Nên chăng cần sớm ban hành Luật và Nghị định về biểu tình?

  • Bởi Admin
    02/08/2010
    3 phản hồi

    Điều 69 Hiến pháp năm 1992 hiện hành, theo đó công dân có quyền biểu tình theo quy định của Pháp luật.

    Trong quá trình Lập pháp Lập quy, trong quá trình quản lý, điều hành của cơ quan Nhà nước các cấp đối với mọi mặt trong đời sống xã hội, nhất là đối với một nước đang phát triển như ở ta, không thể tránh khỏi những bức xúc trong dân chúng.

    Đành rằng, quá trình giải quyết những thắc mắc trong dân đã có nhiều Bộ luật, Nghị quyết, Nghị định về khiếu kiện, khiếu nại, tố cáo v.v... vẫn không thể giải quyết thấu đáo mọi vấn đề, đó là những chuyện sẽ xảy ra đã được tiên liệu trước bởi các quy định hiện hành về giải quyết những quyền này cho công dân không tránh khỏi bất cập do Việt Nam đang trong quá trình xây dựng cơ chế Lập pháp, cải cách Hành chính, Tư pháp. Chưa nói là có nơi còn xảy ra thiếu hiệu quả, thậm chí có biểu hiện tiêu cực, bất công từ các cá nhân của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền trong việc giải quyết nội dung khiếu kiện, khiếu nại, tố cáo v.v....

    Bởi vậy, biểu tình là việc tất yếu có thể xảy ra, hơn nữa đó là quyền của công dân. Tuy nhiên, mãi đến thời điểm này vẫn chưa có Luật và Nghị định điều chỉnh về việc biểu tình.

    Nhiều nước hay tiểu bang trên thế giới họ có quy định rõ ràng cho biểu tình, về lý do biểu tình, nơi đăng ký biểu tình, giới hạn địa bàn và thời gian đăng ký được cho phép tiến hành biểu tình ; quy định thời hạn phải trả lời cho công dân cho phép hay không cho phép việc biểu tình; nếu quá thời hạn mà không trả lời hay nếu trả lời mà công dân thấy không thuyết phục thì khiếu kiện tiếp theo lên cơ quan nào, cấp nào.

    Biểu tình có những hành vi vượt quá giới hạn Luật định và đuợc cho phép thì Cảnh sát sẽ trấn áp mạnh, thậm chí có những trường hợp gây nguy hiểm đến Cảnh sát nhất định có thể bị nổ súng.

    Ở Việt Nam thì chưa có. Do đó, nhiều việc đáng tiếc đã xảy ra trong dân chúng và cho cả một số cơ quan chức năng.

    Khi dân chúng muốn biểu tình nhưng thủ tục "không biết đâu mà lần", tất yếu sẽ tự phát à ơi tụ họp kéo nhau đi, đi đến đâu thấy dễ và gây tiếng vang hơn thì đến, chưa hẳn đã đúng nơi gây bức xúc cho họ. Rồi người hiếu kỳ, tò mò, người bức xúc bị động.v.v...cũng theo đó mà làm cho từ cuộc biểu tình ban đầu người không đông trở thành càng lúc càng đông hơn, có khi là dân cư đông đảo của một thành phố.

    Về mặt xã hội, biểu tình kiểu như vậy gây đảo lộn sinh hoạt của một bộ phận lớn dân chúng, ách tắc giao thông, dễ xảy ra gây rối trật tự công cộng, cản trở, chống người thi hành công vụ, và những ảnh hưởng tiêu cực khác về môi trường.

    Về mặt cá nhân (nhân thân), có những cán bộ lão thành Cách mạng, trí thức, cán bộ về hưu có hiểu biết nhất định, trước những điều bức xúc chung của khu vực dân cư nơi họ sống mà họ cũng là thành viên trong cộng đồng đó, trách nhiệm lương tâm khiến họ phải "cố vấn" bày đường chỉ lối cho dân trong việc khiếu kiện khiếu nại tố cáo, lại dễ rơi vào trường hợp cơ quan An ninh "khoanh sổ đen" có họ vào, cho là nhân tố gây bất ổn, vô hình trung "chụp mũ" người tốt thành "thế lực thù địch".

    Về mặt uy quyền cơ quan Nhà nước, khi lực lượng Cảnh sát được Lãnh đạo Chính quyền điều động giữ trật tự, hay trấn áp nếu cần, họ rất khó làm nhiệm vụ, nếu trấn áp quá mạnh sẽ gây bức xúc cho dân, nếu nhu nhược sẽ giảm uy quyền Nhà nước, bởi lẽ Lãnh đạo hay Chỉ huy Cảnh sát cũng khó khăn trong việc phân định giới hạn đâu là nên ra tay kiên quyết, đâu là cần giải thích động viên thuyết phục; trong nhiều trường hợp, việc xác đinh giới hạn để quyết định dùng bạo lực hay chưa bạo lực này thường phụ thuộc nhiều vào suy nghĩ chủ quan (sự quyết định mang tính cá nhân có phần mạo hiểm để dám chịu trách nhiệm, hay không dám) của Lãnh đạo chính quyền, của chỉ huy Cảnh sát trấn áp. Do đó, hiệu quả đảm bảo trật tự cho công chúng biểu tình gặp không ít khó khăn, có nơi Lãnh đạo, chỉ huy bị đùn đẩy trách nhiệm hậu quả cho nhau.

    Về mặt chính trị, khi một cuộc biểu tình xảy ra, nhiều kênh thông tin đưa ra thông tin mang tính chất trái chiều nhau, thiếu chính xác, gây dư luận băn khoăn nghi ngờ trong và ngoài nước về bản chất sự việc, về uy tín của Nhà nước Việt Nam trên trường quốc tế, cản trở hợp tác đối ngoại.

    Tình hình là vậy, và cũng không thể nói là không còn xảy ra chuyện biểu tình trong nay mai, vì vậy để giải quyết đuợc những vấn đề nảy sinh từ thực tế những cuộc biểu tình vừa qua cho sau này, cần sớm ban hành Luật và Nghị định về quyền biểu tình của Công dân đã được ghi nhận trong Hiến Pháp hiện hành, và cũng để Luật pháp Việt Nam văn minh không thua kém các quốc gia bè bạn trên thế giới.

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    ToSuCha viết:
    Dòng : " ( sự quyết định mang cá nhân có phần mạo hiểm để dám chịu trách nhiệm, hay không dám ) " đã viết thiếu chữ "tính".

    Nay đã sửa lại ở Blog là : ( sự quyết định mang tính cá nhân có phần mạo hiểm để dám chịu trách nhiệm, hay không dám ).

    Xin lỗi vì sự bất cẩn khi đăng Blog !

    Cảm ơn bác ToSuCha, tôi đã chỉnh lại cho đúng trong bài viết.

    Dòng : " ( sự quyết định mang cá nhân có phần mạo hiểm để dám chịu trách nhiệm, hay không dám ) " đã viết thiếu chữ "tính".

    Nay đã sửa lại ở Blog là : ( sự quyết định mang tính cá nhân có phần mạo hiểm để dám chịu trách nhiệm, hay không dám ).

    Xin lỗi vì sự bất cẩn khi đăng Blog !