Sốc vì bài viết của Mẹ Nấm

  • Bởi Khách
    07/05/2010
    1 phản hồi

    P. T. Hoa, sinh viên đang du học tại Mỹ

    Dân Luận xin được thay mặt Mẹ Nấm đính chính lại là bài viết "<a href="http://www.facebook.com/home.php?#%21/notes/tao-lao/d-va-tm-quan-trng-ca...ĐỤ và tầm quan trọng của ĐỤ đối với nền an ninh quốc gia</a>" không phải của blogger Mẹ Nấm. Mẹ Nấm đã đặt link tới nguồn của bài viết này ngay ở đầu bài: Đó là blogger Thiên Sầu. Vì các trang mạng khác dẫn nguồn của Mẹ Nấm mà không ghi rõ tác giả, nên dẫn đến hiểu lầm đáng tiếc này.

    Là một “fan” hâm mộ của Mẹ Nấm, từ “cái thuở hồng hoan rừng chưa có tên” tôi đã là một độc giả cần mẫn vào blog của chị để đọc những dòng tâm sự tuy riêng mà chung của chị dành cho đứa con gái bé bỏng và tình thương chị dành cho gia đình. Theo dòng tâm sự của chị, tôi được biết đến những biến cố xảy ra với chị khi chị tham gia cổ xuý cho việc phản đối khai thác bô-xít ở Tây Nguyên và bị an ninh VN bắt, giam giữ… Tôi thực sự xúc động với mẩu entry ngắn ngủi nhưng đau đớn treo trên blog của chị nói lên lời từ giã trang blog thân thương của mình và xót xa khi đọc những dòng nhật ký chị viết ra sau những ngày chị bị giam giữ…

    Cũng qua bạn bè trên mạng, được biết chị gặp rất nhiều khó khăn kể từ sau những “ngày J” đó và cái ngày mà chị tuyên bố trở lại với cư dân mạng thì tôi đã là một trong không ít những người nồng đón chị.

    Tôi quý chị bởi sự thẳng thắn và thích thú với cách diễn đạt trong văn phong của chị, những ngày đầu đọc blog của chị, men theo tâm sự của chị dành cho con, tôi cứ mãi hình dung ra chị là một người phụ nữ dịu dàng đôn hậu và đầy sự khoan dung, tôi có nhìn thấy bức ảnh của chị trên mạng, cảm nhận chị thật hạnh phúc. Rồi đến những ngày sóng gió đến với chị, tôi như người được truyền những uất ức, tức giận từ chị, tôi căm phẫn cách hành xử của chính quyền, cảm thông cho những giằng xé trong tâm can của chị và rồi ngày chị trở lại diễn đàn mạng là ngày tôi như được vui lây cái niềm vui của sự tự do bày tỏ chính kiến từ chị.

    Vì quý mến nên tôi âm thầm theo dõi những thăng trầm của chị, có lẽ chị đã rất ngạc nhiên khi trong tài khoản ngân hàng của chị bỗng nhiên có một ai đó gửi thêm vào dù số tiền chỉ là ít ỏi, nhưng chị không thể biết đó là ai, và nữa những khoản tiền lại có xuất xứ rất khác lạ, lúc ở Úc châu, lúc Huê Kỳ, lúc lại ngay cạnh VN như Thái Lan hay Căm bốt. Những khoản tiền ít ỏi đó chỉ có thể nói lên tấm lòng mà những người yêu mến dành cho chị, chứ có lẽ nó cũng không thể san sẻ gì nhiều cho những khó khăn mà chị hằng ngày phải đương đầu.
    Chúng tôi đã yêu mến chị như thế đấy!

    Nhưng… thật tiếc, nỗi thất vọng trong thoáng chốc đã lấn át đi những gì mà chúng tôi đã hướng đến chị trong suốt thời gian dài. Và chỉ duy nhất một từ của chị thôi, hình ảnh tốt đẹp ngày nào của chỉ bỗng nhiên tan biến…thật tiếc!

    Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – cái tên thật đẹp, cùng với Lê Thị Công Nhân hay Phạm Thanh Nghiên… đã là những cái tên in sâu trong tình cảm của những người VN trong và ngoài nước. Nhưng giờ đây, khi nhắc đến cái tên ấy, hay cái biệt danh “mẹ Nấm” thân thương ngày nào thì cảm xúc bỗng dưng trái ngược.

    Người ta vẫn thường so sánh sự văn minh của phương Tây để phê phán người VN khi thể hiện những chuyện có tính bản năng ở những nơi không phù hợp: ở Huê Kỳ hay phần lớn những nước Tây phương thì một nụ hôn, hay hành vi ôm nhau nơi công cộng là sự biểu lộ tình cảm vẫn diễn ra hàng ngày được gọi là văn minh, không hề bị lên án, dị nghị. Ở VN những biểu lộ tình cảm này lại rất kín, nhưng cái cần kín thì lại đầy rẫy trên không ít đoạn đường đông người qua lại. Ở VN, những ngôn từ tục tằn được xả ra vô tội vạ, thiếu ý thức nơi lề đường góc chợ, nhưng trên các văn đàn thì lại rất í nhị và được văn học hoá bởi các mỹ từ khá thú vị. Hơn ai hết, bạn có thể lọc ra qua kinh nghiệm của mình những người nào thường vô ý thức trong cách dùng ngôn từ bẩn và phải thừa nhận một điều: hiếm khi bắt gặp những ngôn từ bẩn xuất phát từ một phụ nữ. Hết thảy những cái đó, người ta đổ đồng cho mấy từ “phong tục, tập quán” và là một người Việt Nam như bao người VN khác, chúng tôi đã quen và yêu cái bản sắc á đông ấy.

    Cũng có lẽ vì “đã quen” với những cái mang tính bản sắc đó, cho nên khi gặp phải một con người thiếu văn hoá, hay đọc được một ngôn từ rác rưởi, chúng tôi đều rất phản cảm, dị ứng với nó. Bỗng dưng trong suy luận rất bản năng rằng con người thiếu văn hoá đó là con người tầm thường, ngôn từ rác rưởi đó không đáng để suy nghĩ bận tâm. Chúng tôi liệu có quá cổ hủ chăng khi bỗng nhiên từ những người đang hết mực yêu quý lại trở nên vô cảm với chị chỉ vì một từ duy nhất???

    Thôi, có lẽ tình cảm con người nó xuất phát từ cảm xúc có tính bản năng: bỗng nhiên yêu rôi lại bỗng nhiên ghét, mà khi ghét rồi thì có bỗng nhiên yêu lại được không thật khó biết trước được.

    Trước khi nói lời tạm biệt với chị, chỉ xin nhắn chị một điều: Khi chị bỗng nhiên không còn gì cả, chị có nghĩ rằng đó là lỗi của mình không?

    Thân ái

    P. T. Hoa

    Mời tham khảo link bài viết liên quan: http://menam0.multiply.com/journal/item/174

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi