Phạm Đình Trọng - Lời cuối với Đảng

  • Bởi Hồ Gươm
    02/05/2010
    19 phản hồi

    Nhà văn Phạm Đình Trọng

    Thành phố Hồ Chí Minh ngày 27 tháng 4 năm 2010

    Kính gửi: Bà NGUYỄN THỊ KIM HOÀNG, Bí thư quận ủy Tân Bình, TPHCM

    Đồng Kính gửi:

    Ông NGUYỄN VĂN ĐUA, Phó Bí thư thành ủy TPHCM
    Ông TÔ HUY RỨA, Trưởng Ban Tuyên giáo trung ương

    Thứ hai ngày 23.11.2009, tôi đưa Thông báo từ bỏ đảng tịch đảng viên Cộng sản cho chi bộ. Hơn năm tháng sau, sáng ngày 26.04.2010, bí thư chi bộ Đặng Văn Quý thuộc đảng ủy phường 15, quận Tân Bình, tpHCM đến nhà tôi giao quyết định khai trừ đảng đối với tôi. Quyết định do phó bí thư thường trực quận ủy quận Tân Bình, tpHCM kí. Trong biên bản giao quyết định có phần dành cho người nhận quyết định ghi ý kiến. Tôi rất muốn có một số ý kiến nhưng vì tôi vừa có khách đến đang ngồi đợi, tôi đề nghị cho giữ lại biên bản để viết ý kiến rồi gửi lại bí thư Quý sau. Bí thư Quý nói rằng phải nộp biên bản cho đảng ủy ngay. Tôi đành kí biên bản mà chưa kịp ghi ý kiến. Nay tôi có một số ý kiến về quyết định khai trừ đảng của quận ủy Tân Bình đối với tôi. Để ngắn gọn, tôi sẽ không đề cập đến lí luận.

    Chủ nghĩa Mác Lê nin là một lầm lẫn vĩ đại, khủng khiếp nhất trong lịch sử tư tưởng triết học loài người, đã đẩy loài người vào thảm họa lớn kéo dài gần suốt thế kỉ hai mươi, làm cho thế kỉ hai mươi trở thành thế kỉ đẫm máu nhất của lịch sử loài người. Tất cả những nước theo chủ nghĩa Mác Lê nin đều phải nhận những thảm họa vô cùng to lớn, dẫn đến cái chết thảm khốc của hơn một trăm triệu người!

    Chủ nghĩa Mác Lê nin với học thuyết chuyên chính vô sản bạo liệt đã đưa đến cho nhân dân Việt Nam những thảm họa cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, xét lại chống đảng, cải tạo công thương nghiệp . . .

    Chủ nghĩa Mác Lê nin với học thuyết chuyên chính vô sản bạo liệt đã xây dựng, hình thành lên bộ máy công cụ bạo lực đứng trên pháp luật, trấn áp, tước đoạt những quyền dân chủ cơ bản của người dân. Quyền ứng cử, bầu cử chỉ là hình thức. Người dân không được bộc lộ chính kiến khác với chính thống vì thế báo chí tư nhân không được phép tồn tại!

    Chủ nghĩa Mác Lê nin với học thuyết chuyên chính vô sản bạo liệt, tư hữu tư liệu sản xuất bị xóa bỏ, quyền sản xuất kinh doanh cá thể, quyền tự do hoạt động mưu sinh chính đáng không được chấp nhận. Xã hội không còn bóng dáng người chủ thực sự. Kinh tế tập thể sản xuất xã hội chủ nghĩa đã biến cả xã hội thành những người làm thuê vô trách nhiệm, đẩy xã hội xuống đáy vực thẳm nghèo đói và bế tắc những năm tám mươi thế kỉ trước.

    Ở bước đường cùng chủ nghĩa xã hội, buộc phải tìm lối thoát duy nhất là từ bỏ những nguyên lí hão huyền, sai lầm của chủ nghĩa Mác Lê nin, trở lại kinh tế thị trường tư bản, trả lại quyền tư hữu cho người dân, trả lại tư thế làm chủ cá thể cho những người biết sản xuất kinh doanh, biết làm cho đồng tiền sinh lời để họ trở thành động lực thúc đẩy cả nền kinh tế xã hội phát triển. Nhờ thế Việt Nam đã thoát khỏi vực thẳm, mở ra thời kì phát triển mới.

    Chủ nghĩa Mác Lê nin, về lí luận đã được nhiều nhà tư tưởng hiện đại cả trên thế giới và Việt Nam chỉ ra những sai lầm, ấu trĩ, huyễn hoặc, về thực tiễn đã được cuộc sống thực trên phạm vi cả thế giới và thực tế Việt Nam chứng minh là thảm họa, bế tắc. Để tránh khỏi sụp đổ, Việt Nam đã thực sự chia tay chủ nghĩa Mác Lê nin, chia tay chế độ công hữu tư liệu sản xuất, nguyên lí cơ bản quan trọng nhất của chủ nghĩa Mác Lê nin, trở về với tư hữu tư liệu sản xuất, trở về với dòng chảy tiến hóa tự nhiên của xã hội loài người là mọi cá thể được tự do mưu sinh lương thiện làm ra của cải xã hội, tạo ra kinh tế thị trường.

    Nếu thẳng thắn công khai thừa nhận sự giã từ chủ nghĩa Mác Lê nin thì đảng Cộng sản, con đẻ của chủ nghĩa Mác Lê nin, không còn chỗ đứng, không còn vị thế độc tôn trong xã hội phi Mác xít. Vì thế, trong thực tế đời sống, đảng Cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn giã từ chủ nghĩa Mác Lê nin nhưng vẫn duy trì một xã hội Mác xít để duy trì chỗ đứng, duy trì vị thế độc tôn cho đảng Cộng sản, trong khẩu khí vẫn phải hùng hồn tuyên bố tiếp tục đi theo chủ nghĩa Mác Lê nin và trong đường lối kinh tế phải thòng thêm cái đuôi xã hội chủ nghĩa: Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa! Thế là sự ngụy trang đã hoàn hảo! Cả hệ thống tuyên truyền đông đảo, hùng hậu cứ việc tấu lên bài ca: Chủ nghĩa Mác Lê nin mãi mãi là ngọn đuốc soi đường cho chúng ta! Chủ nghĩa xã hội tươi đẹp là ước mơ ngàn đời của dân tộc ta! Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là sáng tạo vĩ đại của đảng ta!

    Nào, xin hãy nhận dạng mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa để xem thực chất mô hình đó là gì và vì sao có mô hình đó.

    Kinh tế thị trường và xã hội chủ nghĩa, một loại hình kinh tế và một loại hình xã hội. Mỗi loại hình đều có mặt tốt, mặt xấu, mặt hay, mặt dở, đều có phần nhân văn và phần tàn bạo, có phần vì con người lại có phần chống con người! Nếu loại bỏ cái xấu, kết hợp những cái tốt của hai loại hình này lại để tạo ra mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thì thật hồng phúc cho nhân dân Việt Nam. Nhưng thực tế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa lại là sự kết hợp ngược lại, sự kết hợp của những cái xấu!

    Chủ nghĩa xã hội có hai bộ mặt, tốt và xấu, nhân văn và tàn bạo đối lập nhau rất rõ. Chủ nghĩa xã hội là một mô hình áp đặt, cưỡng bức, trái tự nhiên. Để áp đặt và duy trì được mô hình trái tự nhiên đó, chủ nghĩa xã hội phải xây dựng một hệ thống công cụ bạo lực đông đảo, mạnh mẽ và vô cùng hà khắc, bạo liệt, được lí luận về đấu tranh giai cấp của chủ nghĩa Mác Lê nin gọi là bạo lực chuyên chính vô sản. Bộ máy bạo lực chuyên chính vô sản không biết đến pháp luật, chỉ biết có đảng, thẳng tay trấn áp mọi tư tưởng, mọi tiếng nói khác biệt với đảng, tước đoạt những quyền dân chủ cơ bản của một xã hội văn minh, tạo ra một không khí căng thẳng không bình thường trong xã hội, là nỗi đe dọa thường trực với trí thức, với các hoạt động văn hóa tư tưởng! Nhưng chủ nghĩa xã hội còn có bộ mặt vô cùng đẹp đẽ, hấp dẫn, mang tính nhân văn cao cả. Đó là chính sách phúc lợi xã hội chủ nghĩa. Giáo dục, y tế miễn phí là một nét son rực rỡ, là một giá trị nhân văn mà chủ nghĩa xã hội để lại trong lịch sử và ngày nay vẫn đang là niềm tự hào chính đáng của nhà nước Cuba xã hội chủ nghĩa.

    Nền sản xuất công nghiệp ra đời tạo ra hai thành quả. Thành quả sản phẩm hàng hóa dồi dào dẫn đến xuất hiện kinh tế thị trường. Thành quả văn hóa tinh thần tạo ra nền dân chủ tư sản. Nền dân chủ tư sản đã pháp luật hóa quyền con người, quyền công dân, đã giải phóng tư tưởng, giải phóng sức lao động sáng tạo vô tận của lực lượng sản xuất. Kinh tế thị trường đòi hỏi và đặt ra những yêu cầu với những tài năng, trí tuệ. Trí thức được giải phóng tư tưởng, được đặt vào vị trí đi đầu trong lực lượng sản xuất, thành quả lao động trí tuệ được định giá xứng đáng dẫn đến sự nở rộ phát minh, sáng chế khoa học kĩ thuật, liên tiếp bùng nổ những cuộc cách mạng khoa học kĩ thuật đưa xã hội loài người lên những bước phát triển huy hoàng. Đấy là bộ mặt sáng láng, rực rỡ của kinh tế thị trường. Nhưng kinh tế thị trường ở buổi ban đầu của xã hội tư bản hoang dã đã tạo ra một xã hội nháo nhào chụp giật, tàn bạo tranh cướp trong vòng quay hối hả tìm kiếm lợi nhuận. Đồng tiền trở thành chúa tể cuộc sống. Quan hệ con người với con người được Mác gọi là quan hệ “lạnh lùng trả tiền ngay”! Đấy là bộ mặt khác của kinh tế thị trường, bộ mặt tàn bạo ghê tởm!

    Vậy kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đã chọn lọc những gì từ hình thái kinh tế và hình thái xã hội trên? Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nên không thể chấp nhận tinh hoa của nền dân chủ tư sản. Cũng không có giáo dục, y tế miễn phí. Đi học từ mẫu giáo đã phải đóng tiền. Những năm học tiếp theo số tiền cha mẹ phải chi cho con đi học càng ngày càng chồng chất. Kinh tế thị trường hoang dã ngang nhiên hoành hành trong giáo dục và y tế. Ngành giáo dục làm tiền học trò đã trở thành vấn nạn xã hội nhức nhối từ nhiều năm nay. Ốm đau vào bệnh viện phải trả đủ các loại tiền! Từ quyển sổ khám bệnh mỏng tang cũng phải mua giá cao. Nhiều người bệnh nghèo đành nằm nhà đợi chết vì không có tiền vào bệnh viện! Thế là kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chỉ còn là sự kết hợp của “lạnh lùng trả tiền ngay” với bạo lực chuyên chính vô sản mà thôi!

    Chủ nghĩa xã hội đến bước đường cùng phải cầu cứu đến kinh tế thị trường để tìm lối thoát. Nhưng kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chỉ là lối thoát cho đảng Cộng sản mà thôi!

    Thế giới đã qua thời kinh tế thị trường hoang dã. Nhân dân và đất nước ta cần một nền kinh tế thị trường văn minh như đang có ở tất cả các nước văn minh, một nền kinh tế thị trường có kỉ cương pháp luật, lành mạnh, bình đẳng, công bằng giữa các thành phần kinh tế, giữa các chủ thể kinh doanh, không bị phân biệt đối xử.

    Những lựa chọn, những quyết định không vì lợi ích của dân tộc, của đất nước mà chỉ vì lợi ích của đảng, chỉ vì sự tồn tại của đảng! Sự tha hóa, tham nhũng tràn lan của đội ngũ cán bộ đảng. Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam nhưng cuộc sống của cán bộ lãnh đạo đảng cách biệt quá xa, cách biệt một trời một vực với cuộc sống nghèo khổ thiếu thốn của số đông công nhân và nhân dân lao động. Cái đức vì nước vì dân, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, cái đức cần phải có ở người lãnh đạo đã không có! Nhận chức trước hết là nhận tiêu chuẩn, chế độ, nhận quyền lợi, bổng lộc do chức mang lại đã! Sau đó sẽ dùng quyền của chức để kiếm chác dài dài! Các quan của đảng chiếm đất của dân xảy ra ở khắp nơi là một trong những sự kiếm chác đó! Trong khi Tổng thống, Thủ tướng nhiều nước công nghiệp tư bản giàu có trên thế giới đều dùng phương tiện đi lại chung với dân. Nếu có dùng phương tiện riêng do công quĩ trang bị cũng chỉ dùng phương tiện tầm tầm như của dân để gần dân, hòa vào với dân. Nước ta là nước Cộng sản, lại còn quá nghèo nhưng lãnh đạo từ cấp tỉnh đều phải có xe riêng mua sắm bằng tiền thuế của dân. Có tiêu chuẩn được mua xe riêng nên họ đua nhau lấy tiền thuế của dân mua xe đắt tiền! Lãnh đạo cấp cao ra đường thì tiền hô hậu ủng, xe cảnh sát hộ tống trước sau, còi rú như cháy nhà, huyên náo suốt chặng đường. Dân chúng hốt hỏang, ngơ ngác vội dạt ra bên đường! Sự đi lại của dân phải ngưng lại cho quan lớn của đảng đi! Một cảnh tượng rất chướng mắt và lạc lõng. Rời khỏi những cuộc họp triền miên, rời khỏi căn phòng máy lạnh kín mít, ra với nhân dân tất bật lo toan, ra với cuộc sống bề bộn, vật vã mà ra như thế thì nào thấy gì? Thế là chỉ còn tiếp xúc với cuộc sống gay gắt, sôi động của đất nước bằng những báo cáo láo, làm sao thấy được cuộc sống thật của dân để đồng cảm, chia sẻ với dân? Chính những tiêu chuẩn chế độ, những qui định đầy đặc quyền đặc lợi lỗi thời của đảng đã làm hỏng cán bộ của đảng! Người dân nhìn cán bộ đảng không thấy người Cộng sản của giai cấp công nhân đâu cả, chỉ thấy lù lù những bậc đế vương vênh vang, mãn nguyện, những ông quan phong kiến hợm hĩnh chỉ biết bòn rút của công và bóp nặn dân! Uy tín của đảng xuống thấp chưa từng có!

    Chủ nghĩa xã hội đưa đất nước đến khốn cùng thì đảng tìm đến cái phao cứu sinh là kinh tế thị trường! Uy tín của đảng khốn cùng thì đảng tìm đến cái phao cứu sinh là tấm gương, là uy tín Hồ Chí Minh. Kinh tế thị trường có thể cứu được đất nước khỏi suy sụp nhưng tấm gương và uy tín Hồ Chí Minh không cứu được uy tín của đảng vì từ lâu đảng đã hòan tòan làm ngược với tư tưởng Hồ Chí Minh và với những đảng viên tham nhũng rộng khắp như hiện nay thì cuộc học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh chỉ là sự giả dối. Với bài viết Ăn mày dĩ vãng – Thực chất cuộc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh tôi đã thẳng thắn chỉ ra sự giả dối và những việc làm trái tư tưởng Hồ Chí Minh.

    Thuốc đắng gĩa tật, sự thật mất lòng. Đảng đã quá quen nghe những lời tung hô, tụng ca. Cấp trên chỉ quen chỉ thị, dạy bảo. Cấp dưới chỉ được vâng dạ chấp hành. Phê bình trong đảng chỉ là: Đồngchí còn thiếu sâu sát, tính tình còn nóng nảy, vân vân! Chỉ dám phê bình cá nhân với những khuyết điểm dễ chấp nhận, vô thưởng vô phạt, không ai dám đả động đến chủ trương, đường lối của đảng! Không ai dám phê bình hành xử của cấp trên. Nay một đảng viên thường như tôi lại dám phê phán đường lối, hành xử của đảng trung ương. Với tư duy xơ cứng, không vận động, không thức tỉnh, không tiếp nhận được hiện thực cuộc sống, chi bộ và đảng ủy nơi tôi sinh họat không thấy bài viết của tôi là một nỗi niềm đau xót, một phản biện trung thực, một đóng góp xây dựng tuy gay gắt nhưng chân thành, dũng cảm, đúng sự thật, vô cùng cần thiết cho đảng. Trong đảng lại không có dân chủ, chi ủy, chi bộ và đảng ủy không thảo luận dân chủ với tôi về những vấn đề tôi nêu ra. Chỉ có một lần hỏi tôi đã gửi bài viết tới đâu rồi ban kiểm tra đảng ủy độc đoán ra văn bản phê phán tôi, buộc tôi nhận khuyết điểm. Qua việc này tôi càng thấy rõ dân chủ trong đảng vô cùng hình thức, như tình trạng dân chủ trong xã hội ta hiện nay. Đảng viên chỉ được tụng niệm những điều từ trên dội xuống chứ không được suy nghĩ bằng cái đầu của mình. Ba triệu đảng viên nhưng chỉ suy nghĩ bằng mười lăm (15) bộ não không có gì là ưu tú của bộ Chính trị! Đảng viên chỉ được học nghị quyết của Trung ương chứ không được tham gia ý kiến với Trung ương! Kẻ sĩ sinh ra là để nói sự thật, nói lẽ phải, mang hiểu biết ra giúp đời. Nhưng dù là lẽ phải mà ngược với ý đảng thì kẻ sĩ nói ra lẽ phải cũng phải rước lấy tai họa! Đầu những năm sáu mươi thế kỉ hai mươi, đảng có chủ trương di dân miền xuôi lên miền núi phá rừng khai hoang. Tiến sĩ Thái Văn Trừng lên tiếng khuyên can không nên đưa người lên phá rừng đầu nguồn gây sói mòn đất đai, tăng nguy cơ lũ lụt thì vị tiến sĩ uyên bác đầu ngành lâm nghiệp liền được cho ngồi chơi xơi nước đến hết đời! Không còn nữa những bài báo viết về rừng đầy trí tuệ, đầy tâm huyết kí tên Thái Văn Trừng! Đảng thể hiện được sức mạnh quyền uy và càng tự tin nhưng đất nước thiệt thòi, nhân dân thiệt thòi!

    Đảng đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc, coi sự tồn tại của đảng cao hơn sự tồn tại của dân tộc thì đảng viên có chức quyền cũng đặt lợi ích của cá nhân họ, gia đình họ lên trên lợi ích của đảng. Họ dùng chức quyền để mưu cầu lợi ích cho cá nhân họ, gia đình họ trước đã. Vì thế những tiêu cực, bê bối, lình xình tràn lan khắp nơi. Tiêu cực ở khắp nơi, ở mọi cấp nên việc xử lí vụ tiêu cực nào cũng dây dưa kéo dài và không vụ tiêu cực nào được xử lí đến nơi đến chốn. Trong tình hình ấy, đảng lấy tiền thuế của dân để có kinh phí rầm rộ tổ chức học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh suốt nhiều năm. In tranh ảnh, vẽ affiche, khẩu hiệu, xuất bản sách số lượng lớn. Họp hành, hội thảo liên miên. Sơ kết, tổng kết, tuyên dương, khen thưởng . . . Những việc đó đều phải tiêu tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân nhưng chỉ là những việc hình thức, phù phiếm, giả dối! Thật mỉa mai khi Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên Huế Hồ Xuân Mãn được ban chỉ đạo Trung ương cuộc vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh tuyên đương là cá nhân tiêu biểu xuất sắc về học tập đạo đức Hồ Chí Minh thì nhiều trang mạng liền đăng lại những vụ tai tiếng xảy ra chưa lâu của Bí thư Hồ Xuân Mãn, trong đó có vụ cá nhân tiêu biểu xuất sắc về học tập đạo đức Hồ Chí Minh đã từng bị một cô tiếp viên nhà hàng tát vào mặt giữa bàn nhậu ở ngay mảnh đất cố đô Huế nơi ông trị nhậm! Cố tỏ ra cụôc vận động học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh có kết quả thiết thực, cụ thể thì lại càng lộ ra sự giả dối đau lòng!

    Thấy rõ cuộc vận động rầm rộ, ồn ào này chỉ mang tính hình thức, không thật lòng, lại quá tốn kém tiền bạc của dân, tôi tham gia góp ý với đảng thì bị phê phán, bị buộc kiểm điểm nhận khuyết điểm! Sự trung thực, thẳng thắn thì không thể là khuyết điểm! Đảng không chấp nhận sự trung thực của tôi, không chấp nhận sự đóng góp chân thành của tôi thì tôi đành ra khỏi đảng để lòng trung thực không bị tổn thương, để tôi được yêu nước bằng trái tim của tôi và được suy nghĩ bằng cái đầu của tôi. Tôi đưa cho tổ chức đảng Thông báo từ bỏ đảng tịch đảng viên Cộng sản là tôi đã tự khai trừ tôi ra khỏi đảng.

    Khi tôi đưa cho tổ chức đảng bài viết Ăn mày dĩ vãng... phân tích thấu đáo việc làm không thật lòng của đảng là tôi ở vị trí đảng viên đóng góp với đảng, một việc làm bình thường và cần thiết. Lúc đó tôi rất chờ những cuộc gặp với tổ chức đảng để nhìn nhận sự việc. Nhưng không có nếp sinh họat dân chủ trong đảng, đảng viên và tổ chức đảng cơ sở lại không có tư duy độc lập. Với họ, phàm là đảng cấp trên thì phải đúng! Cấp trung ương càng không thể sai! Tôi phê phán đảng cấp cao nhất là tôi không còn trung thành với đảng nữa. Tổ chức đảng không cần gặp tôi, lẳng lặng viết kết luận buộc tội tôi rồi gọi tôi đến nghe một bản luận tội nặng nề đầy áp đặt! Nhưng khi tôi đưa cho tổ chức đảng Thông báo từ bỏ đảng là tôi đã không còn là đảng viên nữa, mọi cuộc gặp của tôi với tổ chức đảng không còn cần thiết nữa, lúc đó tổ chức đảng lại nhiều lần mời tôi đến gặp! Một lề lối làm việc vừa thiếu dân chủ, vừa quá quan cách, nhiêu khê, hành chính. Và sự nhiêu khê hành chính ấy đã cho ra đời Quyết định khai trừ đảng đối với tôi sau khi tôi đã tự rút ra khỏi đảng hơn năm tháng trời!

    Dù tôi đã ra khỏi đảng nhưng đảng vẫn giành cho đảng quyền khai trừ tôi. Nhận cái văn bản thể hiện cái quyền của đảng, trong tôi chợt có suy nghĩ xót xa về đảng: Đây là cái sai khai trừ cái đúng, cái giả dối khai trừ cái trung thực, cái vô cảm khai trừ cái mẫn cảm và những rôbốt khai trừ con người! Khi một con người, một tổ chức đang tha hóa thì sự khai trừ này diễn ra trong chính con người đó, tổ chức đó!

    Còn nghĩ xót xa về đảng như vậy là tôi còn đau đáu với đảng lắm! Vì đảng đã là tòan bộ quãng đời làm việc, chiến đấu và cống hiến hết mình của tôi. Tôi viết những dòng này cũng là vì đảng, hoàn toàn không phải vì tôi.

    Xin cảm ơn.

    Trân trọng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    19 phản hồi

    “Nhà văn” “đảng viên” Phạm Đình Trọng nhận án kỷ luật khai trừ khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam
    (Ý kiến của một đảng viên).....................

    Điều đầu tiên tôi muốn nói với bác là nếu muốn có ý kiến với nhà văn Phạm Đình Trọng thì bác hãy nêu lên những chứng cứ cụ thể, hoặc tranh biện về nội dung các bài viết của NV PĐT để chỉ ra những điều sai theo bác nghĩ chứ không nên công kích cá nhân, vì như vậy bác sẽ trở nên con người hèn hạ. Điều thứ hai là bác không nên đánh đồng ĐCS với Tổ Quốc, TQ lúc nào cũng trên tất cả các đảng phái cho dù trong 1 thời điểm nào đó đảng cầm quyền thay mặt cho Nhân Dân lãnh đạo Đất Nước thì đảng cầm quyền vẫn không thể là TQ, nếu bác đánh đồng ĐCS là TQ thì bác chỉ là đảng viên tốt chứ nhất định không phải là công dân VN (vì bác coi ĐCS cao hơn TQ). Điều thứ 3 tôi muốn nói với bác rằng, 1 công dân tốt nhất thiết không cần phải là 1 đảng viên (ĐCS), ngược lại 1đảng viên (ĐCS) tốt chưa chắc là 1 công dân tốt (nếu không muốn nói có 1 số kẻ là ĐV tốt nhưng lại là kẻ bán Nước). Nói ít xin bác hiểu nhiều
    một sinh viên kém hiểu biết

    Khách gửi lúc 2:59 am, 05/18/10
    “Nhà văn” “đảng viên” Phạm Đình Trọng nhận án kỷ luật khai trừ khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam
    (Ý kiến của một đảng viên)

    Ý kiến của ông đảng viên này khá dài nhưng theo tôi khá...tệ! Dù gì ông Trọng cũng đã từng là đ/c của ông, ông ăn nói, phê phán ông Trọng đến mức, tôi nói thiệt còn tệ hơn... tôi. Tôi chẳng là gì đối với ông Trọng, nhưng tôi hiểu được phần nào nỗi đau của ông Trọng, chỉ ở góc độ tình người thôi, tôi cũng đã làm cái cần làm của một người còn hiểu được "tình người" là gì, còn ông đảng viên, tôi hỏi ông, ông học đạo đức của ông Hồ là cái thứ gì mà ông ăn nói nghe đạo đức giả dữ vậy? Thật tệ. Ông làm cho những người dân như tôi nhìn vào càng rõ bộ mặt thật của đảng các ông.

    Nguyễn Ngọc Già

    Tôi nhận thấy một điều thật nhục là những "phản biện" của những người có "lý tưởng đảng" toàn nói tục, xằng bậy, dùng những ngôn từ đã kích cá nhân rất thô bỉ. Khi một "người ngoại đạo" đọc 2 giọng văn sẽ thấy các anh quá trẻ con, ấu trĩ và tục tĩu.
    Các anh phản biện phải theo tinh thần tôn trọng người khác.
    Những ngôn từ của các anh như là: "Như ruồi xanh ngửi thấy mùi dơ", "bâu vào khai khác của quý",... thật bỉ ổi và tục tĩu hết chổ nói.

    Tôi không bên vực ai, chỉ đọc để tham khảo, nhưng nghe những giọng văn không có tư cách khiến tôi thấy người viết là một kẻ tệ hạ.

    Đảng cọng sản VN có nhiều lọai:
    Lọai có tin thần yêu nước thật sự sau khi nhận chân được bộ mặt thật của Đảng, một số đả bỏ đảng và ra mặt phơi bày bộ mặt thật của cọng sản ̣ Bùi tín, Dương Thu Hương, Trần Anh Kim ..vv
    một số âm thầm xé bỏ thẻ đãng ...một số cố gắng trong vô vọng đễ sửa đổi đảng...
    Lọai theo bóng ăn tàn, gia nhập đảng để được vinh thân phù gia
    Lọai cao cấp và kỳ cựu cố ngồi lì để hưỡng lợi

    Đúng rồi ! với bao nhiêu người đang cố gắng phấn đấu để được vinh dự đứng vào hàng ngủ của Đảng CS . Ông là một Đảng viên ĐCS mà lại có ý nghỉ, tư tưởng chống lại sự nghiệp CM của Đảng, của nhân dân , Nhất thiết ông phải bị khai trừ ra khỏi Đảng là lẻ phải là chân lý, là công bằng cho mọi người. Còn đau đáu lòng làm gì nữa Ông Ạ . Một độc giả HCM .

    “Nhà văn” “đảng viên” Phạm Đình Trọng nhận án kỷ luật khai trừ khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam
    (Ý kiến của một đảng viên)

    Sự việc cuối cùng đã diễn biến và kết thúc đúng với logic của nó. Thông tin từ tổ chức Đảng cơ sở phường 14 quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh cho biết tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam ở đây đã ra quyết định khai trừ Đảng viên Phạm Đình Trọng ra khỏi Đảng. Phạm Đình Trọng là ai? Kể từ ngày 13/7/2009, “nhà văn” này tung lên mạng Admin V.IN bài viết dưới nhan đề Ăn mày dĩ vãng (nhan đề này “copy” của người khác – nhà văn Chu Lai), nói xấu lãnh tụ Hồ Chí Minh, xuyên tạc, đả kích đường lối, chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và nhà nước CHXHCN Việt Nam nhằm gây scandale chính trị trên mạng truyền thông điện tử và sau đó một loạt bài khác tương tự thì nhiều người đã biết Phạm Đình Trọng là ai. Như một lũ nhặng xanh đánh hơi được mùi dơ, các “cơ quan truyền thông hải ngoại” lập tức bâu vào khai thác “của quý” này cho mục đích chống Cộng, chống Việt Nam của chúng. Phạm Đình Trọng được chúng tâng bốc, giới thiệu là “thiếu tá QĐNDVN, là cây viết của binh chủng Thông tin, sau đó về Tạp chí Văn nghệ Quân đội, có nhiều sáng tác xuất bản”. Trên mạng Phạm Đình Trọng cũng tự giới thiệu là đảng viên hơn 40 năm tuổi Đảng, gia nhập Đảng lớp Đảng viên Hồ Chí Minh trong Quân đội ngày 19-5-1970, có trình độ trung học, vào bộ đội được ưu ái bồi dưỡng thành phóng viên, biết cầm bút viết văn, công tác ở cơ quan chính trị trong Quân đội, sau ra ngoài làm báo ở cơ quan dân sự cho đến khi về hưu. Trong sáng tác cũng như trong công tác, xem ra ông ta cũng không có thành tích gì nổi bật. Trình độ, tài năng cũng vào loại dưới trung bình trở xuống. Học hành, kiến thức cũng từ lớp 10 trở lên. Qua tự thuật của ông ta, người ta cảm thấy đây là con người chất chứa nhiều bất mãn cá nhân. Khi về hưu, sinh hoạt ở chi bộ phường như mọi đảng viên hưu trí khác, nhân chi bộ giao nhiệm vụ tham gia Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, một nhiệm vụ cũng bình thường của mọi đảng viên, ông ta mới bộc lộ tất cả khối bất mãn chất chứa từ lâu trong đầu óc và tâm trạng của mình. Nếu sự bộc ấy là chân thành, tự nhiên, đem trao đổi với đồng chí, tổ chức một các thân ái và dân chủ, nếu cần thì nhận xét và phê bình chủ trương và việc làm nào chưa đúng của Đảng ở các cấp, theo con đường tự phê bình và phê bình trong Đảng, với tình đồng chí trân trọng thương yêu lẫn nhau, như Di chúc của Bác Hồ, cùng nhau tìm ra sự thật, tìm lẽ phải để làm cho các chủ trương và hoạt động của Đảng được tốt hơn, thì đó là hành vi chính đáng, đồng thời là nghĩa vụ và quyền của mọi đảng viên được quy định trong Điều lệ của Đảng, mà là một Đảng viên 40 tuổi Đảng như ông ta chắc là phải nắm được và thông suốt. Đằng này, Phạm Đình Trọng hành xử như thế nào? Lợi dụng danh nghĩa “nhà văn”, danh nghĩa “đảng viên”, lợi dụng một chút khả năng viết lách trôi chảy mà ông ta nhầm là tài năng, lợi dụng các phương tiện truyền thông điện tử, biết rằng các thế lực thù địch và cơ hội ngoài nước cũng như trong nước luôn trực chờ những ngôn luận và hành vi ly khai, phản bội từ trong Đảng và trong nước để tiến hành các âm mưu phản động, phá hoại của chúng, theo “gương” của những nhân vật cũng đã từng nhờ những việc làm xấu xa như vậy mà “nổi danh”, nên Phạm Đình Trọng cũng tung “tác phẩm” xấu xa của mình lên mạng, bất kể hậu quả của chúng đối với Đảng, đối với đất nước, đối với bản thân mình như thế nào. Quả nhiên, việc làm của Phạm Đình Trọng lập tức gây scandale chính trị và quả thật ông ta được “nổi danh”. Biết rằng việc làm đó là vô tổ chức, vô kỷ luật, trái với Cương lĩnh, Điều lệ và các quy định của Đảng, trái với tư cách đảng viên, nhất định sẽ dẫn đến kỷ luật của Đảng đối với mình, Phạm Đình Trọng bèn dùng thủ thuật mà một tác giả trên mạng đã gọi “cách ăn vạ của Chí Phèo”, làm đơn xin ra Đảng, cũng phát tán lên mạng, một là để tỏ ra có “lập trường” dứt khoát chống Đảng, hai là để đối phó với sự xử lý của tổ chức Đảng đối với một đảng viên hư hỏng, phản bội.
    Tuy nhiên, sau khi cố tình gây scandale chính trị thì chính Phạm Đình Trọng cũng thấy rõ: ngoài những bọn thù địch, phản động “hải ngoại”, những bọn tâm lý chiến chuyên nghề phá hoại đất nước chúng ta, dư luận công minh chính trực ngay trên mạng cũng đã phê phán, lên án một cách đúng đắn và nghiêm khắc các luận điệu sai trái và việc làm xấu xa của Phạm Đình Trọng. Điều mà Phạm Đình Trọng mong đợi ở dư luận, mong đợi sự tán thành và ủng hộ đối với mình cuối cùng chỉ là thái độ khinh bỉ đối với một kẻ ly khai, phản quốc, phản Đảng và phản lại chính mình, một phút thiêu sạch công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, công nuôi dạy của gia đình, nhà trường, xã hội, đồng thời nêu gương xấu cho bạn bè, vợ con, các bạn trẻ gần xa. Chỉ có một bọn lên tiếng tán dương, ngợi khen, bọn chúng là ai thì mọi người đều biết rồi. Như đã nói bên trên, chúng là một lũ ruồi nhặng chỉ chực chờ ở đâu có “của thối” thì lập tức vo ve bu đến kiếm ăn. Phạm Đình Trọng chính là món mồi béo bở đó của chúng. Mọi lời khen ngợi của chúng đều là những lời sỉ nhục đối với những người còn có chút lương tâm, ý thức tự trọng của người yêu nước Việt Nam. Số phận nhục nhã dành cho những kẻ phản bội, một khi tỉnh ngộ trước thực tế của cuộc sống nghiêm khắc, nhất định Phạm Đình Trọng đã cảm thấy sâu sắc và sẽ là một mối nhục và mối hận trong suốt cuộc đời còn lại của mình. Phạm Đình Trọng đã phản bội lại lời thề thiêng liêng của người đảng viên khi gia nhập Đảng, dù biện minh, thanh minh thế nào, sự phản bội đó cũng không thể xóa sạch được vết nhơ. Chỉ còn hy vọng, sự phản bội chỉ dừng lại ở đây thôi, không nên tiếp tục trượt dài thêm nữa. Cần chú ý cái vực thẳm của cuộc đời ông ta đang chờ ở phía trước để biết kịp thời dừng chân bên miệng vực.
    Một phút sa chân muôn thuở hận
    Quay đầu nhìn lại đã trăm năm
    Cuộc đời ngắn, song nỗi nhục thì dài, ông ta nên biết điều đó.
    Về việc thi hành kỷ luật đối với Phạm Đình Trọng thì các đồng chí ở cơ sở phường 14 quận Tân Bình cho biết, các đảng viên trong chi bộ, cũng như các đồng chí và bạn bè khác của Phạm Đình Trọng đã hết lòng tiếp cận, khuyên nhủ ông ta nhận thức lại những sai trái trong ngôn luận và hành động của mình, thấy rõ nguy cơ thoái hóa, biến chất về tư tưởng, chính trị có thể dẫn ông ta đến tình trạng sa đọa vào âm mưu, thủ đoạn của bọn thù địch, phản động, vi phạm nghiêm trọng kỷ luật của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Song, mọi sự quan tâm, tận tâm giúp đỡ đó đều bị Phạm Đình Trọng ngoan cố từ chối, không tiếp nhận, chỉ cố thủ trong cái “lô cốt” sai lầm của mình, không còn khả năng tiếp thu lẽ phải, tình thương của đồng chí, đồng đội nữa. Vì vậy, tổ chức Đảng phải thi hành kỷ luật đối với Phạm Đình Trọng ở mức cao nhất là khai trừ ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam vì đã suy thoái về tư tưởng chính trị, ý thức tổ chức kỷ luật kém, không còn đủ tư cách, phẩm chất của người đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Mong rằng kỷ luật đó là một sự răn đe đối với Phạm Đình Trọng để ông ta dừng chân lại đó, không tiếp tục sai lầm hơn nữa để nhận lấy những xử lý còn nặng hơn, đáng tiếc hơn đối với một kẻ phạm tội.
    Án kỷ luật đối với Phạm Đình Trọng cũng đồng thời là sự bác bỏ và phủ nhận mọi luận điệu chính trị và tư tưởng sai trái, thấp kém ông ta đã tung lên mạng trong các ngôn luận xằng bậy của mình. Đã có nhiều tiếng nói phê phán một cách sâu sắc và xác đáng các luận điệu đó, trong đó có rất nhiều trí thức trẻ tuổi mà ông ta mong lừa bịp được họ. Một người trong họ đã cho Phạm Đình Trọng hai chữ đích đáng: toi cơm. Mong rằng ông ta sẽ từ đây rút lấy kinh nghiệm cần thiết để không còn tiếp tục việc làm sai trái của mình, để nhận lấy sự xử lý của pháp luật đối với một công dân. Vì một đảng viên xấu thì không thể là một công dân tốt được. Trường hợp Phạm Đình Trọng rõ ràng là như thế.
    Thi hành kỷ luật nặng đối với một đảng viên như Phạm Đình Trọng là một việc làm cần thiết sóng cũng là việc bất đắc dĩ, rất đáng tiếc. Mọi hình thức kỷ luật của Đảng Cộng sản Việt Nam đều có tính chất giáo dục là chính, kể cả án kỷ luật cao nhất. Đã từng có những đảng viên bị khai trừ khỏi Đảng song đã biết hối cải, sửa chữa sai lầm, để trở lại thành công dân tốt, lập công chuộc tội, để trở lại thành đảng viên. Nếu là người còn có thiện căn và mọi sự giáo dục mà Phạm Đình Trọng đã từng nhận được từ nhà trường, từ gia đình, từ tập thể, từ quân đội và từ Đảng trong quá khứ chưa bị tiêu trừ hết thì khả năng hướng thiện của ông ta vẫn còn và chúng ta vẫn còn hi vọng rằng ở con người đó không phải tất cả đều hư hỏng, không còn cứu vớt được. Vấn đề là ông ta có lý trí và lương tri hay không?

    có lẽ đây là những bài văn hay nhất, xúc động nhất của nhà văn Phạm Đình Trọng để lại trong sự nghiệp cầm bút của ông. Lịch sử (có lẽ sẽ không lâu lắm đâu) sẽ vinh danh ông và những người như ông như là những công thần của Đảng CSVN đã dũng cảm nói thật, làm đúng.
    Có lẽ tôi cũng sẽ noi gương ông
    HNL

    Theo tôi tổ chức đảng đã đồng ý khai trừ mình ra khỏi đảng vì thông báo từ bỏ sinh hoạt đảng CS của bác, đó là một niềm vui mới phải bác Trọng ạ, vì bác có ý muốn xa dời cái tổ chức đó, thế thì còn đau đáu, xót xa làm chi nữa cho dối lòng mình, hay bác chưa đạt được mục tiêu cao cả của mình khi vào đảng?

    Bác nên xem lại cái quyết định (KHAI TRỪ) bác ra khỏi đảng, nó có đúng với điều lệ qui định của đảng không thôi? Khai trừ đồng nghĩa với kỷ luật đó, mà là tội nặng lắm đấy!!! Vì đảng viên có mắc khuyết điểm phải truy tố ra tòa, thì tổ chức đảng cũng chỉ ra tới quyết định tạm đình chỉ công tác sinh hoạt đảng để xử lý, chứ luật pháp đâu dám xử đảng ...

    Chào bác Trọng

    chào bạn NNB có gì đâu mà bạn phải trằn trọc ,và không đủ dũng khí để làm đơn xin ra khỏi đảng csvn,cái đảng mà bạn yêu quí và mộng mơ.Bạn cứ làm đơn xin ra khỏi đảng với lý do vì:bản thân tôi không đủ trình độ và năng lực để đứng trong hàng ngũ của đảng nữa,thì xin ra chứ có gì đâu mà phải sợ ???sao bạn còn cố đấm ăn xôi nữa thế? mà chưa đi đến dứt khoát từ bỏ cái lý tưởng của mình,vào đảng để làm lãnh đạo giải quyết cái khâu oai với mọi người,nay bạn muốn ra khỏi đảng ,đảng có bỏ tù bạn đâu mà bạn sợ ...

    Phạm Đình Trọng viết:
    Còn nghĩ xót xa về đảng như vậy là tôi còn đau đáu với đảng lắm! Vì đảng đã là tòan bộ quãng đời làm việc, chiến đấu và cống hiến hết mình của tôi. Tôi viết những dòng này cũng là vì đảng, hoàn toàn không phải vì tôi.

    Tôi là "người ngoại đạo", không hiểu thấu tâm lý của những người Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tuy nhiên qua bài viết của Nhà văn Phạm Đình Trọng, tôi mạn phép có đôi lời cùng với ông Trọng và với độc giả Dân Luận, một mặt chia sẻ chút ít nào đó sự đau buồn của ông, mặt khác nói lên những suy nghĩ của cá nhân tôi (và tôi tin của không ít người dân Việt Nam hiện nay) về Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Người xưa có câu :"ở trong chăn mới biết chăn có rận", hay "thức khuya mới biết đêm dài" và còn nhiều câu thành ngữ khác nữa để diễn tả tâm trạng của một người mà chỉ có những người trong cuộc mới hiểu nổi. Điều đó đúng. Chỉ có những người Đảng viên cùng tâm trạng với Nhà văn Phạm Đình Trọng mới có thể thấu hiểu và chia sẻ một tâm trạng (mà tôi nghĩ rằng) vô cùng đau lòng của ông.

    Tôi đã đọc đi đọc lại hai lần bài viết (khá dài) trải nỗi lòng có thể nói là tê tái, đau đớn vật vã và đau đáu của người đã buộc phải chia tay với cái (mà tôi tạm gọi) - một cách thật tâm không có ý mai mỉa - tình yêu thiêng liêng của mình. Có lẽ ông đã cố gắng tôn trọng (hay kính trọng?) Đảng lần cuối bằng cách viết hoa chỉ một chữ "Đảng" duy nhất ở lời tựa, còn trong toàn bộ bài viết chữ "Đảng" chỉ được viết thường (ngoại trừ sau dấu chấm hoặc đầu dòng - theo đúng nguyên tắc ngữ pháp) mà theo tôi biết, bất cứ người Đảng viên nào cũng phải viết hoa chữ "Đảng" như là luật bất thành văn .

    Người ta buộc phải dùng cụm từ "Lời cuối" để nói lên nỗi thống thiết nhất của mình khi buộc phải chia tay với tình yêu thiêng liêng thì đó là một nỗi lòng sâu sắc và chân thành, thiện tâm - mà chúng ta có thể bắt gặp đâu đó trong những tản văn, những lời hát (đại khái) :

    Khi em buộc phải nói với anh "lời cuối", điều đó có nghĩa, dù em đã cố gắng bằng hết tình yêu chân thành, trong sáng của em dành cho anh, những nhiệt tâm, những thương yêu, những níu kéo với tấm lòng tha thiết nhất mà anh vẫn không hiểu em, vẫn đang lầm đường lạc lối thì em đành phải đớn đau mà dứt tình với anh từ đây....

    Nhiều người đã so sánh Đảng Cộng Sản (ở đây là Đảng Cộng Sản Việt Nam) như là một Tôn giáo (mà lại là Tà giáo không phải Chính giáo) thì đây, qua ông Trọng - một lần nữa và cũng là một minh chứng hùng hồn cho việc so sánh đó.

    Tôi không có ý định khoét sâu vết thương lòng của ông Trọng khi đọc hết bài viết như vắt cạn những giọt máu cuối cùng cho tình yêu thiêng liêng của ông, nhưng tôi phải làm cho ông bớt đau đớn và mau bình phục bằng những mũi tiêm với liều thuốc kháng sinh cực mạnh và hiệu quả đúng với vết thương đang sưng tấy vì nhiễm độc.

    Tôi cũng không có ý định làm cho ông oằn oại khi đọc những dòng chữ này (nếu ông đọc được) mặc dù có thể ông sẽ chết... lịm - đó là bất tỉnh nhân sự (nếu có) nhưng lại cần thiết để sau khi hồi tỉnh, ông sẽ mạnh mẽ và hoàn toàn tỉnh táo biết kết quả lựa chọn của mình là đúng - như lời ông Hồ Chí Minh đã nói: "Tôi chỉ có một Đảng đó là Đảng Việt Nam".

    *********************

    Tôi có một người bạn thân, nếu anh ấy còn sống năm nay cũng đã sáu mươi. Người bạn tôi là một người đẹp trai, thông minh, tài hoa với nhạc và họa, anh có tâm hồn lãng mạn và cách sống "nghệ sĩ", chan hòa, nhân ái với mọi người, anh chỉ thích cuộc sống êm đềm dần trôi với những ngày bình yên và hạnh phúc bên gia đình và bạn hữu cùng với những bức tranh anh sáng tác, những bài hát anh nghêu ngao bên ly café và điếu thuốc, cùng những bình phẩm của bạn bè dành cho tác phẩm của anh mỗi khi tác phẩm anh được giới mộ điệu đánh giá cao về giá trị. Anh thích rong chơi, và bay bổng với Sài Gòn một thuở yên bình, đi đây đó để tìm ý tưởng mới cho sáng tác. Anh không thích bon chen và khẳng định với đời. Anh sợ chiến tranh, ghét máu đổ và chọn cái cách phổ biến mà những thằng đàn ông (như anh tự nhận là hèn nhát) trót sinh ra trong thời ly loạn, giặc giã: trốn quân dịch. Nhưng có vẻ ông trời không chìu lòng người...

    Anh trốn quân dịch, nên lánh xa Sài Gòn một thời gian. Trong những ngày tháng trốn tránh đó, anh đã làm bạn với bồ đà, rồi tiến dần với "nàng tiên nâu" ( thuốc phiện, từ lóng mà dân Sài Gòn thời bấy giờ hay dùng) để quên đi nỗi muộn phiền thân phận và cả những dằn vặt về sự hèn nhát. Ban đầu là do bạn bè rủ rê, sau dần quen và không bỏ được. Từ "nàng tiên nâu", anh chuyển qua heroin (lúc đó Sài Gòn, dân mà chơi heroin thường gia đình phải giàu có). Anh cũng "may"(!) có được gia đình giàu có. Nhưng giàu gì thì giàu, tiền nào chịu cho nổi cái "tứ đổ tường".

    Hòa bình đến. Sau những ngày tháng ngắn ngủi mừng cuộc sống không còn bom đạn thì... gia đình anh dần dần tiêu tan...

    Cộng với cái tiêu xài cho heroin của anh là chính sách hà khắc của những tháng ngày sau cuộc chiến đã đưa gia đình anh đi vào chỗ khánh kiệt. Ba anh từ một ông chủ của một hãng xưởng lớn trải dài từ Sài Gòn đến miền Đông nam bộ đã phá sản hoàn toàn do chính sách cải tạo công thương nghiệp thời bấy giờ.

    Cuối cùng...

    Gia đình anh cũng còn giữ lại được một căn nhà để ở sau khi đã buộc phải làm cái việc mà dân giàu có lúc bấy giờ phải làm là hiến gần như toàn bộ tài sản cho nhà nước!!!

    Ba anh là mẫu người bình dị, ông không có ý định đi vượt biên như bao người khác vào thời điểm đó, một phần vì ông sợ cả gia đình gặp tai ương trên những con tàu mong manh, một phần ông yêu ... Sài Gòn như lời ông tâm sự với tôi khi tôi cũng hỏi những câu mà người thân lúc bấy giờ hay hỏi nhau.

    Nghèo khổ nhưng nhờ xuất thân từ người lao động chăm chỉ làm ăn với tay nghề giỏi, gia đình anh làm lại từ đầu, trừ... anh!

    Anh vẫn vậy. Nhưng Sài Gòn thời bấy giờ làm gì có heroin mà chơi! Có tiền cũng chịu. Thế là để cho qua những cơn đói thuốc, anh quay lại với thuốc phiện. Không chỉ hút mà còn chích. Khi con nghiện đã đến "đô" thì hút không còn "ép phê" họ thường chuyển sang chích để đạt khoái cảm cực độ.

    Gia đình anh đã hơn chục lần đưa anh đi cai nghiện cùng với những lời khuyên răn, giải thích, dạy nghề cho anh (anh học rất nhanh vì vốn là người thông minh và có hoa tay), má anh cũng hờn giận, nước mắt ngắn dài, ba anh cũng la lối, có lúc đuổi anh ra khỏi nhà một thời gian v.v... đủ cả, không thiếu những "đắng, cay, ngọt, bùi" để giúp anh thoát ra khỏi cơn u mê của ma túy.

    Lần sau cùng, gia đình anh đưa anh đi cai nghiện "biệt tích" khỏi Sài Gòn đến bốn năm. Sau đó, anh có vẻ tu chí làm ăn để nối nghiệp gia đình. Ba má anh mừng lắm, ông bà quyết định lấy vợ, mua nhà riêng cho anh cùng với ít vốn để làm ăn theo nghề gia đình. Vợ anh là một phụ nữ đúng nghĩa "phụ nữ thời xưa": thủy chung - son sắt - chỉ biết "thờ chồng nuôi con".

    Hạnh phúc gia đình đầy ắp cùng với cậu con trai đầu lòng (và cũng là duy nhất của anh) kháu khỉnh ra đời. Khi cậu bé lên hai cũng là lúc gia đình biết anh lâu nay vẫn "chung thủy và sắt son" với ma túy! Thảo nào người đời không đặt cho cái thứ ấy là MA TÚY! Một thứ say ma quái mà người ta khó lòng dứt bỏ một khi đã lậm sâu. Tổng cộng từ khi anh bạn tôi chơi ma túy cho đến ngày qua đời là trên 20 năm! Cũng may khi sinh thằng bé, lúc đó bệnh AIDS chưa xuất hiện tại Việt Nam!

    Đau đớn. Vật vã. Thương yêu. Lo lắng. Chăm sóc. Khuyên lơn. Từ vợ cho đến ba má anh, từ anh em ruột đến bạn bè, bạn hàng v.v... Cuối cùng chỉ là hai chữ vô ích to tướng!

    Một ngày cuối năm, sau cơn say thuốc anh về đến nhà và nhận được bức thư của cô vợ để lại nói "LỜI CUỐI" với anh để chị quyết lòng, rứt ruột đưa cậu con trai đi vượt biên với mình nhằm thoát khỏi anh, thoát khỏi những món nợ ngày càng chồng chất do anh gây ra, thoát cả những tủi nhục đớn đau mà những lần anh ăn trộm kể cả những lần ăn cướp vào tù ra khám liên miên!!! May mà anh có tánh nhát gan nên không dám tham gia những vụ cướp của giết người(!?)

    Trước khi ra đi, vợ anh có đến gặp tôi và nói trong nước mắt:

    - Em không thể hiểu nổi và không biết phải làm gì thêm nữa để chồng em có thể trở lại làm người bình thường. Em sẵn sàng hy sinh tất cả cho anh ấy, thậm chí em sẵn sàng chết để anh ấy có thể hồi tâm nhưng em không thể để con em sống như thế này. Chắc em phải đi vượt biên thôi anh ơi! Chẳng thà mẹ con em chết trên biển, còn hơn là tiếp tục sống như thế này. Anh có cách gì giúp em không?

    - Không em ạ! Anh thành thật xin lỗi. Chồng em bây giờ không còn là thằng H. (tên bạn tôi) ngày xưa nữa. Đối với nó, bây giờ chỉ biết có thuốc, bất chấp tất cả vợ con, gia đình, bè bạn. Mọi thứ trở nên vô nghĩa với nó trừ ma túy! Em đi đi!

    Đó cũng là lần cuối tôi gặp vợ bạn tôi. May nhờ trời, thời gian sau tôi có nhận tin, hai mẹ con cô ấy đến được Philippines và sau đó được đi định cư tại Úc.

    Việc vợ con anh trốn gia đình chồng đi vượt biên trở thành giọt nước tràn ly. Ba anh cương quyết từ bỏ anh và cấm tất cả mọi người trong gia đình liên hệ đến anh, ông cũng gởi thơ đến những người bạn bè thân và dòng họ để thông báo không còn liên can đến bất cứ hành động nào của anh, ai giúp đỡ hoặc để anh lừa đào và trộm đồ thì tự chịu trách nhiệm. Ông ở liền trong nhà suốt 5 năm để giám sát tất cả mọi việc. Anh cũng có liên hệ với má để kiếm chút tiền cho những cơn đói thuốc, tuy nhiên rất khó khăn và ít gặp vì bị ba anh giám sát quá chặt chẽ.

    Một hôm anh ghé cơ quan tôi làm việc. Hai thằng ra quán café cóc trước cổng cơ quan tôi không xa để nói chuyện. Vài câu mở đầu cũng đủ tôi hiểu.

    - Thôi mày ngồi đây đi, để tao vô xin ứng trước lương (nói vậy thôi chứ tôi không muốn đưa tiền liền vì sợ anh ấy lờn mặt, nên cũng phải cho anh ấy biết mình khó khăn không kém) - Tôi nói

    - Cám ơn mày.

    Vào và ra ngay, vừa đưa anh bao thơ có năm trăm ngàn đồng trong đó tôi vừa kéo ghế ngồi và châm một điếu thuốc. Vừa vài hơi thuốc, thì cô đồng nghiệp ra báo sếp cần gặp gấp có việc.

    - Vậy mày ngồi đây nhé! Tao vô coi việc gì rồi ra liền. Tôi nói

    Mười phút sau tôi ra, không thấy anh, hỏi chị chủ quán:

    - Ủa! ông bạn tôi đâu rồi chị.

    - Đi rồi, ổng nói chút chú ra trả tiền café.

    Móc tiền trả cho chị chủ quán, tôi nhìn trên cái bàn con và không thấy gói thuốc cùng cái hộp quẹt zippo mà thằng bạn Việt kiều vừa mới tặng vài hôm trước.

    - Chị có thấy cái hộp quẹt của tôi không chị?

    - Bạn chú cầm đi luôn rồi!

    Buồn vì cái hộp quẹt thì ít mà tội cho thằng bạn thì nhiều. Thôi! nó cũng khổ quá rồi!

    Đó cũng là lần gặp anh cuối cùng.

    Hơn ba năm sau, tôi mới biết gia đình đã đi hốt cốt ở một trại cải tạo tận Long Khánh và thiêu rồi gởi anh vào chùa.

    Anh chết vì bệnh AIDS!

    Ma túy! ma túy đã tàn phá bạn tôi và gia đình anh ấy tất cả! Ma túy đã tàn phá một con người hiền lành, thông minh, tài hoa, đã biến bạn tôi từ con người thân ái trở thành một thằng xì - ke vô lương tâm, vô đạo đức, bất cần vợ con, cha mẹ, anh em, bạn bè. Ma túy đã phá nát hạnh phúc đơn sơ của gia đình anh và để lại nỗi đau triền miên cho ba má anh đến cuối đời.

    ****************

    Trong mắt tôi, Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay như một kẻ nghiện ma túy và mắc bệnh AIDS giai đoạn cuối (thành thật xin lỗi nhà văn Phạm Đình Trọng khi ông có lỡ đọc đến đây). Không còn phương thuốc nào chữa trị cho một kẻ vừa nghiện ma túy vừa mang bệnh AIDS đâu, các quý vị độc giả ạ!

    Có thể Đảng Cộng Sản Việt Nam trước đây (theo cách tôi cảm nhận từ Nhà văn Phạm Đình Trọng) là một "con người" tốt đẹp như ông đã trần tình, bộc bạch trong những "lời cuối", tôi tạm nhìn nhận Đảng CS trước đây cũng như anh bạn thân của tôi trước khi nghiện ma túy. Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay (như anh bạn tôi sau khi nghiện và mắc bệnh AIDS)đã lậm sâu một thứ ma túy: lợi danh cho riêng mình và phe nhóm, dòng tộc của mình cùng những con virus HIV - tha hóa đạo đức, những con virus HIV - mê muội lợi quyền, những con virus HIV - điên cuồng đàn áp hòng giữ vững sự độc tôn lãnh đạo. Những con virus HIV này đang từng ngày từng giờ phá hủy toàn bộ hệ miễn dịch của chính cơ thể - Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Hãy để cho những con virus HIV này phá nát toàn bộ cơ thể Đảng đi ông Trọng ạ! vô vọng cứu chữa, đó là điều chắc chắn.

    Cô vợ bạn tôi cũng muốn níu kéo, muốn hy sinh thân mình, muốn làm tất cả để cứu chồng mình ra khỏi cơn u mê, mù quáng, điên dại vì đói thuốc nhưng cuối cùng cô ấy đã may mắn nhận ra con đường đúng để đi vì biết sức mình chỉ có thể cứu được con trai và bản thân mình.

    Ông cũng vậy, ông đã làm hết sức mình cho tình yêu của chính ông và ông cũng biết sức ông chỉ có bấy nhiêu. Hành động ông cũng đang cứu chính ông và ngay cả chính con cháu ông hiện nay. Thế thì hà cớ gì ông đau khổ thêm nữa? Không cần thiết!

    Ông cần thấy, đối với ông như vừa qua một cuộc đại phẫu và cần thời gian tịnh dưỡng để lấy lại sức khỏe.

    Điều quan trọng là sau cuộc đại phẫu ấy, với sức khỏe mới ông sẽ làm gì cho đất nước này hay là chỉ triền miên đắm đuối cho những tháng ngày nuối tiếc một thời "tình si" của mình? Đó mới là điều có ý nghĩa mà những người dân chúng tôi đang muốn nhìn thấy ông làm.

    Nguyễn Ngọc

    Kính gửi Bác Phạn Đình Trọng,

    Xin cảm ơn và trân trân trọng những ý kiến tâm huyết của Bác, Cháu đang mong chờ những phản ứng (dù là phản bác) của hệ thống truyền thông lề phải đối với những đề nghị của Bác, để xem hệ thống lý luận chính thống của Ban tư tưởng Văn hoá trung ương và một lô GS/TS mác lê sẽ phản biện những ý kiến này như thế nào.

    Chào Bác, chúc bác khoẻ và bình an với vai trò mới: Không Đảng viên của mình.

    Hải

    Kính Bác Phạm Đình Trọng,

    Lớp hậu sinh của cháu kính cẩn nghiêng mình trước sự dũng cảm của Bác.
    Cháu cũng là đảng viên, cháu vào vì cơ hội, vì muốn thăng quan, tiến chức, hoàn toàn không một chút lý tưởng gì.

    Và là một trí thức, càng ngày cháu càng thấy mình hèn hạ khi thấy mình đê tiện, sợ nói sự thật, cho dù đó là những điều cần lên tiếng.

    Một xã hội thật sự bỉ ổi khi đầy rẫy tham nhũng, bất công nhưng lúc nào cũng phải bảo là tốt đẹp. Tại sao vậy???!!!

    Cháu vẫn chưa đủ dũng cảm để viết đơn ra khỏi đảng như ngày xưa cháu đã quyết định sau bao đêm trằn trọc là vào đảng để "chịu đấm, ăn xôi".

    Cảm ơn Bác đã cho chúng cháu dũng khí và phân tích thấu tình đạt lý của một người cộng sản đi trước, luôn nghĩ về dân tộc.

    Trân trọng,
    NNB

    Tôi còn nhớ một chiều năm bốn chín,
    Trong căn phòng hơn hai chục đảng viên.
    Trước là cờ nền đỏ vẽ búa liềm,
    Với cặp mắt lim dim ông đại biểu
    Ông tự nói :Tôi nhân danh huyện ủy về tại đây để
    kết nạp đảng viên.
    Người đảng viên ta phải thuần túy vô biên,
    giác ngộ và hy sinh trước hết.
    Người đảng viên không bao giờ sợ chết,
    Vì lợi quyền của giai cấp Công-Nông.....
    Sau những lởi vẽ rắn thêm rồng.
    Tôi yên lặng mang lấy gông vào cổ.
    Từ ngày ấy tôi không còn biết hỗ.
    Với những lời kiểm thảo hoặc phê bình.
    Thời gian qua,tôi phải cúi mặt làm thinh,
    Chấp nhận cái sai cùng thiên hạ.
    Người đảng viên còn biết gì quyền hạn
    Mọi chủ trương chỉ có dạ với ừ.
    Bọn cầm đầu không một chút ưu tư.
    Mặc ai khổ cứ thi đua,truy bắt.
    Tổng động viên,dân công rồi nông nghiệp......
    Người dân nghèo phải kéo mãi kiếp ngựa trâu.
    Uất ức này chất chứa ngun ngút cao,
    Chịu không nổi tôi đương đầu chống lại.....

    Được sung sứng bị bọn này đào thải.
    Tôi lui về sống lại thú cá , chim.

    Cùng những ai sống trong gọng búa liềm.
    Ngục dương thế đầy trò hề ngao ngán......
    1953

    Cám ơn bác Trọng.

    Cái đáng buồn là đa phần dân thấy cuộc sống khá hơn thời bao cấp trước đây đều tin đó là do công ơn của Đảng. Cái đó là rào cản làm cho người ta không thấy được sự dối trá và tàn bạo của các quan chức cầm quyền hiện nay với dân tộc và đất nước. Một dân tộc thông minh và có lòng tự hào dân tộc thông qua bộ máy giáo dục kém cỏi đã đào tạo ra những công dân máy móc, lười suy nghĩ và thích bằng cấp hơn là làm việc. Một đất nước giàu tài nguyên và có vị trí địa lý cực kỳ thuận lợi cho phát triển kinh tế đang bị khai thác vô tội vạ, thiếu khoa học dẫn đến hậu họa khôn lường cho nhiều thế hệ mai sau. Cứ nhìn các núi đá vôi ở địa phận tỉnh Ninh bình hoặc Quảng ninh bị khai thác vô tội vạ thì thấy thiên nhiên cảnh quan đang bị chính con người phá hủy như thế nào.

    Nhân dân đâu có biết phía dưới sự tăng trưởng và cải thiện đời sống ngày hôm nay là tài nguyên quốc gia đang chạy ra ông hàng xóm với giá rẻ bèo, là những khoản vay nợ nước ngoài ngày một to hơn.

    Cần phải có nhiều tiếng nói cảnh báo dũng cảm và có trách nhiệm như tâm thư của bác Trọng.

    Tôi tin bác Trọng đã viết bức thư từ trái tim rướm máu của mình. Một con người đáng kính trong xã hội đầy giả dối như hiện nay.
    Tôi đã có nhiều dịp ngồi nói chuyện với nhiều đảng viên thân hữu, phần lớn trong số họ cũng có suy nghĩ đau buồn như bác nhưng họ không dám công khai nói lên vì "hệ thống" đã gắn chặt quyền lợi của họ, gia đình họ vào cái nhãn đảng viên mà họ đã mang.
    Tôi tin rằng các đảng viên cấp trên mà bác đang gửi gắm tâm sự đã biết, biết rất rõ; dã hiểu, hiểu rất rõ những điều bác nói tuy nhiên không bao giờ họ dám đồng ý với bác hay nêu chính kiến vì như thế họ sẽ mất tất cả những gì họ đang có.
    Trong chiến tranh, mục đích và quyền lợi của đảng CS với dân là một, còn nay đã khác.
    Cuộc " Vận động học tập tư tưởng đạo đức HCM" hiện nay là đỉnh cao của sự giả dối trong xã hội: dưới lừa trên, trên bịp dưới trong qui mô toàn quốc.

    Ban lãnh đạo ĐCS đã tha hoá biến chất thành một phường buôn danh, bán tước, giả dối, lừa đảo, hung bạo và côn đồ....
    Họ không còn khái niệm luật pháp và đạo đức, họ vừa dốt nát lại vừa ăn chơi mất nhân tính đến kinh tởm...
    Đại niểu tiêu biểu cho họ là Hồ Xuân Mãn và Nguyễn Trường Tô.....rất nhiều các loại này đã chui lên đến bậc hàng đầu.

    Sự thối nát đang đầu độc cả dân tộc !

    Những lời cuối với Đảng của Ông Trọng thật sâu sắc và dũng cảm tôi rất kính trọng ông.Nếu như Đảng viên nào cũng như ông Phạm Đình Trọng có lẽ người dân chúng ta không phải khổ sở lo sợ cho tương lai của đất nước.

    ...LÀ ĐÂY !!!

    Mấy ai sống thực hôm nay,
    Tự hào trí tuệ làm thầy thế gian.
    Chút lòng dũng cảm nhận nhìn,
    Một thứ ánh sáng chân tình như anh?
    Nuốt vào mọi thứ tinh anh,
    Nhuộm liền đen bạc một canh bạc đời!
    Hay vì những thứ "trùm" lời,
    Giành đi bước trước ngăn đường tỏ phân.
    Trời cao cũng lúc đen toàn,
    Đất tuy dưới thấp tình vàng mát tươi.
    Những ai vẫn cố để xơi,
    Lòng dân nứt rạn nuốt tươi mấy hồi!
    Luật đời nhân quả khắp nơi,
    Cải đường độc chiếm khổ bơi chốn nào?
    Đường lối chính sách lộn nhào,
    Cố tô trét vẽ quơ quào lộn gan.
    Người thật sống thiệt gian nan,
    Nhưng mà không có thế gian khốn cùng..!
    02/5/2010
    GÓP GIÓ