Lo Hão - Đôi điều về Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, một tổ chức Đảng giả danh xã hội dân sự

  • Bởi Admin
    28/06/2010
    8 phản hồi

    Lo Hão

    Có một câu hỏi (mà người hỏi không lưu lại một cái tên cụ thể), gửi cho đích danh Lo Hão (như dưới đây):

    Bác Lo Hão,

    Bác có thể cho các độc giả Dân Luận biết nhiều hơn nữa về hoạt động của Mặt Trận Tổ Quốc không? Hoạt động và ảnh hưởng thực tế hàng ngày của họ về mọi lãnh vực xã hội. Chủ tịch (CT) MTTQ hiện nay có vẻ yếu thế hơn Phạm Thế Duyệt lúc trước. Các thành viên của MTTQ là ai? Chúng đều là đảng viên CS cả ư?

    Chế độ Toàn Trị có thể xem là chế độ Độc Tài mà đã tiến thêm một bước dài trên con đường độc tài. Thay vì đóng cửa, xoá bỏ những tổ chức xã hội dân sự (như một số chế độ độc tài quân sự đã làm), chế độ Toàn Trị thay thế chúng bằng các tổ chức xã hội dân sự giả hiệu có vẻ giống như trong các chế độ tự do dân chủ, nhằm ngăn cản bất cứ một hành động độc lập nào ngoài vòng kiểm soát của họ xảy ra trong xã hội. Chính vì thế chế độ Toàn Trị còn tồi tệ và độc tài hơn rất nhiều so với những chế độ độc tài thông thường. Không giống như những chế độ độc tài thông thường, chế độ Toàn Trị luôn kiểm soát mọi mặt của cuộc sống trong xã hội. Nó không những buộc con người trong chế độ phải sống như những nô lệ (của nhà nước Toàn Trị) mà còn buộc họ phải sống thường xuyên trong những sự giả dối. Trên hết nó làm cho toàn xã hội băng hoại đến mức độ việc quay trở lại với tự do và dân chủ là gần như không thể.

    » Trích tác phẩm "Chủ nghĩa toàn trị giữa ngã ba đường"

    Câu hỏi có lẽ nằm ngoài nội dung của diễn đàn (đang trao đổi về về bức thư của các vị tướng) nhưng Lo Hão cũng cố trả lời trong phạm vi hiểu biết bản thân. Đăng lên hay không, xin tùy Ban Biên Tập Dân Luận.

    Lập Mặt Trận dân tộc là một trong ba phép quý (tam pháp bảo) do bác Mao đề xuất để Đảng CS cướp và giữ được quyền cai trị dân. Trước đây, khi chưa cướp được chính quyền thì Việt Nam ta có Mặt trận Việt Minh, thời chống Pháp có mặt trận Liên Việt... nay là Mặt Trận Tổ Cuốc. Muốn có mặt trận, trước hết Đảng CS lùa dân tham gia các đoàn thể (do đảng lập ra và nắm rất chặt Ban Chấp Hành), rồi đưa các đoàn thể đó vào Mặt Trận. Ban đầu, còn có khá nhiều người với tư cách cá nhân (gọi là nhân sĩ, tôn giáo) tham gia mặt trận. Về sau, khi mọi người dân đều bị lùa vào đoàn thể (có người vào 2, 3, hay 4 đoàn thể: như cha tôi vừa là trí thức, lại ở Cựu chiến binh, vừa là Người Cao Tuổi, Khuyến Học, Công Đoàn) thì hầu như không còn cá nhân trong mặt trận nữa. Điều này rất tiện để Ban Chấp Hành từng đoàn thể có toàn quyền "thay mặt" hàng triệu hội viên, đoàn viên mà phát ngôn khi họp mặt trận các cấp, kể cả ở cấp Trung Ương. Họ nói gì cũng nhân danh hàng triệu người.

    Mặt Trận là tổ chức rộng rãi nhất, nên ở cấp Trung ương cũng không phải 100% là đảng viên (như vẫn có GS Phan Đình Diệu, Dương Trung Quốc) mà chỉ khoảng 95% thôi, cốt để thế giới lầm tưởng nó là đoàn thể rộng rãi và đại diện "thật".

