Medvedev: “Chúng ta không phải ngại ngùng kể sự thật về chiến tranh, sự thật mà vì nó chúng ta đã chịu quá nhiều đau khố” (4)

  • Bởi Admin
    19/05/2010
    0 phản hồi

    Vitaly Abramov phỏng vấn Tổng Thống Nga Dmitry Medvedev<br />
    Thành viên TheViewingPlatform dịch và chú dẫn

    Tiếp theo Liên Xô đi bằng con đường của mình. Sống trong nó là một xã hội rất khắc nghiệt, về thực chất, độc tài, không cho phép nhiều quá trình kinh tế phát triển, chà đạp nhân quyền. Điều đó dẫn tới nhiều bất công và tất cả những gì liên quan tới độc tài.

    V.A: Thời “Perestroyka”, khi người Xô Viết mở cửa nhìn vào thế giới, có cảm giác rằng nền văn minh đã trưởng thành, cấu trúc thế giới đã vững chãi và sẽ không có chuyện gì tương tự chiến tranh thế giới thứ Hai sẽ xảy ra. Song đã hai mươi năm trôi qua. Và thế giới lại bị giằng xé bởi những mâu thuẫn. Theo Ngài, liệu có khả năng, dù chỉ là phỏng đoán, lặp lại xung đột quy mô tương tự chiến tranh thế giới thứ Hai?

    D.M: Đáng tiếc, khả năng xung đột như thế là có và điều đó liên quan tới việc tồn tại rất nhiều nước khác nhau với những quyền lợi rất khác nhau. Trên hành tinh có một khối lượng khổng lồ vũ khí, có những người đến tận bây giờ vẫn nhìn nhận chiến tranh với tư cách công cụ giải quyết các vấn đề chính trị của mình. Cuối cùng, có cả sự tình cờ. Vì thế chúng ta phải sẵn sàng cho tình huống đó. Cái gì cần cho việc đó?

    Tôi đã nói về việc này: cần làm việc trong khuôn khổ cộng đồng quốc tế, trong khuôn khổ Liên Hợp Quốc, trên lục địa châu Âu trong khuôn khổ OSCE, ký các hiệp định mới tương tự Hiệp ước an ninh châu Âu. Chúng ta đang và sẽ tiệp tục làm việc này.

    Và tất nhiên chúng ta phải rất mạnh. Chúng ta phải sẵn sàng cho tình huống xuất hiện các vấn đề nào đó. Đây là một điều bất di bất dịch. Dù chúng ta yêu hòa bình đến thế nào, chúng ta luôn phải trong tư thế sẵn sàng bảo vệ đất nước. Và đây là các lực lượng vũ trang, đây là sự quan tâm tới quân đội, xây dựng vũ khí hiện đại, đây là những điều kiện sống và trả lương lao động bình thường cho quân nhân, là quân đội có hiệu quả, năng động, song mạnh và được huấn luyện tốt, nơi những sỹ quan và binh lính được huyến luyện tốt phục vụ. Tất cả những thứ đó là mệnh lệnh tuyệt đối, là quyền ưu tiên vô song của xã hội chúng ta. Là Tổng tư lệnh Tối cao, tôi đã và sẽ dành sự quan tâm tối đa nhất cho việc đó, bởi nếu không chúng ta có thể yếu trước nguy cơ xuất hiện.

    V.A: Thời Liên Xô “chiến tranh lạnh” bất tận được lĩnh hội như điều khó chịu, dù hiện tượng thật dễ hiểu – cuộc đấu tranh của hai hệ thống chính trị đối lập. Đã hầu như hai mươi năm không còn cả Liên Xô lẫn chủ nghĩa cộng sản, song “chiến tranh lạnh” vẫn tồn tại. Tại sao Mỹ và nhiều nước khác vẫn không tin nước Nga?

    D.M: Tôi sẽ còn nói cho anh nghe hơn nữa: cả ở nước ta người ta cũng không tin cả Mỹ lẫn các nước khối Bắc Đại Tây Dương, một số cường quốc khác trên thế giới. Điều này liên quan tới cái gì? Nó liên quan tới lịch sử của chúng ta, cách chúng ta lĩnh hội nhau. Tất cả chúng ta đều nhớ chuyện gì đã xảy ra thời Xô Viết. Đây là một chuỗi quan điểm, khái niệm về nhau. Anh thử nhớ lại ở trường người ta đã nói gì cho chúng ta nghe về người Mỹ, người châu Âu! Đây là một lập trường tuyệt nhiên mang tính tư tưởng hệ. Nó không đúng hay, trong bất kỳ trường hợp nào, không phải đúng trong mọi sự. Nó theo đuổi những mục đích hoàn toàn cụ thể, đẻ chúng ta nhìn những người sống ở đó như những kẻ thù của chúng ta. Đây là phương pháp đảm bảo tính hiệu quả lãnh đạo trong một nhà nước, đồng thời đạt được những mục đích chính trị nào đó.

    Ở các nước đó cũng y như thế. Và theo tôi, nếu nói về tình huống hiện tại, thì nó vẫn giữ trong mình những đặc tính các giáo điều cũ. Điều này đặc biệt điển hình với thế giới phương Tây. Bởi, nếu nói thẳng, nhiều người ở nước ta thời kỳ cuối những năm 80, đầu những năm 90 rất khao khát lối sống mới. Và đã từng có giai đoạn lãng mạn như thế trong mối tương giao với phương Tây. Chúng ta từng cho rằng người ta đợi chúng ta, rằng chúng ta cởi mở, hiện đại, đã không còn đe dọa ai, chúng ta sẽ nhanh chóng và đơn giản hòa vào loạt các quốc gia phát triển văn minh khác.

    Chuyện xảy ra không hoàn toàn như thế. Thứ nhất, chúng ta hóa ra không sẵn sàng trong mọi sự làm được việc đó, bởi quán tính tư duy, đã và vẫn còn sự cần thiết xây dựng cơ cấu kinh tế hiện đại ở nước ta. Và có quá trình trưởng thành của các thể chế xã hội công dân. Song ở phương Tây không phải ai cũng sẵn sàng từ bỏ định kiến.

    Đôi khi tóc phải dựng ngược, khi xem người ta thảo luận điều gì trong quốc hội và các cấu trúc chính trị các nước khác. Còn giữ y nguyên các công cụ “chiến tranh lạnh”, những sự ngu xuẩn, nếu nói thẳng, cả về phần những hạn chế mà vào thời của mình được gán cho Liên Xô, cả về phần khái niệm về cơ cấu xã hội ở nước ta, thậm chí ở cấp đời sống hàng ngày. Đôi khi tôi xem phim Hollywood sản xuất và kinh ngạc cách người ta dựng phim về nước Nga hiện đại. Đây đơn giản là một mớ những khái niệm viễn tưởng nào đấy. Trò viễn tưởng này, nó ăn sâu vào lý trí, người ta nhìn chúng ta qua lăng kính những sản phẩm quảng cáo, phim ảnh, sách báo: nước Nga là nước nơi thường xuyên mưa và tuyết rơi, nơi mọi sự hỗn độn, con người độc ác, uống vodka ừng ực hàng cốc, không có năng lực làm gì khác, hiếu chiến, thích đánh nhau, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào, không thể chìa lưng cho họ, nếu không họ có thể cho ăn đòn từ phía sau. Đây là điều rất tồi tệ!

    Tôi thậm chí hiểu là, có thể, người ta làm như thế không cố ý – nhằm cụng đầu các dân tộc. Song đây là những định kiến làm hại sự hiểu biết lẫn nhau và suy cho cùng đầu độc bầu không khí trên hành tinh. Và điều này không chỉ liên quan tới nước Nga. Những định kiến đó tồn tại trong cả một loạt các nước lớn đang phát triển khác, các nước láng giềng của chúng ta. Theo tôi, phải từ bỏ những định kiến đó. Ở đây chúng ta cũng có việc cần làm. Tôi không muốn ném đá chỉ về phía người Mỹ hay người Âu, chúng ta cũng có đủ loại lầm lẫn. Song tôi nghĩ là dù sao chúng ta cũng đã làm một bước quan trọng hơn nhiều về phía trước.

    V.A: Đến tận giờ giữa Nga và Nhật vẫn không có hiệp định hòa bình. Người Nhật gắn việc ký nó với việc trả đảo Nam-Kuril. Liệu có cơ hội tìm thỏa hiệp và ký hiệp định đó?

    D.M: Chúng ta và Nhật không trong trạng thái chiến tranh từ năm 56, khi ký Tuyên bố nổi tiếng. Mối quan hệ giữa hai nước được bình thường hóa, các tiếp xúc kinh tế và chính trị phát triển. Có những vấn đề, trong đó có vấn đề lãnh thổ ai cũng biết. Vấn đề hiệp định hòa bình mà người Nhật gắn vào việc giải quyết vấn đề lãnh thổ. Đây là vấn đề rất phức tạp, song không có nghĩa là bỏ mặc nó. Chúng ta vẫn cố nghiên cứu đề tài này, ngụ ý rõ những khái niệm của chúng ta về việc nó có thể được giải quyết bằng cách nào, trước hết phải tính tới quyền lợi của Liên bang Nga. Các đối tác Nhật cũng làm như thế.

    Tôi nghĩ, nếu tích cực làm việc này, tôi nói thực, nếu từ bỏ cái gọi là các quan điểm cực đoan, thì suy cho cùng về mặt triển vọng lịch sử vấn đề này là giải quyết được.

    V.A: 7 tháng 5, tròn đúng hai năm từ thời điểm Ngài nhậm chức tổng thống Nga. Sự quan tâm về cựu chiến binh và hậu vệ binh, lương hưu và căn hộ cho họ - là một trong những thành tựu của hai năm qua. Theo Ngài, còn có những thành tích hiển nhiên nào trong hai năm này, khi Ngài lãnh đạo đất nước?

    D.M: Sẽ là tuyệt nhiên không khiêm tốn và đúng nếu tôi tự nói về những thành tích nào đó. Cần có thái độ phê phán với hoạt động của mình. Nếu làm được điều gì đó tốt – thì rất tốt. Song riêng về các cựu chiến binh tôi xin nói một điều mà tôi cho là thực sự quan trọng về nguyên tắc – đó là ngày 7 tháng 5 năm 2008, vào ngày nhậm chức, tôi đã ký sắc lệnh về việc giải quyết vấn đề căn hộ cho các cựu chiến binh. Và chúng ta đã làm việc đó. Trong thời gian gần nhất sẽ nhận được căn hộ những ai ghi danh sách sớm hơn, còn tất cả những người đứng tên sau 1 tháng 3 năm 2005 còn lại sẽ nhận được cũng trong tương lai gần nhất.

    Các cựu chiến binh quả thật trong tầm quan tâm đặc biệt của chúng ta. Chúng ta cố thực hiện các chương trình khác nhau. Mới đây tôi thăm bệnh viện các cựu chiến binh Vệ quốc Vĩ đại, tôi thấy nó trông rất không tồi. Ở nước ta có hơn 50 bệnh viện như thế, nhà nước chi kinh phí cho chúng, chúng ta mua về dụng cụ y tế mới. Chúng ta thậm chí tổ chức cuộc thi, quyết định trợ giúp các bác sỹ làm việc ở đó bằng tiền.

    Chúng ta bằng đôi chút gì đó đã giúp tô điểm số phận phức tạp xảy ra với các cựu chiến binh của chúng ta, cho dù chỉ bằng việc trả ơn họ bằng vật chất. Đây không phải là những món tiền khổng lồ, song việc cựu chiến binh Vệ quốc Vĩ đại, người tham gia chiến tranh hay thương bệnh binh hiện nhận trung bình tổng cộng tất cả các khoản gần 23 ngàn roubles hàng tháng (770USD), theo tôi, đây chỉ là một phần nhỏ trách nhiệm của chúng ta, bổn phận của chúng ta mà chúng ta phải làm trước các cựu chiến binh. Chúng ta sẽ tiếp tục làm việc đó. Đây là điều cực kỳ quan trọng đối với tương lai của chúng ta. Để các thế hệ trong tương lai cũng đối xử đúng với các cựu chiến binh tương lai. Để không làm đứt sợi chỉ thời gian giữa con người, giữa các thế hệ, giữa thế hệ hiện đại và những người đã mang về cho chúng ta Chiến Thắng gian nan như thế.

    V.A: Dmitry Anatolievich, ở Nga, các nước châu Âu khác có nhiều đài tưởng niệm các sự kiện và anh hùng chiến tranh thế giới thứ Hai. Đài tưởng niệm nào gây ấn tượng mạnh nhất cho Ngài?

    D.M: Tôi người Leningrad (St. Peterburg hiện tại), và, tất nhiên, đối với tôi các địa danh Leningrad có ý nghĩa đặc biệt. Thời học sinh và sau đó tôi thường đến nghĩa trang Piskaryovskoye. Một số lượng khổng lồ người được chôn cất ở đó. Chúng ta không chỉ không biết họ tên của họ, chúng ta thậm chí không biết tất cả họ có bao nhiêu người. Ở đó thậm chí không có cả bia mộ, đơn giản chỉ được viết: “Chôn cất năm 1941, 1942”. Điều đó thật đáng buồn và gây ấn tượng rất mạnh. Tiếng phách kế metronom vang nhịp ở đó, mỗi khi tiến lại tượng đài...

    Ngoài nghĩa trang Piskaryovskoye ở Leningrad, tôi tất nhiên từng và vẫn đến những nơi khác. Không thể không ghi nhận Đồi mộ Mamaev Kurgan tuyệt nhiên hùng vĩ. Trong những năm gần đây tôi đến đó mấy lần. Đây là một địa danh độc đáo, và không chỉ từ góc độ sự ảnh hưởng của nó tới chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, tới sự phát triển của nó, mà còn về mặt hơi thở sự sống toát ra từ nó. Khi anh tiến lại gần nó, anh cũng cảm nhận được sự hòa âm, như chạm tay vào những sự kiện thời kỳ đó.

    Không thể không nhắc tới một sự kiện xảy ra cách đây không lâu mà tôi trực tiếp tham gia. Đó là lễ đốt ngọn lửa Vĩnh cửu tưởng niệm Chiến sỹ Vô danh trong vườn Alexandrovsky sad sau thời gian tu sửa. Đó là những cảm xúc hoàn toàn riêng, song chúng mạnh đến mức tôi không thể không nói về nó. Như anh biết, đối với tôi, về mặt biểu cảm, đây có lẽ là một trong những ngày xúc động nhất trong đời tôi: trách nhiệm to lớn và trực tiếp chạm tay vào lịch sử đất nước. Tôi không bao giờ quên ngày đó.

    V.A: Cảm ơn Ngài, Dmitry Anatolievich, vì cuộc trả lời phỏng vấn. Xin chúc mừng Ngài nhân ngày Chiến Thắng!

    D.M: Cảm ơn anh. Chúc anh và báo “Tin tức” thành tích. Và qua báo tôi muốn chân thành chúc tất cả các cựu chiến binh của chúng ta nhân ngày lễ sắp tới, chúc cả nước Nga, bởi Ngày Chiến thắng ở nước ta được tiếp nhận như ngày hội tuyệt nhiên của toàn dân.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi