Lữ Phương - Vài nhận xét về những "kỷ niệm" của Hoàng Tùng

  • Bởi Admin
    03/07/2010
    9 phản hồi

    Lữ Phương

    1) NỘI DUNG

    Nội dung những trang “kỷ niệm” của Hoàng Tùng về Hồ Chí Minh có mấy điểm đáng chú ý có thể tóm tắt như sau:

    Liên Xô:

    Từ 1928 đến 1948, coi Hồ Chí Minh là dân tộc chủ nghĩa.

    Những người học Liên xô về nói chẳng ai hiểu gì cả (Bùi Công Trừng, Nguyễn Khánh Toàn).

    Một số khác như (Phi Vân, Trần Văn Giàu) xem thường Hồ Chí Minh, cho ông già này theo dân tộc chủ nghĩa, trình độ lý luận kém.

    Năm 1934-1938, Hồ Chí Minh đến Liên xô không được giao nhiệm vụ cụ thể, xin làm luận án không cho. Trong Đại hội QTCS 7, chỉ là đại biểu dự thính.

    Đến 1945, Liên xô vẫn cho Việt Minh là dân tộc chủ nghĩa, vì đã giải tán Đảng cộng sản. Không thừa nhận Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.

    Trung Quốc:

    Cũng nghi Hồ Chí Minh là dân tộc chủ nghĩa vì đã giải tán Đảng. Dựa vào ý kiến của Stalin, sau 1949, Trung quốc cho mình là người đỡ đầu Việt Nam.

    Những chính sách cải cách ruộng đất, chỉnh huấn, thuế công thương, cải tạo tư sản… với những hậu quả tai hại cho đất nước đều do Trung Quốc đưa sang. Riêng với cải cách ruộng đất, Trung quốc nhắm đánh vào Đảng Việt Nam. Xoá bỏ cơ cấu tổ chức cũ (thanh lọc, giết hại những người đã tham gia cách mạng tháng tám, những thành phần trí thức…) tạo ra tổ chức mới (công nông…).

    Nhóm cán bộ Việt Nam từ Trung quốc về Việt Nam sau cách mạng thành công, như Nguyễn Sơn, Hoàng Văn Hoan, Hồ Tùng Mậu, Trần Hữu Dực… luôn kèn cựa nhau. Riêng Nguyễn Sơn suốt ngày đả kích Võ Nguyên Giáp, phê bình trường Nguyễn Ái Quốc…

    Thực chất Hồ Chí Minh

    Năm 1950, Hồ Chí Minh bí mật sang Trung Quốc và Liên Xô để giải thích việc giải tán Đảng chỉ là mẹo để lừa địch.

    Về cải cách ruộng đất, Hồ Chí Minh tán thành nhưng chưa muốn làm ngay (thuyết ba giai đoạn do Trường Chinh đưa ra : hãy giảm tô, giảm tức trước).

    Hồ Chí Minh làm đúng đường lối: cách mạng nhân dân, quần chúng rồi tiến dần đến xã hội chủ nghĩa. Làm từ từ, dần dần. Không theo mẫu của Stalin và Mao Trạch Đông: hai mẫu này là giáo điều, sách vở.

    Hồ Chí Minh cho rằng Đảng của Việt Nam là đảng của công nhân, của nhân dân lao động, tức là của dân tộc, không phải chỉ là công nông. Có lúc Hồ Chí Minh nói đảng của công nhân cũng chỉ là “ theo thời cuộc ”, “ chiều lòng người ”. Tuy không nói ra, nhưng Hồ Chí Minh rất sắc bén chứ không hề “ kém ” về lý luận như sự phê bình của những người học ở Liên xô về.

    Hồ Chí Minh bị o ép

    Nhưng tại sao trong thực tế, chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam lại diễn ra theo kiểu Satlin và Mao? Theo tác giả thì Việt Nam đã bị cả Stalin lẫn Mao Trạch Đông thúc ép phải làm như họ. Đặc biệt Trung Quốc với hai phái đoàn cố vấn sang Việt Nam năm 1950 (chính trị: La Quý Ba, quân sự: Vi Quốc Thanh).

    Trường hợp cải cách quân đội : có người nghe cố vấn Trung Quốc lập danh sách cán bộ không xuất thân từ gia đình công nông để gạt ra khỏi quân đội, Hồ Chí Minh bảo đốt ngay đi, thay bằng ấy người thì quân đội không còn cán bộ.

    Nhưng trong cải cách ruộng đất thì lại khác. Trường hợp bà Nguyễn Thị Năm bị kết tội, Hồ Chí Minh nói: “Tôi đồng ý có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà, mà người ấy lại cũng giúp đỡ cho cách mạng”. Ông cũng nói: “Mình đã nói để kháng chiến xong đã, mới tiến hành cải cách ruộng đất, cứ ép mãi. Mà nếu có làm cũng làm theo cách ta, chứ không theo họ”. Nhưng cuối cùng vẫn không cứu được bà Năm và cùng với bà Năm, không biết bao nhiêu sinh mạng, trong đó có rất nhiều người là đảng viên.

