Tqvn2004 - Hội đồng Lý luận Trung ương nước Vệ và Con Rắn Vuông

  • Bởi Admin
    01/06/2010
    4 phản hồi

    Tqvn2004

    Nhân đọc bài "<a href="http://danluan.org/node/5165"><em>Một số điểm mới trong Dự thảo Cương lĩnh trình Đại hội XI của Đảng</em></a>", mà nhớ đến một câu chuyện cười dân gian...

    Hội Đồng Lý luận Trung Ương nước Vệ tính khoác lác đã quen. Bữa nọ đi thăm quan một vòng Nga-Ta-Lư về liền triệu tập nhân dân lao động đến bảo:

    - Này các đồng chí! Chúng tôi có một tin mừng cho các đồng chí: Đã có cách để các đồng chí từ nay không còn phải chịu cảnh người bóc lột người nữa. Đã có cách để các đồng chí sẽ là những người chủ thực sự của đất nước, hưởng thụ một nền dân chủ thực sự, chứ không phải thứ dân chủ mị dân của bọn tư bản thối nát. Đó chẳng phải là giấc mơ của các đồng chí sao?

    Nhân dân nước Vệ không tin, nhưng cũng định trêu Hội Đồng Lý Luận một mẻ:

    - Muốn được vậy, chúng tôi cần phải làm gì?

    Hội Đồng Lý Luận làm như thật:

    - Rất đơn giản! Chỉ cần các đồng chí gom tài sản của mình lại cho chúng tôi quản lý, tránh để chúng rơi vào tay bọn tư sản bóc lột. Khoa học lý luận chuyên ngành gọi đó là "chế độ sở hữu toàn dân". Và đảng CS nước Vệ - người đại diện trung thành cho lợi ích của các đồng chí - sẽ là người lãnh đạo duy nhất và toàn diện, đảm bảo cho các đồng chí một cuộc đời vắng hẳn sự bóc lột. Kẻ thù của giai cấp công nhân, hãy đợi đấy!

    Người lao động nước Vệ bĩu môi:

    - Thôi đi mấy ông, chúng tôi thấy mấy ông vừa cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân, mời bọn tư bản nước ngoài vào đầu tư với nhiều ưu đãi kìa. Mà cũng phải cảm ơn quyết định đó của mấy ông, nhờ nó mà nước Vệ này mới hóa rồng hóa hổ! Cứ cấm đoán kinh tế tư nhân như trước, chúng tôi ăn bo bo mãi, chán lắm!

    Hội đồng Lý luận ậm ừ:

    - Ừ, thôi thì mình tạm chấp nhận "bóc lột" vậy. Nhưng cương quyết là phải "nhân dân lao động làm chủ"! Không lùi nữa đâu đấy!

    Nhân dân lao động nước Vệ khăng khăng:

    - Đất nước này là của bao nhiêu thành phần khác nữa, từ trí thức đến doanh nhân, đâu phải của riêng chúng tôi? Nếu có tài có trí, chúng tôi đã vươn lên tầng lớp khác, chứ bây giờ mấy ai vinh dự đứng ở tầng lớp nhân dân lao động. Thôi, chúng tôi chả dám lãnh phần làm chủ đâu!

    Hội đồng Lý Luận rút lui một lần nữa:

    - Gớm các đồng chí lằng nhằng quá! Đã vậy, chúng tôi sẽ bỏ từ "lao động" trong cương lĩnh đi luôn!

    Nhân dân lao động nước Vệ bò lăn ra cười:

    - Này, các ông hội đồng! Các ông nói chế độ mới khác chế độ cũ ở chỗ nhân dân lao động thực sự làm chủ đất nước, và bọn tư bản không còn có cơ hội bóc lột chúng tôi. Nay các ông gạch toẹt cả "bóc lột" lẫn "nhân dân lao động làm chủ" trong cương lĩnh của các ông, thì lý luận của các ông khác gì con rắn vuông?

    Hội đồng Lý luận cố cãi:

    - Các đồng chí đừng hiểu nhầm! Chúng tôi vẫn duy trì chế độ công hữu tư liệu sản xuất và vẫn duy trì sự lãnh đạo toàn điện và duy nhất của Đảng đấy thôi! Nhất định nước Vệ chúng ta sẽ tiến lên con đường XHCN thành công!

    Nhân dân lao động khóc dở mếu dở:

    - Cái cốt lõi của XHCN, các ông vứt vào sọt rác cả. Còn cái vỏ, các ông khăng khăng giữ lấy, vì nó quá béo bở với các ông, chứ các ông thương gì dân đen chúng tôi. Lừa dối nhau thế là đủ rồi, các ông ạ!

    ________________________

    Phụ lục:

    Cương lĩnh năm 1991 xác định:

    "Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội:

    - Do nhân dân lao động làm chủ.

    - Có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu.

    - Có nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

    - Con người được giải phóng khỏi áp bức, bóc lột, bất công, làm theo năng lực, hưởng theo lao động, có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện cá nhân.

    - Các dân tộc trong nước bình đẳng, đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.

    - Có quan hệ hữu nghị và hợp tác với nhân dân tất cả các nước trên thế giới”

    Dự thảo Cương lĩnh (bổ sung, phát triển năm 2010) xác định:

    “Xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ; có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về tư liệu sản xuất chủ yếu; có nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc; con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện; các dân tộc trong cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp nhau cùng phát triển; có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo; có quan hệ hữu nghị và hợp tác với nhân dân các nước trên thế giới”.
    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tôi cũng đã từng được nghe kể nhiều lần như vậy từ những người con gái hành nghề bia ôm, cà phê đèn mờ ... khi tôi hỏi tại sao không đi làm những nghề chân chính thì được kể y như vậy nhưng tôi thật sự là không tin, cứ nhủ trong lòng rằng họ là những kẻ làm biếng, thích có nhiều tiền mà không phải cực khổ. Nhưng bây giờ thì tôi thấy là mình đã nghĩ sai nhiều về họ, thật sự cũng có những kẻ làm biếng mà thích hưởng thụ nhưng tôi nghĩ chỉ là số ít, còn phần đông là do quá khổ cực và nhục nhã vì bị bóc lột thậm tệ nên đành nhắm mắt làm liều, nếu có trách thì hãy trách những tên tư bản đỏ và những kẻ cầm quyền khốn nạn đã làm Dân nghèo chúng ta trở nên như vậy. Còn riêng tôi thì thành tâm xin lỗi những Chị Em đã từng bị tôi nghĩ xấu (mặc dù họ không biết tôi nghĩ như vậy về họ) và cũng thành tâm xin lỗi tất cả những phụ nữ đang hành nghề "bán thân nuôi miệng" vì đã từng nghĩ RẤT XẤU về họ. Họ không đáng trách mà chỉ đáng thương mà thôi.
    Một người kém hiểu biết

    Lũ kiến vẫn leo cành đa
    Vẫn leo cành cụt, leo ra leo vào
    Kỳ khu nay nặn mai nhào
    Ný nuận tắc tị chẳng vào chẳng ra
    Loanh quanh quyết chẳng rời xa
    Cái tổ đã nát cái nhà đã quen
    Giọng xưa nghe đã cũ mèm
    Vẫn đem trình diễn ai thèm động tâm
    Con đường đã ngót trăm năm
    Càng đi cái đích xem chừng càng xa
    Kiến này đích thực kiến ma
    Cành này đích thực chỉ là cụt thôi
    Cành cụt mục sẽ phải rơi
    Kiến ôm cành gãy hết đời leo đa.

    Lá thư đầy “uất nghẹn” của một công nhân
    Nguồn: Người Lao Động

    Kính gửi: Ông Chủ tịch Tổng LĐLĐVN

    Tôi tên: Nguyễn Thị Thắm - Công nhân (CN) kiểm hàng (QC) của Cty TNHH Hansoll Đồng Nai - Khu công nghiệp (KCN) Bàu Xéo - Trảng Bom - Đồng Nai.

    CN chúng tôi ở đây có rất nhiều bức xúc mà không biết đi đâu để tìm ra lẽ công bằng. Tôi cũng đã tìm sự giúp đỡ từ các tổ chức xã hội nhưng chưa thấy hồi âm. Sau thời gian tìm địa chỉ, tôi cũng đã suy xét kỹ càng và quyết định viết lá thư này gửi đến ông. Không! Tôi không “kiện” Cty, tôi viết ra tiếng nói của tôi - NLĐ, mong ông bớt chút thời gian để lắng nghe và thấu hiểu tiếng “than ôi” trong lòng chúng tôi. Mong ông đặt mình vào vị trí của tôi - NLĐ để cảm thông cho số phận CN, cương vị Chủ tịch Tổng LĐLĐVN nhận xét xem công dân của nước Việt đang làm việc trong cảnh thế nào.

    Trước khi viết ra những bức xúc, tôi có lời xin lỗi trước. Nói một cách chua chát thì Cty lấy “tiền” dán “miệng thiên hạ” để che đậy cho cái gọi là “áp bức, bóc lột sức lao động”. Sự thiếu tri thức và hiểu biết Luật Lao động đã xiềng xích quyền lợi hợp pháp của NLĐ. Chúng tôi đã phải vất vả lao động, trái lại đồng lương thì ít ỏi mà “luật” thì quá nhiều. Cty yêu cầu CN đi sớm để họp “trước giờ”, nhưng về trễ thì chẳng có thêm đồng nào, làm hành chính nghỉ trưa 1h mà cũng bị “chém đầu, chém đuôi” 20 phút.

    Vào giờ là làm đến có chuông mới được rời vị trí đi ăn cơm, trong giờ đi tiểu hoặc uống nước còn bị dòm ngó, chửi bới. Chính tôi đây kiểm hàng một mình một làn, vội đi vệ sinh để trống bàn, chuyên gia người Hàn Quốc (tôi cũng chưa biết tên) la lối ầm lên, chưa được 5 phút tôi đã quay ra và được giội xối xả những câu chửi tiếng Hàn, bực quá tôi cũng nạt lại “đi vệ sinh mà cũng cấm sao” mặc bà ấy muốn nói thêm gì thì nói...

    Tàn nhẫn hơn là họ chỉ ký nghỉ việc, đi trễ, về sớm... trước 10h, sau thì không giải quyết, đã có lần CN may khóc lóc xin về vì con họ sốt, nhưng quá giờ họ khó dễ và sau thế nào tôi cũng không rõ chỉ nghe: Bất quá thì bỏ việc, không cho tôi cũng về. Hôm thứ 7 ngày 15.5.2010, cạnh chỗ tôi, QC - Line 1 tên là Tâm bị sốt nổi ban vì hôm trước nghỉ chưa xin phép nên nghỉ thêm mấy hôm. Giải quyết cũng không, mà cũng không ký giấy cho về sớm, vừa sốt, vừa mệt mỏi vẫn phải đứng kiểm hàng, chúng tôi cũng khuyên lên y tế nằm, nhưng Tâm nói “phức tạp lắm!”, vì họ cho uống thuốc “tủi nhục” nên chẳng thể nằm lâu được.

    Có quy định cấm CN mang đồ dùng cá nhân, chai lọ, dù, nón, áo khoác vào xưởng, vào xưởng phải tắt nguồn điện thoại di động. Cty treo tấm bảng trước phòng Bảo trì trong cách cư xử có câu: “Không phân biệt đối xử”, nhưng thực chất thì khỏi bàn cãi. Văn phòng thì được mang đồ dùng cá nhân vào, được uống nước bằng ly/chai, được dùng điện thoại di động dù cho việc “công” hay việc “tư”, nhà ăn xa thì được mang dù, nón để che, ăn cơm thì được “phục vụ tận tình”.

    CN thì cấm mang đồ dùng cá nhân vào xưởng, lúc bấm thẻ bị bảo vệ soi mói xem có gì trong túi không, CN may có người bị bắt vì mang giấy vệ sinh và “phụ kiện” của chị em phụ nữ trong túi, uống nước thì phải ghé miệng vào cái vòi chẳng biết họ xem CN là “con gì”, ăn cơm thì đội đầu trần, nếu mang dù, nón thì phải lén lút như kẻ ăn cắp, ăn cơm thì chen chúc, tranh giành, lúc chưa phân hai xưởng thì CN ăn giành nhau như trong “trại tị nạn”...

    Có người rơi nước mắt vì miếng cơm, lấy khay cơm mà như thể xin ăn. Phần ăn thì chẳng khác phần cho “mèo” ăn, không hiểu Cty có xem CN chúng tôi là “con người” hay không.

    Thưa ông, ông cảm thấy thế nào khi các chuyên gia người Hàn chửi mắng CN chẳng tiếc lời và còn ném cả áo vào mặt CN? Chính bản thân các chuyên gia, quản lý họ chưa làm ra được sản phẩm tốt, họ ép CN may đạt 100%, không làm được thì họ chửi mắng chẳng cần biết đúng sai, có tình có lý. Quản lý bị chửi thì chửi lại các tổ trưởng, tổ trưởng lại trút cơn giận lên CN còn CN tức tưởi “nuốt” nỗi tủi nhục ấy.

    Chị Phương tổ trưởng may chuyền 2 kể tôi nghe “Ông Kim gọi lại họp, giả sử đây là mặt em” rồi chị vo cái áo chọi thẳng vào vật giả dụ là mặt mình và nhắc lại lời ông Kim (GĐ xưởng) “Sáng giờ chỉ lên được 5 cái áo?”. “Nhục như con chó chị ạ”. Cái “tủi nhục” ấy chẳng riêng người “lãnh” được cái áo, mà cả tôi và những người cùng nghe cũng thấy nhục, cái tủi nhục của NLĐ.

    Sau ông Kim nghỉ thì có một chuyên gia khác tạm quản xưởng 1 là người mắng tôi khi tôi đi vệ sinh ra, QC in line bắt hàng bà ấy cầm áo quăng vào mặt QC. Minh Thư, QC cùng Line nói lại với tổ trưởng, nhưng chị ấy chỉ yên lặng, lắc đầu CN chúng tôi không bị “câm”, chúng tôi cũng biết lên tiếng, nhưng phía quản lý xưởng yêu cầu nói ý kiến của mình với tổ trưởng rồi tổ trưởng ý kiến lên. Nhưng vì chén cơm chẳng ai lên tiếng cho CN, cả CĐCS cũng chẳng thấy ai. Vậy đấy, CN chỉ là cái “giẻ rách” trong mắt người sử dụng lao động, ngay cả người Việt với nhau cũng chẳng biết “đùm bọc” lẫn nhau lại chà đạp lên nhau để thăng tiến...

    Cũng chẳng biết là đồng lương và bảo hiểm họ có tính đúng không nhưng chỉ biết sau mỗi đợt lĩnh lương là CN lại bỏ ngang rất nhiều, CN làm thì than lương tính không đúng, Cty công bố một bảng tính lương mà tôi cũng “mới thấy lần đầu”, nhưng họ không thể cãi vì họ có biết luật quy định bảng tính lương của Nhà nước ra sao đâu, chị họ tôi thắc mắc thì nhận được câu xanh rờn: “Luật Cty là vậy đấy chị ạ”. Luật gì?

    Bất công quá, CN bỏ việc nhưng họ cũng chẳng giải quyết với bất cứ lý do gì, CN đành bỏ ngang và chấp nhận mất mấy ngày lương và sổ bảo hiểm (nếu có). Còn và còn rất nhiều những bất công mà chúng tôi phải chịu đựng. Tôi nghĩ với cương vị Chủ tịch Tổng LĐLĐVN, ông cũng từng nghĩ đến cảnh tình này của CN, nhưng ông có cảm nhận được cái uất nghẹn đang trào lên trong ruột gan chúng tôi, đã đấu tranh, có đình công nhưng chẳng thay đổi được gì.

    Chính tôi đây không cam tâm, tôi tìm đến toà soạn báo Đồng Nai, báo Người Lao Động, báo Lao Động nhờ giúp đỡ về mặt pháp lý, nhưng chưa thấy hồi âm. Tôi nghĩ với bề dày kinh nghiệm ông sẽ hiểu những thứ đang “lung lay” trong lòng NLĐ, mong rằng nó sẽ không phải tiếng “oán trách”.

    Tôi cũng như toàn thể CN ở đây mong ông hiểu được cái quyền bình đẳng, quyền được tôn trọng, quyền nhân sinh đang bị người sử dụng lao động chà đạp, chúng tôi không biết phải làm sao, đấu tranh hay không, nếu đấu tranh thì như thế nào là đúng đắn, dựa vào ai, tin vào ai? Tôi luôn chờ nghe lời hồi âm, ít ra tôi cũng tự hào rằng mình là người VN, thừa hưởng tinh thần kiên cường của cha ông mình.

    Cuối thư xin cảm ơn vì ông đã lắng nghe!

    Nguyễn Thị Thắm

    Hội đồng nước Vệ
    Khệ nệ luận bàn
    Lao động nhân dân
    Làm chủ ngoài sân
    Ngoài vườn nước Vệ
    Trong nhà đảng bê
    Đất đai các thứ
    Tài nguyên khoáng sản
    Than đá lên sàn
    Dầu mỏ rút lên
    Bau-xít Tây nguyên
    Rừng cao núi hiểm
    Của đảng cất riêng
    Đầy tớ giữ gìn
    Chủ nên làm thin
    Đừng nên thắc mắc
    Không thì sắc lát
    Chết lềnh như rác !!!
    01/5/2010
    GÓP GIÓ