Lê Diễn Đức - Từ chuyện Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công: Chống ca sĩ “cộng sản” thế nào cho đúng

  • Bởi Admin
    24/07/2010
    2 phản hồi

    Lê Diễn Đức

    Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

    dvh.jpg

    Năm 1995, kỷ niệm lần thứ 50 Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan, Hội doanh nghiệp Việt Nam tại Ba Lan tổ chức một cuộc biểu diễn lớn phục vụ cộng đồng tại Cung Văn hóa và Khoa học ở thủ đô Warszawa, Ba Lan.

    Lúc bấy giờ, là phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp, tôi nằm trong Ban tổ chức lo toan các thủ tục ăn ở, đi lại cho đoàn trong nước qua Ba Lan biểu diễn. Ngoài MC là hoa hậu Hà Kiều Anh còn có các nghệ sĩ, ca sĩ Trần Bình, Trần Tiến, Mỹ Linh, Thanh Lam, Thu Hiền, Trung Đức, Quốc Trung…

    Sau khi tiễn đoàn nghệ thuật đi, ngồi quyết toán thu chi với nhau, chúng tôi bị lỗ chỏng vó khoảng 7 ngàn đô la (không kể tiền quà cáp, tiền shopping – ai ham phục vụ người đẹp thì ráng chịu), và chia đều lỗ ra cho từng người trong… ban tổ chức! Tất nhiên, chúng tôi vẫn vui vẻ và dặn nhau cương quyết không tiết lộ cho các… bà xã biết!

    Buổi biểu diễn này được nhiều người trong Đại sứ quán Việt Nam và những người ủng hộ Tòa đại sứ phấn khích xem như một động tác đáp trả lại buổi biểu diễn nghệ thuật trước đó, cũng tại thủ đô Warszawa, cách thời điểm này không lâu, của đoàn ca sĩ hải ngoại, do một số doanh nhân người Việt ở Ba Lan và Đức phối hợp mời.

    Nhạc hội được tổ chức tại Phòng Nghị hội của Cung Văn hóa và Khoa học.

    Cung Văn hóa và Khoa học nằm ngay giữa trái tim của Thủ đô Ba Lan – nói theo ngôn ngữ thời cộng sản – là món quà của nhân dân Liên Xô tặng nhân dân Ba Lan. Chính vì thế, sau 3 năm xây dựng, ngày 22/07/1955 khi đưa vào sử dụng, người ta gọi đầy đủ là “Cung Văn Hóa và Khoa học mang tên Stalin”.

    “Cung Văn hóa và Khoa học” là một khối kiến trúc đồ sộ cao 230,68 mét, 42 tầng, dung tích 817 ngàn mét khối, tiêu thụ lượng điện bằng một thành phố 30 ngàn dân, với 3.288 phòng ốc, trong đó có nhiều nhà hát, rạp chiếu phim, phòng triển lãm…

    Sau khi Ba Lan giành được tự do, dân chủ tên Stalin bị xóa, chỉ giữ lại phần đầu – Cung Văn hóa và Khoa học – trở thành đề tài gây xung đột trong ý thức của xã hội Ba Lan. Ngang ngửa nhau. Một bên đòi đập bỏ biểu tượng của cộng sản tai chướng trong lịch sử Ba Lan. Một bên khác cương quyết giữ lại vì nó mang lại lợi ích kinh tế cho thủ đô, vừa là một công trình lớn.

    Sau hơn một thập kỷ, tranh cãi dường như được chấm dứt vào năm 2006, khi Ủy ban Bảo vệ Di tích Cổ ghi Cung Văn hóa và Khoa Học vào danh sách di tích lịch sử.

    Bây giờ thì người ta chỉ còn tìm cách xây dựng các công trình bao quanh nó. Giống như kiến trúc của chủ nghĩa tư bản sẽ bao vây và lấn lướt tòa nhà của chủ nghĩa cộng sản, các công trình lớn dần dần mọc lên trên quảng trường rộng lớn này như các khách sạn Mariotte, Intercontinetal, tổ hợp văn phòng-dịch vụ kềnh càng của ING Hà Lan, trụ sở Bank Austria Creditanstalt, và sắp tới đây là Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại, cùng với nhiều dự án khác trong tương lai.

    Phòng Nghị Hội của Cung Văn hóa và Khoa học là nơi tổ chức các hội nghị, các buổi biểu diễn nghệ thuật, thi Hoa hậu Ba Lan… Thời cộng sản thường được sử dụng cho các Đại hội đảng cộng sản Ba Lan. Nơi đây, nếu tính cả chỗ ngồi trên ban-công, các lô riêng dành cho VIP, có thể chứa tới gần 3 ngàn người, với trang thiết bị ánh sáng và âm thanh chuyên dụng hoàn hảo.

    Trong buổi diễn hôm ấy, ca sĩ Khánh Ly đã xúc động phát biểu trước khán giả người Việt ngồi chật cứng phòng diễn rằng, trong cuộc đời biểu diễn nghệ thuật của mình, chưa bao giớ Khánh Lý được hát trên một sân khấu bề thế và sang trọng như ở Ba Lan.

    warsaw_cult_palace_night.jpg
    Warsaw Cult Palace By Night - Ảnh: Wikipedia.pl

    Có rất nhiều các ngôi sao trong làng ca sĩ hải ngoại, nhưng có lẽ gây ấn tượng nhất sau Khánh Ly là Linda Trang Đài với những bài hát, phục trang và khiêu vũ sôi động, bốc lửa, một hình ảnh chưa quen vào giai đoạn ấy trên sân khấu miền Bắc. Thằng con trai tôi bấm máy lia lịa, để sau đó về in thành hình và hãnh diện treo khắp phòng ngủ của nó!

    Trước buổi diễn, lúc bấy giờ bà Đại sứ T. họp chi bộ Đảng cấm các đảng viên cộng sản không được mua vé xem diễn và trao (không chính thức) cho họ nhiệm vụ phổ biến, nhắn nhủ mọi người tẩy chay.

    Mặc dù có quan hệ thân thiết với bà Đại sứ, tôi chẳng phân vân chút nào, mua vé (khá đắt) cho cả gia đình và còn rủ rê nhiều người nữa. Ngoài tôi, lác đác dăm ba người khác cũng không nghe lời Sứ quán, tuy nhiên hầu như đảng viên, nghiên cứu sinh nằm nhà vì ngại liên lụy.

    Cái mà Đại sứ quán Việt Nam sợ nhất là các ca sĩ hải ngoại sẽ thông qua tác phẩm của mình, phổ biến tuyên truyền tinh thần chống Cộng, phản động.

    Trong buổi biểu diễn, các nghệ sĩ hải ngoại đã chinh phục khán giả một cách kinh ngạc chỉ bằng các bài hát về quê hương, đất nước, về thân phận con người, về tình yêu, tuổi trẻ… Không một chút chính trị nào! Các bàn hoa ngoài hành lang phòng diễn bán hết sạch. Người ta phải chạy ra ngoài mua thêm. Riêng ca sĩ Khánh Lý ôm cả một rừng hoa hồng và phải hát theo yêu cầu khán giả liên tiếp trong tiếng vỗ tay ầm vang, làm đảo lộn cả chương trình.

    Kết quả thành công ngoài tưởng tượng, niềm hân hoan cũng như cái hồn đọng lại trong lòng bà con qua buổi diễn thực sự là cái tát vào những người có suy nghĩ ấu trĩ, hẹp hòi và đầy mặc cảm thù hận về các ca sĩ hải ngoại.

    Từ sau cuộc biểu diễn này, hàng năm, các ca sĩ hải ngoại trong các chuyến lưu diễn ở châu Âu thường xuyên ghé Ba Lan và trở thành sinh hoạt văn hóa bình thường của cộng đồng.

    Tôi qua Mỹ không còn nhớ bao nhiêu lần nữa và có cơ hội trò chuyện với nhiều người chống Cộng nổi tiếng, thứ thiệt ở đây, từ phó thường dân đến cựu sĩ quan cao cấp và cả những người đang nằm trong lãnh đạo cộng đồng ở một số tiểu bang.

    Tôi tranh cãi với họ về phương pháp. Tôi rất ủng hộ họ (thậm chí tham gia) biểu tình phản đối các lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua Mỹ, bởi vì các cuộc biểu tình này hợp pháp và đánh động tích cực lên sự chú ý của nhân dân Mỹ, báo chí truyền thông và chính phủ Mỹ trước những vi phạm nhân quyền và đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ của Đảng cộng sản Việt Nam.

    Tôi cũng ủng hộ cộng đồng hải ngoại tẩy chay những cuộc trình diễn văn hóa của các ca sĩ Việt Nam được tổ chức ở nước ngoài bằng ngân sách của nhà nước. Nếu cho rằng, đây là hành động nằm trong Nghị quyết 36 của Đảng cộng sản Việt Nam thì quá rõ ràng.

    Chống Cộng, tức là chống chủ nghĩa cộng sản và tập đoàn cộng sản Ba Đình là hoàn toàn đúng, hợp với xu thế của thời đại. Chẳng vậy mà Nghị viện châu Âu, nơi đẻ ra chủ nghĩa quái thai này, đã ra phán quyết chủ nghĩa cộng sản là tội ác của nhân loại đó sao.

    Thế nhưng, chống như thế nào và vào đối tượng nào mới là đáng bàn. Với những buổi biểu diễn riêng lẻ của các ca sĩ từ Việt Nam qua Mỹ, được tổ chức trong khuôn khổ cá nhân, mang mục đích kinh doanh thuần túy, cần sáng suốt đánh giá trước khi có động thái bất xứng.

    Tôi biết khá nhiều người trong giới văn nghệ sĩ ở Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng tôi xem như thứ nhóc con và hoàn toàn có thể liệt cậu ta vào đám ca sĩ có tham vọng, sống hoàn toàn theo chủ nghĩa thực tế và cơ hội. Để yên thân, được lướt đà danh vọng không bị cản trở và có tiền bỏ túi, không chỉ Đàm Vĩnh Hưng, mà nhiều nhân vật “xướng ca vô loài” khác có thể hát các bài ca ngợi Đảng và Hồ Chí Minh ngon lành ở Việt Nam. Thậm chí hát say sưa! Thế nhưng, ra khỏi sân khấu, hỏi Hồ Chí Minh sinh và chết năm nào, đa phần trong họ không biết, mà họ cũng chẳng quan tâm. Nếu tâm đầu ý hợp, uống vài ly là loại này có thể chửi Đảng và Hồ Chí Minh cũng hay như hát. Đây là sự thật.

    Đàn ông, nam nhi quân tử, mà phải cải trang làm đàn bà để tặng hoa rồi tấn công một tay ca sĩ sến, trói gà chưa chặt như Đàm Vĩnh Hưng, vừa kỳ cục, non tay, vừa phí công và chẳng mang lại tác động chống Cộng nào thiết thực. Ngược lại còn gây phản cảm và bực tức, thậm chí bị mỉa mai bởi dư luận trong nước. Nhà báo Trương Duy Nhất trong bài “Nhân chuyện Mít Đàm” nói câu đầy trách móc: “Chống Cộng sản thì nhè mấy ông Cộng sản mà chống, chứ đi chống chi mấy anh chàng tóc vàng hát nhạc sến như Đàm Vĩnh Hưng – Những cô cậu ca sĩ mà ngay cả cái chữ “Cộng sản” là gì có khi còn không giải nghĩa được?”. Bài này được nhiều trang web, blogs, kể cả các trang pro-cộng sản đăng lại, trong đó có cây điếm bút, chuyên nghề châm chọc, khiêu khích người Việt hải ngoại là Tổng biên tập tờ “Thể Thao TP HCM” Hồ Thu Hồng.

    Nói cho cùng, người Việt hải ngoại (trong đó có tôi) chống Cộng giỏi bao nhiêu chăng nữa thì cũng chỉ là yếu tố hỗ trợ. Đất nước có dân chủ hay không là do dân chúng trong nước quyết định. Nếu ai đó nhân danh dân chủ, tự do chân chính cho Việt Nam thì không thể bỏ qua yếu tố này.

    Cứ nghĩ ai sống trong chế độ cộng sản thì đều là cộng sản hết, không nhiều thì ít, là nhầm to, nhầm khủng khiếp, nhầm đau đớn. Nhắm mắt tẩy chay tuốt tuột sẽ có lúc bị quê xệ một cục như bà Đại sứ T. ở Ba Lan từng chống ca sĩ hải ngoại.

