Trần Phúc Tâm - Chuyện chiêu hiền đãi sĩ ở nước Việt Nam

  • Bởi Khách
    31/08/2010
    0 phản hồi

    Trần Phúc Tâm

    Sở dĩ nhiều trí thức bị người cầm quyền lừa là bởi hoặc do ý thức chính trị chưa sâu, hoặc là tinh thần chủ động kém, hoặc là do cả hai nguyên nhân ấy. Vì thế nên cứ nghĩ là phải bám vào những kẻ lãnh đạo mới có thể giúp ích cho nước, làm lợi cho dân. Bởi vậy mới hay bị gạt, bị lừa bằng những lời hứa hão, chính sách suông, hình thức tôn vinh mồi chài giảo hoạt phù phiếm.

    Cứ mỗi kỳ đại hội, bầu bán, dù là cấp quốc gia hay cấp cơ sở, chạy đến gần là y như rằng lại rộ lên việc vinh danh nhân tài hay "rải thảm đỏ" mời gọi nhân tài về giúp dân, giúp địa phương, giúp nhà nước. Nghe qua, nghĩ vội thấy cảm động lắm, yêu chế độ lắm, lòng tràn đầy hy vọng đất nước ta đi lên phơi phơi phới, hóa rồng hóa hổ đến nơi rồi. Khi phút hưng phấn xúc động qua đi, nhìn lại thực trạng, thì ...

    * * *

    Không rõ nước Việt ta có nhiều người mắc bệnh đa cảm hay không? Riêng tôi, mỗi lần nghe bài hát Thăm Bến Nhà Rồng của nhạc sĩ Trần Hoàn, đến đoạn "lúc rời tàu ai đưa tiễn người đi, hay chỉ một mình Bác khăn gói biệt ly" là trong tâm lại rưng rưng lệ. Cảm cho số phận vất vả long đong của một con người, buồn cho cái nhân tình thế thái của người Việt mãi không sửa đổi cho khá lên được. Lúc hàn vi thì phải lang thang khắp nơi, có chút chức danh thì từ đồng chí cho đến cấp trên xúm vào đấu tố quyết liệt vì không đồng quan điểm. Thế mà khi có chức lớn, có quyền to, có uy danh vang vọng thì từ trên xuống dưới ca ngợi hết lời, đôi khi đến mức lố bịch. Chết rồi còn bị trưng xác giơ ảnh kêu danh, chủ yếu nhằm lợi dụng uy tín để bảo vệ cho quyền lợi cá nhân một số người.

    Sau Bác Hồ kinh yêu vĩ đại, cũng có cả ngàn, cả vạn con người khốn khổ, vì hoàn cảnh khốc hại mà phải vượt biên tìm đường sống, bởi vậy bị qui tội là "phản động", lỡ bị chính quyền bắt được thì tất bị tù đày, đấu tố đến khốn khổ. Thế mà, khi "lũ phản động" ấy ăn nên làm ra, khấm khá ở xứ người, có danh, có tiền thì không những được xóa tội "phản động" mà còn được vinh danh là "khúc ruột ngàn dặm".

    Trước Bác Hồ kính yêu, cụ Nguyễn Sinh Sắc, lúc nhỏ tuổi cha mẹ mất sớm, họ hàng làng xóm nào có coi ra gì, phải nhờ một thày đồ tốt bụng và đầy nghĩa khí ở làng bên nuôi nấng dạy dỗ cho lớn khôn, lại gả cả cô con gái độc nhất cho làm vợ, sự chăm sóc và bồi bổ học hành thật là tận tình Đến khi cụ Sắc đỗ đạt, có tiếng có danh thì bỗng nhiên được làng xưa quê cũ đòi "người của làng tôi", rồi tổ chức đón rước linh đình, lại còn ưu ái dựng nhà, cấp ruộng.

    Trước nữa, đọc sử sách thấy có ghi lại chuyện của Trạng Trình. Lúc Nguyễn Bỉnh Khiêm còn sức khỏe, còn tràn đầy nhiệt tình phục vụ triều đình thì nhà vua chẳng giao cho chức quyền đủ uy lực làm việc. Dâng sớ diệt gian thần, cải cách triều chính thì vua không nghe. Bực quá, Trạng phải xin nghỉ, không thiết làm việc nữa. Ấy vậy mà đến khi Trạng Khiêm "ngỏm củ tỏi" thì vua tôi triều đình nhà Mạc lại tổ chức phúng viếng linh đình, tấn phong nào là Quốc Công, nào là Thượng Thư, nào là tể tướng Mạc triều. Hỡi ôi! với cái xác không còn hồn vía thì những danh phong ấy nào có tác dụng gì, chỉ là triều đình dựa hơi uy danh của Trạng để quyến rũ, lừa gạt người khác phục vụ cho quyền lợi của triều đình mà thôi.

    Trở lại thời bây giờ. Tướng Giáp bảo đừng đập hội trường Ba Đình nhưng người ta cứ đập, bảo đừng đào bauxit nhưng người ta cứ đào. Đau nhất là bao năm qua đại tướng và một số đồng sự không ngừng khiếu kiện, yêu cầu đảng và nhà nước phải xét lại vụ T4 để trả lại sự trong sạch cho đại tướng và các anh em thì người ta không thèm xét lại minh oan. Ấy thế mà vẫn leo lẻo nào mừng thọ, nào luôn luôn lắng nghe, luôn luôn tiếp thu, luôn luôn trân trọng ...

    * * *

    Ngày xưa, nhà Mạc nổi tiếng mở nhiều khoa thi, lấy nhiều tiến sĩ. Có vẻ sùng học thuật, trọng trí thức lắm. Nhưng sự thật thì những ý kiến của các trạng nguyên, tiến sĩ vua chỉ xem qua, khen hay nhưng không làm theo. Các bậc đại trí thức ấy, người chán ngán xin từ quan như Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Dữ, Giáp Hải, Giáp Trừng. Người bỏ theo quân Lê - Trinh như Nguyễn Thiến, Phùng Khắc Khoan.

    Ngày nay, người ta không ngừng hô hào mời gọi các trí thức đóng góp ý kiến cho đảng và nhà nước, mời gọi các trí thức nước ngoài về làm việc. Nhưng thực tế, viện IDS buộc phải "tự tử", thầy giáo Đỗ Việt Khoa thành "mất dạy, không thức thời", Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Công Nhân, Trần Huỳnh Duy Thức cùng một số nhà văn, nhà báo lên tiếng chống tham nhũng, đòi dân chủ phải chịu cảnh tội tù. Tại sao lại có nghịch cảnh vừa mời gọi, vừa tiêu diệt ấy?

    Thực chất, người ta chỉ muốn trí thức là vật trang trí, là cây cảnh bonsai, là mành rèm đối trướng làm đẹp mặt chế độ, giúp người ta giữ được uy quyền và danh lợi của bản thân và bè nhóm chứ không thực sự muốn tạo điều kiện để trí thức phát huy tài năng làm lợi cho dân, giúp ích cho nước. Trí thức trong cơ quan nhà nước không khác gì những đứa trẻ trong lồng vải đỏ ở truyện Tây Du Ký (*).

    Trí thức trong nước, trải bao đắng cay, hiểu rõ bài vở và tâm địa của các sếp rồi, nên không mắc lừa, không tin, không để bị lợi dụng, không thiết làm việc cho các sếp nữa. Thế là, không lừa gạt được người quen, các quan lại vung vít tìm cách mời gọi, lừa mị những đám trí thức khác - chưa hiểu rõ tâm địa của các quan, để lợi dụng, để các quan và bè nhóm cùng con cháu tiếp tục giữ được quyền uy mà thủ lợi cá nhân...

    Lòng vả cũng như lòng sung
    Lãnh đạo nhớn bé đều chung một lòng
    Lính quèn chỉ húp nước trong
    May ra mới được chút rong rêu thừa
    Khôn ngoan biết mấy cho vừa
    Còn nghe theo đảng còn thua thằng đần
    Cho dù tài giỏi trăm phần
    Tín nghe lãnh đạo cực thân khổ đời
    Cho dù ngang dọc đất trời
    Tin theo lãnh đạo cực đời khổ thân

    * * *

    Sở dĩ nhiều trí thức bị người cầm quyền lừa là bởi hoặc do ý thức chính trị chưa sâu, hoặc là tinh thần chủ động kém, hoặc là do cả hai nguyên nhân ấy. Vì thế nên cứ nghĩ là phải bám vào những kẻ lãnh đạo mới có thể giúp ích cho nước, làm lợi cho dân. Bởi vậy mới hay bị gạt, bị lừa bằng những lời hứa hão, chính sách suông, hình thức tôn vinh mồi chài giảo hoạt phù phiếm.

    Nay là lúc người trí thức Việt Nam cần đổi mới tư duy nhận thức, bớt đi phần duy cảm duy tình, tăng thêm phần duy lý logic, bớt tư duy định tính mà tăng tư duy định lượng, bớt phần sùng tín mê muội và thụ động của văn hóa Á Đông, tăng phần giác ngộ, khoa học và chủ động của văn hóa Ấn - Âu.

    Luôn luôn chủ động mình tự dùng mình và tiến tới có thể dùng người khác. Chưa đến thời thì học hành nghiên cứu, trao đổi thông tin, cùng mọi người bồi dưỡng tinh thần và ý chí ngày thêm tiến bộ, vững mạnh. Gặp thời thì tùy sức, tùy khả năng mà phát huy thực hành khoa học kỹ thuật, làm kinh tế hay làm chính trị, góp phần xây dựng nước mạnh dân giàu, bảo vệ độc lập, tự do, toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ.

    ___________________

    (*) Để biết thêm về chuyện này, mời quý vị tham khảo bài viết Cứu Trẻ Nước Tỳ Kheo tại địa chỉ http://vn.360plus.yahoo.com/PHUC-TAM/article?mid=175

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi