Tiến sĩ Trần Nhơn - Tài liệu đặc biệt, góp phần chuẩn bị Đại hội Đảng lần thứ mười một (phần 2)

  • Bởi Khách
    07/05/2010
    10 phản hồi

    Trần Nhơn<br />
    Vũ Duy Phú biên tập

    2. Chủ nghĩa xã hội không phải là một bộ phận sinh ra từ CN Mác, hoặc “CN Mác –Lê”. CNXH đích thực sẽ nhất định thắng lợi.

    Lâu nay tôi cứ tưởng (chết ở chỗ cứ tưởng đó) Chủ nghĩa xã hội là sản phẩm chính trị của riêng Mác, Ănghen, và Lênin, vì vậy nghiễm nhiên tin rằng nó đương nhiên là giai đoạn đầu của CN Cộng sản. Nhưng thực ra đó lại là một sự hiểu lầm hoàn toàn. Do đã đồng nhất CNXH với “CN Mác – Lê”, nên khi người ta căm hận về những biện pháp tàn bạo, cay nghiệt của CM vô sản quá tả đã diễn ra ở chỗ này chỗ kia dưới danh nghĩa CN CS, nên người ta cũng căm ghét lây luôn cả sang CNXH!

    Theo nhận thức mới thì tư duy về môt chủ nghĩa, mà sau này dần dần hình thành chính thức, được nhiều triết gia cổ điển (không thật rõ chính xác là ai đầu tiên) đặt tên là CNXH, nó đã có từ hàng ngàn năm trước đây, từ khi Mác chưa ra đời (*). Theo đó CNXH là một lý tưởng tốt đẹp của chung toàn Nhân loại, một ước muốn tốt đẹp về một xã hội cộng đồng, mang đầy đủ đặc điểm của một xã hội dân chủ, công bằng, tự do, hạnh phúc, văn minh của cả Loài người (Đối nghịch lại với CN cá nhân, với CN dân tộc hẹp hòi, ích kỷ). CNXH là kết quả một quá trình tiến hoá tự trưởng thành của toàn Nhân loại. Quá trình này là lâu dài, gian khổ, có lúc rộ lên, có khi xẹp xuống, tích luỹ, đúc kết từ những bài học thắng lợi, rút kinh nghiệm từ những nguyên nhân thất bại đổ máu của rất nhiều nước, của rất nhiều thế hệ... kéo dài từ rất lâu, từ trước khi có Mác!

    Khi gặp Chủ nghĩa Mác (mới xuất hiện gần 162 năm trước đây), những người theo CNXH đã lấy CN Mác làm lý luận dẫn đường. Nếu Chủ nghĩa Mác có 2 phân kỳ tiến hoá khác nhau như đã nói ở trên, thì CNXH cũng bị ảnh hưởng bởi sự diễn biến và trưởng thành của CN Mác với 2 phân kỳ như đã xẩy ra. Vì vậy đã xẩy ra chuyên có mô hình XHCN theo những biện pháp quá tả, bạo lực (Phân kỳ I) và có cả mô hình XHCN theo đường lối đấu tranh phi bạo lực như Mác đưa ra ở phân kỳ II.

    Đối với Lênin: Nhận thấy tại Nga, thời cuối thế kỷ 19, đã đủ chín mùi để giai cấp công nhân có thể lật đổ chế độ Nga hoàng lạc hậu, phản tiến bộ - một mắt xích yếu nhất của hệ thổng TBCN – Lênin đã vận dụng Mác ở phân kỳ I (Quốc tế CS I) và đã thành công trong đấu tranh bạo lực đập tan chế độ quân chủ Nga hoàng dành chính quyền về tay giai cấp công nhân và lập nên chế độ xô viết. Lênin đã hoàn thành phân kỳ I của chính Ông một cách tuyệt vời. Và chính Lênin đã thành lập lại Quốc tế Cộng sản, và gọi là Quốc tế Cộng sản III (dùng trở lại tính ngữ cộng sản) về cơ bản là theo đường lối đấu tranh bạo lực của QT CS I. Nhưng vì lòng căm thù của giai cấp công nhân (đối với g/c tư sản) chỉ có sức mạnh chủ yếu trong tàn phá, chứ chưa đủ để kịp sản sinh ra sự sáng tạo trong xây dựng hoà bình, nên chỉ sau mấy năm chính quyền xô viết, chính Lênin đã phát hiện ra những chỗ bất cập, sai lầm của đường lối Quốc tế CS I: phá tan những cái cũ, không tiếp thu, không thừa kế thành tựu nhiều mặt của CNTB (vi phạm quy luật tính liên tục, kế thừa của quá trình tiến hoá), và không chỉ có thế... nên nguy cơ tụt hậu và có thể sẽ tự diệt vong là rất rõ ràng. Bởi vậy, cũng tự vượt qua chính mình, Lênin đã nhanh chóng chuyển sang phân kỳ 2 của chính Ông với chính sách kinh tế mới: kế thừa, hợp tác, liên kết, vận dụng các thành tựu nhiều mặt của CNTB để xây dựng CNXH. Theo cách hiểu của chúng ta sau này: Người CS muốn đi lên bằng cách đi trên vai của những nhà tư bản, vậy phải dựa vào và liên kết thật lòng với họ, không thể đơn giản coi họ là kẻ thù giai cấp không đội trời chung! (Lênin từng nói, đại ý: Tôi có thể đổi 100 đảng viên CS thiếu chuyên môn lấy 1 chuyên gia tư bản)

    Đối với Liên Xô (cũ): Để phân tích đúng CNXH ở LX cũ trong thời kỳ sau Lênin cho tới khi nó sụp đổ, cần lưu ý những đặc điểm lịch sử riêng biệt (có tính tình thế): vừa xây dựng hoà bình, vừa chuẩn bị và tiến hành chiến tranh (cả nóng lẫn lạnh), vì vậy yêu cầu lãnh đạo tập trung về cơ bản đã lấn át hoàn toàn yêu cầu dân chủ, cùng với sai lầm về cơ chế quản lý kinh tế - xã hội theo đường lối Quốc tế I và III tập trung quan liêu bao cấp, nên đã dẫn đến tụt hậu toàn diện và sụp đổ như một tất yếu.

    Sự bất đồng chính kiến trong phong trào Cộng sản Quốc tế chính là và chủ yếu là sự bất đồng chung quanh câu chuyện lựa chọn Quốc tế nào, chọn biện pháp cách mạng nào, và sai đúng ra sao, chứ không phải là chọn Ông lãnh tụ nào, bởi vì cả 2 tổ chức Quốc tế I và Quốc tế II đều là “con đẻ” của Mác và Ănghen; Quốc tế III và Chính sách kinh tế mới cũng đều là con đẻ của Lênin cả. Chỉ có điều chúng (các đường lối đấu tranh giai cấp) rất khác nhau là do chúng được sinh ra ở những thời điểm và hoàn cảnh khác nhau, và có thể nói đại thể là chúng đều đúng, nhưng chỉ đúng trong những hoàn cảnh và thời điểm tương ứng thích hợp của chúng! CNXH hiện thực ở các nước được sinh ra, nơi thì theo đường lối Quốc tế I, nơi lại theo đường lối Quốc tế II, vì thế mà chúng có các mô hình cụ thể khác nhau. Mô hình XHCN hiện thực trên đất Liên Xô, Đông Âu, TQ và VN ... ở thế kỷ 20 là theo mô hình được tạo ra theo đường lối Quốc tế I của Mác, Quốc tế III của Lênin, dưói sự chỉ đạo áp đặt của Stalin, và nó đã sai lầm, bởi thực tế nó đã sụp đổ. Nguyên nhân: Trong xây dựng hoà bình mà LX vẫn tiếp tục vận dụng đường lối Quốc tế CS I và III là không phù hợp. Nếu LX sau Thế chiến 2 đã biết “chuyển pha” sang vận dụng chủ yếu đường lối Quốc tế II thì đã không bị tan rã. Chính sách “kinh tế mới” của Lênin, đường lối “ba đại diện” của TQ, và đường lối “Đổi mới” của VN hiện nay chính là theo đường lối Quốc tế II của Mác với một số đặc thù riêng khác nhau. Thực tiễn (là chân lý) đã chỉ ra rằng, chúng phù hợp với yêu cầu cách mạng ở những nơi này, và cũng chỉ vào giai đoạn này. Kết luận: Đường lối Quốc tế II của Mác và Ănghen về CM vô sản, bất kể giai cấp công nhân đã giành được chính quyền hay chưa, là hiện thực và hoàn toàn đúng đắn trong thế kỷ XX .

    Vậy là, qua kinh nghiêm và thể nghiệm của Lênin và Liên Xô (cũ), của TQ và VN, ta có thể kết luận:

    1/ Để lật đổ chế độ cũ đã thôí nát, lạc hậu, giành chính quyền, bảo vệ chính quyền, bảo vệ đất nước... thì vận dụng biện pháp cách mạng bạo lực của Mác (Quốc tế CS I ), và của Lênin (Quốc tế CS III) như Liên xô cũ, như Việt nam và Trung quốc, và nhiều nước khác... khi họ đấu tranh giành và bảo vệ chính quyền là đúng đắn. Tuy nhiên,chính quyền chuyên chính vô sản, tập trung trước – dân chủ sau, theo các cơ chế hoạt động kiểu LX cũ, chỉ phù hơp và có sức mạnh thực sự trong đấu tranh bạo lực giành và bảo vệ chính quyền, và sẽ không phù hợp và thiếu sức mạnh trong xây dựng và phát triển hoà bình, vì chính quyền theo thể chế này không có khả năng tự bảo vệ mình khỏi quá trình tự thoái hoá, và cũng bất lực trong khả năng sáng tạo tự hoàn thiện mình để vươn lên (sư sụp đổ của LX cũ là kết quả điển hình nhất của sai sót mang tính tất yếu này).

    2/ Vì vậy tại các nước tư bản phát triển, và tại các nước khác khi đã chuyển sang giai đoạn xây dựng hoà bình thì phải vận dụng đường lối Quốc tế II của Mác mới đem lại thắng lợi cho CNXH. Chính “Chính sách kinh tế mới” của Lênin, Đường lối “đổi mới” của Việt nam và đường lối “Ba đại diện”của Trung quốc là kết quả sự vận dụng sáng tạo đường lối của Quốc tế II của Mác và Ănghen, nên đã thu được những thắng lợi bước đầu. Các đảng cánh tả Bắc Âu, và ở một số nước khác, tại một số thời kỳ tương tự ở nhiều nước tư bản phát triển, do đặc thù của họ, đã không vận dụng đường lối đấu tranh bạo lực của quốc tế I, đã sớm tiếp thu, vận dụng tư tưởng đường lối mới của Mác ở phân kỳ II (Quốc tế II). Họ đi lên từ thể chế chính trị tư bản, từ nền Dân chủ tư sản – nên họ đã sớm đạt được khá nhiều thành công trong việc xây dụng một xã hội tiến bộ hơn như mọi người đã thấy.

    Có người nói: các đảng CS LX (cũ), Trung quốc và Việt Nam không chấp nhận coi các đảng XH dân chủ là cùng một gốc sinh ra từ Mác và Ănghen. Đó là sai lầm quan trọng do thiếu thông tin, như một định kiến và mang tính cố chấp, có thể chỉ ở thời Lênin, Stalin, và còn tồn tại ở một số đồng chí Việt nam “kiên trì” hiện nay. Nên thấy rằng, tại Châu Âu, chính con cháu ruột của Các Mác và Lênin cũng đã từ chối CN CS, và đã gác biện pháp cách mạng bạo lực (QT I và QT III) của các Ông sang một bên, sự tự sụp đổ hoàn toàn dễ dàng của LX cũ và Đông Âu đã là bằng chứng hiển nhiên về sự tự từ bỏ CN Mác – Lê kiểu cũ. Quan điểm “kiên trì” của một số đồng chí VN đã ngăn cản việc học tập và hợp tác công khai với các đảng CNXH dân chủ, trong khi trên thực tế lại thừa nhận sự tiến bộ xã hội rất rõ ràng của những nước phát triển do các đảng Xã hội dân chủ này lãnh đạo!

    Tóm lại, tôi nhận ra rằng, CNXH là một quá trình, một cái đích tiến hoá của Loài người đến một xã hội tốt đẹp hơn tất cả các xã hội hiện tồn trên Trái Đất. Sự sụp đổ của LX và Đông Âu, sự thất bại của “CNXH” hiện thực ở chỗ này hay chỗ khác, thì đó chỉ là sự thất bại của những mô hình cụ thể, của sự vận dụng những đường lối, lý luận sai lầm cụ thể trong quá trình tiến hoá đến CNXH đích thực mà thôi. CNXH đích thực không thể bị thất bại ! Nếu CNTB (không mang tên riêng ai) là kết quả quá trình tiến hoá tất yếu từ CN Phong kiến lạc hậu, thì CNXH (cũng không do một mình ai đặt ra) cũng là một quá trình tiến hoá đương nhiên tiếp theo, từ CNTB lên một xã hội tốt đẹp hơn, được đặc trưng bởi một nền chính trị văn minh –mà lâu nay ta vẫn gọi nó là CNXH, hay phía tư bản gần đây họ gọi là CN hậu Tư bản (hay CNTB sáng tạo, CNTB Dân chủ...). Kết luận: Tuy CNXH đích thực chưa ở đâu có, nhưng nhất định sẽ xuất hiện! Thời đại này vẫn là Thời đại quá độ tiến hoá của toàn Thế giới tiến lên CNXH, có thể còn khó khăn, trầy trật, nhưng không gì có thể ngăn cản nổi!

    (còn tiếp)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Những đảng viên CS tha thiết muốn đảng mình thay đổi để thực hiện đúng lý tưởng ban đầu là những người có vấn đề về tầm nhìn và nhãn quan.
    Dẫu sao, họ thật là những con người chân chính và có nhân cách.
    TS Trần Nhơn, nguyên thứ trưởng bộ Thủy Lợi, đương nhiệm Hội trưởng Hội khoa học Thủy Lợi, là một người như vậy. Quý vị nào muốn hiểu thêm con người đáng kính (và đáng thương) này, xin vào blog của ông để đọc 5 thư góp ý với đảng và bản Tâm Ngôn của ông.
    TRong một thư, ông đề nghị "đảng ta" ra một văn bản nêu rõ sự tiếp thu ý kiến đóng góp của hàng vạn người nhân đại hội X. Khổ thân ông, đảng có tiếp thu cái quái gì đâu. Vietnamnet gần đây đã đưa ra hai văn bản: Dự thảo NQ và NQ chính thức. So sánh, Chẳng thấy khác nhau cái mẹ gì hết.

    "Lòng yêu nước không phụ thuộc vào ý thức hệ!". Rất đúng !

    Đẩy đất nước vào con đường bế tắc, suy yếu, đạo đức và luật pháp suy đồi thảm hại, tham nhũng lãng phí tràn lan không thể kiểm soát, quỳ gối trước kẻ thù, chủ quyền và sự toàn ven lãnh thổ đang bị TQ xâm chiếm đất đai biển đảo.... rõ ràng đảng CSVN đã và đang là tội đồ trước nhân dân và đất nước.
    Đảng CSVN không có quyền phán xét về lòng yêu nước !

    Khách viết:
    Tôi nghĩ rất cả mọi con người Việt nam đều yêu nước. Mỗi người yêu nước một cách khác nhau với chọn lựa hành động có thể khác nhau nhưng đều mong muốn chung là dân giàu nước mạnh, để dân tộc ta có thể hùng dũng ngẩng cao đầu trước cả thế giới.
    Tại sao chúng ta không thể đoàn kết tất cả các tấm lòng yêu nước để chung tay xây dựng một nước Việt hùng cường ?
    Tại sao yêu nước cứ phải yêu CNXH, yêu đảng cs ? Một mục tiêu rất mơ hồ nhưng lại tự trói tự buộc tất cả trong bạo lực, dối trá, tham nhũng lãng phí và sự sụp đổ đã thấy trước.
    Tại sao cứ phải truy bức bỏ tù những người yêu nước khác chính kiến với đảng cs ? Số người này rất không nhỏ, đã chọn lựa, đang chọn lựa và sẽ ngày càng rất đông đảo...
    Thật sỉ nhục cho dân tộc này nếu phải yêu nước dưới sự kìm kẹp của nhà tù, tòa án và công an an ninh; nếu phải yêu nước theo chỉ định ý thức hệ của đảng cs VN và đảng cs TQ.

    Nhiều người nói rồi, cái CNXH mà đảng bắt "yêu" chẳng qua là cái áo khoác cho mớ lý luận đùi nhay để đảng bảo vệ quyền được độc đảng, để được hưởng độc quyền hưởng thụ đặc lợi.
    Chúng ta cần đặt ra câu hỏi, liệu lãnh đạo CS VN có thật sự yêu nước, thương dân. Chứ đừng hỏi rằng tại sao lãnh đạo CSVN yêu nước theo ý thức hệ. Dù với ý thức hệ nào nhưng thật lòng yêu nước, thương dân thì giới lãnh đạo sẽ làm mọi cách để bảo vệ dân, bảo vệ nước, đảm bảo cho xã hội đạt được mục tiêu dân giàu, nước mạnh... và luôn hướng đến mục tiêu phát triển kinh tế thực sự (sản sinh ra giá trị thặng dư) chứ ko phải đua nhau bán đất, bán rừng, bán biển nhằm đua GDP và bỏ túi riêng để con cháu mai sau phải khóc hận. Lòng yêu nước không phụ thuộc vào ý thức hệ!

    Tôi nghĩ rất cả mọi con người Việt nam đều yêu nước. Mỗi người yêu nước một cách khác nhau với chọn lựa hành động có thể khác nhau nhưng đều mong muốn chung là dân giàu nước mạnh, để dân tộc ta có thể hùng dũng ngẩng cao đầu trước cả thế giới.
    Tại sao chúng ta không thể đoàn kết tất cả các tấm lòng yêu nước để chung tay xây dựng một nước Việt hùng cường ?
    Tại sao yêu nước cứ phải yêu CNXH, yêu đảng cs ? Một mục tiêu rất mơ hồ nhưng lại tự trói tự buộc tất cả trong bạo lực, dối trá, tham nhũng lãng phí và sự sụp đổ đã thấy trước.
    Tại sao cứ phải truy bức bỏ tù những người yêu nước khác chính kiến với đảng cs ? Số người này rất không nhỏ, đã chọn lựa, đang chọn lựa và sẽ ngày càng rất đông đảo...
    Thật sỉ nhục cho dân tộc này nếu phải yêu nước dưới sự kìm kẹp của nhà tù, tòa án và công an an ninh; nếu phải yêu nước theo chỉ định ý thức hệ của đảng cs VN và đảng cs TQ.

    Đọc bài của bác thấy toát lên hình ảnh một người Cộng Sản kiên trung nhưng bế tắc và bất lực khi giải thích thực tế:
    1. Sự kiên trung:
    - Bác đặt vấn đề về cuộc tranh đấu giữa CNCS và CNTB; và CNCS nhất định thắng, CNTB nhất định thua.
    - Bác ủng hộ Quốc Tế II, và cho rằng Quốc Tế I và Quốc Tế III hiện nay không phù hợp. Nhưng dù áp dụng Quốc Tế nào, thì mục tiêu của bác vẫn là để phục vụ cuộc đấu tranh giữa CNCS và CNTB.
    - Bác góp ý với Đảng để thay đổi tư tưởng Mác - Lenin, chứ không phải để thay đổi bản chất lãnh đạo của Đảng.
    2. Bế tắc và bất lực:
    - Bác giải thích (hay ngụy biện?) CNXH có từ trước Mác, và các tư tưởng như đấu tranh giai cấp, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu của Mác không phải là tư tưởng cốt lõi của CNXH. Chúng tôi được học dưới mái trường XHCN thì đó là CNXH "khoa học"; còn các CNXH khác đều là không tưởng. Chính các tư tưởng đó là tiền đề dẫn đến việc tổ chức nhà nước, xã hội độc đảng như hiện nay. Nếu các tiền đề đó mất đi, liệu chúng ta cần có sự lãnh đạo của Đảng?
    - Bác định nghĩa CNXH là: "xã hội dân chủ, công bằng, tự do, hạnh phúc, văn minh của cả Loài người", điều này cũng như câu nói cửa miệng: "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh". Nếu CNXH là như vậy thì nó khác gì xã hội Mỹ, Đức, Nhật, Hàn Quốc, Ba Lan... ngày nay? Vậy tại sao phải tiếp tục đấu tranh để CNXH nhất định thắng? Tại sao không học tập luôn các nước đó cho nhanh, đỡ phải mày mò đem cả dân tộc ra thí nghiệm?
    - Xã hội mà dân không thể giàu, nước không thể mạnh, không có công bằng, dân chủ, văn minh chỉ có thể là xã hội độc tài. Độc tài và tham nhũng là nguyên nhân cơ bản khiến VN hèn kém như hiện nay.
    Theo tôi, nếu bác kiên trung với dân tộc, bác nên góp ý với Đảng:
    - Bỏ tư duy đấu tranh giai cấp, đấu tranh chủ nghĩa giữa CNCS và CNTB vì CNCS và CNTB bây giờ là một. Hãy học tập Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Ba Lan, cái CNXH chúng ta đang mong muốn là cái mà họ đã từng bước xây dựng được.
    - Nếu có đấu tranh, hãy đấu tranh vì tự do, dân chủ chống lại độc tài. Lịch sử loài người đã chứng minh các cuộc cách mạng tư sản (chống độc tài phong kiến), chiến tranh thế giới 1, thế giới 2 đều là đấu tranh giữa dân chủ và độc tài phát xít. Chiến tranh thế giới 3, nếu có xảy ra cũng sẽ là cuộc đấu tranh giữa dân chủ và độc tài (cộng sản?).
    - Trả lại dân chủ cho nhân dân Việt Nam, vì đó là con đường nhanh nhất tiến lên CNXH. Hãy để nhân dân Việt Nam được tự do mưu cầu hạnh phúc mà không phải cạnh tranh bất bình đẳng với các thế lực độc quyền, tự do báo chí, tự do bầu cử, tự do giám sát các cơ quan đảng, chính phủ, tự do lập đảng phái.
    Bác có dám yêu cầu Đảng như thế không? Hay bác sợ sẽ giống như Lê Công Định?

    Tôi đồng ý hoàn toàn với TS Nhơn. CNXH là một xã hội tốt đẹp mà một số nước rất tiến bộ, rất giàu (cả về vật chất lẫn tri thức, văn hóa) đã và đang xây dựng. Tuy nhiên, tôi cũng đồng ý với một bạn đã phát biểu CNXH do TS Nhơn mô tả hoàn toàn không đồng nhất với khái niệm CNXH do các đ/c lãnh đạo đảng quan niệm. Tôi cho rằng một số đ/c lãnh đạo đảng đang "kiên trì" chẳng qua vì 2 lý do: hoặc là quá dốt không nhận ra cái sai bét trong lý luận của các ông ấy (mà thực tiễn đã chứng minh là nó sai bét), hoặc là kiên trì bảo vệ CNXH (theo quan niệm của các ông ấy) để làm lớp áo giáp bảo vệ chế độ độc đảng nhằm dễ dàng bòn rút nhân dân, đất nước và tạo điều kiện cho con cháu các ông sau này tiếp tục con đường "hút máu" của dân.
    Tuy nhiên, CNCS thì lại là hoàn toàn phản động, vì một chế độ "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" là xã hội hoàn toàn không tưởng, mà TS Nhơn đã phân tích ở phần một.
    Kết luận, tôi đồng ý với TS Nhơn rằng CNXH là một xã hội tất yếu phải đến, nhưng lâu hay mau còn phụ thuộc văn hóa, tri thức của dân tộc đó. Văn hóa, tri thức kém sẽ liên tục kiềm hãm sự tiến bộ của xã hội bằng cách này hay cách khác. Biểu hiện gần đây của VN là việc quan chức chóp bu bán đất, bán rừng, bán biển, bán dự án cho TQ. Tầng lớp có học cao trong xã hội lại ngang nhiên bán nước bất chấp đạo lý như vậy chứng tỏ sự đồi bại của một xã hội nói chung...

    Thanh Nguyễn

    Đọc bài viết của tiến sĩ Trần Nhơn và Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ cùng lời chỉ trích Tiến sĩ Thọ của Xuân Nguyễn rằng ông Thọ vô trách nhiệm và thiển cận khi phản bác Marx . Xin có vài ý kiến sau :

    Học thuyết giá trị thặng dư của Marx nói đến giá trị tăng thêm do lao động làm ra, từ nguyên liệu thành sản phẩm công nghiệp hóa. Marx cho các nhà tư bản tích lũy tư bả, do đó, mang tội chiếm hữu sản phẩm thặng dư của công nhân làm thuê đáng lẻ công nhân được hưởng phần này ! Max khăng khăng đó chỉ là công sức của công nhân làm thuê!
    Không biết thời Marx sản phẩm công nghiệp nào là ‘không có hàm lượng trí tuệ’ mà công nhân có thể một mình tạo ra sản phẩm không cần đến kỷ năng sáng tạo tổ chức và thiết kế ra lọai máy móc phù hợp, mà Marx hô hào công nhân chiếm lấy, tự làm.
    Thực tế chứng minh sau cải tạo nông nghiệp và công thương nghiệp Hà Nội trở về thời ‘đồ đá’. Đến năm 1983 dù có giao dịch với miền Nam rồi mà ra Hà Nội bánh mì còn không biết làm, cứng như đá, mang về Nam kỷ niệm dùng ...chọi chó chết liền, ăn làm sao được mà ăn! Chuyện đơn giản đó còn không biết nói gì đến ...công nghệ cao !

    Các tiền đề Marx nói đến đều không thuyết phục vì phiến diện, không phải là bản chất, mà chỉ là hiện tượng cá biệt trong tầm nhìn hạn hẹp của chính Marx vào xã hội Anh Đức Pháp...
    Marx cho rằng lịch sử "Lịch sử của tất cả các xã hội từ trước đến nay là lịch sử của đấu tranh giai cấp" là sa vào lối ngụy biện 'Khái quát vội vã ' trong khi CS nguyên thủy không giai cấp và lịch sử nền văn minh nông nghiệp chưa công nghiệp hóa như VN thì gồm giai cấp nào đấu tranh ai và ai ? Học thuyết Marx chỉ nói đến giai cấp của xã hội công nghiệp hóa không nói gì đến nông nghiệp nhưng CSVN lấy ý ‘bốc lột’ giá trị thặng dư của Marx nói về giai cấp và bốc lột trong công nghiệp để áp vào nông nghiệp gây ra Cải Cách Ruộng Đất và cải tạo công thương lúc xã hội chỉ là những nhà làm dịch vụ buôn bán nhỏ, tiểu thủ công nghiệp chế biến thì phải nói là Mao và Nguyễn tất Thành ...quá thiếu hiểu biết !

    Bây giờ VN sau 1975 CSVN mới có dịp tiếp cận công nghiệp hóa và chắc đã thấy :
    Marx cho luôn luôn có bốc lột của giai cấp chủ với công nhân nhưng muốn đánh giá điều này phải làm một cuộc lượng giá chi tiết về ‘khấu hao tài sản cố định và tái đầu tư mở rộng, cải tiến kỷ thuật ’ những khái niệm khoa học mà Marx không hề biết đến và chưa từng nói đến. Đó là sự cần thiết của tích lũy tư bản để có thể tiến đến công nghệ ngày một cao hơn !

    Giá trị không chỉ có ‘thặng dư’ mà còn có thể ‘giảm hụt’ do tồn kho giảm giá gây lỗ vốn phá sản. Học thuyết quy kết bốc lột và phân giai cấp công nhân để bày ra đấu tranh giai cấp là ...điên rồ ! Trong kinh tế bao cấp nhà nước làm ra sản phẩm ấn định giá và phân phối không mua bán nhưng kinh tế thị trường thì không phải sản phẩm nào cũng được thị trường chấp nhận. Bao nhiêu công ty bị phá sản hàng ngày, hàng hóa tồn kho không có thị trường để bán, giá trị giảm và lỗ ! Cơ chế tự do cạnh tranh khiến cho hàng hóa có được chất lượng cao giá thành hạ. Lạc hậu kỷ thuật, sơ xuất trong kinh doanh không nắm được thị hiếu là lỗ ngay !

    Khi đề ra giải pháp khắc phục bằng dùng bạo lực phá hủy không kế thừa văn minh, cướp chánh quyền lại càng sai và càng nhiều lý do quy cho Cộng Sản tội chống lại loài người khi bày chuyện ‘kẻ dốt chống người giỏi, chánh phủ dốt chống hiện đại hóa’ như thực tế đang diễn ra ở các nước CS .

    Khi công ty phá sản ai là người chịu thiệt ? Chủ hay công nhân ? Chắc chắn không phải là công nhân. Bốc lột giá trị thặng dư càng tỏ ra không đúng khi :
    -Sản phẩm có hàm lượng trí tuệ cao, công nhân không biết cách làm ra sản phẩm .
    -Công nhân có quyền chọn lựa chổ làm. Không ai bắt ai phải ...làm công nhân . Có thể học hành đầu tư sáng tạo...để làm chủ !
    -Hầu hết các khâu sản xuất đều...tự động hóa tức không có bóng dáng... công nhân lao động chân tay đơn giản !
    Do đó một bảng quy định mức lương tối thiểu là đủ để điều chỉnh thu nhập xã hội không cần đến chuyện quy kết ‘bốc lột’ rồi phân ra giai cấp rồi ‘đấu đá’ giai cấp kiểu Marx !

    Hiện nay trong thực tế ấn định thuế giá trị gia tăng và mức lương tối thiểu thì học thuyết giá trị thặng dư khái niệm bốc lột và chuyện lo ...truy tìm kẻ ‘bốc lột’ để cải tạo của Marx còn ...dùng được vào chổ nào ?

    Chủ luôn phải lo đào tạo tay nghề cho thợ, lo bán hàng và rất nhiều khi chịu lỗ ! Người công nhân được đảm bảo chế độ mức lương tố thiểu chính ...là người hưởng lợi ! Từ thực tế đó chánh quyền CSVN hiện nay lại ‘nâng niu’ ...giới chủ !

    Tuy nhiên tôi không tán đồng ông Đỗ xuân Thọ việc theo chủ nghĩa dân tộc . Trung Quốc nghiên cứu sâu hơn các biến tướng xấu, nên đề xuất “Chủ nghĩa dân tộc có kiểm soát “.
    Chủ nghĩa dân tộc bộc lộ nhiều nhược điểm, trong khi bảo tồn bản sắc truyền thống dân tộc dễ thành bài ngoại kỳ thị nền văn hóa khác cho là ngoai lai và phân biệt chủng tộc coi chủng tộc mình cao hơn như Hitler truy sát dân Do Thái, hay coi dân tộc khác thấp kém chỉ đáng làm nô lệ như một thời ở nước Mỹ, sinh ra kỳ thị màu da và sa vào mua bán nô lệ. Đó là “Chủ nghĩa dân tộc cực đoan” . TQ dễ sa vào bành trướng cũng từ chủ nghĩa dân tộc cực đoan !
    Thứ hai là ‘Chủ nghĩa dân tộc sáo rỗng’ là kiểu... thiêng liêng hóa như tôn giáo các biểu tượng quá hơn là thực chất thí dụ như coi quốc ca, lá cờ là thiêng liêng như kiểu tôn giáo chứ không chỉ là biểu tượng chính trị đúng theo bản chất của nó !

    Ngày nay người ta theo “Chủ nghĩa nhân văn” lấy biểu tượng và chủ đích là Happy human : Con người hạnh phúc ! Lấy tính nhân đạo khoan dung làm nhân sinh quan, lấy hòa bình vĩnh cữu cho con người cho quốc gia làm thế giới quan .

    Theo tôi thì định nghĩa hiện nay của sách vỡ VN vẫn coi XHCN là giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa Cộng Sản ! Với định nghĩa đó thì phải bác bỏ Chủ Nghĩa Xã hội .

    Chính CNXH mà sách vở VN cho là không tưởng là chủ nghĩa Xã hội kiểu Owen đã chứng minh là giai đọan chuyển tiếp rất đúng từ nghèo khó lên khá hơn bằng giáo dục . Nhưng cũng vẫn không áp dụng được cho xã hội tiên tiến như Mỹ . Owen đã kết luận sau khi thực hiện mô hình New Lanard, cho một cụm dân cư 800 hộ . Điều ấn tượng nhất là nhân cách công nhân rất thấp, tệ nạn rất nhiều, nên việc cải tạo đào tạo chính người công nhân là ...khâu then chốt ! Marx lại trao quyền cho họ là trao dao cho sát thủ !
    Với những hiện thực này không loại bỏ Karl Marx thì để làm gì ?

    Những ý này tôi đã gửi góp ý tứ đại hội X kia nhưng tiếng nói thay đổi chưa bao giờ có được . Đáng giận là không chịu tranh lụan giải thích gì ôm chuyện bậy làm tới !
    Ông Thọ dù sao cũng vô cùng có trách nhiệm hơn kiểu bộ chánh trị không biết gì ngàoi chuyện chỉ lo ...ôm đặc quyền !
    Những trì thức như ông Nhơn chớ có dùng văn chương chử nghĩa biện hộ cho đãc quyền ! Nếu không được nói lên sự thật thì thà ...ra khỏi đảng !

    Thăm hảng Boeing thì công nhân mà Công Sản nâng niu, quét rác còn chưa đúng kỷ thuật nói gì đến ...làm ra máy báy ! Hiện nay ngay các bệnh viện VN cũng đang thải hồi y công vừa dỡ vừa hổn ẩu có khi còn mượn danh hay trung gian...đòi tiền bệnh nhân !

    Đến thăm một đồn điền vài trăm mẫu đất của một nhà nông đã trí thức hóa là kỷ sư tiến sĩ nông nghiệp ở Mỹ, rãi phân phun thuốc trừ sâu ...bằng máy bay, cắt hái bằng máy không mấy bóng dáng công nhân !
    Mua vé vào ăn thoải mái, muốn mang về thì tự cân tự trả tiền ! Một xã hội tự điều hành trong sự tự giác thật hết sức dễ chịu ! Và trên tất cả bóng dáng công nhân thất học hư hỏng hung bạo nền tảng của chủ nghĩa Cộng Sản theo Marx đã ...rất vắng bóng chứ không phải là lực lượng đang lên làm chủ đạo . Trí thức mới là chủ đạo trong xã hội văn minh !
    Trần thị Hồng Sương

    ".... Kết luận: Tuy CNXH đích thực chưa ở đâu có, nhưng nhất định sẽ xuất hiện! Thời đại này vẫn là Thời đại quá độ tiến hoá của toàn Thế giới tiến lên CNXH, có thể còn khó khăn, trầy trật, nhưng không gì có thể ngăn cản nổi!"

    100 năm đã qua có bao nhiêu ông tiến sỹ đủ loại trong thế giói cộng sản cô' gắng xây dựng cho dù là dưới danh nghĩa nào /sắt / máu / bạo động (giết người cướp của) / xhcn ...vv...thì cái hậu quả của xã hội cộng sản [trên thế giới] đã như thế nào ? ? ? ! nhất là nhìn vào một xã hội cộng sản như Việt Nam, trung cộng do các kẻ lãnh đạo không có tư duy, thiếu kiến thức và thất học luôn mang mặc cảm "dốt nát" thì hậu quả càng tàn bạo và hung tàn đến mức độ như thế nào !

    Tôi cứ nhìn cái kết luận của ông tiền sĩ trần nhơn cũng đủ thấy cái láo lếu, bịp bợm, rẻ tiền và vô luân hòng che đậy cho tội ác gây nên cho biết bao nhiêu thế hệ đông - tây trong gần 100 năm qua.

    kết luận của ông ts trần nhơn nhìn nhận chưa một ai trên cõi đời này kinh qua cái xhcn nó tròn méo, vuông vức như thế nào, nhưng cú khăng khăng "tiến xuống" xhcn, cho dù phải trả những GIÁ MÁU của bao nhiêu người khác [chứ không phải của thân/đời ông], biết bao nhiêu là bất côngđau khổ trong biết bao nhiêu năm qua!!! Ác thật!!!

    Đúng là Hiệp Sĩ Mù Nghe Gió Kiếm là ai cũng biết cái xhcn toàn là xương trắng và suối máu ngổn ngang trên đường đi về cái mơ tưởng khốn nạn này, nhưng cứ nhất quyết đi tới.

    !DAMN IT!

    ><(((*<

    ./.

    TS Trần Nhơn đưa ra cách tiếp cận của mình.
    Từ ngữ CNXH xuất hiện trước Mác. Phấn đấu cho CNXH này là các đảng Dân Chủ (Mỹ), Công Đảng (Anh), Xã Hội (Pháp) và nhiều đảng cánh tả khác (ví dụ ở Bắc Âu)... Nó hoàn toàn không đồng nhất với khái niệm hiện nay của 4 nước CS còn sống sót.
    TS Nhơn đã thấy một điều: Chính Mác, rồi Enghen về cuối đời đã thay đổi quan điểm, nhích lại tinh thần đích thực của CNXH.
    Cái khó của TS Nhơn là muốn cải tạo đảng CSVN hiện nay - khi nó đã tha hóa đến mức bằng mọi biện pháp lừa phỉnh và tàn bạo để duy trì quyền cai trị đất nước.
    Chịu áp lực tăng dần, đảng CSVN có những thay đổi nhỏ giọt. Trò hề sắp tới là đại hội trực tiếp bầu tổng bí thư.

    Tôi tự rút ra rằng phương pháp tư tưởng, đường lối và tổ chức xây dựng CNXH ở Viết nam là sai lầm, võ đoán, độc tài, cưỡng bức, lừa đảo và mỵ dân. Nó giả danh các nguyện vọng sâu sa vĩ đại của cả loài người bằng các mục tiêu độc lập, tự do, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh để trang trí nhưng lại thực hiện bằng các biện pháp cướp đoạt, cưỡng bức, tự do dân chủ và bằng thực hành chuyên chính bạo lực.
    Nó mạo danh trung thành tuyệt đối với CN Mac-Lênin nhưng thực ra chỉ sử dụng những phần bạo lực và chuyên chính cực đoan, nó xa xỉ dùng máu của hàng triệu người dân để tô đỏ ngọn cờ.
    Ngày nay thực tế đã chứng minh rằng nếu giành chính quyền bằng máu và nước mắt thì sẽ mất đi tính nhân bản, mất đi nền tảng tri thức trong xây dựng và phát triển, mất đi khả năng tổ chức nhà nước và xã hội trên nền móng căn bản nhất là tự do dân chủ, mất đi sự sáng tạo và sức sống. Kết cục đã hiển hiện là tự đi đến thoái hóa và sụp đổ.

    Ban lãnh đạo Việt nam vẫn đang ngoan cố và nhắm mắt lao nhanh trên những vết xe đổ !