Hoàng Tuấn - Thời của thương hiệu "Quốc"

  • Bởi Admin
    02/08/2010
    0 phản hồi

    Hoàng Tuấn

    Trong khi không ai chịu ai trong việc chọn Quốc Hoa, thì tất cả mọi người đều đồng ý rằng XYZ chính là Quốc Nạn...

    Sau khi có Quốc kỳ, Quốc ca, Quốc huy, Quốc hiệu, Quốc lễ ở thời kỳ dựng nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì sau đó tất nhiên có Quốc tang. Sau rất nhiều Quốc tang thì đến thời Quốc gia hưng thịnh dần lên. Do hưng thịnh mà người ta đâm ra lại hay nghĩ nhiều hơn đến chữ Quốc. Bởi vì hưng thịnh thì đi với phát triển, to lớn, nhiều giàu sang, phú quý. Thế nên chữ "Quốc" không chỉ còn là một danh xưng, một hình thức, một mỹ từ thuần túy. Nó ngày càng gắn với ý nghĩa "Quốc gia đại sự" và đương nhiên là gắn nhiều với cái gì đó từa tựa như phát triển, to lớn, nhiều giàu sang, phú quý. Thành ra chữ Quốc đắt khách, vì lắm thứ ngày nay muốn "tằng tịu" với chữ Quốc.

    Ai có quyền cắt đặt, se duyên, cưỡng ép chữ Quốc gắn với cái gì thì quyền - lợi cũng vì thế mà nom có cái gì to to lớn lớn kèm theo. Thế thôi thì cũng chưa tệ. Cái tệ hại là từ khi người ta ít quan tâm đến ý nghĩa thực sự của chữ Quốc phải gắn với cái gì và sau khi gắn bó đó, nó sẽ là cái đẹp đẽ hơn hay xấu xí đi. Chẳng hạn, khi se duyên chữ Quốc này với loài hoa - vì chẳng ai sở hữu hoa cả - nên Quốc hoa nếu được quyết định cũng ít nhiều có vẻ đẹp và hương thơm nếu chưa muốn nói đến thâm ý cao siêu bên trong. Nhưng những gì đã từng được quyết định mỗi năm một lần giữa chữ Quốc với chữ hậu để làm nên chữ mới hơn là Hoa hậu lại khiến người ta cảm nhận đó không phải là một cuộc se duyên mà là một trò tằng tịu. Bởi khi đại diện cho Quốc gia về vẻ đẹp toàn phần của người phụ nữ Việt (công-dung-ngôn-hạnh), các hoa hậu ấy chỉ thấy khoe được cái số đo vòng 1, 2, 3 và thêm phần chân dài đến nách mà chưa chắc khuôn mặt đã ra gì (phần dung nhan) mà chỉ số IQ cũng như các yêu cầu ứng đáp khác thì (công, ngôn và hạnh) thì thật là buồn chảy nhớt. Xin không bàn thêm về "ngôn" vì khi phải xuất ngôn các quốc hậu này còn ấm ớ hơn một bầy ngô ngọng. Tư duy thì là thứ quá xa xỉ vì có những câu hỏi giản dị về năng khiếu đã được biết trước nhưng quốc hậu tương lai cũng phải rỉ tai ban giám khảo là để khi khác, chỗ nào khuất nẻo, ít người... em đây mới tâm tình sau. Về "công" nghe ra từ chữ "ngôn" đã thấy không có tí gì ngoài mấy vòng lượn lờ uốn éo. Nói như dân đàn ông chính cống, mấy em này có mỗi một công năng là ... lên giường. Còn về "hạnh" thì in ít bàn thôi nhé. Từ húy kỵ thời nay đấy. Có em chưa nhận giải gì và cả sau khi nhận giải, người ta phải cố ngăn chặn mọi nguồn thông tin để không lộ ra em ấy cặp bồ với ông lớn này, bị vợ ông ấy tung bằng chứng, đánh ghen hay hồ sơ về em trong đường dây này nọ, công an họ có cả... nhưng chả hiểu sao, họ chả nói. Thành ra, chữ Quốc gắn với chữ hậu lúc này nghe thấy nhiều nỗi buồn chảy nhớt hơn là cái gì đó đẹp đẽ. Chữ Quốc khi gắn với "mỹ nữ" (thuần túy là cái đẹp hình thể) chẳng vì thế mà sang lên ngược lại có anh ánh một nỗi buồn quốc thể.

    Nhưng vì lợi nhuận, tiền bạc và phú quý, các công dân cứ cố lên. Thế nên người ta không chỉ bàn chuyện Quốc hoa, có ông còn âm mưu đưa ra Quốc thơ nghe giới thiệu thì cũng đầy ý vị kiểu thơ thẩn nhưng đằng sau là vô số những âm mưu làm ăn và xin nguồn tài trợ. Thành ra, đang hình thành một phong trào "cứ xin được là được" còn nó đến đâu, sau đó ra làm sau thì... kệ!

    Thiên hạ xôn xao, còn đến quốc gì nữa đây??? Thiên hạ ta thán, còn đến quốc gì nữa đây???

    Thì liền có câu trả lời. Trong Quốc hội (cái tên này thì cũ rồi) người ta buộc phải quyết một thứ Quốc mới mà tôi tạm đặt tên cho nó là Quốc đất. Quốc đất chứ không phải là Cuốc đất. Vâng Quốc đất chắc là có nghĩa mảnh đất đại diện về mặt chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội cho đất nước. Trước kia thì Hà Nội được coi là Quốc đất. Ấy nhưng mà cái xu hướng thời thượng gắn chữ Quốc cho mọi thứ khiến cho người ta không bằng lòng với những gì đã có. Thế nên, Hà Nội cũ có khả năng không tiếp tục được giữ danh hiệu Quốc đất. Người ta định gắn nó cho vùng Ba_Vi. Phù! May mà Quốc hội không gật. Thế mà cũng chưa hết chuyện. Cũng trong Quốc hội vừa qua một phen sóng gió. Ấy là họ phải lắc đầu ngầy từ chối cái dự án Đường sắt cao tốc Bắc - Nam. Cái này thì có liên quan gì đến chữ Quốc không? Dạ, xin thưa có. Nó gắn ở cái chỗ khác. Ấy là Quốc nợ. Vâng. Nợ quốc gia đến ngưỡng ấy là kinh lắm rồi, xin không nợ thêm nữa.

    Mới đây, có ông Vụ trưởng một Vụ nọ của Bộ Giáo dục đào tạo còn ra một văn bản "quyết" cho một môn phái võ được trở thành "Quốc võ". Tất nhiên, chẳng ai tìm thấy chữ Quốc võ trong quyết định của ông này. Nhưng khi ông ấy quyết cho môn võ Vivonam được dạy đại trà trong các trường học rồi còn quyết cho ra làm môn thi đấu chính thức tại hội khỏe Phù Đổng, ấy thì nó tự nhiên đã là Quốc Võ. Cái vụ này còn đang lình xình nhiều lắm. Bởi ông ấy không biết, có nhiều ứng cử viên nặng ký hơn cho thương hiệu "Quốc" mà các ông này định quyết đi.

    Ông ấy quả là chẳng khôn ngoan tí nào. Đến ngay như chuyện tưởng như mười mươi là Quốc đạo mà còn khó khăn lắm lắm. Ai cũng bảo đạo Phật là Quốc đạo từ lâu rồi, nó ăn vào máu huyết, hòa cùng hơi thở mọi thời đại... Ấy vậy mà các đạo khác cũng tị nạnh nhiều lắm. Truyền thống và giá trị của các tôn giáo không thấy nói đến loại giá trị "tị nạnh" hay "hiềm tị" bao giờ, ấy vậy mà cứ liên quan đến chữ Quốc là thành ra gay go to. Đạo đi đằng đạo lúc nào chả hay.
    Nhân thời buổi nhiễu nhương này. Cá nhân tôi cũng thấy lo lắng lắm. Nhỡ chả may đang lúc thời buổi hưng thịnh, đất nươc phát triển mà các nhà cứ thi nhau gắn chữ Quốc vào mình không phải lúc nào cũng hay ho đâu nhé. Chẳng hạn, tôi băn khoăn lắm, nhỡ mà mấy ông bên Hội họa sẽ tạo hình Việt Nam, tức là mấy ông họa sĩ ấy mà cũng nổi máu lên đòi... Thế thì nó sẽ đương nhiên có một thứ... Quốc họa. Lúc đó thì thảm họa.

    Ở đời, chuyện phiếm thì nhiều chuyện tử tế chả mấy. Chẳng có thứ gì muốn gắn với chữ Quốc mà lại không đi kèm những toan tính, lợi lộc. Ấy thế nên không cẩn thận với đám quần thần loại này thì nguy to. Chữ Quốc là Quốc hồn của một dân tộc nên không thể tùy tiện. Bởi nó chẳng phải chỉ là quyền quyết định của một hai hay một nhóm người mà còn ảnh hưởng cả dân tộc. Giá mà người ta có tâm huyết với chữ Quốc như loài Quốc ngoài đồng thì quý biết bao. Con chim Quốc cứ lang thang trong tự do và mải miết kêu Quốc, Quốc,... Nó không định làm thương hiệu cho nó để kiếm tiền. Nó đang kêu lên bằng tình yêu hoàn hảo và vô điều kiện. Tiếng kêu của nó làm đẹp từng ánh chiều, thấm đẫm Quốc hồn nơi thửa ruộng, bờ mương. Có lẽ, nếu lấy loài chim Quốc này ra làm tiêu chuẩn để cấp thương hiệu Quốc cho những kẻ đang nhiều ham hố thì chắc chắn sẽ có nhiều kẻ bỗng đổi thương hiệu của mình thành ra... Quốc lủi. Và bọn này lủi mất.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi