình đùa: “Suýt chút nữa là tôi đã thành thần dân của ngài”. Chỉ thế thôi cũng khiến lão sướng chết đi được. Lão bảo: “Thần dân của tôi có thể lấy nhiều vợ đấy!” Oái, lão tưởng nói vậy sẽ khiến mình tiếc bục mạch máu mà chết. Lão không biết rằng, về cái khoản ấy ấy, mình phục vụ mỗi con mẹ Michelle đã mệt đứt hơi, còn ham hố gì nữa (thỉnh thoảng gái già Hillary kia lại còn mặc duýp ngắn cũn cỡn mới chết chứ!). Thế nhưng, để cho lão “bô ê đi nô” vui, mình đãi bôi: “Tiếc thật! Tiếc thật!” (Tiếc cái con khỉ, sống ở xứ đó, giờ không khéo thằng Barack Hussein Obama này lại đang là thành viên JI cũng nên. Phực!)

    Oái! Marine One hạ độ cao rồi. Đã trông thấy tháp Washington thượng lên như một con cu (của mình, tất nhiên). Hihihi.

    Phực! Lại cái tiếng ả Hillary bai bải phía sau. Lần tới mình sẽ không cho ả đi ké nữa. Ngữ đàn bà này ám người ta chết đi được, chỉ bằng thứ giọng the thé của ả thôi (không biết sao lão Bill sống nổi với ả suốt đời?!).

    Hừm, tối nay mình lại thức khuya làm việc. Không có nhiều hồ sơ phải duyệt, chỉ là câu giờ để tránh trả bài mẹ đĩ Michelle đang độ hồi xuân. Yêu sách của mẹ đĩ còn hơn cả đòi hỏi tăng quân của tay tư lệnh chiến trường Afghanistan! Không biết bao nhiêu cho đủ!

    Hừm, phải gọi tay Rahm mang cặp táp tới phòng Bầu Dục mới được.

    Hê! Xuống rồi!

    Bãi cỏ phía nam!

    Trước hết đi đái phát rồi tính tiếp!

    Hehe! (cái hehe sau cùng này là của tui - tức Mr. Do)

    ________________________

    Cập nhật: Cảm ơn bác Nặc danh đã góp ý cho em chỉnh sửa lại một chỗ nhầm lẫn của... ông Obama! Hehehehe!

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi