Người Buôn Gió - Những cuộc khởi nghĩa bị dập tắt

  • Bởi Admin
    03/05/2010
    3 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Ngày bé, híc, lại kể chuyện ngày bé vậy!

    Nhà mình có cái tivi đen trắng, hàng xóm đến xem rất đông. Hồi đó trên tivi chiếu nhiều vở kịch nói, chèo, cải lương về tinh thần yêu nước, chống ngoại xâm, chống bọn triều định thối nát, đề cao tinh thần dân tộc. Như những vở kịch về khởi nghĩa Lam Sơn, khởi nghĩa Tây Sơn, khởi nghĩa cờ lau Hoa Lư. Hay những bộ phim nhựa nước ngoài như Ro Bin Hút, Giắc Cu người nông dân nổi dậy và cái phim gì về Mút ta pha gì gì của Trung Á...

    Ngày ấy tinh thần khởi nghĩa của nông dân ta được tô vẽ liên tục, người xem ai cũng nức lòng tự hào, những bộ phim, sân khấu đó cũng làm cho cuộc khởi nghĩa cướp chính quyền năm 1945 của nhân dân ta rất hào hùng và chính nghĩa. Nhiều rất nhiều những thể loại ca ngợi nổi dậy, khởi nghĩa của nhân dân. Xem xong thấy một điều là bọn ngoại xâm hay bọn triều đình sâu mọt, bán nước đều sẽ bị nhân dân ta tiêu diệt. Bọn trẻ xem xong bị ảnh hưởng còn lập trò chơi làm quân khởi nghĩa và quân địch. Thằng nào cũng tranh nhau ở phe quân khởi nghĩa, quân du kích. Cãi nhau chí chóe rồi làm quân khởi nghĩa tất, chả có thằng nào làm quân xâm lược hay quân triều đình. Rút cục đi tìm thấy mấy thằng khu phố khác khoác thành do thám quân Hán hay quân triều đình đi bắt chúng nó về lập công.

    Tự dưng dạo này để ý, những thể loại sân khấu, phim ảnh kiểu đó mất tích trên truyền hình. Người ta không diễn và làm những phim như vậy nữa. Thay vào đó là cảnh sát hình sự, nhật ký Vàng Anh, gió qua miền tối sáng, bỗng dưng muốn khóc... những loại phim lỡ có xem xong chả đọng lại cái gì, thông điệp của phim nhàn nhạt, vô bổ, vô hại. Xem những loại này xong chỉ thấy tiếc là bây giờ thời buổi thoáng quá, giá như trẻ lại thì tha hồ dụ gái để ‘’phịch’’.

    Thôi thì mỗi thời một khác, ảnh hưởng văn hóa ngày xưa là chống ngoại xâm, chống bọn triều đình thối nát cho nên trẻ con chỉ máu làm anh hùng, ra đường động tí đấm nhau. Bây giờ thì trẻ con chỉ nghĩ sao nhắn tin cho nó mùi mẫn, đầu tóc, quần áo sao cho mình thành ‘’hot’’ hấp dẫn bạn khác giới để được ‘’yêu’’ nhiều nhiều. Như bạn trẻ Hoàng Thùy Linh, ‘’phịch’’ nhau xong báo chí ca ngợi bạn đã bước qua ‘’thử thách’’ giờ vững vàng, thế là nhiều bạn khác cũng muốn tạo qua ‘’thử thách’’ rồi bước qua cho nên clip này nọ ngày càng nhiều.

    Tóm lại những cuộc khởi nghĩa hào hùng của giai cấp nông dân đã bị truyền hình ngày nay dập tắt, thay vào đó là cuộc khởi nghĩa về tình dục của thế hệ xì tin. Trên báo chí ngày nay khi bình về các tác phẩm không thể thiếu đoạn ‘’sex’’ đoạn ‘’nóng’’ hay ‘’lộ hàng’’…

    Ảnh hưởng máu chiến đấu, làm loạn trong các cuộc khởi nghĩa có lẽ đã được đại bộ phận nhân dân yêu chuộng hòa bình và nhà nước đồng thuận, nhất trí cao là không lên sản xuất nhiều, chiếu nhiều khiến trẻ con bị ảnh hưởng.

    Còn ảnh hưởng của ‘’sex’’ thì dù sao cũng không gây tác động đến sự ổn định của đất nước, cho phép tung hoành. Em Tư, em Diệu rồi em Kiều Như tha hồ kể chuyện làm tình công khai, được khuyến khích với kiểu bình luận. ‘’Sex’’ nhưng không thô, vẻ đẹp của tình yêu...

    Thế rồi tự nhiên trời yên biển lặng, các cuộc khởi nghĩa vốn đã bị dập tắt trên truyền hình từ lâu. Bỗng một ngày bố con nhà Lý Huỳnh bỏ ra 12 tỷ để làm cái phim Tây Sơn Hào Kiệt ca ngợi tinh thần nổi dậy chống triều đình chia rẽ, mục nát và bọn xâm lược phương Bắc. Lập tức giới phê bình sững người, sau đó hoàn hồn lập tức múa bút chỉ trích nào là phim vụng về, thiếu sót, khiên cưỡng làm xấu hình ảnh này nọ...

    30493747_5884536_n.jpg
    Tây Sơn Hào Kiệt

    Làm phim về lịch sử, từ trước đến nay nhà nước còn chả làm bộ phim nào ra hồn huống chi là tư nhân. Bởi thế người Việt Nam chỉ xem phim lịch sử của Tàu. Thử hỏi xưa đến giờ đã có bộ phim lịch sử nào ra hồn như bố con nhà Lý Huỳnh làm không mà vặn vẹo. 12 tỷ đó mà quay phim yêu đương, ăn chơi thì dễ lắm, vì các nhà hàng, khách sạn, khu sinh thái nếu có cảnh quay ở đó họ còn miễn phí, thậm chí chi thêm tiền để được quảng cáo nhờ phim. Dựng phim lịch sử chỉ có bỏ tiền ra mà tiêu.

    Đáng nhẽ nhà nước phải bỏ thêm tiền để ủng hộ hay cùng làm cho phim được bớt thiếu sót hơn. Nhưng có thể phim này nói đến khởi nghĩa chống triều đình, đánh giặc Thanh. Tội ấy phải để cho phê bình nó đập bét nhè, đừng nói chuyện chi cho tiền mà làm... Xem ra bố con nhà Lý có tinh thần dân tộc nhưng nhãn quan chính trị kém quá, làm mẹ nó phim gì nội dung kiểu hòa thuận, đồng lòng với triều đình thì tha hồ nhận đầu tư, tha hồ bớt xén, tha hồ được bọn bồi bút ca ngợi. Đâu đến nỗi lo lời, lỗ, lị bị chúng nó chỉ trích.

    Qua những gì báo giới và thái độ của cơ quan văn hóa Việt Nam. Chắc hẳn không còn ai nghĩ đến chuyện làm phim lịch sử nội dung khởi nghía, nổi dậy gì nữa...

    Có khi giờ viết kịch bản vụ Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc kiểu nhìn lại với sự thông cảm và những biện hộ như vì ngoại giao, không muốn chiến tranh gây tang tóc khổ đau cho nhân dân. Có khi lại được mớ tiền to!

    Bình luận của H.B. Quan:

    Bài này có phần hơi một chiều bác à. Báo chí bây giờ người ta khen chê là tùy người ta, cơ quan văn hóa có can thiệp thì cũng chỉ khi sự đã rồi. MÀ rõ ràng là phim Tây Sơn Hào kiêt được nhiều báo mạng khen đấy chứ. Đâu có như bác nói.

    Mà bây giờ phim gì, người nào chẳng có khen có chê. Đặc điểm này thì nước nào cũng có thôi, không nên nhìn nhận theo kiểu soi mói như thế. Mà thể loại phim càng phong phú thì càng tốt chứ sao. Nếu bác là người viết bài này thì có lẽ tư tưởng của bác lại có phần cực đoan gần giống với các cụ quản lí thời "Nhân văn giai phẩm" rồi. Đây là cảm nhận của em khi đọc bài này, bác có ý kiến gì chê trách em cứ nói nhé!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Mời quí vị xem phim về một cuộc khởi nghĩa dựa vào nông dân nhưng sau khi thành công thì phản bội lại giai cấp đã đưa mình lên. Kết quả chế độ đó phải sụp đổ rất nhanh. Đó là cuộc khởi nghĩa Thái Bình Thiên Quốc.

    http://www.megaupload.com/?f=RQ3483B0

    Tôi xin đưa ra vài thông tin về "chỉ đạo" trong vấn đề liên quan đến báo chí, tư tưởng để bạn đọc tham khảo. Tất nhiên, đây là những "tin đồn" trong giới báo chí - nói theo cách nói của cố GS - Thầy Trần Quốc Vượng là "thực thì có thực nhưng để chứng minh chúng là sự thật thì không dễ một chút nào". Ví dụ, khi tôi muốn viết thêm về Bà Ba Sương thì một Phó Tổng Biên tập một tờ báo lớn nói với tôi rằng "Vừa có chỉ đạo không viết thêm nữa". Cách đây vài tuần cũng vị đó, nói: "Anh viết về Ba Sương đi". Tôi chán, không thèm viết nữa... Chỉ đạo chung hiện nay là "tránh những tin đưa về khó khăn kinh tế, lạm phát" (ngầm định là "hãy tô hồng nó lên"); "chỉ cần vài ngày không có phim Trung Quốc chiếu trên TV là Đại sứ quán Trung Quốc có ý kiến liền" (Ngầm định là "phải phát nhiều hơn, liên tục hơn phim TRung Quốc để quảng bá cho văn hóa Đại Hán"... Hà Văn Thịnh.

    Ý tưởng của bạn hay, phát hiện thật là thú vị. Là người dạy Sử nhưng tôi "chưa" kịp nghĩ ra điều bạn nói ("chưa" cho có vẻ oai chứ thực sự là không nghĩ ra). Cảm ơn Người Buôn Gió. Chắc chắn những gì bạn lập luận là đúng gần hết. Bởi vì, chỉ đạo đăng thế nào, chiếu cái gì, dùng từ đến mức độ nào, tần suất xuất hiện của phim Tàu trên TV là bao nhiêu lần mỗi ngày..., là những điều có thể hiểu và tin được. Tiểu tiết nào đó trong bài dẫu có sai, theo tôi, là không quan trọng. Tôi học hỏi được một điều: Hãy cố quan sát cuộc đời bằng cái nhìn nhiều chiều hơn nữa; và, có cả những người thầy ta chưa biết mặt bao giờ!... Hà Văn Thịnh.