Độc giả Dân Luận - Nghệ thuật Ngoại Giao

  • Bởi Admin
    06/05/2010
    6 phản hồi

    Một độc giả Dân Luận

    son-anh.jpg
    Thứ trưởng Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn và Dân Biểu Mỹ Joseph Cao chụp trong trong chuyến ông Joseph Cao viếng thăm Việt Nam

    Thêm một nỗi buồn khi đọc lá thư của ông Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam - Nguyễn Thanh Sơn gởi cho ông Dân biểu Mỹ Joseph Cao.

    Làm ngoại giao cho một công ty đã là khó, làm ngoại giao ở tầm quốc gia còn khó hơn nhiều. Không phải ngẫu nhiên mà đôi khi người ta nâng "nghề ngoại giao" lên hàng Nghệ Thuật. Quả không ngoa và chẳng có gì quá đáng khi so sánh như thế.

    Các Nhà ngoại giao thế giới là những minh chứng khá rõ ràng cho phạm trù Nghệ thuật của nghề này. Không cứ chỉ liên hệ ngoại giao giữa hai quốc gia thì việc đó là chức trách của "ông" Bộ ngoại giao (Bộ hoặc Thứ trưởng) theo cái cách mà Nhà nước Việt Nam suy nghĩ lâu nay. Cứ nhìn lại việc Cựu Tổng thống Hoa Kỳ G.Bush mời Cựu Tổng thống B.Clinton thân hành qua Bắc Triều Tiên để giải cứu hai nữ phóng viên trong cái tội bị Nhà nước Cộng Sản này quy cho "Xâm nhập trái phép lãnh thổ" mà ngẫm.

    "Nghề ngoại giao" cần được Nhà nước Việt Nam xem xét dưới góc độ toàn diện cho bất cứ ai đang thực thi công vụ, đặc biệt đối với những công vụ quan trọng và ảnh hưởng tầm quốc gia.

    Nhà nước Việt Nam - thông qua lá thư của ông Thứ trưởng Sơn - vẫn còn phải học khá nhiều về tư duy ngoại giao, nghệ thuật ngoại giao đặc biệt ngoại giao quốc tế. Thật ra, tôi không biết ông Sơn (với tư cách người ký) có trực tiếp soạn lá thư hay không, tuy nhiên, tôi cho rằng lá thư đã được soạn thảo chủ quan, phiến diện, thiếu tôn trọng người đọc - mà người đọc đó là một Dân biểu (lại là một người Mỹ gốc Việt - điều khá tế nhị về nguồn gốc mà dễ làm tổn thương cho bất kỳ ai khi đề cập đến thân phận không lấy gì làm vui vẻ trong quá khứ). "Thông tin hai mặt" là điều nên tránh. Thông tin hai mặt ở đây có nghĩa tưởng khen mà hóa ra chê hay dạy đời là điều tối kỵ với các nhà ngoại giao. Chỉ riêng đoạn " Trong cuộc tiếp xúc tại Hà nội ngày 5/1/2010, Ngài đã bày tỏ tình cảm yêu mến quê hương Việt Nam, cội nguồn của Ngài và mong muốn...", tôi cho rằng nếu không có cái cụm "cội nguồn của ngài", thì đoạn văn sẽ đỡ mang "hơi hướm" tổn thương rất nhiều. Bạn thử ngẫm mà xem, chỉ riêng bỏ bốn chữ "cội nguồn của Ngài", đoạn văn sẽ hay hơn, nhẹ nhàng hơn và khách quan hơn

    Khi ông Nguyễn Thanh Sơn gởi lá thư này đến ông Joseph Cao, lẽ ra việc làm đầu tiên của ông là gạt bỏ ngay trong đầu ông một việc: ông Joseph Cao là người Việt, mà phải nghĩ ngay lập tức, ta đang viết thư cho một Ngài Dân biểu Mỹ. Đó là thể hiện tinh thần khách quan ngay lập tức, song hành đó là sự tôn trọng một người mà ta đang định ngỏ lời muốn giúp ta một việc gì đó.

    Thêm vào đó, nội dung của lá thư nên được soạn thảo một cách cẩn trọng cũng như thể hiện tầm nhìn và sự hiểu biết toàn diện hơn kèm theo tâm hồn nhạy cảm của người viết nhìn nhận thế giới đang biến đổi từng ngày.

    Tôi xin thử đặt mình là ông Nguyễn Thanh Sơn để viết lá thư gởi ông Joseph Cao với những nội dung mà Nhà nước Việt Nam mong muốn, cũng với những ý tứ đó, nhưng cách dùng câu chữ khác một chút. Tôi nghĩ, dù ông Joseph Cao từ chối lời đề nghị của tôi thì cũng không đến nỗi "quê xệ" như ông Sơn bị.

    Kính gởi Ngài Hạ Nghị Sĩ - Anh "Joseph" Cao

    Trước tiên, tôi xin phép thay mặt Nhà nước Việt Nam gởi đến Ngài và gia quyến lời chào và lời chúc sức khỏe.

    Trong tiến trình xây dựng đất nước Việt Nam chúng ta được như hiện nay, bộ phận kiều bào Việt Nam trên toàn thế giới nói chung và tại Mỹ nói riêng đã đóng một vai trò không nhỏ, đặc biệt kể từ khi Nhà nước Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ bỏ lệnh cấm vận và bình thường hóa quan hệ với Việt Nam chúng ta mà Nhà nước Việt Nam ghi nhận như là một cột mốc quan trọng trong việc phát triển Quê hương Việt Nam và tình hữu nghị hòa bình giữa hai dân tộc, hai Nhà nước đang càng ngày càng phát triển tốt đẹp.

    Trên tinh thần đó, Nhà nước Việt Nam mong Ngài có thể sử dụng tư cách, uy tín và tiếng nói cũng như tình cảm của Ngài để thu xếp một cuộc gặp gỡ giữa bà con đồng hương với Nhà nước Việt Nam mà cuộc gặp gỡ này sẽ là dịp để Nhà nước Việt Nam cung cấp thêm một số thông tin về tình hình quốc nội bên cạnh các thông tin phong phú mà kiều bào đều nắm bắt được hàng ngày. Đây cũng là cơ hội để toàn bộ người dân trong và ngoài nước ngồi lại gần nhau hơn đối thoại nhằm thực hiện tinh thần tương thân tương ái - một mong muốn quan trọng cho tất cả chúng ta.

    Lẽ ra lá thư này chỉ nên viết bằng tiếng Anh cho phù hợp với vấn đề ngoại giao, nhưng tôi xin gởi kèm lá thư với nội dung tiếng Việt để tìm sự đồng cảm của Ngài, vì trong tâm hồn của chúng ta, ai cũng đều là người Việt Nam.

    Mong nhận được hồi đáp tốt đẹp của Ngài.

    Trân trọng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đúng!cái thời hoàng kim về ngoại giao của VN,những năm 45-54 và cả năm 73 nữa.Đúng là một nghệ thuật ngoại giao,VN đã dành phần thắng 3-0, phần thắng đó đã tạo cho phe csvn cầm quyền và cai trị đất nước đến thời điểm này.
    Tôi tin chắc 100% là phe csvn nằm mơ cũng không có chiến thắng 4-0 về mặt ngoại giao được,vì đối phương người ta quá hiểu về nghệ thuật ngoại giao của VN rồi,dành phần thắng để rồi (...)
    Tôi chỉ là một dân đen bình thường,nhận thấy kết quả 3-1 về mặt ngoai giao, nó đạt được ở thời điểm kỷ niệm 1000 năm thăng long năm 2010 là thích hợp nhất,nó hợp với những người dân thầm mong ước có:dân chủ tự do, hòa hợp hòa giải thật sự...ở thế kỷ XXI này ai ai người ta cũng hiểu về nghệ thuật ngoại giao cả rồi, ngọai giao đôi bên phải cùng có lợi .

    Tôi ít nói,chỉ đọc thôi mà còn cảm thấy mệt.
    Đụng tới nhà nước này thì cái gì cũng rối.
    Thấy ông Nguyễn Ngọc còn sức làm một bài về thẫm mỹ trong trang phục tôi nể quá...Thôi chào!Nói nữa thêm đau đầu.
    huykhiem-SG

    Bác Sơn làm thứ trưởng ngoại giao như vô công rỗi nghề vì phụ trách cái ủy ban người việt ở nước ngoài. Tui cũng không biết chức năng của ủy ban này là gì? Chăm sóc và quan tâm mấy ngư dân bị bắt ở TQ ( họ cũng là người Việt ở nước ngoài) hay lo lắng đi thăm mấy cô gái có chồng Hàn Quốc hay Đài Loan đang bị hành hạ. Hay lo cho mấy em đang hành nghề tại Cambodia ( đây là nỗi buồn lớn nhất) hay đang hành nghề tại Sin, Mã, Thái...
    Chứ cái chức năng của ủy ban này mà chăm lo cho bà con Việt kiều thì nghe không ổn chút nào cả?

    Vì vô công rỗi nghề và nghĩ ông Cao cũng dễ bị bắt nạt nên viết một lá thư khá trịch thượng như thế.

    Hay thật, chắc người có tâm và tầm của bộ ngoại giao bỏ đi hết rồi. Đâu rồi thời hoàng kim ngoại giao của những năm 45-54.

    Cho các bác ấy về vườn hết đi, tuyển mấy em trẻ trẻ vào thay. Chắc cáilá thơ này sẽ là bài học kinh điển cho trường ngoại giao trong nay mai.

    "Nếu là thừ trưởng NG, bạn sẽ viết cho Mr Cao như thế nào?"

    Đề bài cũng ổn chứ nhỉ?

    Ngoại giao đúng là một nghệ thuật. Chúng ta hãy nhìn bộ veston ông Sơn đang mặc, theo nguyên lý thẩm mỹ, ông Sơn làm cho người dân thấy khiếu thẩm mỹ trong việc chọn trang phục không hay. Nếu đã chọn bộ veston kẻ sọc không phải nhuyễn lắm (sọc kẻ khá lớn trên hình thì ngoài đời sẽ rất rõ khi đứng gần)thì tránh mặc áo sơmi bên trong cũng sọc (mà sọc lại quá lớn). Chúng ta hãy nhìn cổ áo trong sẽ thấy sọc theo một chiều, ve áo veston sọc theo một chiều khác, vạt áo veston, sọc một chiều khác nữa. Tổng cộng có tất cả 3 chiều của hai lớp áo ông Sơn mặc - làm người ta thấy khá rối mắt, và màu sắc của hai loại sọc này cũng khá chỏi nhau, không "ăn nhau" chứ chưa dám nói tôn nhau lên, cộng với chiếc cravate màu nóng. Tổng hòa cho một khuôn hình khá nóng và rối mắt, mệt mắt. Ông Cao cũng xài cravate màu nóng, tuy nhiên chọn áo sơmi màu mát và dùng áo veston màu tối (màu phổ thông và hoàn toàn không quá kén người mặt, bất kể cao thấp, mập ốm). Nếu tách bạch hai ông, ta sẽ thấy :

    - Ông Cao dù người khá thấp nhưng không tạo cảm giác lùn.
    - Ông Sơn dù người tương đối cao to nhưng tạo cảm giác mập, đậm và thiếu sự nhanh nhẹn.

    Ngoài các yêu tố nêu ra trong bài viết, các nhà ngoại giao nên biết qua về thời trang môt chút, nếu không biết có thể nhờ ai đó có mắt thẩm mỹ tư vấn cho mình cách ăn mặt, bởi vì bề ngoài không phải là cái quyết định nhưng nó là cái bắt đầu, tôi cho là khá quan trọng cho một người "đi ăn đi nói" trước khách khứa cao cấp của các nước.

    Nguyễn Ngọc

    Hay quá. Đây mới đúng là ngôn ngữ ngoại giao.

    Biết bao giờ Đảng CSVN mới biết cách học ăn học nói, học gói mọc mở đây?