Đông Ngàn Đỗ Đức - Tạp chí xưa và nay (số 3)

  • Bởi Admin
    14/06/2010
    1 phản hồi

    Đông Ngàn Đỗ Đức

    Ôi giời! phải hỏi cả dân tộc này có yên tâm không, chứ một ông ấy yên tâm thì nghĩa lí gì. Vì trả nợ là cả dân tộc này và đám con cháu phải nai lưng ra chứ ông ấy và cánh đang sống bây giờ vay nợ tiêu xong thì ngỏm củ tỏi cả rồi. Hoặc về nghỉ thì cũng đầy đủ phè phỡn đến lúc chết. Cho nên một ông Hùng chứ mười ông Hùng yên tâm cũng chẳng có ý nghĩa gì!

    Mặn chát là những câu hỏi của các Đại biểu Quốc hội với các Bộ trưởng trong các buổi chất vấn. Năm nay, những câu hỏi đầy chất lượng, sát cuộc sống, và có trách nhiệm với dân rất nhiều và rất thẳng thắn mặc dù vẫn có những sự dụt dè rào chắn trước khi nói. Nó cho thấy như không khí của xới vật thật sự chứ không phải buổi biểu diễn vật như trước đây mấy năm.

    Nhạt thẽo là những câu trả lời của nhiều bộ trưởng, hoặc là sai số liệu, hoặc vòng vo câu giờ để giấu việc không hoàn thành nhiệm vụ. Nó suông như nước ốc ao bèo, cho dù thái độ vẫn nhã nhặn lạ thường. Dù thái độ đó có khi chỉ là vẻ bọc cho cái rối bời và ngầm bực bội bên trong.

    Tuy nhiên có những cái Nghị sĩ Quốc hội không mặn, chẳng hạn hầu hết không thích thú gi với câu chuyện dự án đường sắt cao tốc trên trời với số tiền các bác lo vay trước rồi sẽ bắt con cháu trả sau này. Là phận cha mẹ nghĩ mà thấy áy náy. Xưa nay người Việt chúng ta nước mắt chảy xuôi, chẳng ai ăn cả bã uốn cả cặn của con cháu , nó trái đạo lí thế nào. Mặc dù đó là món món khoái khẩu của phó Thủ tướng Sinh Hùng và bộ trưởng Giao thông nhét vào miệng các ông Nghị. Đúng là quá mặn. Làm sao các nghị sĩ phải mặn mà với cái món quá mặn kia cơ chứ dù có được dâng đến tận mồm.

    Các bộ trưởng khi trả lời thì luôn tìm cơ hội giữ dịt lấy thành tích, lỗi là vấy vá đổ cho cấp dưới, hoặc cơ chế phân nhiệm. Sẵn sàng lạnh lùng phủi tay vô can trong những lỗi lầm nóng hổi. Thành ra vẫn có cảnh kẻ ăn ốc, đứa đổ vỏ ở cánh người lớn. Lạ thật.

    Chưa bao giờ thấy ông Bộ trưởng Giao thông, và ông Phó thủ tướng lăn xả không quản ngại hi sinh nguy hiểm bảo vệ cho cái dự án đường sắt trên mây như thế. Nhớ cảnh chất vẩn và sự khẳng định phải làm bằng được của ông Hùng công khai trên diễn đàn tôi bất chợt nhớ đến cảnh miếng mít chín và mấy con nhặng, khi đã bị mùi thơm mít gây mê thì thà chết chứ đuổi là dứt khoát không chịu bay đi.

    Khi có đại biểu ngây thơ hỏi rằng Phó thủ tướng có yên tâm không khi thực hiện dự án, ông Hùng được dịp cả cười, tươi như múi mít chín rằng ”Tôi yên tâm chứ!”. Ôi giời! phải hỏi cả dân tộc này có yên tâm không, chứ một ông ấy yên tâm thì nghĩa lí gì. Vì trả nợ là cả dân tộc này và đám con cháu phải nai lưng ra chứ ông ấy và cánh đang sống bây giờ vay nợ tiêu xong thì ngỏm củ tỏi cả rồi. Hoặc về nghỉ thì cũng đầy đủ phè phỡn đến lúc chết. Cho nên một ông Hùng chứ mười ông Hùng yên tâm cũng chẳng có ý nghĩa gì! Người dân rất lo về cái yên tâm của ông ấy vì khi ông yên sẽ khiến cho bao nhiêu người không yên. Cái mặn của ông ấy sẽ làm cho thế hệ mai sau khát nước mãi.

    Ngày xưa bao cấp, nhà nước bao cả mọi suy nghĩ cho người dân. Việc gì cũng chính quyền và Đảng nghĩ cho cả cho nên mới chậm phát triển. Đổi mới tức là phát huy nội lực tư duy xã hội thì bây giờ việc phát triển các dự án lớn đáng lẽ cần phân tích kĩ cho mọi người dân, Khi dự án cần đến lượng tiền vay quá lớn cũng nên biết trưng cầu ý dân một câu để dân cùng chia sẻ trách nhiệm, chứ không thể mắm môi mắm lợi đòi làm gì là làm bằng được như trẻ con đòi kẹo, rồi úp chụp món nợ lên đầu dân như vậy. Nếu như dự án đường sắt cao tốc này được biểu quyết miễn cưỡng như việc mở rộng Hà Nội thì năm nay quả thật là phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí. Và xưa, bao cấp có mất dân chủ thì bây giờ vẫn thế, nay vẫn như xưa, lãnh đạo vẫn thích áp đặt, mặc dù việc kiến quốc là việc của toàn dân, luôn là việc đè lên lưng người dân, sức của dân, tiền của dân, chả có bác múi mít nào khổ cả.

    Mặn và nhạt ơi, các bác bên lập pháp nên dứt khoát thể hiện vai trò xúng đáng dân trao, mặn đừng cố nuốt. Bên hành pháp các bác cũng nên thành khẩn sửa cái sai chứ đừng trốn tránh rồi lại chỉ biết say sưa với múi mít của mình. Đời làm quan nhất thời, làm dân vạn đại, sớm muộn các bác cũng về làm dân nên cũng đừng cố kiết gây oán hận để lịch sử mãi mãi kết tội. Chẳng nhẽ ngày nay các bác ngồi vào ghế quan là không còn biết lòng dân ra sao. Đừng nên khi làm quan thì thích xúc, khi về làm dân mới bức xúc thì quá muộn. Xưa và nay lịch sử tổng kết có cả rồi. Nên tranh thủ ngoài giờ làm quan, đọc thêm sách, nghe thêm nhiều ý kiến phản biện để hiểu nhân tình thế thái mà làm việc cho tốt, các quan ạ.

    13/6/2010

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi