Giang Lê - M1

  • Bởi Admin
    22/06/2010
    6 phản hồi

    Giang Lê

    M1.JPG

    Đồ thị bên trên là M1 theo phần trăm GDP danh định (nominal GDP) của ba nước Thái Lan, Philippines, Indonesia trong 10 năm qua (số liệu từ IFS database của IMF). Một đặc điểm chung dễ nhận thấy là chỉ số này khá ổn định quanh 10%, kể cả trong giai đoạn khủng hoảng tài chính thế giới vừa rồi. Điều này cho thấy các ngân hàng trung ương của ba nước này trên thực tế đã thực hiện chính sách tiền tệ theo đúng khuyến cáo của Milton Friedman: targeting monetary growth rate. Nói cách khác họ đã tăng cung tiền hàng năm đúng bằng tốc độ tăng của nominal GDP, một chính sách khá đơn giản và dễ thực hiện (so với inflation targeting hay Taylor's rule của Anh, Mỹ, Úc...).

    Trong đồ thị bên dưới có thêm M1 của VN. Có thể thấy NHNN đã thực hiện chính sách tiền tệ trong 10 năm qua rất "không giống ai". Thứ nhất, M1 (tính theo phần trăm nominal GDP) đã tăng gấp 3 lần trong giai đoạn này cho thấy NHNN theo đuổi chính sách tiền tệ nới lỏng rất aggressive mặc dù lạm phát của VN khá cao và tăng trưởng không thấp. Thứ hai, M1 của VN có độ biến động rất cao, chỉ trong vòng 3 quí đầu năm 2008 giảm gần một nửa rồi tăng trở lại với tốc độ nhanh không kém (V-shape). Đây là bằng chứng cho thấy chính sách tiền tệ của NHNN rất "giật cục", thiếu khả năng dự báo và dựa quá nhiều vào các biện pháp hành chính.

    M1v.JPG

    Đồ thị cuối cùng là Domestic Credit tính theo phần trăm nominal GDP. Trong hơn 10 năm qua, các nước láng giềng của VN đều có xu hướng giảm Domestic Credit (deleverage), có lẽ đã "thấm đòn" sau cuộc khủng hoảng 97-99. Trong khi đó VN tăng tỷ lệ này lên hơn 5 lần (tăng leverage), nghĩa là tốc độ tăng trưởng GDP trong giai đoạn này đã được support rất nhiều nhờ vào credit expansion (nhớ lại: ROE tăng không phải vì ROA tăng mà vì leverage tăng, tất nhiên rủi ro tăng theo). Điều này phù hợp với việc ICOR ngày càng tệ, hay nói cách khác đầu tư ngày càng kém hiệu quả. Nếu tỷ lệ nợ xấu vào khoảng 13% như ông Lê Xuân Nghĩa nói, con số này tương đương 15% nominal GDP vào cuối năm 2009, nghĩa là khi các ngân hàng phải write off số nợ xấu này thì tăng trưởng nominal GDP của một năm sẽ mất sạch.

    DC.JPG

    Tóm lại, nếu M1 tiếp tục tăng như 10 năm vừa qua, lạm phát cao là điều không thể tránh khỏi, bất luận giá cả thế giới thế nào. Milton Friedman nói "Inflation is always and everywhere a monetary phenomenon", "always and everywhere" chưa chắc đúng nhưng ít nhất ở VN điều này đúng. Còn nếu domestic credit tiếp tục tăng (cái này không chỉ phụ thuộc vào NHNN mà còn ở hệ thống NHTM và cả người dân và doanh nghiệp đi vay), khả năng xảy ra khủng hoảng tài chính/ngân hàng không quá xa vời. Nên nhớ Finance-led growth như Mỹ trong hơn một thập kỷ qua là tiền đề của cuộc khủng hoảng tài chính 07-09, và cả nhiều cuộc khủng hoảng trước đây. VN đã và đang đi theo con đường này trong 10 năm qua vì "Đổi mới" và "export-led growth" đã hết tác dụng.

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ở Mỹ mua nhà trả góp với lãi suất cố định từ 5% - 7% mà muốn chết lên, chết xuống. Lãi suất tăng giảm khoảng 0.5% - 1% là thị trường dao động mạnh rồi. Tuần trước gọi điện thoại về hỏi thăm một người bạn củ tình cờ biết được ở VN mua nhà phải trả lãi suất di động trung bình khoảng 15% và có lúc lên đến 25% thấy hết hồn. Nếu với lãi suất cao như vậy thì ở Mỹ không có ai mua nhà nổi đâu. May ra chỉ có các gia đình tỉ phú mới mua nhà trả đứt giống như các gia đình cán bộ ở VN thôi. Đảng và nhà nước quả là chiếu cố dành "tình thương" đặc biệt để tạo điều kiện cho các gia đình cán bộ được sở hửu nhà. Hoan hô Đảng & Nhà Nước thật anh minh!

    Bài viết của Giang Lê đúng là khá chuyên môn và thiếu giải thích hoặc ghi chú cho các độc giả đại chúng và việc đọc giả đề nghị được giải thích thêm là hoàn toàn chính đáng và nếu thuận tiện thì nên đáp ứng.

    Tuy nhiên những lời bình mang tính châm biếm, trách móc như dưới đây hoàn toàn không có tính xây dựng và phản tác dụng. Hy vọng là các tác giả và đọc giả lưu ý hơn trong vấn đề này.

    Trân trọng - Việt Quốc

    -----------------------------------

    "Khai Dân Trí mà lại viết theo kiểu khoe chữ thì Dân Ngu bực lắm đấy."

    " giống như khoe chữ vậy. Viết bài với ý tốt mà văn phong như vậy cũng vứt đi"

    "Các bác "Dân Ngu" của Dân Luận, không thuộc chuyên ngành kinh tế, muốn hiểu bài viết của bác Giang Lê thì mỗi bài cần phải đọc 10 lần, bên cạnh việc tra cứu kỹ càng những thuật ngữ bác Giang Lê sử dụng."

    Các bác "Dân Ngu" của Dân Luận, không thuộc chuyên ngành kinh tế, muốn hiểu bài viết của bác Giang Lê thì mỗi bài cần phải đọc 10 lần, bên cạnh việc tra cứu kỹ càng những thuật ngữ bác Giang Lê sử dụng.

    Những bài viết của bác Giang Lê không dành cho độc giả phổ thông, cũng không dành cho những người thích "mì ăn liền" và nhất là không dành cho những người thích suy nghĩ hời hợt :)

    Bài viết của bác Giang Lê tóm lại đúng một câu: Nếu cung tiền M1 tiếp tục tăng như 10 năm vừa qua, lạm phát cao ở Việt Nam là điều không thể tránh khỏi, bất luận giá cả thế giới thế nào.

    Tuy nhiên, để đưa ra được kết luận đó bác Giang Lê phải làm việc rất nghiêm túc và cẩn trọng trước khi đưa ra một nhận định. Đó chính là điều đáng học hỏi nhất trong các bài viết của bác Giang Lê.

    Còn kết luận thì bất kỳ độc giả Dân Luận nào cũng có thể phán bừa được :), kiểu như: Đảng cộng sản là nguồn gốc mọi sự yếu kém của Việt Nam :))

    Khách viết:
    Khách viết:
    Viết cho đại chúng chứ không phải chỉ cho các chuyên gia.
    Đề nghị những ai viết bài kiểu này nên giải thích rõ những từ chuyên môn, những từ ngữ nước ngoài để giúp mọi người cùng hiểu rõ.
    Khai Dân Trí mà lại viết theo kiểu khoe chữ thì Dân Ngu bực lắm đấy.

    Đồng ý với bác.
    Tôi cũng ghét nhất cái loại viết bài mà đưa vào toàn từ ngữ chuyên ngành mà không giải nghĩa để người đọc hiểu, giống như khoe chữ vậy. Viết bài với ý tốt mà văn phong như vậy cũng vứt đi

    Trách tác giả trong trường hợp này là không công bằng mất rồi. Bài này tác giả chia sẻ trên blog của mình, chỉ dành cho bạn bè và những người có quan tâm (và có hiểu biết nhất định) về kinh tế. Dân Luận lấy về đây để giới thiệu với độc giả của mình, tuy chúng tôi biết rằng ngôn ngữ trong đó không phải dành cho đại chúng. Thỉnh thoảng cũng phải có món này, món nọ, phải không các bác?

    Khách viết:
    Viết cho đại chúng chứ không phải chỉ cho các chuyên gia.
    Đề nghị những ai viết bài kiểu này nên giải thích rõ những từ chuyên môn, những từ ngữ nước ngoài để giúp mọi người cùng hiểu rõ.
    Khai Dân Trí mà lại viết theo kiểu khoe chữ thì Dân Ngu bực lắm đấy.

    Đồng ý với bác.
    Tôi cũng ghét nhất cái loại viết bài mà đưa vào toàn từ ngữ chuyên ngành mà không giải nghĩa để người đọc hiểu, giống như khoe chữ vậy. Viết bài với ý tốt mà văn phong như vậy cũng vứt đi

    Viết cho đại chúng chứ không phải chỉ cho các chuyên gia.
    Đề nghị những ai viết bài kiểu này nên giải thích rõ những từ chuyên môn, những từ ngữ nước ngoài để giúp mọi người cùng hiểu rõ.
    Khai Dân Trí mà lại viết theo kiểu khoe chữ thì Dân Ngu bực lắm đấy.