'Tôi tuyên bố Hồ Chí Minh không tham quyền cố vị'

  • Bởi Admin
    11/05/2010
    7 phản hồi

    Trần Đình Huỳnh

    Đọc lại bản Hiến pháp 1946, bản Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam do Hồ Chí Minh chủ trì xây dựng, tất cả những người nghiên cứu về dân chủ, dù khác nhau về tư tưởng và chính kiến, đều phải thừa nhận rằng: từ giữa thế kỷ XX, trong những điều kiện và hoàn cảnh để thực hành dân chủ vô cùng khó khăn, Việt Nam đã đạt tới những quan niệm dân chủ, được xác định trong Hiến pháp 1946, sánh ngang các thể chế dân chủ tiên tiến trên thế giới. Nội dung bản Hiến pháp ấy có những quy định mà Hiến pháp hiện hành của nước ta cũng chưa đạt tới.


    Ảnh tư liệu

    Ngày nay, nhìn lại những nỗ lực để đi tới hoàn thiện cái mà Hồ Chí Minh mong muốn "Nước ta là một nước dân chủ", chúng ta càng thấy những giá trị cao cả, đích thực trong tư tưởng, nhất là trong thực hành dân chủ của Người.

    Thứ nhất, tư tưởng dân chủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện ở quyết tâm tiến hành ngay cuộc tổng tuyển cử toàn quốc đầu tiên với các nguyên tắc: phổ thông, tự do trực tiếp và bỏ phiếu kín. Đó là một cuộc tổng tuyển cử mang đậm dấu ấn Hồ Chí Minh mà cho tới nay Luật bầu cử vẫn cần học hỏi.

    Thứ hai, tư tưởng dân chủ của Hồ Chí Minh thể hiện ở việc xây dựng và ban bố Hiến pháp 1946, đặt viên gạch đầu tiên cho việc xây dựng nhà nước pháp quyền Việt Nam.

    Mọi quyền hạn đều của dân

    Cho đến trước cách mạng tháng 8/1945, Việt Nam chưa trải qua bất cứ chế độ dân chủ nào, do đó khi thiết lập chế độ dân chủ cộng hòa thì cả chủ thể lãnh đạo, quản lý lẫn dân chúng đều chưa có trải nghiệm về dân chủ.

    Đọc lại bản Hiến pháp 1946, bản Hiến pháp đầu tiên của Việt Nam do Hồ Chí Minh chủ trì xây dựng, tất cả những người nghiên cứu về dân chủ, dù khác nhau về tư tưởng và chính kiến, đều phải thừa nhận rằng: từ giữa thế kỷ XX, trong những điều kiện và hoàn cảnh để thực hành dân chủ vô cùng khó khăn, Việt Nam đã đạt tới những quan niệm dân chủ, được xác định trong Hiến pháp 1946, sánh ngang các thể chế dân chủ tiên tiến trên thế giới.

    Nội dung bản Hiến pháp ấy có những quy định mà Hiến pháp hiện hành của nước ta cũng chưa đạt tới.

    Một vấn đề nổi bật nhất là Hiến pháp 1946 đã xác nhận về mặt pháp lý quyền làm chủ của nhân dân và quy định những điều ràng buộc để đảm bảo cho nhân dân thực hiện quyền làm chủ đó.

    Điều 1 Hiến pháp 1946 ghi: "Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo".

    Nhưng để thực hành quyền bính ấy lại phải thông qua việc kết hợp giữa dân chủ đại diện và dân chủ trực tiếp. Quản lý mọi mặt đất nước đều phải có sự ủy thác quyền lực của nhân dân cho cơ quan đại diện đảm trách.

    Lường trước nguy cơ lạm quyền của những người được ủy thác và cả những sai lầm khi cơ quan công quyền ra các quyết sách chính trị và ban hành các quy phạm pháp luật, nên nhất thiết nhân dân phải giữ lại một số quyền để mình trực tiếp tự quyết định và là quyết định tối hậu. Đó là quyền phúc quyết của nhân dân. Quan trọng nhất là việc xây dựng và sửa đổi Hiến pháp.

    Hiến pháp 1946 quy định Quốc hội được ủy thác quyền soạn thảo Hiến pháp, đặt ra pháp luật, sửa đổi Hiến pháp và quyết định những vấn đề quan trọng nhất của quốc gia. Nhưng "Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc có quan hệ đến vận mệnh quốc gia" và, việc sửa đổi Hiến pháp thì “Những điều thay đổi khi đã được nghị viện phê chuẩn phải đưa ra toàn dân phúc quyết”.

    Quyền phúc quyết không phải là việc đưa ra cho nhân dân tham gia, góp ý kiến hay đề nghị mà là quyền Hiến định, là điều bắt buộc các đạo luật và cơ quan đại diện cao nhất của nhân dân phải tuân thủ. Quyền phúc quyết là thể chế hóa tư tưởng quan trọng nhất của Hồ Chí Minh về dân chủ: "Mọi quyền hạn đều của dân, việc đổi mới, xây dựng đất nước là trách nhiệm của dân, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân".

    Một khi quyền dân chủ đã được ghi nhận trong văn bản pháp lý cao nhất của quốc gia thì không còn vấn đề tranh cãi "thu hẹp" hay "mở rộng", ai có quyền "thu hẹp" hay "mở rộng" dân chủ mà là thực hiện pháp luật, tuân thủ pháp luật.

    Dân chủ bầu cử và ứng cử

    Tư tưởng dân chủ quan trọng và có ý nghĩa thiết thực nhất của Hồ Chí Minh là ở thực hành dân chủ. Thể chế dân chủ tuy là vấn đề cơ bản nhất, quan trọng nhất nhưng việc thực hành dân chủ lại là điều cốt tử, là lẽ sống còn của chế độ dân chủ. Chỉ có thực hành dân chủ mới có thể biến dân chủ hình thức, dân chủ trên văn bản, trong các lời tuyên bố... thành dân chủ thực tế chứ không phải là những con chữ hoa mĩ nằm trên giấy.

    Một khi quyền dân chủ đã được ghi nhận trong văn bản pháp lý cao nhất của quốc gia thì không còn vấn đề tranh cãi "thu hẹp" hay "mở rộng", ai có quyền "thu hẹp" hay "mở rộng" dân chủ mà là thực hiện pháp luật, tuân thủ pháp luật.

    Để thực hành dân chủ theo tư tưởng Hồ Chí Minh, cần phải:

    - Có đủ những văn bản luật đúng, phù hợp với thực tiễn và được lòng dân. Nhưng văn bản luật nào, nguyên tắc nào cũng đều do con người làm ra, nghĩa là ý chí của giai cấp cầm quyền thông qua cơ quan đại diện được nhân dân bầu, soạn thảo và ban bố.

    Vậy thực hành dân chủ mấu chốt là ở vấn đề tự do, dân chủ bầu cử và ứng cử để chọn được người xứng đáng tham gia Quốc hội. Hồ Chủ tịch đã viết: "Trong cuộc Tổng tuyển cử, hễ là những người muốn lo việc nước thì đều có quyền ra ứng cử; hễ là công dân thì đều có quyền đi bầu cử. Không chia gái trai, giàu nghèo, tôn giáo, nòi giống, giai cấp, đảng phái, hễ là công dân Việt Nam thì đều có hai quyền đó.

    Vì lẽ đó, cho nên Tổng tuyển cử tức là tự do, bình đẳng; tức là dân chủ, đoàn kết".

    - Tổ chức bộ máy nhà nước để thực thi luật pháp là lực lượng đảm bảo thực hành dân chủ. Như Hồ Chí Minh đã nói, tổ chức ấy phải gọn nhẹ, sáng suốt, trong sạch, đủ năng lực và bản lĩnh để chấp hành pháp luật.

    Người trong bộ máy nhà nước phải được lựa chọn theo những tiêu chí cụ thể và công khai. Người đó phải có uy tín trong dân chúng, có năng lực đảm trách, điều hành một lĩnh vực của nền hành chính quốc gia, có liêm, chính (không nhằm mục tiêu thăng quan phát tài, tham nhũng và ăn hối lộ).

    Tóm lại là những người có “danh vọng, đạo đức, một mặt có thể giúp ý kiến cho Chính phủ, một mặt có thể điều khiển quốc dân”.

    Người được Quốc hội cử ra thành lập Chính phủ mới theo Hồ Chí Minh, phải tuyên bố về tư cách của bản thân và tư cách của từng thành viên Chính phủ.

    Không có chuyện "nhẹ trên nặng dưới"

    Nhớ lại phiên họp ngày 31/10/1946, kỳ họp thứ hai, Quốc hội khóa I, sau khi được Quốc hội nhất trí giao trách nhiệm cho thành lập Chính phủ mới, Hồ Chí Minh đã nói: “Giờ tôi xin tuyên bố trước Quốc hội, trước quốc dân và trước thế giới rằng: Hồ Chí Minh không phải là kẻ "tham quyền cố vị".

    Bác Hồ từng nói quan tham vì dân dại. Dân biết hưởng quyền dân chủ do Hiến pháp quy định sẽ là đảm bảo chắc chắn cho chế độ dân chủ tốt đẹp đã được Hiến định trở thành hiện thực.

    "Chính phủ sau đây phải là một Chính phủ toàn dân đoàn kết và tập hợp nhân tài không đảng phái... Tuy trong quyết nghị không nói đến, không nêu lên hai chữ liêm khiết, tôi cũng xin tuyên bố trước Quốc hội, trước quốc dân và trước thế giới: Chính phủ sau đây phải là một Chính phủ liêm khiết...; Chính phủ sau đây phải là một Chính phủ biết làm việc, có gan góc, quyết tâm đi vào mục đích trong thì kiến thiết, ngoài thì tranh thủ độc lập và thống nhất của nước nhà".

    Theo tư tưởng và cách hành xử của Chủ tịch Hồ Chí Minh thì một xã hội chỉ thật sự dân chủ và pháp quyền khi cơ quan nhà nước là công bộc của dân. Tuyệt đối không cho bất kỳ ai, dù ở cấp bậc nào, người trong đảng hay ngoài đảng được sống ngoài vòng pháp luật theo kiểu "xử nội bộ", xuê xoa che mắt quần chúng, thiên vị "nhẹ trên nặng dưới".

    - Có Hiến pháp và pháp luật đúng và đủ, có cơ quan công quyền trong sạch, có đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức mẫn cán, đồng thời phải có hệ thống các cơ quan bảo vệ pháp luật, trong đó có cơ quan tư pháp thực sự "dĩ công vi thượng", không bị áp lực từ bất cứ ai, cơ quan nào.

    "Trong khi xét xử, các viên thẩm phán chỉ tuân theo pháp luật, các cơ quan khác không được can thiệp" (điều 69).

    - Giáo dục pháp luật và nâng cao văn hóa dân chủ cho tất cả mọi người. Nâng cao dân trí và nâng cao quan trí để tư tưởng dân chủ của Bác Hồ "Nước ta là nước dân chủ, mọi người có quyền làm, có quyền nói" trở thành hiện thực.

    Dân có hiểu biết về pháp luật, biết hành xử theo pháp luật, đó là cơ sở để nhà nước thực thi đúng pháp luật. Bác Hồ từng nói quan tham vì dân dại. Dân biết hưởng quyền dân chủ do Hiến pháp quy định sẽ là đảm bảo chắc chắn cho chế độ dân chủ tốt đẹp đã được Hiến định trở thành hiện thực.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Khách viết:
    Tôi ghét Đặng Tiểu Bình nhưng tôi rất thích câu nói của ông: "Mèo trắng hay mèo đen, hễ bắt được chuột là nuôi hết". Mấy nhân vật bình luận bài báo này chẳng nhẽ còn cực đoan hơn cả ĐTB ư?

    Tôi đồng ý với các bác là cái gì hay thì giữ lại và cần cái kết quả cụ thể trong thực tế.

    Đặng Tiểu Bình là con người thực dụng (chuộng kết quả cụ thể). Tại sao lại cho họ Đặng là cực đoan ? Theo tôi họ Mao mới là cực đoan với đại nhảy vọt, cách mạng văn hóa ! Một khi chính sách nào của bạn đưa ra làm chết nhiều người dân vô tội thì bạn là cực đoan

    Trở lại bài này, cái tựa 'Tôi tuyên bố Hồ Chí Minh không tham quyền cố vị' theo tôi có một cái gì đó không ổn, không khách quan chăng ?

    Trích dẫn:
    Đơn giản là ông Hồ Chí Minh nắm chức chủ tịch đảng và chủ tịch nước liên tục từ 1945 cho đến lúc mất 1969 mà vẫn không là tham quyền cố vị !

    Bác có thể giải thích cái điểm thắc mắc này của tôi chăng ?

    Bây giờ là lúc những nhà cách mạng dân chủ tiến bộ ở VN nên biết đặt quyền lợi dân tộc, đất nước lên trên định kiến cá nhân.
    Ông Hồ Chí Minh dù sao cũng đạt được những cái mà không một người Việt nào khác ở thời hiện đại có thể đạt được
    - Có những tư tưởng dân chủ tiến bộ mà ngày nay (và hằng trăm năm nữa) vẫn có thể khai thác được để phục vụ cho lợi ích quốc gia dân tộc.
    - Có uy tín với đa số người dân Việt Nam.
    - Có danh tiếng tầm cỡ thế giới.

    Người Anh, người Nhật, người Thái có gắn kết liên tục giữa truyền thống và hiện tại, tương lai. Những nước đó nhìn chung là ổn định và phát triển, ít tổn hại khi xảy ra tranh chấp, thay đổi chính phủ.
    Ngay trong lịch sử Việt Nam, thời Đinh, Lê, Lý, Trần sự chuyển đổi quyền lực cũng tốn ít xương máu vì có sự kế tiếp thành quả người đi trước, không "phủ định sạch trơn".
    Cho đến tận bây giờ, sau nhiều năm huynh đệ tương tàn núi xương sông máu hằn thù không dứt, vậy mà vẫn có những người không biết rút kinh nghiệm, không biết học những cái hay của tiền nhân, của những nước tiến bộ. Ra sức phê phán, chỉ trích viêc đấu tranh giai cấp của cộng sản nhưng lại không bỏ được thù hằn định kiến cá nhân, lại cũng "xóa hết tất cả những gì của cộng sản" thì có khác điếu gì đấu tranh giai cấp "đào tận gốc trốc tận rễ"?
    Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể phải bị thay thế (vì thoái hoá biến chất, vì tham nhũng lộng quyền) nhưng tư tưởng dân chủ tiến bộ của Hồ Chí Minh thì nên giữ lại mà dùng, đó chính là "giống cũ còn tốt vậy".

    Tôi ghét Đặng Tiểu Bình nhưng tôi rất thích câu nói của ông: "Mèo trắng hay mèo đen, hễ bắt được chuột là nuôi hết". Mấy nhân vật bình luận bài báo này chẳng nhẽ còn cực đoan hơn cả ĐTB ư?

    Đang được thưởng thức món ngon. Bỗng nhiên bà TTHS nhảy vào quẳng một quả đắng làm bữa ăn mất ngon, chán quá!

    Xin bà TTHS nếu mình không muốn ăn thì cũng đừng phá bữa ăn của người khác. Bài này đang cổ vũ cho dân chủ. Nếu bà không thích dân chủ, chỉ thích hận thù thì cũng xin để cho tác giả bài báo trên (và cả chúng tôi nữa) được cổ vũ cho dân chủ bà nhé!

    Xưa kia giao thông khó khăn, thông không thuận lợi nghe có nhà cách mạng nước ngoài về là mừng mà không biết rõ Cụ Hồ là ai, không hề biết ở nước Anh Mỹ Pháp...chỉ làm lao công cắt cỏ, cào tuyết, dọn phòng, dọn bàn và tham gia với các nhóm Phan Chu Trinh nhưng cụ khuyên ...đi học thêm !

    Khi được Liên Xô đào tạo vì trình độ hạn chế cũng chỉ cho làm thơ ký văn phòng cho Borodin ơ Trung Quốc. Đưa sang Thai Lan xây dựng phong trào CS hai năm không thành công lại trở về Trung Quốc! Ở VN thì Liên Xô tin cậy Trần Phú . Có nhận định của nhóm Trần Phú là chính ông Nguyễn Tất Thành mật báo mượn tay Pháp triệt hạ nhiều người để có đường cho ông ta về VN !

    Đúng VN ta có có một ‘cụ Hồ’ rất uy danh, ai cũng kính trọng đó là Cụ Hồ Học Lãm (1883-1942) rất khoa bảng và là nhà cách mạng người lập ra Việt Minh ở Trung Quốc và chết năm 1942.

    Tại sao ông Nguyễn Tất Thành làm được chuyện mạo danh dối trá này ?
    Thứ nhất: là Ông Nguyễn Tất Thành về nước lập ra tổ chức ‘giả’ cùng tên 19.5.1941 và làm chủ tịch. Cụ Hồ học Lãm chết vào tuổi 60 năm 1942, Nguyễn Tất Thành liền đóng vai Cụ Hồ Học Lãm để râu, xưng ‘cụ Hồ’ ở tuổi 40 ! Biệt danh của Hồ Học Lãm cũng là Hồ Chí Minh ! Ông Thành dùng tên này như từng dùng tên Nguyễn Ái Quốc chung cho cả nhóm viết báo !

    Thứ hai : Nguyễn Tất Thành từng được tổ chức tình báo chiến lược OSS (tiền thân của CIA) tuyển mộ làm đặc tình, (lúc này Mỹ Nga còn là đồng minh chống Phát xít). OSS đào tạo thành lập ‘nhóm vũ trang quân sự dưới sự bảo trợ của OSS’ rồi phái họ trở lại khu vực củ. Nguyễn Tất Thành đã từng tranh chức vụ bằng cách phóng đại và dối trá là Việt Minh được người Mỹ thế lực mạnh nhất thời đó ủng hộ.
    Sự tròng tréo về uy tín vay mượn ‘Cụ Hồ’ và khoa trương sai là tổ chức của ông thành lập giả mạo trong nước được Mỹ ủng hộ khi thực chất là đặc tình làm theo sách lược của Mỹ ! Hai tư thế quá khác nhau..

    Thứ ba : Pháp lợi dụng ông Nguyễn Tất Thành là CS, khoa trương với đồng minh là có CS có tiềm lực lớn chỉ để được tái vũ trang và viện trợ chống Cộng Sản. Mỹ viện trợ Pháp đánh CS chứ không phải duy trì đô hộ ! Tái vũ trang xong Pháp đánh vài ngày là CS phải bỏ chạy rút vào chiến khu nên rất rõ là không có chút thực lực nào ! Nhưng Pháp bộc lộ ý ‘tiếp tục đô hộ’ chứ không chỉ chống CS nên không giao trả chánh quyền cho Bảo Đại. Không may là năm 1949 Mao trạch Đông tha71ng Tưởng giới Thach có số vũ khí nhàn rỗi ...mà bi kịch VN mới tiếp diễn ! Năm 1954 Mỹ không làm theo yêu cầu dội bom cứu Pháp ở trận Điện Biên Phủ vì thấy Pháp muốn đô hộ hơn là chống Cộng như lờui hứa với đồng Minh !
    Mỹ phải can thiệp buộc Pháp trả chủ quyền cho ông Diệm và giúp ông Diệm Chống CS ! Cần hiểu rõ chứ không thể hiểu Mỹ giúp Pháp đô hộ và Mỹ phản đồng minh là Pháp để nhảy vào VN thay chân Pháp xâm lược !

    Sang Pháp bị Việt kiều chất vấn :” Ông là ai?” ông đã không chịu trả lời !
    Thứ hai chất vấn vì sao giết cách mạng VN , Nguyễn tất Thành bộc lộ óc sát thủ khi trả lời rằng ai yêu nứơc nhưng đi con đường khác ông đều phải bị... tiêu diệt !
    Khi Pháp nói chuyện với Ông Nguyễn Tất Thành với tư cách đại diện VN, giới học giả Pháp đã phản đối Pháp :” Vì sao Pháp đàm phán với một kẻ sát nhân ? ”

    Tự mình viết bài ca ngợi mình lấy tên Trần Dân Tiên, T. Lan , rồi chuyện tại vị suốt đời ! Chính Ông Lê Duẫn vẫn chê ông Nguyễn Tất Thành là người phô trương đánh bóng cá nhân ! Ai mà làm tất cả việc đó mà không vì địa vị và tham vọng cá nhân ?
    Trần Thị Hồng Sương

    Nói chung nói thì dễ lắm .Ai cũng vậy. Đối với kẻ có quyền lực, súng ống nắm trong tay thì nói càng dễ. Nhật là nói vô trách nhiệm. Cho nên cứ phải xem hành động của người nói hay thì mới biết được.
    Và để ngăn chặn những kẻ lãnh đạo chỉ biết nói hay thì ít nhất phải có điều luật quy định: lãnh đạo NN ,CP chỉ được giữ chức 02 nhiệm kỳ ( tối đa 10 năm).Hàng năm phải bỏ phiếu tín nhiệm.
    Lúc đó mới biết được vàng hay thau.

    ( PS : còn HCM như thế nào qua các sự việc và sự kiện trong thực tế thì ai cũng rõ bản chất rồi )

    Cho tôi hỏi một câu : Tại sao ông Hồ làm chủ tịch suốt từ 1945 cho đến ngày ông chết (1969): 24 năm (về mặt lịch sử chính thức, còn trong thâm cung bí sử tôi không dám bàn vì là dân đen). Thời gian đủ dài chưa để hùng hồn"tôi tuyên bố HCM không tham quyền cố vị"???

    Nguyễn Ngọc