Hà Đình Sơn - Cứu các em ngay lúc này quan trọng hơn hết!

  • Bởi Admin
    20/07/2010
    6 phản hồi

    Hà Đình Sơn

    BBT Dân Luận: Phần Lan đã dẹp bỏ tệ nạn mại dâm ở thủ đô Hensinki như thế nào? Họ đã thay đổi quan niệm sẵn có về tệ nạn này: Những người phụ nữ người Estonia chạy sang Phần Lan và tham gia vào tệ nạn vì họ nghèo, bị những đường dây môi giới lợi dụng để kiếm tiền trên thân xác. Họ chẳng qua là nạn nhân của những tên ma cô và những kẻ có tiền và có quyền. Cảnh sát Phần Lan đã liên tục phá những vụ mại dâm, chỉ xử nhẹ các cô gái bán dâm, nhưng đặc biệt xử phạt nặng và nghiêm khắc khách mua dâm, công khai tên tuổi trên mặt báo. Chỉ sau một thời gian ngắn, họ đã thành công trong việc khống chế tệ nạn mại dâm tại Hensinki.

    Không biết chúng ta có thể học được gì từ ví dụ của Phần Lan, và trong trường hợp này, ai là nạn nhân, ai mới thực sự là thủ phạm đây? Chính những vị lãnh đạo trông thì đạo mạo, đang nhân danh pháp luật để rao giảng đạo đức cho những em gái kia - lại là người lên giường với họ!!! Phải chăng pháp luật xã hội chủ nghĩa cũng giống thời Phong Kiến: "Bộ Binh, Bộ Hộ, Bộ Hình, Ba bộ đồng tình bóp vú con tôi"?

    Tôi không định viết nữa về những thối tha của lũ Nguyễn Trường Tô, nhưng vì không thể không chia sẻ với gia đình các em và cầu mong các vị cùng góp sức!

    Khi xem hình ảnh và những lời kể của bà Nguyễn Thị Thơm – mẹ của nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy, sau đây:

    Đến khi cháu ra thì cả mẹ, cả con, cả nhà cứ thế là ôm nhau khóc. Cháu có nói với em là: Mẹ ơi con sợ lắm! Ở trong này chỉ có con với các chú công an… Con sợ lắm mẹ ơi! Con nói thế mẹ có hiểu không?

    Cháu bảo em như thế thì em bảo là: Mẹ hiểu!… Hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc nức nở. Nói chung là cả nhà cùng khóc. Rồi cháu nói là: Mẹ ơi, ở trong này các chú công an,… thì vừa nói đến các chú công an là được các chú công an ngăn lại. Cháu không nói ra được hết!

    Lúc đấy em mới quay qua bảo con: Mẹ tin là sau một lần vấp ngã thì con dám dứng lên nhìn thẳng vào sự thật, sửa chữa lỗi lầm. Đứng lên để sau này trở về làm người công dân tốt, dám làm, dám chịu!… Em nói thế thì công an có nói câu là: Dám làm nhưng có dám chịu hay không?… Tiếp theo nữa là… ý là nhắc nhở kiểu là, một ngày trong tù bằng thiên thu tại ngoại… Công an nói như thế thì cháu chủ yếu là khóc thôi!

    Công an mới đọc cái giấy là Biên bản làm việc. Nghĩa là buổi gặp hôm ấy để cho hai mẹ con thống nhất việc từ chối Luật sư ấy! Lúc ấy em đứng lên, em tỏ thái độ rất rõ ràng, em không đồng ý việc từ chối Luật sư nhưng công an phân tích, bây giờ cháu đã đủ 18. Khi bị bắt thì nó là trẻ vị thành niên nhưng đến bây giờ nó đã đủ 18 tuổi rồi. Nó tự chịu trách nhiệm về hành vi của nó. Bây giờ hoàn toàn là quyền của nó. Còn hôm nay mời chị lên là để thông báo cho chị biết thôi.

    Ban đầu em không ký thì con nhà em nó… nó khóc. Ý nó bảo là: Mẹ ơi, không sao đâu! Mẹ cứ ký vào đi. Đây chỉ là biên bản làm việc thôi chứ không phải là biên bản từ chối Luật sư… Em thấy con khóc nhiều, em rất thương con thì em cũng ký vào cái biên bản, công nhận có cái ngày gặp hôm đấy…

    Cho gặp lần đầu và làm việc cả thứ Bảy

    clip_image00125.jpg
    Nữ sinh Nguyễn Thị Hằng (áo cam) sinh năm 1991 và nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy sinh năm 1992 (áo hồng), đang bị dẫn giải ra tòa dự phiên xử vụ án vị Hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm nữ sinh tại Hà Giang sáng 27/01/2010. Photo courtesy of vietbao.vn

    Quý vị chắc cũng không tránh khỏi động lòng, xúc động và căm phẫn. Tuy đây mới chỉ là một phần tội lỗi, và cũng chưa phải là tột cùng, nhân dân không phải chưa biết. Nhưng vì “trâu bò” đánh nhau mà vụ này bị phơi ra thiên hạ. Nếu nhân đây mà công chúng không kiên quyết đòi hỏi công lý, cứu lấy các em thì cuộc đời các em sẽ không biết đi về đâu. Việc cần làm lúc này là cứu hai em hơn việc kể tội lũ quan uế tạp. Viết bài này, tôi xin mượn câu thơ của Nguyễn Đình Chiểu:

    Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm,
    Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.

    Kể bao nhiêu tội giấy không đủ,
    Không cứu người ngay bút sẽ tù.

    Người nào càng yêu đồng bào bao nhiêu thì càng căm phẫn tội ác đối với đồng bào bấy nhiêu.

    Qua đoạn trích, ai cũng nhận thấy nỗi cô đơn, bất lực, đau xót đến xé lòng của một người mẹ trước nỗi oan ức đến với đứa con gái ngây dại của mình. Đó không gì khác chính là bằng chứng tố cáo không thế chối cãi được, là lời kết tội của bản án hôm nay.

    Nguy cơ “chìm xuồng” vụ án là có thực, vì có tin ông Tô Huy Rứa ngày 9/11/2010 đã chỉ đạo ngăn không cho báo chí đăng tải các tin liên quan đến Nguyễn Trường Tô. Như vậy, thủ ác mà đã được bao che thì nạn nhân của nó khó hòng được cứu xét. Rồi tội ác được xếp lại, được chồng chất thêm, để cho oan khuất sớm theo mây lên tận trời xanh.

    Thử hỏi các cơ quan, đoàn, hội như: Ngành giáo dục, Bộ Dân tộc và các Vấn đề miền núi, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, các Ủy ban của Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Hội Phụ nữ Việt Nam, Hội Nông dân tập thể, Hội khuyến học, Hội Bảo trợ… một rừng các ủy ban, đoàn thể, cơ quan các vị đang ở đâu? Không thấy ai lên tiếng bảo vệ các em? Vì các em là học sinh, là Đoàn viên thanh niên, là phụ nữ, là con em nông dân, là công dân, sống ở miền núi… Giả thử nếu hai em mà đoạt ngôi hoa hậu, á hậu hay như Đặng Thái Sơn, Ngô Bảo Châu thì chắc không thiếu một hội, đoàn, cá nhân nào là không nhận đã có công.

    Hay chuyện này là chuyện nhỏ. Các vị sẽ đồng thanh trả lời là: đã có các cơ quan bảo vệ pháp luật. Vậy các cơ quan này đã làm gì:

    - Cơ quan công an điều tra đã đe dọa, ép các em và gia đình các em phải từ chối Luật sư. Đây là hành vi mà các cơ quan công an điều tra thường dùng từ lâu nay. Thực chất là hành vi “ăn hiếp” công lý ngay từ đầu. Tạo dựng “hồ sơ giả” để kết tội, hòng giấu trời đất phi tang chứng. Như đoạn kể trên của bà Nguyễn Thị Thơm đã là quá đủ.

    (Cách đây 02 ngày, tôi cũng vừa nhận được thông báo của cơ quan Cảnh sát điều tra v/v 01 bị can cũng lứa tuổi như 02 em, có đơn từ chối Luật sư trong một vụ án mà bị cáo đang được tôi bảo vệ).

    - Viện kiểm sát đã làm gì? Lại xin trích:

    Thậm chí trước phiên tòa phúc thẩm, cả điều tra viên lẫn kiểm sát viên còn đến gặp để dặn dò Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy phải khai đúng như cáo trạng thì mới có lợi, mới được giảm án”.

    - Tòa án? Hai cấp xét xử của Tòa án tỉnh Hà Giang có những sai phạm nghiêm trọng mà Luật sư Trần Đình Triển đã nêu ra.

    Kẻ thủ ác nào giấu mặt đã chỉ đạo các cơ quan kia làm vậy?

    Gia đình các em học sinh nữ còn biết dựa vào đâu. Không lẽ từ nay, không những phải sắm khẩu trang che mặt mà còn phải sắm cả “quần giáp” bảo hiểm cho các em, như các chiến binh Hy Lạp đã từng đóng “quần giáp” cho vợ trước khi ra trận hay sao?.

    Tôi xin trích một phần Bài thơ Tiếng hát sông Hương của nhà thơ cách mạng thiên tài Tố Hữu sáng tác trước 1945 (tức ông Lành oai quyền sau này):

    Răng không, cô gái trên sông
    Ngày Mai cô sẽ từ trong tới ngoài
    Thơm như hương nhụy hoa lài
    Sạch như nước suối ban mai giữa rừng.
    Ngày mai gió mới ngàn phương
    Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân
    Ngày mai trong giá trắng ngần
    Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ
    Ngày mai bao lớp đời dơ
    Sẽ tan như đám mây mờ đêm nay
    Cô ơi tháng rộng ngày dài
    Mở lòng ra đón ngày mai huy hoàng

    và mong điều lành sớm đến với hai em.

    Phải biết sử dụng phương tiện của xã hội truyền thông, internet ngày nay để đòi công lý cho các em. Xã hội dân sự Việt Nam qua việc này nên chứng tỏ vai trò cần thiết của mình trong cuộc sống hôm nay. Hai em Nguyễn Thị Hằng – SN1991 và Nguyễn Thị Thanh Thúy – SN1992, là những con người đang bị hãm hại cần được xã hội cứu gấp.

    Hà Nội, ngày 19/7/2010

    HĐS
    HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    NGUYỄN TRƯỜNG TÔ, ĐỒNG BỌN VÀ CẤP TRÊN CỦA CHÚNG, NHỮNG KẺ ĐANG BAO CHE CHO CHÚNG CHỈ CÓ THỂ GỌI LÀ THÚ VẬT CHỨ KHÔNG THỂ LÀ CON NGƯỜI.

    PHẢI THẢ NGAY CÁC EM, CÁC CHÁU - NẠN NHÂN CỦA LŨ THÚ VẬT NÀY.

    TẤT CẢ BỌN CHÚNG SẼ CÓ NGÀY BỊ NHÂN DÂN TRỪNG TRỊ. KHÔNG LÂU NỮA ĐÂU!!!

    Tôi thấy tỉnh Hà giang, Tỉnh ủy, các tổ chức xã hội ở tỉnh, toàn bộ thể chế này luôn mỉệng hô hoàn "vì dân" nhưng sao các nạn nhân vị thành niên và cả gia đình bị hại cứ như những người cô đơn giữa ốc đảo ?

    Tại sao đảng, nhà nước và cả xã hội không thể tập hợp dư luận, tập hợp sức mạnh truy tố, đưa ra tòa, tống giam cách ly khỏi xã hội những con quỷ dâm dục mất hết tính người đó.

    Ai bảo kê cho Chủ tịch tỉnh ?
    Hình phạt của UBKT TW đảng như dù đỡ cho những kẻ phạm pháp ghê tởm được phép hạ cánh nghỉ nghơi nhe nhàng.

    Đảng không đủ đạo đức và coi thường luật pháp !

    Theo như sự hiểu biét của tôi về vụ này thì hai em Hằng và Thanh Thúy đả bị hiệu trường Sầm Đúc Xương dụ dổ ăn nằm với y khi còn là học sinh. Sau đó thì SĐX buộc hai em này dẩn gái cho y và các người khác. Nếu đúng như vậy thì hai em Hằng và Thanh là nạn nhân của hiếp dâm (rape) chứ không thể là bị cáo can tội mải dâm được vì các lý do sau đây:
    1) Bất cứ ai ăn nằm với trẻ vị thành niên đèu can tội hiép dâm, dù rằng có sự đồng ý của nạn nhân. Vì lý do tuồi tác, các em chưa đủ trí khôn để quyết định một cách độc lập (voluntary consent).
    2) Sự đồng ý của các em, nếu có, không thể coi là tự nguyện (voluntary) nếu người dụ dỗ các em là người lớn tuổi (trong xã hội VN thì người lớn tuổi hơn thường được coi là có uy tính hơn), và là ngưới có quyến lực (như thày giáo hay hiẹu trửong).

