Lê Nhung - 'Tréo ngoe' đại biểu kiêm nhiệm gặp cử tri chuyên trách

  • Bởi Admin
    28/06/2010
    2 phản hồi

    Lê Nhung

    Trong khi chờ tới lượt phát biểu, ông Đoàn Phú Quang (cử tri quận Ba Đình - Hà Nội) tranh thủ trò chuyện với những người bạn ngồi xung quanh. Họ đều biết nhau cả do vẫn gặp nhau ở các cuộc tiếp xúc cử tri. Ông Quang thường xuyên nhận được giấy mời đến các buổi này từ thời Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh.

    "Người ta gọi tôi là cử tri chuyên nghiệp", ông Quang chia sẻ. Hầu hết cử tri hai quận ngồi trong phòng họp hôm nay cũng vậy. Đến nỗi, chỉ cần một người được mời phát biểu là ông Quang nhận xét được ngay vị này sẽ nói dài hay ngắn.


    Tham gia tiếp xúc cử tri đa phần là cán bộ nghỉ hưu đầu bạc. Ảnh: Lê Nhung

    Là bộ đội xuất ngũ, ông Quang luôn được tín nhiệm mời đến tất cả các buổi tiếp xúc của Quốc hội với dân, chính quyền với dân, hội đồng nhân dân các cấp...

    "Họ mời những người thuộc thành phần cơ bản và những người già như chúng tôi cho yên tâm", ông Quang nói. Thực tế, thành phần tham gia các buổi tiếp xúc cử tri lâu nay hầu hết là những người đã nghỉ hưu.

    Trưởng Ban Dân nguyện Trần Thế Vượng từng nói có một điều tréo ngoe trong công tác tiếp xúc cử tri hiện nay là ĐBQH thì phần nhiều kiêm nhiệm, còn cử tri lại “chuyên trách”.

    Thậm chí, để đảm bảo mời đúng "đại cử tri", không ít người phải qua các vòng "soát giấy mời" cực kỳ nghiêm ngặt.

    Nói như ông Hoàng Ngọc Khôi (quận Cầu Giấy) trong buổi tiếp xúc với Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng mới đây, thì từ lúc gửi xe vào đến Hội trường, ông phải qua ba vòng soát giấy mời.

    "Đại biểu QH nên nghe được nhiều tiếng nói của nhiều giai tầng xã hội, nhiều lứa tuổi, nhiều đối tượng... Phải nghe được nhiều hơn những tiếng nói hờn giận oán sầu trong dân gian", ông Khôi góp ý.

    Hiến pháp năm 1992 ghi rõ: “Đại biểu Quốc hội là người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân, không chỉ đại diện cho nhân dân ở đơn vị bầu cử ra mình mà còn đại diện cho nhân dân cả nước. Đại biểu Quốc hội phải liên hệ chặt chẽ với cử tri, chịu sự giám sát của cử tri; thu thập và phản ánh trung thực ý kiến và nguyện vọng của cử tri với Quốc hội và các cơ quan nhà nước; thực hiện chế độ tiếp xúc và báo cáo với cử tri về hoạt động của mình và Quốc hội, trả lời những yêu cầu và kiến nghị của cử tri…”.

    Để thực hiện nhiệm vụ đã được hiến định, đại biểu phải thường xuyên liên lạc với cử tri mới có thể trở thành cầu nối giữa chính quyền với nhân dân.

    Theo quy định, đại biểu có thể chọn lựa nhiều hình thức tiếp xúc khác nhau. Chẳng hạn, tổ chức Hội nghị tiếp xúc cử tri (định kỳ trước và sau kỳ họp; theo nơi cư trú, nơi làm việc; theo chuyên đề, lĩnh vực mà đại biểu quan tâm) hoặc gặp gỡ, tiếp xúc cá nhân hoặc nhóm cử tri.

    Như vậy, tối thiểu mỗi năm đại biểu tiếp xúc cử tri bốn lần, trước và sau mỗi kỳ họp.

    Thực tế, đa số đại biểu chỉ thực hiện "tối thiểu" nghĩa vụ của mình, đó là đến gặp các "đại cử tri" ở hội nghị.


    Theo một nữ cán bộ ở Mặt trận Tổ quốc quận Ba Đình, giấy mời được phát cho cả các bạn trẻ nhưng ai cũng bận đi làm. Ảnh: Lê Nhung

    Thậm chí, như chia sẻ của nhiều đại biểu sống một nơi nhưng được bầu ở nơi khác thì nhiều khi, do bận bịu, họ không thể "bay" từ Hà Nội về các tỉnh thành khác để tiếp xúc theo lịch, đành phó thác cho địa phương. Vậy là ngoại trừ số ít ỏi các vị chuyên trách, hầu hết đại biểu đi tiếp xúc "chiếu lệ".

    Trong cuộc tiếp xúc với Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng sau kỳ họp thứ bảy vừa qua, có vị "đại cử tri" đề xuất mỗi đại biểu phải "vi hành" nhiều hơn. Họ nên chủ động xây dựng kế hoạch, chương trình, nội dung tiếp xúc cử tri và công bố rộng rãi cho cử tri khu vực mình ứng cử biết. Hơn nữa, tùy vấn đề quan tâm, đại biểu có thể tiếp xúc với các cử tri là nhà khoa học, với thanh niên...

    "Đừng ngồi đó chờ cử tri đến với mình mà phải biết đến với cử tri khi cần thiết. Ví dụ khi báo chí phản ánh một vấn đề bức xúc của địa phương hoặc một hoàn cảnh cụ thể nào đó thì đại biểu nên tới đó gặp gỡ người ta coi sao. Như thế vừa chia sẻ được vừa có thể với tư cách đại biểu làm gì đó giúp họ", trưởng đoàn ĐBQH TP.HCM Trần Hoàng Thám nói.

    Còn đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu Danh Út lại tâm sự, sau mỗi phiên chất vấn họ luôn nhận được nhiều cuộc điện thoại, nhiều tin nhắn của người dân chia sẻ, tán thành.

    Rõ ràng, không thiếu "kênh" để đại biểu đến với dân, vấn đề là đại biểu có muốn?

    ________________________

    Phụ Lục: Hình Ảnh Dân Oan "Đón" Phó CTQH, Uông Chu Lưu, Đưa Đơn Kiện

    Kim Thu thực hiện tại Hà Nội

    DanOan-Don-DBQH.png

    Ảnh 1 : Lúc 7 giờ sáng ngày 14-6-2010 nhóm Dân Oan đến nhà ông Uông Chu Lưu Chủ Tịch Quốc Hội Nuớc CHXHCNVN để gửi đơn khiếu nại khi xe vừa ra cổng. Người đàn ông mặc áo trắng là trợ lý cho ông Lưu xuống xe đôi co với dân không chịu nhận đơn, leo lên xe tiếp!

    image004_1.jpg

    Ảnh 2: Dân Oan quyết liệt chặn đầu xe nhưng ông Phó Chủ Tịch Quốc Hội vẫn vô cảm trước nổi oan ức thống khổ của người dân.

    image006_1.jpg

    Ảnh 3: Ông Lưu vẫn ngồi im trong xe hơi, không nhận đơn của Dân. Tên trợ lý ông Lưu xuống xe đang bấm điện thoại gọi công an đến. Dân phải quyết liệt đấu tranh thì mới nhận!

    image008_0.jpg

    Ảnh 4: Bên kia đường đối diện tượng đài Lê-Nin ở đường Điện Biên Phủ, có 2 tên đang đứng quay Camera cách ngõ vào họp của Đại Biểu Quốc Hội dự họp, liên tục quay các đoàn xe vào dự họp. Sao 2 tên này không quay cảnh mấy chục công an Thủ Đô đánh Dân Oan bóp cổ tống lên xe chở về 110 Cầu Giấy cho cả trong và ngoài nước xem "cảnh thật người thật" !!!

    image010.jpg

    Ảnh 5: Đây là đường vào của Các Đại Biểu Quốc Hội dự họp. Công an chìm nổi canh gác trông hoành tráng quá nhỉ!?

    image012.jpg

    Ảnh 6: Chị Ninh Thị Định quê ở Hải Phòng, lúc 7 giờ 40 phút sáng ngày 15 - 6 - 2010 bị công an Thủ Đô đánh. Ngoài nhìn vào ở má phía tay trái và môi dưới bị sưng đỏ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Bây giờ là thời đại internet rồi cho nên cũng có thể giải quyết một phần nếu thật sự muốn

    Các cử tri nên có một website (blog) riêng để liên lạc công khai với cử tri của mình. Nếu không có điều kiện thì QH lo việc làm các blog cho những đại biểu nào yêu cầu

    Dĩ nhiên là website và blog không giải quyết hết được bởi có những người không có internet, ... nhưng nó cho phép liên lạc dễ dàng nếu cử tri và đại biểu ở xa nhau, cho phép liên lạc hàng ngày, hàng tuần, lập chương trình hoạt động dễ hơn trước khi gặp nhau thật sự ở ngoài

    Vấn đề chính là các đại biểu QH coi các cử tri chả có cờ ram nào cả vì như ông A viết ở trên : "nhận xét của cử tri về họ không quan trọng bằng nhận xét của “tổ chức”, không quan trọng bằng việc họ “được cơ cấu”"

    Họ cũng chẳng cần vận động tranh cử bởi họ đã ở trong danh sách vừa ý đảng thông qua "hiệp thương" của MTTQ

    ( https://danluan.org/node/5542 , https://danluan.org/node/5520 )

    " các ban chấp đoàn thể ngồi "hiệp thương" với nhau cử người vào danh sách ứng cử quốc hội. Thế là hết chỗ cho các cá nhân tự ứng cử. Điều đó xảy ra suốt 10 cuộc bầu bán trước đây, tới lần cuối cùng do đấu tranh của dân và báo chí, Mặt Trận đành cho một số cá nhân làm đơn, nhưng cũng cái mặt trận này nghĩ ra cách rất hiệu quả để hạn chế (đã loại bỏ được ông Cù Huy Hà Vũ). Do vậy, từ 300 người gửi đơn, rốt cuộc trong danh sách chỉ còn 30 cá nhân mà đảng vừa ý "

    Hệ thống ứng cử và bầu cử của đảng ta dân chủ đến thế là hết ý, ha ha

    Nguyễn Quang A - Hội trường 200 chỗ, chỉ 15 người đến thì sao?

    Hãy vui với 15 cử tri thật, hơn là có đủ 200 cử tri chuyên nghiệp rất tiện cho việc tivi đưa tin.

    Mỗi năm hai lần, sau kỳ họp Quốc hội, các đại biểu lại về địa phương được phân công để báo cáo cử tri kết quả kỳ họp.

    Số người nghe nhiều lắm là vài trăm nhưng thường có lẽ chỉ mấy chục (vì hội trường chỉ có ngần ấy chỗ!) nên cử tri muốn đến phải có giấy mời.

    Vì phải có giấy mời nên những người tổ chức thường mời những người họ đã biết (thí dụ những người đã dự lần trước vì tên họ có trong hồ sơ hay các cụ về hưu), cách làm này rất tiện đối với họ và thế là các cử tri này bị mang danh là “cử tri chuyên trách”.

    Các nơi có đại biểu Quốc hội "cỡ bự", thì còn phải vài ba lần “kiểm tra” giấy mời để đảm bảo an ninh, sau đó các đại diện cử tri mới vào được phòng họp. Người không có giấy mời chắc không thể tham dự.

    Đấy là cách làm “tiện lợi” cho những người tổ chức song lại khiến cho bị mang tiếng là các cuộc “tiếp xúc cử tri được dàn dựng”, làm cho các cuộc tiếp xúc đó mang tính hình thức và ít hiệu quả.

    Hãy sửa lại cách làm: Thông báo công khai trước (có thể vài tuần trước cũng chẳng khó khăn gì) nhưng không mời ai cả, cử tri nào muốn đến thì đến. Để đảm bảo trật tự và an ninh, người muốn đến dự phải đăng ký (ghi tên) trước, nếu cần thì lắp máy kiểm tra an ninh để rà người vào nếu có đại biểu lớn. Ai đăng ký trước được vào trước cho đến khi không còn chỗ trong hội trường. Nên chọn hội trường lớn và mắc loa ra ngoài cho các cử tri quan tâm nhưng do đăng ký chậm nên không còn chỗ phải ở ngoài theo dõi, để biến các buổi đông ngoại lệ thành bình thường.

    Làm được như vậy thì mới thực sự là tiếp xúc cử tri, chắc chắn ý kiến của cử tri sẽ sát thực tế hơn, bệnh hình thức sẽ đỡ hơn.

    Cách làm này có mấy cái bất tiện cho những người tổ chức. Thứ nhất, họ vất vả hơn. Nhưng với tinh thần tận tụy phục vụ thì vất vả không phải là lý do.

    Thứ hai, nhỡ hội trường 200 chỗ mà chỉ có 15 người đến thì sao? Sự thờ ơ của cử tri cũng là một tín hiệu rất biết nói đối với Quốc hội. Nếu họ thờ ơ thật thì hãy vui với 15 cử tri thật, hơn là có đủ 200 cử tri chuyên nghiệp rất tiện cho việc tivi đưa tin. Vì sự thờ ơ của cử tri là một tín hiệu quan trọng, nên giả như chỉ có 15 người thì tivi vẫn nên đưa như bình thường.

    Thứ ba, nhỡ có cử tri thật có ý kiến hóc búa nêu ra cho đại biểu Quốc hội thì sao? Chắc họ phải hoan nghênh, nhưng có thể vẫn nhiều vị ngại. Cho nên không có lý do xác đáng nào để bác cách làm được kiến nghị ở trên cả.

    Báo chí nêu ý kiến rằng đa số đại biểu Quốc hội chỉ thực hiện "tối thiểu" nghĩa vụ của mình, đó là đến gặp các "đại cử tri" ở hội nghị tiếp xúc cử tri và hầu hết họ đi tiếp xúc cử tri một cách "chiếu lệ".

    Chắc chắn trước khi “được chọn” để “dân bầu”, họ tích cực hơn nhiều. Có lẽ đã đến lúc cần công khai các số liệu thống kê (việc họ bỏ phiếu ra sao, chẳng hạn về đường sắt cao tốc, mở rộng Hà Nội, các ý kiến và phát biểu của họ, kể cả việc tiếp xúc “chiếu lệ” như báo chí đã nêu), để cho công luận được rõ trách nhiệm, chất lượng của các đại biểu, để cử tri có thể theo dõi hoạt động của các vị đại diện cho mình.

    Nhưng cũng dễ hiểu vì sao các đại biểu không có động lực để không làm một cách chiếu lệ: nhận xét của cử tri về họ không quan trọng bằng nhận xét của “tổ chức”, không quan trọng bằng việc họ “được cơ cấu”. Đấy là căn bệnh chính mà nếu không sửa thì chuyện hình thức, chuyện đại biểu kiêm nhiệm tiếp xúc cử tri chuyên nghiệp, vẫn sẽ là chuyện dễ hiểu.

    Nguyễn Quang A