Yêu nước hay là yêu một thể chế chính trị đã chết?

  • Bởi Admin
    28/04/2010
    1 phản hồi

    Bài viết này được gửi lên Dân Luận dưới dạng một liên kết. Chúng tôi xin đăng tải lại bài viết ở đây, có chỉnh sửa một số lỗi chính tả, để độc giả tham khảo.

    Gần đây em có tranh luận nảy lửa với một số bác có thể gọi là có quan điểm bảo-vệ-bằng-mọi-giá VNCH bên X-cafevn. Câu chuyện bắt đầu từ một bài em viết bên đó. Ý của bài đó đơn giản có thể nói như sau: Nên lắng nghe những người khác nói, có lẽ những điểm họ nói không giống suy nghĩ của mình nhưng không có nghĩa là họ không yêu nước như mình, nên không thể vì họ có suy nghĩ khác mà chụp mũ, gán ghép cho họ là thân cộng và không yêu nước. Sau đó thì em lấy ví dụ của một ông giáo sư già em từng học để chứng minh cái ý trên của em và nói rằng; khi xưa em biết một ông giáo sư già và ông này từng là sỹ quan trong quân đội, qua tâm sự thì ông ta nói rằng, VNCH là bọn chết nhát, khi tui tao rút lui thì bọn họ chạy như vịt.

    Thế là cuộc chiến nảy lửa diễn ra. Em bị gán ghép đủ mọi thứ nhãn hiệu, từ bịa đặt, láo, giả dối, xạo... khi nói về ông giáo sư và lời nói của ông ta. Cái chủ ý cơ bản gán ghép nhiêu thứ cho em là bởi gì những bác ấy cho rằng em bịa ra mấy thứ ấy, mấy bác ấy cho rằng không có cựu quân nhân Mỹ nào nghĩ và nói thế. Mấy bác ấy đòi hỏi em phải chứng minh.

    Làm sao chứng minh đây? Nên em yêu cầu muốn chứng thực hay không thì email em tên tuổi, địa chỉ, nghề nghiêp cùng với một lá thư để em chuyển cái điều ấy cho ông thầy để nói chuyện và tìm hiểu ra sự thật. Nhưng mấy bác ấy lại không chịu đòi em đưa ra email của ông thầy kia. Làm sao em có thể đưa email của người khác cho người mà minh không biết tí gì? Ai biết được họ dùng email làm việc gì? Ai biết được họ bịa ra một câu chuyện rồi bôi bác ông thấy giáo kia rồi sao đó đổ tội cho em thì em sẽ lãnh đủ sao? Sao đó thì họ đe dọa rằng, có thể khiến ông giáo sư kia mất việc. Và có thể vận động quần hùng để làm điều đó. Cuộc tranh luận diễn ra ác liệt, em như hổ nan địch quần hồ. Và cuối cùng thread bị khóa vì lý do em không thể chứng minh câu trên kia là có thật.

    Thật ra thì câu hỏi ở đây rằng chúng ta yêu nước hay yêu một thể chế chính trị dù còn sống sờ sờ ra đó hay đã chết? Nếu chúng ta yêu nước thì có cần thiết phải bảo vệ một đảng phái hay thể chế chính trị nào đó khi nó là nguyên nhân gây nên hận thù chia rẽ? Đảng cộng sản Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa, nếu có thể đem vứt 2 cái đảng này đi để tạo một nước Việt Nam khỏe mạnh về kinh tế, chính trị, thì bạn có sẵn sàng làm điều đấy?

    Từ một ý đơn giản là góp ý mấy bác đó nên bình tĩnh đánh giá người khác đừng có xung động rồi chụp mũ người ta yêu cộng và không yêu nuớc, nó chuyển thành đề tài dở khóc dở cười đó là bọn Mỹ láo lếu dám nói xấu bọn ông đây VNCH. Nhưng mà nói đúng ra thì em vô tình chạm vào vết thương của mấy bác ấy. hahaha. Nhưng mà đó là sự thật, sự thật thì khó nghe, nhưng nên nghe để hiểu thêm vấn đề cho đúng.

    Chiến tranh đã qua hơn 30 năm, chế độ VNCH đã chết nhưng vẫn còn một số người vẫn ảo tưởng như rằng VNCH chưa chết. Và những ai lỡ đụng chạm tới họ thì họ sẻ khiến người đó sống không bằng chết. Nói đến đây thì em lại nghĩ tới những du học sinh qua Mỹ mà ở gần cộng đồng, lỡ họ nói nhưng gì trái tai những người ấy thì họ sẽ bị đánh đập thảm. Những con người như thế, đối với họ chế độ VNCH là ưu việt, không có lổi lầm. Thật ra mà nói thì những người như thế họ được quyền làm những gì họ thích tại một nước dân chủ. Nhưng có một điều nên hiểu rằng là chúng ta đang đấu tranh chống lại chế độ cộng sản Việt Nam phi dân chủ thì chúng ta không thể có hành động giống như đảng cộng sản được!!!

    Yêu nước có nhiều cách khác nhau, có nhất thiết là yêu nước là phải yêu VNCH không? Nếu không phải, thì có một người nào đó nêu lên những cái tiêu cực về VNCH để cho họ nhìn thấy để tránh đi vết xe đổ trong tương lai thì có phải là không yêu nước? Nói hụych tẹt ra, có cần phải yêu VNCH mới là yêu nước? Nếu không phải thì nói xấu VNCH có gọi là không yêu nước?

    Thật ra mà nói những người như trên họ chỉ lo bảo vệ cái chế độ đã chết chứ họ yêu nước gì. Họ có dám dẹp bỏ cái chế độ trên nếu nó có thể khiến dân tộc hòa giải để đất nước tiến triển? Có lẽ không. Ông Nguyễn Cao Kỳ (từng là phó tổng thống của chế độ VNCH) ông ta có lần về Việt Nam vì ông ta muốn khép lại quá khứ chiến tranh. Có lẽ ông ta không muốn thấy dân tộc còn thù hận. Nhưng mà ông ta lại bị cộng động hải ngoại phỉ báng cho là phản bội chiến sỷ này nọ. Rồi ông ta bị bêu rếu là kẻ nhút nhát trong chiến tranh v.v... Hoặc như Dương Văn Minh khi ông ta ra lệnh đầu hàng thì một phần nào ông ta cũng thấy không thể thắng được quân đội cộng sản và không muốn thấy thêm chết chóc vô ít. Nhưng kết quả ông ta lại coi là kẻ hèn nhát.

    Thật ra thì câu hỏi ở đây rằng chúng ta yêu nước hay yêu một thể chế chính trị dù còn sống sờ sờ ra đó hay đã chết? Nếu chúng ta yêu nước thì có cần thiết phải bảo vệ một đảng phái hay thể chế chính trị nào đó khi nó là nguyên nhân gây nên hận thù chia rẽ? Đảng cộng sản Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa, nếu có thể đem vứt 2 cái đảng này đi để tạo một nước Việt Nam khỏe mạnh về kinh tế, chính trị, thì bạn có sẵn sàng làm điều đấy?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Cái trò bán hàng có kèm tặng phẩm này là trò củ. Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội. Yêu em yêu cả đường đi. Khi bạn chạm đến đường đi là chạm đến ..... em đó. Thôi đừng vớ vẫn nửa. Người Việt muôn đời vẫn cứ bị hết ngoại bang này tới ngoại bang khác .... phỉnh, và bây giờ lại bị chính đồng bào mình .... phỉnh.

    Chẳng có thằng nào ưu việt cả, VNCH hay sao mà .....đầu hàng khi trong tay còn binh hùng tướng mạnh, vũ khí đầy mình, kinh tế phát triển, xã hội phồn vinh (như mọi người vẫn cứ viết như thế)?

    Việt Nam cộng sản hay sao không giỏi "giữ nước" như lời "bác" nói mà để mất đất mất biển, cúi đầu cúc cung mười sáu chữ vàng? Hay sao không giỏi làm "nước ta giàu mạnh sánh ngang với các nước tiên tiến trên thế giới" sau 35 năm mà cứ "bán" (hay đợ như chữ đợ trong bán vợ đợ con)con: nam thì "hợp tác lao động" (nên hiểu nộ lệ hay lao công, cu li, hay khổ lực), nử thì "xuất khẩu ô sin" (nên hiểu bán dâm gia đình hay nhà thổ, từ trẻ em đến phụ nử có gia đình).

    Đừng dư hơi mà cải nhau nửa. Hảy dùng chính cái đầu của mình để minh định dựa trên các nguyên tắc căn bản:

    thứ nhất nước Việt là của người Việt, không cần yêu nó theo kiểu tây kiểu tàu nào hết mà phải yêu nó bằng chính cái tâm hồn và trí tuệ Việt.
    Thứ hai không ai lo cho mình bằng mình, nếu mình ko biết lo thì chẳng có thằng cường quốc nào dư hơi mà lo cho mình, mà hể nó có lo thì chém cha cũng có ... bánh ít đi bánh qui lại chứ chẳng bao giờ cho không.
    Thứ ba, dù có máu mủ đi nửa nhưng phải nhớ là chính tà thời nào cũng có, gian thần muôn thuở vẫn còn nên viêc cần làm là nhận diện Việt gian, chứ đừng thấy người ta mang áo đỏ thì bảo là xấu, thấy mặc áo vàng thì bảo là ... hảo hảo, thời buổi "nhân danh" này thì ai cũng hô to là "vì nhân dân mà phục vụ" hết, thậm chí Mỹ đánh Iraq vì "vũ khí huỷ diệt hàng loạt" cơ mà.
    Thứ tư hảy hành động mà đừng nói kiểu NATO (no action talk only), hảy thử suy nghỉ xem mình sẽ làm gì để cải thiện tình trạng đất nước này, thử cụ thể xem hay lại chợt nhận ra là mình Nato?
    Thân ái.