Minxin Pei - Tham nhũng giết Đảng, nhưng chống tham nhũng cũng giết Đảng luôn!

  • Bởi Admin
    05/08/2010
    6 phản hồi

    Minxin Pei<br />
    Tqvn2004 chuyển ngữ

    Các chế độ độc tài buộc phải nắm giữa quyền kiểm soát nền kinh tế bằng mọi giá, để tạo điều kiện cho tham nhũng, qua đó nuôi dưỡng lòng trung thành của các thành phần tinh túy...

    corruptionMap_750x490.gif

    Tham nhũng được nhìn nhận ở khắp nơi trên thế giới như một tai họa. Nó bóp nghẹt thương mại, làm hư hỏng các chính quyền và làm nảy sinh những bất công trong xã hội. Nguyên nhân thường thấy nhất dẫn đến tham nhũng là sự kết hợp giữa sự tự do làm theo ý mình (discretion) và trách nhiệm giải trình (accountability). Chính quyền với nhiều quyền lực tự do làm theo ý mình và thiếu trách nhiệm giải trình thường tham nhũng lớn hơn các chính quyền ít tự do làm theo ý mình và nhiều trách nhiệm giải trình hơn. Quan sát này dẫn tới việc người ta phải tìm kiếm các cải cách thể chế cho phép hạn chế quyền lực tùy tiện của chính quyền, đồng thời khiến chính quyền phải giải trình và chịu trách nhiệm trước công chúng lớn hơn.

    Tham nhũng sẽ giết Đảng, nhưng chống tham nhũng cũng giết Đảng luôn!

    Lý luận đến đây có vẻ tạm ổn. Nhưng trong cuộc chiến chống lại tham nhũng, chúng ta thường quên mất một thực tế cơ bản - tham nhũng có thể là một tai họa đối với những thường dân, nhưng nó lại là một công cụ cai quản quan trọng cho các thể chế độc tài.

    Tất nhiên, tham nhũng cũng tồn tại trong các nền dân chủ, nhưng tham nhũng ở đây, so sánh cả về bản chất lẫn số lượng, là khác nhau về cơ bản so với sự cướp bóc trắng trợn bởi những lãnh đạo trong thể chế độc tài. Đó là lý do tại sao các quốc gia ít tham nhũng nhất, với một vài ngoại lệ, đều là các nền dân chủ, trong khi các quốc gia tham nhũng nhiều nhất lại phần lớn là các nền độc tài. Trong bảng Chỉ Số Cảm Nhận Tham Nhũng (Corruption Perception Index) năm 2008 của Tổ chức Minh Bạch Thế Giới (Transparency International), đánh giá tổng cộng 180 nước, thì 90% trong số 60 quốc gia ít tham nhũng nhất trên thế giới là các nước dân chủ. Sáu quốc gia phi dân chủ [nhưng vẫn ít tham nhũng] còn lại là các quốc gia nhỏ (Singapore, Hong Kong, United Arab Emirates, Oman, Qatar và Bahrain). Ngược lại, khoảng 60% trong số 60 quốc gia tham nhũng nhất là các nước độc tài, bao gồm Nga, Iran, Venezuela, Belarus, Syria, Sudan và Miến Điện. Gần như tất cả 30 quốc gia tham nhũng nhất thế giới là nhà nước độc tài. (Trung Quốc nằm trong số 60 quốc gia "có mức độ tham nhũng trung bình").

    Tham nhũng phát triển hơn ở các quốc gia độc tài không phải là một sự trùng hợp. Trong khi các nền dân chủ đón nhận tính chính danh và sự ủng hộ của đa số thông qua các cuộc bầu cử cạnh tranh và một nền pháp trị, các quốc gia độc tài dựa vào sự ủng hộ của một thành phần tinh túy nhỏ trong xã hội và bộ máy chính trị, trong quân đội, chính quyền và cảnh sát mật. Bởi vì thành phần tinh túy này và những kẻ ủng hộ [cho thể chế độc tài] không có giá trị cốt lõi nào ngoại trừ những bản năng tự thỏa mãn, sự trung thành và ủng hộ của họ rất dễ thay đổi và phải được đảm bảo bằng hối lộ liên tục dưới dạng các hình thức ưu đãi đặc biệt. Họ không chỉ có những đặc quyền hợp pháp bề ngoài như chăm sóc sức khỏe miễn phí, nhà công xa hoa và những bữa tiệc đắt giá, mà còn kiếm những khoản lợi nhuận bất hợp pháp khổng lồ bằng những gian lận trong các hợp đồng chính phủ và cướp bóc tài sản công qua các giao dịch tư hữu hóa đầy khuất tất.

