Hoàng Linh Vương - Vùng biển Đông vẫn im lặng khó hiểu

  • Bởi Admin
    07/08/2010
    5 phản hồi

    Hoài Linh Vương

    Bài viết do tác giả gửi tới Dân Luận qua đường email. Xem chi tiết cách gửi bài lên Dân Luận ở đây: <a href="http://danluan.org/node/378">Hướng dẫn gửi bài</a>.

    Điều mà Trung Quốc lo ngại và muốn tránh hôm nay đã thành hiện thực. Sau một thời gian dài im lặng, trong hội nghị an ninh khu vực các nước ASIAN ngày 23/07/2010 tại Hà Nội, Ngoại trưởng Hoa Kỳ bà Hillary Rodham Clinton đã thẳng thừng bày tỏ quan điểm rằng việc duy trì tự do thông thương trên vùng biển quốc tế ở Biển Đông là thuộc lợi ích quốc gia của các nước trong đó có Hoa Kỳ.

    Trong đối thoại Shangri-La ở Singapore, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ ông Robert Gates cũng đồng thanh tuyên bố: "Biển Đông là khu vực quan ngại ngày càng gia tăng. Vùng biển này không chỉ quan trọng đối với những nước tiếp giáp với nó, mà còn là mối quan ngại đối với tất cả các quốc gia có lợi ích kinh tế và an ninh ở Á Châu".

    hillary_clinton.jpg
    Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ bà Hillary Rodham Clinton (ngồi) đang chuẩn bị ký Hiệp ước Hữu nghị và Hợp tác (ARF) trước giờ bế mạc Hội nghị ASEAN lần thứ 17 ở Hà Nội, ngày 23/07/2010. (Nguồn: Reuters)

    Trung Quốc từ lâu đã khoanh vùng biển này thành vùng (được gọi là) lưỡi bò, bao trùm dọc theo bờ biển của Việt Nam, qua bờ biển của Philippin, kéo tận xuống Malaysia và gẩn đến Indonesia và tuyên bố vùng biển này thuộc chủ quyền của họ. Như vậy một cách công khai, Trung Quốc đã xâm phạm phần lớn hải phận quốc tế trong vùng, đồng thời lấn chiếm chủ quyền biển đảo của nhiều nước có thềm lục địa tiếp giáp. Việt Nam, bị Trung Quốc chiếm dụng, gần như mất hoàn toàn chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    Vùng biển rộng lớn này sở dĩ có tầm mức quan trọng vì:

    1) Khả năng có nguồn tài nguyên với những túi dầu rất lớn,

    2) Là tuyến đường biển có lưu lượng hàng hải trên 50% của cả thế giới, nối Châu Á với Châu Âu, Trung Đông, và Châu Phi.

    Riêng đối với Trung Quốc, trong ý đồ trở thành cường quốc số một, vùng biển này còn có một tầm quan trọng đặc biệt, đó là đầu tuyến để phong toả phía nam bán cầu.

    Trong khi Hoa Kỳ cho rằng muốn bảo vệ quyền tự do đi lại vì lợi ích quốc gia trong hải phận quốc tế ở đây thì ngược lại Trung Quốc tỏ ra giận dữ vì cho rằng xâm phạm vào vùng biển này là xâm phạm vào vùng lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.

    Hoa Kỳ cũng tỏ ra muốn hỗ trợ giải quyết tranh chấp biển đảo và lãnh hải theo Công ước của Liên Hợp Quốc, nhưng Trung Quốc thì vẫn tuyên bố là chủ quyền vùng biển này và những quần đảo trong đó có Hoàng Sa Trường Sa theo kiểu của riêng mình, họ còn cho rằng Hoa Kỳ đang can thiệp vào nội bộ các quốc gia khác. Trung Quốc đồng thời cáo buộc Hoa Kỳ đang cấu kết với nhiều nước trong vùng để gây thù địch (?) với Trung Quốc, trong khi Hoa Kỳ đặt trọng tâm hãy tách rời vấn đề vùng biển quốc tế và vấn đề chủ quyền biển đảo.

    Tuy nhiên nhiều tác động cho thấy Hoa Kỳ vừa thay đổi thái độ với Trung Quốc từ mềm dẻo trở thành cứng rắn không phải chỉ riêng vì lợi ích quốc gia, mà còn vì động thái bành trướng của Trung Quốc đã đi vào giai đoạn đe dọa toàn cầu. Hoa Kỳ cũng đã (tương đối) rảnh tay ở Trung Đông để tập trung vào an ninh và nền hòa bình ở Á Châu và Thái Bình Dương.

    Nhiều dấu chỉ cho thấy Hoa Kỳ nhìn nhận Việt Nam là quốc gia có tầm quan trọng trong chiến lược đối đầu với Trung Quốc. Ngoại trưởng Hoa Kỳ bà Clinton biểu hiện rõ ràng mong muốn Việt Nam cùng cộng tác trong phương án kết hợp ngăn chận, bà đã bắn tiếng chung ở hội nghị: “Hoa Kỳ cam kết làm việc với các bạn để đem lại hòa bình, thịnh vượng, an ninh và cơ hội nhiều hơn cho tất cả mọi người dân ở khu vực Á châu – Thái Bình Dương. Để làm được điều đó, chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn. Chúng tôi mong được làm việc với các bạn”.

    Sau lời tuyến bố của Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ bà Clinton, Trung Quốc càng lên giọng cho rằng có chủ quyền“ không thể tranh cãi” đối với toàn bộ Biển Đông, nhưng lại có thái độ tỏ ra „tử tế“ hơn khi nói rằng vẫn „cho phép“ những quốc gia khác được tự do thông thương qua vùng biển và trên vùng không gian. Trạng thái biến đổi „cứng - mềm“ này có ý nghĩa gì?

    Trung Quốc cũng đang dùng chiêu bài „chỉ muốn giải quyết tranh chấp song phương với từng quốc gia“ trong vùng Biển Đông. Nhưng ai cũng hiểu rõ rằng đây chỉ là sự dụ dỗ nhằm lẩn tránh áp lực của „sức mạnh liên minh“. Mưu đồ làm chủ thế giới của của Trung Quốc với sự xâm lấn chủ quyền của các nước khác đã vào thời điểm nghiêm trọng và nỗ lực ngăn chận đang được quốc tế hoá.

    Việt Nam hoàn toàn bị động trong sự việc tranh chấp chủ quyền biển đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hai quần đảo này của Việt Nam đã bị Trung Quốc chủ động xâm chiếm. Kể từ đó, sau phản ứng yếu ớt Việt Nam đã im lặng và tỏ ra bất lực gần như đến độ chấp nhận hoàn cảnh này. Qua khẩu hiệu “bốn tốt“ và „mười sáu chữ vàng“, Việt Nam lại còn tỏ ra thân thiện với Trung Quốc một cách đáng ngờ vực. Người dân Việt Nam đã bị Nhà nước trấn áp khi lên tiếng phản đối, cần thiết thì họ phải lén lút bày tỏ. Ai cũng biết rằng nhà nước Việt Nam đang núp dưới bóng Trung Quốc để tiến tiệm quyền lực lãnh đạo đất nước.

    Rõ ràng Nhà nước Việt Nam đã vì quyền lợi của Tổ chức (đảng Cộng Sản Việt Nam) mà quên đi quyền lợi của Tổ quốc. Trên bình diện quốc gia đó là một trọng tội của một nhà nước.

    Hình ảnh ngư dân bị lính Trung Quốc uy hiếp ngoài Biển Đông (Nguồn: Onthenet)

    Mặt khác, sự ám ảnh của quá khứ chiến tranh làm cho cái nhìn của Nhà nước Việt Nam về Hoa Kỳ và các nước đồng minh -trong đó có liên hiệp Châu Âu- vẫn còn trong sự nghi hoặc và đố kỵ. Tuy nhiên để bảo vệ chủ quyền của đất nước -mà kẻ xâm lăng lại là Trung Quốc- thì VN còn có con đường nào?

    Dư luận Hoa Kỳ và các nước Á Châu cho rằng Việt Nam và Hoa Kỳ trong hội nghị đã vén màn lên án Trung Quốc bành trướng trong đó có phần bày tỏ quan ngại đối với việc hải quân Trung Quốc ngày càng trở nên hung hãn, uy hiếp tầu đánh cá và bắt bớ giam cầm ngư đoàn của những quốc gia khác trong vùng, trong đó có nhiều trường hợp là ngư dân Việt Nam.

    Lời tuyên bố dõng dạc của Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ bà Clinton phản đối sự xâm lược của Trung Quốc đang làm phấn chấn các nước bị ảnh hưởng và nhiều quốc gia đang lên tiếng ủng hộ. Nhưng riêng ở Việt Nam, cho đến hôm nay vẫn chưa có quan chức tầm cỡ nào (dám?) công khai quan điểm của mình. Giới quan sát linh cảm một sự ngấm ngầm khó hiểu trong nội bộ cấp lãnh đạo của Nhà nước. Tuy nhiên điều này cũng có thể hiểu được nếu vì an ninh và bí mật quốc phòng.

    Nhưng giới truyền thông trong nước cũng hoàn toàn im lặng hẳn là một sự thể quá đỗi bất cập. Kinh nghiệm từ vụ „Đường sắt Cao tốc“ -thông qua những bài viết từ các chuyên gia, bình luận gia- đã chứng tỏ tác dụng ưu việt của sự công khai thông tin trong dư luận. Diễn đàn báo giới với thông tin đa chiều đã hướng dẫn vấn đề đến phương án giải quyết có thể đạt được „lợi ích quốc gia“ (theo lối nói của Hoa Kỳ) hoặc „lợi ích cốt lõi“ (theo lối nói của Trung Quốc) đúng và hiệu qủa nhất.

    Tuy nhiên ở Việt Nam, Vùng Biển Đông vẫn im lặng khó hiểu.

    Việt Nam đang đứng trước „ngã ba lịch sử“. Để giành lại chủ quyền biển đảo, Việt Nam nên công khai đặt câu hỏi theo hướng khách quan và tự tin là: „chọn Hoa Kỳ hay chọn Trung Quốc là đồng minh“ thay vì theo lối đi đằng sau: „theo Mỹ hay theo Tầu“.

    Đây có thể là một „cơ hội“! Mà cũng có thể là một „đại nạn“! Một tình huống nếu sáng suốt, Việt Nam sẽ từ đây có thể trở thành một nước cường thịnh như Nhật, hay Singapore, hoặc Nam Hàn… ngày nay. Hoặc cũng có thể rồi sẽ từ đây mà trở thành một „Bắc Hàn anh em“… cũng không chừng. Dễ lắm!

    Hoàng Linh Vương

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Tôi xin có đề nghị với Dân Luận đưa lên trang nhứt một mục Thăm Dò Ý Kiến Bạn Đọc về một tình huống giả định:

    "Theo ý bạn Việt Nam nên chọn quốc gia nào làm đồng minh chiến lược trong bối cảnh hiện nay:

    1. Trung Quốc
    2. Hoa Kỳ
    3. Không nên chọn đồng minh nào cả."

    Thanks Dân Luận.

    Trong tương quan Biển Đông đã bị đặt vào thế phải tranh chấp, Việt Nam lại không có đồng minh cơ hữu lẫn đồng minh thể chế, khi mà đồng minh lớn nhất về chính trị lẫn văn hóa chính là chủ thể muốn tước đoạt biển đảo. Việt Nam cũng hầu như không có được sự hậu thuẫn của công luận thế giới trong vấn đề này và đó cũng là một phần hậu quả từ việc thiếu vắng tương tác đồng minh.

    Chần chừ, với Việt Nam lúc này đồng nghĩa với việc tiếp tục đẩy mình vào cảnh thân cô thế cô!

    Tổ quốc cấp thiết đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam phải lựa chọn giữa hai con đường: Tìm đồng minh cho dân tộc hay là giữ “đồng chí” cho Đảng. Thật ra thì bọn bành trướng Bắc Kinh đâu có xem Đảng Cộng sản Việt Nam là đồng chí. Cách hành xử trịch thượng của họ đối với ta giống như minh chủ đối với chư hầu! Nếu không mau chóng trả lời dứt khoát câu hỏi trên, Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ càng ngày càng bị mất niềm tin của dân tộc và càng lâm vào thế kẹt.

    Tôi nghĩ nếu lúc này lấy ý kiến người dân nên chọn Hoa kỳ hay Trung quốc là bạn đồng minh thì khoảng 2/3 số người dân sẽ chọn Hoa kỳ.
    Trước dã tâm bành trướng cướp giật và các hành động thâm hiểm bạo tàn của TQ, người dân việt nam thực sự căm ghét bọn chúng.

    Có lẽ chỉ có một số lãnh đạo đảng cơ hội và dốt nát thì muốn dựa vào TQ để kéo dài ngày tàn...

    "chọn Hoa Kỳ hay chọn Trung Quốc là đồng minh" ?

    Nếu chọn TQ là đồng minh thì chắc chắn HS và TS mất vĩnh viễn. Nguy cơ bị lệ thuộc hoàn toàn về chính trị, kinh tế là không thể tránh khỏi. Nhân quyền bị trấn áp hơn nữa. Nhưng bù lại đảng CSVN sẽ có tuổi thọ dài cả trăm năm nữa cùng với tuổi thọ của đảng CS TQ

    Nếu chọn Hoa Kỳ là đồng minh thì cuộc chiến chống Hoa Kỳ cách đây 35 năm sẽ trở thành ... !! Đảng CSVN cũng vẫn thọ vì Hoa Kỳ cần một đồng minh ổn định trước tiên và nhân quyền sẽ đến sau. HS khó lấy lại nhưng TS có thể vẫn giữ được. Nhân quyền phần nào được tôn trọng hơn. Kinh tế có thể bị lệ thuộc Hoa Kỳ nhưng công bằng hơn

    Tuy Hoa Kỳ và châu Âu đang đi xuống về kinh tế nhưng tôi nghĩ là đông minh của Hoa Kỳ và châu Âu, xã hội VN sẽ công bằng và văn minh hơn

    1) http://www.smh.com.au/opinion/politics/full-steam-ahead-for-chinas-territorial-ambitions-20100712-107sp.html

    Full steam ahead for China's territorial ambitions

    In a famous maxim, China's late leader Deng Xiaoping urged his countrymen to "hide your brightness, bide your time". That was more than 20 years ago. It now seems China's leaders have finished biding their time.

    In an assertive redefinition of its place in the world, China has put the South China Sea into its "core national interest" category of non-negotiable territorial claims - in the same league as Taiwan and Tibet. China has drawn a red line down the map of Asia and defies anyone to cross it.

    It brings China into direct conflict with the claims of five neighbours, and challenges the US Navy's dominance of the waters. One-third of all commercial shipping in the world passes through the waters now claimed exclusively by China, the sea bounded by Taiwan in the north, Vietnam in the west, the Philippines in the east and Malaysia and Brunei in the south.

    It contains oil and gas fields; some Chinese analysts have dubbed it "Asia's Persian Gulf" for its potential oil wealth and its fractiousness. It is particularly inflammatory because China's government is repudiating its non-binding 2002 agreement with its South-East Asian neighbours to solve territorial disputes through peaceful negotiation.

    It's a crisis, but a quiet one. That's mainly because the affronted countries are reacting with wary restraint towards their burgeoning neighbour. Vietnam has pointedly demanded China observe the agreement, but the others have been almost inaudible.

    And the US?

    The US Assistant Secretary of State for East Asia and the Pacific, Kurt Campbell, told the Herald: "I think the US and China have a flourishing state-to-state dialogue on a host of issues. In that larger context there will invariably be issues on which the US and China will have differences and we understand that those differences will extend not just to issues of rights of Taiwan or issues such as Tibet, but will also extend to issues like the South China Sea.

    "We have sought to work closely to establish a dialogue, not just with China but with our friends in South-East Asia, to ensure that we fully support the 2002 process between China and South-East Asian states to deal with any outstanding issues through diplomacy.''

    In other words, the US also wants China to revert to the status quo ante, to negotiate rather than to stake a unilateral claim. As usual, the Association of South-East Asian Nations is useless in the face of trouble. It once again falls to the US to seek a solution.

    The ASEAN Regional Forum, which adds China, the US, Australia and a range of others, is due to meet in Hanoi on July 23. This is bound to be a hot topic.

    Why is China doing this? Because it needs to, according to one of its top naval officials. Rear-Admiral Zhang Huachen, deputy commander of the East Sea Fleet, told The Straits Times: "With the expansion of the country's economic interests, the navy wants to better protect the country's transportation routes and the safety of our major sea lanes."

    Walter Russell Mead, of the Council on Foreign Relations, is unconvinced: "It's sterile in terms of China's trade ambitions; what commerce does it protect? China needs the flow of energy and raw materials from all over the world."

    China is doing it because it can, according to a retired general, Xu Guangyu. "China's long absence from its exclusive economic waters over the past decades was an abnormal historical accident and now it is just advancing to normal operations," he told the South China Morning Post. "We kept silent about territory disputes with our neighbours in the past because our navy was incapable of defending our economic zones, but now the navy is able to carry out its task."

    China now thinks it can get away with it, according to Wang Hanling, an expert in maritime affairs at the Chinese Academy of Social Sciences: "Actually, such disputes have existed since oil and other oceanic resources were discovered under the Diaoyu Islands [which Japan claims under the Japanese name Senkaku Islands] and the Spratlys and Paracels in the South and East China seas in the 1970s.''

    There was a suggestion the South-East Asian states could form a common front against China, a prospect "which once concerned Beijing", said Wang, but which it has now dismissed after three decades of inaction. "We found our neighbours had territorial-water disputes to wrangle over and national interests to defend, which makes it very difficult for them to build a unified front against China. Even if they succeed in joining together, they are still not strong enough to defeat China."

    It is one of several moves this year by Beijing to expand its naval dominion. First, it has declared a newly expansive naval doctrine. Until now, its zone of operations was limited to the so-called First Island Chain, stretching from Japan to the Philippines. But Beijing now proclaims "far-sea defence" reaching to the Second Island Chain, a zone stretching all the way to Guam, Indonesia and Australia.

    Second, it has waged more aggressive patrols and naval exercises to give operational meaning to the new doctrine. In April, for instance, a 10-ship fleet sailed beyond the First Island Chain, an exercise of unprecedented scale for China. Third, it continues apace to build capability, including an underground submarine base on Hainan Island, and an aircraft carrier battle group, due to be deployed in the next few years.

    The head of the US Pacific Command, Admiral Robert Willard, said in April: "Of particular concern is that elements of China's military modernisation appear designed to challenge our freedom of action in the region."

    With its economy thriving and its capabilities growing, Beijing is no longer biding its time but acting to assert itself.

    Peter Hartcher is international editor.

    2) http://vitinfo.com.vn/MMuctin/Quocte/LA79966/default.html

    Báo chí nước ngoài: Trung Quốc đang đẩy mạnh quá trình mở rộng lãnh thổ
    VIT - Trong bài phân tích mang tựa đề “Full steam ahead for China’s territorial ambitions”, Peter Hartcher, biên tập viên quốc tế của nhật báo Úc Sydney Morning Herald phân tích các yếu tố thúc đẩy tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc, đồng thời nêu bật thái độ coi thường phản ứng của các nước Đông Nam Á của nước này trong thời gian gần đây.
    Bài báo mở đầu bằng cách trích dẫn một câu châm ngôn nổi tiếng của cố lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình kêu gọi đồng hương của mình "che giấu vẻ hào nhoáng để chờ thời". Đó là cách đây hơn 20 năm. Giờ đây, dường như giới lãnh đạo Trung Quốc đã hoàn tất việc chờ thời. Tuy nhiên nếu Peter Hartcher đi lùi xa hơn một ít về quá khứ, Hartcher thể không nhắc đến bản chất của sự kiện và đó là Trung Quốc luôn có những cuộc chiến tranh xung đột biên giới với tất cả các nước láng giềng như Ấn Độ, Liên Xô,... và không ngoại trừ cả với Việt Nam.

    Nguyên nhân khiến Trung Quốc gây ra các cuộc chiến tranh biên giới không đơn giản chỉ là sự bùng phát về sức mạnh, mà nhiều khi là do sự yếu kém trong việc quản lý nhà nước, thiếu hụt triết lý về sự công bằng xã hội. Giới lãnh đạo Trung Quốc thường cho rằng bằng việc tạo ra các cuộc chiến tranh biên giới, một mặt giúp thanh lọc các thế lực chống đối nội tại, một mặt tạo ra sự kích động "tinh thần" đối với hơn một tỷ dân chúng để người dân quên đi những ngang trái trong lòng xã hội Trung Quốc.

    Sau đây là nội dung bài viết của Peter Hartcher.

    Với chủ trương định nghĩa lại một cách quyết đoán vị trí của mình trên thế giới, Trung Quốc đã đặt biển Biển Đông vào diện "quyền lợi quốc gia thiết yếu", tức là nơi mà không ai khác có thể đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ - tương tự như Đài Loan và Tây Tạng. Trung Quốc đã vạch một đường màu đỏ trên bản đồ châu Á và thách thức bất cứ ai vượt qua. Điều này đã đẩy Trung Quốc vào thế xung đột trực tiếp với các đòi hỏi của năm nước láng giềng, và thách thức vai trò thống trị của Hải quân Mỹ trên vùng biển.

    Đây là một cuộc khủng hoảng, nhưng là một cuộc khủng hoảng thầm lặng. Lý do chủ yếu là vì các nước bị đụng chạm đang phản ứng một cách dè dặt đầy lo âu trước người láng giềng đang vươn lên của họ.

    Còn Hoa Kỳ thì sao? Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách Đông Á và Thái Bình Dương, Kurt Campbell, đã nói với nhật báo Úc Herald: "Tôi nghĩ rằng Mỹ và Trung Quốc có một cuộc đối thoại phong phú ở cấp nhà nước trên một loạt vấn đề. Trong bối cảnh bao quát đó, luôn luôn có các vấn đề mà Mỹ và Trung Quốc bất đồng với nhau, và chúng tôi hiểu rằng những khác biệt đó liên quan không chỉ đến vấn đề quyền của Đài Loan hoặc các vấn đề như Tây Tạng, nhưng cũng liên quan đến các vấn đề như biển Biển Đông.

    "Chúng tôi (Hoa Kỳ) đã tìm cách hợp tác chặt chẽ để thiết lập một cuộc đối thoại, không chỉ với Trung Quốc mà với cả những bạn bè của chúng tôi ở Đông Nam Á. Chúng tôi khẳng định rằng chúng tôi hoàn toàn ủng hộ tiến trình được thỏa thuận vào năm 2002 giữa Trung Quốc và các quốc gia Đông Nam Á nhằm giải quyết mọi vấn đề nổi cộm thông qua ngoại giao.

    Bên cạnh đó, Diễn đàn an ninh khu vực ASEAN (ARF), có thêm Trung Quốc, Mỹ, Úc và một loạt các nước khác, họp lại tại Hà Nội ngày 23 tháng bảy. Biển Đông là một chủ đề nóng.

    Tại sao Trung Quốc nhòm ngó Biển Đông? Bởi vì đó là điều cần phải làm, theo như lời một quan chức hàng đầu của hải quân Trung Quốc. Chuẩn Đô đốc ZhangHuaChen, Phó Tư lệnh Đông Hải Hạm đội, đã nói với nhật báo Singapore The Straits Times: "Với việc mở rộng quyền lợi kinh tế của Trung Quốc, lực lượng hải quân muốn bảo vệ tốt hơn các tuyến giao thông vận tải, và đảm bảo an toàn cho các tuyến hàng hải chủ chốt của mình."

    Walter Russell Mead, chuyên gia thuộc Hội đồng Đối ngoại (Council on Foreign Relations) không tán đồng : "Giải thích này rất nghèo nàn nếu xét đến những tham vọng thương mại của Trung Quốc; họ bảo vệ loại thương mại nào? Trung Quốc đang cần đến nguồn năng lượng và nguyên liệu từ khắp nơi trên thế giới."

    Trung Quốc đẩy mạnh tham vọng ở Biển Đông vì đã có khả năng làm việc này, theo XuGuangWu, một viên tướng Trung Quốc đã về hưu. Ông nói với nhật báo Hồng Kông South China Morning Post: "Sự vắng mặt lâu dài của Trung Quốc tại vùng biển đặc quyền kinh tế trong các thập kỷ qua là một điều bất thường trong lịch sử, và bây giờ mới bắt đầu trở lại hoạt động bình thường. Sở dĩ chúng tôi lặng yên trong việc tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng trong quá khứ, đó là vì hải quân của chúng tôi chưa đủ sức bảo vệ các khu kinh tế của mình, nhưng bây giờ thì hải quân đã có khả năng thực hiện nhiệm vụ."

    Vào lúc này, Trung Quốc nghĩ rằng họ có thể điềm nhiên thúc đẩy tham vọng lãnh thổ mà vẫn vô sự. Theo WangHanLing, một chuyên gia về các vấn đề hàng hải tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc "Trên thực tế, tranh chấp đã nẩy sinh từ khi dầu mỏ và các nguồn tài nguyên đại dương khác được phát hiện dưới quần đảo Điếu Ngư (mà Nhật Bản tuyên bố chủ quyền dưới tên gọi Senkaku) ở vùng biển Hoa Đông, và quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở khu vực biển Biển Đông trong thập niên 1970.

    Vào thời đó, đã từng có suy nghĩ là các quốc gia Đông Nam Á có thể hình thành một mặt trận chung chống lại Trung Quốc, một khả năng “từng làm Bắc Kinh lo ngại", theo lời ông Wang, nhưng mối quan ngại này ngày nay đã tan biến sau ba thập kỷ bất động từ phía các nước Đông Nam Á. "Chúng tôi thấy rằng bản thân các nước láng giềng còn tranh chấp lãnh thổ với nhau, và có lợi ích quốc gia để bảo vệ, cho nên khó mà xây dựng một mặt trận thống nhất chống lại Trung Quốc. Ngay cả khi họ thành công trong việc liên kết với nhau, thì họ vẫn không đủ mạnh để đánh bại Trung Quốc ".

    Xác định Biển Đông là vùng quyền lợi quốc gia thiết thân là một trong nhiều động thái Bắc Kinh tiến hành trong năm nay để mở rộng phạm vi thống trị của Hải quân Trung Quốc. Đầu tiên, họ đã loan báo một chủ thuyết hải quân mới mang tính bành trướng. Cho đến nay, khu vực hoạt động của Hải quân Trung Quốc được giới hạn ở cái gọi là Chuỗi đảo thứ nhất, trải dài từ Nhật Bản đến Philippines. Nhưng bây giờ Bắc Kinh tuyên bố chính sách “phòng ngự viễn dương”, vươn tới Chuỗi đảo thứ hai, một khu vực trải dài và vươn ra mọi hưóng xuống đến tận đảo Guam, Indonesia và Úc.

    Kế đến, Trung Quốc đã tung ra những chiến dịch tuần tra hung hãn hơn và những cuộc tập trận hải quân để bổ sung hiệu năng tác chiến cho học thuyết mới. Trong tháng tư 2010 chằng hạn, một hạm đội gồm 10 chiếc tàu đã vượt qua Chuỗi đảo thứ nhất, một cuộc diễn tập có quy mô chưa từng thấy đối với Trung Quốc.

    Động thái thứ ba là Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh việc tăng cường năng lực cho hải quân, trong đó việc xây dựng một căn cứ tàu ngầm dưới mặt đất trên đảo Hải Nam, và một hàng không mẫu hạm chiến đấu, dự trù triển khai trong vài năm tới.

    Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ, Đô đốc Robert Willard, cho biết trong tháng tư: "Đặc biệt đáng quan ngại là các yếu tố hiện đại hóa quân sự đó của Trung Quốc lại có dấu hiệu là nhằm thách thức quyền tự do hành động của chúng ta trong khu vực."

    Hãy nhìn cung cách hớn hở, cầu cạnh, khùm núm, ngờ nghệch của TBT NĐM ta đủ thấy sự tham lam quyền lực, sự thấp kém về tầm tư duy trí tuệ, sự dối trá và khiếp nhược của ban lãnh đạo ĐCS VN.

    Họ sẵn sàng bán rẻ quyền lợi dân tộc để được giữ quyền độc tài đảng trị.

    Biển Đông là áo giáp, là cửa ngõ, là nguồn lực của đất nước mà cha ông để lại.

    Bất kể kẻ nào manh tâm làm tổn hại, làm vẩn đục, làm mất mát... chủ quyền Biển Đông đều phải bị nhân dân trừng trị đích đáng !

    Hãy nhìn sự trừng trị của nhân dân với những "vua, tôi" bán nước trong lịch sử để tự quay đầu trở về với dân tộc !

    Tôi căm phẫn về sự cúi đầu câm lặng lí nhí của Đảng cs VN trước những hành động tàn ác cướp giật đất đai biển đảo, bắn giết dân thường của bọn bành trướng Trung Quốc !