Nghĩ từ Đề án 20.000 tiến sĩ

  • Bởi Khách
    06/07/2010
    8 phản hồi

    Bài viết của Ban biên tập website hoangsavietnam.org

    Sau “phi vụ” dự án đường sắt cao tốc xuyên Việt làm người dân lo đứng lo ngồi, đến nay, dường như muốn tiếp tục thử thần kinh người dân, và cũng để thử khả năng phản biện của xã hội, Thủ tướng Chính phủ vừa phê duyệt chương trình khủng: Đề án đào tạo giảng viên có trình độ tiến sĩ cho các trường đại học, cao đẳng giai đoạn 2010-2020, theo đó phấn đấu đến năm 2020 sẽ đào tạo bổ sung được ít nhất 20.000 tiến sĩ góp phần nâng cao chất lượng giáo dục đại học Việt Nam.

    Sau “phi vụ” dự án đường sắt cao tốc xuyên Việt làm người dân lo đứng lo ngồi, đến nay, dường như muốn tiếp tục thử thần kinh người dân, và cũng để thử khả năng phản biện của xã hội, Thủ tướng Chính phủ vừa phê duyệt chương trình khủng: Đề án đào tạo giảng viên có trình độ tiến sĩ cho các trường đại học, cao đẳng giai đoạn 2010-2020, theo đó phấn đấu đến năm 2020 sẽ đào tạo bổ sung được ít nhất 20.000 tiến sĩ góp phần nâng cao chất lượng giáo dục đại học Việt Nam.

    Cụ thể, trong 10 năm, từ năm 2010-2020, khoảng 10.000 tiến sĩ sẽ được đào tạo tại các trường đại học có uy tín trên thế giới (Từ năm 2010 đến 2013 mỗi năm tuyển chọn từ 800 -1.200 nghiên cứu sinh; từ năm 2014 trở đi, bình quân mỗi năm tuyển chọn từ 1.300-1.500 nghiên cứu sinh đi đào tạo ở nước ngoài0; khoảng 3.000 tiến sĩ sẽ được đào tạo theo hình thức phối hợp, liên kết đào tạo giữa các trường đại học Việt Nam và trường đại học nước ngoài (Từ năm 2010 đến năm 2013 mỗi năm tuyển chọn 300-350 người; từ năm 2014 trở đi bình quân mỗi năm tuyển chọn 450 người); khoảng 10.000 tiến sĩ được đào tạo ở trong nước (Từ 2010 đến 2015 mỗi năm tuyển chọn 1.200-1.500 nghiên cứu sinh; từ năm 2016 bình quân mỗi năm tuyển chọn 1.500 nghiên cứu sinh).

    Đối tượng tuyển chọn đào tạo tiến sĩ là giảng viên các trường đại học, cao đẳng trong toàn quốc; nghiên cứu viên của các viện nghiên cứu khoa học; sinh viên mới tốt nghiệp đại học hoặc thạc sĩ đạt từ loại khá trở lên; những người có năng lực và trình độ chuyên môn giỏi đang làm việc tại các đơn vị ngoài nhà trường, có nguyện vọng và cam kết trở thành giảng viên đại học, cao đẳng sau khi được đào tạo, có độ tuổi không quá 45 tuổi. Đặc biệt, ưu tiên đào tạo trình độ tiến sĩ đối với giảng viên các trường đại học, đặc biệt là các trường đại học trọng điểm, các trường đại học xuất sắc.

    Ngành đào tạo, ưu tiên các ngành khoa học kỹ thuật, công nghệ, khoa học tự nhiên, nông nghiệp và một số ngành khoa học xã hội và nhân văn, đáp ứng nhu cầu đào tạo giảng viên của các trường và nhu cầu đào tạo nguồn nhân lực phục vụ phát triển kinh tế-xã hội đất nước trong từng giai đoạn.

    Tổng kinh phí thực hiện Đề án dự kiến là 14.000 tỷ đồng, trong đó đào tạo toàn phần ở nước ngoài chiếm khoảng 64%, đào tạo phối hợp chiếm khoảng 14%; đào tạo trong nước chiếm khoảng 20%; đào tạo ngoại ngữ và các kỹ năng khác ở trong nước chiếm khoảng 2%.

    Sở dĩ chúng tôi gọi đây là một vụ tàu cao tốc của ngành giáo dục bởi vì nó không chỉ ngốn một khoảng kinh phí khổng lồ mà còn vì tính thiếu thực tiễn của nó. Đồng ý rằng giáo dục đại học là đỉnh cao của nền giáo dục một quốc gia, là bộ mặt giáo dục quốc gia, nhưng một bộ mặt chỉ có thể được trang điểm phấn son lộng lẫy khi người ta có trang phục tương xứng với nó, kể từ đôi giày đôi vớ dưới chân.

    Nhìn tổng thể nền giáo dục Việt Nam hiện nay thì thấy rằng Đề án 20.000 tiến sĩ này cũng lố bịch và kệch cỡm như Thị Nở dùng phấn trang điểm vậy, vì một số lý do sau:

    1. Không ai đi xây nhà từ nóc

    Ông bà ta nói câu này đố sai. Đầu tư cho giáo dục đại học, cho 20.000 tiến sĩ là một cách xây nhà từ nóc, trong khi nền móng của nó là giáo dục mầm non, tiểu học và trung học lại chứa đầy bất cập mà không ai quan tâm khắc phục. Với 14.000 tỷ đồng (mới là con số trên tính toán, nếu theo thực tế thì phải nhân lên ít nhất 1.5 lần), chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng những đề án thiết thực hơn để chuẩn hóa giáo dục các bậc dưới đại học. Đó mới là chiếc lược phát triển hợp lý.

    Một phần nền tảng giáo dục Việt Nam hiện nay

    2. Có thực mới vực được đạo

    Một trong những bất cập gây nhức nhối trong ngành giáo dục là lương và các chế độ cho giáo viên quá thấp. Trước khi tính đến các mục tiêu cao xa thì hãy nghĩ đến việc cải thiện thu nhập cho giáo viên đã. Tôi tin chắc có tỷ lệ giáo viên ủng hộ Đề án tăng lương sẽ cao gấp hàng trăm lần tỷ lệ giáo viên ủng hộ Đề án 20.000 tiến sĩ này. Bởi một điều đơn giản, có thực mới vực được đạo, bây giờ không phải là thời buổi có thể rêu rao “thầy cô cứ cống hiến, xã hội sẽ biết ơn”. Nếu những người ăn quả chỉ nhớ ơn người trồng cây bằng mấy lời sáo rỗng đó thì chắc chẳng ai muốn trồng cây nữa, hoặc nếu trồng thì họ sẽ bán quả chứ chẳng dại gì cho không. Thực trạng dạy thêm là một minh chứng cho điều đó.

    3. Bỏ hình bắt bóng

    Gần đây xem thời sự thấy những cảnh học sinh phải đu dây qua sông để đến trường, để kiếm chữ, thấy xót xa quá. Hàng chục ngàn tỷ đồng kia (trong đó có không ít để phục vụ việc đi lại bằng máy bay cho các nghiên cứu sinh) trích ra để xây cầu, xây trường, trang bị cơ sở vật chất phục vụ việc học cho các em, trả lương cao hơn cho các giáo viên vùng sâu vùng xa sẽ thiết thực hơn nhiều. Mỗi trẻ em ở các vùng này được lên một lớp có ý nghĩa động viên tinh thần học tập của nhân dân, có giá trị cổ vũ cho việc chấn hưng dân trí hơn việc đào tạo tiến sĩ rất nhiều. Làm những việc cụ thể và được lợi cho dân như thế mà không chịu làm, cớ sao bỏ hình bắt bóng bằng mục tiêu 20.000 tiến sĩ mà nghĩ hoài cũng chẳng biết dân lợi chỗ nào?

    Cháu Trần Thị Ánh Tuyết, học sinh lớp 2B trường Tiểu học Đắk Nông, một mình đu dây qua sông để đến trường

    4. Con gà ghét nhau tiếng gáy

    Hiện nay có xu hướng so sánh sự phát triển giáo dục của một quốc gia bằng cách thống kê và so sánh chất lượng các trường đại học. Trong một thống kê gần đây nhất, Việt Nam không có một trường đại học nào trong danh sách 200 trường đại học chất lượng nhất thế giới. Phải chăng vì con gà ghét nhau tiếng gáy mà Chính phủ quyết tâm đầu tư vào giáo dục đại học bằng cách như vậy? Nếu là thế thì chúng ta phải nghĩ lại, vì thành ngữ con gà ghét nhau tiếng gáy là cái cách ông bà ta phê bình thói thành tích, thói ganh đua không thực chất. Có ai nuôi gà chỉ vì nó gáy to? Nếu là gà mái - người ta cần nó đẻ trứng, nếu là gà trống (gà thường) - người ta cần nó đạp mái cho tốt, nếu là gà đá - người ta cần nó khỏe, lì lợm, nếu là gà lấy thịt - người ta cần nó nhiều thịt ít lông. Chắc chẳng mấy ai cần con gà to mồm bao giờ, vì ông bà lại có câu rất “độc”: thùng rỗng kêu to. E rằng với kiểu tư duy chạy theo tiếng gáy như vậy, khi thế giới thay đổi cách so sánh giáo dục - chẳng hạn so sánh mức độ phát triển của nền giáo dục bằng chất lượng giáo dục mầm non, thì chúng ta lại đầu tư hàng chục ngàn tỷ đồng để đào tạo 50.000 tiến sĩ cho giáo dục mầm non!

    Mới nghĩ chừng đó thôi cũng có thể thấy là Đề án 20.000 tiến sĩ có quá nhiều vấn đề phải xem lại. Lại thêm một chương trình khủng nữa khiến chúng ta đau đầu. Sự khác biệt giữa Đề án 20.000 tiến sĩ với vụ tàu cao tốc là một cái không được Quốc hội thông qua, một cái đã được Chính phủ duyệt. Nhưng giống nhau là nó đều cho thấy tư duy người Việt chúng ta còn quá viễn vông.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Tôi nghĩ cái gốc của các triệu chứng bệnh lý rối loạn trong xã hội hiện nay là căn bệnh thành tích và kiểu tư duy làm ăn "công tử Bạc Liêu" của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhà ta, tác giả của các đề án 'quyết xong là liệt", mục tiêu thì to nhưng không có nguồn lực đảm bảo nên chỉ có cắt băng khởi công mà không bao giờ kết thúc có hiệu quả.

    Dưới thời TT NTD chúng ta có quá nhiều thứ dở dang như dự án Boxit tại Tây nguyên, Vinashin nợ hơn 90.000 tỷ, các Tập đoàn kinh tế NN gần như phá sản vì nợ quá nhiều, Giáo dục thì rầm rộ giả tạo thành tích, nạn chạy trường và học thêm còn nguyên ở HN và HCM, y tế đắt đỏ, người nghèo bị chém thật mạnh khi vào bệnh viện, tệ nạn xã hội gia tăng, giao thông ngày một hỗn loạn và số người bị TNGT chỉ có tăng, Thủ đô sau khi sáp nhập với Hà tây trở nên một đại công trường dở dang, bụi bậm, ô nhiễm nhất thế giới, nợ nước ngoài và chỉ số ICOR ngày một tăng nói lên Chính phủ nặng chạy theo thành tích tăng trưởng bằng vay đầu tư hơn là làm việc có hiệu quả.
    Các căn bệnh giáo dục dù nghiêm trọng đến mấy cũng chỉ là một phần hệ của hệ thống xã hội đang bị rối loạn do cách điều hành tùy tiện và thiếu trách nhiệm của những người lãnh đạo đứng đầu Chính phủ và Nhà nước.

    Căn bệnh chỉ có thể được chữa nếu chúng ta có chế tài yêu cầu người có trách nhiệm phải làm việc nghiêm túc và có hiệu quả cụ thể, nếu không có tài và có tâm với đất nước thì phải từ chức hoặc mất chức chứ không chỉ dừng ở kiểm điểm trách nhiệm cá nhân rồi vẫn tiếp tục lãnh đạo như hiện nay.

    Ngoài việc lấy le với đời, với họ hàng, người yêu, bằng cấp ở VN rất quan trọng về nhiều mặt thực tế xã hội :
    - dễ kiếm việc
    - dễ thăng quan, ngạch
    - dễ tăng lương
    - dễ chia chác, tham nhũng. Vi dụ cơ quan có các xuất học đào tạo tiến sĩ. Các sếp lớn tuy không cần đi học vì đã có bằng tiến sĩ rồi nhưng cho ai đi học thì người đó phải biết "ơn"

    Chẳng phải là đảng CSVN cứ bắt người dân phải đời đời biết ơn Bác, ơn đảng đó sao ?

    Phải là những tiến sỹ rất "lạ" mới nghĩ ra được cái đề án khủng như thế này. Đáng khen cho người viết, người trình, người duyệt. Các vị quả là những nhân tài đất Việt, sao nhân dân mình mãi không thấy nhỉ.

    ...LOM KHOM !

    Có bằng kháng chiến tiếm quyền,
    Học 'leo' một chút chuyên quyền 'đại ca'.
    'Cử nhân' khoa bảng 'tô thoa',
    'Cán' ông trí tuệ I-Q rặt quyền.
    Tiền ta sang chiếc đô tiên,
    Phải 'ông' tiến sỹ 'xứng-xinh' bao thầu.
    Giáo dục lạm dụng đục ngầu,
    Đẻ ra 'tiến sỹ' thua 'hầu Ô-sin'.
    Bây giờ vẽ kế 'mang-rinh',
    Trên trời rơi xuống thình lình 'tiến kinh'!
    Tới đây toàn 'Tiến' thất kinh,
    Hai vạn 'tiến sấy' chình ình ngồi xơi!
    Dự rinh nhục nhã khắp nơi,
    Vá đều đất nước thằng người lom khom !!!
    06/7/2010
    GÓP GIÓ

    Có hợp với bài viết không nhỉ khi nói:
    Trông thì bóng bẩy ngoài da
    Trong thì ghẻ lở,tim la mấy tầng

    Chả thế mà cụ Nguyễn Khuyến dè bỉu cái tụi tiến sĩ này:
    Mảnh giấy làm lên thân giáp bảng,
    Cái giá khoa danh ấy mới hời.
    Không có bằng tiến sĩ thì làm sao bịp được thiên hạ !!!
    Cứ khoác áo,đội mũ cho con khỉ là con khỉ trở thành con người sao?

    NCM

    Người Sing sang đây xâm nhập vào các trường giỏi ngay từ đầu cấp 3, họ hớt váng hết những tài năng vừa hé lộ của Việt Nam. Họ dám bỏ tiền đầu tư thậm chí ko đòi hoàn lại chỉ để đổi ba năm làm việc của nhân tài người Việt. Than ôi, một điều nghịch lý là người Việt chỉ có thể phát triển tài năng của mình ở nước ngoài mà thôi. Có ai nghỉ tới điều này chưa? Cứ nhìn các em nhỏ vất vả vì học phí tới trường mỗi ngày mà cứ nghỉ tiếc đứt ruột, bao nhiêu tiềm năng "tiến sỉ thực" trong số này. Vô số. Phung phí tài nguyên con người là tội ác đối với dân tộc. Hảy xây dựng vững cái móng nhi đồng thì may ra mới có .... tiến sỉ thực, chứ cứ cái kiểu tốt nghiệp 98% này thì chắc chắn chỉ có .... tiến sỉ giấy mà thôi.

    Tỉnh lại đi! Tiến sỉ đang ngồi sờ sờ ra đó trong những lớp học mái tranh vách nứa mục nát của Nguyễn Thiện Nhân, đang treo tòng teng trên dây cáp "sáng tạo" của Hồ Nghĩa Dũng, đang có nguy cơ ..... thất học ở các vùng núi, vùng xa của chương trình "xoá đói giãm nghèo", đang sắp sửa bỏ học đi bán vé số ở thành phố của bác Hồ , đang bị bán đi lao động tình dục ở Cam bốt từ quê hương Nghệ An v.v. chứ đâu có phải cái đám ....con cán cháu cố ngồi xe hơi đi học, mua nhà ở nước ngoài cho mướn đâu hay cái đám cán ngố tiến sỉ Mỹ Đại học Nam Thái Bình Dương ko biết tiếng Anh đâu. Tỉnh lại đi nhân dân ơi, để nhìn rỏ chủ trương của đảng và nhà nước, tàn lụi nguyên khí là như thế đó.

    Trích :
    " Mới nghĩ chừng đó thôi cũng có thể thấy là Đề án 20.000 tiến sĩ có quá nhiều vấn đề phải xem lại. Lại thêm một chương trình khủng nữa khiến chúng ta đau đầu. Sự khác biệt giữa Đề án 20.000 tiến sĩ với vụ tàu cao tốc là một cái không được Quốc hội thông qua, một cái đã được Chính phủ duyệt. Nhưng giống nhau là nó đều cho thấy tư duy người Việt chúng ta còn quá viễn vông. "

    Cái nhóm lãnh đạo nước ta ngày càng xa rời dân và thực tế xã hội !
    Họ sống trong một thế giới riêng, máy lạnh, sau bàn phím, áo sơ mi trắng veston, tiệc tùng, phong bì, mánh mung, thích xa hoa hoành tráng, chia chác quyền lực và trấn áp bằng bạo lực

    Cái tư duy quan cách ăn sâu vào từng lãnh đạo. Dễ hiểu thôi vì họ không cần lá phiếu cử tri cho nên ý kiến cử tri không quan trọng bằng ý kiến đảng. Đã có thằng nào đưa chương trình tranh cử và giải thích vận động cử tri chưa ? Bọn chúng như sống trong một thế giới cao cấp khác về quyền lợi và trách nhiệm

    Từ đó coi trọng bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ, ... cũng như bệnh sĩ

    Việc đào tạo tiến sĩ là việc nên làm nhưng trước hết phải xây dựng giáo dục vững chắc từ mầm non, tiểu học cho đến đại học để tạo cơ sở

    Nhiều nước tây Âu, Mỹ, Canada, ... nhiều bộ trưởng chỉ có duy nhất một bằng đại học mà thôi. Quan trọng là họ làm tốt công việc giao phó

    Nhiều tiến sĩ thì không quan trọng bằng có nhiều công trình nghiên cứu giá trị được công bố trong và ngoài nước

    Phụ lục :

    http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=1733

    Xây khách sạn, con trẻ mất trường

    TP - Hàng trăm trẻ ở Trường mầm non thị xã Vị Thanh (Hậu Giang) đã phải nghỉ học vì mất trường cho khách sạn 5 sao.

    Khu đất trường mầm non thị xã Vị Thanh giờ dành cho dự án khách sạn 5 sao

    Trường mầm non TX Vị Thanh ở phường 1 (TX Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang), trường mầm non duy nhất ở thị xã này, tồn tại từ lâu. Ngày 28-11-2009, Cty Cổ phần Bất động sản AIC khởi công xây dựng khách sạn 5 sao, cao 30 tầng, vốn cả ngàn tỷ đồng, trùm lên ngôi trường.

    Hiệu trưởng Dương Thị Bé Thơ kể: Ngày 29-4, trường được lệnh di dời tạm về ngôi trường mới ở phường 3 đang xây dở, cách 5km. Trường có 15 phòng học với 664 cháu mẫu giáo và các lớp lá, chồi, về nơi xây dở chỉ có 5 phòng học nên 177 trẻ phải nghỉ học.

    Đường đến trường mới còn lổn nhổn đá. Trường mới lại không có cây xanh. Xung quanh, tiếng máy khoan sắt, máy đục tường đinh tai. Bụi vôi vữa mù mịt.

    Bàn ghế học sinh, đồ dùng học tập, đồ chơi cho trẻ đang phải xếp la liệt ngoài hành lang hoặc vô bao chất đống góc phòng ngôi trường mới chưa hoàn thiện. Hiệu trưởng Thơ than thở, trường có 31 giáo viên, vì còn ít học sinh nên đang phải phụ việc xây trường là chính.