Tuyên bố của nhà báo Bùi Tín nhân ngày 30-4-2010

  • Bởi Hồ Gươm
    30/04/2010
    14 phản hồi

    Bùi Tín

    Bài do tác giả gửi Dân Luận, đã đăng tải trên VoA

    Gần đây Bộ Tổng tham mưu Quân đội Nhân dân ở Hà Nội đã mở hội nghị để viết lại tài liệu lịch sử về ngày 30-4-1975, với ý định được tuyên bố là «thuật lại thật chính xác những gì đã xảy ra trong ngày hôm ấy tại Dinh Độc lập giữa Sài Gòn»’.

    Thật đáng tiếc là tài liệu được tạo nên có một số điều sai sự thật.

    Là một người chứng kiến tại chỗ, tôi buộc lòng phải lên tiếng, không hề vì động cơ cá nhân.

    Tôi giữ thái độ trung thực, tôn trọng sự thật đúng như nó có, không tô vẽ gì thêm - không tự vẽ thêm râu ria - cũng không để ai khác nhận vơ những điều chính tôi đã phát biểu.

    Trong tài liệu nói trên của Bộ Tổng tham mưu, không hề nói gì đến chuyện tôi, Bùi Tín, lúc ấy là Thượng tá QĐND, cũng là cán bộ cao cấp duy nhất chứng kiến sự đầu hàng của nội các Dương Văn Minh vào buổi trưa và xế chiều ngày 30-4-1975 tại «Dinh Độc Lập».

    Tôi không hề mảy may có ý tranh dành tiếng tăm hay vinh dự gì trong thời điểm lịch sử này.

    Biết bao liệt sỹ của 2 bên đã nằm xuống, trong đó có nhiều bạn thân, đồng đội, anh em, con cháu trong dòng họ của tôi. Việc tranh dành công trạng là điều tôi coi là xấu xa đáng sỉ nhục.

    Nhưng lịch sử là lịch sử. Sự thật lịch sử cần tôn trọng tuyệt đối. Nói sai lịch sử về một số chi tiết có thể gây nghi ngờ về nhiều điều lớn hơn.

    Do có những nhận định mang tính chất bôi xấu, vu cáo là tôi đã tự nhận là người nhận đầu hàng của tướng Dương Văn Minh, thậm chí cho là tôi không hề có mặt ngày 30-4 ở Dinh Độc Lập, nên tôi thấy cần nói rõ sự thật chân thực là như sau:

    -Tôi đến Dinh Độc lập cùng Trung tá Nguyễn Trần Thiết - phóng viên ban biên tập quân sự của báo QĐND - lúc 12 giờ rưỡi trưa ngày 30-4-1975, sau khi đoàn cơ giới của Lữ đoàn xe tăng 202 của Quân đoàn 2 đột nhập vào trong sân;

    -Tôi và Trung tá Thiết ra ngoài cổng Dinh hỏi chuyện vài thanh niên cưỡi xe gắn máy đang tò mò xúm quanh mấy xe tăng, rồi vội vào cùng đi khắp các tầng, các phòng của dinh Độc Lập. Xong chúng tôi tìm ngay chỗ ngồi viết bài tường thuật để gửi gấp về Hà Nội, vì biết rằng ngoài tòa soạn đang mong chờ cho số báo in ngay tối nay.

    -Tôi đang viết bài thì Trung tá Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn 202 và Trung tá Nguyễn Văn Hân, trưởng Ban Bảo vệ của Quân đoàn 2, cùng đến yêu cầu tôi vào gặp nội các Dương Văn Minh. Tôi từ chối việc này, vì tôi không được giao trách nhiệm, lại đang chăm chú lo viết bài báo. Tôi trả lời 2 trung tá: «Các anh nên đưa 1, 2 người ra đài phát thanh để công bố tin toàn thắng đi, nên làm gấp để cả nước và thế giới biết». Sau này gặp lại anh Tùng, tôi mới biết 2 anh trung tá ấy cùng nghĩ rằng cấp trung tá chỉ là cán bộ trung cấp, nên việc làm không đủ giá trị theo quân phong quân kỷ. Họ cần ý kiến một cán bộ cao cấp, mà lúc ấy không có một ai khác là tôi, họ biết tôi là cấp thượng tá, là phó tổng biên tập báo QĐND.

    [Cần nói rõ thêm để các bạn ở ngoài quân đội biết là giữa Trung tá và Thượng tá là khác không chỉ một cấp, mà khác hẳn một bậc. Cán bộ sơ cấp từ Thiếu uý lên Đại úy là bậc Sơ cấp, từ Thiếu tá và Trung tá là bậc Trung cấp, từ Thượng tá lên cấp Tướng là bậc Cao cấp. Phân biệt 3 cấp ấy rất rõ, khác hẳn nhau, từ bếp ăn, phòng ngủ, nhà ở, quân phục, tiền lương, sổ mua hàng, lớp học, trường học, hội nghị, tài liệu đều phân biệt rõ.]

    Ngay sau đó, Trung tá Bùi Văn Tùng đưa ông Minh ra Đài phát thanh Sài Gòn để loan tin đầu hàng trong vòng nửa tiếng rồi cùng trở về dinh Độc Lập, chờ cấp trên vào; họ chờ nhất là Thiếu tướng Nguyễn Hữu An, Tư lệnh Quân đoàn II. Tôi cũng đã viết gần xong bài báo. Tôi còn nhớ Trung tá Thiết mở hộc bàn giấy của tổng thống lấy ra tờ giấy cứng in Thực đơn của Tổng thống trưa 30-4-1975, trên đó có 2 món chính là: «gân bò hầm sâm» và «cá thu kho mía», đưa cho tôi xem để ghi thêm trong bài báo cho sinh động.

    Hai Trung tá Tùng và Hân lại khẩn khoản nói với tôi: họ đang ngồi chờ trong kia, chừng 30 người, các ông tướng chưa ai vô, anh vào gặp họ đi, để họ chờ lâu không tiện.

    Anh Thiết bàn với tôi: «Anh vào gặp họ đi, ta cùng vào rồi sẽ viết thêm vài chi tiết, sau ta sẽ vào trại Davis – Tân Sơn Nhất, nhờ tổ thông tin đánh bài báo ra Tổng cục chính trị».

    Trung tá Hân dẫn 2 chúng tôi vào phòng họp lớn. Anh Hân, trên cương vị trưởng ban bảo vệ Quân đoàn hiện là người sắp xếp trật tự của dinh Độc Lập. Anh vào trước, báo tin: «Tất cả đứng dậy! Sắp có một cán bộ cao cấp QĐND vào gặp các ông!»

    Tôi và anh Thiết bước vào. Phòng khách rộng lớn, ghế ngồi lót dạ đỏ, trên bàn có những cốc nước và mấy hộp hạt đào lộn hột. Anh Thiết ghi tên suốt lượt cả 28 người có mặt, từ các ông Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu, Nguyễn Văn Huyền đến các ông Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Hữu Có, Bùi Tường Chiểu, Nguyễn Hữu Hạnh, Bùi Hòe Thực, ông Diệp, ông Trường v...v...

    Vừa lúc ấy, Trung tá Hân đón tổ quay phim Quân giải phóng (có 2 người) vào. Ông Minh bước tới trước, nói chậm rải:-«Thưa quý ông! Chúng tôi chờ quý ông từ buổi sáng đặng chuyển giao chính quyền».

    Tôi đáp ngay: «Các ông còn có gì mà bàn giao; không thể bàn giao khi trong tay không còn có gì!»

    Tôi không nói gì đến chuyện đầu hàng vì 2 Trung tá Tùng và Hân đã cho tôi biết ông Minh vừa tuyên bố đầu hàng ở đài phát thanh. Ý tôi muốn nói là không thể có chuyện bàn giao chính quyền, vì tình hình đã ngả ngũ xong xuôi.

    Tôi thấy các ông Minh, Mẫu, Huyền, Hảo, Có …đều buồn. Ông Minh cúi hẳn đầu, tôi thấy cằm ông lún phún râu, đường gân 2 bên má co giật nhẹ. Tôi liền an ủi: «Hôm nay là ngày vui. Hòa bình đã đến. Cuộc chiến tranh đã kết thúc. Chỉ có người Mỹ là thua. Tất cả người Việt nam ta là người chiến thắng».

    Tôi thấy một số vị gật gật đầu, ông Mẫu nở nụ cười vui vẻ, tán đồng. Tôi liền thêm: «Bất cứ ai có tinh thần dân tộc đều có thể coi ngày hôm nay là ngày vui lớn của mình».

    Sau đó tôi mời mọi người ngồi, uống nước, trò chuyện thân mật. Tôi hỏi chuyện ông Minh, sức khỏe ra sao, ngày ông chơi mấy «sét» tennis? Collection phong lan của ông có bao nhiêu giò rồi? có những loại hiếm quý nào? Ông trả lời hết, vui vẻ, tự nhiên …

    Tôi quay sang ông Mẫu hỏi ông từ giã miền Bắc từ hồi nào? Ông còn nhớ gì về vùng quê Chèm Vẽ…nay Cầu lớn Thăng Long qua gần đấy; tôi hỏi về trường Luật ông đang dạy, tôi cũng hỏi ông: Sao tóc ông đẹp, dài vậy, tôi nghe có hồi ông cắt tó phản đối chính quyền? ông cười, đó là chuyện 2 năm trước, ông luôn mê say với sinh viên trẻ ngành Luật…

    Một lát sau, ông Nguyễn Văn Hảo yêu cầu gặp riêng tôi. Tôi cùng ông ngồi cạnh chiếc bàn con bên cửa sổ lớn nhìn xuống sân trước, ông nói: «Tôi là Nguyễn Văn Hảo, giáo sư, phó thủ tướng đặc trách kinh tế, xin báo với riêng ông một tin quan trọng: bọn này đã giữ lại trong kho Ngân khố quốc gia hơn 16 tấn vàng, không cho họ mang ra khỏi nước, mong quý ông báo ra Hà Nội cho người vô nhận…»

    Tôi hỏi kỹ lại và tối đó tôi điện ngay cho Thiếu tướng Lê Quang Đạo phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị. Ngày 2-5 Hà Nội cho chuyên cơ IL 18 vào Sàigòn nhận đủ hơn 16 tấn vàng ấy.

    Đêm ấy, tôi gửi bài báo «Sài Gòn 30-4: Trong ánh chớp của lịch sử» in trên số báo QĐND ra sáng 1-5-1975, do tổ thông tin của Đoàn đại biểu Mặt trận Giải phóng trong Ban Liên hợp 2 bên trong trại Davis – Tân Sơn Nhất chuyển bằng tín hiệu morse. Đây là bài báo duy nhất gửi được từ Sài Gòn, vì bưu điện bị đóng cửa liền 2 ngày. Fax, điện thoại viễn liên, điện báo đều tắc. Do chuyển bằng morse, tên 2 món trong thực đơn của tổng thống bị sai, «cá thu kho mía» thành «cá thu kho giá» và «gân bò hầm sâm» thành «gan bò hầm sâm»!

    Sáng 1-5 tôi gặp các phóng viên Boris Galash (Tây Đức) và Tiziano Terzani (Ý) và nhận chuyển giúp 2 bài báo ngày 30-4 của họ qua con đường Thông tấn xã Viêt Nam ở Hà Nội. Họ mừng rỡ vô cùng vì đó là điều họ lo, sốt ruột nhất. Bài báo đến được Berlin, Bonn và Roma.

    Những sự việc trên đây tôi ghi lại thật đúng với thực tế lịch sử.

    Trong tài liệu chính thức của bộ Tổng tham mưu, các câu nói của tôi trên đây được đặt trong miệng Trung tá Bùi Văn Tùng(!). Tôi khá thân với anh Tùng, từng ghé thăm 2 vợ chồng anh. Tôi tin là anh Tùng sẽ có thể đến lúc không ngại gì nói rõ sự thật đầy đủ.

    Có những nhân chứng còn sống, về những lời nói của tôi trưa hôm ấy, như các ông Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Hữu Có, Nguyễn Hữu Hạnh, các ông Diệp, Trường (tôi không nhớ họ)… cũng như tổ phim Giải phóng hay nhà báo Nguyễn Trần Thiết rất ngay thật thẳng tính.

    Sự thật là hoàn cảnh ngẫu nhiên đưa đẩy để tôi là cán bộ cấp cao duy nhất của QĐND có mặt tại dinh Độc Lập trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 16 giờ chiều 30-4-1975 để chứng kiến và chút ít tham gia sự kiện lịch sử này.

    Vị tướng đầu tiên tôi gặp lúc đã xế chiều ở Dinh Độc lập là Thiếu tướng Nam Long, phái viên của bộ Tổng tham mưu, tôi cùng tướng Nam Long chụp chung ảnh kỷ niệm. Tối mịt Thiếu tướng Nguyễn Hữu An mới đến, khi quanh sân anh em nổi lửa nấu cơm, mỳ ăn liền.

    Sở dĩ một số báo nước ngoài cứ nói phóng lên là tôi là người nhận đầu hàng của tướng Minh là vì tướng Trần Văn Trà chủ tịch ủy ban Quân quản Sài Gòn hồi tháng 9-1975 có lần giới thiệu tôi với các nhà báo Nhật, Pháp, Thái lan, Hoa Kỳ … rằng: đây là nhà báo, sỹ quan cao cấp nhất chứng kiến sự đầu hàng của chính quyền Sài Gòn. Rõ ràng «chứng kiến » và «nhận» là 2 điều khác nhau.

    Hồi 1989, khi tôi đưa nhà báo Mỹ Stanley Karnow đến gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà khách chính phủ (đường Ngô Quyền), ông Giáp giới thiệu với S. Karnow: Đại tá Bùi Tín là sỹ quan cao cấp nhất có mặt ở Dinh Độc Lập khi chính quyền của tướng Minh đầu hàng.

    Từ đó, có thể có người hiểu sai, hiểu lầm cho rằng tôi là người nhận đầu hàng. Cũng có thể có người hiểu sai, cho rằng khi tôi nói «không còn gì để bàn giao» thì cũng có nghĩa là tôi đòi họ phải đầu hàng tôi!

    Đã có bài báo tiếng Việt ở Pháp bịa ra rằng: Bùi Tín rút súng chĩa vào nội các Dương Văn Minh, hét mọi người phải giơ tay đầu hàng, rồi bắn loạn xạ lên trời để thị uy, làm phách…!

    Tôi không bao giờ nhận một điều gì không phải của mình, không do mình làm.

    Hơn nữa, sự có mặt của tôi ngày 30-4 -1975 ở Sài Gòn với hy vọng hòa giải và hòa hợp dân tộc trọn vẹn đã sớm tan thành mây khói, với chính sách thực tế của lãnh đạo CS là chiếm đóng, trả thù, đày đọa các viên chức, binh sỹ, đồng bào ruột thịt ở miền Nam, tịch thu quyền sống tự do, có nhân phẩm, nhân quyền của nhân dân cả nước suốt 35 năm nay. Gần 20 năm nay họ để cho bọn bành trướng uy hiếp, mua chuộc, để chúng lấn đất, lấn biển, lấn đảo, giết hại ngư dân ta…

    Do tình hình đất nước nguy kịch như thế, đã 20 năm nay, tôi chỉ một điều tâm niệm là góp hết sức thực hiện đoàn kết thống nhất dân tộc, cùng toàn dân đấu tranh dành lại các quyền tự do dân chủ bị một chế độ độc đảng toàn trị tước đoạt hơn nửa thế kỷ nay. ./.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Khách viết:
    Kính gửi Cụ Bùi Tín
    (kính nhờ Tòa Soạn Dân Luận chuyển giúp ý kiến này tới Cụ Bùi Tín, chúng cháu xin trân trọng cảm ơn: THT và ĐTH)
    ................
    ................

    Tranhienthao va Dothuyhuong kính thư

    Mến chào hai bạn Tranhienthao và Dothuyhuong,

    Tôi đã gửi bài góp ý này của hai bạn cho cụ Bùi Tín bằng email ngày hôm nay.

    Thân mến

    Hồ Gươm

    Kính gửi Cụ Bùi Tín
    (kính nhờ Tòa Soạn Dân Luận chuyển giúp ý kiến này tới Cụ Bùi Tín, chúng cháu xin trân trọng cảm ơn: THT và ĐTH)

    Tổng thống Dương Văn Minh và chính quyền của ông là hợp hiến, hợp pháp của Việt Nam Cộng Hoà. Khi lập xong chính phủ (gồm những người ôn hòa và yêu nước mà chính ông lựa chọn), lập tức ông DVM hạ lệnh cho binh sĩ hạ súng, trao súng, mặc dù họ vẫn còn lực lượng đáng kể trong tay. Nhờ vậy mà cả hai phía Bắc, Nam đều đỡ hao tốn xương máu và của cải. Cũng nhờ vậy mà quân miền Bắc (có Cụ Bùi Tín) đã sớm vào được Dinh Độc Lập.

    Việc chính phủ Dương Văn Minh tề tựu ở dinh Độc Lập để bàn giao chính quyền và quân đội, không những thiện chí, hợp luật, mà còn đàng hoàng. Nó chứng tỏ chính quyền miền Nam khi đó rất tin tưởng sẽ được đối phương đối xử một cách quân tử, tôn trọng, hợp đạo lý với Cán, Binh của mình. Cái chính phủ này thừa khả năng và cơ hội ra lệnh tử thủ, rồi rút về đồng bằng Cửu Long đề kháng tiếp, sau đó chạy ra nước ngoài xin tị nạn vẫn không muộn. Nhưng họ không làm thế, vừa vô vọng, vừa tốn sinh mạng một cách vô ích. Giảm đương hàng trăm ngàn thương vong đâu phải là ít?

    Trong chiến tranh, bên chiến thắng được một chính phủ hợp hiến đầu hàng thì sự thu phục nhân tâm là rất lớn lao; hơn là đánh cho tan tác đối phương rồi chiếm đóng, chiếm đoạt và áp đặt. Nhưng đảng CSVN đã không làm như vậy, dù đối phương là đồng bào mình. Điều này cắt nghĩa vì sao thù hận đến nay chưa thể giải tỏa và mọi người thấy rõ lỗi do ai.

    Cụ Bùi Tín (và những người khác) trên đường tiến vào dinh Độc Lập đã không biết rằng lệnh hạ súng đã được Tổng Thống Minh phát ra, do vậy mới có câu nói (ý) "các ông không còn gì để bàn giao". Câu này làm đối phương rất bẽ bàng, đau đớn và thất vọng. Nếu Cụ Bùi Tín biết rằng nhờ lệnh buông súng mà Cụ sớm có mặt ở dinh Độc Lập thì chúng cháu tin rằng Cụ không nỡ nói câu trên. Chúng cháu hiểu nhân cách cao thượng và lòng khoan dung của Cụ. Bởi vì ngay sau khi nói, Cụ đã tự điều chỉnh lại.
    Điều đáng lên án là về sau, suốt tử 1975 đến hôm nay, trong bất kỳ khi nào có dịp, đảng CSVN vẫn nhắc lại câu trên, có lẽ để tỏ ra chiến công "thất nhân tâm" của mình là hiển hách. Nó rất phản cảm. Nó chứng tỏ sự lật lọng, thiếu lương thiện. Nó xúc phạm. Nó đánh cả kẻ "chạy đi" cũng như người "chạy lại". Nó giúp mọi người dự đoán cán binh đối phương sẽ bị đối xử tệ hại, tàn ác. Nó cắt nghĩa vì sao cho đến nay đảng CSVN vẫn rất trịch thượng và giả dối khi nói hòa giải, hòa hợp.

    Còn có thể phân tích dài dài. Nhưng những gì chúng cháu viết ra không phải để đăng lên. Mục đích duy nhất của chúng cháu là kính mời Cụ Bùi Tín - với tư cách một nhân chứng ngày 30-4-1975, tại giờ phút lịch sử ấy - hãy viết một bài dạy dỗ thế hệ CS hiện nay (như con cháu Cụ) có cách ứng xử hợp đạo lý hơn. Cụ hãy cấm họ nhắc lại câu của Cụ (các ông không thể bàn giao cái mà các ông không có).

    Tranhienthao va Dothuyhuong kính thư

    Tôi cũng thích đọc diễn đàn này, và đọc thêm phần phản hồi của độc giả nữa. Nhiều thông tin rất hay (có thể đúng hoặc sai, và cần kiểm chứng sau khi đọc thêm nhiều tài liệu khác nữa).
    Tuy nhiên tôi không thích đọc nhất phần phản hồi của độc giả Trần Thị Hồng Sương. Xin lỗi vì nội dung của nó vừa cực đoan vừa khó hiểu và khiến tôi không muốn kiểm chứng làm gì.
    Từ đó rút ra một kinh nghiệm khi đọc phản hồi là xem trước dòng cuối cùng.

    Không rõ đây có phải là tuyên bố của ông Bùi Tín thiệt không , chứ đúng là tuyên bố của ông Bùi Tín thì tôi khuyên ông hãy rút ngay lời tuyên bố này lại. Trước 12 giờ 30 ngày 30-4-1975 mọi việc chấp nhận đầu hàng của Tổng thống ngụy quyền Sài Gòn đã xong tại Dinh Độc lập ( Tôi gọi là ngụy quyền có lý do của tôi , tôi không gọi ngụy dân Sài gòn , vị nào là quan chức ngụy quyền này nếu muốn mổ xẻ thì tôi hân hạnh tiếp đãi chu đáo để tha hồ mà giải thích)
    Trong khi đó quá lú lẫn khi ông Bùi Tín khăng khăng những điều sau"

    Bùi Tín viết:
    " Tôi đến Dinh Độc lập cùng Trung tá Nguyễn Trần Thiết - phóng viên ban biên tập quân sự của báo QĐND - lúc 12 giờ rưỡi trưa ngày 30-4-1975.
    Bùi Tín viết:
    Tôi trả lời 2 trung tá: «Các anh nên đưa 1, 2 người ra đài phát thanh để công bố tin toàn thắng đi, nên làm gấp để cả nước và thế giới biết
    Bùi Tín viết:
    Ngay sau đó, Trung tá Bùi Văn Tùng đưa ông Minh ra Đài phát thanh Sài Gòn để loan tin đầu hàng trong vòng nửa tiếng rồi cùng trở về dinh Độc Lập»

    Trong khi đó thì việc Dương văn Minh đọc lời đầu hàng này chỉ có 1 lần trước 12giờ30 ở Đài phát thanh.
    Tôi không nghĩ là lịch sử phải chú ý đến những lời chẳng giống ai của ông Bùi Tín.
    Phạm văn Điệp

    viết:
    Trong một số phim "tài liệu" về ngày 30/4/75 có đoạn xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập để tiến vào. Là một nhân chứng xin Bác cho biết chuyện ấy có thật không, hay chỉ là do đạo diễn và dàn cảnh để quay phim về sau này.

    Chuyện náy thì có thật, nhưng không rõ vào giớ nào. Tấm ảnh chụp chiếc xe tăng tiến vào Dinh Đôc Lập là do nhiếp ảnh gia Trấn Cao Lỉnh (TCL, một người bạn rát thân của ba tôi)chụp. Sáng hôm ấy (30 tháng Tu), ông TCL chờ máy bay pick up trên sân thượng Hội Viêt Mỷ ở Đướng Phùng Khắc Khoan, nhưng máy bay không đến đươc. Thất vọng, ông đi vòng thành phố xem tình hình. Khi đang đứng trước công viên gấn Nhá Thờ Đức Bà, ông chứng kiên cảnh ấy và chụp. Theo tôi nhớ trong tấm hình thì chiếc xe tăng mang cờ Mặt Trận Giải Phóng, chứ không có cờ sao vàng. Trong phàn hối trước, tôi nói là toi nghe ông Dương Văn Minh kêu gọi binh sĩ buông súng lúc 10 giò sáng chứ không phải sau 12 giớ. Tôi đoán có một sự giàn xếp sao đó, nên sau khi ông Minh ra lênh buông súng thì phía Mặt Trận mới mạnh dạn tiến vào Dinh Độc Lập như vậy.

    Tấm hình ông TCL chụp sau đó được chuyển giao cho ch1nh quyến cách mạng qua một trong hai ngươi mà tôi không rỏ lá ngưởi nào: một là một thành viên trong tổ hợp Nhiép Ảnh Đớng Đa mà cửng là một thành vien Mặt Trận nằm vùng. Ông này bi bắt trước ngày 30 tháng tư vài tháng và bị giam tại Tồng Nha Cảnh Sát (Saigon), và hằn nhiên là được thả ra ngay sau ngày 30 tháng Tư. Hai là một người bà con của ông TCL, ông ngày nghe đâu củng là môt nhà văn hay nhà báo quân đội gì đó ở miền Bắc, vào tiếp quản Saigon sau ngáy 30 tháng tư. Nhờ tấm ành này mà tổ hợp Nhiép Ảnh Đống Đa chưa bị đánh tư sản, và ông TCL được nhà nước tặng một vé xe lừa trên ngày khai mạc tàu Thống Nhất. Nhưng sau đó ông TCL củng đi vưôt biên, được tàu Anh vớt, sang định cư tại Anh, và sau đó tại Mý. Tôi không biêt ông TCL có nói với ai chuyên này ngoài gia đính chúng tôi, và tôi củng không biét ông có muốn nói chuyên này cho ngưới khác biết không, nhưng ông đà qua đới hơn 20 năm, và tôi xin được phép phổ biến một chi tiết lịch sử, néu như có ai thắc mắc về nguốn gốc của tấm ành chụp chiếc xe tăng tông cửa tiến vào.

    Tran Thi Ngự

    Trích dẫn:
    5.# Nguyễn Công Trang, Kỷ niệm một thời trận mạc, NXB. Quân đội nhân dân, 2007, phân loại DDC: 959.7043, phân loại BBK: V6(1)7-49, Thư viện quốc gia Việt Nam
    6.# Thành Tín, Sài Gòn trong những giờ phút Lịch sử[2], tr. 1,4, Quân đội Nhân dân, số 5028, thứ Sáu 2 tháng 5 năm 1975
    7.# Thành Tín, Sài Gòn trong ánh chớp chói lọi của lịch sử, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1978. Trích trang 63: "Ngày 30-4 ấy, những cuộc gặp mặt trong dinh "Độc Lập" thật thú vị...vừa bước lên thềm dinh "Độc Lập" tôi gặp ngay anh Công Trang phó chính ủy quân đoàn 2"
    8.# Nhiều tác giả, 30 tháng 4, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1985, tr.84, 85. Trích trang 85: "Thiếu tướng Nam Long, Đại tá Công Trang niềm nở tiếp các nhà báo (anh Thành Tín và tôi) ngay tại bực lên xuống ở Dinh Độc Lập. Các anh cho biết: 'Tụi chúng nó ngồi chật cả hai phòng trên gác và một phòng dưới nhà. Các anh lên đó hỏi cung."
    9.# Nhiều tác giả, 30 tháng 4, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1985, tr.81, 82.

    Vậy rút cục bác Nam Long, Nguyễn Công Trang ở đâu mà lại phải để bác Bùi Tín nói chuyện phong lan, tennis với ông tổng thống Dương Văn Minh nhỉ? Chắc mấy chuyện này bác Tín cũng bịa quá.

    Gần 30 "cán bộ" VNCH hiện nay cả chục người còn sống, chắc không khó để kiểm chứng xem sáng hôm đó họ đã nói chuyện với ai, tướng Long, đại tá Trang, hay bác Tín. Còn các bác như Thiết, Tùng hoặc ngay chính bác Tín lúc còn ở trong nước thì dễ hiểu thôi, việc viết lách của họ chắc chắn là phải theo khung của "nhiệm vụ chính trị", tham khảo cái tró gì mớ bài vở đó.

    Với riêng tôi, trong tay không có tài liệu mang theo, chỉ viết lại theo trí nhớ mà viết được hàng chục cuốn sách như bác Tín là trí tuệ quá xuất sắc rồi, chưa bàn đến sự đúng sai, chính kiến, thành kiến ở đây... Một vài sai sót về con số, ngày tháng... bác Tín cũng đã warning trước rồi còn gì.

    Búi Tín viết:
    -Tôi đến Dinh Độc lập cùng Trung tá Nguyễn Trần Thiết - phóng viên ban biên tập quân sự của báo QĐND - lúc 12 giờ rưỡi trưa ngày 30-4-1975, sau khi đoàn cơ giới của Lữ đoàn xe tăng 202 của Quân đoàn 2 đột nhập vào trong sân;

    -Tôi và Trung tá Thiết ra ngoài cổng Dinh hỏi chuyện vài thanh niên cưỡi xe gắn máy đang tò mò xúm quanh mấy xe tăng, rồi vội vào cùng đi khắp các tầng, các phòng của dinh Độc Lập. Xong chúng tôi tìm ngay chỗ ngồi viết bài tường thuật để gửi gấp về Hà Nội, vì biết rằng ngoài tòa soạn đang mong chờ cho số báo in ngay tối nay.

    -Tôi đang viết bài thì Trung tá Bùi Văn Tùng, chính ủy Lữ đoàn 202 và Trung tá Nguyễn Văn Hân, trưởng Ban Bảo vệ của Quân đoàn 2, cùng đến yêu cầu tôi vào gặp nội các Dương Văn Minh. Tôi từ chối việc này, vì tôi không được giao trách nhiệm, lại đang chăm chú lo viết bài báo. . . .

    Ngay sau đó, Trung tá Bùi Văn Tùng đưa ông Minh ra Đài phát thanh Sài Gòn để loan tin đầu hàng trong vòng nửa tiếng rồi cùng trở về dinh Độc Lập, chờ cấp trên vào; họ chờ nhất là Thiếu tướng Nguyễn Hữu An, Tư lệnh Quân đoàn II. . .

    Không biết ông Bùi Tín có nhớ nhầm không, chứ chính tôi ghe lời ông Dương Văn Minh trên đài phát thanh kêu gọi các binh sĩ buông súng (nhưng không có chữ đấu hàng). Hay là có hai lời phát biểu của ông Minh mà tôi không đưởc nghe lời phát biểu lúc sau 12 giờ trưa.

    Tôi không thể nào quên cái thời điểm 10 giờ sáng đươc, ví sáng hôm ấy (30 tháng Tư), tôi chạy đến xem anh chị của tôi và 4 cháu nhỏ (ở Quận 1 Saigon) đả di tản đựoc chưa thì dược biết chị tôi và 4 cháu đả lên được tàu hải quân, nhưng trong lúc hổn loạn, anh tôi bị lọt lại. Anh và tôi cùng chạy về nhà bố mẹ tôi (ở gấn bên Tòa Tỉnh Trưởng Gia Định). Trên đường về nhà, chúng tôi gặp một số xe tăng cùa QĐVNCH đậu lẻ tẻ dọc hai bên đướng. Đâu đó tiếng pháo kích vấn vọng vế, và chúng tôi có nhín thấy một số tử thi nằm trên đường do trúng pháo kích. Váo đến trong nhà được môt lúc thì nghe trong radio lời kêu gọi đầu hàng cửa ông Minh. Tôi nhìn đống hố thì là đứng 10 giờ. Khoảng 30 phút sau đó, chúng tôi nghe một tiéng nổ rất to làm rung vá nứt cả cửa kính. Sau mới biét tiêng nổ xuất phát từ chiếc xe tăng đậu xề cửa nhà tôi: Ngưới lính trong xe tăng của QĐVNCH tự vẫn bằng lựu đạn. Mải đến xế chiều tôi mới nhìn thấy đoàn xe camion cùa QĐ Bắc Việt đi qua nhà tôi tiến vào thánh phố (có lẻ họ vào từ Hóc Môn).

    Ngày 30.4.2010 nghĩ về trí thức trẻ và nhãn quan chánh trị

    Cơ hội quý giá Mỹ giúp VNCH phát triễn đã bị chính miền Bắc CS và VNCH phá bỏ .
    Qua thất bại của VNCH trí thức trẻ VN và trí thức trẻ Việt Kiều cần có nhãn quan chánh trị thật đầy đủ trước khi tham gia chánh trị .
    Bỏ qua vụ Trần Trường và Hùynh Thủy Châu hai người làm chuyện đâm thọc vào cộng đồng chưa thể liệt vào trí thức nhưng Nguyễn Hữu Liêm thì là trí thức còn thiếu kinh nghiệm đã tham gia và khá giống Thùy Trâm, Ông Liêm chắc chắn đang gặp nhiều phản ứng bất lợi cho cuộc sống cá nhân. Nhà dân biểu VN đầu tiên, ông Cao Quang Ánh, cùng hai dân biểu Mỹ khác đã có chuyến thăm Việt Nam 01/2010 để tìm hiểu tình hình cũng có nhiều sơ suất khiến cộng đồng bất ngờ đến ngờ vực và phản ứng ...quay lưng !

    Về cuộc nội chiến kết thúc ngày 30.4.2010, trong khi VNCH biết rõ cuộc chiến tranh ủy thác chống CS nhưng phía ‘bộ đội Cụ Hồ’ không hề biết đó là cuộc chiến Cộng Sản hóa ! Bộ đội Cụ Hồ được dạy dối trá là cuộc chiến giải phóng miền Nam do Mỹ xâm lược để giử đến trọn đời vai trò chủ tịch và đã lợi dụng được việc lấy ....xương máu dân ta đánh dân ta !
    Mỹ giúp đào tạo trí thức, mở trường đại học, trao cho công nghiệp thiết yếu nhưng trí thức thiên tả, báo chí thiên tả miền Nam đã nhét vào quân nhân VNCH tư tưởng quân đội VNCH là cuộc chiến tranh ủy thác là Mỹ coi VNCH là lính đánh thuê mà không thấy VNCH được lợi thế vô cùng lớn, lớn hơn lợi thế Nhật và Hàn Quốc có được gắp nhiều như thế nào ! Không có nhãn quan chánh trị và giống như một thiếu niên ngỗ ngược VNCH đã bỏ lỡ cơ hội . Ông Nguyễn Cao Kỳ từng phát biểu công nhận là cuộc chiến VN là cuộc chiến ủy nhiệm và VNCH là lính đánh thuê cho thấy sự thiển cận chánh trị nhiều đến mức nào . Ông Kỳ lập lại đúng ngay câu nói ‘một nửa sự thật’ của CS rồi !

