Phan Thế Hải - Chính trị… cỏ

  • Bởi Admin
    20/07/2010
    1 phản hồi

    Phan Thế Hải

    Vừa rồi về quê, đúng vào ngày mưa bão, buồn thúi ruột. Bấm máy điện thoại cho một vài ông bạn đến để phét lác tý giải sầu. Nghe tin tôi về, một ông bạn học thời phổ thông nói ngay: Ông mới về a, tôi muốn gọi cho ông lâu rồi, may quá, ông ở nhà nhé, tôi sang tới bây giờ!

    Tôi hơi ngạc nhiên, vì đây là một sự lạ. Học với nhau thời phổ thông nhưng sau đó anh theo nghề sư phạm. Bôn ba trong Nam ngoài Bắc rồi về làm thầy giáo trường làng, trở thành giáo viên dạy giỏi. Vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng, oách nhất làng. Ở quê, cuộc sống như thế coi như chỉ kém thiên đàng tý tẹo.

    Có lần về quê gặp anh, anh có bày tỏ là đã đọc một số bài viết của tôi do bàn dân thiên hạ chuyền nay nhau, anh tỏ vẻ cực lực phản đối những quan điểm đó. Cứ như anh nói thì, nước Nam ta, nếu không có Tiệc (Party) thì không có độc lập dân tộc, nước ta vẫn là nước thuộc địa, rằng nhờ ơn Tiệc, chúng ta mới được học hành, mới có cuộc sống ngày hôm nay, rằng công cuộc đổi mới dưới sự lãnh đạo của Tiệc là rất tài tình, sáng suốt...

    Nghe anh nói, tôi biết anh là một chính trị gia cấp xóm và đang say sưa phát lại một chương trình được các đồng chí tuyên giáo phổ biến cách đó không lâu. Đợi cho anh bớt cao trào, tôi nhẹ nhàng: Vừa rồi tôi có đi thăm “xứ thuộc địa” Hồng Kong, sang đó tôi có gặp một số người Việt hiện đang làm giúp việc cho các gia đình xứ thuộc địa. Hỏi thăm được biết là, họ đã bỏ ra từ 5- 7k USD để được sang đó làm Oshin với mức lương hơn 1k USD/tháng, trừ chi tiêu lặt vặt, mỗi tháng có thể bỏ ra độ 15 triệu VNđ, gửi về quê nuôi con học đại học.

    Thu nhập đó, hơn cả lương tỉnh trưởng. Sướng! Ở cái xứ thuộc địa chẳng thấy ông hay bà nào chạy sang ta cả.

    Trường hợp sùng tín như anh cũng là chuyện không hiếm. Khi hàng ngày người ta túi bụi với công việc mưu sinh, mỗi ngày đến trường được đọc vài tớ báo như Nhân dân, Giáo dục thời đại… Tối về nghe đài với những luận điểm không khác gì ba mươi năm trước đây. Nhưng rồi, khi công nghệ thông tin như một vết dầu loang, lan tỏa đến những miền quê hẻo lánh. Những bài viết “lề trái” được phổ biến ngày càng nhiều hơn.

    Đọc xong ngẫm kỹ, thấy đó không hẳn là luận điểm của những thế lực thù địch như ai đó đã từng chụp mũ cho họ. Ai đã có dịp đi ra nước ngoài mới thấy được cái thực trạng thê thảm của nước mình ở hầu hết mọi lĩnh vực. Với mong muốn cải thiện tình trạng đó đành phải suy ngẫm, phải bày tỏ chính kiến. Cách tốt nhất là chỉ ra những bất hợp lý, cách thoát ra khỏi những bất hợp lý đó để cung cấp thêm thông tin cho những người đang nắm quyền điều hành đất nước.

    Đơn thuần chỉ có vậy, nhưng ngay lập tức bị kết án cho tội nọ tội kia, rằng đó là luận điểm của các thế lực thù địch. Đang miên man suy ngẫm thì anh đội mưa, đạp xe đến thành khẩn vô cùng. Anh vào đề luôn:

    - Vừa rồi đọc lại các bài viết của ông, thấy mới thấm!

    - Vậy a, điều gì đã làm cho anh thay đổi cách nhìn vậy?

    - Mình bị bưng bít quá nhiều, nay ngẫm lại mới thấy mình ngu!

    Tôi bảo anh: Không hẳn thế, vấn đề là thông tin. Một sự vật, hiện tượng có hàng trăm góc nhìn khác nhau. Từ các góc nhìn đó mới có cách đánh giá tổng thế, khách quan. Khi người ta cố tình che dấu bớt thông tin thì cách nhìn vẫn bị sai lệch. Nếu ai đó tự tin rằng mình đúng, mình tốt đẹp thì không việc gì phải che dấu, không việc gì phải bưng bít. Hành động đó là một biểu hiện của kẻ không đủ phẩm chất tốt đẹp để có thể tự tin vào chính mình. Duy trì chế độ đó thực chất là một biến tướng của chính sách ngu dân. Võ này có từ thời nước Pháp bảo hộ, nay vẫn được dùng lại.

    Rồi anh kể chuyện, căn nhà mà anh có được là kết quả của 30 năm dạy học và 20 năm làm ruộng. Tính ra cũng chỉ độ dăm trăm, nhưng đó là một công trình của sự bóp mồm bóp miệng kéo dài. Nếu so với khoản nợ mà tập đoàn kinh tế chủ đạo Vinashin đang thâm thủng thì chỉ là hạt bụi trên phố.

    Tôi lặng nghe anh nói như một chính trị gia, dẫu đó chỉ là chính trị cỏ thì vẫn đáng trân trọng. Anh không phải là người đầu tiên bày tỏ với tôi về việc thay đổi cách nhìn. Ngẫm kỹ đang thấy một sự chuyển động thực sự trong nhận thức của các thần dân. Rồi cái gì đến sẽ phải đến. Đặc biệt trong xã hội thông tin.

    Phan Thế Hải

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Trích dẫn:
    nước Nam ta, nếu không có Tiệc (Party) thì không có độc lập dân tộc, nước ta vẫn là nước thuộc địa

    Tôi rất ghét cái luận điệu ban ơn, dựa vào bóng ma quá khứ để biện hộ cho những sai trái trong hiện tại của những kẻ cai trị bây giờ. Nhưng tôi của không đồng tình với những lý lẽ hay những ví dụ đem so sánh Việt Nam với các nước vốn khác xa nước ta về địa chính trị, hoàn cảnh, diễn biến thời cuộc để rồi nói rằng nước ta không cần giải phóng dân tộc.

    Không biết quý vị có còn nhớ một chiến thuật nổi tiếng của Vi-xi thời chiến tranh hay không: "tiêu hao sinh lực địch"?
    Tôi muốn hỏi quý vị rằng nếu không có hàng triệu tính mạng dân Việt để đổi lấy vài chục nghìn mạng thằng Tây, Mẽo, chư hầu..., nếu không vì con-em-chồng-cha của mình không chết quá nhiều liệu "nhân loại tiến bộ vì hòa bình thế giới" có chịu xuống đường để yêu cầu nhà cầm quyền nước họ thay đổi chính sách thực dân kiểu cũ cũng như kiểu mới không? Liệu phong trào trao trả độc lập sau thế chiến thứ hai cứ thế mà diễn ra không cần bất cứ điều kiện gì không?

    Bàn tay của đế quốc từ xưa đến nay vốn đầy lông lá rậm rạp, đen thui. Cứ lấy Singapore, Hồng Kông vốn chỉ có giá trị khai thác về thương mại, vận tải và dịch vụ để so sánh với Việt Nam có diện tích, dân số, tài nguyên,... lớn hơn rất nhiều thì quá khập khiễng.
    Giải phóng dân tộc, ít nhất ta còn có cơ hội nhỏ nhoi đặng mà đương đầu với thực tế chắc chắn sẽ xảy ra:

    Trích dẫn:
    Hiện nay trên thế giới đang được cổ xúy về phát triển Kinh tế Toàn cầu. Thoạt nghe qua thì ai cũng thấy sự tốt lành may mắn cho đời sống và nhất là kinh tế thế giới – Tuy nhiên xét về lâu về dài thì một khi kinh tế toàn cầu phát triển thì những quốc gia giàu có mới có lợi còn những quốc gia nghèo thì ngày càng thêm xơ xác tiêu điều – lý do là những tài nguyên của những quốc gia nghèo sẽ bị vét cạn để xuất khẩu, người dân nghèo trong nước càng ngày càng thiếu ăn, chỉ có một số người có quyền thế là sống đầy đủ. Ðiều đáng sợ hơn nữa là nhiều quốc gia, nhiều nhóm tài phiệt giàu có sẽ kéo đến các quốc gia nhỏ yếu mua hay thuê đất đai xây nhà máy để sản xuất - Phần lớn việc đưa những vật liệu hay hóa chất độc hại và thải các chất độc ấy vào đất đai cống rảnh khiến đất nước ấy ngày càng bị ô nhiễm môi trường gây nên những tác hại về sức khoẻ như phát sinh bệnh ung thư, tác hại về yếu tố di truyền gây quái thai, bệnh lạ v..v… mà không biết.

    Còn ngược lại, tôi trộm nghĩ quý vị nên so sánh Việt Nam với một nước châu Phi kém phát triển nào đấy thay vì lấy các nước đã nói ở trên mà dẫn chứng.

    Vì vậy, tôi cho rằng "Việt Nam không cần đấu tranh giành độc lập" là một ý kiến ngây thơ và ấu trĩ (đây là nói giảm nói tránh theo truyền thống dân tộc, chớ tôi định dùng từ khác).

    Có đôi dòng, mong được chỉ bảo thêm!