    Nguyên tắc hoạt động của mặt trận là hiệp thương, nghe ra rất hợp lý, nhưng đi vào cụ thể mới... bỏ mẹ dân. Xin nêu một ví dụ các ban chấp đoàn thể ngồi "hiệp thương" với nhau cử người vào danh sách ứng cử quốc hội. Thế là hết chỗ cho các cá nhân tự ứng cử. Điều đó xảy ra suốt 10 cuộc bầu bán trước đây, tới lần cuối cùng do đấu tranh của dân và báo chí, Mặt Trận đành cho một số cá nhân làm đơn, nhưng cũng cái mặt trận này nghĩ ra cách rất hiệu quả để hạn chế (đã loại bỏ được ông Cù Huy Hà Vũ). Do vậy, từ 300 người gửi đơn, rốt cuộc trong danh sách chỉ còn 30 cá nhân mà đảng vừa ý. Thế mà trúng cử được một đã thấy là quá may mắn.

    Đứng đầu mặt trận thường là một cựu ủy viên bộ Chính trị hoặc một ủy viên Trung ương đương nhiệm.

    Hoạt động chính trị càng ít càng tốt, chủ yếu là kêu gào "đoàn kết" nhưng là đoàn kết xung quanh đảng. Ví dụ, vừa qua, nổi rộ lên chuyện đòi bồi thường Chất Độc Màu Da Cam và làm từ thiện. Chuyện vai trò phản biện của mặt trận là do các trí thức tiến bộ đấu tranh đề xuất. Tuy vậy, có thể thấy trước là sẽ còn thảo luận dài dài, rất lâu, như một kế hoãn binh.

    Dài quá rồi. Chính cái cánh tay này của đảng đang chịu nhiều áp lực để phải nhích sang phía tiến bộ.

    Trích đoạn Tiểu Luận của Lâm Yến - Khải Minh: Thủ tiêu không gian công, nguyên tử hoá xã hội và thiết lập không gian công toàn trị

    Sau khi Đảng Cộng sản củng cố được quyền lực của mình đủ để áp đặt chế độ toàn trị lên miền Bắc, thì họ tiến hành thủ tiêu không gian công cũ bằng hàng loạt biện pháp thẳng tay. Nhà nước toàn trị thực hiện việc này qua những đợt "phóng tay vận động quần chúng". Các tổ chức độc lập theo khuynh hướng không cộng sản hoặc bị giải tán, khủng bố hoặc sáp nhập vào các tổ chức do Đảng hậu thuẫn ngay trong thời kì 1945-1946 [6] . Các đợt chỉnh huấn từ năm 1950 áp đặt ý thức hệ toàn trị lên tầng lớp trí thức trong bộ máy công quyền vốn theo kháng chiến vì lòng yêu nước [7] . Vụ Nhân văn-Giai phẩm là sự thanh trừng khuynh hướng đòi thoát li khỏi không gian công toàn trị của các văn nghệ sỹ [8]. Báo chí độc lập bị thủ tiêu trên toàn miền Bắc.

    Sau năm 1975, kịch bản cũ lại lặp lại. Không gian công tương đối cởi mở ở miền Nam bị quét sạch trong thời gian ngắn, với những biện pháp thẳng tay hơn nhiều và với quy mô to lớn hơn nhiều. Các tổ chức và phong trào chính trị, xã hội và tôn giáo có ảnh hưởng đều bị cấm, các lãnh tụ của họ đều bị giam chặt trong các trại cải tạo nhiều năm trời [9]. Không chỉ báo chí, mà phần lớn các di sản sách, băng đĩa nhạc của miền Nam bị đấu, đốt, cấm [10]. Đến đây, không gian công cũ/phi toàn trị được bồi đắp từ đầu thế kỉ 20 chấm dứt sự tồn tại của mình trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam.

    Đi xa hơn các nhà nước độc tài, trong các xã hội toàn trị [11], nhà nước luôn tìm cách nguyên tử hoá (atomize) xã hội, tức là sử dụng các biện pháp nhằm triệt tiêu cơ hội tự do giao tiếp/trao đổi thông tin và chính kiến giữa người với người mà không nằm trong các kênh mà nhà nước định trước. Trong một xã hội bị nguyên tử hoá triệt để, các cá nhân trong xã hội, khiếp sợ và tê liệt trước khả năng bị chế độ khủng bố, trở nên nghi ngờ lẫn nhau. Họ chủ động rút lui khỏi đời sống công cộng để quay về với cái không gian riêng tư an toàn của mình, trên các trang nhật ký/tự truyện viết lén lút, hoặc rộng hơn thì giữa các thành viên trong gia đình và trong vòng bè bạn thân cận.

    Đối tượng tấn công đầu tiên của chính sách nguyên tử hóa là giới trí thức tinh hoa. Từ 1956 sau khi đập tan các tờ báo Nhân văn và Giai phẩm - cuộc gắng gượng cuối cùng của không gian công cũ, bộ máy nhà nước - đảng ở Việt Nam không dừng lại ở đó. Nó tiếp tục tấn công vào các nhóm văn nghệ sỹ độc lập nhằm buộc họ tự nguyện phục tùng ý thức hệ. Một chiến dịch cải tạo trí thức được tổ chức vào tháng Một năm 1958 cho gần 500 nhà văn và nghệ sỹ. Trong tháng Ba và tháng Tư năm đó, lại có một đợt học tập cho 304 nhà văn, nhà thơ và các cán bộ văn hoá. Kết quả là tất cả 304 người này phải kí một bức thư ngày 14 tháng Tư gửi cho Đảng Lao động, chấp nhận các nguyên tắc của cuộc cải tạo trí thức. Tháng Bảy cùng năm, 58 trong tổng số 92 thành viên của Hội Văn học Nghệ thuật phải đi "thực tế"[12]. Các trí thức bị chia rẽ, buộc tội lẫn nhau. Những người cứng đầu nhất hoặc bị giam cầm, hoặc bị cô lập và phải im tiếng trong nhiều thập kỉ (như trường hợp của Đào Duy Anh, Văn Cao, Lê Đạt, Trần Dần v.v...). Trần Dần, một nạn nhân của nguyên tử hóa, viết về những trí thức đã từng cùng ông lên tiếng trong phong trào Nhân văn Giai phẩm:

    "Một ngón tay Nhân văn cũng không có! Non năm nay họ đã nằm ẹp cả xuống, vắt tay lên trán, suy nghĩ như các nhà hiền triết cả rồi. Họ còn cái khao khát chiến thắng của những người tiến bộ nữa đâu?... Họ tự coi họ bất lực, ngay mỗi việc chống đỡ những miếng cắn của thành kiến vẫn liên tục cắn họ vô cớ, họ cũng đã thấy bất lực, nên chỉ đành thúc thủ, nằm ì ra, cho cắn chán đi thì ắt phải thôi! Tóm lại, cái lực lượng Nhân văn quý báu và ghê gớm kia, họ đang tranh nhau đi vào con đường cầu an..." [13].

    Nguyên tử hóa cũng diễn ra trong các tầng lớp dân chúng. Các quan hệ xã hội truyền thống (quan hệ láng giềng, họ hàng, bạn bè) bị huỷ diệt bởi các cuộc "đánh", "đấu tố", trong đó một bộ phận dân chúng bị lợi dụng để chống lại một bộ phận khác theo mô hình vận động chính trị quần chúng của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tiêu biểu là cuộc cải cách ruộng đất vào năm 1953 (giai đoạn thử nghiệm) và lên tới cao trào từ năm 1955 đến tháng Mười năm 1956 đã gây ra những xáo trộn chưa từng có trong đời sống nông thôn Việt Nam [14]. Cấu trúc xã hội của làng xã truyền thống cũng bị phá huỷ do cuộc cải cách ruộng đất - trong đó một bộ phận của dân chúng bị sử dụng để đánh lại một bộ phận khác [15] (Lưu ý rằng các lãnh tụ cộng sản luôn khẳng định cuộc cải cách ruộng đất không đơn thuần nhằm mục tiêu phân phối lại ruộng đất cho dân nghèo - như những cuộc cải cách ruộng đất được thực hiện ở các nước khác, mà còn nhằm mục tiêu chính trị - là áp đặt tư tưởng toàn trị lên các cộng đồng cổ truyền).

    Như thế, chế độ toàn trị sau khi đã xoá bỏ cái không gian công làm dung môi cho các trao đổi tri thức và quan điểm của xã hội, lại tiếp tục tiến hành nguyên tử hoá xã hội, làm cho mạng lưới xã hội cũ bị băm nát thành các nguyên tử rời rạc và trở nên dễ cai trị.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Khách viết:
    Mặt trận cũng phải có một tờ báo, tên là Đại Đoàn Kết. Nghe thì hay lắm, nhưng đây là "đoàn kết quanh đảng" thôi nhé. Dân oan mà "đoàn kết" để khiếu nại, kêu oan, rôi tranh đấu thì Mặt Trận mặc xác (đã đành) lại còn về hùa với đảng kết tội Dân nữa kia.
    Xin đưa dẫn chứng. Mặt Trận cứ nhấn mạnh chức năng phản biện, nhưng cấm có bài nào trên báo Đại Đoàn Kết "phản biện" những Nghị Định rất phản động do thủ tướng ký: Nghị Định cấm báo chí tư nhân (dân hết chỗ kêu) và Nghị Định cấm tập hợp quá 5 người khi đi khiếu kiện.

    Dẫn chứng gần đây nhất:
    Báo Đại đoàn kết của Mặt trận Tổ quốc ngày thứ hai 21-6 là có cách đưa tin rất kỳ quặc. Tin lờ tịt việc bỏ phiếu về đại dự án Đường sắt Cao tốc, không đưa kết quả bỏ phiếu, chỉ nói lửng lơ. Nguyên văn như sau (y hệt tin ở báo Nhân Dân): «Tin hoạt động của quốc hội, các đại biểu Quốc hội đã tiến hành biểu quyết đối với Điều 1 và Điều 2 của Nghị quyết. Tuy nhiên, do tỷ lệ tán thành không quá bán, nên 2 điều này đã không được thông qua. Phát biểu tại phiên họp, phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Đức Kiên cho biết, do Quốc hội không thông qua Điều 1 và Điều 2, 2 điều cốt lõi của Nghị quyết, vì vậy Quốc hội quyết định chưa biểu quyết thông qua Nghị quyết này tại kỳ họp thứ bảy, QH khóa XII».
    Rõ ràng là bưng bít thông tin, xuyên tạc thông tin, chế tạo thông tin đạt đến trình độ nghệ thuật tinh vi và cao thủ vậy (theo cụ Bùi Tín).
    Nó có ý nghĩa đặc biệt, vì chuyện bưng bít xảy ra vào đúng vào ngày Kỷ niệm cái gọi là "Báo chí cách mạng".
    Tóm lại, báo Đại Đoàn Kết là trá hình của báo Nhân dân.

    Cái Nghị Định phản động, "cấm báo chí tư nhân" thì dễ hiểu vì đảng không muốn có tự do ngôn luận

    " Nghị Định cấm tập hợp quá 5 người khi đi khiếu kiện "

    Tại sao lại có cái nghị định quái và phản động như vậy ?
    Có lý do nào để giải thích không ?
    Chẳng lẽ một gia đình có người con đi kiện việc đất đai bị chính phủ cướp . Chẳng lẽ, ngoài các luật sư, cấm vợ, các con, cha mẹ và anh chi em của họ cùng đi ?

    Mặt trận cũng phải có một tờ báo, tên là Đại Đoàn Kết. Nghe thì hay lắm, nhưng đây là "đoàn kết quanh đảng" thôi nhé. Dân oan mà "đoàn kết" để khiếu nại, kêu oan, rôi tranh đấu thì Mặt Trận mặc xác (đã đành) lại còn về hùa với đảng kết tội Dân nữa kia.
    Xin đưa dẫn chứng. Mặt Trận cứ nhấn mạnh chức năng phản biện, nhưng cấm có bài nào trên báo Đại Đoàn Kết "phản biện" những Nghị Định rất phản động do thủ tướng ký: Nghị Định cấm báo chí tư nhân (dân hết chỗ kêu) và Nghị Định cấm tập hợp quá 5 người khi đi khiếu kiện.

    Dẫn chứng gần đây nhất:
    Báo Đại đoàn kết của Mặt trận Tổ quốc ngày thứ hai 21-6 là có cách đưa tin rất kỳ quặc. Tin lờ tịt việc bỏ phiếu về đại dự án Đường sắt Cao tốc, không đưa kết quả bỏ phiếu, chỉ nói lửng lơ. Nguyên văn như sau (y hệt tin ở báo Nhân Dân): «Tin hoạt động của quốc hội, các đại biểu Quốc hội đã tiến hành biểu quyết đối với Điều 1 và Điều 2 của Nghị quyết. Tuy nhiên, do tỷ lệ tán thành không quá bán, nên 2 điều này đã không được thông qua. Phát biểu tại phiên họp, phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Đức Kiên cho biết, do Quốc hội không thông qua Điều 1 và Điều 2, 2 điều cốt lõi của Nghị quyết, vì vậy Quốc hội quyết định chưa biểu quyết thông qua Nghị quyết này tại kỳ họp thứ bảy, QH khóa XII».
    Rõ ràng là bưng bít thông tin, xuyên tạc thông tin, chế tạo thông tin đạt đến trình độ nghệ thuật tinh vi và cao thủ vậy (theo cụ Bùi Tín).
    Nó có ý nghĩa đặc biệt, vì chuyện bưng bít xảy ra vào đúng vào ngày Kỷ niệm cái gọi là "Báo chí cách mạng".
    Tóm lại, báo Đại Đoàn Kết là trá hình của báo Nhân dân.

    Khách viết:
    Các đoàn thể (hội) trong Mặt Trân có bênh vực hội viên của mình không? Dễ trả lời quá.

    Khỏi nói cái đoàn thể đông như kiến là Hội Nông Dân. Nó chưa hề lần nào lên tiếng bênh vực hàng triệu nông dân mất đất, ngày đêm khiếu kiện, kêu oan thấu trời. Mà chính nông dân cũng rất biết cái "hội vô tích sự" của mình. Bât cứ lần nào cần khiếu kiện, họ không bao giờ gửi đơn nhờ "hội" giúp, mà tìm đến đảng, quốc hội, chính phủ.

    Khỏi nói cái Công Đoàn đại diện cho giai cấp lãnh đạo ở VN. Nó không bênh vực hàng ngàn cuộc bãi công, biểu tình của hàng triệu công nhân cùng khổ (thì chớ); mà còn "góp phần quan trọng" soạn ra "luật" để quy kết các cuộc bãi công này là Bất Hợp Pháp!!! Phản động đến thế là cùng. Đểu nhất là các đoàn viên công đoàn này (qua thuế má trực tiếp hay gián tiếp) vẫn phải nuôi cái "hội" này.

    Khỏi nói Hội Nhà Báo. Nó mặc cho các nhà báo chống tham nhũng bị chính bọn tham nhũng bỏ tù. Tôi khỏi cần nói rõ hơn.

    Hãy nói cái Hội hiểu luật nhất là Hội Luật Gia. Khi hội viên gặp nạn, nó rất nhanh nhảu làm theo lệnh công an là... khai trừ họ. Luật sư Lê Công Định, Lê Trần Luật trước khi là nạn nhân của đảng CS đã là nạn nhân của cái "hội thân yêu" của mình rồi. Khi Ban chấp hành nêu lý do khai trừ họ, ai đọc cúng thấy chúng tự lòi mặt là công cụ của đảng.
    Lo Hão kính chào và cảm ơn.

    Chà mấy cái hội này quả thật vô ích cho xã hội

    À bác Lo Hão có thể cho biết mấy cái hội của đảng CS này lấy kinh phí hoạt động từ đâu ?

    Ví dụ công đoàn quốc doanh phản động, đểu nhất là các đoàn viên công đoàn này (qua thuế má trực tiếp hay gián tiếp) vẫn phải nuôi cái "hội" này. Ô MTTQ sao giống xã hội đen quá !??

    Nhưng còn hội luật gia ? Họ là những người hiểu luật pháp chẳng lẽ lại bị tụi MTTQ trấn lột công khai mà không dám mở miệng ?

    Các đoàn thể (hội) trong Mặt Trân có bênh vực hội viên của mình không? Dễ trả lời quá.

    Khỏi nói cái đoàn thể đông như kiến là Hội Nông Dân. Nó chưa hề lần nào lên tiếng bênh vực hàng triệu nông dân mất đất, ngày đêm khiếu kiện, kêu oan thấu trời. Mà chính nông dân cũng rất biết cái "hội vô tích sự" của mình. Bât cứ lần nào cần khiếu kiện, họ không bao giờ gửi đơn nhờ "hội" giúp, mà tìm đến đảng, quốc hội, chính phủ.

    Khỏi nói cái Công Đoàn đại diện cho giai cấp lãnh đạo ở VN. Nó không bênh vực hàng ngàn cuộc bãi công, biểu tình của hàng triệu công nhân cùng khổ (thì chớ); mà còn "góp phần quan trọng" soạn ra "luật" để quy kết các cuộc bãi công này là Bất Hợp Pháp!!! Phản động đến thế là cùng. Đểu nhất là các đoàn viên công đoàn này (qua thuế má trực tiếp hay gián tiếp) vẫn phải nuôi cái "hội" này.

    Khỏi nói Hội Nhà Báo. Nó mặc cho các nhà báo chống tham nhũng bị chính bọn tham nhũng bỏ tù. Tôi khỏi cần nói rõ hơn.

    Hãy nói cái Hội hiểu luật nhất là Hội Luật Gia. Khi hội viên gặp nạn, nó rất nhanh nhảu làm theo lệnh công an là... khai trừ họ. Luật sư Lê Công Định, Lê Trần Luật trước khi là nạn nhân của đảng CS đã là nạn nhân của cái "hội thân yêu" của mình rồi. Khi Ban chấp hành nêu lý do khai trừ họ, ai đọc cúng thấy chúng tự lòi mặt là công cụ của đảng.
    Lo Hão kính chào và cảm ơn.

    Ối Trời ơi!

    Lo Hão tôi chỉ muốn viết vài hàng comment để trả lời một bạn đọc về cái gọi là Mặt chận Tổ Cuốc thôi. Không ngờ Tòa Soạn lại đăng thành bài.

    Thế thì Lo Hão xin bổ sung đến cạn vốn, gồm dăm bảy câu nữa.

    Mặt Trận có vài chục đoàn thể (hội), ngoài các hội mang tính chính trị, được đảng tin tưởng (xếp vào "Hệ thông chính trị" của chế độ "ta" - chế độ Tây không có loại quái thai này), như Công, Nông, Thanh, Phụ, Binh... thì còn vài chục hội khác: Hội Luật sư, Nhà Báo, Khuyến Học, Cao Tuổi, Nhà Văn, Phật giáo, Công Giáo (quốc doanh), Sinh Viên... vân vân. Ban chấp hành của Mặt Trận gọi là chủ tịch đoàn, trước đây – ngoài đại diện các đoàn thể và hội – còn có những cá nhân, ví dụ dăm nhân sĩ, vài vị sư sãi, cha cố. Nay thì tiệt rồi, toàn là đại diện đoàn thể thôi, kể cả các vị sư và cố đạo.

    Hội nào quan trọng đều có một ủy viên trung ương (đương nhiệm) đứng đầu. Các hội khác do ủy viên TƯ đã về hưu đứng đầu. Tất cả do đảng chọn.

    Cách bầu bán hơi bị… đểu. Đầu tiên, danh sách ứng cử phải được duyệt trước (để gồm toàn những người vừa ý đảng – ai đã từng đi bầu quốc hội thì rõ). Đại Hội bầu ra Ban Chấp Hành; Ban Chấp Hành bầu ra Ban Thường Vụ, rồi nội bộ Ban Chấp hành chọn người đứng đầu. Cách này khiến người ít phiếu trong Ban Chấp hành vẫn trở thành Hội Trưởng. Cách bầu này vừa qua đã giúp cho một ông thẩm phán vẫn có thể lươn lẹo để trở thành người đứng đầu Hội Luật Gia. Tóm lại, không bao giờ có chuyện toàn đại hội trực tiếp bầu người đứng đầu.

    Có nhiều hội không bao giờ cần làm lễ kết nạp hội viên… mà bất cứ ai phù hợp tiêu chuẩn đều đương nhiên được (bị) coi là hội viên. Ví dụ, công chức nhà nước đương nhiên là thành viên công đoàn. Sinh viên cũng vậy. Thiếu nhi cũng rứa. Nhưng vĩ đại nhất là Hội Nông Dân, Hội Phụ Nữ, được gọi là "hội cả làng". Bất cứ ai là nông dân (khoảng 30 triệu người) hoặc là phụ nữ đã trưởng thành (khoảng 35 triệu) thì đương nhiên là hội viên.

    Tổ chức ở cấp cơ sở rất lỏng lẻo (kể cả vô tổ chức - tức là một-vài năm không họp, không đại hội). Chúng ta không lạ, khi đứng đầu ban chấp hành thanh niên là một bác ngoài 40 tuổi.

    Hội phí không bao giờ đủ (có những hội viên không bao giờ đóng: đó là đa số hội viên của Hội Nông Dân, Hội Phụ Nữ, thiếu nhi…). Có những người đương nhiên bị coi là hội viên của 2, 3, hay 4, thậm chí 5 hội thì chớ có dại mà đòi họ đóng hội phí (họ chửi cho). Do vậy, lương của ban chấp hành ở cấp cao, rồi kinh phí ra báo (hội đek nào cũng có báo), kinh phí hội họp, tham quan, đi công tác trong nước và nước ngoài… đều phải xin ngân sách. Có những đoàn thể quan trọng được cấp đủ ngân sách. Riêng về đảng CS, về danh nghĩa cũng là một thành viên của Mặt Trận thì kinh phí lại càng bí mật, nhưng chắc chắn đó là số tiền khổng lồ. Ba triệu đảng viên đến Tết cũng chẳng nuôi được bộ máy đảng; vậy thì 85 triệu người ngoài đảng phải nuôi đảng, chứ còn gì nữa?

    Có lẽ hơi bị dài rồi.

    MTTQ do đảng lãnh đạo, tham dự trong nhiều lãnh vực xã hội như ngành tư pháp
    Đảng CSVN nắm chặt xã hội dân sự để thao túng và kiểm soát xã hội, như vậy xã hội VN bị "đảng hóa" mịa nó cả rồi !

    Theo tôi, để ngành tư pháp được độc lập, việc tuyển chọn thẩm phán phải do chính ngành tư pháp và có liên quan trực tiếp thực hiện qua các kỳ thi tuyển đối với các thi sinh có ít nhất cử nhân luật

    Hội đồng tuyển chọn thẩm phán nên là các thẩm phán, chánh án, các nhà luật giạ. Không nên để MTTQ và UBND can thiệp trực tiếp

    Sau đó bộ trưởng tư pháp bổ nhiệm thẩm phán theo đề nghị của hội đồng tuyển chọn
    Chủ tịch nước bổ nhiệm thẩm phán của VKSNDTC và TANDTC

    Hội đồng tuyển chọn thẩm phán :
    http://luat.xalo.vn/thuat-ngu-phap-ly/122078941/Hoi-dong-tuyen-chon-tham-phan.html

    Có nhiệm vụ tuyển chọn người đủ tiêu chuẩn làm thẩm phán và trình chủ tịch nước bổ nhiệm; xem xét những trường hợp thẩm phán vi phạm kỉ luật không còn đủ tiêu chuẩn làm thẩm phán và trình chủ tịch nước cách chức. Hội đồng tuyển chọn thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao, Tòa án quân sự trung ương gồm có chánh án Tòa án nhân dân tối cao làm chủ tịch, các ủy viên là đại diện Bộ quốc phòng, Bộ tư pháp, Ủy ban trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Ban chấp hành trung ương Hội luật gia Việt Nam. Các ủy viên do Ủy ban thường vụ Quốc hội quyết định theo đề nghị của chánh án Tòa án nhân dân tối cao. Hội đồng tuyển chọn thẩm phán tòa án nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, thẩm phán tòa án quân sự quân khu và tương đương, tòa án quân sự khu vực gồm có bộ trưởng Bộ tư pháp làm chủ tịch; đại diện Tòa án nhân dân tối cao, Bộ quốc phòng, Ủy ban trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Ban chấp hành trung ương Hội luật gia Việt Nam là ủy viên, do Ủy ban thường vụ Quốc hội quyết định theo đề nghị của bộ trưởng Bộ tư pháp sau khi thống nhất với chánh án Tòa án nhân dân tối cao và bộ trưởng Bộ quốc phòng. Hội đồng tuyển chọn thẩm phán tòa án nhân dân huyện và cấp tương gồm giám đốc sở tư pháp làm chủ tịch, đại diện hội đồng nhân dân và đại diện các thành phần khác (Tòa án nhân dân, Mặt trận tổ quốc, Hội luật gia Việt Nam) cùng cấp làm ủy viên do bộ trưởng Bộ tư pháp quyết định theo đề nghị của giám đốc sở tư pháp sau khi thống nhất với chánh án tòa án nhân dân cùng cấp. (Điều 20, 21, 22, 23 – Pháp lệnh về thẩm phán và hội thẩm nhân dân năm 1993).

    Trích :
    " Xin nêu một ví dụ các ban chấp đoàn thể ngồi "hiệp thương" với nhau cử người vào danh sách ứng cử quốc hội. Thế là hết chỗ cho các cá nhân tự ứng cử. Điều đó xảy ra suốt 10 cuộc bầu bán trước đây, tới lần cuối cùng do đấu tranh của dân và báo chí, Mặt Trận đành cho một số cá nhân làm đơn, nhưng cũng cái mặt trận này nghĩ ra cách rất hiệu quả để hạn chế (đã loại bỏ được ông Cù Huy Hà Vũ). "

    Như vậy đảng CSVN can thiệp rất sâu rộng vào các sinh hoạt xã hội dân sự núp bóng qua MTTQ

    Tôi phải thực sự công nhận là người CS có cái nhìn rất sắc bén về chính trị, xã hội và họ đúng là đỉnh cao của trí tuệ về độc tài, về toàn trị !
    Chế độ CS ở TQ, TT và VN là đỉnh cao của chế độ phong kiến

    Người CS giỏi đấy nhưng chỉ là cái giỏi lưu manh, không lành mạnh, không đem lại hạnh phúc thực sự cho người dân để phát triển đất nước bền vững và lâu dài

    Tôi cũng cám ơn bác Lo Hão nhưng bác nên đổi nick là Lo Thật đi là vừa vì lẽ VN ta vẫn chưa có tự do thật sự

    Từ trước đến nay tôi chỉ chú ý đến đảng CSVN chứ chưa bao giờ chú ý đến cái gọi là MTTQ vì cho nó là vớ vẩn

    Ha ha đọc xong bài của bác Lo Thật, ý lộn, Lo Hão thì tôi mới giật mình là cái vòi bạch tuột nguy hiểm của đảng CS bò ra khắp nơi ...

    Phải làm sao cho xã hội dân sự phát triển lành mạnh theo đúng nghĩa cuả nó => phải sửa lại HP các điều khoản liên quan đến MTTQ

    Rất cám ơn bác Lo Hão đã giải thích về Mặt Trận Tổ Quốc ở VN

    Tôi sẽ đọc kỹ hơn
    Tạm thời mới biết là công đoàn là một bộ phận của MTTQ, hèn chi có những cuộc đình công tư phát !