    Chính trường quốc tế rất khó hiểu, trí thức Pháp còn chưa hiểu, huống gí trí thức VN là phận... học trò Pháp. Trí thức miền Nam VNCH sai lầm ở chỗ học theo Pháp kiểu không có thông tin nhưng dám suy luận và kết luận rằng Liên Xô cũng có trình độ sao cũng đi theo CS như vậy CS đâu phải xấu. Trí thức Pháp về Hà Nội như ông Nguyễn Khắc Viện cũng chỉ nghĩ Hà Nội xấu ví ít trình độ chứ CS không xấu :” Vô sản không đáng sợ bằng vô học ! “ Họ nghe theo vì Jean Paul Sartre từng nói : “Ai chống CS là ..con chó !” May mà Sarte sống đến 15 tháng 4 năm 1980 để thấy ra sự thật !

    Bản thân Lênin giết chóc nên biết nắm quyền lực tuyết đối khiến con người dễ mắc tội sát nhân. Ít ai được biết di chúc của Lenin đã chỉ trích việc ‘quyền lực vô hạn’ tập trung trong tay Staline sẽ khiến Stalin gây ra thảm sát và đề xuất ‘nghĩ cách lật đổ Stalin ra khỏi vị trí ấy.’ nhưng khi vợ Lenin đưa di chúc này cho Bộ chánh trị Liên Xô thì bị cho là do Lenin bị rối loạn tâm thần tuổi già. Ngày nay người Nga nhận ra đó là sai lầm lớn! Thời “Perestroika” của Gorbachev công bố “phát hiện” trong 1,7 triệu hồ sơ “những tên phản cách mạng” trong giai đoạn “đại thanh trừng”1937-1938 có 700 ngàn người bị giết. Chỉ riêng Ủy ban an ninh quốc gia, đã bắn bỏ 20.760 người, trong đó có khoảng 1.000 người lãnh đạo tôn giáo.
    Các nhà sử học quốc tế cho rằng dưới thời cầm quyền của Stalin, từ 20-40 triệu người đã bị bộ máy thanh trừng của Stalin giết chết trong các trại tập trung và các nhà tù thời Xô-Viết trước đây. Những người bị thảm sát đã được cựu Tổng thống (nay là Thủ Tướng) Nga Putin cho rằng: "Những người bị thảm sát, khủng bố là những con người ưu tú nhất, có trí tuệ cao nhất và là những người can đảm nhất của nước Nga và Liên Xô thời đó."
    Lenin thấy trước tai họa , nhưng rất khó cho các nhà chánh trị Liên Xô-Trung Quốc-VN biết trước hậu quả của tính cách tàn bạo độc tài của Stalin khi sự kiện tệ hại chưa xảy ra . Quốc tế cũng vậy không coi Stalin là tai họa vì Staline từng là đồng minh chống phát xít!

    Năm 1958 tình báo Mỹ gặp nhóm chuẩn bị thành lập MTGPMN đã báo cáo ông toát mồ hôi vì cách hiểu CS của những trí thức hết sức ngây thơ về chính trị, lại muốn làm chính trị ! Mỹ sẽ gặp nhiều trở ngại với nhóm người trí thức ...ngây ngô chánh trị này ! Nhà bác học E. Schrodinger viết (1956) : Có một hiện tượng kỳ quái là nhiều người thông minh, rất giỏi về khoa học thiên nhiên nhưng có một quan niệm triết học thật ấu trĩ, một quan niệm chậm tiến và què quặt không thể tưởng tượng được !
    Người xứng đáng nhận lãnh câu này trước đây là ‘nhà thơ điên’ Tố Hữu và nay là ‘ông từ’ đền thờ Nguyễn Tất Thành là Tô Huy Rứa !

    Thêm một yếu tố khiến người VN bị dẫn vào bi kịch là sĩ quan VNCH đều được Pháp đào tạo, trí thức học ở Pháp về VNCH thì đi theo CS vào MTGPMN và trí thức học ở Pháp, chọn về miền Bắc, đều do Pháp đào tạo chưa ai được có kiến thức của nền văn hóa chánh trị Mỹ. Người Pháp được xem ...‘mới đẻ ra đã chống Mỹ’ vừa ganh ghét thành công của nước Mỹ vừa hận Mỹ không giải cứu Pháp trong trận Điện Biên Phủ khiến Pháp mất ăn và mặt ở Đông Dương. Pháp thề phải làm Mỹ thất bại ở VN ! Nhiều người trong MTGPMN đến nay vẫn còn tin nước Pháp vì Pháp ủng hộ MTGPMN dùng MTGPMN để quấy rối Mỹ thay Pháp ! Nhìn lại cách nhà chánh phủ nhà báo Pháp ca ngợi MTGP và mỉa mai VNCH quả thật là không có chút lẻ phải nào ! Không ai biết Pháp muốn nắm MTGPMN hậu chiến sau khi gạt Mỹ và VNCH ra khỏi chính trường !

    Đúng là trí thức VNCH làm Mỹ thất bại, nhưng phải thấy rõ họ đã được Pháp đào tạo để làm chuyện đó! Nếu nhớ lại việc chuyển giao các trường đại học từ theo khuynh hướng Pháp sang khuynh hướng Mỹ ở miền Nam không hề suông sẻ tất thấy rõ âm mưu thâm độc của nước Pháp ! Khõang năm 1965 trường Đại học còn nhiều Thầy chỉ dạy bằng tiếng Pháp nhưng ban đại diện sinh viên tổ chức tự dịch bài trình Thầy duyệt lại và học và làm bài thi bằng tiếng Việt ! Cũng may là các giáo sư học trường Pháp làm ở Đại học thiên tả nhưng không bám địa vị quyền lực hay thích chuyện gây bạo loạn nên Pháp tác động nhưng chẳng có mấy thành công !

    Tôi là thế hệ may mắn trong giai đoạn chuyển giao đó và tủ sách dịch của USAID chủ yếu dịch tài liệu về các phiên họp khoáng đại của LHQ, biết các vấn đề LHQ quan tâm về phụ nữ và chánh trị như nhân quyền, thể chế chánh trị đã giúp tôi có cái nhìn về công dân về chánh trị khác hơn thế hệ trước. Tôi nghĩ lại mình đã không hề thu thập kiến thức này qua báo chí VNCH và cũng không có chương trình chanh trị theo Mỹ trong đại học ! Tự tìm hiểu chanh trị cũng là chiến lược đúng nhưng giai đọan chiến tranh VN là quá dặc biêt để áp dụng nó khiến người VN không mau chóng biết được sự thật !
    Một trong điều khác cơ bản về tư duy là biết thu thập dữ liệu, nghiên cứu tài liệu trước khi kết luận . Hoàn toàn không phải vì đó là ‘lời của Bác’ hay của ‘Cha ông’ nào hay của ai nào mình thương kính nói ! Cha Mẹ thì cứ thương nhưng không thể nghe theo vì khõang cách tri thức và thế hệ khiến nhiệm vụ thế hệ khác nhau ! Không hề có chút nào giống cách MTGPMN và CS lập ‘chuỗi, rễ ‘ dựa hoàn toàn vào cảm xúc với những câu chuyện bịa thương cảm kiểu Lê văn Tám hay em bé chống Mỹ làm Thùy Trâm xấu hổ vì mình chưa được như thế ! Dựa vào tình cảm gia đình bạn bè, Cha CS thì vợ con ắt là CS, bạn CS ắt mình sẽ thành CS !

    Về học thuyết nước Pháp Anh ...là nước thiên tả vì Hegel và Karl Marx cỗ vũ chủ nghĩa đô hộ cho đó là ‘quyền của nền văn minh đi trước có quyền cưỡng bách để khai hóa các bộ tộc ...còn ăn thịt người. Mấy ông triết gia chỉ biết nói chử nghĩa này đâu biết sự thật về đô hộ đâu nước nào lo ‘khai hóa văn minh ’, mục tiêu là lo ‘chiếm hữu và khai thác’ ...!

    Có những triết gia sống trong tháp ngà tư tưởng như Pertrand Russell - Jean Paul Sartre không hề biết đến trại Gulag như địa ngục trần gian, CS khai thác lao động. Không khác việc Nhật buộc các tù binh Úc, Hà Lan và Anh phải xây hai cầu song song qua sông mở đường cho Nhật xâm lược Myanmar tạo ra ‘Thung lũng Chết’ do có nhiều người bỏ mạng trong quá trình xây dựng cầu sông Kwai ở Thái Lan này.

    Sao VN phải giết nhau chỉ vì một chủ nghĩa ! Hai miền hoàn toàn có thể thống nhất độc lập hòa bình. Nhưng VNCH không hề biết rằng những người miền Bắc thuộc ‘Bộ đội Cụ Hồ’ giống Khmer đỏ đến mức nào và khác hoàn toàn VNCH ra sao. Bắc Việt được Bác Hồ dạy một câu thiệu duy nhất ‘đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào’ ngoài ra họ không được quyền suy nghĩ gì khác! Một ông già bệnh hoạn nằm ở Ba Đình chỉ ‘chờ tin chiến thắng’ còn thua thì chết đâu đó mặc kệ ! Cô gái nhỏ Thùy Trâm thảng thốt gọi chẳng ai trả lời :
    Bây giờ trời nước mênh mông ,
    Bác ơi ! có thấu tấm lòng trẻ thơ !

    Người CSVN nào tướng tá nào còn nói thắng Mỹ nên phải biết ...mắc cở là vừa ! Nếu thắng Mỹ sao pảhi đợi VNhóa chiến tranh , Ngày 14.4.1975 đã nhận lệnh đảm bảo Mỹ rút đi an toàn ! Ông Võ văn Kiệt đã nói rõ là chỉ an lòng khi tin tình báo cho biết Mỹ không trở lại dười bất cứ tình huống nào ! Và chiến dịch đánh cướp miền Nam mới được đặt ra !
    Tất nhiên CSHN vẫn theo thói quen là không cho tướng tá nào biết về thứ chính trị đúng sự thật. Về người dân từng gánh chết chóc, cần có chiến thắng để giải buồn ! Và thứ hai là muốn khống chế MTGPMN nên phải dạy là họ đánh thắng Mỹ để nuốt gọn MTGPMN và xé bỏ hiệp định Paris theo mong muốn của miền Nam !
    Phần Mỹ đã được Liên Xô và Trung Quốc, sau khi tự thấy càng theo Cs càng kiệt quệ kinh tế và khoa học tụt hậu. Sản phẩm hàng hóa đều không thể cạnh tranh ! Liên Xô Trung Quốc hứa một sự không đối đầu nên Mỹ không can thiệp vào VN dù tin tình báo mà Mỹ cảnh báo là VN kháng cự sẽ tắm máu với đạn súng cối Liên Xô viện trợ !

    Yêu ghét tin hay không tin vào chính quyền các nước này là Mỹ Liên Xô Pháp Trung Quốc từng can dự vào VN với sự phân biện rạch ròi là người dân Mỹ đã vì giúp VN mà chết đến 50 ngàn người, miền Bắc đau khổ chết chóc nhiều hơn nhưng chính miền Bắc phải biết rõ nguyên nhân để đừng mang lòng thù hận sai người ! Dân chúng nước nào cũng đáng mến và muốn có hòa bình ! Con số chết ở miền Bắc đến nay vẫn là con số không ai được biết là ba triệu mười triệu hay 30 triệu, giống như con số chết trong CCRĐ mà vì che dấu sự thật nên đã tung hỏa mù là bị tuyên truyền nâng số tổn thất để phi tang lịch sử ! Tuy nhiên nếu không nghiêm trọng thì chuyên gia Liên Xô không can thiệp và Liên Xô không sang chỉnh lý ông Nguyễn Tất Thành !

    Nhiều người VN cho rằng có sai nhưng nay đã có sự thay đổi ...thì thôi ! Không thôi được đâu, bài học lịch sử phải được học cẩn thận không phải thù hận mà để đừng sai nửa ! Nạn nhân quá nhiều và đau đớn quá lớn khiến ngày Tết thiêng liêng đã thành ngày cúng giổ tập thể ở Huế nhà nhà đều cúng giổ.

    Nên nhớ giửa VK là thân nhân của dân chúng VN miền Nam đâu có khõang cách nào, đón mừnng nhau là chuyện dĩ nhiên . Với người dân miền Bắc cũng đã dần thấy ra sự lừa dối và không có gì ngăn cách nhất là bọn trẻ. Bạn thân của tôi cưới con cán bộ CS cả Bắc lẫn Nam là chuyện thường ! Gia đình bạn tôi là sĩ quan ghét CS nhưng cũng từ Mỹ ...về VN dự đám cưới cháu !
    Nhưng cần biết đó không thể giải thích là đồng nghĩa với ...chấp nhận chế độ CS !
    Bạn tôi nói : “Mấy đứa nhỏ thương nhau, nhưng tôi và anh chị xuôi không có gì giống nhau !” Đó là óc phân biện cần có .
    Nhà nước CSVN ra sức dùng sự mơ hồ thiếu kiến thức chánh trị của dân chúng để người dân chỉ hiểu nghèo do chiến tranh và khổ do chính mình chứ không phải do chế độ dành đặc quyền CS !

    Với nhà nước CSVN vẫn còn rất đáng căm giận vì sự tham lam và vô cảm đến bất nhân khi bám giử đặc quyền, kiểu như Tần Thủy Hoàng buộc phải nói “Đất nước của Vua!” Đến thế kỷ 20 mà còn : Bộ đội Cụ Hồ, cha già dân tộc, đất nước của đảng và 4 triệu đảng viên còn lại là công dân hạng 2 làm thần dân như nô lệ !
    Trí thức miền Bắc, báo chí miền Bắc được dạy nghe theo đảng CS với những thứ hết sức lạc hậu như sống thời kỳ Tần Thủy Hòang ...trước Công Nguyên !
    Trần Thị Hồng Sương

    Tôi nguyên là một ngườì lính của QD2. Bác Bùi Tín nhầm một chi tiết: Lữ Đoàn 203 chứ không phải 202.

    Bùi Tín lại bịa rồi. Thiên hạ tỉnh lắm bác ạ, những lời dối trá bị vạch mặt nhanh lắm. Bác già quá nên lẫn rồi hay sao, để tôi nhắc cho bác nhớ sự thật nhé. Đừng tự kỷ ám thị mãi để coi cái chưa hề tồn tại là sự thật. Những bài báo của chính bác đã viết vào ngày 2/5/1975, và năm 1978, trong đó bác không hề tự tâng bốc mình là sĩ quan cao cấp nhất gì gì đâu.

    Về chi tiết Bùi Tín "là sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam có mặt sớm nhất tại dinh Độc Lập", lời kể của một số nhân chứng, trong đó có cả Bùi Tín, khẳng định rằng khi Bùi Tín đến Dinh Độc Lập thì tại đó đã có mặt các sĩ quan cao cấp hơn của Quân đội Nhân dân Việt Nam như Đại tá Nguyễn Công Trang, Thiếu tướng Nam Long:

    * Trong bài ghi nhanh của Bùi Tín (với bút danh Thành Tín) nhan đề "Sài Gòn trong những giờ phút Lịch sử" đăng trên báo Quân đội Nhân dân ngày 2 tháng 5 năm 1975, ông thừa nhận một sĩ quan cao cấp hơn mình là Phó Chính ủy Quân đoàn 2, Đại tá Nguyễn Công Trang, đã có mặt tại dinh Độc Lập trước ông. [6] Cũng thông tin này được Bùi Tín viết trong ký sự "Sài Gòn trong ánh chớp chói lọi của lịch sử" xuất bản năm 1978[7]
    * Theo bài viết xuất bản năm 1985 của nhà báo Nguyễn Trần Thiết, người đi cùng Bùi Tín trên suốt chặng đường vào dinh Độc Lập, khi ông cùng Bùi Tín vào dinh thì được Thiếu tướng Nam Long, phái viên Bộ Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, và Đại tá Công Trang đón tiếp.[8] Còn khi Tổng thống Dương Văn Minh đọc tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh thì đoàn nhà báo còn đang ở sở chỉ huy quân đoàn 3 đóng tại Củ Chi.[9]
    * Trong hồi ký của mình[5], Thiếu tướng Nguyễn Công Trang của quân đội nhân dân Việt Nam khẳng định Bùi Tín chỉ tới Dinh Độc Lập sau khi Tổng thống Dương Văn Minh từ đài phát thanh trở về.

    Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%B9i_T%C3%ADn
    5.# Nguyễn Công Trang, Kỷ niệm một thời trận mạc, NXB. Quân đội nhân dân, 2007, phân loại DDC: 959.7043, phân loại BBK: V6(1)7-49, Thư viện quốc gia Việt Nam
    6.# Thành Tín, Sài Gòn trong những giờ phút Lịch sử[2], tr. 1,4, Quân đội Nhân dân, số 5028, thứ Sáu 2 tháng 5 năm 1975
    7.# Thành Tín, Sài Gòn trong ánh chớp chói lọi của lịch sử, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1978. Trích trang 63: "Ngày 30-4 ấy, những cuộc gặp mặt trong dinh "Độc Lập" thật thú vị...vừa bước lên thềm dinh "Độc Lập" tôi gặp ngay anh Công Trang phó chính ủy quân đoàn 2"
    8.# Nhiều tác giả, 30 tháng 4, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1985, tr.84, 85. Trích trang 85: "Thiếu tướng Nam Long, Đại tá Công Trang niềm nở tiếp các nhà báo (anh Thành Tín và tôi) ngay tại bực lên xuống ở Dinh Độc Lập. Các anh cho biết: 'Tụi chúng nó ngồi chật cả hai phòng trên gác và một phòng dưới nhà. Các anh lên đó hỏi cung."
    9.# Nhiều tác giả, 30 tháng 4, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1985, tr.81, 82.

    Thật chớ trêu và cũng thật thú vị, người sĩ quan cao cấp nhất chứng kiến sự kiện lịch sử này sau đó lại là người hăng hái nhất đấu tranh vạch trần những trò lố, điêu ngoa xảo trá của phe "chiến thắng". Tuyệt.

    Bia đặt, vu cáo miệt thị... là sở trường của CNCS và CSVN. Họ vu cáo Bùi Tín, cũng như Tướng Trần Độ... là phản động, vì những người này trung thực, khi chính quyền phạm cái ác, sai lầm thì họ dám vạch ra, phản biện... (tức là dám cãi lại cấp trên), làm cho kẻ có quyền cao ngạo luôn tự cho mình là tài tình, sáng suốt bị tự ái, thù dai. Nếu họ dẻo mồm như Nguyễn cao Kỳ... thì họ giáo dục bắt dân coi đó là Việt kiều yêu nước.

    Cái trò của cs VN thì bác Bùi Tìn rõ quá rùi. Cảm ơn bác Bùi Tín cung cấp thông tin về ngày 30-4 với tư cách là một nhân chứng lịch sử.
    Bác hãy viết nhiều nữa như kiểu Hoa xuyên tuyết để cho các thế hệ ko sống thời đó để biết(những cs thời đó thì ko chối cãi được) và rút ra các bài học.

    Trích dẫn:
    -Tôi đến Dinh Độc lập cùng Trung tá Nguyễn Trần Thiết - phóng viên ban biên tập quân sự của báo QĐND - lúc 12 giờ rưỡi trưa ngày 30-4-1975, sau khi đoàn cơ giới của Lữ đoàn xe tăng 202 của Quân đoàn 2 đột nhập vào trong sân;

    -Tôi và Trung tá Thiết ra ngoài cổng Dinh hỏi chuyện vài thanh niên cưỡi xe gắn máy đang tò mò xúm quanh mấy xe tăng, rồi vội vào cùng đi khắp các tầng, các phòng của dinh Độc Lập.

    Thưa Bác BT,

    Trong một số phim "tài liệu" về ngày 30/4/75 có đoạn xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập để tiến vào. Là một nhân chứng xin Bác cho biết chuyện ấy có thật không, hay chỉ là do đạo diễn và dàn cảnh để quay phim về sau này.

    Tuy là chi tiết nhỏ nhặt nhưng thiết nghĩ cũng khá quan trọng cho việc tìm hiểu lịch sử vì nó mang nặng tính biểu tượng. Nếu do chỉ đạo từ cấp cao dàn cảnh như vậy ta có thể hiểu rằng người lính QDNDVN không đến nỗi quá khích ngay cả khi tiến chiếm sào huyện của "Ngụy", mà đó là một trong những biểu hiện chính sách hậu chiến của đảng CS là đánh cho miền Nam cho quị luôn.

    Cám ơn