Phạm Minh - Để biến đất nước mình thành mảnh đất của sự công bằng và cởi mở

  • Bởi Admin
    28/04/2010
    0 phản hồi

    Phạm Minh

    Bản thân tôi không ít lần vì tức giận đã thốt lên trong trang cá nhân của mình sự căm ghét Trung Quốc. Nhưng suy nghĩ cho kỹ, tôi thấy mình sai khi không rạch ròi, để sự cực đoan lấn áp. Tôi đồng ý với bài viết này rằng chủ nghĩa dân tộc cực đoan nguy hiểm không kém gì chủ nghĩa đế quốc.

    Trước khi viết tiếp, tôi có vài điểm nêu trước. Nếu bài viết của cô Bích là xuất phát từ “xuất phát chính từ cảm giác bực dọc, khó chịu” . Nếu thật ko có sự biên tập từ BBC, bài viết của cô Bích chỉ là bài viết thể hiện quan điểm cá nhân. Tôi sẽ ko chú trọng đến những yếu tố lịch sử hay tích chuyên môn trong bài viết mà chỉ quan trọng đến phần quan điểm của tác giả. Cũng cần nói thêm, tôi đã có thể hiểu bài viết của cô theo cách của mình. Dù sao thì có lẽ mọi người đã đọc và đã hiểu theo ý riêng của họ. Ví dụ như trong câu “một phần trong da thịt của Trung Quốc”, cô Bích không hề trực tiếp viết ra chúng ta quay lại hay sát nhập với Trung Quốc, nhưng hầu hết người đọc đều cảm thấy bất bình vì họ suy ra như thế.

    Vậy tôi xin dùng văn phong bình dân, theo vốn hiểu hạn hẹp của mình và đặt ra ngoài tất cả những tính chuyên môn để diển đạt 3 lại ý kiến cả nhân của tác giả mà tôi đồng tình.

    Thứ nhất: tác giả phê phán sự thù ghét người Trung Quốc. Cái đúng là mình không nên đi ghét một dân tộc, Lịch sử xung đột giữa TQ và VN cũng như lịch sử xung đột giữa con người, phần lớn là từ những quan hệ chính trị của người cầm quyền từ 2 phía. Đem cái xung đột đó để làm ảnh hưởng đến cách nhìn của mình về người dân TQ chẳng khác chi việc chia tay người yêu rồi cắt luôn liên lạc với bạn bè khác. Chính phủ TQ và người dân TQ là 2 thực thể khác nhau.

    Cũng cần nhắc lại sai lầm trong cách hành xử của chính phủ VN trong những năm xung đột biên giới với TQ đã để xảy ra nạn hoa kiều. Việc đã để những người dân, chỉ vì nguồn gốc, sắc tộc, kẹt giữa tranh chấp giữa hai nước không những là việc làm trái đạo đức, trái với truyền thống chí nhân của dân tộc, mà còn làm chính mặt trận chính trị của mình yếu thế, tạo cho kẻ thù một cơ hội để phỉ báng tính chính nghĩa của chúng ta. Trên mặt trận chính trị, chọn không đúng đối tượng và không đúng chiến trường cũng sẽ đưa đến thất bại. Cái chúng ta mong muốn là vạch trần tính phi pháp và phi nhân trong những chính sách của chính phủ TQ trên biển đông. Việc kêu gọi bài xích TQ, văn hóa TQ, thậm chí hàng hoá TQ có vẻ như không phù hợp. Thái độ này chỉ là hiện tượng của chủ nghĩa dân tộc cực đoan.

    Thứ nhì, biển Đông có sự hiện diện không chỉ của Việt Nam mà của tất cả các dân tộc sống xung quanh. Mức độ hiện và chủ quyển của VN so với các nước khác thế nào, và có tương đương với đòi hỏi của ta, có lẽ là câu hỏi ít ai quan tâm. Xin nhắc lại VN và TQ là 2 nước duy nhất đòi hỏi chủ quyền toàn bộ biển Đông. Ở đây, chắc chắc sẽ có ít người đủ hiểu tiếng Hoa để phân tích những đòi hỏi cũng như bằng chứng lịch sử của họ. Chúng ta đa số chấp nhận biển Đông thuộc về mình qua những bằng chứng của người Việt. Cái sự chấp nhận ấy, thật ra là mù quáng và không khác gì hơn là một yếu tố của chủ nghĩa dân tộc cực đoan.

    Bản thân tôi cũng nghi ngờ khả năng của chính người Việt mình trong việc chinh phục nguồn biển. Việc vua Gia Long cử hạm đội trấn giữ biển Đông không có nghĩa là chúng ta kiểm soát toàn bộ vùng biển. Xin nhắc lại chúng ta mất 200 năm để hoàn toàn khai hoá và kiểm soát miền Nam từ nước Chămpa, Chân Lạp. Mãi đến năm 1920, rất lâu sau hiệp ưóc Pháp Thanh, sau khi khám ra nước ngọt, người dân VN mới ra định cư ở đảo Bạch Long Vĩ. Những bằng chứng lịch sử xuyên suốt 200 năm, theo tôi vẫn chưa tương xứng với quyền lợi mà hội nghị sau thế chiến để đưa hết 100% những quần đảo do Nhật quản lý cho VN. Có thể nói rằng chỉ khi nghe đến hơi dầu hoả, và đụng chạm quyền lợi kinh tế thì cả mấy nước cùng nhảy vô trưng ra “bằng chứng không thể chối cãi.”

    Cái sự thiếu minh xét lịch sử và sự công bằng dễ làm chúng ta chấp nhận chiến tranh như cách giải quyết. Nhớ lại chính người Mỹ, đa số người Mỹ, dù không hiểu về Irag và những xung đột trong lòng nó, đã mù quáng nghe theo chính tổng thống chấp nhận cuộc xâm chiến. Để rồi chính họ bây giờ là phải là người chống chính tranh.

    Thứ ba, người Việt ở hải ngoại chống TQ một phần cũng vì cái dị ứng với cộng sản. Đài Loan chiếm giữ đảo Ba Đình, đảo lớn nhất, và có nước ngọt, nhưng chẳng mấy ai lên tiếng. Dĩ nhiên cái xung đột với TQ là hiển nhiên hơn, gây chú ý hơn. Nhưng hiển nhiên cái sự căm ghét TQ, (thiếu từ chính phủ) đã vượt mức bình thường.

    Khi người dân dễ dàng để ý chí của mình che mắt sự suy xét, thì chính chúng ta biến mình thành nạn nhân cho sự kích động. Nếu có chiến tranh, chúng ta chính là nạn nhân đầu tiên. Có nhà hiền triết đã viết, “sự ngây thơ, hay vô tội là nạn nhân đầu tiên của chiến tranh”, “innocence is first casualty of war”. Chúng ta thật sự biến mình thành nạn nhân vì sự ngây thơ của mình.

    Nhà chính trị mưu mô dễ dàng khai khác cái đen tối , thù hận trong lòng người để làm lợi, để có phiếu bầu. Kích động lòng thù hận, sự háo thắng bao giờ cũng dễ dàng hơn thuyết phục người ta nhịn nhường, để nhìn ra đại cục, để biết chọn chiến trường thích hợp. Đáng tiết là người kêu gọi kềm chế sẽ bị coi là kẻ yếu đuối, hay tệ hơn là kẻ phản bội. Xin nhắc lại Sihanouk ở bên Campuchia cũng đang rao giảng bài xích người Việt. Ông có cái tầm và cái tâm bao nhiêu cho nhân dân thì có lẽ mọi người đã thấy.

    Chấp nhận là chúng ta và người Trung Quốc có sự tương đồng, và chung nguồn gốc. Không chấp nhận chúng ta mãi mãi là một phần của Trung Quốc. Mở lòng và hiểu rằng tất cả cũng là con người cùng chung sống trên Trái Đất. Sao không nghĩ để biến đất nước mình thành mảnh đất của sự công bằng và cởi mở?

    (Rút từ comments, đầu đề của Quê choa)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi