Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng - Hãy hiểu đúng về Nhân Quyền Việt Nam!

  • Bởi Admin
    19/07/2010
    12 phản hồi

    Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng

    Tạp chí Nhân quyền Việt Nam
    Văn phòng Nhân quyền
    Phát hành tháng một kỳ
    Số 1, 6/2010

    HÃY HIỂU ĐÚNG VỀ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM!

    Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng
    Thứ trưởng Bộ Công an

    Sau khi khối XHCN Đông Âu sụp đổ, chiến tranh lại kết thúc, vấn đề nhân quyền và dân chủ đã được một số nhân vật trong chính giới Hoa Kỳ và một số nước phương Tây sử dụng như một phương tiện hữu hiệu làm chuyển hóa thể chế chính trị ở một số quốc gia, trong đó có Việt Nam. Và hiện nay, nhân quyền đã trở thành vấn đề quốc tế. Các nước phương Tây đưa vấn đề nhân quyền vào trọng tâm chính sách đối ngoại của họ.

    Bản chất của vấn đề nhân quyền mà họ đưa ra là gì?

    image0016_0.jpg

    Nếu xét về thể chế chính trị đó là một xã hội có nền chính trị đa nguyên, đa đảng. Và họ luôn luôn đề cao tự do cá nhân, nhân quyền là quyền không có biên giới, không bị phụ thuộc bởi chính trị, địa lý hay chủ quyền quốc gia…

    Họ áp đặt những “tiêu chí” về nhân quyền cho các quốc gia mà họ đang muốn chuyển hóa, thay đổi các thể chế chính trị. Họ muốn tạo ra ở các quốc gia này một lực lượng “dân chủ” và sẽ trở thành lực lượng phản kháng, chống đối lại chính quyền hợp hiến. Nếu quốc gia nào không chịu nghe theo thì họ đưa vào danh sách các quốc gia “cần quan tâm đặc biệt”; rồi gây khó dễ cho hoạt động kinh tế, thậm chí cấm vận từng phần…

    Chính vì vậy, những lý thuyết về nhân quyền, dân chủ theo kiểu phương Tây đã vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của những quốc gia không đồng quan điểm, trong đó có Việt Nam. Các quốc gia này không thể chấp nhận một thứ “dân chủ, nhân quyền” mà nếu đi theo đó, thì đồng nghĩa với tự đánh mất mình, làm thay đổi cả một nền văn hóa của một (hoặc nhiều) dân tộc, và dẫn đến đảo lộn trật tự xã hội, trật tự trong mỗi gia đình.

    Đối với Việt Nam, từ nhiều năm qua, Hoa Kỳ và một số nước phương Tây luôn đặt vấn đề nhân quyền như một điều kiện để “mặc cả”. Họ luôn phê phán chúng ta “không có tự do tôn giáo”; “không có tự do báo chí”; “không có tự do lập hội”… Mỗi khi có công dân Việt Nam vi phạm pháp luật và bị xử lý theo pháp luật, nếu là phóng viên báo chí thì họ cho là “đàn áp báo chí”. Nếu là người theo đạo, người tu hành, thì họ bảo là chúng ta “đàn áp tôn giáo”. Còn với những người cố tình xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước, có những hành động, âm mưu xâm hại đến an ninh quốc gia bị xử lý… thì họ gọi đó là những người “bất đồng chính kiến”, “những nhà dân chủ”…?

    Vậy, thực chất vấn đề nhân quyền ở Việt Nam là như thế nào? Nhân quyền ở Việt Nam khác với nhân quyền phương Tây ở điểm gì? Và phải hiểu nhân quyền ở Việt Nam như thế nào cho đúng?

    Nói về nhân quyền ở Việt Nam, có lẽ không gì rõ ràng, đầy đủ và ngắn gọn hơn lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi trả lời các nhà báo nước ngoài vào tháng 1 năn 1946 : “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành…” Và lời khẳng định của Bác “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” .

    Trước Cách mạng Tháng 8, dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, thì Việt Nam là nước thuộc đia nghèo khổ, bị cướp đi quyền độc lập và không có tên trên bản đồ thế giới. Nhân dân ta phải chịu cái nhục mất nước suốt gần một thế kỷ và trong thời gian đó, khái niệm nhân quyền không hề có với người Việt Nam. Nỗi khát khao độc lập, tự do, có được quyền làm Người khiến cả dân tộc vùng lên đấu tranh, lật đổ ách đô hộ của thực dân Pháp để có được Bản Tuyên ngôn độc lập mà Hồ Chủ tịch đọc khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 2-9-1945. Suốt hơn 30 năm sau đó, dân tộc ta một lần nữa đã trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Hàng triệu người Việt Nam đã hi sinh để giành lại độc lập, tự do, thống nhất đất nước.

    Tư tưởng về nhân quyền của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành quan điểm lãnh đạo xuyên suốt của Đảng ta qua các thời kỳ cách mạng về quyền con người.

    Đến nay Việt Nam được đánh giá là quốc gia có sự ổn định chính trị nhất, đang hội nhập mạnh mẽ vào kinh tế thế giới. Từ một nước “chạy ăn từng bữa”, nay chúng ta đã trở thành cường quốc xuất khẩu gạo. Và bất cứ ai cũng có thể thấy được sự thay đổi tích cực trong đời sống vật chất và văn hóa tinh thần.

    image0015.jpg

    Từ khi Đảng ta bắt đầu công cuộc Đổi mới xây dựng kinh tế đất nước, và cho đến nay chúng ta đã hội nhập rộng rãi vào thế giới thì các tiêu chuẩn về quyền con người càng được củng cố rộng rãi, đời sống của người dân được nâng cao. Tất cả mọi công dân đều có quyền đóng góp ý kiến với tính chất xây dựng, nghiêm túc, có trách nhiệm vào tất cả các chủ trương, chính sách hoặc các vấn đề quan trọng của quốc gia. Người dân đã tự giác, hăng hái tham gia các tổ chức chính trị, xã hội và nghề nghiệp để hội tụ những tấm lòng nhân ái và đóng góp rất to lớn vào việc thực thi các chính sách của Đảng và Nhà nước trong công cuộc xóa đói giảm nghèo. Hiếm có một quốc gia nào mà mỗi khi xảy ra thiên tai bão lụt, người dân hăng hái đóng góp trên tinh thần lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều… như ở Việt Nam. Những thành công của Nhà nước ta trong những năm qua về xóa đói giảm nghèo được cộng đồng thế giới coi là một tấm gương mẫu mực cho các quốc gia noi theo. Đói nghèo bởi dân tộc Việt Nam từng là nạn nhân của chế độ phong kiến, thực dân đế quốc. Nhất là các dân tộc thiểu số miền núi hàng ngàn đời sống phụ thuộc hoàn toàn vào điều kiện tự nhiên và chế độ phong kiến thực dân đã đẩy họ đến bần cùng quay về hoang dã. Vậy mà hiện nay những tư tưởng đen tối vẫn tìm mọi cách tuyên truyền lôi kéo họ trở về đời sống đói nghèo vô định, cản trở công cuộc khắc phục hậu quả chiến tranh đầy khó khăn gian khổ… Mặc dầu vậy, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam đã tập trung sức lực của cải, tiền bạc bằng những chế độ chính sách cụ thể lo cơm ăn, áo mặc, nhà ở, trường học, bệnh viện, đầu tư trang bị cho mọi nhu cầu đời sống văn minh ti vi, rađiô, sách báo… tạo điều kiện cho bà con hòa nhập với cuộc sống cộng đồng quốc gia và quốc tế. Có lẽ trên thế giới chưa có chính phủ nào làm được việc này. Cách mạng là thế đấy.

    Cách mạng là làm cho cuộc sống người dân ngày một tốt hơn. Nếu như hơn 30 năm trước đây, đại bộ phận người dânViệt Nam chỉ nghĩ đến có cái ăn để mà sống và ước mơ “ăn no mặc lành” thì bây giờ khái niệm “ăn ngon mặc đẹp” đã trở thành phổ biến ở Việt Nam.

    Không ít những người trước đây đã từng tham gia trong chính quyền Sài Gòn cũ nay trở về Việt Nam đã phải thốt lên rằng họ không thể tưởng tượng nổi là Việt Nam lại phát triển đến như vậy.

    Người dân đã bắt đầu quen với luật pháp, quen với nếp sống kỷ cương. Và ngày hôm nay người dân Việt Nam đang bắt đầu đi vào kỷ nguyên sống và làm việc theo luật pháp. Người dân được tự do sống theo các quy định của pháp luật và họ ý thức được rằng chỉ có những nguyên tắc của pháp luật mới bảo vệ được các giá trị đạo đức, quyền con người khi bị chà đạp. Lợi ích và quyền cá nhân của mỗi người phải được đặt trong quyền lợi chung của cộng đồng, của dân tộc chính vì thế người dân có thể tham gia tích cực vào các vấn đề xã hội và các tổ chức chính trị đoàn thể. Việt Nam hiện nay có hơn 700 đầu báo và tạp chí; 25 triệu người được sử dụng Internet và rất nhiều người trong số đó đã sử dụng Internet để đóng góp ý kiến vào các vấn đề xã hội. Đó chính là tự do, chính là nhân quyền. Người dân Việt Nam chấp nhận sự lãnh đạo của một Đảng cầm quyền, bởi lẽ họ thấy rõ hơn ai hết về những gì mà Đảng Cộng sản đã đem lại cho người dân trong suốt bao nhiêu năm qua. Nhìn sang các quốc gia bên cạch, nếu đa đảng để mà đất nước mất ổn định, lâm vào những cuộc chiến “nồi da xáo thịt”; để mà nạn khủng bố xảy ra thường xuyên thì chắc chắn người Việt Nam không thể chọn cái sự đa đảng ấy. Người dân Việt Nam chắc chắn cũng không thể chấp nhận một sự tự do mà công dân có quyền mang vũ khí rồi xả súng bắn chết học sinh, hoặc tự do chửi bới, bôi nhọ lẫn nhau; phủ nhận các giá trị văn hóa, đạo đức truyền thống…

    Họ không thể mang quan điểm nhân quyền của nước họ áp đặt thành tiêu chuẩn cho Việt Nam. Mỗi quốc gia có bản sắc văn hóa riêng, có luật pháp riêng vì thế không thể lấy hình mẫu ‘nhân quyền’ của nước này đem sang nước khác được.

    Cũng vẫn còn có những tiếng nói, còn những người không thấy được thành tựu của dân tộc. Họ sao chép những quan điểm, những tư tưởng của nước ngoài đưa vào Việt Nam và rồi nói đó là “phản biện” . Họ không chỉ bày tỏ những quan điểm mà còn mưu đồ tổ chức gây bạo loạn, hoặc móc nối với các tổ chức phản động lưu vong âm mưu lật đổ chế độ. Đó là những người rắp tâm vì mục đích cá nhân của mình mà coi rẻ lợi ích chung của cả dân tộc.

    Khi đời sống vật chất được nâng cao thì những đòi hỏi về đời sống tinh thần cũng phát triển theo, đặc biệt là tâm linh. Trong những năm qua, hàng ngàn chùa chiền, cơ sở thờ tự đã được xây cất mới hoặc được trùng tu; các lễ hội văn hóa truyền thống đã được khôi phục ở tất cả các địa phương… Đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của người dân ngày càng được phát triển và coi trọng. Người dân đã hoàn toàn tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo.

    Tôn giáo chân chính thiêng liêng là khuyến khích con người sống nhân ái, biết thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Chúng ta rất tôn trọng và tạo điều kiện cho tôn giáo phái triển nhưng cũng kiên quyết không để xảy ra những âm mưu lợi dụng tôn giáo để hoạt động chính trị, để phá hoại mối đoàn kết toàn dân. Cho nên ai chưa hiểu về nhân quyền ở Việt Nam thì phải biết nhân quyền ở Việt Nam là: Cá nhân vừa phải có trách nhiệm với bản thân nhưng cũng phải có trách nhiệm với cộng đồng xã hội, phải gắn quyền con người với việc thực thi luật pháp thì quyền con người mới được đảm bảo.

    Đảng và Nhà nước ta phấn đấu xây dựng một nước Việt Nam công bằng, dân chủ, văn minh và mọi người dân ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành… Chúng ta phấn đấu cho những mục tiêu nhân quyền, dân chủ mà đã được xác định, nhưng cũng không thể chấp nhận cái thứ “nhân quyền, dân chủ” theo kiểu phương Tây.

    Mỗi công dân hãy biết quý trọng giá trị, bản sắc của dân tộc mình và hãy nhìn ra nước ngoài để thấy rõ hơn những thành tựu của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta trong lĩnh vực Nhân quyền.

    Nhân quyền ở Việt Nam là như vậy!

    ————-

    Ba Sàm chú thích:

    - Bài đăng trên tạp chí in, không có trên mạng, được đánh máy lại nguyên văn, không biên tập để đảm bảo tính chính xác về bản chất nội dung.

    - Tấm hình có các vị chức sắc Phật giáo do nằm liền trên hai trang nên khi sao chụp chất lượng không được tốt. Với trang tạp chí có độ dày nhất định mà dàn tấm hình trang trọng như vậy làm hai, thành thử vị cao tăng Thích Thanh Tứ dễ bị “các thế lực thù địch” tưởng ta ám chỉ ổng “Thân này khoái xẻ làm hai mảnh/Mảnh cho đời và mảnh cho … quan”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Nếu phê phán (phản biện) bài viết này của ông tướng cướp Nguyễn Văn Hưởng thì bài có thể dài ngang bài này, vì cứ mỗi câu nói của ổng thì đều có thể vả lại. Nói khái quát thì ông tướng cướp này NGU, QUAN LIÊU, GIÁO ĐIỀU, NGỤY BIỆN, NÓI MỘT CHIỀU, KHÔNG NHÌN XA TRÔNG RỘNG.

    Không phải chỉ có Mỹ và các nước phương Tây mới lên án nhân quyền ở nước ta để “chuyển hóa, thay đổi các thể chế chính trị” mà hiện nay đại đa số nhân dân từ thành thị đến nông thôn, từ miền xuôi đến miền ngược đều lên án "cái nhân quyền" của nhà nước CS độc trị này và muốn thay đổi chế độ để đời sống dễ chịu hơn.

    Ông Hưởng hãy rời phòng lạnh, hàng ngày ra các chơ tạm ở các ngóc ngách nơi xa trung tâm thủ đô (ví dụ các chợ thuộc các phường trong quận Hoàng Mai và các chợ thuộc các phường ở quận Cầu Giấy...) thì thấy bọn công an và dân phòng của các ông đánh, đập cướp bóc hàng hóa của những người bán hàng là nông thôn và dân nghèo như thế nào. Điều này thì đã có lần phản ánh trên báo Đảng rồi đấy. Chợ là nơi phản ánh rõ nhất bộ mạt của xã hội. Lúc ấy ông mới sáng mắt ra chế độ này là chế độ công an quyền. Nếu có thời gian thì tôi sẽ sưu tầm các bài viết về công an hành xử ở chợ trên các báo Đảng gửi đến ông qua Dân Luận.

    Ông chỉ kể những thành tích của chế độ mà không ông dám nêu lên những tai họa mà chế độ này gieo rắc cho nhân dân. Ông viết: Từ một nước “chạy ăn từng bữa”, nay chúng ta đã trở thành cường quốc xuất khẩu gạo. Và bất cứ ai cũng có thể thấy được sự thay đổi tích cực trong đời sống vật chất và văn hóa tinh thần.” Xin hỏi ông: Trước CM tháng Tám nhân dân ta có phải ăn, mặc, mua sắm theo chế độ tem phiếu không? Hồi bao cấp thì cụ Hồ ký sắc lệnh phân phối, không cho dân ăn, không cho dân mặc, không cho dân mua sắm, hồi đó người nông dân chúng tôi ở ngoại thành đem gánh bún vào nội thành bán thì bị bọn công an các ông dẫm đạp lên gánh bún vì các ông sợ cho tự do buôn bán sẽ tự phát tiến lên CNTB, rồi còn chuyện người nông dân đem vài cân gạo đi bán cũng bị công an các ông và bọn quản lý thị trường tịch thu. Người bán thịt thì phải phân ra từng miếng nhỏ để khi công an có đến tịch thu thì thuê trẻ con, mỗi đứa cầm một miếng chạy mỗi đứa một nơi . Người buôn thúng bán mẹt thì gọi là “con phe”. Ông có còn nhớ những điều ấy hay không?

    Ông chỉ kể thành tích “xóa đói giảm nghèo” nhưng ông không hề nhắc tới việc tham nhũng mà ngành công an các ông cũng tham nhũng thuộc loại đứng đầu bảng. “Khốn nạn thân ông”...

    Ông viết: “Đói nghèo bởi dân tộc Việt Nam từng là nạn nhân của chế độ phong kiến, thực dân đế quốc.” Thế ông có biết dưới chế độ XHCN do Đảng CS lãnh đạo thì chưa thống nhất có nửa nước đói, khi cả nước thống nhất thì cả nước đói không? Người dân mỉa mai thốt lên “lương thực hơn lương tâm, thực phẩm hơn nhân phẩm”. chính quyền trà đập nhân phẩm con người bằng cả hệ thống chính sách có phải là vi phạm nhân quyền hay không? Chắc ông quên những ngày bao cấp thì người dân xếp hàng rồng rắn từ chiều hôm trước đến trưa hôm sau mới được đong gạo trộn mì hay không? Không có mì thì thay bằng bo bo hoặc khoai bi là loại khoai tây củ to bằng hòn bi, điều này ông có biết hay không?

    Các ông quản lý con người không những bằng sổ hộ khẩu mà còn bằng sổ gạo và tem phiếu mua hàng. Với chủ trương “bần cùng hóa toàn dân”, các ông cấm người ta tự do sản xuất, tự do buôn bán, các ông làm cho cả xã hội tê liệt, kéo lùi lịch sử. Ngành công an của các ông lắm tội lắm, trước cũng gây bao tội ác, nay lại gây tội ác nhiều hơn. Ông hãy xem công an đàn áp những người nông dân biểu tình và giữ đất, lại còn đàn áp bỏ tù cả những người yêu nước biểu tình chống Trung quốc nữa. Vậy mà nay ông còn cố bao che cho hành vi tàn ác dã man bằng luận điệu lạc lõng trong bài viết này.

    Ông lại còn viết: “ Nhìn sang các quốc gia bên cạch, nếu đa đảng để mà đất nước mất ổn định, lâm vào những cuộc chiến ‘nồi da xáo thịt’”. Thế ông không thấy Đảng CS đã phát động cuộc nội chiến Bắc- Nam dưới chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” cũng là cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, “nồi da xáo thit” hay không? Chỉ có ông không hiểu thế nào là nhân quyền thôi, còn mọi người dân thừa hiểu chế độ này là chế độ “công an quyền”, trà đạp nhân quyền thuộc loại nhất nhì thế giới.

    Ông viết dưới giọng điệu “Còn Đảng còn minh” chẳng lừa dối được ai đâu.

    "Nhân quyền VN là vậy"?. ô. Hưởng tự mình lòi đuôi sự ngu ngốc tầm hiểu biết về nhân quyền. Tại sao Nhân quyền VN khác nhân quyền các nước dân chủ tiển bộ? Chẳng lẽ quyền làm người VN không giống quyền làm ngưòi người nước khác? . Đó chính là ngu dốt và kiêu ngạo cộng sản. Nói như ô. Hưởng , nhân quyền của công dân VN do Đảng và nhà nước VN xác định, ban phát, ít hay nhiều tùy ý của ông Vua - Đảng CSVN? . Vậy thể chế VN hiện nay là chế độ gì, quân chủ lập hiến hay cộng hòa dân chủ, là pháp quyền dân chủ hay pháp quyền chuyên chế? . Từ đó suy ra : Bản chất của nhà nước VN hiện nay là chế độ quân chủ, khoác áo XHXHCN. Ô. Hưởng là sản phẩm của chế độ dân chủ giả hiệu và bản thân ông ta cũng không nhận thức được thế nào là nhân quyền và nhà nước pháp quyền dân chủ tiến bộ.

    Đinh Mạnh Vĩnh viết:
    Công an mạng phối hợp nhà mạng Viettel cảnh báo người dùng phạm tội “đánh bạc” khi truy cập trang Dân luận?

    http://208.83.223.238/doc-gia-viet/cong-an-mang-phoi-hop-nha-mang-viettel-canh-bao-nguoi-dung-da-pham-toi-danh-bac-khi-truy-cap-trang-dan-luan/

    hi hi! Em "cọp" cái nì bên basam. DL coi bộ nổi tiếng rùi! hi hi!!! Chơi luôn trang chính đêêê...!!!

    Hị Hị, công an mạng quảng cáo dùm Dân luận. Cụ Huân gửi tặng công an mạng cuốn con đường nào cho Việt Nam của cụ Thức đặng cám ơn nhá nhá.

    Phải nói csvn là lũ đầu pò đầu bướu không thể cải tạo được. 'Năng lực' chày cối thuộc hàng vô đối, nhất quả đất, còn trên tài cả đ/c đại ca Tàu cộng.

    Đã thò tay ký vào công ước quốc tế về nhân quyền thì phải thực hiện nghiêm chỉnh đi chứ, sao cứ luôn mồm vòng vo, lấp liếm cái đek gì thía. Giống hệt các đ/c Trạng Lợn, Trạng Quỳnh.

    Một bọn khỉ đầu pò khốn kiếp.

    Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng viết:
    Tư tưởng về nhân quyền của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành quan điểm lãnh đạo xuyên suốt của Đảng ta qua các thời kỳ cách mạng về quyền con người.

    Trước tiên, phải nhìn nhận là tôi không tìm thấy một điều gì có thể gọi là "các thời kỳ cách mạng về quyền con người" mà xuyên qua đó có sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản! Từ năm 1946 đến giờ ở Việt Nam đã có một cuộc cách mạng nào về nhân quyền hay chưa mà nói đến "các thời kỳ"? Nhưng đây không phải là vấn đề chính.

    Như tôi đã viết trong bình luận trước, Tướng Hưởng đã sai khi đưa những tâm tình của ông Hồ (về chuyện khác) vào loại "tư tưởng về nhân quyền".

    Qua câu trích ở trên của Tướng Hưởng, chúng ta thấy Đảng Cộng Sản cũng sai nốt, khi lấy những tâm tình của ông Hồ (về chuyện khác) làm kim chỉ nam về quyền con người.

    Như vậy, sự thật đã hiện lên rõ rệt: Đảng Cộng Sản Việt Nam quả thật đã không hề có tư tưởng nền tảng đúng nghĩa nào về quyền con người! Bởi vì nếu có tư tưởng nền tảng nào đó về quyền con người, bất kể là tư tưởng ấy là của ông Hồ hay ai khác, thì họ ắt đã tuyên bố hùng hồn, không việc gì phải lôi những tâm tình của ông Hồ (về chuyện khác) ra để tuyên xưng đó là "tư tưởng về nhân quyền".

    Tôi không cần ông tướng viết dài dòng làm gì, vì nói dài, viết dài rồi cuối cùng ông tướng cũng phải sử dụng tới câu nói của cụ Hồ năm 1946.
    Cụ Hồ là người xa đất nước VN 30 năm sống ở xứ người, hiểu rõ cái hay cái tốt cái dở ở xứ người, những cái hay đó được cụ đúc rút ra để cụ mới nói cho toàn dân biết, đó là “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành…" Đúng, không có ai phản bác được câu nói trên của cụ và ai cũng cần một cuộc sống không có gì quý hơn độc lập tự do.
    Đã là quyền con người thì không thể nói ở VN khác ở Mỹ khác, ở Pháp khác, các quyền đó cụ Hồ đã nói trong tuyên ngôn độc lập. Vậy tại sao những người khoác áo CS lại vin vào cái khác về mặt thể chế xã hội khác nhau để né tránh vấn đề đúng đắn quyền con người, để từ đó ngụy biện cho cái sự áp đặt của mình.
    Quyền con nguời là gì?
    Người theo đạo phật có là con người không?
    Người theo công giáo có là con người không?
    Người theo đảng cs có là con người không?
    Vậy khi những con người này sống ở VN có quyền con người không?
    Và những con người này sang sống ở Mỹ, Pháp... họ có quyền con người không?
    Và sự thực, cái mà những người cố tình đánh lận giữa quyền con người với trách nhiệm cá nhân sống trong một môi trường thể chế xã hội nhất định làm một, mục đích để họ có cái cớ là chỗ giàng buộc và hạn chế đi nhiều cái đúng đắn thuộc về quyền con người thực sự.
    Như vậy, chúng ta phải bảo nhau, phải nói rõ cho nhau hiểu về quyền con người mà mọi người đều cần trong thời đại này, và chúng ta cũng chỉ ra cái mà họ đánh đồng và trộn lẫn lồng ghép giữa cái áp đặt trách nhiệm hạn chế của thể chế ban hành với quyền con người làm một để dễ bề khống chế quyền con người, tức là họ đã vi phạm vấn đề nhân quyền.

    Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng viết:
    Nói về nhân quyền ở Việt Nam, có lẽ không gì rõ ràng, đầy đủ và ngắn gọn hơn lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi trả lời các nhà báo nước ngoài vào tháng 1 năn 1946...

    Ngay sau khi tuyên bố độc lập, ông Hồ được các nhà báo nước ngoài phỏng vấn về nhân quyền hay về vấn đề nào khác?

    Tôi không có tài liệu nào về những câu hỏi phỏng vấn họ đặt cho ông Hồ tháng 1 năm 1946. Nhưng dựa trên các câu "trả lời" của ông, thì dường như họ hỏi ông về cảm nghĩ cũng như các kế hoạch sau khi ông trở thành Chủ tịch nước. Trên cương vị người đứng đầu nhà nước, ông nói về việc nước nhà độc lập, người dân hoàn toàn tự do và có đủ cơm ăn áo mặc, vân vân.

    Tôi không nghĩ các phóng viên hỏi ông Hồ về nhân quyền vào lúc đó, vì mãi đến năm 1948 Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc mới chấp nhận bản Tuyên ngôn phổ quát về các quyền con người (mà sau này chúng ta quen gọi là bản Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền).

    Ở trên tôi mở ngoặc kép từ "trả lời" vì tôi cũng không nghĩ những câu nói được báo chí Việt Nam đăng tải như là lời của ông Hồ, lại là nguyên văn những câu trả lời của ông dành cho nhà báo nước ngoài. Lý do là tôi thấy khẩu khí của các câu "trả lời" rõ ràng thuộc về một nhà lãnh đạo nói với quốc dân, không phải nói với người nước ngoài.

    Như vậy, ngày nay ta không nên cho các phát biểu của ông Hồ vào thời ấy có ý nghĩa như là tư tưởng của ông về nhân quyền cho Việt Nam.

    Khi nói như vậy, tôi không hề có ý cho ông Hồ là người không biết gì về nhân quyền. Ngược lại, tôi đoán rằng có thể ông còn hiểu các giá trị nêu trong Tuyên ngôn độc lập Mỹ không thua gì một người Mỹ.

    Nhưng việc gì ra việc đó. Quả là một sự gán ghép sai lầm, khi Tướng Hưởng khăng khăng xác nhận những tâm tình của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong buổi đầu của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như là tư tưởng của ông Hồ về nhân quyền, và tệ hơn nữa, toàn bộ tư tưởng của ông Hồ về nhân quyền!

    viết:
    Mỗi khi có công dân Việt Nam vi phạm pháp luật và bị xử lý theo pháp luật, nếu là phóng viên báo chí thì họ cho là “đàn áp báo chí”. Nếu là người theo đạo, người tu hành, thì họ bảo là chúng ta “đàn áp tôn giáo”. Còn với những người cố tình xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước, có những hành động, âm mưu xâm hại đến an ninh quốc gia bị xử lý… thì họ gọi đó là những người “bất đồng chính kiến”, “những nhà dân chủ”…?

    Theo pháp luật của ai ? Của Việt Nam hay của quốc tế ? Tại sao luật VN trái với luật quốc tế mà vẫn áp dụng luật VN ?

    viết:
    Từ một nước “chạy ăn từng bữa”, nay chúng ta đã trở thành cường quốc xuất khẩu gạo.

    Tại sao và do đâu phải "chạy ăn từng bữa" ? Từ đi xe đạp sau 35 năm tiến lên tới đi...xe ba gác mà đáng tự hào à ?

    viết:
    Vậy mà hiện nay những tư tưởng đen tối vẫn tìm mọi cách tuyên truyền lôi kéo họ trở về đời sống đói nghèo vô định, cản trở công cuộc khắc phục hậu quả chiến tranh đầy khó khăn gian khổ…

    Đúng là nói cho sướng cái lỗ miệng. Dân chủ hóa đất nước để rồi nghèo đói thì hoạt động dân chủ để làm cái gì ?