Nguyễn Tâm Bảo - Làm sao để Đảng ta mãi mãi độc tôn?

  • Bởi Admin
    24/07/2010
    7 phản hồi

    Nguyễn Tâm Bảo

    BBT Dân Luận: Đây là một bài viết cũ, đã có trên internet dưới tựa đề "Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận" của tác giả Nguyễn Tâm Bảo, nhưng những vấn đề trong đó vẫn còn rất mới. Nhân vụ Lý Tống và việc Việt Nam phát hành tạp chí Nhân Quyền, chúng tôi xin đăng lại để độc giả Dân Luận tham khảo...

    Thưa các đồng chí...

    Ðảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:


    1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ: Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.

    2. Phải giữ cho cái gọi là “phong trào dân chủ đối lập” không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng. Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều “lãnh tụ” mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều “nhân sĩ trí thức” mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động “chống cộng cực đoan” có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là “đấu tranh dân chủ”.

    3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để “dân trí cao” không đồng nghĩa với “ý thức dân chủ cao’. Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần “entrepreneurship” - khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ.


    4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là ‘co-optation’)... Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như mặt trận tổ quốc, công đoàn, hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí… phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng… Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi - dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng... Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân.

    Trong trường hợp này thì việc thả Nguyễn Việt Tiến và việc bắt giam hai nhà báo là sai lầm. Lẽ ra chúng ta phải không tiếc một số ít các đồng chí tham lam quá mức, biến họ thành dê tế thần để giành lại niềm tin của nhân dân, hoặc ít nhất cũng làm họ giảm bất mãn, trong nỗ lực chống tham nhũng của chúng ta.

    Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc - vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức.

    Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia.

    Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Ðông ở phương Ðông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang ‘The Prince’ nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler, Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềm linh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này.

    Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo “dân chủ tự do” cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác.


    Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.

    Bác Hồ đã dạy: người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Ðối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả… và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ.

    Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp... Ðặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu “không thành công cũng thành nhân” – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra. Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như ‘dân chủ’, ‘nhân quyền’, ‘tự do’... thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như ‘ổn định xã hội’, ‘tăng trưởng kinh tế’, ‘xóa đói giảm nghèo’...

    Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như ‘đa nguyên’, ‘đa đảng’, ‘pháp trị’, ‘khai phóng’... thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân Trị của đấng Minh Quân - nhưng ở đây Minh Quân phải được hiểu là đảng cộng sản - cũng như đề cao những ‘giá trị Á châu’ một cách khéo léo.

    * Phát huy dân chủ cơ sở – tập trung. Chúng ta cũng phải phát huy ‘dân chủ cơ sở’, ‘dân chủ tập trung’, ‘dân chủ trong đảng’… để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân.

    Phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có xe máy – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đôla thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu.

    Ðặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của ‘dân chủ’ theo cách có lợi cho chúng ta: ‘dân chủ’ nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân (phần nào thôi) qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài.

    Ðối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như ‘nhân quyền’, ‘dân chủ’… rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện... Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa ‘thể chế chính trị’ và ‘phát triển kinh tế’. Hai phạm trù ‘dân chủ’ và ‘phát triển’ có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải ‘dân chủ hóa’.

    Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng ‘tháo ngòi nổ’ của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về ‘nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ’. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Ðó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là ‘coordination goods’, tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Ðó là nghệ thuật ‘đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích.


    * Giới trẻ và sinh viên học sinh: Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết.

    Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói ‘tinh thần dân tộc’ vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.

    Ðây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Ðình.

    Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp..

    Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp.

    Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như ‘dân oan biểu tình’, ‘công nhân đình công’… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.

    Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.

    * Trí thức: Ðối với tầng lớp trí thức, những biện pháp ‘vừa trấn áp vừa vuốt ve’ từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan.Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.

    Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần ‘phò chính thống’ của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.

    Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.

    Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.

    Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.

    Ða phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Ðó là phương cách giết gà từ trong trứng.

    Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?

    Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc.

    Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược… thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được.

