Tiến sĩ Trần Nhơn - Tài liệu đặc biệt, góp phần chuẩn bị Đại hội Đảng lần thứ mười một (phần 4)

  • Bởi Khách
    11/05/2010
    6 phản hồi

    Trần Nhơn<br />
    Vũ Duy Phú biên tập

    Tuy nhiên, CM tháng 8 thành công, trước hết là thắng lợi của chủ nghĩa yêu nước VN, là sự kết hợp rất tài tình với phong trào giải phóng dân tộc, sau đó mới là sự vận dụng khéo léo những phần phù hợp với VN của CN Mác – Lê theo trào lưu mới nhen nhóm cách mạng XHCN trên thế giới. Nói thắng lợi của CM dân tộc, dân chủ Việt Nam chủ yếu là thắng lợi của việc vận dụng CN Mác Lê vào VN là không hoàn toàn chính xác, là nhầm lẫn, gây ra sự hàm ơn trên mức cần thiết vào chủ nghĩa này và tạo ra tư duy “kiên trì”, chung thuỷ thiếu căn cứ, thậm chí là cố chấp trong tranh luận, và trong tư duy chỉ đạo chiến lược phát triển.

    4- “Thời kỳ quá độ lên CNXH” hiện thực ở nơi nào hiện nay là đáng hy vọng và tin cậy nhiều hơn để liên kết, phối hợp xây dựng một nền chính trị văn minh (XHCN đích thực)?

    Để trả lời câu hỏi này, cần phải khẳng định trước sự đúng đắn của định luật: “Thực tiễn là chân lý cao nhất”, chứ không phải lý luận, hay “ý thức hệ” chung chung.

    Vì đã là quy luật tiến hoá phổ biến của Loài người, nên sau CN Phong kiến, tất yếu đã là CNTB, và sau CNTB tất yếu sẽ là... CNXH (theo cái nghĩa khái quát như trên kia đã nêu: nó là nấc thang mới trong quá trình tiến hoá chung của cả Loài người). Khi đã thừa nhận sự tiến hoá của Loài người là không ngừng, thì có thể nói, trên thực tế, toàn thế giới hiện nay đương nhiên đang trong thời kỳ quá độ (không đồng đều) lên CNXH – nói theo cả nghĩa triết học rộng dài, lẫn nghĩa đen hiện thực của nó. Ta không nên đánh giá chỉ dựa vào con đường (phương thức) để đạt được mục tiêu, mà nên dựa vào kết quả đạt được mục tiêu cuối cùng. Nếu thống nhất như vậy, ta sẽ có bức tranh toàn cảnh về “thời kỳ quá độ lên CNXH” trên thế giới như sau:

    Đầu tiên là những nước tư bản phát triển nhất, một sự thừa nhận rộng rãi trên toàn thế giới: xã hội của họ trên thực tế đang tiến gần đến những chuẩn mực mong muốn và nhiều yếu tố của CNXH hơn cả, đúng như kết luận mang tính khoa học sâu sắc của Mác: “Các nước TB phát triển nhất sẽ tiến lên CNXH trước tiên”. Mặc dù trong lòng CNTB vẫn còn rất nhiều những tồn tại lớn, giai cấp tư sản vẫn chiếm ưu thế trong địa vị lãnh đạo đất nước, nhưng thực sự là họ, như trên đã nói, họ đang trong qúa trình khắc phục để quá độ lên tới gần CNXH nhất; Thứ hai là những nước “đang chuyển đổi” từ “CNXH” kiểu cũ (đã thất bại), nay đi sang một mô hình “chuyển đổi”, tuy đã có nhiều bước tiến lớn thông qua Đổi mới và Cải cách, nhưng nhóm nước này vẫn chỉ nên tự coi là đang xếp hàng thứ hai, chậm hơn, vì phải đi đường vòng. Thứ ba là nhóm nước đang phát triển còn lại đang dõi theo những người đi trước. Cuối cùng là nhóm các nước chậm phát triển : họ còn khá khó khăn, chật vật với sự tồn tại tối thiểu, nhưng họ đã đủ nhận thức và thực tiễn để hướng về một xã hội tốt đẹp hơn. Tôi trình bầy những lập luận trên là để mong muốn có một bước ngoặt về tư duy chiến lược hợp quy luật và thực tiễn sau đây: Hãy gạt bỏ những tư duy khác biệt giữa TBCN phát triển và XHCN hiện thực mắy móc theo ranh giới quốc gia. Dù thừa nhận hay không, những lực lượng tiến bộ nhất trên hành tinh, dù đang nằm ở các nước tư bản phát triển, hay tại các nước đang “chuyển đổi” và nhiều nước khác, đều đang hành động nhằm đẩy mạnh quá trình tiến hoá của Loài người về hướng CNXH. Nhân dân và những người lãnh đạo tiến bộ tại các nước tư bản phát triển - những người tuy không muốn thừa nhận, hay không nói ra, nhưng trên thực tế - theo quy luật tiến hoá – dù muốn thừa nhận hay không, họ đang hoạt động để đưa đất nước họ tiến gần tới CNXH, gần mục tiêu chung tốt đẹp của Loài người hơn chúng ta – , do đó ta không nên có thái độ “miệt thị ý thức hệ”, “cảnh giác cách mạng”, thành kiến theo thói quen máy móc, “kiêu ngạo cộng sản” thiếu căn cứ như lâu nay ta vẫn gọi tất cả họ là “bọn tư bản “ (mặc dầu không có chứng cớ xác đáng để miệt thị về sức mạnh kinh tế, văn minh xã hội và nền Dân chủ của họ). Hãy từ bỏ danh giới cổ điển máy móc, tạo ra sự lẫn lộn giữa cái tốt đã và đang nẩy mầm và cái xấu vẫn đang tồn tại trong cả “2 phe” Tư bản và XHCN hiện thực: Cái tốt trong “phe TB” bị thành kiến, không được thừa nhận, vận dụng và phát huy đầy đủ vào “phe” XHCN; cái xấu trong “phe XHCN” lại lợi dụng danh nghĩa XHCN, lợi dụng lòng tin thiếu cơ sở khoa học (lý thuyết) để trục lợi gây tiêu cực, thiệt hại xã hội và làm hoang mang không chỉ đối với nhân dân các nước XHCN cũ, mà còn làm hoen ố cái tên XHCN tốt đẹp trước con mắt nhân dân bên TBCN. Kẻ thù chung hiện nay của cả 2 “phe” chính là sự lạc hậu, sự lẫn lộn, sự nghi kỵ lẫn nhau, là nạn “ăn tàn tiêu phá”,là tàn dư đế quốc, thực dân, phong kiến, là tư tưởng hiếu chiến, là chủ nghĩa bá quyền nước lớn, hay nạn phá hoại môi trường ở mọi nơi. Không nên chỉ trông chờ, nể trọng, thân thiện hơn chỉ với nhân dân các nước đang chuyển đổi (cho là vì cùng “ý thức hệ” ! ), và với các nước đang phát triển khác - những người còn đứng ở phía sau so với mục tiêu dân giầu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh - để học tập, hợp tác và để trông chờ họ góp trí và lực cùng giải quyết các vấn đề toàn cầu và CNXH của toàn Nhân loại. Hơn thế, còn cần lưu ý: nếu nước nào tuy đang “chuyển đổi”, nhưng còn chưa có NNPQ và nền dân chủ hoàn thiện, mà vẫn còn nặng di sản phong kiến bá quyền, theo CN dân tộc hẹp hòi, hoặc hành động biệt phái trái đạo lý Trời Đất, thì họ còn xa CNXH đích thực, và vì vậy tác dụng của họ còn bị hạn chế, thậm chí có thể , trong hành động, họ còn tai hại hơn cả các nước TB phát triển, nơi đã có NNPQ và nền Dân chủ tư sản hàng chục, hàng trăm năm nay ! Bây giờ là lúc chủ nghiã dân tộc, cạnh tranh tiến bộ xã hội, và khoa học công nghệ ở quy mô quốc gia và cạnh tranh tầm toàn cầu đang lấn át hoàn toàn đấu tranh giai cấp trong từng nước. Và về thực chất cũng không còn đấu tranh (hoặc phối hợp) ý thức hệ giữa các nước, mà là đấu tranh (hoặc phối hợp) cho quyền lợi dân tộc, cho nền văn minh toàn cầu. Nói quan hệ “ý thức hệ” kiểu cổ đôi khi chỉ là cái cớ để thực hiện những mục đích không trong sáng ở một vài nơi. Chúng ta nên tỉnh táo và nhìn thẳng vào sự thật này để tiếp thu, hoà vào các mặt tích cực, chống lại những mặt tiêu cực của thế giới, không để nhầm lẫn “ý thức hệ” kiểu cổ làm cản trở con đường tiến lên của Dân tộc, để có cương lĩnh sửa đổi cho thật phù hợp với Thời đại.

    5- Cùng nhận chân và tham gia ngăn chặn có hiệu quả hai kẻ thù chung lớn, nguy hiểm nhất hiện nay của cả Loài người – và vì vậy, có thể đó cũng là nhiệm vụ số một của cách mạng XHCN ở Việt Nam và trên toàn thế giới:

    Kẻ thù lớn thứ nhất là lòng tham quyền lực: Quyền lực Cá nhân, quyền lực Nhóm, và quyền lực Quốc gia. Quyền lực tập trung mù quáng sẽ bóp chết Dân chủ và dẫn đến tàn phá xã hội. Shakspeare đã viết: “Quyền lực thành ý chí, thành lòng tham không đáy/ Chính đấy là “con sói“ của Vũ trụ/ Tất yếu nó phải biến cả Vũ trụ thành con mồi/ Sau cùng thì nó... ăn thịt chính nó!“ Xem ra, nếu chỉ nhìn mặt trái của cả Hành tinh, ở hoàn cảnh phức tạp hiện nay của Thế giới, thì điều mà Shakspeare đã viết từ thế kỷ 19 ngày càng đúng. Chỉ nói ở tầm cỡ thế giới, ta đã thấy: Từ Đế chế La Mã, Tần Thuỷ Hoàng, Napoleon, vòng qua Đức quốc xã, Phát xít Ý - Nhật, sang Đế quốc Mỹ của Đảng Cộng hoà thế kỷ XX, các cá nhân độc đoán lừng danh cũng có thể kể đến Ông Stalin, Ông Mao và không ít người... và dè chừng sắp tới sẽ còn là Ai đây?

    Kẻ thù lớn thứ hai của Loài người là lòng tham hưởng thụ vật chất vô độ. Kẻ thù này hợp sức với kẻ thù lớn thứ nhất đã làm tàn tạ Bà mẹ Trái đất, và còn đang hò nhau “hạ gục” Bà, rồi sau đó có lẽ, nếu không có những giải pháp toàn cầu khắc phục kịp thời, Loài người... cũng sẽ tự sát tập thể luôn. Hiện nay Thiên nhiên đã bắt đầu “trả thù” Loài người vì những lòng tham không đáy và mù quáng của nó. Điều này, những đầu óc minh mẫn sáng suốt trong Câu lạc bộ Rôma đã cảnh báo từ lâu.

    Nhìn tổng quát: Trong mọi giai cấp, mọi lớp người, mọi quốc gia, chỗ nào cũng có người tốt, kẻ xấu, người nhân đức, kẻ bất lương. Chỉ có vận dụng những cơ chế, công cụ quản lý đúng đắn, có hiệu lực và hiệu quả mà Loài người đã gọt rũa hàng trăm năm và chọn lựa công phu mới đủ sức hướng mọi con người, mọi quốc gia, dù là loại nào, buộc phải sống hợp lý, công bằng, có nhân đức, bình đẳng, có trí tuệ và có văn hoá với nhau. Nói như vậy để thấy “kẻ thù giai cấp” bây giờ chỉ là một khuyết tật không lớn và không đáng sợ đến mức ta chỉ “nhăm nhăm” dồn hết tâm sức, trí tuệ, chia trận địa rạch ròi ra để tiêu diệt nó ! Chúng ta hãy trước hết phải đại đoàn kết Dân tộc, giữ vững định hướng XHCN đích thực, liên kết hợp lực cùng toàn thể các lực lượng tiến bộ trên Thế giới, không phân biệt biên giới quốc gia, “ý thức hệ” cổ điển, để cùng chống lại hai kẻ thù chung to lớn và nguy hiểm thực sự nói trên của toàn thể Loài người, dù nó tồn tại ở chỗ nào, nước nào.

    * * *

    Hy vọng tại Đại hội Đảng lần này, như Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã thay mặt TƯ phát biểu rất đúng tại lễ kỷ niệm 2 - 9 vừa qua: Việt nam cần phải đổi mới toàn diện; trước hết phải củng cố xây dựng và đổi mới Đảng, những người Cộng sản VN sẽ cùng làm sáng tỏ những chân lý của thời đại mới, đưa ra những quyết sách thật sự sáng suốt để dẫn đường cho Dân tộc Việt Nam nhanh chóng vững bước tiến lên. Nếu Đảng ta thực sự quyết tâm đổi mới toàn diện, nhân dân ta bỏ qua và tha thứ cho mọi sai trái vô ý thức trong Đảng và trong xã hội trước đây, một lòng đoàn kết chung quanh Ban CH Trung ương, phấn đấu hết sức mình thực hiện tư tưởng, đường lối, đạo đức, Di chúc HCM, thì “không khó khăn nào chúng ta không vượt qua, không kẻ thù nào chúng ta không đánh thắng”. Xin Đảng ta, trong đó có anh, tôi và chúng ta, hãy quyết tâm dũng cảm tự vượt qua được chính mình, không chỉ vì riêng bản thân và gia đình mình hiện nay, để Đảng nắm chắc ngọn cờ lãnh đạo Đất nước trong thời điểm lịch sử này nhằm tiến nhanh tới đich XHCN hơn nữa. Hy vọng Đại hội XI chính là phần tiếp nối Đại hội VI về phương diện chính trị của Đảng ta.

    Đó là những nhận thức mới của tôi, và của không ít bạn bè, tôi xin viết ra một phần, có thể còn những chỗ chưa thật chuẩn xác, xin thứ lỗi trước, và xin được chỉ dẫn. Xin chân trọng trình bầy với Bộ Chính trị và các Đ/C có trách nhiệm khác của TW.

    Hà Nội. ngày 22 tháng 9 – 2009
    Một thường dân, một đảng viên CS
    Trần Nhơn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ông tiến sĩ Trần Nhơn viết : Cần phải khẳng định trước sự đúng đắn của định luật: “Thực tiễn là chân lý cao nhất”, chứ không phải lý luận, hay “ý thức hệ” chung chung.
    Thực tiễn theo định nghĩa là một sự việc hiện hữu không phải là tưởng tượng, lý tưởng, ão ảnh (Thực tiễn : real existence: actual being or existence, as opposed to an imaginary, idealized, or false nature)

    Thực tiển mang bản chất của hiện thực trong triết học. Hiện thực trong triết học là tổng thể những sự việc sự vật hiện hữu và tồn tại độc lập với kiến thức hay cảm nhận về nó. (Totality of real things: the totality of real things in the world, independent of people’s knowledge or perception of them)

    “Thực tiễn không phải là chân lý cao nhất” như ông Nhơn khẳng định dù cho hàm ý ông Nhơn không chỉ là hai từ thực tiễn mà là ‘thực tiển có chứng minh thành công và được chấp nhận ‘. Dù thực tiễn có thành công trước mắt vẫn chưa phải là chân lý mà chỉ là những gì đang xảy ra, trong thực tiễn đó còn hàm chứa từ truyền thống tốt đến hủ tục cay nghiệt nhất. Thí dụ việc phụ nữ bó chân ở Trung Quốc kéo dài nghìn năm, đội khăn trùm tóc, mặc áo chùng đen, mang mạng che mặt, đeo vòng nâng cao cổ ... .

    Hiện thực mang giá trị rất tương đối . "Chủ nghĩa lý tưởng" là một học thuyết cho rằng hiện thực là hoàn toàn giới hạn bởi đầu óc của chúng ta. Cùng một hiện thực việc đánh giá đúng sai cao thấp sẽ thay đổi khi con người trãi qua tiến trình từ vô minh (chưa biết) đến ý thức và khi đạt đỉnh cao minh triết (thấu đáo).

    Đặt thực tiễn trong tháp văn minh sẽ thấy . Nước Mỹ 82% tốt nghiệp cấp 3 đủ để ghi danh đại học hay tốt nghiệp đại học so với nước 82% không thể vào đại học nhận thức khác hơn và cao hơn rất nhiều. Cho nên ở VN Hầu hết quan chức VN cho độc tài toàn trị đặc quyền là đúng để có ổn định. Không một giới chức chánh quyền nào ở Mỹ nghĩ và làm như VN.

    Theo tôi có thể ông Nhơn đang muốn nói đến chủ nghĩa thực dụng (pragmatism) của Charles Pierce. Trường phái triết học này đề cao kinh nghiệm và hiệu quả, trong đó nó coi mọi hành động của con người là vì mục đích tìm kiếm hiệu quả và lợi nhuận, trường phái này đã có tầm ảnh hưởng sâu rộng vào đời sống - xã hội Mỹ.
    Chủ nghĩa thực dụng là tiến trình triết học bao hàm rằng, việc đánh giá một hệ thống niềm tin xã hội (ideology) hay một chương trình hành động là đúng, nếu khi áp dụng mang đến sự thỏa đáng, rằng giá trị của một chương trình hành động là nhận thấy có được sự chấp nhận trong thực tế, những ý tưởng không có hiện thực chứng minh thành công phải bị loại bỏ.( Pragmatism is a philosophical movement that includes those who claim that an ideology or proposition is true if it works satisfactorily, that the meaning of a proposition is to be found in the practical consequences of accepting it, and that unpractical ideas are to be rejected.
    Hệ thống niềm tin và chương trình hành động thì mang tính vô thường tức thay đổi để ngày một cao hơn trong chu trình : sinh, trụ, dị, diệt tức sinh ra, phát triễn, suy thoái và diệt vong .
    Cho nên kiên trì với một chủ nghĩa, gây ra nhiều sai làm là ...làm lợi cho ...kẻ thù !
    Trần Thị Hồng Sương

    Thưa tác giả phải hiểu CNXH ra sao, nếu hiểu theo định nghĩa quốc tế thì làm sao mà chấp nhận được ?

    Có CNXH nhân văn, nhân đạo, dùng khoa học giáo dục thay đổi xã hội theo cách 'chuyển biến hòa bình' kiểu Saint Simon và Owen (1771-1858). Không chỉ có lý thuyết mà có cả mô hình rõ ràng áp dụng cho các cộng đồng nghèo khó làm giai đoạn quá độ tiến lên chủ nghĩa tư bản hiện đại tiên tiến thì CSVN cho là ...không tưởng !

    Chủ nghĩa tư bản tiên tiến hiện đại với các tổ chức dân sự nhân đạo, an sinh xã hội tốt ai cũng ao ước CSVN cũng không chịu theo, thì CSVN sẽ tìm được điều hay gì trong CNCS của Marx vốn đã bị quốc tế ...loại bỏ vào đống rác thải tư duy ! Marx chỉ còn lại được duy vật biện chứng là có chút giá trị mà thôi !

    CS chủ trương trước tiên là phải cướp chính quyền cho nên tưởng ai cũng có ý đó, quy kết áp đặt suy bụng ta ra bụng người cho người đấu tranh dân chủ cũng sẽ cướp chánh quyền trước tiên ! Nhìn một chút sang nước Mỹ, nhà nứơc dân chủ, nếu hỏi ai đó muốn dành chánh quyền ...làm Bill Clinton với nhiệm kỳ tối đa 8 năm hay làm Bill Gates danh giá giàu sang được khâm phục suốt đời thì câu trả lời luôn là ...Bill Gates !
    Chánh quyền mà phải phục vụ dân như các nước dân chủ không thu hút nhiều người lo cướp lấy đâu các ông CSVN ạ ! Trong một vở kịch vui các nghệ sĩ đã cho diễn viên nói một câu rất chính xác : “ Ôi ! xuống đi cho khỏe ông Bush ơi ! Làm Tổng thống Mỹ đâu sướng ích gì, làm vua như ...ơ ơ ...mới sướng ! “

    Không muốn tái lập CNCS, loại bỏ đặc quyền, thì không nhiều người ham làm chánh quyền khiến cho chánh quyền phải trả lương các Thống đốc bang và dân biểu thật cao để thu hút người tài ! Tội nghiệp cho Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung bị kẻ tâm hồn đã nhuộm đỏ, mang kính đen CS, gán tội thật là ...oan ức !

    Thưa ông Nhơn, theo định nghĩa của quốc tế, CNXH là hệ thống chánh trị trong đó tư liệu sản xuất thuộc sở hữu tập thể. Tư liệu sản xuất và phân phối được kiểm soát và triễn khai theo tính bình quân và thỏa đáng chứ không theo định luật kinh doanh.
    Theo học thuyết Marxist đó là giai đoạn sau cách mạng giai cấp công nhân nắm quyền , khi xã hội đang chuyển đổi từ tư bản sang Cộng Sản. XHCN được ghi nhận có đặc thù là ‘hưởng theo công sức’ chứ chưa phải ‘làm theo công sức hưởng theo nhu cầu’ như xã hội Cộng Sản.
    [ Socialism:
    political system of communal ownership: a political theory or system in which the means of production and distribution are controlled by the people and operated according to equity and fairness rather than market principles
    stage between capitalism and communism: in Marxist theory, the stage after the proletarian revolution when a society is changing from capitalism to communism, marked by pay distributed according to work done rather than need”]

    Do đó khi nói “Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN“ người ta sợ cái đuôi XHCN có nghĩa một ngày nào đó thấy cần các tư liệu sản xuất tức công ty nhà máy sẽ bị ...tập thể hóa hay quốc hữu hóa cho nên người VN không ai dại gì đầu tư kinh doanh lớn, chỉ làm kinh tế hộ cá thể nho nhỏ... sống qua ngày ! Nỗi tủi buồn của người trí thức VN lớn lắm vì khi có nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN để an tòan thì đành cam...chịu phận ‘làm công’ cho công ty nước ngoài ngay trên đất nước VN, vì theo WTO khi có tranh chấp VN-Cty nước ngoài, mà không thỏa thuận được, thì cuối cùng được xử theo luật của Mỹ.
    Dân trong nước không thưa ra tòa án Mỹ được, cho nên quá sợ rằng khi muốn lấy nhà máy, lấy bệnh viện, lấy công ty nhà nước tìm cách tăng thuế gây phá sản để nhà nước làm hay sẽ tìm cách quy tội bắt giam hình sự và tịch biên theo luật rừng VN, bao nhiêu tâm huyết công sức ...đổ sông đổ biển ! Còn cái đuôi XHCN, còn độc đảng CS thì chỉ có con đường an toàn là ...làm công, làm ăn nhỏ lẻ, chưa thể dám ...làm chủ !

    Trí thức bỏ cuộc chơi cút bắt tiền bạc với nhà nước CSVN, không dụ được bầy ong xây tổ làm mật để ngày nào đó chỉ un khói đuổi ong ...vắt mật, cho nên nhà nước CSVN đành dùng một số kẻ cơ hội liên kết với quyền lực, dùng tiền nhà nước làm công ty sân sau lấy bình phong tư nhân để ăn chia chỉ 7/3 là cùng vì những kẻ này còn khôn quỷ và tham hơn ...quan tham ! Thứ hai là cướp đất của nông dân !

    Kiểu quan chức nghĩ ‘ta là luật pháp, luật pháp chính là ta’ cũng là nỗi sợ thứ hai để không ai dám làm giàu nếu không hùn hạp với quan chức ! ‘Cái đuôi XHCN’ của nền kinh tế hiện nay tai hại thế đó !
    Không biết ông tiến sĩ Trần Nhơn có thấy CSVN đã hại nước hại dân ra sao vì chủ trương ‘nắm chuôi’ dấu con dao CS đầy ám ảnh cảnh ‘cải tạo công thương’ sau từ XHCN đó của đảng CS không ?

    Ông Nhơn viết : Kết luận mang tính khoa học sâu sắc của Mác: “Các nước TB phát triển nhất sẽ tiến lên CNXH trước tiên”. Marx có dấu hiệu ‘tâm thần hoang tưởng’ khi tiên lượng, tư bản ‘dãy chết’ ai nghe cũng tức cười và lấy làm đề tài chuyện ...tiếu lâm ! Sau đó lại nói ‘tư bản tiên tiến’ nhất sẽ tiến lên XHCN trước. Dù cuối đời Marx có phản tỉnh với chính mình, tiên lượng sai, kết luận mang tính chao đão trên, chứng tỏ học thuyết Marx không có cả logic và thực tiển !

    Tôi không thể nào ‘dại dột’ nghe theo lời khuyên :‘Hãy gạt bỏ những tư duy khác biệt giữa TBCN phát triển và XHCN hiện thực, máy móc theo ranh giới quốc gia.” Vì nó giống câu nói ‘đoàn kết là nghe theo tôi ‘ của CSHN.

    CSVN có trách nhiệm tuyên cáo định nghĩa của CNXH, theo CSVN là gì ? ( không cần theo Marx nửa !) Trước đây Đảng CS có đề nghị nhiều tên như Chủ nghĩa Nhân đạo XHCN hay Chủ nghĩa nhân văn HCM, nhưng đều không thể liên kết, không thể hòa tan các mâu thuẩn để có một khái niệm mới !
    Mà sao VN bị áp lực của sự ngu dốt hay thế lực chánh trị nào mà phải cứ tự giam mình, mắc kẹt trong danh từ XHCN chứ ? Theo tôi nó mắc kẹt trong tính ác và lòng ích kỷ của đảng viên cấp cao nhất, đang dành cho mình đặc quyền nhiều nhất ...như các Vua phong kiến !

    Sao không thể VN là VN mà là CHXHCN VN làm gì ? Ghép cái vĩnh cữu là VN vào yếu tố giai đoạn XHCN, CSCN...là làm cho rắc rối thêm !

    Muốn thống nhất phải dựa trên định nghĩa minh bạch đó là ranh giới chứ không phải là ranh giới quốc gia !

    Có thể nào trí thức XHCN còn nghĩ dùng chử nghĩa giấy bút giửa những con người có tri thức cao, mà dám hy vọng bới tìm trong đống rác thải tư duy của Marx để biện hộ thành công cho lòng ích kỷ tham lam được hay sao !

    Trần Thị Hồng Sương

    Theo như lời bác NG. phú Trọc, chủ tịt quốc hôi khi trả lời đờng nghiệp Ấn độ rằng bây giờ chưa phải lúc......, phải góp ý khi các bác ấy về hưu thì mới phả lúc, bác Trần Nhơn ạ

    TQ đang chiếm đóng hàng loạt đảo và bãi ngầm ở HS và TS thuộc chủ quyền Việt nam, cho tàu ngang nhiên tuần tra trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt nam, ngang nhiên ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên vùng biển Việt nam, ngang nhiên xả súng bắt giữ ngư dân Việt nam làm ăn trên vùng biển quốc gia nhưng lãnh đạo Việt nam thì lý nhí bất động một cách hèn mạt.

    Tự do dân chủ của người dân bị tước đoạt trắng trợn
    Kinh tế Việt nam liên tục khủng hoảng không lối thoát, vay nợ quá lớn, hiệu quả cực kỳ thấp, kỹ thuật sản xuất thô sơ, ngập ngụa trong vũng bùn của lao động cơ bắp giản đơn, đào bán tài nguyên thô, hủy hoại môi trường sống...
    Đời sống văn hóa tinh thần ngập tràn giả dối.
    Giáo dục, đạo đức xã hội ngày càng thảm hại đen tối.
    ................
    Đảng CSVN hoàn toàn mất uy tín trong nhân dân, ngày càng lộ rõ bản chất độc tài, tham nhũng, phản nước, hại dân.

    Một sự thay đổi toàn diện từ nền móng, bản chất, thể chế, kết cấu hệ thống là bắt buộc không thể cưỡng lại, sớm chừng nào đất nước đỡ khổ đau chừng đó !

    Trên cả tuyệt vời khi ông TS chấp nhận câu nói đùa của dân gian hóa ra lại đúng; "Chủ nghĩa Cộng sản là con đường xa nhất -theo tôi, cũng tốn kém nhất- đi lên chủ nghĩa tư bản".
    BTW, dẹp cái tất yếu là vừa rồi . Vì đi theo nó là cả một loạt những thứ nhiêu khê không có lợi gì cả . Một lần nữa phải chỉ ra, tư bản tự nó không thay đổi gì cả, chỉ có chế độ dân chủ đa nguyên mới có thể thay đổi cả tư bản lẫn cộng sản và tiến gần tới những tiệm cận của cái-gọi-là chủ nghĩa xã hội (tôi không tin một chủ nghĩa xã hội theo nghĩa tuyệt đối có thể trở thành hiện thực). Chế độ độc tài toàn trị không tự tan rã, nó chỉ tự tha hóa (Mac không nhìn ra điểm này), trong lúc tồn tại nó ngăn cản xã hội nhúc nhích chứ đừng nói là tiến lên . Vì sự an toàn của một chế độ độc tài, nó đòi hỏI và bắt buộc một xã hội không được nhúc nhích nếu không có lệnh của nó, trong khi bản chất của xã hội là năng động (dynamic). Câu nói "cầm đèn chạy trước ô tô" nói lên tất cả . Lấy ví dụ nó không phải là ô tô mà là chiếc xe bò bị kẹt trong vũng lầy chủ nghĩa mác xít, và chung quanh là đám lâu la sẵn sàng bắn bỏ những kẻ mon men tới gần thì sẽ nhận rõ toàn bộ sức trì néo của nó .
    Và bài này để góp ý cho cái xe bò ?

    Rất nhiều người đã đúc rút kết luận Đảng CSVN có tội lớn với nhân dân và dân tộc việt nam.
    Chủ thuyết Mac-Lênin mà đảng xào nấu áp đặt thực chất chỉ là hàng rào và song sắt để bảo vệ đặc quyền đặc lợi của các quan chức đảng, để tước đọat các quyền tự do dân chủ của toàn dân, biến đất nước thành một nhà tù lớn giam hãm mọi năng lực sáng tạo và phát triển. Thể chế này đang hủy hoại đạo đức và tinh thần dân tộc, hủy hoại thiên nhiên và môi trường sống, quỳ gối bán rẻ đất đai biển đảo muôn đời của cả dân tộc...
    Tổ chức và hệ thống hoạt động trong nội bộ đảng là chuyên quyềni và mất dân chủ bậc nhất.
    Chúng ta thấy các đảng viên lão thành, các tướng lĩnh, các quan chức, các nhà trí thức khoa học, các đảng viên... không thể được phát biểu đóng góp xây dựng công khai trên các hê thống thông tin đại chúng.
    Sinh hoạt đảng và các Đại hội cơ sở hiện nay rất hình thức vẫn theo các bài bản soạn sẵn, không hề kiểm điểm nghiêm túc, không hề phản biện sáng tạo, không hề giải trình tranh cử, cúi đầu bỏ phiếu theo danh sách nặng về áp đặt.
    Với lề luật sinh hoạt phản dân chủ như vậy đảng không thể vạch rõ các sai lầm, không thể thải loại các thành phần và cá nhân bất tài vô đạo đức, không thề nhìn thấy các bức xúc oan nghiệt của dân, không thể tìm ra con đường phát triển vượt lên cho đất nước, không thể tự cải tạo để đủ sức đảm đương lãnh đạo đất nước.
    Nếu không rũ bùn đứng dây ban lãnh đạo hiện nay và cả sau Đại hội sẽ vẫn là những kẻ cơ hội, bất tài, kém đạo đức, không đủ năng lực và tri thức để tạo ra thay đổi.
    Lịch sử dân tộc sẽ ghi thêm những dòng đen tối, trước khi mở một trang mới !