Hải Phòng xin góp phần vẽ sáu chữ vàng "HS - TS - VN"

  • Bởi Admin
    01/09/2010
    2 phản hồi

    Hùng và các bạn

    Kính gửi các anh chị chủ trương trang mạng Dân Luận

    Chúng tôi là một nhóm thanh niên tại thành phố Hải Phòng, thường xuyên theo dõi trang mạng của các anh chị, do những thông tin đa diện và nhận định trung thực trên đó đã giúp cho tầm hiểu biết của chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi rất mừng khi thấy sau mấy ngày bị tin tặc tấn công, trang mạng Dân Luận đã trở lại hoạt động như bình thường. Chúc anh chị trường tồn mãi mãi để song hành cùng với hướng đi lên của đất nước…

    Chắc mọi người đều biết đến thành phố cảng Hải Phòng không phải chỉ nổi tiếng với những hàng hoa phượng đỏ, cho dù nay đã bị mai một ít nhiều. Hải Phòng còn hiện diện trong lịch sử nước ta với truyền thống chống giữ giặc ngoại xâm từ phương Bắc, mà Bạch Đằng Giang chỉ là một trong nhiều địa danh oai hùng. Chúng tôi nghĩ mọi người dân đều hãnh diện với lịch sử của mình, nhưng không phải chỉ bằng cách ôm ấp và đánh bóng những di tích đó qua các lễ hội xa hoa phù phiếm, trong khi lại ngỏanh mặt với những mối đe dọa ngay trước mắt. Nếu giữ thái độ như thế thì các thế hệ con cháu mình sẽ chẳng còn gì để hãnh diện nữa.. Nghĩ như thế nên chúng tôi rất trân trọng tinh thần yêu nước của các bạn trẻ ở nhiều tỉnh thành đã dấy động phong trào vẽ 6 chữ vàng “HS-TS-VN” trong thời gian qua. Và cũng để nêu cao tinh thần của chị Phạm Thanh Nghiên, người con yêu của đất cảng Hải Phòng, đã chấp nhận cảnh tù đầy khi tuyên xưng “Hòang Sa Trường Sa là của Việt Nam” cho dù nhà nước đã ngăn cấm, đe dọa… Chúng tôi nghĩ thô thiển là lòng yêu nước bất diệt, không ai có thể cấm đoán được, nên trong mấy ngày qua chúng tôi đã cùng nhau vẽ 6 chữ vàng đó ở đường phố Hải Phòng.

    Chúng tôi xin gửi đến các anh chị những tấm ảnh đó, và xin hứa sẽ tiếp tục phát huy phong trào này trong tinh thần khẳng định “Hoàng Sa Trường Sa là biển đảo máu thịt của cha ông để lại, mãi mãi phải thuộc về đất nước Việt Nam”.

    Chúng tôi xin cám ơn các anh chị giúp phổ biến.

    Hùng và các bạn trong nhóm

    img01.jpg

    img02.jpg

    img03.jpg

    img04.jpg

    img05.jpg

    img06.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Hịch Tướng Sĩ

    Trần Quốc Tuấn

    Trong thời quân Nguyên sang xâm chiếm nước ta, sau hội nghị quân sự ở Vạn Kiếp để bàn định kế chống giặc Nguyên, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn viết "hịch" cho phổ biến trong dân chúng để hiệu triệu các tướng sĩ và nhân dân hãy cương quyết chống xâm lăng. Nội dung bài hịch được cử nhân Nguyễn Văn Bình dịch thành lối song thất lục bát như sau:
    Xưa Kỷ Tín liều thân chịu chết,
    Cứu Hán Vuơng thoát khỏi Hoàng Dương
    Do Vu cháu Sở Chiêu Vương,
    Giơ lưng đỡ giáo tìm đường cứu vua.
    Kìa Dự Nhượng thuở xưa người Tấn,
    Từng nuốt than lận đận phục thù.
    Kìa Thân Khoái một Tể Phu,
    Chặt tay theo nạn với vua Tề.
    Quan nhỏ nhưa Uất Trì Kính Đức,
    Giúp Thái Tông khỏi bước trùng vi.
    Cảo Khanh quan ở biên thùy,
    Già mồm chửi giặc không hề tiếc thân.
    Bậc nghĩa sĩ trung thần từ trước,
    Từng diệt thân cứu nước có nhiều.
    Những người kia nếu chẳng liều,
    Chết suông như đám nữ lưu xó nhà.
    Còn danh tiếng đâu mà chép lại,
    Cùng kiền khôn truyền mãi không ngần.
    Các ngươi dòng dõi vũ thần,
    Xưa này nào có hiểu văn nghĩa gì.
    Nghe câu chuyện bán nghi bán tin,
    Sự muôn năm nhắc đến chi vay ?
    Nay ta hãy nói cho hay,
    Thử xem Tống, Thát truyện này ra sao ?
    Vương Công Kiên người nào thế vậy ?
    Tướng Nguyễn Văn Lập ấy người nào ?
    Điếu ngư thằng bé tẻo teo,
    Chống quân Mông Cổ ồn ào trăm muôn.
    Khiến quân Tống thắng luôn mấy trận,
    Đến bây giờ dân vẫn hàm ân.
    Ngột Lang là tướng Đốc Quân,
    Với Tỳ tướng Xích là nhân phẩm nào ?
    Ngoài muôn dặm quản bao nước độc,
    Trong mấy ngày phá rốc quân Nam.
    Lòng vua Thát Đát đã cam,
    Đ^ n nay lừng lẫy tiếng thơm nhường nào ?
    Ta với ngươi sinh vào đời loạn,
    Vừa gặp bao cơn vận hạn gian nan.
    Sứ Nguyên lai vãng bao lần,
    Mọi nơi đường sá muôn vàn nôn nao.
    Triều đình bị cú diều soi mói,
    Tể tướng thì lang sói rẻ khinh.
    Mượn oai Hốt Liệt tranh giành,
    Lấy bao của báu chưa đành lòng tham.
    Cậy thế chúa Vân Nam nạt nã,
    Đòi bạc vàng hết cả kho ta.
    Thịt nuôi hùm đói mãi a ?
    Sao cho thoát khỏi lo xa sau này.
    Ta đây những hàng ngày quên bữa,
    Lúc đêm thâu ngồi dựa gối kiêu.
    Giọt châu tầm tã tuôn trào,
    Như nung gan sắt, như bào lòng son.
    Chí nhừng muốn moi gan lấy tiết,
    Lòng những toan xẻ thịt vằm da.
    Dù thân dầu với cỏ hoa,
    Dù da ngựa bọc thân đà cũng vui.
    Các người vốn là người môn thuộc
    Được trông nom mọi việc binh cơ,
    Áo không, ta cỡi áo cho,
    Cơm không, ta sẻ cơm no cho lòng.
    Quan nhỏ thì ta phong chức cả,
    Lộc ít thì ta trả lương thêm.
    Đi sông, ta cấp cho thuyền,
    Đi đường, ta cũng lệnh truyền ngựa đi.
    Cho cầm quân an nguy cùng lối,
    Cho nằm yên, vui nói cùng hàng.
    So Vương Kiên với Ngột Lang,
    Đãi chư Tỳ tướng mọi người kém chi.
    Nếu vua nhục ngươi thì chẳng đoái,
    Mà nước nguy, ngươi lại làm ngơ,
    Đừng hầu tướng giặc không dơ,
    Nghe ca thết sứ vẫn trơ táo ngồi
    Khi gà chọi, khi thời cờ bạc,
    Cuộc vui chơi, gỡ gạc đủ trò.
    Ruộng vườn muôn sự ấm no,
    Vợ con vui thú riêng cho một mình.
    Ham lập nghiệp, quên tình nhà, nước,
    Mãi đi săn, nhác việc ngăn, ngừa.
    Rượu chè hôm sớm say sưa,
    Hát hay, đàn ngọt sớm trưa thỏa lòng
    Đúng có lúc quân Mông, Thát tới,
    Cựa gà không chọc nỗi áo da,
    Những nghề cờ bạc tinh ma,
    Phải đâu kế hoạch của nhà cầm quân ?
    Ruộng nương nào đủ phần chuộc mạng,
    Vợ con nào đủ cáng quân nhu ?
    Của đâu chuốc được đầu thù ?
    Chó săn đâu đủ sức khua giặc trời ?
    Rượu ngon khó làm mồi bã giặc,
    Hát hay không làm điếc tai thù.
    Bây giờ chẳng sót lắm ru ?
    Vua tôi bị trói gô một đàn !
    Tước ấp ta bị tan nát cả,
    Bổng lộc người cũng chẳng còn gì
    Gia đình ta bị đuổi đi,
    Vợ ngươi cũng phải đến khi nhục nhằn
    Tông xã ta, địch quân xéo đi,
    Phần mộ ngươi cũng bị quật lên.
    Đời ta khổ nhục liên miên,
    Cái tên nhơ nhuốc lưu truyền mãi sau !
    Nhà các ngươi cũng đều mang tiếng,
    Không khỏi làm những tướng bị thua.
    Các ngươi đang lúc bây giờ,
    Muốn mong vui thích như xưa được nào ?
    Lời ta nhũ thấp ca ngươi nhớ,
    Phải coi nằm trên lửa là nguy.
    Kiềng canh đưa cũng thổi xùy,
    Luyện quân sĩ tốt tập nghề đao cung.
    Khiến ai nấy nức lòng mạnh mẽ,
    Sức Bàn Mông, Hậu Nghệ cũng ham.
    Bêu đầu Hốt Liệt cho cam,
    Phơi luôn thịt chúa Vân Nam bên đường.
    Tước ấp ta chăn thường ấm chỗ,
    Bổng lộc ngươi hưởng có trọn đời
    Gia đình ta được yên vui,
    Vợ con ngươi cũng lo đời trăm năm.
    Tông miếu ta nghìn năm hương lửa,
    Tổ tiên ngươi muôn thuở cương thường,
    Ta đây phỉ chí bồng tang,
    Các ngươi dường cũng vẻ vang vô cùng.
    Huy hiệu ta tôn sùng mãi mãi
    Tính danh ngươi ghi với sử xanh.
    Bấy giờ vui thú linh đình,
    Các ngươi đều muốn buồn tênh được nào ?
    Này binh pháp soạn theo đời trước,
    Là "Binh Thư Yếu Lược" ban ra,
    Các ngươi theo đúng sách ta,
    Ấy là thần, chủ một nhà từ xưa.
    Nếu bỏ sách thờ ơ lời dạy,
    Ấy kẻ thù đã mấy đời nay,
    Tại sao mà lại thế vầy ?
    Là thù không đội trời này được chung.
    Nếu các ngươi lòng không biết hổ,
    Không coi đều "sát Lỗ" là cần,
    Lại không vâng dạy luyện quân,
    Ấy là quay giáo, bó thân quy hàng.
    Giặc yên rồi còn mang tiếng mãi,
    Mặt mũi nào đứng với cao đây ?
    Muốn ngươi hiểu rõ lòng đây,
    Vậy nên thảo bức hịch nầy cho nghe.
    Nhờ có bài Hịch trên đây mà quân Nam đã toàn thắng quân Mông Cổ hết sức vẻ vang, lưu lại cho hậu thế một kỳ công hiển hách bia truyền vạn đại.

    http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n2n4n2n31n343tq83a3q3m3237nnn