Nguyễn Đại - Kém hiểu biết hay Thiếu trách nhiệm?

  • Bởi Admin
    18/08/2010
    10 phản hồi

    Nguyễn Đại

    Rất cảm ơn độc giả Nguyễn Đại đã gửi đến Dân Luận một bài viết rất sâu sắc trả lời câu hỏi: "Tại sao chúng ta phải quan tâm đến chính trị?"<br />
    <br />
    Dân Luận xin mạo muội bổ sung rằng tầng lớp có tiền cần quan tâm đến đời sống của tầng lớp thua kém hơn mình, không phải vì lương tâm hay lòng xót thương, mà còn vì chính lợi ích của bản thân. Cải tạo xã hội, nâng cao mức sống và đạo đức chung của xã hội, chính là để có một môi trường sống tốt hơn cho chính mình.

    Nói thật ra thì tôi cũng chẳng thích thú gì khi phải quan tâm đến Chính trị: Bực mình, cảm thấy bất lực, lo âu cho đất nước và tất nhiên, không thể tránh được những phiền toái! Thành ra đối với những người không quan tâm đến chính trị, tôi thấy cũng được, miễn sao sống đạo đức, lương thiện là tốt. Nhưng khi có những ý kiến như là:

    - Mày quan tâm đến chuyện đó làm gì, mỗi người mỗi việc. Lo làm ăn chân chính(?!)

    - Chính trị chẳng liên quan gì đến tụi mình cả.

    - Ôi, có nhúm người lên tiếng thì không giải quyết được gì đâu?

    - Thằng cha Lê Công Định này khùng thật, vợ hoa hậu, nhà giàu vậy mà…

    … thì lại là chuyện khác. Tưởng cũng phải có đôi lời.

    Sáng sớm, chúng ta dắt xe ra đi làm, chẳng may hết xăng. Đổ xăng, thấy giá xăng cao quá. Chiều về đọc báo thấy giá dầu thế giới giảm nhưng giá xăng chưa giảm. Thưa, chính trị đấy ạ. Với cơ chế chính trị theo định hướng xã hội chủ nghĩa, xăng dầu là ngành kinh doanh độc quyền, chúng ta chỉ có thể mua hay không mua chứ không được quyền chọn lựa. Nói chính xác hơn là chúng ta phải mua chứ không được quyền đắn đo.

    Buổi trưa, chúng ta đi ăn cơm. Giới bình dân thì ăn cơm hộp từ 10.000-12.000 / hộp. Khá hơn thì ăn cơm văn phòng trên 20.000 / phần. Tự nhiên hôm nay cơm văn phòng đồng loạt tăng vọt lên 25.000/phần. Chủ quán giải thích là gạo tăng giá. Đọc báo thì thấy thông tin Việt Nam thiếu gạo(!). Vài hôm sau lại được tin Nhà Nước đã "nhanh chóng bác bỏ thông tin Việt Nam thiếu gạo". Chính trị đấy ạ! Ai tích trữ gạo? Ai tung tin thiếu gạo? Ai chịu trách nhiệm về việc này?

    Chiều đi làm về, chúng ta bị kẹt xe. Trời Sài gòn oi bức mà chúng ta đứng hít khói, mồ hôi nhễ nhại. Quái! Càng tìm biện pháp lại càng kẹt xe. Từ ý thức người đi đường đến lô cốt nằm chình ình giữa đường. Nhà thầu nào thi công lô cốt bầy hầy thế nhỉ? Vai trò của Chủ đầu tư ở đâu? Đã vậy còn đám choai choai phóng nhanh vượt ẩu, còi hơi bấm loạn xạ chết cả trẻ em. Càng ban hành nghị định thì tai nạn giao thông càng tăng. Thị trưởng Bangkok, thủ đô Thái Lan, đã từng cam kết nếu không giải quyết kẹt xe trong vòng 6 tháng thì từ chức. Sao không có thị trưởng nào ở Việt Nam dám làm như ông ta? Ai bảo giữa chính trị và kẹt xe không có liên quan!

