Chính Tâm - Từ thực trạng Dân Chủ nghĩ về hiện tượng Nguyễn Văn An

  • Bởi Hồ Gươm
    10/07/2010
    7 phản hồi

    Chính Tâm

    Đã bao lâu nay hai chữ dân chủ! không những luôn là đề tài, là nguồn suy nghĩ, suy tư và là nguồn cảm hứng cho những ai nặng lòng với đất nước, mà hai chữ dân chủ còn là sự khát khao cháy bỏng của hàng chục triệu người dân VN. Dân chủ còn là tiền đề, là nền tảng cho sự phát triển toàn diện của một quốc gia, một dân tộc đang trên đường đi tìm ấm no hạnh phúc cho mình.

    Nhìn ra thế giới trước các dân tộc khác, rất không may cho đất nước Việt Nam đã không có cái diễm phúc được hưởng nền dân chủ thực sự như 120 quốc gia khác trên thế giới. Nguyên nhân thì rất nhiều. Khách quan cũng có, mà chủ quan cũng là nguyên nhân quan trọng khi con người Việt Nam đã không có đủ bản lĩnh để vượt qua vòng cương tỏa của lịch sử để lại và vượt qua chính mình mà thời đại đã và đang tạo điều kiện hết sức thuận lợi cho dân tộc VN.

    Nhân tố con người là quyết định

    Từ cái sự “không may” đó mà nguyên nhân do yếu tố chủ quan làm tôi suy nghĩ hơn cả. Từ trong sâu thẳm của sự suy nghĩ tôi cho rằng nguyên nhân chủ quan mà cốt lõi là yếu tố“con người”. xuất phát điểm từ những cá nhân là rất quan trọng. Chính yếu tố cá nhân đã ảnh hưởng đến lịch sử, đến xã hội và cộng đồng đã quyết định cho tương lai vận mệnh của cả một dân tộc. Ông Hồ Chí Minh là một ví dụ điển hình cho sự ảnh hưởng đó.

    Mở rộng tầm nhìn, chúng ta sẽ thấy thành quả mà nhân loại đã đạt được, những yếu nhân là nhân tố góp phần đưa thế giới đến một nền hòa bình là một minh chứng cho vai trò cá nhân kiệt xuất là hết sức quan trọng. Cũng như chúng ta đã thấy những cá nhân tiêu cực, độc đoán bệnh hoạn đã góp phân phá hoại và kéo lùi lịch sử nhân loại, lịch sử dân tộc hành chục thậm chí hàng trăm năm.

    Trở lại vấn đề lịch sử Việt nam cũng không nằm ngoài ngoại lệ đó, chế độ độc tài đang làm cho đất nước “ba chìm bảy nổi”là điều ai cũng thấy. Khi điểm lại, người ta thấy căn nguyên cũng bởi chưa có một cá nhân nào có đủ năng lực, bản lĩnh để đảm đương được vài trò lãnh đạo, nhằm đưa đất nước tiến lên, hoặc nếu có thì cũng bị khắc chế, do cơ cấu tổ chức bó buộc, nên không thể hiện và phát huy được năng lực cá nhân làm thay đổi tinh hình.

    Phía bên kia phe đối lập cũng vậy cái gọi là PTDC đã hơn 35 năm qua, tiến trình dân chủ hóa của Việt Nam vẫn giậm chân tại chổ Khi kiểm điểm lại người ta thấy trong thời gian qua đa phần những cá nhân do những nguyên nhân và lý do nào đó, vì quyền lợi và lợi ích địa vị của cá nhân, phe nhóm, giáo phái bị xâm hại mà bức xúc, tiêu cực, bất đồng quan điểm với nhóm lợi ích độc tài cầm quyền để lấy hai chữ dân chủ làm bình phong cho các hoạt động của mình, chứ thực tâm và thực chất chưa có ai làm đúng và hiểu đúng nghĩa của bản chất dân chủ.

    Vì vậy, khi đọc và tìm hiểu các bài viết và trả lời phỏng vấn của ông Nguyễn Văn An (NVA) nói về vấn đề dân chủ, tôi thật sự ngạc nhiên về quan điểm và tư tưởng của ông nhìn nhận vấn đề dân chủ một cách thấu đáo và tâm huyết

    Thân thế sự nghiệp và tư tưởng dân chủ của ông Nguyễn Văn An

    Đã từ lâu ông An là một trong hai người trong bộ máy lãnh đạo của đảng CS mà tôi có ấn tượng và đôi chút cảm tình. Trường hợp thứ nhất là ông Võ Văn Kiệt, là người mà sau này sự sám hối của ông qua những hàng động và baì viết về khái niệm yêu nước và dân tộc, đã tạo lên sự thay đổi đáng kể, đã có tác dụng chính trị- xã hội không nhỏ trong quá trinh hòa hợp hòa giải dân tộc cho đất nước, tạo lên sự xích lại đáng kể từ hai phía.

    Những suy tư trăn trở trước thực trạng đất nước đã thay đổi quan điểm tư tưởng của ông Kiệt và được ông chuyển hóa bằng hành động thông qua những bài viết và việc làm nhằm khơi gợi, kêu gọi chủ nghĩa yêu nước cho mọi người Việt Nam. Rất tiếc việc làm của ông lại chỉ có được ở giai đoạn cuối cuộc đời và tư tưởng “ chủ nghĩa yêu nước” của ông vẫn chỉ là khoác cái vỏ bên ngoài khi chế độ độc tài vẫn còn hiện hữu và là vật cản chính cho sự phát triển của đất nước. Tuy chưa phải là chìa khóa mở ra tương lai sán lạn cho dân tộc, nhưng dù sao cá nhân ông vẫn mang tư tưởng tiến bộ so với rất nhiều người trước kia và hiện nay đang nắm quyền cai trị đất nước

    Còn trưởng hợp của ông Nguyễn Văn An tuy không có thân thế và sự nghiệp cách mạng nổi trội như ông Kiệt. Xuất thân chỉ là một kỹ sự điện bình thường, nhưng do thời vận đã đưa ông An đã leo lên một trong những vị trí chủ chốt của ban lãnh đạo đảng. Nhưng mọi người chỉ được biết nhiều tới ông, khi ông làm chủ tịch quốc hội thay ông Mạnh, bởi cách điều hành và những quyền lợi của quốc hội được ông thực hiện đã mang tới cho quốc hội những kỳ họp mới mẻ và sống động, khiến cho dư luận quan tâm chủ ý mõi khi có kỳ họp quốc hội.

    Với cương vị chủ tịch quốc hội, ông luôn điều khiển các kỳ họp một cách cởi mở nghiêm túc nhưng rõ ràng mạch lạc. Ông đã khơi gợi, động viên khuyến khích các quyền chất vấn, quyền phát biểu cho các ông bà nghị gật mà bấy lâu nay các kỳ họp quốc hội trước không ai dám và nếu có thường tẻ nhạt và chán ngắt.

    Sau khi nghỉ hưu, không như một số người khác như Phan Văn Khải hay Trần Đức Lương...vv...sau khi về vươn là mất tiêu luôn, thì với ông thi thoảng người ta thấy ông vẫn đăng đàn trả lời phỏng vấn một số báo đài về các vấn đề chính trị xã hội

    Tuy chỉ là một con dân nhưng tôi vẫn thường quan tâm và theo dõi đến những vấn đề dân chủ, lên trường hợp của ông Nguyễn Văn An đã gây cho tôi những ấn tượng nhất định. Kể từ khi đọc bài PV của ông trên mạng Vietnamnet “Góp phần phấn đấu cho mục tiêu dân chủ theo tư tưởng của Bác” đã gây cho tôi ấn tượng sâu sắc.

    Những khái niệm dân chủ của ông rất đơn giản nhưng lại đi vào thực chất. Dân chủ có nghĩa dân làm chủ, mà dân là ông chủ thì phải có quyền quyết định mọi vấn đề. Điều quan trọng ở đây là việc ông mổ xẻ vấn đề quyền quyết định của dân được đảng lạm dụng và biến thái là quyền quyết định gián tiếp. Có nghĩa là thông qua quyết định của các đại biểu của dân do dân bầu cử lên (thực chất là đại biểu của đảng) chứ người dân chưa bao giờ được trực tiếp quyết định các vấn đề trọng đai của đất nước.

    Ông cũng nhấn mạnh đây là vấn đề mấu chốt cơ bản và thực chất của dân chủ. Bằng không sẽ chỉ là sự giả tạo ngụy biện mà thôi.

    Mới gần đây nhất, ông lại nhấn mạnh đến quyền làm chủ của dân khi đăng đàn trả lời phỏng vấn Vietnamnet nhân dịp quốc hội có chủ trương sửa đổi lại hiến pháp. Ông cho rằng hiến pháp là vấn đề rất quan trọng bởi nó bộ luật mẹ, luật gốc của một quốc gia. Muốn có một hiến pháp văn minh, tiến bộ và đạt hiệu quả thì phải được thông qua ý kiến (trưng cầu dân ý) và quyền phúc quyết trực tiếp của nhân dân đối với hiến pháp.

    Trong khuôn khổ bài viết có hạn và chỉ tập trung vào vấn đề dân chủ lên tôi không đi sâu vào phân tích bài trả lời phỏng vấn của ông có liên quan tới những vấn đề khác. Rõ ràng quan điểm và tư tưởng của ông Nguyễn Văn An về vấn đề dân chủ có tính cốt lõi, là nền tảng cho những vấn đề cơ bản khác. Chỉ có người thực lòng vì dân mới có tư tưởng dân chủ thấu đáo và tâm huyết đến như vậy.

    Ở vào hoàn cảnh của ông An dù sao tuy về hưu nhưng ông vẫn là một đảng viên kỳ cựu, vẫn sinh hoạt, chịu sự lãnh đạo của tổ chức và nhất là để làm sao quan điểm và tư tưởng của mình lọt và qua vòng kiểm duyệt được báo đài cho đăng phát, cần phải biết điểm dừng và tránh phạm húy” Kiêng kỵ nói tới những điều động chạm hoặc có ý chỉ trích tới thế lực là đảng CSVN. Hoặc phải lấy danh nghĩa tư tưởng của một thần tượng để thể hiện quan điểm của mình sao cho dung hòa, như trường hợp bài trả lời phỏng vấn “Góp phần phấn đấu cho mục tiêu dân chủ theo tư tưởng của Bác” là một ví dụ. Nhưng có đôi lúc ông cũng không ngại né tránh khi nhấn mạnh đến thực quyền hiện nay:

    Hiện nay khoảng 90% đại biểu Quốc hội là đảng viên. Do vậy mà nhiều người cho rằng, về hình thức thì Quốc hội quyết, song thực chất là Đảng quyết . Quyết định của Quốc hội chỉ là quyết định mở rộng trong nội bộ Đảng. Như vậy là từ Dân chủ đầy đủ chuyển sang Quốc hội chủ một phần, Dân chủ một phần, song cả Dân và Quốc hội đều còn nhiều hình thức nên nhiều người cho rằng Đảng mới thực quyền. Thực tế đó cho thấy, quyền của Dân - của người làm chủ còn bị phân tán quá lớn.(hết trích)

    Qua nội dung của bài trả lời phỏng vấn đã cho thấy ông An đã hiểu rõ hơn ai hết sức mạnh của vấn đề dân chủ cũng như lực cản làm cho dân chủ bị trì trệ là do thế lực nào gây lên, chỉ có điều do hoàn cảnh để biết điểm dừng khi phát biểu mà thôi.

    Vẫn còn thiếu một vấn đề cốt lõi.

    Trong bài trả lời phỏng vấn ông An có nêu lên còn nhiều vấn đề khác cần được thay đổi và khắc phục, nhưng chủ yếu đi sâu vào phân tích ba vấn đề cốt lõi đó là:

    1/- Dân được quyền phúc quyết Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp, để cho đúng nghĩa với thể chế Dân chủ Cộng hòa, Dân là chủ đích thực của đất nước.

    2/- Quyền của nguyên thủ quốc gia cần được tập trung hơn, nhằm nâng cao hiệu lực và hiệu quả quản lý, điều hành của cơ quan hành pháp.

    3/- Phân công và kiểm soát quyền lực cần được cân bằng hơn, nhằm phòng ngừa sự lạm quyền và thoái hóa quyền lực, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu và cơ hội trong hệ thống chính trị.

    Nhưng theo tôi ông An còn quên hoặc không dám nhắc tới một vấn đề cốt lõi nữa mà nếu không có nó những vấn đề trên của ông An sẽ lại rơi vào tình trạng dân chủ hình thức như hiện nay. Đó là vấn đề phi chính trị hóa đối với các tổ chức giám sát và kiểm soát quyền lực.

    Cũng như các nước khác khi thực hiện chế độ tam quyền phân lập, thì các tổ chức đảng phái chính trị không được tham gia vào các cơ quan có chức năng giám sát hay kiểm soát quyền lực như quân đội, cảnh sát hay tòa án, viện công tố (viện kiểm sát). Nếu người nào là thành viên của tổ chức chính trị muốn tham gia các tổ chức trên phải tuyên bố ly khai ra khỏi tổ chức đó, trước khi muốn trở thành công chức của các cơ quan đó.

    Chúng ta hãy thử tưởng tượng, nếu quân đội cảnh sát hay tòa án viện kiểm sát vấn do đảng CS nắm giữ và lãnh đạo thì sẽ có sự mâu thuẫn rất lớn, bởi giữa lợi ích của cộng đồng và lợi ích của phe nhóm thường là xung đột mâu thuẫn nhau. Vậy thì một viên chức chắc chắn sẽ chịu sự tác động và chỉ đạo của tổ chức mình tham gia và sẽ xử lý công việc chuyên môn theo chiều hướng có lợi cho tổ chức của mình.

    Cũng như chúng ta thấy ngoài quyền dân chủ thì chính trị là nền tảng quan trọng của xã hội. Việc ông An đưa ra ba vấn đề cốt lõi trên mà không dám động chạm hoặc không đưa vấn đề chính trị, đảng phái vào một trong những vấn đề cốt lõi là chưa đảm bảo thực hành dân chủ một cách triệt để

    Chủ nghĩa yêu nước dựa trên nền tảng gì?

    Cho đến nay khi so sánh tư tưởng của ông Kiệt và ông An, chúng ta nhận thấy tuy cùng yêu nước nhưng mỗi người lại thể hiện một cách khác nhau. Ông Kiệt thì dựa vào tư tưởng dân tộc để hô hào mọi người thể hiện tinh thần yêu nước. Nhưng cái tinh thần ấy nó chỉ dâng lên trong thời khắc thời điểm nào đó mà thôi. Trong khi đó bên cạnh khí thế và tinh thần yêu nước được người dân thể hiện, thì có không ít những cá nhân vị kỷ đục nước béo cò, những nhóm lợi ích đã lợi dụng quyền lực để mưu lợi riêng đã tác động tiêu cực đến người dân. Thì tinh thần yêu nước sau đó sẽ xẹp như bong bóng mà thôi.

    Còn cách thể hiện tinh thần yêu nước như ông An được thể hiện tuy không hô hào sôi động để trở thành phong trào, nhưng nó có chiều sâu và cơ bản hơn bằng việc người dân phải thực sự làm chủ đất nước từ vị thế người chủ thì họ mới thể hiện tinh thần yêu nước một cách trọn vẹn.

    Trên đời không ai yêu mình bằng chính mình. Tôi có quyền thì tôi sẽ bảo vệ lợi ích của chính mình, đồng thời sẽ gắn chặt quyền lợi với nghĩa vụ, khi mà đất nước của tôi, tài sản của chung cũng có một phần đóng góp của tôi và lẽ dĩ nhiên tôi phải có trách nhiệm bảo vệ và gìn giữ nó.

    Có nghĩa là một thể chế dân chủ là quyền làm chủ thực sự của người dân, người dân sẽ có nghĩa vụ và trách nhiệm của một vị thế ông chủ. Thì khi đó tất cả quyền lợi và nghĩa vụ được chuyển hóa bằng tinh thần yêu nước một cách thực dụng và cụ thể chứ không phải tinh thần yêu nước theo kiểu hô hào bốc đồng trong chốc lát.

    Trong bài phỏng vấn, ông An cũng nêu ra khái niệm rất xác đáng khi so sánh hai chữ “thần dân” khi xưa, mọi của cải lẫn con người của quốc gia đều là của một mình ông vua. Người dân chịu thân phận đục chịu trong nhờ, nếu gặp được một ông vua anh minh thì dân dễ sống, không may gặp phải ông vua ngu tối thì dân sẽ khổ cực, đói nghèo.

    Còn ngày nay là chế độ “công dân” thì ngược lại, của cải và ông vua đều là của mọi người, thì việc tìm ra một ông vua hiền, xứng đáng là quyền của người dân. Hay nói một cách khác ngày nay người dân là ông chủ có quyền lựa chọn để thuê một người nào đó vào vị trí ông vua xứng đáng vào vị trí lãnh đạo để phục vụ dân và điều hành đất nước. Nếu ông vua đó còn minh mẫn thì vẫn sử dụng, bằng không thì phế bỏ thay thế người khác. Tốt dùng xấu bỏ, mà không phải trông nhờ vào vận may rủi như thời phong kiến xưa kia.

    Vì vậy để trả lời cho câu hỏi tinh thần yêu nước phải dựa trên nền tảng gì, thì chúng ta thấy việc so sánh tinh thần yêu nước của ông Kiệt và ông An đã làm sáng tỏ vấn đề:
    Tinh thần yêu nước phải dựa trên nền tảng dân chủ mới là triệt để, còn nếu dựa trên nền tảng dân tộc chủ nghĩa thì vẫn có thể bị lạm dụng, bị chiếm đoạt

    Nhận xét và Kết luận

    Thời gian là sự sàng lọc cho quá trình để tìm ra cái đúng cái sai. Nếu là đúng nó sẽ được phát huy và phát triển. Còn nếu đi không đúng hướng sẽ nó loay hoay và cuối cùng lại quay trờ về vạch xuất phát ban đầu và người ta đã thấy 35 năm đã quá đủ cho mọi người chiêm nghiệm và rút ra những bài học để sửa chữa. Nhưng cho đến nay tôi chưa thấy có ai có tư tưởng dân chủ như ông Nguyễn Văn An, mặc dù đề tài dân chủ luôn là đề tài nóng bỏng, thậm chí là mục tiêu của rất nhiều người. Nhưng để nắm bắt và hiểu được gốc rễ của vấn đề dân chủ lại có rất ít người hiểu được.

    Thậm chí, không những vậy mà người ta đón nhận quan điểm và tư tưởng của ông một cách rất hờ hững, cho đến nay chưa có bài viết nhận xét hay phản biện nào xứng tầm để khơi dậy chủ đề dân chủ do ông An nêu lên. Có chăng chỉ là những bài viết với cái nhìn cực đoan, nghi kỵ cho rằng thông qua ông An, đảng CS muốn đánh tiếng nhằm thay đổi chế độ do bị khủng hoảng và nhân dịp chuẩn bị đại hội XI

    Thật là ấu trĩ cho những tư tưởng mơ hồ của ai đó. Họ lên hiểu rằng đảng CSVN là một tổ chức độc tài tập thể có bản lĩnh và có đủ kinh nghiệm để biết cần phải làm gì? Ở đây ta cần phân tích có hai tình huống xảy ra.

    Một là việc đưa những bài phỏng vấn của ông An là liều thuốc thử, nhằm thăm dò nghe ngóng phản ứng của dư luận đối về vấn đề dân chủ ở mức độ nào, đã đến lúc cần phải thay đổi chưa, để có đối sách điều chỉnh. (Và với cái phản ứng kiểu này chắc chắn vấn đề dân chủ còn lâu mới được họ xem xét đến)

    Hai là sự thắng thế của phe “cấp tiến”, kết hợp với hàng loạt các sự kiện khác, như việc quốc hội bác dự án đường sắt cao tốc, phanh phui mổ xẻ các vấn đề kinh tế có liên quan đến chính phủ, mà trong đó có nhiều thành viên bảo thủ che chắn nhằm bảo vệ lợi ích phe nhóm, thì bài viết của ông An được đăng vào thời điểm nhạy cảm cũng là điều đáng phải suy nghĩ.

    Nhưng trên hết và gạt bỏ những phỏng đoán mơ hồ cho dù ông An là ai đi chăng nữa, thì ông vẫn là người Việt Nam, chúng ta cũng nhận thấy một điều ông An là một nhân tố tích cực, có quan điểm và tư tưởng tiến bộ đáng trân trọng, những vấn đề dân chủ ông nêu lên là rất có giá trị, bởi nó là mục tiêu quan trọng cho tiến trình dân chủ hóa đất nước. nếu ông là đảng viên CS thì điều đó lại càng cho ta đáng trân trọng và khâm phục hơn, bởi tiếng nói đúng lại được phát ra từ một nhóm độc tài cầm quyền. Cho dù đó là sự sám hối không bao giờ được coi là muộn màng và cần được trân trọng

    Chúng ta cần lên án những cái nhìn cực đoan quá khích, tư tưởng hận thù, nghi kỵ đã ngấm sâu vào máu, lên cái nhìn về quá khứ “nhìn đâu và lúc nào cũng thấy địch”. Tư tưởng phe phái bên này bên kia của họ vẫn còn là một vật cản rất lớn. Cho dù xét về sâu xa những cái gì họ đã thể hiện cả trong quá khứ và hiện tại, họ cũng chính là nguyên nhân làm chậm quá trình dân chủ hóa đất nước không kém người cộng sản.

    Lúc này hơn bao giờ hết, vai trò của mỗi cá nhân có tư tưởng tiến bộ là rất quan trọng, cho dù họ là ai cũng cần cổ vũ và ủng hộ nếu họ đưa ra quan điểm phù hợp có lợi cho dân cho nước. Thậm chí còn cổ vũ và chấp nhận họ có khả năng đóng góp cho quá trình dân chủ hóa trong mọi cương vị nào nếu họ có khả năng và bản lĩnh đảm đương được cương vị đó.

    Hà Nội, ngày 9/7/2010

    Chính Tâm

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Các bác có suy nghĩ thế nào về comment này trong mục Điểm tin:

    Trích dẫn:
    Ha..ha ..Nguyễn Văn An là một hiện tượng thì Vn có 87 triệu cái hiện tượng bà con ạh. Chắc có ít người biết ông Nguyễn Văn An cựu CT Quốc hội là chồng AHLĐ ngành Dệt bà Đào thị Hào dân Nam định, họ hàng với Trưởng Ban TC Trung ương Lê Đức Thọ. Ông An cũng bám váy vợ mà lên, nay lại còn đèo thêm ông con rể Hoàng Trung Hải, thiết kế cho lên tới chức Phó Thủ tướng. Những người loại này mà tin để đặt lòng tin thì khác gì gửi trứng cho Ác, bay giờ hết chức hết quyền thì nó ghen ăn, tức ở với bọn đang có quyền thôi chứ yêu nước thương dân cái nỗi gì!?

    Theo : http://dailyvnews.wordpress.com/2010/07/10/nh%e1%ba%b7t-tin-hom-nay/

    "Tinh thần yêu nước phải dựa trên nền tảng dân chủ mới là triệt để, còn nếu dựa trên nền tảng dân tộc chủ nghĩa thì vẫn có thể bị lạm dụng, bị chiếm đoạt"

    Nên chỉnh lại như sau: "Tinh thần yêu nước phải dựa trên CẢ nền tảng dân chủ VÀ TINH THẦN DÂN TỘC mới là triệt để, còn nếu CHỈ dựa trên nền tảng dân tộc chủ nghĩa thì vẫn có thể bị lạm dụng, bị chiếm đoạt"

    Nếu chỉ dựa vào nền tảng dân chủ thì khi cần những hy sinh to lớn như trường hợp bảo vệ đất nước sẽ không có ai, bởi vì cân nhắc giữa lợi và hại cho quyền lợi cá nhân khi hy sinh vì nhân dân, đất nước thì chắc chắn hy sinh là thiệt hại cho cá nhân rất là lớn.

    Web VOA cho đăng bài viết Dân biểu Sanchez và cộng đồng gốc Việt tại quận Cam
    để cho Việt Nam biết thế nào là Đại Biểu của dân, họ đại diện cử tri của mình nói thay cho cử tri của mình:

    Thông tín viên Ira Mellman của đài VOA đã nói chuyện với Dân biểu Loretta Sanchez, đại diện bang California, ở một đơn vị bầu cử có đông người Việt nhập cư nhất tại Hoa Kỳ. Dân biểu Sanchez nói:

    “Tôi đại diện cho một cộng đồng người Việt hải ngoại đông nhất thế giới, gần 500.000 người tại quận Cam."

    Dân biểu Loretta Sanchez cho biết đơn vị bầu cử của bà tại phía nam thành phố Los Angeles này qui tụ nhiều thành phần người Việt:

    "Có nhhững người đến đây vì cuộc chiến kết thúc nên đã lớn tuổi. Đó là cộng đồng người Việt cao niên. Rất nhiều người trong số này không thông thạo tiếng Anh, họ gặp trở ngại ngôn ngữ. Nhiều người thì có những vấn đề về sức khỏe, hệ quả từ những năm chinh chiến tại Việt nam. Nhiều người trong số này có những lo nghĩ về tài chính, hoặc là họ không đủ khả năng để làm việc, đã mất tất cả ở việt Nam v..v.. Thế rồi quí vị lại thấy một thế hệ người Việt trẻ tuổi hơn, những người đã đến nước Mỹ vào lúc mới có 5, 6 tuổi, do cha mẹ, ông bà đem theo, có khi họ được cha mẹ gửi đi một mình, mong cho con có được một tương lai tươi sáng hơn, và sau nữa, dĩ nhiên, là những người gốc Việt đã ra chào đời ở nước Mỹ. Đây thường là những người có học vấn cao hơn, họ theo học ở bậc cao học, họ chú ý nhiều hơn đến cộng đồng ở đây, chú ý về những vấn đề chính trị của nước Mỹ nhiều hơn, thay vì như nhóm lớn tuổi được kể đến đầu tiên ở đây, thường quan tâm nhiều đến Việt Nam, quê hương gốc của họ, cũng như quan tâm về chuyện thân nhân của họ đang được chính phủ Việt Nam đối xử ra sao vào thời điểm này.”

    Dân số tại miền nam bang California rất đa dạng với nhiều người đến từ nhiều quốc gia, nhiều bối cảnh khác nhau. Dân biểu Loretta Sanchez nói rằng cộng đồng người Việt tại đây đã và vẫn sẽ phải đối phó với những khó khăn giống như những nhóm di dân khác phải đối phó. Bà nói :

    “Chắc chắn là thế hệ lớn tuổi hơn theo một cách thế nào đó, gặp phải những trở ngại mà nhiều di dân trong cộng đồng chúng tôi gặp phải. Cá nhân tôi cũng đến từ một gia đình di dân. Cha mẹ tôi từ Mexico di dân đến đây. Họ gặp phải trở ngại ngôn ngữ, không thể tiếp tục theo đuổi ngành nghề cũ của họ, cũng như những người từng có nghề nghiệp chuyên môn ở Việt Nam. Có thể họ từng là giáo sư giảng dậy môn văn chương Trung Quốc ở đại học chẳng hạn. Giờ đây đến nước Mỹ, họ phải làm bất cứ việc gì mà ai đó cần thuê mướn họ làm. Đôi khi họ gặp phải những trở ngại ngôn ngữ, đôi khi tại nơi làm việc lại bị đôi chút kỳ thị. Họ có thể phải làm công việc lau chùi, quét dọn để kiếm sống, đó là một thí dụ. Và đó là những vấn đề điển hình của các cộng đồng di dân. Và trên hết, dĩ nhiên, có những người đến đây từ những trại tù cải tạo, từ thời kỳ tài chính khó khăn vào lúc chiến tranh, mang theo những thương tích chiến tranh, thương tích do tra tấn. Vì thế những vấn đề y tế của thế hệ này rất lớn.”

    Vì những khó khăn đó cùng với những vấn đề khác mà những người Việt tới đây phải đối phó, dân biểu Sanchez nói rằng có một số những chương trình đã được thiết lập riêng cho họ. Bà nói:

    “Quận Cam có nhiều nhà thờ và nhiều tổ chức khác hỗ trợ các nhóm tỵ nạn đông đảo đến định cư. Những nhóm này đã giúp rất nhiều để người tỵ nạn bắt đầu cuộc sống mới. Người tỵ nạn tại Quận Cam cũng được giúp đỡ nhờ có nhiều, rất nhiều chương trình kéo dài nhiều năm, gần 25 năm, đã tạo điều kiện cho các gia đình đoàn tụ, vì thế, một khi đã ổn định hoặc tìm được người bảo trợ, họ có thể bảo lãnh cho thân nhân sang Mỹ. Không phải người di dân nào đến Hoa Kỳ cũng được hưởng những chương trình như thế. Họ có những trở ngại cần phải vượt qua, nhưng chúng tôi cũng đề ra một số luật lệ đặc biệt để hỗ trợ cho họ.”

    Theo bà Sanchez thì những sự trợ giúp đó, và thành phần những người Việt đã đến được Hoa Kỳ, đã giúp cho cộng đồng Việt Nam trở thành một lực lượng chính trị hùng mạnh. Bà nhận định:

    “Điều đầu tiên là người Việt trở thành công dân Mỹ sớm hơn hầu hết nhóm di dân nào khác, nhờ những luật đặc biệt đã được thiết lập, nhờ đó họ có quyền đi bầu. Thêm vào đó, rất nhiều người trong thành phần tỵ nạn Việt Nam đã có ý thức chính trị từ hồi còn ở bên nhà, nên nhớ người Việt không đến Hoa kỳ vì những lý do kinh tế, hoặc vì họ không có học vấn cao. Họ sang Mỹ tỵ nạn vì đã thất trận trong một cuộc chiến tranh ý thức hệ, và họ không muốn sống dưới chủ nghĩa Cộng sản. ”

    Chính vì lý do đó mà bà Loretta Sanchez đã biểu quyết chống một hiệp định thương mại với chính quyền Cộng sản Việt Nam. Bà nói các điều kiện chính trị và nhân quyền tại Việt Nam cần phải được cải thiện.

    Bà đã tìm cách đến thăm Việt Nam 5 lần, và lần nào cũng bị chính phủ Việt Nam từ chối cấp visa. Bà cho biết sẽ tiếp tục đấu tranh cho cộng đồng người Việt, một cộng đồng mà bà đã gầy dựng được một quan hệ vô cùng đặc biệt. Dân biểu Sanchez giải thích:

    “Tôi rất thích được đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt Nam ở Quận Cam. Đây là một cộng đồng hết sức năng động, có tinh thần doanh nghiệp, và rất thông minh. Tôi đã học hỏi được ở họ rất nhiều và họ cũng học hỏi được ở nơi tôi như vậy. Họ giảng giải cho tôi về những tiến trình của họ, về tiến trình nhân quyền, về quê hương cũ của họ, về các nhu cầu của họ tại đây. Đổi lại, tôi tin rằng tôi đã hướng dẫn họ làm cách nào ngồi lại với nhau và cùng làm việc về một số vấn đề để đạt được hiệu quả cao hơn. Thế nên tôi tin rằng đây thực sự là một quan hệ rất tốt đẹp.”

    Tôi thấy nguyên CT Quốc hội Nguyễn Văn An xứng đáng là ngọn cờ mới thống nhất lực lượng đấu tranh cho Dân chủ của đất nước.

    Đất nước đang rất cần một nhà lãnh đạo có uy tín, năng lực và biết tổ chức tập họp lực lượng.

    Hảy đoàn kết để tạo sức mạnh, tạo ra thay đổi, đẩy lùi và cô lập những kẻ bảo thủ hại dân hại nước !

    Cảm ơn tác giả Chính Tâm đã cung cấp cho độc giả Dân Luận một bài phân tích rất sâu sắc. Tác giả nêu lên cái nhìn thực tế của những nguời sống trong lòng chế độ, nhưng muốn thay đổi chế độ theo chiều hướng tốt.

    Đánh giá của tác giả về những điều ông An đã đạt được trong thời gian giữ chức chủ tịch quôc hội là đúng (Chất vấn chính phủ, quyền biểu quyết, phủ quyết các quyết định của chính phủ, cử các đoàn thanh tra đến những nơi có vấn đề) Tất cả những quyền này đều đuợc hiến pháp và luật quốc hội quy định, nhưng đã bị chế độ đảng trị làm ngơ. Trước ông An, chưa ai đưa đuợc các hoạt động lập pháp này thành một tiền lệ có thật, tuy vẫn còn rất hình thức.

    Trong dip chuẩn bị ĐH 10 của đảng CSVN, đã có ý kiến muốn đưa ông An lên TBT, nhưng cái bình phong "tuổi cao" đã đuợc đưa ra để loại ông An. Cũng như Chính Tâm, tôi luôn đọc các ý kiến của ông An trên công luận sau khi ông rút lui khỏi vũ đài chính trị. Tuy không đồng ý với ông nhiều điều, tôi vẫn cho những ý kiến của ông An là rất tích cực và đáng đuợc phổ biến rộng trong dân, trong đảng CS.

    Nguyễn Việt