    Khi đạt tới mức độ mà tham nhũng trở thành một phần trong thông lệ điều hành của các chính quyền độc tài, thì chính quyền độc tài bắt buộc phải duy trì bằng được kiểm soát đối với nền kinh tế. Nếu không có quyền kiểm soát, chính quyền độc tài sẽ mất đi khả năng hối lộ cho các nhóm ủng hộ quan trọng của nó. Vì thế, dễ hiểu tại sao các nhà độc tài lại thích duy trì nền kinh tế trong vòng tay của Nhà nước. Ngay cả các quốc gia độc tài tỏ ra nỗ lực cải cách nền kinh tế của mình như Trung Quốc và Việt Nam, thì đảng CS cầm quyền vẫn phải duy trì sự độc quyền của doanh nghiệp nhà nước trong các lĩnh vực quan trọng, như ngân hàng, dịch vụ tài chính, tài nguyên thiên nhiên, viễn thông, năng lượng và vận tải. Dẫn dắt bởi nguyện vọng duy trì thể chế, sự can thiệp của nhà nước như thế đơn giản là để kéo dài tham nhũng.

    Tham nhũng còn đóng một mục tiêu chính trị quan trọng trong các quốc gia độc tài bởi vì nó có thể dùng như một lý do đơn giản để kỷ luật tay chân và tiêu diệt đối thủ cạnh tranh. Bởi vì tham nhũng lan tràn khắp nơi dưới thể chế độc tài, và biên giới giữa cái gì hợp pháp và cái gì bất hợp pháp bị xóa nhòa, những nhà cai trị độc tài có quyền tùy tiện to lớn trong việc quyết định ai cần được bảo vệ và ai cần đưa ra truy tố. Kết cục là, những kẻ cấp dưới trung thành với thể chế sẽ vĩnh viễn nằm dưới sự thương xót của các lãnh đạo cấp cao, những người mà thỉnh thoảng lại quyết định diệt một vài kẻ bất trị để chứng tỏ mình mới thực sự là chủ. Ở Trung Quốc, kế sách này được gọi dưới cái tên "giết gà dọa khỉ".

    Trong vài trường hợp, tuy nhiên, thậm chí cả khỉ - hay những chính trị gia cấp cao - cũng cần bị thịt. Và như thế khi lãnh đạo Đảng CS Trung Quốc quyết định tống giam một cựu đảng viên lãnh đạo Thượng Hải vào năm ngoái với lý do tham nhũng, đa số những nhà quan sát Bắc Kinh đều biết rằng lỗi thực sự của anh ta không phải là tham nhũng, mà là kiêu ngạo và bất trung chính trị.

    Đến bây giờ chúng ta đã cảm nhận được sâu sắc hơn câu nói, mà nghe đồn là của một cựu lãnh đạo cấp cao Trung Quốc, rằng "tham nhũng sẽ giết Đảng, nhưng chống tham nhũng cũng giết Đảng luôn". Điều ông ta ám chỉ, thực sự là thể chế một đảng lãnh đạo không thể cầm quyền mà thiếu tham nhũng.

    Minxin Pei là một cộng tác viên lâu năm tại Carnegie Endowment for International Peace và là tác giả của cuốn China's Trapped Transition: The Limits of Developmental Autocracy (Harvard 2006).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    1. Bất cứ đảng/chính quyền nào đầy tham nhũng sẽ bị dân giết, phe phái giết nhau, hay ngoại bang thò tay vào giết.

    2. Nhưng chống sạch tham nhũng cũng sẽ giết đảng/chính quyền nào vốn tồn tại dựa vào tham nhũng (tự sát).

    Nói riêng về đảng CSVN, tình huống nào sẽ giúp họ lâu bị giết hơn?

    Để thoát khỏi tình huống 1 (hiện trạng) họ phải chống tham nhũng triệt để; nhưng như thế sẽ lọt vào tình huống 2.

    Để thoát khỏi tình huống 2 họ phải cải tổ khiến đảng CS sẽ tồn tại không dựa vào tham nhũng mà vào dựa lý tưởng (ví dụ lý tưởng XHCN, tư tưởng HCM). Thật ra họ đang làm điều này nhưng có thật tâm hay không, có hiệu quả bao nhiêu lại là vấn đề khác (*).