    2) NHẬN XÉT

    Những “kỷ niệm” của Hoàng Tùng đã cho chúng ta một số tư liệu sống (một cán bộ cộng sản có gần gũi ông Hồ) để khẳng định thêm mối quan hệ giữa Hồ Chí Minh với những “bầu bạn” của ông trên thế giới. Vai trò của Hồ Chí Minh trong Quốc Tế Cộng sản không quá quan trọng như guồng máy tuyên truyền của Đảng đã thổi phồng lên. Chúng ta đã biết số phận lận đận của Hồ Chí Minh từ 1928 đến 1938 ra sao, nay lại biết thêm tình trạng Hồ Chí Minh bị Liên Xô lẫn Trung Quốc nghi ngờ sau cả 1945. Cũng biết thêm việc uy tín của Hồ Chí Minh không được nhất trí thừa nhận trong hàng ngũ Đảng, không phải từ những năm 1930 mà mãi cả về sau này. Điều đó chứng tỏ sự kèn cựa về địa vị, sự phân liệt, chia rẽ về đường lối luôn luôn tồn tại trong Đảng, ngay khi mới thành lập và suốt trong thời kỳ chưa cầm quyền.

    Tuy vậy, ý định của Hoàng Tùng muốn làm giảm vai trò của Hồ Chí Minh đối với Quốc tế Cộng sản là không có cơ sở. Tuy không phải là cán bộ quan trọng (không được vào Ban Chấp hành như Lê Hồng Phong) và tuy đã bị QTCS kỷ luật một thời gian, uy tín chủ yếu mà Hồ Chí Minh tạo được cho mình vẫn là nhờ vào danh nghĩa QTCS. Nương theo đường lối của Nga đối với Quốc Dân Đảng năm 1925 về được Quảng Châu. Nhờ Cứu trợ đỏ can thiệp trong vụ bị bắt ở Hồng Kông năm 1931. Năm 1938 vẫn được QTCS cử về Việt Nam với tư cách là cán bộ đặc trách Đông Dương. Các vấn đề tiền bạc, đào tạo cán bộ, tài liệu tuyên truyền… đều nhờ vào QTCS.

    Việc quy tất cả những sai lầm về đấu tranh giai cấp ở Việt Nam cho Stalin và Trung Quốc cũng rất khó thuyết phục. Tác giả nói Hồ Chí Minh, tuy có chống lại, nhưng vẫn cứ bị o ép phải thực hiện chủ trương của họ. Nhưng điều quan trọng nhất là tại sao thì lại không được bàn đến. Hợp lý nhất có lẽ là nhận xét này: Hồ Chí Minh buộc nhân nhượng chỉ vì ông đang cần sự chi viện của Trung Quốc để kháng chiến chống Pháp. Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì sẽ không tránh khỏi rơi vào thái độ thực dụng vô nguyên tắc. Còn nếu lý lẽ ấy bị loại trừ thì Hồ Chí Minh sẽ khó tránh khỏi bị xem là một lĩnh tụ không đủ bản lĩnh để nói “không” trước những vấn đề cần phải nói “không” một cách quyết liệt (như trường hợp bà Nguyễn Thị Năm).

    Thật sự thì đem lý do bị bên ngoài o ép hoặc do phải “chiều lòng người”, “theo thời cuộc”… để giải thích những sai lầm mà Hồ Chí Minh đã vấp phải trong quá trình thực hiện đường lối cách mạng vô sản ở Việt Nam là không xác đáng. Quá trình hình thành sự chọn lựa của Hồ Chí Minh về ý thức hệ cho ta thấy những sai lầm ấy đã bắt nguồn từ sự tiếp nhận lý luận “Mác-Lênin” của Hồ Chí Minh: thực chất của thứ “chủ nghĩa Mác-Lênin” của Hồ Chí Minh chỉ là chủ nghĩa Stalin cộng với chủ nghĩa Mao chứ không phải là cái gì khác! Chính trong quá trình dựa vào Quốc tế cộng sản để giải phóng dân tộc và giành quyền lực cho Đảng, Hồ Chí Minh đã đem về cho đất nước cái hệ tư tưởng nguồn gốc của mọi sai lầm ấy. Sự khác biệt giữa Hồ Chí Minh với Stalin hay Mao Trạch Đông do đó không phải là sự khác biệt về hình mẫu mà là về biện pháp, nhịp độ thực hiện hình mẫu ấy như Hồ Chí Minh đã cho biết qua sự trình bày của Hoàng Tùng.

    Với ý định biện hộ cho những sai lầm của Hồ Chí Minh, Hoàng Tùng đã tạo ra một hình ảnh huyễn hoặc mới cho vị lĩnh tụ của mình: Hồ Chí Minh là một nhà mácxít theo chủ nghĩa dân tộc và cải lương! Tuy có khác với lý lẽ của bộ máy tuyên truyền nhà nước cộng sản Việt Nam, cách nhìn của người cán bộ cấp cao, “tuổi đã gần đất xa trời” này (như báo Diễn Đàn đã nói về Hoàng Tùng) vẫn chưa thoát khỏi những ảo tưởng về cái quá khứ mà chính ông đã góp phần tạo nên. Chính cái ảo tưởng này đã quy định cái ảo tưởng “đổi mới” của ông về Hồ Chí Minh: cần phải tẩy rửa khỏi sự nghiệp của Hồ Chí Minh các dấu tích của Stalin và Mao Trạch Đông. Trong khi cố giữ cho Hồ Chí Minh danh nghĩa “chủ nghĩa xã hội” thì lại tìm cách thổi vào khái niệm này một thứ nội dung thật mờ mịt – chuẩn bị thay thế cho sự suy tàn của chủ nghĩa tư bản đầy bất công – để biện minh cho vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản đối với đất nước. Nhưng chừng nào thì chủ nghĩa tư bản mới suy tàn và chừng nào và bằng cách nào Đảng mới hoàn thành được nhiệm vụ “thay thế” đó, những điều này không nghe tác giả nói tới. Ngàn năm? Vạn năm? Và vẫn không có cách nào khác hơn là dựa vào điều 4 của Hiến pháp?

    Có lẽ phần đáng chú ý nhất trong những trang “kỷ niệm” nói trên là những cái mà tác giả gọi là “nỗi đau” của ông Hồ. Về đời tư, tác giả chỉ nói sơ qua, và cũng chỉ dừng lại nơi sự tan vỡ gia đình mà không đả động gì đến sự chia lìa trong tình yêu, hôn nhân vốn cũng là những chuyện rất đáng nói trong cuộc đời hoạt động đầy phiêu lưu và bí ẩn của ông Hồ. Quan tâm chính yếu của tác giả vẫn là chính trị, và ở đây những “nỗi đau” được đề cập vẫn chỉ là những phiền muộn do “bầu bạn”gây ra, không có gì mới. Nhưng dù sao thì qua sự bộc lộ của tác giả chúng ta cũng thấy thêm được phần nào tính cách của Hồ Chí Minh: ở Hồ Chí Minh không hề có những dằn vặt của sự nhìn lại như ở Lênin vào những năm cuối đời – nhiều lắm chỉ là những bực bội của một nước nhỏ bị những bậc đàn anh lấn lướt, o ép.

    Có một điều đặc biệt về tính cách của Hồ Chí Minh không được Hoàng Tùng quan tâm. Đối với Hồ Chí Minh, dù trong thâm tâm nhiều lúc không tránh khỏi buồn phiền vì những chuyện bất như ý, nhưng ít khi nào ông chịu bộc lộ, nhất là bộc lộ công khai. Ý thức về trách nhiệm phải đóng cho tròn những vai trò do mình tự đặt hoặc do tập thể giao cho, đối với ông là rất quan trọng, nhất là những vai trò tiêu biểu có tác dụng tập hợp quần chúng: Quốc tế Cộng sản, Đảng, Chủ tịch, Bác Hồ, Cha già dân tộc…. Ông luôn cảnh cáo cán bộ về chủ nghĩa cá nhân, khuyên phải lấy lợi ích tập thể để giải quyết mọi mâu thuẫn nẩy sinh trong đời sống và khi cần thiết thì phải biết hy sinh. Bi thảm hoá những “ nỗi đau ”có ý nghĩa chính trị của một lĩnh tụ có ý thức rất mạnh về sứ mệnh của mình như vậy có lẽ không thích hợp lắm.

    L.P.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Khách viết:
    4. Ông Hồ không khởi xướng cải cách ruộng đất và chỉ làm khi bị ép buộc và nhanh chóng sửa sai ngay sau đó. Trực tiếp đứng ra khóc trước nhân dân, cách chức ông Trường Chinh. Có quốc gia xã hội chủ nghĩa nào dám thừa nhận sai lầm của mình trong cải cách ruộng đất không.

    Vậy bác giải thích sao về bài "Địa chủ ác ghê" của bút danh "C.B" mà mọi người cho rằng đó là "Của Bác", trong đó tố điêu bà NT Năm giết mấy chục người, làm cơ sở cho việc giết bà ấy ?

    Bác nói việc thừa nhận sai lầm nghe dễ dàng quá. Với việc làm chết ít nhất 15.000 người (wiki), hầu hết không qua xét xử công bằng (đồng nghĩa với giết oan), thì đã tương đương tội diệt chủng, chống nhân loại. Nếu vì ngu dốt, hay vì bị ép buộc phải giết người, thì đó vẫn là tội ác, không thể khóc và xin lỗi là xong. Việc mất chức của ông TC so với việc mất mạng oan của 15.000 người có vẻ tương xứng quá ? Bác nghĩ với việc "vô trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng" này xứng đáng với bao nhiêu năm tù ? Bọn TB giãy chết cũng sẽ từ chức CT nước từ sớm chứ nhỉ.
    Không những vậy, có thông tin rằng ông Hồ còn muốn làm cuộc CCRĐ thứ hai ở miền Nam theo kiểu miền Bắc, nhưng quan hệ địa chủ, tá điền ở miền Nam không giống miền Bắc nên không thực hiện được. Nếu bác có điều kiện và trí tuệ hơn các nhà rân chủ ở đây, mà các bác ví như loài vật, thì bác cũng nên tự mình tìm hiểu thêm đi, thay vì tự sướng với suy nghĩ trên thế giới ai cũng biết ông Hồ. À, mà bác nghĩ thế nào về cải cách điền địa của chính quyền VNCH. Tôi nghĩ sai lầm hay không nó bắt nguồn từ cái khẩu hiệu "trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ" vs. "người cày có ruộng", chứ không phải đổ lỗi cho thuộc hạ.

    Đối với các hồi kí chính trị, khó biết đâu là sự thật lắm thường là sa vào các tình huống sau:
    Đổ lỗi cho hoàn cảnh khách quan.
    Thổi phồng thành tích cá nhân của mình.
    Chê bai hoặc hạ thấp công lao của người khác
    Viết không đúng sự thật hoặc viết theo con mắt chủ quan của tác giả

    Trích dẫn:
    "....Không lẽ ông Hồ cãi lại Mao và Stalin để hai ông này không viện trợ cho Việt minh nữa và để Pháp làm thịt Việt minh".
    Nói như bác thì ông Hồ cũng chẳng khác gì Nguyễn Ánh mà lịch sử do ĐCS viết ra nói là CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ. Vì vậy tôi có quyền nghĩ là ông Hồ cũng chẳng khác gì Bảo Đại, Ngô Đình Diệm (mà CS rêu rao là : vì quyền lợi mà làm tay sai cho ngoại bang ....).

    Đúng là tư duy của các nhà rân chủ. Xin hỏi nhà rân chủ Người con Sài gòn là Ông Hồ “cõng rắn cắn gà nhà” nào? Pháp thì gọi là “gà nhà” hay “gà người”. Ông Nguyễn Ánh cõng Pháp đánh Quang Trung thì mới gọi là cõng rắn cắn gà nhà chứ. Miền Nam sau thời ông Diệm cõng Mỹ đánh Việt cộng miền Nam và miền Bắc thì mới gọi là cõng rắn cắn gà nhà chứ. Hay là bác cho rằng Pháp là gà nhà của Việt nam. Có cái câu thành ngữ dân gian đơn giản thế mà không hiểu thì bàn luận được cái gì mà cũng tham gia bình luận linh tinh.

    Trích dẫn:
    riêng về Vua Gia Long, theo Lịch Sử ĐCS dạy trong SGK mà tôi đã được học từ nhỏ đến nay thì đó là vị vua BÁN NƯỚC, nhưng kể từ khi đọc được các tài liệu và sử sách khác (không phải sách vở nhồi sọ của CS) tôi mới phát hiện ra rằng chính nhờ vị vua này mà Đất Nước ta mở mang được bờ cõi như ngày nay và năm 1945 chưa hề mất 1 tấc đất nào vào tay ngoại bang

    Tôi đồ rằng nhà rân chủ “Người con Sài gòn” chưa bao giờ động đến một cuốn sách nào về lịch sử Việt nam thời Nguyễn. Sách nào nói là Gia Long mở mang bờ cõi Việt nam như ngày nay. Người mở mang bờ cõi Việt nam như ngày nay là các Chúa Nguyễn, tổ tiên của Nguyễn Ánh, chứ không phải Nguyễn Ánh thưa nhà rân chủ tài ba và siêu việt Người con Sài gòn ạ. Mong nhà rân chủ tài ba, siêu việt “Người con Sài gòn” chụi khó đọc sách nâng cao kiến thức của mình trước khi bình luận nhăng nhít về lịch sử.

    Trích dẫn:
    Riêng về ông Hồ của Bác thì từ nhỏ đến nay tôi vẫn cứ coi như là Ông TIÊN, nhưng đến giờ thì ......... chẳng còn 1 chút nào là tôn trọng nữa, vẫn chỉ là NÓI HAY HƠN LÀM, cũng chỉ đặt lợi ích phe đảng lên trên cả Dân Tộc, coi Dân nghèo chỉ là công cụ để đạt được mục đích, coi các đảng phái khác chỉ là CHỐT THÍ trên ván cờ chính trị của ĐCS, ...v.v... và ...v.v...

    Chắc bác bị thiểu năng trí tuệ từ nhỏ đến lớn nên lúc nhỏ mới coi ông Hồ là Ông Tiên, còn lúc lớn thì coi ông Hồ là ác quỷ. Ông Hồ mà là Ông Tiên thì ông ấy chỉ cần làm phép mấy phút thôi là quân Pháp chạy khỏi Việt nam, niệm mấy câu thần chú là Việt nam có thế sánh vai với các cường quốc năm châu chứ không phải vất vả khổ sở đến như vậy để giành độc lập cho dân tộc Việt nam. Ông Hồ chỉ là một vị anh hùng dân tộc bình thường của Việt nam như Lê Lợi, Quang Trung thôi. Công lớn nhất của ông ấy là giành độc lập dân tộc cho Việt nam. Nhưng ông ấy cũng là một con người bình thường nên cũng không thể làm được hết mọi chuyện như ý muốn của mình. Ông Hồ chỉ hơn ông Lê Lợi, Quang Trung ở chỗ là ông ấy phạm sai lầm trong vụ cải cách ruộng đất nhưng biết nhận ra sai lầm của mình và đã xin lỗi nhân dân về chuyện đó. Không thể vì một vài sai lầm của một con người mà đẩy ngừoi ra xuống hàng ác quỷ, chưa kể người đó lại còn biết sai lầm của mình và đã xin lỗi trước nhân dân. Do đó, chỉ có những kẻ thiểu năng trí tuệ mới coi ông Hồ là tiên hoặc ác quỷ.

    Trích dẫn:
    Nói tóm lại, muốn biết ông Hồ của Bác tốt hay xấu, vĩ nhân hay kẻ cơ hội tài giỏi, Danh Nhân hay chỉ là 1 ông Vua ham quyền lực ........ thì cứ cho mọi thành phần dân chúng, các nhà khoa học, các nhà Sử học ..... (cả trong & ngoài nước - kể cả ĐCS) tranh luận thoải mái, công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng 1 cách khoa học, khách quan, công bằng thì mọi việc sẽ sáng tỏ thôi.

    Thế nhà rân chủ Người con Sài gòn chưa bao giờ đọc sách tử tế của các nhà sử học nước ngòai à. Thử sang bên Mỹ hay bên Pháp hỏi từ thằng nông dân cho đến thằng giáo sư xem có bao nhiêu người ca ngợi ông Hồ. Nếu không có điều kiện đọc sách nước ngòai đàng hòang, không có điều kiện gặp người nước ngòai thì chụi khó đọc Pentagon Paper xem người Mỹ đã thừa nhận sai lầm của mình như thế nào khi đánh giá sai về ông Hồ và dẫn đến cuộc chiến Việt nam. Đã bao giờ nghe thấy tổng thống Mỹ nói rằng sau năm 1954 nếu Việt nam tiến hành tổng tuyển cử thì ông Hồ sẽ chiếm được 80% số phiếu chưa? Ngòai các nhà rân chủ Việt nam và đám bại trận VNCH ra thì không ở đâu trên thế giới người ta không tôn trọng ông Hồ cả. Chỉ có các nhà rân chủ Việt nam tự nhiên mắc cái bệnh lại giống, hoang tưởng, và thiểu năng trí tuệ mới chửi bới ông Hồ thôi.

    Một câu thành ngữ đơn giản của Việt nam cũng không đủ khả năng để hiểu, kiến thức cơ bản về các chúa Nguyễn và vua Nguyễn cũng không biết, sách vở của các học giả nước ngòai chưa hề đọc vậy mà cũng đòi bình luận về ông Hồ.

    Phải nói là trí tuệ của các nhà rân chủ Việt nam như Trần Thị Hồng Sương và Người con Sài gòn siêu việt thật đấy.Pó tay với các nhà rân chủ Việt nam. Bệnh hoang tưởng và thiểu năng trí tuệ của các nhà rân chủ Việt nam nặng quá rồi, hết thuốc chữa.

    Hiến pháp năm 46 và các lời nói của HCM đều rất đúng. Phải cái tội HCM là làm không đúng theo những lời đã nói. Không hiểu nguyên nhân vì sao? Xem bài bác Điền Viên viết :

    4. Sự ganh ghét giữa Lê Duẩn và Võ Nguyên Giáp, đọc hồi ký Mặt Thật của cựu đại tá Bùi Tín theo đó Lê Duẩn còn có lần chê Võ Nguyên Giáp “nhát như thỏ đế". Không những đã đè đầu và hạ nhục Võ Nguyên Giáp, Duẩn và Thọ còn coi thường cả Hồ Chí Minh.

    Nhật ký của Nguyễn Văn Trấn, ủy viên Trung ương Đảng kể lại lời Bùi Công Trừng nói là trong một hội nghị, Hồ Chí Minh muốn có ý kiến đều bị Lê Đức Thọ gạt đi nói là: “bác hãy cho anh em người ta nói đã mà…”.

    Ung Văn Khiêm cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao vì ký thông cáo chung với Novotny của Tiệp Khắc thiên về lập trường Liên Xô nên bị phê bình đã phân trần là trước đó Hồ Chi Minh chẳng những đã đồng ý với ông ta mà còn viết thêm lời bàn trên bản thào. Ung văn Khiêm nói với Bùi Công Trừng: "tao nghĩ bản thảo ấy đưa ra không phân bua được gì cho tao, mà chỉ làm thớt cho Sáu Thọ ( tức Lê Đức Thọ) băm ông Cụ”.

    Nhà văn Vũ Thư Hiên hiện sống lưu vong bên Pháp cũng kể lại là Lê Liêm, cựu chủ nhiệm tổng cục Chính trị, cựu thứ trưởng bộ giáo dục có lần dự định đề ra một kế hoạch, hỏi ý Hồ Chí Minh và được đồng ý, nói là cứ đưa ra hội nghị và ông ta sẽ hỗ trợ, nhưng khi đưa ra bị nhóm Duẩn và Thọ chỉ trích thì Hồ Chí Minh làm lơ, ngó qua chỗ khác.

    Với danh vị của Hồ Chí Minh, chắc ban tổ chức của Lê Đức Thọ đã nắm được điều gì trong lý lịch (có thể là vụ cụ Phan Bội Châu bị bắt, những lăng nhăng tình ái...) khiến Hồ Chí Minh phải ngồi yên để nhóm Duẩn, Thọ thao túng trong nhiều năm.

    Qua việc đó, chúng ta có giải thích phần nào về tính cách của cụ HCM. Tin tức lờ mờ cũng nói Nông Đức Mạnh là con ngoài giá thú của HCM (thấy hình cũng giống quá).

    Cũng như bác Tô, nhiều lần ko sợ Ng T Dũng

    Khách viết:
    Ngoài việc khiêu khích trắng trợn cùng với việc xem thường luật lệ khi trả lời phóng viên RFA, Tô đã từng bất chấp lệnh của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũngđến 7 lần.

    Những tấm ảnh "cuổng trời" của Tô, tại sao đến bây giờ, những 5 năm sau mới được lôi ra? Có gì liên quan đến những cứ liệu mà người viết bài này đã dẫn ra như trên? và có thể còn nhiều "dây mơ rễ má" nào đó khác nữa mà người dân chưa được biết đến chăng? Có thể lắm!

    Đinh Mạnh Vĩnh

    "....Không lẽ ông Hồ cãi lại Mao và Stalin để hai ông này không viện trợ cho Việt minh nữa và để Pháp làm thịt Việt minh".
    Nói như bác thì ông Hồ cũng chẳng khác gì Nguyễn Ánh mà lịch sử do ĐCS viết ra nói là CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ. Vì vậy tôi có quyền nghĩ là ông Hồ cũng chẳng khác gì Bảo Đại, Ngô Đình Diệm (mà CS rêu rao là : vì quyền lợi mà làm tay sai cho ngoại bang ....).
    "Còn nếu muốn chửi ông Hồ, thì mong các bác rân chủ, lại giống chửi chửi từ ông Lê Lợi, ông Quang Trung trở đi thì nghe mới công bằng. Còn không thì nên giữ cho mình một chút liêm sỉ và trí tuệ khi bình luận về ông Hồ".
    Vậy thì ông Hồ của Bác cũng giống như 1 người muốn làm vua trong chế độ phong kiến thôi sao ??????. Trong chế độ phong kiến, Đất Nước là của nhà Vua nên vì quyền lợi của mình các ông vua đều tìm cách tiêu diệt bất cứ ai mà họ nghĩ sẽ làm ảnh hưởng đến quyền cai trị của họ. Còn ông Hồ của bác đã lập ra chế độ DÂN CHỦ CỘNG HÒA , chẳng lẽ cũng hành động giống như trong thời phong kiến sao ??????? coi Nhân Dân, Đất Nước không quan trọng bằng quyền lợi của đảng cầm quyền sao ????.

    ".....Thế sao các bác rân chủ không ngồi mà chửi rủa mấy ông anh hùng lịch sử đó là thất đức, vô lương tâm mà vẫn cứ thờ phụng, ca ngợi...".
    Dù tôi đã đọc rất nhiều về Sử VN (Cả trong giáo trình sách giáo khoa và các nguồn tôi tự tìm hiểu cả trước và sau 1975) tôi vẫn coi Lê Lợi, Ngyễn Huệ .... đúng là Anh hùng Dân Tộc mặc dù họ cũng có nhiều sai lầm. riêng về Vua Gia Long, theo Lịch Sử ĐCS dạy trong SGK mà tôi đã được học từ nhỏ đến nay thì đó là vị vua BÁN NƯỚC, nhưng kể từ khi đọc được các tài liệu và sử sách khác (không phải sách vở nhồi sọ của CS) tôi mới phát hiện ra rằng chính nhờ vị vua này mà Đất Nước ta mở mang được bờ cõi như ngày nay và năm 1945 chưa hề mất 1 tấc đất nào vào tay ngoại bang. Riêng về ông Hồ của Bác thì từ nhỏ đến nay tôi vẫn cứ coi như là Ông TIÊN, nhưng đến giờ thì ......... chẳng còn 1 chút nào là tôn trọng nữa, vẫn chỉ là NÓI HAY HƠN LÀM, cũng chỉ đặt lợi ích phe đảng lên trên cả Dân Tộc, coi Dân nghèo chỉ là công cụ để đạt được mục đích, coi các đảng phái khác chỉ là CHỐT THÍ trên ván cờ chính trị của ĐCS, ...v.v... và ...v.v...
    Nói tóm lại, muốn biết ông Hồ của Bác tốt hay xấu, vĩ nhân hay kẻ cơ hội tài giỏi, Danh Nhân hay chỉ là 1 ông Vua ham quyền lực ........ thì cứ cho mọi thành phần dân chúng, các nhà khoa học, các nhà Sử học ..... (cả trong & ngoài nước - kể cả ĐCS) tranh luận thoải mái, công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng 1 cách khoa học, khách quan, công bằng thì mọi việc sẽ sáng tỏ thôi. Chứ đừng tìm đủ mọi cách thần thánh hóa ông Hồ của Bác giống như 1 BIỂU TƯỢNG TÔN GIÁO (Như Chúa Giêsu, Đức Phật, Thánh Ala ....) và bắt mọi người phải ca ngợi và học theo.
    Người con Sài Gòn: HS-TS-VN

    Bây giờ Việt nam mình tự nhiên lại có phong trào lại giống, đang từ người chuyển sang một loại động vật bậc thấp, nói năng bình luận không cần đến một chút tư duy nào cả. Điển hình cho phong trào lại giống này là những đánh giá và binh luận về ông Hồ.

    Thử điểm lại lịch sử xem ông Hồ đã làm những chuyện gì
    1. Cầu thân với Mỹ bằng cách cứu phi công Mỹ, hợp tác với tình báo Mỹ, dẫn tuyên ngôn độc lập Mỹ trong bản tuyên ngôn độc lập của Việt nam, và viết thư cho tổng thống Mỹ. Nhưng Mỹ không nghe ông Hồ vì phải chiều chuộng ông Pháp để ông Pháp nghe theo chiến lược của Mỹ ở Châu âu.

    2. Hòa hiếu với Pháp bằng cách chấp nhận Việt nam nằm trong khối Liên hiệp Pháp với một điều kiện là Việt nam là một quốc gia độc lập. Nhưng Pháp cố chấp và khăng khăng đòi thực hiện chủ nghĩa thực dân kiểu cũ ở Việt nam nên không chụi chấp nhận ông Hồ. Chỉ đến khi thấy không đánh nổi Việt minh thì Pháp mới chụi dựng lên chính phủ tay sai Bảo đại vào năm 1949.

    3. Cố gắng hợp tác với các nhóm đối lập khác của Việt nam như mời ông Bảo Đại, ông Diệm tham gia chính quyền, nhường nhiều ghế trong quốc hội cho các đảng phải khác. Chưa kể ông Hồ còn giải tán cả Đảng cộng sản. Nhưng ông Bảo Đại, ông Diệm và các đảng phái khác đều muốn mình là độc tôn nên không chụi chấp nhận hợp tác với ông Hồ. Ông Bảo Đại, ông Diệm, và các đảng phái khác đã có lúc nào có thành ý mời ông Hồ ra hợp tác với mình chưa, hay chỉ có mình ông Hồ làm điều đó.

    4. Ông Hồ không khởi xướng cải cách ruộng đất và chỉ làm khi bị ép buộc và nhanh chóng sửa sai ngay sau đó. Trực tiếp đứng ra khóc trước nhân dân, cách chức ông Trường Chinh. Có quốc gia xã hội chủ nghĩa nào dám thừa nhận sai lầm của mình trong cải cách ruộng đất không.

    Theo các bác rân chủ, lại giống thì ông Hồ phải làm những việc gì hơn nữa để vừa lòng các rân chủ nhà ta.

    Không lẽ ông Hồ tự trói mình ra đầu hàng Pháp và chấp nhận Pháp quay trở lại đô hộ Việt nam như trước năm 1945. Không lẽ ông Hồ cãi lại Mao và Stalin để hai ông này không viện trợ cho Việt minh nữa và để Pháp làm thịt Việt minh.

    Ông Hồ không phải là thần thánh để có thể vượt qua được tất cả mọi hoàn cảnh khó khăn. Ông chỉ có thể làm được những gì trong khả năng và bối cảnh của ông ta thôi. Do đó, ông ta cũng có những việc làm không hoàn toàn được như ý và toàn Mỹ.

    Các ông như ông Lê Lợi, Quang Trung thì ngoài chiến công đánh giặc ngoại xâm thì đóng góp gì đựoc cho đất nước. Ông Lê Lợi thì sát hại công thần, ông Quang Trung thì choảng nhau với cả anh em mình, gây ra nội chiến thang thương. Thế sao các bác rân chủ không ngồi mà chửi rủa mấy ông anh hùng lịch sử đó là thất đức, vô lương tâm mà vẫn cứ thờ phụng, ca ngợi. Trong khi đó, ông Hồ cũng có công đánh giặc ngoại xâm như Lê Lợi và Quang Trung. Thêm vào đó, cái sai của ông Hồ ít hơn hai ông kia rất nhiều. Vậy cớ sao các bác rân chủ cứ nồi chửi bới phê phán ông Hồ lung tung.

    Còn nếu muốn chửi ông Hồ, thì mong các bác rân chủ, lại giống chửi chửi từ ông Lê Lợi, ông Quang Trung trở đi thì nghe mới công bằng. Còn không thì nên giữ cho mình một chút liêm sỉ và trí tuệ khi bình luận về ông Hồ.

    Khách viết:
    Tôi đã hỏi ông nội tôi, nay trên 90 tuổi.
    Tuổi ông Lữ Phương (khoảng 70) không thể biết được oai quyền của Stalin, sau đó là của Mao, đối với mọi lãnh tụ CS ở các nước nhỏ yếu đâu.
    Stalin và Mao cho họ ngồi ở vị trí cao "được ngày nào biết ngày ấy". HCM cũng vậy thôi. HCM rất biết thân phận mình trước hai vị hung thần CS. Hai vị đó đều thực hiện rất sớm chuyện chiếm lấy các nước xung quanh (LX có 15 nước chư hầu; TQ nuốt 4 nước: Mãn, Hồi, Tạng, Mông).
    Do vậy, thời đó, VN cần khôn khéo bà biết "liệu cái thần hồn".

    VN khi đó lại còn đang phải đương đầu với Pháp rồi sau đó là Mỹ, lại càng phụ thuộc vào hai "nước bạn" khổng lồ. Ông nội tôi bảo: Phải gọi LX và TQ là các "nước cha" của VN mới đúng.
    Thảo luận thuần túy bằng suy luận (dù có vẻ có cơ sở) nên thận trọng.
    Nhân vật HCM rất phức tạp, không dễ bằng vài (chục) bài viết mà có thể dìm ông ta xuống bùn hay đưa lên mây xanh.
    Tôi cũng chỉ biết "ừ, ào" nghe ông nội mình nói những gì cụ đã trải nghiệm bản thân. Thời nước ta thuộc Pháp, cụ chỉ là cử nhân (nay nước ta có 2 triệu người như cụ).
    Quý vị ở diễn đàn này sướng ở chỗ muốn nói gì thì nói...
    Tôi xin hết nói.

    Cái này thì quá rõ. Xem lại bài của ông Bùi Tín nói về sự tan rã của ĐCS Pháp sẽ thấy cái bóng của Stalin lớn tới mức nào. Ông ta thậm chí được ĐCS Pháp coi là "Le Petit Père" (người cha thân yêu) của mình.

    Tôi đã hỏi ông nội tôi, nay trên 90 tuổi.
    Tuổi ông Lữ Phương (khoảng 70) không thể biết được oai quyền của Stalin, sau đó là của Mao, đối với mọi lãnh tụ CS ở các nước nhỏ yếu đâu.
    Stalin và Mao cho họ ngồi ở vị trí cao "được ngày nào biết ngày ấy". HCM cũng vậy thôi. HCM rất biết thân phận mình trước hai vị hung thần CS. Hai vị đó đều thực hiện rất sớm chuyện chiếm lấy các nước xung quanh (LX có 15 nước chư hầu; TQ nuốt 4 nước: Mãn, Hồi, Tạng, Mông).
    Do vậy, thời đó, VN cần khôn khéo bà biết "liệu cái thần hồn".

    VN khi đó lại còn đang phải đương đầu với Pháp rồi sau đó là Mỹ, lại càng phụ thuộc vào hai "nước bạn" khổng lồ. Ông nội tôi bảo: Phải gọi LX và TQ là các "nước cha" của VN mới đúng.
    Thảo luận thuần túy bằng suy luận (dù có vẻ có cơ sở) nên thận trọng.
    Nhân vật HCM rất phức tạp, không dễ bằng vài (chục) bài viết mà có thể dìm ông ta xuống bùn hay đưa lên mây xanh.
    Tôi cũng chỉ biết "ừ, ào" nghe ông nội mình nói những gì cụ đã trải nghiệm bản thân. Thời nước ta thuộc Pháp, cụ chỉ là cử nhân (nay nước ta có 2 triệu người như cụ).
    Quý vị ở diễn đàn này sướng ở chỗ muốn nói gì thì nói...
    Tôi xin hết nói.

    Bác nào rành xem lại bức hình hai ông Hồ và Mao ngồi nói chuyện với nhau có phải hình ghép không (Dân Luận đăng ở phần đầu của bài này)