    Cố nhân có nói: Ném chuột đừng để làm vỡ bình ngọc, là thế. Huồng hồ đây là con chuột nhắt, chẳng cần mất công đuổi. Nếu chuột sống dơ, láu cá, mặt trơ trán bóng, sẽ có ngày mèo chén thịt nó. ■

    Ngày 23/07/2010

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Người VN đi đâu cũng mang tính xấu của người VN đi theo. Cuối cùng dân tộc bị nô lệ ngoại bang hay nội bang từ xưa đến giờ cũng do tính xấu này mà ra thôi

    Một phản hồi đáng chú ý trên Talawas tới bài của bác Lê Diễn Đức:

    Lê Anh Dũng nói:
    24/07/2010 lúc 8:03 sáng

    Trong cuộc biểu tình chống văn công CS ở Nam Cali ngày Jul-24-2010 này, danh hài Hoài Linh cũng được xếp chung với danh ca Đàm Vĩnh Hưng vào chung nhóm văn công Cộng sản thực thi nghị quyết 36.

    Tiểu sử Hoài Linh có khắp nơi trên Internet, chỉ cần google, thí dụ:
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0i_Linh

    Hoài Linh là người trong gia đình, nên tôi biết một số chi tiết đã không được đề cập tới trên Internet.

    Thân phụ Hoài Linh là đại úy Lực Lượng Đặc Biệt QLVNCH Võ Toa, thân mẫu Lệ Phương là nữ hộ sinh. Năm 1975, sau khi chạy giặc di tản vào Long Khánh, lúc trở về Cam Ranh thì nhà hộ sinh của mẹ đã bị tịch thu, cha thì đi “cải tạo” 6 năm. Mất nhà, cả gia đình lại dọn lại về Long Khánh, theo link ở trên “Đến năm 13 tuổi Hoài Linh đã phải phụ người mẹ tần tảo chạy chợ, phải ra trạm kiểm soát Dầu Giây bán hàng theo mùa, lúc thì chôm chôm, lúc thì mía ghim, chuối khô, chuối sấy, lúc thì trà đá, nước sâm…..Nói chung Hoài Linh làm đủ mọi thứ, miễn sao có tiền thì làm ráo trọi. Nhiều lúc không chạy bến xe, Hoài Linh lại ra ruộng mót lúa, mót khoai hoặc hái rau bắt ốc về cho nhà. Mẹ Hoài Linh không muốn anh làm những việc như thế này nhưng vì hiểu được sự khó khăn của gia đình nên Hoài Linh trốn mẹ đi làm” là chuyện thật. Thật và khổ aỉ như tất cả con em chế độ cũ, như anh em tôi đạp xích lô tới mức đã ho lao mà vẫn phải tiếp tục đạp để nuôi cha là phế binh 90% , què quặt, khắp người tan nát vì thương tật vẫn phải bị “tập trung cải tạo” trên 6 năm dài, có những lúc cả nhà không còn gạo ăn mà phải dành dụm để thăm nuôi, vì không thăm nuôi là chắc chắn là cái đống thịt đầy thương tật đó sẽ chết. Do đó, tôi thông cảm và thương xót Hoài Linh.

    Hoài Linh hiện là thường trú nhân tại Mỹ, nhưng thời gian mưu sinh rất nhiều ở VN. Là diễn viên hài xuất sắc, có một nghề lương thiện hợp với khả năng thiên phú của mình. Hoài Linh kiếm được khá tiền, nghề hài của Hoài Linh là một trong những nghề lương thiện, tiền kiếm bằng sức lao động, do khả năng sáng tạo của mình; là một trong những nghề trong sạch nhất ở VN, sống mà không phải ăn bớt, tham nhũng, lưu manh nếu muốn lo cho gia đình vợ con. Thế nhưng trên take2tango.com và nhiều websites khác, Hoài Linh được mô tả như một văn công Cộng sản, có nhiệm vụ lũng đoạn cộng đồng.

    Đàm Vĩnh Hưng cũng vậy, là một tài năng thiên phú, tự trau giồi, vươn lên từ con số không, nghề kiếm sống lúc vào đời là thợ tóc.

    Ở những nước có văn hóa, con người văn minh, nhân hậu thì những nghệ sĩ self-made man này rất được trân trọng, gọi là “artist”, thế giới thượng lưu sẽ hân hạnh khi đón tiếp những người này dựa trên những bảng giá trị cá biệt mà những người này ở đầu bảng của họ, họ đã vẽ và đi trên con đường mà trước họ chưa ai đi. Thế nhưng nhiều người Việt Nam vẫn trộn tất cả các chuyện: kiếm tiền nhiều, xướng ca vô loài, Rock sến, văn công Cộng sản, cán bộ Cộng sản … vào một hũ mắm trộn với phân thập cẩm, và trưng nó ra như lý cớ của sự phản đối, hay khinh bỉ của họ.

    Cần nhắc: sống ở Việt Nam thì những chức vụ, danh nghĩa râu ria trong những hội vớ vẩn, hát những bài hát ca tụng “Bác” là những chuyện nhỏ nhặt thường tình, nín thở qua sông mà ai cũng phải làm. Qúi vị HO cựu cải tạo, trong đó có bố tôi, bác tôi, chú tôi, cậu tôi há chẳng phải ngoác mồm ra hát bài “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng” khi bị cải tạo là gì?

    Tóm lại, động cơ chính của sự đi lại để trình diễn trong lẫn ngoài nước của những nghệ sĩ trong nước như Đàm Vĩnh Hưng, ngoài nước như Hoài Linh (status thường trú nhân Mỹ) …. là làm ăn kiếm sống, bản thân họ chính là món hàng. Ở đây tôi phân biệt rất rõ 2 loại chương trình:

    1/ Những chương trình mà 2 nghệ sĩ này tham gia dựa trên cá nhân của chính họ như chương trình ở Santa Clara, và Santa Ana trong tháng 7 này, với bầu show là những doanh nhân sống tại Mỹ.

    2/ Những chương trình mà họ tham gia như Duyên dáng Việt Nam tổ chức ở Úc, Singapore … được tổ chức thật qui mô, hoành tráng, có sự ủng hộ hậu cần của bộ máy thông tin, tuyên huấn, báo chí của chính quyền Việt Nam, có đủ loại hoa hậu, ca sĩ , nhạc sĩ, múa …kể cả ông tổng biên tập Nguyễn Công Khế của báo Thanh niên v.v…

    Tôi không chống việc chống nghị quyết 36, nhưng tôi bất nhẫn và phản đối việc đánh tàn bạo (đánh vào nồi cơm, bằng hơi cay …) vào những người nghệ sĩ họp lại một nhóm nhỏ lưu diễn để kiếm sống , lấy họ làm một bung xung, một mục tiêu của việc chống nghị quyết 36. Đánh vậy là vô nhân đạo, là bất trí, là thiếu phân tích tới nơi tới chốn, vì ai cũng cần kiếm tiền để sinh sống, không thể đánh đồng tất cả được.

    Ngược lại, những chương như Chương trình duyên dáng Việt Nam có thể xem là thể hiện của nghị quyết 36, và việc chống đối nó là phản ứng cẩn tỏ ra cho chính quyền CSVN.

    Đánh thì phải đánh cho trúng, đánh sai mục tiêu, đánh lầm là thất bại. Không có thất bại nào sẽ miễn phí, không gây tác hại, dù là thất bại tập thể, được chia đều cho mọi người. Đánh quá khích, đánh không lý tới những qui ước, cách suy nghĩ của xã hội văn minh là mua lấy sự chán ghét, khinh thường, dửng dưng về lâu về dài. Bắt những người nghệ sĩ chỉ mới có 5, 7 tuổi vào năm 1975 phải sống đau thương, uất hận như những người thất trận, cưỡng chế bằng hơi cay vào mặt là cư xử độc đoán, phát xít. Cần phải chỉ rõ, lên án việc này.

    Các người không có quyền đấu tranh cho những giá trị tốt đẹp bằng những hành động man rợ. Xịt hơi cay là man rợ.

    Những người chống đối Đàm Vĩnh Hưng, Hoài Linh v.v… dù là những người có tôn giáo hay không tôn giáo, cần nhớ một số nguyên tắc phổ quát đã tồn tại từ ngàn xưa, khắp nơi như sau: Để gỉai quyết rốt ráo và tốt đẹp những vấn đề của con người, cần trí tuệ và tình thương, và lòng công bình.

    Khi được hướng dẫn bởi những nguyên tắc này, chúng ta rất cẩn trọng khi phán đoán, rất dè dặt khi hành động có thể gây tác hại, đau đớn cho người khác. Đau đớn, oan khuất cho một người rồi cũng sẽ là đau đớn, oan khuất đau khổ cho mọi người nếu mọi người trong chúng ta không nhắc nhở nhau về những điều này