    Còn một khả năng nữa (**): nếu họ tham nhũng vừa phải, ra sức chống nhưng không triệt để, phe phái thỏa thuận êm xuôi thì sao?

    Kết hợp (*) và (**) có thể đoán rằng họ sẽ sống dai tuy không mạnh, và dân tiếp tục lãnh đủ.

    Cho nên xin đừng ỷ y!

    Tham nhũng bất tận tại Việt Nam

    Ngọc Thu lược dịch từ Vietnam’s endless corruption campaign
    2010-04-23

    Từ khi đổi mới, chính phủ Việt Nam ngạc nhiên là có thể đối đầu với thực tế rằng tham nhũng có thể gây ảnh hưởng bất lợi trên nhiều khía cạnh phát triển kinh tế, như giảm tỷ lệ tăng trưởng GDP và bất bình đẳng về thu nhập lớn hơn.

    Thật vậy, gần đây chính phủ phải đáp ứng sự quan tâm của các nhà viện trợ nước ngoài qua việc tính toán về lợi nhuận trong đầu tư, khi tháng 12 năm 2008, Nhật Bản đã đình chỉ các khoản vay với lãi suất thấp khoảng $1,1 tỷ đô la hàng năm cho Việt Nam trong một thời gian ngắn, trong lúc điều tra tham nhũng.

    Quá nhiều kẽ hở trong nghị quyết chống tham nhũng

    Mỗi năm, chính phủ Việt Nam dường như sẵn sàng hơn trong chiến dịch chống tham nhũng mới. Năm nay cũng không ngoại lệ. Theo Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng (người cũng là Phó Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về chống tham nhũng), ‘tham nhũng vẫn còn trầm trọng và trở nên tinh vi hơn về quản lý tài sản và đất đai, đầu tư xây dựng, và cổ phần hoá các doanh nghiệp nhà nước. Do đó, một nghị quyết mới ban hành rằng tham nhũng sẽ là một công việc lâu dài và khó khăn, đòi hỏi phải có sự tham gia của tất
    cả mọi cấp từ trung ương đến địa phương.

    Để chắc chắn, như quan sát của học giả Đặng Ngọc Dinh người nghiên cứu về tham nhũng, thiếu một phần trong nghị quyết trên là hệ thống bảo vệ những người chứng kiến và báo cáo tham nhũng. Giáo sư Dinh cũng đề nghị rằng ‘cần tìm nguyên nhân trước khi đi đến giải pháp’. Mặc dù ‘ý chí chính trị’ muốn giảm tham nhũng, các nhà lãnh đạo Việt Nam không quan tâm đến việc xem xét tận ‘gốc’ hoặc xem lý do tại sao tham nhũng vẫn tiếp tục phát triển. Thường bị bỏ qua đó là, lời kêu gọi

    chống tham nhũng mạnh mẽ hơn của các nhà tài trợ Việt Nam và nước ngoài đã không giúp các cơ chế giảm bớt tham nhũng mạnh mẽ trong tương lai, bằng ‘báo chí độc lập’ hoặc tư pháp.
    Dân chủ thông qua đối lập chính trị, tự do báo chí, và tư pháp độc lập được xem như các cơ chế giúp tham nhũng giảm mạnh. Ví dụ, ở những nước có các đảng phái đối lập và tự do báo chí, có những động cơ được thể chế hóa cho các đảng phái có quyền chống tham nhũng.
    Qua nhiều cách, Việt Nam có động lực để đạt thành tích cao. Điều này thậm chí còn nhiều hơn khi hệ thống thị trường đang nắm giữ ở trong nước. Nhưng, cùng lúc các phương tiện sẵn có để thành công thì không đủ cung cấp. Ví dụ, chỉ có 3% trên tổng dân số được đi học 13 năm trở lên (được học tiếp sau khi tốt nghiệp PTTH). Bởi vì tiếp cận với giáo dục đại học bị giới hạn và cạnh tranh, bê bối trong thi cử, mua điểm, và bằng cấp giả mạo được mọi người biết đến.