    Vượt qua đám kẹt xe, về được đến nhà, chỉ mong có những giây phút nhẹ nhàng thì gặp khuôn mặt nhăn nhó của mẹ sắp nhỏ cùng với lời ca cẩm “tháng này tiền điện tăng, tiền nước tăng, ga tăng, ông làm ơn đưa thêm lương”. Sẵn bực mình vì kẹt xe, chúng ta gắt gỏng om cả nhà. Tối đến, khi đã cố gắng quên hết những rắc rối, nằm coi đá banh thì cúp điện. Mùa nóng, chồng cởi trần, vợ áo ngắn ngồi thở phì phò. Chắc chắn không ai trong chúng ta là không bị ảnh hưởng bởi cúp điện. Ôi bao nhiêu là lý do, quá tải, mực nước thấp không đủ chạy thủy điện v.v.. Nhưng giống xăng dầu, ta không mua điện Nhà Nước thì mua ở đâu. Ai dám bảo cúp điện không liên quan đến chính trị.

    Có thể nói, chính trị liên quan đến chúng ta hàng ngày, thậm chí hàng giờ. Một “quyết tâm chính trị” nào đấy đều ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi chúng ta. Thế thì cái phát biểu “chính trị chẳng liên quan gì đến tụi mình cả” là một phát biểu rất thiếu hiểu biết. Nhưng với những người bạn của tôi, những người mà xét về nhiều mặt, chỉ hơn hoặc bằng chứ không thua tôi thì nói “thiếu hiểu biết” e rằng vô lý. Vậy phải hiểu như thế nào?

    Thực tế, có những người không quan tâm đến giá xăng tăng 500 hay 1000 đồng / lít. Họ chẳng bận tâm chút nào khi phải trả thêm vài ngàn đồng cho một bữa cơm. Họ cũng không quan tâm đến mỗi tháng phải trả thêm vài trăm ngàn cho tiền điện tiền nước. Họ không quan tâm đến con cái phải đóng thêm học phí. Lý do là với thu nhập của họ, chuyện đó không thành vấn đề. Với những người này, chính trị “không liên quan” gì đến họ là có cơ sở. Hay nói chính xác, chính trị liên quan không đáng kể đến “cơm áo gạo tiền” của họ.

    Nếu chúng ta cũng như họ, thì chúng ta không phải là kém hiểu biết mà chúng ta thiếu trách nhiệm. Thiếu trách nhiệm với đại đa số dân chúng còn rất nghèo, còn thiếu ăn trên đất nước này.

    Với một người gánh hàng rong thu nhập 30.000 đồng / ngày thì vì bữa ăn tăng thêm 2.000 là rất đáng quan tâm. Với cặp vợ chồng thu nhập 4.000.000 đồng / tháng thì tiền điện, tiền nước tăng thêm 500.000 là rất đáng kể. Và nếu 2 vợ chồng bán vé số để nuôi con ăn học, thì các khoản tiền trường, phụ thu, sổ vàng, sổ bạc là vô cùng lớn. Chính trị [có thể] “không liên quan gì” đến những người có thu nhập cao, nhưng rất liên quan đến tầng lớp bình dân. Ở đây, chúng ta thấy một nghịch lý lớn của xã hội. Người có trình độ, có thu nhập cao thì không bị ảnh hưởng nhiều bởi chính trị, ngược lại, người ít học, thu nhập thấp thì bị ảnh hưởng lớn bởi chính trị. Thế nhưng chỉ người có trình độ mới có điều kiện và khả năng quan tâm đến chính trị chứ không phải người ít học. Kết quả là người có trình độ và có trách nhiệm với xã hội thì phải quan tâm đến chính trị nhằm cải tiến chất lượng của xã hội để người ít học được hưởng lợi. Lúc này anh ta mới được gọi là người trí thức. Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, Anhbasg, Lê Công Định là những người như vậy. Họ có khùng đâu!

    Một ý kiến khác là cho rằng quan tâm đến chính trị cũng chẳng giải quyết được gì vì chỉ có một nhúm người lên tiếng. Dạ thưa, không có cái nhúm người đó thì vĩnh viễn chẳng có một biển người đâu ạ! Có một người, sẽ có hai người. Từ hai người sẽ thành ba, bốn, mười người. Không có bạn Thanh, bạn Minh viết khẩu hiệu HS-TS-VN thì không có phong trào HS-TS-VN hiện nay, từ nhóm sinh viên Bình Dương đến gia đình “Nguyễn Hoàng Mão và các con” ở Thanh Xuân – Hà Nội… Cái nhúm người đó có giải quyết được gì không? Tôi cho là có. Dự án bauxite đã triển khai, nhưng ai dám khẳng định những ngày “làm việc” của vị giáo sư đáng kính Nguyễn Huệ Chi không góp phần làm cho nó thu hẹp về quy mô? Ai dám khẳng định lá thư kiến nghị khẩn cấp của Mẹ Nấm không góp phần dẫn tới việc cách chức Tô chủ tịch? Ai dám khẳng định những bài viết phản biện gay gắt không góp phần lấy lại công bằng cho nông dân trong vụ Vedan? Ai dám khẳng định bài thơ “dặn con học trả nợ” của Người Buôn Gió không góp phần vào việc Quốc hội bác dự án Đường cao tốc? Thay vì than thở rằng “chỉ có một nhúm người thì không giải quyết được gì” thì hãy tự nhủ rằng “đã có một nhúm người thì mình phải góp thêm một phần vào đó”.

    Tất nhiên, vẫn còn đó bao nhiêu chuyện chưa cải thiện được, cho dù dân chúng đã nói hàng trăm, hàng ngàn lần. Điện lại rục rịch tăng giá cho “bằng giá khu vực”. Tình trạng giáo dục mỗi năm một tồi tệ: chạy trường, sổ đỏ, thi cử… Thế thì lại càng phải nói, càng phải phản biện nhiều hơn. Thái độ “thôi nói cũng chẳng giải quyết được gì” chỉ thể hiện sự thiếu trách nhiệm mà thôi.

    Thế nhưng, như đã nói ở trên, chẳng thà thiếu trách nhiệm, chẳng thà cứ im lặng, cứ ngồi mà hưởng lợi từ đấu tranh của người khác, chứ đừng tuyên bố những câu vô cảm và lạnh lùng.

    Nếu không có được tinh thần thép của Lê Thị Công Nhân, không làm được như chị thì hãy dành cho chị sự ngưỡng mộ. Không nữa thì im lặng, chứ đừng bày đặt “luật sư gì không lo làm ăn…

    Nếu không có được lòng trắc ẩn của Mẹ Nấm, không viết được như chị thì cứ cảm kích trước những gì chị viết. Không nữa thì im lặng, chứ đừng bày đặt “mày làm vậy để được gì?

    Nếu không bức xúc như Người Buôn Gió, không làm được bài thơ “học đi con, học để trả nợ” như anh thì hãy đồng cảm với tâm tư của anh. Không nữa thì im lặng, chứ đừng bày đặt “viết vậy có giải quyết được gì đâu?

    Nếu không có lòng dũng cảm của Lê Công Định, không tư duy được như anh thì hãy xót xa cho một nhân tài của đất nước. Không nữa thì im lặng, chứ đừng bày đặt “thằng cha này khùng thiệt…?

    v.v... và v.v...

    Không quan tâm đến chính trị ư? Chỉ có thể là kém hiểu biết, không thì là thiếu trách nhiệm. Nhưng xin đừng vô cảm!

    Nguyễn Đại – 15 tháng 8 năm 2010

    (Tặng Mẹ Nấm khi đọc tâm sự của chị)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    - Mày quan tâm đến chuyện đó làm gì, mỗi người mỗi việc. Lo làm ăn chân chính(?!)
    - Chính trị chẳng liên quan gì đến tụi mình cả.

    - Ôi, có nhúm người lên tiếng thì không giải quyết được gì đâu?

    - Thằng cha Lê Công Định này khùng thật, vợ hoa hậu, nhà giàu vậy mà…

    Đúng là mấy câu này nghe thường xuyên nè, mà lại là dân trí thức phát biểu mới sợ, vậy mới phải lo cho tương lai của đất nước, của mọi người, trong đó có mình và người thân. Biết bao giờ tình hình mới thay đổi được.
    Đi nộp hồ sơ xin cấp cái giấy phép hành nghề ngoài tiền lệ phí còn phải chi cái phong bì vài trăm ngàn cho bộ phận tiếp nhận hồ sơ, chứ ko nó hoạnh họe, trả lên trả xuống rồi mất thời gian, lỡ việc của mình. Ai cũng gặp, nhưng lại ít người nhận ra cần phải làm gì đó để thay đổi tình hình đó

    Đất nước VN có hòa bình vì không một người nào ủng hộ chuyện đấu tranh vũ trang, tổn thương chết chóc giửa người VN . VN khác Ấn độ chổ đó vì nhóm Naxalite Cộng Sản Maoist của Ấn Độ vẫn còn tấn công đại học ám sát trí thức, dân biểu ...
    Nếu VNCH thắng thì đất nước không thể có Hòa Bình vì CS quen bạo lực hể thua thì thành khủng bố chứ không thành công dân cho dù có đất nước độc lập như Ấn Độ !

    Nhưng rất không bình an kể cả khi đi du lịch giải tỏa tinh thần ! Đâu đâu cũng thấy sự dốt làm chuyện ‘Điên khùng, hoang phí, vô trách nhiệm‘! Không tách các yếu tố này ra được vì dốt thì làm khùng và vô trách nhiệm .

    Một vị cao niên nói: “ Nó (Chủ tịch xã ) còn ‘để cây chổi bên bàn thờ’ thì làm chánh quyền biết gì để sắp xếp trật tự nề nếp xã hội và làm sao làm ...coi cho được !
    Làm chánh quyền ảnh hưởng đến nhiều người thí phải có học cao nhất địa phương đó và phải học thêm chuyên ngành chánh trị xã hội để có tính chuyên nghiệp !

    Nhưng do chế độ CSVN có cơ chế hỏng hóc nên không thể thu hút loại người giỏi trung thực đó nên đành phải xài loại cơ hội chịu theo CS . Vậy nên CSVN chỉ có hai thành phần một dỡ hai vô trách nhiệm cho nên tính páh hoại hết sức cao!

    Chánh quyền CSVN chưa ai chịu thấy những người bất đồng chánh kiến là do yêu nước mà bất chấp quyền lợi. CSVN vẫn tiếp tục đối kháng với dân trong nước chỉ vì dân...muốn có chánh quyền tốt hơn ư !

    Hủy diệt nhóm Nhân Văn giai phẩm để sau đó thấy sai thì chuyện thiệt hại cho đất nước... đã rồi. Nay nguyên khí quốc gia mới hồi phục trong nhóm người trẻ mang tâm huyết cho đất nước. Sao không có luật lập đảng để quản lý hoạt động như bao nhiêu nước trên thế gới làm mà giam cầm họ để 20 năm sau ...nhận khuyết điểm chăng ? Chắc chắn chỉ vì quyền lợi phe nhóm cá nhân thôi !

    Đảng CS sao chưa tự thấy mình quá nhiều tội lỗi với với đất nước và với chính người theo CS như tạo ra nhân viên không chuyên nghiệp không có óc công dân nên thành trò cười cho thế giới (bịt miệng Cha Lý ) tạo ra kẻ ác tâm kết án oan sai như ...chánh án Sáu ! Đừng quên một thời CS từng đem các bà phụ nữ dốt làm chánh án để ‘bừa đứt đầu người’ ...tại không gian tòa ! Ông Sáu tuy ít dốt hơn song vẫn còn biểu hiện đúng là ...hậu duệ kiểu tòa án đó !

