Nguyễn Ngọc Già - Lý Tống: Dã tràng se cát

  • Bởi Khách
    23/07/2010
    3 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Dù cho bây giờ ông vẫn chỉ có ý định cướp máy bay để chỉ rải truyền đơn mà thôi thì cũng không một ai có thể ủng hộ ông nữa vì nó đã được xem như là một hành động bạo lực và có dấu hiệu khủng bố. Nó không còn phù hợp với thời đại hiện nay, nói điều này để thấy tư duy ông Tống đã xơ cứng, suy nghĩ ông đã lạc hậu, ông đã không theo kịp tiến hóa của nhân loại.

    Câu chuyện ông Lý Tống xịt hơi cay vào nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng mấy ngày qua trở thành "chuyện không của riêng ai", tất nhiên, chỉ dành cho người Việt là chủ yếu, dù là người Việt trong nước hay người Việt hải ngoại. Có người gọi đó là "chuyện nhảm, không đáng" và cũng có người coi đó là "chuyện của một người anh hùng chống cộng" v.v... Dù là tên gọi nào đi nữa, nhiều người cũng cảm thấy rất buồn, buồn cho dân tộc Việt Nam, dù là người Việt hay người Mỹ (Pháp, Úc, Âu Châu...) gốc Việt.

    I. Phụ nữ, ông Lý Tống và "cái bình xịt" :

    Đa số phụ nữ là những người chân yếu tay mềm so với đàn ông, bất chấp hiểm nguy họ (đôi khi) đối mặt không thua kém đàn ông trong đời sống xã hội mà bạo lực có vẻ chưa hề giảm bớt, do đó, làm sao để phòng vệ và thoát thân trước một nguy hiểm mà bản thân người phụ nữ đang đối diện trong khi không thể trông cậy vào sự giúp đỡ tức thời của bất kỳ một ai, đã đòi hỏi những xã hội tân tiến như Hoa Kỳ phải chế tạo một cái gì đó thuận tiện, không gây chết người những có thể giúp người phụ nữ an toàn, đơn giản trong sử dụng. Phải chăng đó là lý do bình xịt hơi cay ra đời? Hình dáng của bình xịt hơi cay cũng nhỏ bé và gọn nhẹ mà người phụ nữ có thể bỏ trong túi áo, ví cầm tay sao cho khi nguy hiểm xảy ra thì họ có thể dùng ngay lập tức.

    Hình dáng và tính chất của dụng cụ này đã nói lên "nữ tính" của nó.

    Một dụng cụ phòng vệ mang tính nhân bản, tính bị động, tính phụ nữ đã được ông Lý Tống biến thành vũ khí để chủ động tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, đã mặc nhiên bác bỏ tính chính nghĩa của nó. Hơn nữa, tính chính danh, "tính đàn ông" của Lý Tống cũng mất đi theo việc sử dụng nó như là một vũ khí tấn công. Mặt khác, hành vi này đã được ông tính toán trước và được lên kế hoạch cụ thể, có lẽ ông Tống hiểu rất rõ những điều tôi phân tích về bình xịt hơi cay nên ông đã cải trang thành phụ nữ để dễ dàng hành động và mượn hình ảnh người phụ nữ để biện minh cho tính chính danh như là một hành động tự vệ chăng? Dù là sự tự vệ "trước việc trốn chạy cộng sản mà Cộng sản vẫn không chịu buông tha", như ông đã trả lời với trang báo vietvungvinh.org (1)? Hình như, ông cho rằng hành động xịt hơi cay của ông là hành vi tự vệ trước sự tấn công của Cộng sản?

    Ông còn lặp đi lặp lại việc "trốn chạy" này như là toàn bộ cộng đồng kiều bào hải ngoại không còn chốn dung thân nào để tránh Cộng Sản, và Cộng sản đang truy lùng, đuổi theo ráo riết cũng như không có ý định buông tha những người đã phải đau lòng bỏ xứ mà ra đi (?!).

    Song song đó, ông cũng nói lên những suy nghĩ (mà có vẻ có vấn đề về tâm thần), ông cho biết (theo ông) Cộng sản sẽ dùng tiền để mua hết những quan chức tại Hoa kỳ, Cộng sản đang tấn công về mọi mặt từ kinh tế, cho đến ngoại giao, văn hóa v.v... vào Hoa Kỳ, hình như ông bị quá khứ thất bại của chính quyền VNCH đeo bám và ám ảnh không nguôi? hình như tinh thần ông thật sự suy sụp khi nghĩ về "sự lớn mạnh không ngừng" của thế lực Cộng sản mà không gì có thể ngăn nổi (?!) hình như ông đang tự hù dọa mình về sự "thôn tính mới" của Cộng sản ở mọi mặt (?) và rằng, Cộng sản sẽ mãi mãi không bao giờ buông tha ông và những người như ông?

    Dường như những lời nói của ông là cả một niềm tuyệt vọng trước ngưỡng cửa của một người già đang ở bên kia sườn đồi và biết rõ mình đang cố gắng, rất cố gắng làm một cái gì đó mà nhiều người, rất nhiều người đang trao "trách nhiệm cao cả" lên vai ông? Thật sự tôi cố gắng để hiểu và cảm thông với tâm trạng của một người thất bại. Tâm trạng của một người (đặc biệt là người đàn ông) đối diện với sự thất bại của chính mình không hề là điều dễ dàng nhất là trước đây mình đã có một số thành công nhất định, ông Tống đã không dám nhìn thẳng vào một sự thật hiển hiện khó thể chối cãi - ông là một người thất bại.

    Ông Lý Tống là một người thất bại, dù có lúc chính ông và nhiều người ủng hộ ông ngỡ rằng thành công và chiến thắng (về tự do dân chủ ở Việt Nam) dường như đang ở gần lắm và chỉ cần rướn người ra một chút là nằm gọn trong lòng bàn tay???

    Hành vi xịt hơi cay của ông Tống và những ai ủng hộ hành vi của ông càng thể hiện rõ họ đang quá yếu đuối và có vẻ như họ đang cố bám víu vào một hành động gì đó để khỏa lấp nỗi niềm chơi vơi, hẫng hụt, nuối tiếc, kể cả một tâm trạng gần như là nỗi tuyệt vọng đang ngày càng chất đầy trong tâm tưởng mà họ sợ cho đến lúc nhắm mắt, những ước vọng mà họ mong muốn sẽ chẳng bao giờ có được dù chỉ là một phút nhìn thấy trước khi xuôi tay???!!!

    Hành động xịt hơi cay cũng làm hình ảnh "hảo hán" Lý Tống năm nào đang dần chuyển đổi trở thành một người nhỏ mọn và hèn kém khi phải đột cái lốt về giới tính mà ông trời không ban phát cho mình. Đó đây, những câu chuyện phụ nữ cải nam trang, hầu như đều được dùng làm mục đích ca ngợi những bậc anh thư vì nghĩa lớn xả thân, nhưng hiếm khi hình ảnh người đàn ông cải trang thành phụ nữ được xem như là một anh hùng, dù cho đó là việc làm mang màu sắc chính nghĩa. Đặt trong trường hợp cụ thể của ông Tống, hành vi này càng không thể gọi là anh hùng khi ông cầm một vật rất nữ tính với bộ dạng phụ nữ và hành động như là... phụ nữ (!!!) Cũng may! nếu ông xịt vào cô ca sĩ Mỹ Tâm, thì câu chuyện sẽ càng đạt độ trào phúng khi ai đó có ý định viết một truyện hài dựa trên câu chuyện có thật mang tựa đề "Truyện Ruồi Bu" (không phải Truyện "Ruồi Trâu" của nhà văn Ethel Lilian Voynich)

    II. Đấu tranh cho tự do dân chủ hiện nay chỉ có thể là con đường đấu tranh ôn hòa, bất bạo động:

    Câu chuyện "xịt hơi cay" sẽ không là gì và cũng chẳng phải nhọc công các trang báo lớn như BBC, RFA cho đến các trang nghiêm túc như Danluan, Talawas... theo dõi và đăng tải nếu như không mang yếu tố chính trị lồng ghép vào đó. Hơn nữa, nếu đó không phải là Lý Tống - một người cũng có chút tiếng tăm cách đây gần hai mươi năm về trước.

    Lý Tống là một phi công phục vụ trong chế độ trước 1975, nhưng được nhiều người Việt biết đến với tư cách là một người thuộc trường phái chống Cộng tạm gọi là quyết liệt, mà có thể điểm qua các hoạt động của ông như sau:

    Năm 1992, Lý Tống uy hiếp phi công chiếc A310 của hãng Vietnam Airlines bay qua Thành phố Hồ Chí Minh rồi thả truyền đơn xuống kêu gọi nhân dân Việt Nam nổi dậy chống lại chính quyền. Lý Tống nhảy dù xuống và bị bao vây bắt giữ, chuyển giao lại cho công an. Ông bị tuyên án 20 năm. Năm 1998, chính quyền Việt Nam quyết định tha và trục xuất Lý Tống trong một đợt đặc xá.

    Ngày 1 tháng 1 năm 2000, Lý Tống bay một chiếc máy bay nhỏ từ Florida sang Havana, Cuba và thả truyền đơn kêu gọi nhân dân Cuba nổi dậy. Khi bay trở về, ông bị thẩm vấn bởi Cục Di cư và Hải quan Hoa Kỳ nhưng được thả ra trắng án[cần dẫn nguồn]. Lý Tống bị Cục hàng không Liên bang rút giấy phép bay. Sau chuyến này, ông được những người Cuba chống Cộng coi như một "anh hùng".

    Ngày 7 tháng 11 năm 2000, Lý Tống lại cướp một chiếc máy bay nhỏ tại Thái Lan bay sang Thành phố Hồ Chí Minh, thả hơn 50.000 tờ truyền đơn. Lúc trở về Thái Lan, ông bị bắt giữ và bị tòa án Thái Lan kết án 7 năm tù. Tòa phúc thẩm tại Bangkok sáng ngày 3 tháng 4 năm 2007 đã tuyên bố hành động của Lý Tống mang tính chất chính trị chứ không phải là đe dọa an ninh. Và dựa trên một điều luật của Thái Lan không cho dẫn độ những người đối diện cáo buộc chính trị, tòa phúc thẩm từ chối yêu cầu dẫn độ về Việt Nam của tòa sơ thẩm hồi tháng 9 năm 2006.

    Chánh án Wisarut Sirisingh, người xét xử Lý Tống, đã viết trong phán quyết:

    "Những gì ông Tống làm không gây ảnh hưởng về an ninh lãnh thổ Việt Nam. Thái Lan không dẫn độ những người đối diện các cáo buộc về chính trị."

    Ngày 25 tháng 8 năm 2008, Lý Tống lại cướp một chiếc máy bay của Đại Hàn Dân Quốc nhưng bị bắt tại sân bay Seoul khi đang định rải truyền đơn ở CHDCND Triều Tiên.

    Hầu như ông Lý Tống được nhiều người biết tới kể từ sau vụ việc rải truyền đơn năm 1992, cũng từ đó, nhiều người Việt đánh giá ông đã làm được một số thành công nhất định vào những thời điểm cụ thể. Ông cũng được xem như là một trong những người "anh hùng chống cộng" vì hành vi "hảo hán" cuớp máy bay để rải truyền đơn.

    Thật vậy, xét trong bối cảnh những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, lúc mà Liên Xô và các nước theo phe XHCN tại Đông Âu đã sụp đổ, thì hành vi của ông Tống được xem như một tín hiệu đầy lạc quan và hy vọng có cơ sở. Nhiều người dân tại Việt Nam lúc bấy giờ cũng nghĩ rằng, có thể có một chuyển biến tích cực tại Việt Nam trước bối cảnh chế độ Cộng sản đang tan rã từng mảng lớn, thì theo quy luật đào thải chung, Cộng sản Việt Nam xem ra cũng khó thoát. Tất nhiên, người dân có quyền tin và hy vọng cũng như cảm kích bất kỳ hành động nào của bất cứ ai làm bất cứ một việc gì đó cho đất nước Việt Nam thoát ách cai trị Cộng sản. Nói không quá chủ quan, cả những người dân ở các nước không theo chế độ cộng sản cũng có quyền hồ hởi và tin tưởng vào một tương lai tươi sáng không chỉ cho riêng Việt Nam.

    Phải chăng chính vì vậy, ngay Cộng sản Việt Nam cũng buộc phải nhân nhượng khi thả ông ra vào năm 1998 (sau khi Mỹ bỏ cấm vận và bình thường hóa quan hệ với Việt Nam)?

    Phải chăng chính vì vậy, người dân Cuba chống cộng xem ông như anh hùng?

    Phải chăng chính vì vậy, Tòa án Thái Lan cương quyết từ chối yêu cầu dẫn độ ông về Việt Nam vì yếu tố chính trị?

    Rất có thể và mọi người hoàn toàn có quyền tin vào điều này. Lúc đó người ta chưa đề cập tới nhiều về các khái niệm: "đối thoại, toàn cầu hóa, thế giới phẳng, biên giới mềm..." vì "chiến tranh lạnh" vừa mới "tan băng" theo sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu. Trong đầu óc người ta, chiến tranh vẫn còn "âm hưởng" ít nhiều, cùng với EU mới vừa thành lập (1993) còn quá mới mẻ để nói tính hòa bình của một hình thái "Siêu quốc gia và liên chính phủ" hỗn hợp và người ta dễ chấp nhận những hành vi "bạo lực nho nhỏ" mà không gây chết người chăng?

    Cho đến khi sự kiện ngày 11 tháng 9 năm 2001 xảy ra tại Mỹ, lúc đó cả thế giới mới bàng hoàng, sửng sốt và thông điệp chống khủng bố nhanh chóng được đưa ra cho toàn thể các nước. Mọi hoạt động dính dáng đến hàng không đều được các quốc gia thắt chặt, cũng là lúc ông Tống đã không còn có thể sử dụng sở trường và chuyên môn với tư cách là một phi công chuyên nghiệp để tiếp tục cướp máy bay và rải truyền đơn, bằng chứng là thất bại tại Seoul năm 2008. Thất bại này càng khẳng định, tới thời điểm ông đã 62 tuổi (cái tuổi mà muốn làm "ăn cướp" thì hình như thiếu khá nhiều điều kiện) ông vẫn nuôi trong suy nghĩ của mình việc "cướp máy bay để rải truyền đơn" và biết đâu những gì xảy ra vào ngày 11/9/2001 tại New York không làm ông suy nghĩ thêm? Quả là nguy hiểm mà không ai không thấy.

    Dù cho bây giờ ông vẫn chỉ có ý định cướp máy bay để chỉ rải truyền đơn mà thôi thì cũng không một ai có thể ủng hộ ông nữa vì nó đã được xem như là một hành động bạo lực và có dấu hiệu khủng bố. Nó không còn phù hợp với thời đại hiện nay, nói điều này để thấy tư duy ông Tống đã xơ cứng, suy nghĩ ông đã lạc hậu, ông đã không theo kịp tiến hóa của nhân loại. Suy nghĩ, tìm tòi phương thức chống cộng của ông đã dừng lại ở khoảng hơn chục năm về trước, với cách đấu tranh theo kiểu cũ bằng hành vi: cướp máy bay, rải truyền đơn, chửi bới, công kích vô lối và ngôn ngữ đầy bạo lực, bế tắc, yếm thế, hận thù, quá khích cũng như có phần hoang tưởng. Phương pháp chống Cộng của ông đã tự hủy hoại những gì gọi là "thành công" mà ông đã làm được trong quá khứ bởi lẽ nó không hề mang tính vận động theo quy luật của xã hội loài người.

    Một điều mà ông Tống cũng không nhận ra, đó là công nghệ thông tin ngày nay đã tiến bộ vượt bậc so với những năm đầu 90' của thế kỷ trước, những hành động của Lý Tống như cướp máy bay rải truyền đơn không còn khả thi và chẳng có hiệu quả như ngày xưa nó đã mang lại phần nào. Đó là sức mạnh kinh hồn của "thông tin lan rộng" mà không cần phải mang tiếng "cướp bóc" hay nặng mùi "bạo lực".

    Thời đại ngày nay, muốn tuyên truyền, phổ biến thông tin cho người dân thấy cái xấu, cái ác của Cộng sản Việt Nam vừa nhanh, vừa rẻ, vừa hiệu quả, người ta đã không cần phải nhọc công chở mấy chục ngàn tờ giấy trên một chiếc máy bay để thả xuống như ông Tống đã làm gần 20 năm về trước. Cái còn lại hiện nay đang rất thiếu là những người có tấm lòng với quê hương thật sự kết hợp với cái đầu tỉnh táo, sáng suốt, thông minh.

    III. Kết:

    Ông Tống không hề ý thức được việc làm ngày xưa của mình (dù đáng được trân trọng ở thời điểm cụ thể), nhưng nó đã thuộc về quá khứ. Quá khứ là một phần của cuộc đời, nhưng nó không nuôi ta và nó chỉ làm ta đau khổ khi thực tại ngày nay đã chối bỏ nó, trong khi ta vẫn ấp ủ nó như là "niềm vinh quang và tự hào" và ta vẫn cứ áp đặt nó như là phương thức hiệu nghiệm để "chống cộng". Sự thất bại là hiển nhiên được thấy trước.

    Ông Lý Tống cần nhận ra tư duy lỗi thời của mình để thay đổi phương thức đấu tranh hoặc hãy lui về an hưởng tuổi già, dù sao trên "đất khách quê người", ông cũng còn may mắn hơn những người Việt Nam hiện đang đối mặt hàng ngày với áp bức, bất công và đày đọa.

    Ngày nay ông có thể nhân danh những người "trốn chạy cộng sản mà cộng sản vẫn không buông tha" để xịt hơi cay vào một Đàm Vĩnh Hưng, nhưng liệu ông có đủ thời gian và sức lực để chỉ tiếp tục làm công việc mà dường như là "dã tràng se cát"?

    Lời khuyên dành cho ông: hãy lắng nghe và suy nghĩ với một tâm trạng hướng về sự thanh thản trong tâm hồn.

    Nguyễn Ngọc Già

    (1)http://vietvungvinh.org/images/stories/201001/Audio/LyTong_Radio.wma

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Hành động của Lý Tống cho thấy ông cực đoan và tuyệt vọng.

    Nhưng ở khía cạnh khác, tôi nghĩ ông muốn tạo tiếng vang, gây sự quan tâm của dư luận đến vấn nạn cộng sản chứ không đơn thuần là hại cá nhân "Mít Đàm". Nhiều giới trong nước đang bàn tán về vụ này, qua đó có lẽ họ cũng rút ra những nhận xét, kết luận nào đó. Ngay cả giới ca sĩ "bay sô" chắc chắn cũng phải thận trọng hơn trong lời ăn tiếng nói, phát biểu với báo chí, gia nhập đoàn thể...

    Nói gì thì nói, Lý Tống đạt được cái đó.

    Tôi thực sự nghĩ rằng, điều tệ hại nhất của lớp người di cư lớn tuổi là truyền lại cho con cháu mối ác cảm hận thù của mình từ các đời trước, làm ô nhiễm đầu óc chúng, và làm cho chúng sống lạc lõng chẳng giống ai trong một xã hội dân chủ tự do như xã hội Hoa Kỳ. Do đó, thắc mắc của tôi là: Đến bao giờ họ mới có thể mở mắt ra để mà thấy rằng, chiến tranh đã đi vào quá khứ, Việt Nam đã thay đổi rất nhiều từ sau 1975, và những con cháu của họ không có bổn phận phải gánh cái trách nhiệm “làm mất nước” của ông cha, và phải trả thù cho ông cha. Cuộc tranh đấu ngày nay tuyệt đối không thể là cuộc tranh đấu Quốc-Cộng như khi xưa mà phải là cuộc tranh đấu để xây dựng, cải thiện xã hội. Tại sao họ còn cứ bám chặt vào cái quá khứ mà thực chất cũng chẳng có gì tốt đẹp, và bám chặt vào mối ác cảm hận thù cộng sản của mấy thập niên về trước, để đi đến những hành động khó ai có thể chấp nhận ngày nay trên nước Mỹ.

    Họ có bao giờ nghĩ đến toàn thể cộng đồng người Việt di cư không, hay chỉ hành động để thỏa lòng căm thù cá nhân. Họ đưa ra những sự đau thương cá nhân, những bất hạnh đã xảy ra cho họ trước và sau cuộc chiến, những tổn hại của phe ta v..v.. mà không bao giờ nghĩ đến hay đưa cùng những thứ đó đã xẩy ra cho người dân Việt ở phía bên kia.

    Bác Nguyễn Ngọc ,đó chính là điều tôi muốn nói về Lí Tống.
    Ông ta đã sử sự như Chí Phèo,đáng thương hơn là đáng trách.
    Và ông ta phải chịu một hình phạt theo luật pháp Hoa Kì,nơi ông ta đang sống.
    Cách chống cộng của ông ta có lẽ đã chỉ ra rằng ông ta không còn bình thường trong suy nghĩ và có thể thấy tuyệt vọng trong hoàn cảnh hiện tại.
    Mong các bạn VNCH đừng quá khích như vậy.