Nguyễn Xuân Diện - Tường thuật Đại hội VIII Hội Nhà Văn Việt Nam

  • Bởi Admin
    04/08/2010
    2 phản hồi

    Nguyễn Xuân Diện

    459852_3452793_n.jpg

    Ông Phùng Hữu Phú, Phó ban Tuyên giáo TW phát biểu tại Hội nghị. Ảnh Trần Nhương.

    Chiều nay, Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức Hội nghị riêng của các nhà văn là đảng viên, tại Hội trường lớn Học viện Nguyễn Ái Quốc, đường Nguyễn Phong Sắc, quận Cầu Giấy, Thủ đô Hà Nội.

    14 giờ 10 phút, Đại hội Hội Nhà văn bắt đầu khai mạc. Trên đài cao là ông Phùng Hữu Phú, Phó ban Tuyên giáo phát biểu. Chủ tịch đoàn gồm có các vị: Hữu Thỉnh, Nguyễn Trí Huân, Lê Văn Thảo. Ông Phú nói TƯ thành Lập Ban chỉ đạo để hỗ trợ các hội chứ không can thiệp vào Đại hội của các Hội.

    Ông Phú nói ông rất tâm đắc với Báo cáo chính trị là vì phẩm giá con người vì sự cường thịnh của đất nước. Ông cố gắng đọc báo Văn nghệ và các báo khác và đã thấy nhiều ý kiến tâm huyết đóng góp xây dựng Hội. Đại hội này sẽ với tinh thần Dân chủ, dân chủ không xuôi chiều, có tranh luận nhưng trên tinh thần xây dựng.

    Với 60% đảng viên của các nhà văn VN, chúng ta hãy cùng nhau xây dựng Hội, tiến hành một đại hội Dân chủ. Hôm nay tôi xin chúc mừng các nhà văn đảng viên. Với tinh thần là người cầm bút và được phân công tôi xin chúc các đồng chí mạnh khỏe và trân trọng cảm ơn..

    Sau đó, Nhà thơ Hữu Thỉnh đáp lời ông Phú và trình bày nhưng khó khăn mà BTC đã khắc phục. Các hội bạn mở đại hội được cấp 1,5 tỉ thì hội ta gần gấp đôi. Nhân dân cho các nhà văn hơi nhiều mà các nhà văn chưa có nhiều đóng góp mấy. Vì không có hội trường nên phải làm tại hội trường học viện hành chính chính trị quốc gia Hồ Chí Minh có nhiều khó khăn cho các đại biểu. Nhưng hội trường đàng hoàng, tươi đẹp, an toàn.

    Ông cũng xin ý kiến Đại hội về Đoàn Chủ tịch Đại hội phải là người hiểu Hội và có năng lực điều hành. Dự kiến Chủ tịch đoàn gồm BCH cũ và các đại biểu lãnh đạo các khu vực và 1 đảng viên lão thành. Và ông cũng khẳng định rõ, đây không phải là hình ảnh BCH mới.

    Tiếp theo, Ông Hữu Thỉnh nêu ý kiến về việc đề cử, ứng cử và bầu cử. Ông nói, sau 20 năm mới lại có ĐH toàn thể. Xin các đảng viên hãy nâng cao vai trò lãnh đạo để ĐH thành công. Nhân dân công luận xã hội đang trông đợi ở các nhà văn. Chúng ta hãy có một ĐH xứng tầm. Tôi đề nghị: Diễn đàn ĐH là Văn hóa - Đổi mới, là tâm huyết đổi mới toàn diên, Ngày mai vào ĐH nội bộ, những vấn đề quan trọng được quyết định.

    Tiếp theo là phát biểu của Nhà văn Nguyễn Trí Huân khẳng định ĐH chính là một diễn đàn mang tính học thuật cao. Ông cũng cho biết có 626 đảng viên trên 922. tham gia ĐH.

    Phần tham luận, Nhà thơ Định Hải nói: Tôi hết sức xúc động đứng lên diễn đàn này. Tôi đã được dự 8 kì ĐH. Rất sung sướng. Tôi biết ơn lắm. Mặc dù BCH cũng nhiều khuyết/nhược điểm. Tôi thấy Hội ta kết nạp nhiều người già quá! Tôi đề nghị kết nạp ngay Trang Hạ, Lê Thiếu Nhơn, Lê Anh Hoài, Văn Cầm Hải, Phạm Xuân Nguyên. Đại hội phải bầu ra Ban kiểm tra độc lập với BCH. BCH số lượng 25 người, nên có số lượng ấy...Nhà thơ Định Hải phát biểu lạc đề nhiều ý nên được "vỗ tay " nhiều lần.

    Nhà thơ Lê Duy Phương lên tiếng đề nghị bài tham luận của Ngô Minh rất hay, phải được đọc ở ĐH chính thức...

    Nhà văn Triệu Xuân giận dữ vì nhà văn mà chỉ cãi nhau về bầu bán mà không biết ngoài kia nhân dân đói rách...Nhà văn hãy lo cho Nhân Dân, Đất Nước!

    Nhà thơ Dương Thuấn nói: Các nhà văn già vẫn nhìn nhà văn trẻ trên 50 tuổi như một lũ trẻ con. Ông kêu gọi: Hãy thay đổi.

    Nhà văn Tô Nhuận Vĩ: Nên theo chỉ thị 45 mới tinh. Các đồng chí nhiều tuổi chỉ tham gia ít thôi.

    Nhà văn Nguyễn Trần Thiết: Tôi 15 năm nay mới được dự đại hội. Họ chỉ bầu cho cánh của họ.

    Nhà văn Đào Thái Tôn: Tôi bị bịt miệng, cứ đụng đến Mai Quốc Liên là không đăng. Tôi tha thiết BKT độc lập. Tôi là nạn nhân!

    Nhà văn Trần Kỳ Trung đăng đàn: Sao lại để toàn người già nói ...

    Chiều nay có 10 ý kiến phát biểu. Hội trường nóng ran. Nhiều lần hội trường vỗ tay không dứt không phải vì hưởng ứng mà là muốn mời diễn giả xuống...

    Nhà thơ Hữu Thỉnh kết luận ngày làm việc, nói: Chiều nay không khí sôi nổi, trách nhiệm. Ai cũng mong ĐH thành công đáp ứng mong mỏi của nhân dân. Chúng ta muốn có 1 BCH đủ mạnh gánh vác trọng trách, chúng ta cùng mong muốn tính văn hóa hội nghị thẳng thắn, đoàn kết...

    Bạt ngàn hội trường là những mái đầu bạc như một trời mây trắng. Hội Nhà văn quá già nua, khiến ai cũng cảm thấy chạnh niềm cảm xúc! Hội trường rộng, nhưng khá nóng. Micro rất kém nên lời phát biểu câu được câu chăng.

    Tường thuật trực tiếp từ Hội trường.

    Hết!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    "Bạt ngàn hội trường là những mái đầu bạc như một trời mây trắng. Hội Nhà văn quá già nua, khiến ai cũng cảm thấy chạnh niềm cảm xúc! Hội trường rộng, nhưng khá nóng. Micro rất kém nên lời phát biểu câu được câu chăng."

    Cám ơn cụ đồ Xuân Diện đã nhận xét chính xác cả nghiã bóng lẫn nghiã đen về ĐH VIII Hội NV vừa khai mạc với màn rất thiếu "đoàn kết" (đảng viên họp riêng) như vậy!

    Cũng phải thôi nơi họp là nơi "đàng hoàng, tươi đẹp, an toàn" Như nhời Chủ tịch Thỉnh khoe khoang thì "mây trắng" kéo về chật kín cửa ngõ Xứ Đoài (nơi họp ĐH VIII) thì hợp lý qúa rồi!

    Chỉ buồn "Micro rất kém nên lời phát biểu câu được câu chăng"??? Như vậy chứng tỏ cái đám mi cờ rô này này cũng mang tính "định hướng..." rồi còn gì? he he... anh nào phát biểu nâng bi hợp nhĩ các quan "định hướng..." thì loa phát OK, ngược lại anh nào phát ngôn có khó nghe thì rè, ù, nghẹt là lẽ đương nhiên, khỏi phải bàn ...

    Chắc biết trước chuyện dở khóc cười đó mà nữ sỹ Võ Thị Hảo đã lên Sa Pa (có lẽ chẳng đơn giản chỉ là đi nghỉ mát?)

    Nhân nhắc đến Võ Thị Hảo, bên nhà tôi cũng vừa tham gia một entry có tính chào mừng ĐH VIII HNV với tiêu đề "Làm sao tránh khỏi… là phường “giá áo túi cơm”?" vốn do nữ nhà văn này vừa phát trên BVN mà tôi đọc được. Vậy nếu được cụ đồ Xuân Diện chiếu cố ghé thăm và cho ý kiến thì Gocomay tôi rất lấy làm vui!

    Đường links của bài này có ở đây: http://vn.360plus.yahoo.com/vanph_vanpham/article?mid=4479

    Quê Choa - Nhà văn nhà veo

    Kì này mình ra Hà Nội gần nửa tháng, ra để giải quyết việc nhà, kì thực không nghĩ gì đến Đại hội nhà văn. Từ lâu rồi mình không quan tâm đến các đại hội của các hội, hội nào cũng thế chứ chẳng cứ gì hội nhà văn. Mình có tên trong bốn năm hội, khi còn trẻ mỏ thì hăng lắm, bây giờ già rồi, và nói thật cũng nản rồi, chẳng muốn dự bất kì đại hội nào nữa. Đến dự thì cũng vui, được gặp bạn bè tứ xứ ôm vai hót cổ hỏi han năm điều ba chuyện để biết thêm chút về nhau cũng không phải là dở. Nhưng ngoài chuyện đó ra mình chẳng thấy có ích gì.

    Hồi còn trẻ thì máu me lắm. Sắp đến kì đại hội trong lòng rộn rã, xôn xao trước cả tháng. Mình nhớ đại hội nhà văn lần thứ IV vào cuối năm 1989, hội đó mình đang ở Huế, anh em nhà văn ngày nào cũng gặp nhau khi thì quán rượu chị Phứơc, khi thì quán rượu chị Hiếu, sôi sục bàn chuyện Đại hội. Người nói tôi sẽ nói cái này, người nói tôi sẽ nói cái kia, ai nấy mặt mày phừng phừng như sắp ra chốn sa trường, hi hi.

    Đoàn nhà văn Bình Trị Thiên được tỉnh uỷ gặp gỡ, mời cơm trước khi đi Đại hội, còn cho tiền cấp xe đi ra Hà Nội, rất oách. Ra đến Bến Thuỷ trúng mùa nước lũ, kẹt phà, xe dồn nhau dài đến mấy cây số, anh em trình cả giấy triệu tập của Ban bí thư cũng không được ưu tiên. Bí thế, mấy anh Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngô Minh, Nguyễn Trọng Tạo kẻ đọc thơ, người hát nhạc nịnh mấy ông canh phà suốt đêm, sáng ra mới được ưu tiên cho qua phà trước, mừng hết lớn.

    Tâm trạng đi dự đại hội hồi đó lạ lắm, nó giống như đi lễ hội lớn vậy, ai nấy ngây ngất con cà cưỡng, tâm niệm đến đấy vừa để chơi vừa để giải quyết việc lớn văn chương nước nhà, ngây thơ đinh ninh nếu Đại hội thành công, bầu được Ban chấp hành ưa ý thì văn chương nước nhà nhất định sẽ khởi sắc. Mình cũng đinh ninh như thế. Chẳng biết từ khi nào anh em nhà văn đã đánh đồng nền văn chương với công tác Hội, cho rằng sở dĩ nền văn chương Việt xập xệ là do Ban chấp hành hội mà ra. Mọi yếu kém của nền văn chương cũng do mấy anh Ban chấp hành đầu têu hết. Bây giờ vẫn nhiều người nghĩ như thế chứ chẳng phải ngày xưa.

    Kì thực Hội là nơi động viên giúp đỡ anh em sáng tác cho tốt, thế thôi. Chẳng có Hội nào lại lại chỉ đạo được nhà văn viết cái gì, viết như thế nào. Phàm là nhà văn chẳng ai chỉ đạo được ai, ông nào ông nấy cái tôi to bằng cái bồ, văn mình vợ người xưa nay đều thế cả, chẳng làm sao thay đổi được. Vả, tự do sáng tác là thứ nhà văn cần chứ không phải người ta cần Hội bắt tay chỉ ngón cho người ta viết, nếu bị bắt tay chỉ ngón thì đố ai còn viết văn đựơc đấy.

    Có ai đó ví von chuyện con rết rất hay. Con rết có hai dãy chân đến cả trăm chân, mỗi lần nó chạy hai dãy chân chuyển động nhịp nhàng. Con chuột hỏi con rết ông làm sao điều khiển được hai dãy chân nhịp nhàng đến thế. Con rết nói có gì đâu, đầu tiên dơ chân này nhé, rồi dơ chân này nhé…Đến khi nó làm như nó nói thì nó không đi được nữa.

    Hôm qua Vi Thuỳ Linh gọi điện phỏng vấn mình, nó nói theo chú Ban chấp hành có cần những người thực tài không. Mình nói có chứ sao không. Nhưng đó là các nhà văn có tài quản lý, tài điều hành, tài tổ chức sự kiện hội nghị hội thảo… chứ không phải tài viết văn. Bầu mấy ông có tài viết văn vào Ban chấp hành để làm gì, để họ viết văn mẫu cho mọi người viết theo hay sao?

    Nói chuyện Ban chấp hành cũng buồn cười. Không rõ các kì đại hội I, II, III thì thế nào, chắc khi đó BCH đều do trên sắp đặt cả, bầu bán cũng giả vờ cho vui thôi. Từ đại hội IV trở đi trên cho bầu bán tự do thoải mái, nhà văn thì cứ tự do / thằng nào xứng đáng ta cho vào hòm thì danh sách đề cử cả đến mấy trăm người, nhiều người xin rút rồi vẫn còn hơn hai trăm người, thất kinh. Lâu nay cứ nghĩ nhà văn thì chẳng ai mê quyền lực, thậm chí ghét bỏ khinh miệt nữa, té ra không phải. Quá nhiều người mê dù đó chỉ là cái quyền hão, danh hão và cũng quá nhiều người ảo tưởng về bản thân.

    Về cái sự ảo tưởng về bản thân thì ai cũng mắc, mình cũng không thoát được. Đại hội V mình có tên trong danh sách đề cử, kì thực thì 500 đại biểu có đến 250 ông được đề cử rồi chứ chẳng vinh dự gì. Khi đó bao nhiêu người rủ rê tán tỉnh mình. Kẻ kéo áo, nói ông không được rút nhé; người rỉ tai, nói đợt này ông phải vào đấy, cấm có chạy làng. Ngoài mặt ra vẻ không quan tâm nhưng trong bụng sướng củ tỉ, bèn tắc lưỡi nói ừ thì không rút, vào được BCH cũng tốt, nếu chẳng vào được cũng biết thực có bao nhiêu người yêu mình. Đến khi bầu mình chỉ có 156 phiếu, còn gần trăm phiếu nữa mới trúng, xấu hổ chết được. Buồn đúng một tháng, không phải buồn vì trật BCH mà buồn vì nhận ra quá ít người yêu quí mình thật sự.

    Sau nghĩ lại thấy chẳng việc gì mà buồn, người ta bầu BCH là bầu những người có năng lực điều hành chứ đâu bầu kẻ mình yêu, người mình phục văn tài. Ông Thiệp (Nguyễn Huy Thiệp) hồi đó tên tuổi nổi như cồn, nhiều người nói nếu gọi Hội nhà văn là một gánh thì đầu này là cả hội nhà văn, đầu kia là Nguyễn Huy Thiệp. Chắc ông Thiệp cũng nghĩ thế nên ông chẳng rút, kết quả ông chỉ có hơn trăm phiêu bầu cho ông thôi.

    Mình nhớ đại hội IV mình ở trong ban kiểm phiểu, ông nào ông nấy hằm hè nhau, ông này nghi ông kia lậu phiếu, rất căng thẳng. Bầu lần đầu được 5 người, lại bầu lần nữa được 6 người. Kiểm phiếu đến nửa đêm mới xong, mệt bã người. Điều lạ là giờ đó vẫn còn rất nhiều nhà văn ngồi phủ phục chờ kết quả bầu cử, khi tụi mình ra khỏi phòng kiểm phiếu xuống hội trường thì mọi người chạy rật rật đến, nói sao rồi sao rồi. Hi hi bầu BCH hội nhà văn mà hồi hộp căng thẳng không khác gì bầu tổng thống.

    Hồi đó mình chỉ 33 tuổi, cái tuổi ưa nổi danh thích được chứng tỏ, nhảy lên diễn đàn phát biểu ba bốn lần, được vỗ tay hoan hồ càng ăn to nói lớn. Đại hội văn chương chẳng thấy bàn văn chương, chỉ toàn tranh cãi nhau ông này tham ông kia hèn, ông này bất tài ông kia cơ hội. Anh Trần Dần ra khỏi hội trường, dập dập cái gậy chống, mắt trợn miệng nói tợn, đại hội tợn quá.

    Mấy bác Phùng Quán, Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt… ba chục năm trở lại văn đàn, tưởng các bác sẽ đăng đàn nói những điều hệ trọng, té ra không. Các bác toàn rủ nhau ra căng tin phía sau hội trường uống bia, uống say thì về, chẳng biết gì đại hội đại heo. Anh Phùng Quàn cứ đến chiều là chân nam đá chân chiêu trở về nhà. Chị Trâm vợ anh hỏi đại hội có chuyện gì vui, anh chỉ nhăn răng cười, nói ua chầu, cãi nhau như mổ bò.

    Cụ Hoàng Trung Thông khi đó đã già rồi, chẳng hiểu sao không thấy cụ vào ghế ngồi, chỉ đứng ở cửa trông vào. Tính mình ngồi không nóng chỗ, lúc lúc lại nhảy ra ngoài hút thuốc. Mỗi lần qua cửa cụ lại túm tay giật lại, nói sao rồi sao rồi. Mình cười, nói thì vẫn đang cãi nhau đó mà anh. Cụ cười cái hậc, nói đại hội với đại heo, hội nhà văn cãi nhau mấy chuyện này à, đó là hội nhà Đảng. Mình chỉ cười hì hì chẳng biết nói sao.

    Khi đó mình nghĩ các cụ hết hơi rồi, viết lách không màng, hội hè cũng đã chán. Đến đại hội để tìm bạn uống ba chén rượu thôi. Bây giờ mới thấy các cụ có lý, nhà văn lại đi cãi nhau ỏm tỏi ba chuyện phi văn chương thật quá phí thời giờ. Đa phần các cụ đều dạt ra hết cho mấy anh trẻ tranh hùng, tóm lại cũng chỉ để tranh cái chân BCH. Các cụ đến đây chỉ để vui, vui bạn vui bè, vui nghề vui nghiệp, và đó mới đúng là đại hội nhà văn. Mấy thứ phi văn các cụ ớn lắm, sợ lắm. Đời các cụ ngấm đòn cũng đã nhiều rồi.

    Một buổi chiều mình thấy anh Trần Hữu Thung say rượu nằm vật trên ghế đá khuôn viên Hội trường Ba Đình. Mình bế xốc anh dậy, nói để em đưa anh vào nhà nghỉ. Anh hoảng hốt bừng tỉnh, miệng nói tay khua, nói không không tôi không phát biểu đâu không phát biểu đâu, tôi nhất trí hết nhất trí hết. Hi hi nhà văn nhà veo sao mà khổ thế.

    Theo blog Quê Choa