    Trần Thị Hồng Sương

    Sự tệ hại là ở chỗ, càng đi nhiều càng thấy dân chúng Việt nam có mức độ nắm bắt thông tin rất mù mờ. Còn người nắm thông tin thì tặc lưỡi bỏ qua mà không buồn truyền tải. Vì sao vậy?

    "Thế thì lại càng phải nói, càng phải phản biện nhiều hơn. Thái độ “thôi nói cũng chẳng giải quyết được gì” chỉ thể hiện sự thiếu trách nhiệm mà thôi."

    Theo Mill, một nhánh quan trọng của tự do dân sự là tự do tư tưởng và tự do thảo luận. ông đưa ra tiên đề rằng không ai hoàn toàn đúng và mọi ý kiến, tư tưởng đều chỉ đúng một phần. Do đó, những ý kiến và tư tưởng này chỉ có thông qua con đường thảo luận tự do mới có thể đi tới hoàn thiện. Và sự phản bác phải được chào đón, thậm chí còn nồng nhiệt hơn những luận điểm tán thành. Tác giả viết: "Bất cứ ý kiến nào, nếu chứa đựng chút ít chân lý mà ý kiến chúng bỏ qua, cũng đều đáng quý, dù có bị pha trộn với bao nhiêu sai sót lầm lẫn đi chăng nữa" và "Trong tình trạng không hoàn hảo của trí tuệ con người thì sự đa dạng ý kiến là sự phục vụ lợi ích của chân lý".Vì lẽ những con người khác nhau cần những điều kiện khác nhau cho sự phát triển tinh thần của họ, nên con người cần sự tự do cá nhân để phát huy hết tiềm năng của mình.

    http://danluan.org/node/575

    Trích dẫn:
    Nói thật ra thì tôi cũng chẳng thích thú gì khi phải quan tâm đến Chính trị: Bực mình, cảm thấy bất lực, lo âu cho đất nước và tất nhiên, không thể tránh được những phiền toái! Thành ra đối với những người không quan tâm đến chính trị, tôi thấy cũng được, miễn sao sống đạo đức, lương thiện là tốt

    Điều này được ghi nhận trong link dưới đây :

    - Điểm số về quyền tham gia chính trị của người dân (0: thấp nhất, 10: cao nhất): 1,67

    Xin chú ý ==> "quyền tham gia chính trị của người dân"
    Như vậy phải chăng người dân KHÔNG có quyền tham gia chính trị thì chính xác hơn trong hoàn cảnh VN từ hơn 50 năm nay ?

    http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=4376&p=67508#post67508
    post bởi Diên Vỹ :

    Newsweek xếp hạng các quốc gia trên thế giới

    http://www.newsweek.com/feature/2010...countries.html

    Xếp hạng tổng thể:

    Bảng top 100:

    1. Finland
    2. Switzerland
    3. Sweden
    4. Australia
    5. Luxembourg
    6. Norway
    7. Canada
    8. Netherlands
    9. Japan
    10. Denmark
    11. United States
    12. Germany
    13. New Zealand
    14. United Kingdom
    15. South Korea
    16. France
    17. Ireland
    18. Austria
    19. Belgium
    20. Singapore
    ...

    58. Thailand
    59. Trung Quốc
    ...

    63. Philippines
    ...

    66. Srilanka
    ...

    73. Indonesia
    ...

    81. Việt Nam
    ...

    100. Burkina Faso

    Các bác có thể xem từng quốc gia được xếp hạng theo từng lĩnh vực:

    http://www.newsweek.com/content/news...countries.html (bấm vào tên quốc gia ở cột bên trái)

    Căn cứ theo bảng xếp hạn này thì Việt Nam nằm trong nhóm có dân số cao và mức thu nhập thấp.