    Với hai lý do trên, SĐX phải bị truy tố về tội hiép dâm, ngoài các tội khác liên hệ đến vụ này.

    Sau này, nếu hai em nghe lời SĐX dẩn gái cho ngưới khác, thì cùng không thể kết tội hai em tham gia mải dâm, bời vỉ hai em chỉ làm theo lệnh của người có quyền lực (thày giáo, hiẹu trường) nhẩt là sau khi đả bị kẻ này hiép dâm. Truy tố hai em ra tòa vể tội mài dâm là việc làm vô cùng trái công lý và cả đạo lý.

    Theo như tác giả bài viết thì các hội đoàn làm ngơ, không can thiệp cho hai em. Tôi không biết gia đình hay nguời thân đả đích thân yêu cầu các hội đoàn này giúp đỏ hay chưa. Néu chưa thì nên làm ngay, bời vì tự dung không có yêu cầu, mà vụ việc lại liên quan đến các cấp lảnh đạo thì chẳng ai muốn nhứng vào.

    Gia đình và các người hổ trô hai em nên làm viẹc với luật sư (néu có) để lien lac với Hôi Liên Hiệp Phụ Nử VN xin can thiẹp. Nói cho họ biết là VN đả tham gia Công Uớc Bảo Vệ Nhân Quyến Trẻ Em () và UNICEF Vietnam mới kỷ niệm rầm rộ 20 năm tham gia công ước, với sự tham gia của Hội LH Phụ Nủ. Néu Hội Phu Nử không hành động thì gia đính sể cầu cứu đến Ửy Ban Nhi Đồng Quốc Tế tại Việt Nam (UNICEF Vietnam, 81A Trần Quốc Toàn, Hanoi, VN).

    Một câu chuyện khác, nhưng cũng liên quan đến lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên: Cháu bé lớp 7 bị bắt làm nô lệ tình dục, người ông dán ảnh khắp nơi và nhờ công an đi tìm giúp. Công an trả lời "làm gì có người đi tìm người lạc hay mất tích được, phải chết rồi mới đi tìm được"!

    http://vietnamnet.vn/3g/201007/Clip-Thu-3Bat-nu-sinh-lop-7-lam-no-le-tinh-duc-923428/

    Câu trả lời này, nếu có thực, làm tôi nhớ đến chuyện "Phải ho lao mới được" của nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Azit Nexin. Nhưng phiên bản Việt Nam nghe hoành tráng hơn: Phải chết mới được!

    Cái Đảng CSVN công nhận đại đoàn kết. Chuyện xấu của NNTô mà vẫn ko chịu bung ra xét xử, ngay cả chuyện NNTô tố cáo Công An tỉnh cũng ko có hình thức kỷ luật gì. Cả đám bao che nhau làm chuyện xấu. Hỏi rằng ai tin tưởng nhà nước này.

    Công An cũng tiếp tay lừa dân. Xem nhân dân là nô lệ cho giai cấp Đảng CS.

    Biết làm gì thiết thực để giúp các em đây? Một em mất tích, ko chừng bị thủ tiêu, hoặc bắt nhốt ở đâu rồi. Hai em này cần thiết ko được ra đường trong thời gian này, vì bọn mafia nhà nước sẽ bắt thủ tiêu mất.

    Trích dẫn:
    Cảnh sát Phần Lan đã liên tục phá những vụ mại dâm, chỉ xử nhẹ các cô gái bán dâm, nhưng đặc biệt xử phạt nặng và nghiêm khắc khách mua dâm, công khai tên tuổi trên mặt báo. Chỉ sau một thời gian ngắn, họ đã thành công trong việc khống chế tệ nạn mại dâm tại Hensinki.

    Nếu giải quyết bằng cách này ở Việt Nam e rằng sẽ dẫn đến những chuyện còn tệ hơn nữa như giết người bịt miệng. Xứ Lừa thì cái gì lại không thể?