    Ðó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước.

    Chúc các đồng chí chân cứng đá mềm và luôn nhớ lời dạy của Hồ Chủ tịch: “Khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng!”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Khách binhdang viết: "Dân chủ cần dân trí hay dân trí cần dân chủ?"
    Còm này có nhiều ý hay và sâu sắc. Có người đã đặt vấn đề "Báo chí với vấn đề dân chủ và dân trí" nhưng chưa thấy có bài viết nào bàn về vấn đề này, phải là nhà báo chuyên nghiệp và có trình độ cao mới bàn được vấn đề này. Nếu không có dân chủ, không có tự do báo chí thì dân trí còn trì trệ.

    Các biểu hiện thiếu dân chủ của ta thì rõ như ban ngày, đó là tệ sùng bái cá nhân. Dân trí thể hiện ở giác ngộ về quyền lợi của dân tộc chứ không phải cứ ca ngợi Đảng là giác ngộ như người CS đã nêu. Nếu dân tộc ta giác ngộ (tức dân trí cao) thì không theo CNXH, không rập khuôn máy móc theo Mao.

    Người CS (nói đúng hơn là CNCS) đã kìm hãm dân trí để dễ cai trị. Cứ xem cái kiểu dùng bọn công an lưu manh côn đồ đàn ấp người dân thì thấy người CS chỉ quen thói dùng bạo lực chứ không đủ trình độ thuyết phục nhân dân. Làm sai bét tè loe, dân vạch ra cái sai thì không sửa mà đàn áp dân, kết tội dân là phản động. Phản động là kéo lùi lịch sử, làm cho đất nước nghèo nàn lạc hậu, làm cho dân ngu. Theo tiêu chuẩn này thì nhà nước CS đủ tiêu chuẩn là nhà nước phản động, nhà nưc[s này lại do Đảng CS lãnh đạo. Đảng CS thối nát thì rõ, đến quan chức chóp bu cũng thú nhận, nhưng chưa dám nói toạc móng heo là Đảng phản động.

    Bản thân những người CS cũng giác ngộ biết là dân không không ưa mình, nhưng dùng bạo lực làm cho dân sợ mà không dám lên tiếng.

    Còm này hay nhưng tác giả lại viết sai chính tả (giống các báo lề phải). Xin dẫn chứng: " VN đã và đang phát triển nghành khoa học bịp bợm."

    Chữ NGHÀNH viết có chữ H là sai, phải viết NGÀNH mới đúng. Bác Ngự ở nước ngoài cũng hay viết sai chính tả như "XỬ dụng", phải viết SỬ dụng mới đúng. Một bài báo có giá trị nội dung là chính nhưng cũng phải bảo đảm viết cho đúng quy định của ngôn ngữ viết (chữ Quốc ngữ).

    Phản hồi: 

    Tôi không thấy tác giả nêu rõ tên người đọc "Thưa các đồng chỉ" là ai? chức vụ gì trong Đảng và trong nhà nước?

    Người đọc công khai thế này thì khác gì cho kẻ địch biết kế hoạch tác chiến của mình?

    Nhưng những điều nêu trong bài là có gần như thật 100%. Nhà nước CS có hẳn một bộ máy đối phó với dân để giữ gìn chế độ chứ không đặt vấn đề phát triển đất nước để cạnh tranh trên trường quốc tế. Vị vậy nhà nước nay luôn luôn thua thiệt trên trường quốc tế. Nay còn khôn với dân, dại với nước ngoài. Người trong nước làm ăn lụn bại trong khi đó các hãng bảo hiểm nước ngoài dùng vốn của dân để làm ăn thì cứ mang lãi khổng lồ về nước. Lại còn một số hãng sản xuất thực phẩm chức năng nước ngoài bán hàng đa cấp cho người mình cũng lừa bịp và ăn nên làm ra. Người mình đang "gánh vàng đi đổ sông Ngô". Đây là vấn đề cần nêu nhiều trên báo hơn là những ván đề lý thuyết nọ, lý thuyết kia, vì nó thiết thực đối với người dân.

    Đảng hại dân thì dân phải cứu nhau.

    Phản hồi: 

    Dân chủ cần dân trí hay dân trí cần dân chủ?

    Những người đấu tranh dân chủ trong nước kêu gọi lãnh đạo Cộng sản Việt Nam (CSVN) hãy để tiến trình dân chủ phát triển ở Việt Nam, để được hoạt động bình thường và có quyền nói lên tiếng nói của họ giống như những quyền tự do báo chí, thành lập đài phát thanh mà đảng CSVN đang có. Những yêu cầu hợp lý đó đều bị đảng CSVN bác bỏ và những người dám đòi hỏi những quyền tự do cơ bản đó bị bỏ tù như trường hợp các Luật Sư Nguỳễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân, Linh Mục Nguỳễn Văn Lý, ông Phạm Hồng Sơn và nhiều người khác nữa.

    CSVN thì cứ tiêu diệt quyền dân chủ bằng lý lẽ nghe dường như hợp lý, đó là phải dân chủ từ từ vì dân chủ cần có dân trí nếu không thì sẽ loạn. Nóì như vậy thì lãnh đạo CSVN đã mặc nhiên công nhận là chế độ độc tài CS tồn tại là do dân trí VN thấp kém. Nếu cứ tiếp nối lý luận như thế thì đưa đến kết luận là muốn tiếp tục bảo vệ chế độ CS thì giữ cho dân trí thấp kém.

    Tuy nhiên, khi tuyên bố trên báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình, trong chương trình học chính trị thì đảng lại dạy rằng dân tộc VN là một dân tộc anh hùng, dân tộc cần cù, thông minh, tiến bộ, là đỉnh cao trí tuệ của loài người. Cứ kiểu lý luận như thế thì nước VN đã có dân chủ từ thời Bác Hồ mới rời khỏi hang Pác Pó.

    Đảng đã nói dân chủ cần dân trí. Đang ngất ngưởng trên đỉnh cao trí tuệ loài người thì đã quá mức dân trí bình thường.

    Hiện tại nước VN và người dân VN đã có dân chủ hay chưa? Đã ở đỉnh cao trí tuệ 50 năm mà vẫn chưa có dân chủ thì chúng ta có thể kết luận chắc như đinh đóng cột là lãnh đạo CSVN đang bịp bợm để kéo dài quyền lực, và dùng quyền lực để bóc lột, cướp bóc, tham nhũng, hưởng thụ và cứ để đám dân đen đói khổ bị lường gạt ngồi chờ dân trí tăng trưởng để đưa đến dân chủ.

    Chúng ta hãy nhìn vào hành động và nhất là chương trình giáo dục của CSVN từ tiểu học cho đến đại học để thấy được mục đích của người CS là cải tiến dân chủ hay tiêu diệt dân chủ. Ở cấp tiểu học thì các em đã được dạy 5 điều Bác dạy, học tập gương Bác Hồ và tôn vinh Bác như Bác đã tự tôn vinh là cha gìa dân tộc. Lên trung học thì học lich sử của đảng CSVN, học chủ thuyết Mác-Lê và hình ảnh Bác Hồ lại được đánh bóng tối đa và sáng rực rỡ như mặt gương dưới ánh đèn, bên cạnh đó là hình ảnh các anh hùng cách mạng đã lỡ dại theo Bác, bị Bác lợi dụng cho đến lúc qua đời vẫn chưa biết là đã bị lừa gạt. Lên đại học thì vẫn tiếp tục học tư tưởng Bác Hồ, học thơ Bác Hồ và học cách xử dụng súng AK-47, B40 để nếu cần thì hy sinh tính mạng để bảo vệ đảng CSVN từ các thế lực thù địch.

    Dĩ nhiên các thế lục thù địch không bao gồm Hoàng Đế Trung Hoa đang chiếm đất, chiếm biển của VN mà chỉ bao gồm các thành phần đòi dân chủ. Ở các nước phát triển khoa học thì mỗi năm họ làm ra chips điện tử tối tân hơn, nhỏ hơn, chạy nhanh hơn, ít tốn đìện hơn mà họ chẳng cần học tập tư tưởng và đạo đức Bác Hồ và thậm chí chẳng biết Bác Hồ là ai. Ở VN thì ai cũng bị biết Bác Hồ và phải học tập và sống theo tư tưởng và đạo đức Bác. Tư tưởng Bác và đạo đức Bác đã đi sâu vào quần chúng nên VN đã và đang phát triển nghành khoa học bịp bợm. Chúng ta có thể kết luận là Bác Hồ là người đầu tiên trên thế giới phát minh khoa học bịp bợm. Phải gọi là khoa học bịp bợm vì nó phát triển có hệ thống, có nghiên cứu và đưa đến thực dụng là làm ra lợi nhuận cho các nhà phát minh bịp.

    Khi mà cái bịp đã bị bại lộ và không xài được thì phải tranh thủ, nghiên cứu và phát minh ra bịp mới thật sớm, thật gọn nhẹ và ít tốn chi phí. Thí dụ nhỏ cho một phát minh của khoa học bịp, muốn đưa hối lộ một cách hợp pháp cho cán bộ thì cứ mời cán bộ ra sân tennis mà đánh cá độ vài ngàn đô. Cán bộ chỉ cần khều banh qua lưới là thắng vài ngàn đô la. Trên bình diện bịp lớn hơn về lãnh thổ và lãnh hải thì khi muốn dâng đất, nhượng biển, triều cống tài nguyên cho thiên triều TQ thì đảng CSVN chỉ cần bịp dân là vừa ký thỏa hiệp đánh cá chung, khai thác dầu khí chung mà chúng ta phải hiểu là các thoả hiệp chung đó trên các vùng biển của VN và VN không được huởng lợi hay chỉ được một phần tượng trưng để lãnh đạo có cớ tiếp tục bịp dân. Ngành khoa học bịp bợm này phát triển nhanh hơn cả khoa học đìện toán ở Hoa Kỳ. Ai tốt nghiệp trường đảng thì sẽ phát minh ra sản phẩm đại bịp là “dân chủ cần dân trí.”

    CSVN có thực sự muốn phát triển dân trí để đưa đến dân chủ như lý luận của họ là dân trí đi trước dân chủ tới sau? Đối với những con người tốt nghiệp khoa học bịp từ trường đảng thì ta phải nhìn vào hành động của họ mà phán xét. Nếu chỉ nghe các Tiến Sĩ khoa học bịp nói thì dân chủ chỉ tới khi hồn lìa khỏi xác. ông Phạm Hồng Sơn chỉ dịch một bài Dân Chủ Là Gì từ website của bộ ngoại giao Hoa Kỳ thì đã bị CSVN cho gở 3 cuốn lịch trong tù. Hoa Kỳ là nước dân chủ nhất hoàn cầu mà tài liệu dân chủ của họ bị cấm không cho dân VN đọc thì đã quá rõ ràng như ngày và đêm là CSVN chẳng muốn có dân trí để đi đến dân chủ. Người hoạt động vì dân chủ trong nước thì không được quyền hội họp, không được phát hành báo để truyền bá kiến thức dân chủ tới đại đa số người dân. Những người đòi hỏi quyền dân chủ thì đang ở tù như Ls. Đài và Ls. Công Nhân. Website Báo DCVOnline thì bị tường lửa ngăn chận, chương trình học thì không dạy thế nào là dân chủ mà chỉ dạy thuyết Mác-Lê, ca ngợi Bác, người dân không được quyền ứng cử nếu không được Mặt Trận Dân Tộc Tổ Quốc là một bộ phận của CSVN giới thiệu. Người dân không được quyền bầu Chủ Tịch nước, Thủ Tướng. Công an có quyền cao hơn hiến pháp, báo chí chỉ loan tin do nhà nước cho phép.

    Từ những hành động trên của đảng CSVN để tiêu diệt dân chủ thì chiêu bài “dân chủ cần dân trí” chỉ là một sản phẩm bịp bợm.

    Chúng ta có thể kết luận là dân trí cần dân chủ hay ít ra là dân trí phải song hành với dân chủ. Thiếu dân chủ thì dân trí không thể phát triển được vì những tên độc tài bóp chết tự do ngôn luận thì làm sao có thể truyền bá các kiến thức dân chủ. Thiếu dân chủ thì không thể vận dụng được hết những tinh hoa của dân tộc và khiến cho dân tộc yếu kém và dễ bị xâm lấn lãnh thổ hay bị nô lệ quyền lực vào tay Hoàng Đế Trung Hoa.

    Con đường đến dân chủ
    Nguồn: peacecouncil.net
    Các nước Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung Gia Lợi, Đông Đức, Nga, Georgia, Uzbekistan họ chỉ đứng lên làm cách mạng lật đổ chế độ CS và chuyển qua thể chế dân chủ trong một tuần hay một tháng. Nếu theo lý thuyết bịp của đảng là dân chủ cần dân trí thì dân trí của các quốc gia kể trên đã từ dưới đáy vực vọt lên đỉnh cao trí tuệ chì tốn vài ngày trong khi đó dân trí VN đã tốn vài chục năm mà đảng CSVN cho là vẫn chưa đủ trình độ đi đến dân chủ.

    Dân trí và dân chủ thật là một đề tài đầy máu và nước mắt mà dân tộc VN cần phải suy nghỉ và hành động khi những tinh hoa đất nước đang sống trong tù ngục của tập đoàn độc tài CSVN. Vấn đề chính là khai tử độc tài thì dân chủ mới có cơ hội để hình thành và phát triển cho dù dân trí thấp hay cao.

    http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5720

    Phản hồi: 

    Thật là trùng hợp, đó hoàn toàn là những gì tôi đã nghĩ. Không những thế, tôi cũng cho rằng Đảng ta đang thực hiện đúng những đường lối ấy, một cách khôn khéo, kín đáo, mà hiệu quả. Vì thế, thời gian độc tôn quyền lực của Đảng ta chắc sẽ còn lâu lắm, có thể một trăm năm nữa cũng nên?

    Phản hồi: 

    Nguyễn Tâm Bảo có những nhận xét khá chính xác.
    Để đàn áp và không thực thi Dân chủ thì cách tốt nhất là phải hiểu toàn diện về nó.Nhưng để nhân dân không biết cách đòi hỏi Dân chủ và đòi nhà cầm quyền thực thi dân chủ thì phải kìm hãm dân trí ở mức thấp nhất có thể.Càng thấp càng tốt.
    Cần đánh thẳng vào các phương tiện thông tin có tác dụng tốt để nâng cao dân trí.Internet là thứ phải bị kiểm soát triệt để .

    NCM

    Phản hồi: 

    Thử hỏi trong nước, thành phần nào cần sự nâng cao dân trí nhất? Đó là khoảng 70% người dân còn sống ở những vùng nông thôn và những công nhân nghèo ở thành thị. Còn thành phần khác ở những thành phố lớn, họ có đủ phương tiện để tự nâng cao trình độ nhận thức của họ về chính trị, xã hội…Nhưng một số lớn những người dân trong nước ở thành phố không muốn nâng cao dân trí của chính họ là do sự lười biếng, tính ích kỷ, do sự sợ hãi, và vì họ may mắn hưởng lợi “ăn theo” hay tiếng Anh gọi là “tricked down benefits” từ những số tiền khổng lồ kiều hối đổ về tập trung chỉ ở những thành phố lớn.

    Còn hơn 70% người dân nghèo nhất ở Việt Nam, họ là những người thiếu phương tiện để tự bản thân mình hay được giáo dục để nâng cao dân trí. Chế độ cai trị trong nước, tin hay không tin, muốn người dân trong nước càng ngu càng tốt…Cứ xem chế độ phải mệt mỏi đối phó với những nhà đấu tranh dân chủ trong nước, mà đa phần thuộc giới trí thức, thì biết họ sợ người dân có dân trí như thế nào? Quả thật, nếu Việt Nam có được một thành phần trí thức gấp 3 hay 5 lần số lượng hiện nay, thì Việt Nam sẻ có một cơ may lớn hơn rất nhiều thay đổi chế độ độc tài cai trị hiện nay…

    Chính vì thế mà hiện nay trong nước, một số lớn học sinh chỉ được học đến lớp 9 là phải nghỉ, vì chế độ giới hạn số lượng học sinh được nhận vào cấp III. Và sau cấp III, thì việc vào đại học lại càng khó khăn… Nhưng cứ nhìn vào số lượng trẻ em thất học, không học quá cấp II, ở những vùng nông thôn thì sẻ thấy chế độ ngu dân nham hiểm đến cỡ nào.

    Đó là chưa kể đến những chính sách ngu dân khác, như dung dưỡng hay ngầm khuyến khích những thú vui thuộc bản năng, để đầu độc thế hệ thanh niên và trung niên trong nước (vấn đề này đã được bàn cãi khá nhiều ở x-cafe…và tôi chỉ xin ngắn gọn vài lời ở đây.)

    Nhưng nói tóm lại, việc nâng cao dân trí một cách “vô tư” lại luôn bị chế độ trong nước xem như những âm mưu “diễn biến hòa bình.” Thêm vào đó, việc tiếp cận những thành phần cần được nâng cao dân trí lại càng khó khăn, do điều kiện kinh tế và địa lý (số lượng lớn dân nghèo sống rải rác ở nông thôn.) Vì thế, việc nâng cao dân trí người dân trong nước để cho đến khi đại đa số một ngày nào đó nhận thức được quyền sống và đứng lên tranh đấu là hoàn toàn không tưởng, hoặc nếu khả dĩ chắc cũng kéo dài cả một thế kỷ…

    Thật ra, phương pháp mà tôi cho là hữu hiệu mang tính “lấy độc trị độc,” là bắt chước một phương pháp của Đảng CSVN đã và đang làm là tuyên truyền lặp đi lặp lại…

    Những người trong cái gọi là ĐCSVN đã lặp đi lặp lại những điều láo toét mà khiến cho một bộ phận người dân trong nước đã tin vào “sự dối trá” khiến họ sẳn sàng hy sinh gia đình và bản thân họ. Nếu sự lặp đi lặp lại của những sự láo toét còn khiến người ta tin như vậy, thì tôi tin rằng những tuyên truyền lập đi lập lại về sự thật, về công lý, và sự thật về những dối trá của chế độ cai trị độc tài trong nước, sẽ một ngày nào đó thấm vào trong tim óc của những người dân trong nước.

    Quả thật, nhiều lúc tôi cảm thấy ngán ngẩm vì cứ phải lập đi lập lại những chỉ trích của chế độ, cho dù qua nhiều sự việc khác nhau với những tính chất khác nhau… Nhưng nếu chúng ta cho rằng, nói tới nói lui cũng chỉ là chỉ trích, đổ thừa thì chẳng có gì mới đâm ra nhàm…

    Nhưng sự thật là lặp đi lặp lại một sự thật, sẽ khiến người nghe nhập tâm…Có thể lúc đầu, độc giả không chú ý nhưng dần dà họ sẻ tự tìm hiểu về những điều họ được đọc được nghe…Và càng tìm tòi, họ lại càng muốn say mê tiếp tục khám phá những sự thật là lâu nay đã bị che bít…

    Hơn ai hết, những kẻ cai trị trong nước nhận thức được hiệu quả của sự tuyên truyền “lập đi lập lại”, nên họ vô cùng sợ hãi những diễn đàn “ôn hòa” như X-cafevn hay Dân Luận, đến mức họ sẵn sàng lộ mặt phá hoại mà bỏ qua liêm sĩ tối thiểu mà một “chính quyền” cần phải có…