    Thứ hạng của Việt Nam (trên tổng số 100):

    Tổng thể: 81

    Giáo dục: 64
    - 90.4% biết đọc/viết
    - Trình độ trung bình: 10,7

    Sức khoẻ: 52
    - Tuổi thọ trung bình: 64 (số năm một người sống hoàn toàn khoẻ mạnh)

    Chất lượng đời sống: 74
    - Chênh lệch về thu nhập (chỉ số GINI): 37,8%
    - Điểm chênh lệch về công bằng giới tính: 0,680 (trình độ, sức khoẻ, thu nhập, chính trị với 0: không công bằng và 1: công bằng)
    - Tỉ lệ dân số sống dưới $2/ngày: 48,42%
    - Tiêu dùng bình quân đầu người mỗi năm: $699
    - Tỉ lệ giết người trong mỗi 100 nghìn người: 3,8
    - Sức khoẻ môi trường: 59,9 (theo bảng tiêu chuẩn môi trường của Yale)
    - Tỉ lệ thất nghiệp: 2,9%

    Năng động kinh tế: 79
    - Tăng trưởng sản lượng (GDP/capita): $2.900
    - Tỉ lệ sản phẩm dịch vụ trên GDP: 38,17%
    - Tỉ lệ sản xuất hàng hoá trên GDP: 18,69%
    - Chỉ số đầu tư sáng tạo: 3,45
    - Điều kiện luật lệ thương mại dễ dàng (1 - 183): 93
    - Thời gian giải quyết tranh chấp thương mại: 5 năm
    - Thời gian làm thủ tục mở doanh nghiệp: 50 ngày

    Môi trường chính trị: 95
    - Điểm số của Freedom House về tự do chính trị (1: cao nhất, 7: thấp nhất): 6
    - Điểm số về quyền tham gia chính trị của người dân (0: thấp nhất, 10: cao nhất): 1,67
    - Ổn định chính trị: 66,5

    Điều đáng lưu ý là các điểm số về tự do chính trị và ổn định chính trị có tính tỉ lệ nghịch. Theo biểu đồ trên, rõ ràng là điểm số về môi trường chính trị (95) đã kéo Việt Nam xuống thấp hơn vị trí so với các quốc gia có thứ hạng tương tự trên những lĩnh vực khác.

    Chính trị là cái mà nếu ta hiểu nó, ta sẽ lý giải được nguyên nhân của những hiện tượng xã hội xảy ra chung quanh ta. Do đó, nếu những ai đã xác định là mình không cần quan tâm đến chính trị thì đừng bao giờ tự hỏi tại sao nước ta nghèo "quài".

    Vậy chính trị theo định nghĩa ở từ điển là gì? Đó là tất cả những gì liên quan đến công việc cai quản Nhà nước, đến công việc quản lý có hiệu quả mọi công việc công cộng, đến việc bảo vệ lợi ích tối cao của dân tộc. Vậy thì, vì lẽ gì một công dân xứng với danh hiệu này, cho dù danh hiệu đó đã bị hạ thấp ít nhiều, và đó chính là trường hợp của kẻ đang muốn trở thành công dân ở xứ Đông Dương hay ở nước Nam lại có thể không quan tâm đến công việc của đất nước mình, nghĩa là quan tâm đến chính trị, cái chính trị như một nghệ thuật quản lý mọi công việc của đất nước sao cho tốt đẹp?

    Vì lẽ gì một người nước Nam biết lo lắng cho sự phồn thịnh và tương lai của tổ quốc mình, lại có thể không tìm hiểu xem tố quốc mình được cai quản như thế nào, lại không tự hỏi liệu các thể thức cai quản hành chính hay cai quản hiện nay có phù hợp với đất nước mình không, và nếu cần, thì phải tiến hành những cải cách, những cải tiến, những sửa đổi hoặc những cải tạo hữu ích hoặc cần thiết nào? Và nếu người nước Nam ấy phát hiện thấy có những lạm dụng, những sai sót hoặc những vi phạm, liệu người nước Nam ấy có thể tự buộc tội mình không tố cáo chúng ra?

    Tất cả những điều đó chính là chính trị, và đó không chỉ là quyền được làm mà còn là nghĩa vụ phải làm của người công dân.

    Và nếu, trong khi tranh luận về những vấn đề lợi ích chung này, công dân nước Nam kia chỉ duy nhất bị thúc đẩy bởi ước vọng được có ích cho đất nước và đồng bào mình, nếu như công dân ấy không bao giờ mất bình tĩnh, mất khả năng làm chủ hoàn toàn bản thân, mất cái trung lập về tinh thần hay tính “trung dung” thành thói quen trải qua nhiều thế kỷ văn hóa Khổng giáo, nếu như công dân ấy không đem vào đó bất kỳ định kiến nào, bất kỳ sự nóng nảy nào, và hơn thế nữa, nếu công dân ấy luôn luôn giữ mình trong phạm vi hợp pháp và tôn trọng trật tự, thì có cái chính phủ nào, dù có yếu bóng vía đến mấy, lại có thể coi hành vi và thái độ như thế của công dân kia là một tội ác?

    Ngược lại, một chính phủ quan tâm đến việc hoàn tất tốt nhiệm vụ của mình sẽ phải biết ơn những con người có thiện chí này, những người làm hết sức mình để soi tỏ cái niềm tin đó của chính phủ.

    Và trong hoàn cảnh này, các bạn lại không muốn người nước Nam làm chính trị hay sao? Như thế chẳng khác nào các bạn muốn họ thờ ơ với số phận của đất nước họ, đến tương lai con cháu họ, đến hạnh phúc gia đình họ, đến cuộc sống của chính họ!

    Chính các xã hội mị dân phương Tây đã truyền bá ra thế giới dạng chính trị này, một dạng chính trị khêu gợi và khai thác các đam mê của dân chúng, chia rẽ dân tộc thành các bè phái đối lập, khích họ chống lại nhau, khơi dậy các bản năng thấp hèn nhất của dân chúng để thỏa mãn các tham vọng của một thiểu số sẵn sàng làm tất cả. Dưới cái cớ kiếm tìm hạnh phúc cho nhân dân, người ta ru ngủ và lừa dối nhân dân bằng các ảo tưởng nguy hiểm hoặc giả trá. Với chiêu bài chính trị này, những kẻ tầm thường nhờ vào những con người tốt đẹp hơn họ để giành lấy chiến thắng, những người cuồng nhiệt nhất thì vùng vẫy và đứng ra trục lợi là láu cá nhất hạng hoặc là những kẻ ít biết hổ thẹn hơn cả thì đứng ra trục lợi.

    Bọn họ duy trì trong xã hội một tình trạng siêu kích động triền miên thuận lợi cho sự bùng nổ mọi loại hằn thù, oán hận, mọi loại tình cảm xấu vốn đang ngủ yên trong đám đông. Đó chính là chính trị “làm chiêu bài cho đủ điều ngu ngốc, cho mọi thứ tham vọng, và cho mọi chuyện lười nhác” như Alphonse Daudet đã nói. Chính vì thế nó trở thành “chất hòa tan cực mạnh ý thức con người”, trở thành yếu tố làm bại hoại tình cảm và phong tục. Cái thứ chính trị đó luôn luôn đi kèm với những cách thức thực thi ít nhiều được đem dùng phổ biến, bao gồm từ những lời dối trá ngu xuẩn nhất đến những dọa dẫm trơ trẽn nhất, từ các mưu mô xảo quyệt nhất đến hành động mua chuộc công nhiên nhất. Lợi ích chung, lợi ích của nhân dân, lòng ái quốc, sự hòa hợp xã hội, đó là những lời lẽ được dùng để biện hộ cho sự buông thả mọi dục vọng và mọi thói ích kỷ.

    Dạng chính trị này, vốn dĩ mọi người đều có thể tiếp cận được, tự nhiên làm nảy nở mọi sự tầm thường. “Thô bạo, bất công, gây hận thù, và to mồm”, nó làm những con người có giá trị tránh xa, nhưng lại phô ra những nét hấp dẫn đặc biệt cho đám người bất tài, mưu mẹo, tham vọng, ba hoa. Sở thích này bắt đầu lan truyền trong một số giới người Việt.

    Nhưng nếu đồng bào chúng ta được tiếp xúc sâu rộng với loại chính trị này, và dường như đó là quy luật để “tiến bộ” lên thì tôi mong muốn sự tiếp xúc để tiến bộ đó càng xảy ra muộn càng tốt.

    Kết luận phải rút ra từ sự so sánh như thế giữa hai dạng chính trị là rành rành rồi. Người Việt có thể và cần phải làm chính trị, nhưng đó là chính trị theo nghĩa thứ nhất đã đem ra phân tích: cái chính trị của lợi ích chung đòi hỏi một sự toàn tâm toàn ý cho việc công. Ngược lại, người Việt phải tránh cái chính trị có xu hướng mị dân, nó ve vãn nhân dân để lừa dối nhân dân, và bất chấp thực tế, khiến nhân dân lao vào các ảo tưởng nguy hiểm và không thể thực hiện được.

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B

    Trích :
    " Hiện nay, trên thế giới đã hình thành 4 cách hiểu khác nhau về chính trị:

    1) nghệ thuật của phép cai trị
    2) những công việc của chung
    3) sự thỏa hiệp và đồng thuận
    4) quyền lực và cách phân phối tài nguyên hay lợi ích (xem Andrew Heywood, Politics (third edition), Palgrave Macmillan, New York, 2007). "

    Tôi quan tâm chủ yếu đến điểm 2) "những công việc của chung" vì đây là phạm trù của xã hội dân sự

    Một số người cho rằng "chính trị là bẩn thỉu" bởi họ :

    1- đang sống trong một xã hội bất công và áp bức : có trình bày ý kiến, phản biện thì cũng như nước đổ đầu vịt. Và nếu vượt quá giới hạn thì sẽ bị chính quyền bắt bớ, bỏ tù vì tội chống CQ mà những tội này chỉ có ở những nước độc tài ví dụ lập đảng, làm báo riêng, ... !
    Hơn nữa quan chức cũng tham lam, bậy bạ, không trách nhiệm (Vinashin, Tô cựu chủ tịch, ...) thì dân thường cũng noi gương mà làm. Công lý bị phỉ báng thì vứt nó vào sọt rác cho lành (quyền bảo vệ bởi luật sư không tuyệt đối, ...)

    2- hoặc muốn những người khác không quan tâm đến chính trị. Đây mục đích của các chế độ độc tài để dễ cai trị bởi sẽ chỉ có một nhóm người có quyền lãnh đạo mà thôi

    3- hoặc chỉ hiểu đơn giản chính trị theo quan điểm tranh giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước

    4- Bội thực, bão hòa về chính trị : mấy trăm tờ báo, truyền thông, các hội đoàn của đảng CS ra rả hàng ngày kiến người ta cũng oải về chính trị. Cần phải dẹp bỏ "đảng hóa" trong các báo. Báo chí phải là của dân chứ không phải để tuyền truyền cho bất cứ đảng nào trừ báo chính thức của đảng đó

    Theo tôi dân trí ở VN thấp cho nên cả quan và dân đều kém hiểu biết .
    Một số người có tri thức, có bằng cấp, có chức quyền thì lại không có trách nhiệm khiến người dân bắt chước theo

    Ví dụ Vinashin thua lỗ ngân sách nhà nước to lớn như vậy và đã được báo Thanh Niên cảnh báo từ 2001 thế nhưng chính phủ vẫn không nghe. Không có một thành viên nào của chính phủ nhận trách nhiệm và từ chức !
    Các quan mà có dân trí kém và không có trách nhiệm thì làm sao dân trí của dân cao được !

    Cho nên những tiếng nói lẻ loi của các nhà dân chủ, các nhà quan tâm xã hội, môi trường ở VN và ở nước ngoài là một điều đáng trân trọng