    Người ta cũng nghĩ rằng chế độ cộng sản Việt Nam là giúp tạo ra các ưu đãi về cấu trúc để tham gia vào các hành vi tham nhũng. Vì quyền lực ngang dọc của hệ thống độc đảng của đất nước và phân bổ nguồn lực kinh tế phụ thuộc vào các quyết định hành chính, các cơ hội cho hành vi tham nhũng có mặt ở khắp nơi. Một nghiên cứu thực nghiệm của Wayne Sandholtz và Rein Taagepera cho thấy rằng chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam làm giảm đáng kể ‘thành phần ưu tú liêm khiết’, thậm chí kiểm soát những biến đổi về văn hóa.
    Qua ngụ ý, nạn tham nhũng còn tồn tại ở cấp chính phủ càng lâu hơn, khả năng các công dân Việt Nam trở nên thờ ơ với tham nhũng hoặc góp phần vi phạm luật pháp càng lớn hơn, bởi vì đó là cách duy nhất để đi lên trong một hệ thống tham nhũng. Và một khi tham nhũng trở thành [nếp sống] văn hóa, nó có thể nâng lên thành ‘quần chúng nhân dân tham nhũng’, điều đó có thể khuyến khích những thành phần ưu tú mới tham nhũng, trong đó hoặc là sẽ tồn tại dai dẳng liên tục trong suốt hành trình đất nước hoặc sẽ thách thức hành trình của đất nước [tiến lên] một xã hội có thu nhập trung bình (câu này không rõ nghĩa lắm).

    Chỉ có Báo Chí mới tận diệt được tham nhũng

    Hầu hết các báo cáo, bất kỳ hy vọng nào để sức mạnh truyền thông Việt Nam gây áp lực và vạch trần tham nhũng của chính phủ ra trước công luận, chỉ được một lúc nào đó thì biến mất. Từ cuối năm 2005 đến đầu năm 2007, các nhà phân tích phương Tây nghĩ rằng ‘thời điểm quyết định’ cho xã hội dân sự của đất nước ra đời đã xảy ra.

    Đó là, hai phóng viên nổi tiếng của hai trong số các tờ báo được yêu thích ở trong nước, Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên và Nguyễn Văn Hải của báo Tuổi Trẻ, đã phá vỡ cái gọi là vụ tai tiếng PMU 18 vào cuối năm 2005.
    Trong tháng 6 năm 2006, Brian Quinn, một chuyên gia về cải cách luật pháp ở Việt Nam, lưu ý rằng nếu các quan chức hàng đầu không thành công trong việc hối lộ để ‘thoát khỏi tội’ của họ, điều đó ‘nhờ vào sự năng nổ của đội quân báo chí Việt Nam’. Ông ta tiên đoán triển vọng cho báo chí Việt Nam đóng một vai trò xây dựng trong việc ‘làm tham nhũng nhẹ bớt bằng cách đưa vấn đề ra trước công luận.’

    Sự rút ngắn như trên về xã hội dân sự đang nổi lên của đất nước sẽ có nghĩa là ‘chủ nghĩa đặc thù của đảng’ sẽ có đầy đủ quyền lực. Đó là, theo học giả Scott Fritzen, ‘các nhân vật chính là những người phải chấp nhận và thực hiện các chính sách để hạn chế tham nhũng là những người có thể đối mặt với yếu kém, hoặc thậm chí tiêu cực, những động cơ để làm vậy’.

    Những phát hiện gần đây của Thanh tra Chính phủ đã nói: ‘Các cấp cao hơn chỉ phát hiện tham nhũng ở các cấp thấp hơn. Các tỉnh phát hiện tham nhũng ở các huyện, các huyện phát hiện tham những ở các xã. Không ai nói rằng họ đã tìm thấy nạn tham nhũng trong chính tổ chức của mình’.
    Tóm lại, có bằng chứng cho thấy rằng việc Việt Nam hội nhập hơn với nền kinh tế toàn cầu và các cơ hội mới tạo ra một nước sắp có thu nhập trung bình (theo quy định của Liên Hiệp Quốc) thực ra có thể gia tăng tham nhũng không ít.

    Trừ khi các lãnh đạo Việt Nam bắt đầu cân nhắc những ảnh hưởng của chế độ cộng sản đối với tham nhũng một cách nghiêm túc, những giải pháp đưa ra chỉ tạo điều kiện thuận lợi cho đất nước phát triển tham nhũng nhanh hơn.
    Long S. Le là giáo sư và là Giám đốc của bộ phận Sáng kiến Quốc tế thuộc khoa Nghiên cứu Toàn cầu tại Đại học Houston.

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-endless-corruption-campaing-04232010104706.html

    Ngay cả dân đen Việt Nam cũng biết "chống tham nhũng là chống Đảng". Các bác ngẫm xem có đúng không: nếu đảng viên không có cửa tham nhũng, thì có thằng chó nào vào đảng? nếo ông Nguyễn Sinh Hùng chỉ ăn lương, không có bổng lộc từ chức vụ, ông ấy dí đ*t vào làm Phó thủ tướng.

    Khái niệm "tham nhũng sẽ giết Đảng, nhưng chống tham nhũng cũng giết Đảng luôn" này lần đầu tiên mình đọc được nhưng cũng rất hợp lý. Tham nhũng như một loài virus sống cộng sinh vào chế độ độc tài toàn trị. Từ phân tích của bài viết và những ý kiến phản hồi mình cũng nhận ra một điều là muốn chống tham nhũng thì phải xóa bỏ độc đảng toàn trị, chỉ khi nào quyền lực của quốc gia đặt dưới sự giám sát chặt chẽ của nhân dân, giới lãnh đạo không dám làm càn, làm quấy một cách tự do thì mới mong tham nhũng được hạn chế đến mức có thể.

    Lòng tham, thích của riêng, thích được trọng vọng, tình thần bè phái ... là đặc tính chung của con người. Anh em trong nhà đôi khi cũng chia phe, kẻ ghét người thương.
    Tôi nghe có câu "Tiên cũng lỗi lầm"

    Việc độc đảng hay đa đảng đều tồn tại tham nhũng.

    Nếu đa đảng + minh bạch + thượng tôn pháp luật thì sơ hở và tham nhũng sẽ giảm ở mức thấp nhất

    Nếu độc đảng + toàn trị (ví dụ như ở VN) thì sơ hở và tham nhũng sẽ ở mức cao và rất cao, đủ để gây ra bất công xã hội, dân trí tụt hậu và đất nước bị tàn phá nặng nề

    Đọc Tuổi Trẻ Cười có biếm họa đại khái ở đâu chống cái gì ầm ĩ thì chắc chắn ở đó luôn có cái đó và cấm không được
    Ví dụ từ lâu đảng CSVN ra sức kêu gọi học tập đạo đức HCM thì có nghiã là đạo đức cán bộ xuống cấp thê thảm và không có cách chi chữa được

    Các cán bộ và nhân viên ở mọi ngành đều cùng một phe (cùng đảng) và không có tranh cử, bầu cử trực tiếp thì chúng dễ dàng chia chác, bao che nhau mà chẳng sợ ai trừng phạt nếu là tham nhũng nho nhỏ. Lâu dần tham nhũng, lưu manh, hống hách trở thành thói quen, tập quán

    Với một cơ chế cứng ngắc và lệ thuộc hoàn toàn 100% vào đảng, tham nhũng từ nhỏ cho đến lớn sẽ tồn tại mãi mãi song hành với đảng CSVN

    10 cơ quan tham nhũng phổ biến nhất

    Lần đầu tiên, Ban Nội chính Trung ương công bố danh sách liệt kê 10 cơ quan tham nhũng phổ biến nhất Việt Nam. Trong đó ba cơ quan dẫn đầu là: Địa chính nhà đất, Hải quan/quản lý xuất nhập khẩu và Cảnh sát giao thông. Các hành vi tham nhũng cũng được "chỉ mặt đặt tên".

    Cuộc điều tra này được Ban nội chính Trung ương và Cơ quan Phát triển quốc tế Thụy Điển thực hiện từ tháng 3/2005 ở 7 tỉnh, thành phố là: Sơn La, Hà Nội, Hải Dương, Nghệ An, Thừa Thiên - Huế, TP Hồ Chí Minh, Đồng Tháp và 3 bộ: Công nghiệp, Xây dựng và Giao thông - Vận tải.

    "Top 10" cơ quan tham nhũng được “bầu chọn” dựa trên đánh giá của các nhóm xã hội về mức độ tham nhũng ở 21 đơn vị công quyền và dịch vụ công. Theo báo cáo đánh giá, có tất cả 4 nhóm hành vi tham nhũng.

    Nhóm thứ nhất là nhóm trực tiếp nhận hối lộ và sử dụng phương tiện của cơ quan phục vụ nhu cầu cá nhân, gia đình. Đây được coi là hành vi tham nhũng phổ biến nhất hiện nay.

    Vấn đề xã hội được người dân quan tâm nhất hiện nay theo thứ tự: Tham nhũng, tai nạn giao thông, tệ nạn xã hội, chất lượng giáo dục và giá cả sinh hoạt.

    10 cơ quan được "bầu chọn" tham nhũng phổ biến nhất theo thứ tự : Địa chính - nhà đất; hải quan; cảnh sát giao thông; cơ quan tài chính, thuế; cơ quan quản lý và các đơn vị trong ngành xây dựng; cơ quan cấp phép xây dựng; y tế; cơ quan kế hoạch đầu tư; cơ quan quản lý và các đơn vị trong ngành giao thông; cảnh sát kinh tế.

    Nhóm hành vi thứ hai là mang lại lợi ích cho người thứ hai, tất nhiên là không chính đáng để nhận được lợi ích trong tương lai. Nhóm này khá phổ biến, có 20-30% số cán bộ công chức (CBCC) được hỏi cho biết đã gặp hành vi này trong năm qua.

    Nhóm hành vi thứ ba được ngụy trang bằng các hoạt động rất hợp pháp như hợp đồng mua bán sòng phẳng, nhưng đã được nâng hoặc hạ giá để trích phần trăm hưởng lợi bất hợp pháp. 15-20% số CBCC được hỏi cho biết đã chứng kiến các hành vi này trong năm.

    Nhóm cuối cùng, tuy tần suất xuất hiện không nhiều, từ 10-15% số CBCC được hỏi đã chứng kiến trong năm, nhưng đây là hành vi trắng trợn, liều lĩnh: Giả mạo giấy tờ, ra chính sách một cách có chủ định tư lợi. Nhìn chung, số CBCC được hỏi cho biết hành vi tham nhũng phổ biến nhất là "sử dụng phương tiện của cơ quan để phục vụ nhu cầu riêng".

    Có đến 40% số CBCC được hỏi cho biết đã chứng kiến hành vi "người có chức vụ, quyền hạn cố tình gây khó khăn khi giải quyết công việc để buộc người cần giải quyết phải chi tiền hoặc biếu quà".

    Theo báo cáo, tham nhũng hiện nay vừa tinh vi, vừa trắng trợn. Người tham nhũng thường có chức vụ quyền hạn, trình độ cao, am hiểu pháp luật nên hành vi tham nhũng của họ thường được che chắn rất kín đáo, khó bị phát hiện.

    Họ có nhiều cách để tham nhũng. Chẳng hạn, gọi điện, viết thư tay can thiệp nhằm mưu lợi cho người thân quen khá phổ biến. Có khoảng 30% số người được hỏi đã chứng kiến hành vi này. Nhưng hành vi tinh vi nhất chính là các thoả thuận ngầm dưới các hợp đồng hợp pháp. Đó là các hoá đơn, chứng từ, hợp đồng thật 100%, nhưng đằng sau là các thoả thuận ngầm mà cơ quan bảo vệ pháp luật rất khó kiểm tra và phát hiện. Trong đó, hình thức tăng thoả thuận hợp đồng để nhận tiền trích phần trăm từ bên B, được 35,7% số CBCC Bộ GTVT, 30,7% số CBCC tỉnh Sơn La chứng kiến. Nếu tính chung ở 7 tỉnh và 3 bộ thì tỉ lệ này là 20,9%.

    Về mức độ tham nhũng, ngày nay ai cũng biết có tảng băng tham nhũng, nhưng không ai nhìn thấy tảng băng đó to lớn như thế nào. Chính vì vậy trong những năm qua, tỉnh nào, bộ nào cũng có đơn thư tố cáo tham nhũng. Tuy nhiên, số người bị tố cáo tham nhũng ít hơn rất nhiều so với số hành vi tham nhũng mà CBCC đã chứng kiến. Tính chung, có tới 56,5% số CBCC đánh giá cấp trên trực tiếp của mình có tham nhũng, chỉ khác nhau ở mức độ mà thôi. Trong đó, chỉ có 21,6% tin tưởng cấp trên của họ không tham nhũng.

    Theo Vương Hà

    Lao Động

    http://dantri.com.vn/c25/s20-90860/10-co-quan-tham-nhung-pho-bien-nhat.htm