Thu Hồng - Nghĩ về Hậu chiến

  • Bởi Admin
    27/04/2010
    28 phản hồi

    Thu Hồng

    Dân Luận đã cho đăng tải khá nhiều bài viết mong mỏi sự hòa hợp - hòa giải dân tộc trong mấy ngày gần đây nhân sự kiện sắp đến: 30 tháng 4. Nay chúng tôi cũng xin đăng những ý kiến ngược chiều để độc giả tham khảo: rào cản nào còn nằm giữa hai bên?

    Đây, con cháu cụ Hùng!

    Cái gì cũng chửi thì quả là vô tri và không hay ho. Tuy nhiên, không hiểu độ này báo Vietnamnet có tuyển mộ nhân sự là những ai mà chuyện ngộ chữ và moi tim chìa về Mẽo hơi bị nhiều. Sáng thứ 7, vừa vào mạng thì đập vào mắt là một bài báo được đăng trên Tuần Vietnamnet, trang tin chính trị-xã hội của báo này. Bài báo nói về lời khuyên của mấy nhân vật ở một tổ chức nào đó của Mẽo về chuyện hòa giải giữa những người Việt thời hậu chiến. Mẹ kiếp, mấy thằng Mẽo từ Tây Bán Cầu sang Việt Nam giết hàng chục vạn người Việt, vụ giết hàng trăm người dân gồm cả người già, trẻ em và phụ nữ mang thai ở Mỹ Lai sau mấy chục năm vẫn còn làm người ta chưa quên, vụ ném bom Hà Nội làm số dân thường chết còn cao gấp hàng chục lần số người chết trong vụ 11-9, cùng hàng chục vạn vụ tương tự... thế thì chúng mày có quyền béo gì mà chõ mõm vào nước tao để cao giọng khuyên răn về hòa giải. Làm báo nếu có ngu thì ngu vừa vừa, sao lại trát c ứt vào mặt cha ông mình như thế Tuấn nhở?

    - Tuần Việt Nam: Muốn hòa giải, phải tin nhau

    Cái mình đánh giá là giọng điệu hớn hở của mấy anh chị viết báo. Nói một cách thẳng thắn thì chỉ có thế hệ sinh ra sau khi chiến tranh đã chấm dứt mới có thể bỏ qua mọi việc, và ta ủng hộ chuyện đó bởi nếu có nhắc lại thì một là nó không chứng kiến, không có khái niệm gì về chiến tranh, hai là oán thù nên cởi không nên buộc (câu này dành cho thế hệ vừa nói trên). Chứ còn mình lớn lên trong thời chiến, thấy người vô tội chết như ngả rạ mà bảo quên ngay được, cười ha hả khi nhắc về chuyện cũ thì hẳn nếu được so sánh với chó lợn cũng còn là vinh dự

    ________________

    Trích đoạn trên từ diễn đàn vanhoathethao.net không nhằm mục đích chỉ trích bạn VNN.VN như tác giả Rau đắng, Beo nhìn ở góc độ tình cảm của riêng mình thời hậu chiến.

    Hình ảnh chiến tranh cuối cùng còn đọng lại trong Beo là năm 72, khi bà ngoại vân vê cái đĩa men bong tróc méo mó moi lên từ giữa căn nhà hoang tàn đổ nát trên phố Khâm Thiên, sau trận bom B52 của Mỹ chấm dứt chiến tranh ở miền Bắc. Nhà bà ngoại ở ngõ Thổ Quan, ngay sau lưng rạp hát Dân chủ. Beo còn nhỏ chưa cảm nhận về mất mát của chiến tranh, nhưng hình ảnh lưng bà ngoại tự dưng còng hẳn xuống trong chiếc áo bông trần sờn trắng, tiếng khóc nỉ non của cụ bà kế bên chiều đông ấy, thì đến giờ cứ mỗi khi ra thăm mộ bà, lại chỉ nhớ về mỗi thế.

    Không biết đã là kiểu mẫu cho một gia đình trong cuộc chiến vừa qua hay chưa, bà nội Beo có 3 ông con là tá cộng sản trong đó có 1 liệt sĩ và 1 úy ngụy. Sau 75 cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt đàn bà và sự hỉ hả của đàn ông, không có bất cứ một khoảng cách nào giữa họ. Nhưng thù Mỹ thì bà nội cầm đầu, dẫn cả cộng quân lẫn ngụy quân thù theo, vì cái chết của ông chú thứ Bẩy mà mãi đến năm 87, khi nội mất rồi, mới tìm được xương cốt.

    Trong cuốn hồi ký của cựu tổng thống Bill Clinton kể rất nhiều cuộc gặp gỡ với các nguyên thủ thế giới, những dòng khó chịu duy nhất (bên cạnh việc mô tả chất mugich gần như mọi rợ của tổng thống Nga) là dành cho nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu. Hẳn nhiều người còn nhớ, những bài diễn văn, diễn thuyết đầy bay bướm, có bài lẩy Kiều để kết thúc của Clinton khiến cho sự căng cứng từ ngôn từ tới thái độ của các nguyên thủ ta trong chuyến thăm đầu tiên của tổng thống Mỹ sau chiến tranh, có phần lố bịch trong con mắt ngoại giao thế giới. Nhưng, hãy đặt họ vào vị trí của hàng vạn ông bố bà mẹ miền Bắc, không còn con yêu để quay về khi hòa bình đến, thì hoàn toàn có thể cảm thông và chia sẻ với các nhà chính trị.

    Vừa rồi, một ý kiến Beo cho là ngu xuẩn nhất của ông Bùi Tín khi yêu cầu nhà cầm quyền hiện nay xin lỗi những người vượt biên trên VOA. Bỏ qua chuyện thể diện kẻ thắng người thua, liệu nhà cầm quyền đương nhiệm có dám bất chấp 30 triệu người mất con mất cháu mất người thân, dám thay mặt họ xin lỗi 3 triệu người lưu vong và ngược lại, 3 triệu người phải bỏ nhà bỏ cửa tha hương kia một lời xin lỗi có đủ để cởi bỏ oán thù. Dĩ nhiên, ý kiến này của ông Bùi Tín, theo Beo hiểu, không phải nhằm vào thân phận những con người cụ thể mà, nhằm vào sự thừa nhận thất bại của cộng sản. Diễn đạt cách khác ý ông Bùi Tín, tức là muốn thỏa mãn một mục đích thì cần phải hành động phi nhân tính.

    Những nhân vật chính của vở diễn đã tay trong tay mắt trong mắt cùng nhìn về một hướng (câu này chép từ một vở cải lương nào không nhớ), luẩn quẩn dúm dó mãi trong những màn hài phụ mà 35 năm, trường thọ thì cũng đã nửa đời người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    28 phản hồi

    Tôi mất hàng tiếng đồng hồ để đọc hết mọi comments. Lại mất công vào blog của bà Thu Hồng để biết thêm chút ít về Bà ("Văn là người" mà). Mời các vị làm như tôi đi! Blog bà Thu Hồng toát lên nhiều điều, đọc dăm bài là nhận ra. Bõ công lắm! Tôi phục bà đấy.

    1) Cuộc chiến vừa qua, nói thật nhé, VN ta (hai miền Nam-Bắc) chỉ đóng góp máu xương thôi, còn vũ khí cực kỳ tối tân với sức tàn sát kinh hồn, là do hai siêu cường (đối đầu nhau về ý thức hệ) cung cấp cho mỗi bên. Đó là nguyên nhân vì sao mà dân ta chịu cảnh bi thảm.

    2) Ai phát động cuộc chiến tranh này? Trả lời: Không ai dám tranh "công" này của đảng ta. Quá đủ tư liệu, cả trong sách giáo khoa Lịch Sử hiện hành. Cái chữ "giải phóng" nó lắm nghĩa lắm. Sau 75 đồng bào miền nam được giải phóng. Sau năm 89 và 91 dân Đông Âu và Liên Xô cũng tự nhận là họ được "giải phóng".

    3) Đọc lại ý kiến Bùi Tín (mà bà Hồng bảo là "ngu") thì quả là Bùi Tín có đòi đảng ta "xin lỗi" 3 triệu người tỵ nạn. "Xin lỗi" vì cái gì? Trả lời: Không phải xin lỗi do vì đảng đã phát động chiến tranh Bắc-Nam, mà vì: a) Sau 30/4 đảng ta quả là có phân biệt đối xử (tàn ác?) với phe thua; b) Có sai lầm kinh tế-xã hội quá nặng nề.
    Khỏi cần chứng minh đây là cuộc trốn chạy có một không hai trong 4000 năm lịch sử nước nhà. Bùi Tín nói "xin lỗi" là 2 lý do trên.
    Dẫu sao, đòi đảng ta xin lỗi (dù lý do chính đáng) cũng là... ngu. Sai lầm trong Giá-Lương-Tiền và trong "mười năm đêm đen" mà đảng ta không thèm xin lỗi, thì xã gì chuyện 3 triệu tên phản động bỏ nước.

    4) "Tội ác Mỹ-Nguỵ" là điều rành rành, ví dụ ném bom miền Bắc. Nó cũng rành rành như tội ác của "phe xâm lược" vượt Trường Sơn. Khi người dân hai miền bị buộc phải giết nhau thì nhất định sinh ra oán hận lẫn nhau, tố cáo và mạt sát nhau cho thỏa nỗi bức xúc. Bên nào có phương tiện thông tin mạnh hơn thì mạt sát được bên kia nhiều hơn. Bề nổi thì ai cũng thấy, nhưng do đâu mà "đồng bào" lại xông vào giết nhau rồi sau đó kéo dài oán hận?

    5) Oán hận này cần hòa giải, để sau đó hòa hợp. Không hòa giải thì hòa hợp thế nào được?
    Có thể hai bên tự hòa giải, có thể cần trung gian. Dù cần trung gian hay không, thì vẫn phải có một bên lên tiếng hòa giải trước, chìa bàn tay ra trước? Lẽ thường, đó là bên thắng hay bên bại?
    Vâng, chìa tay ra trước, nhưng giọng điệu trịch thượng thì cái "tâm" có thật sự muốn hòa giải hay không?
    Các cụ đã dạy: Muốn hòa giải thì mỗi bên cần nhận lỗi của mình, hơn là cứ khăng khăng nêu lỗi của đối phương.

    6) Oán hận cần hóa giải, nhưng Lịch Sử cần viết cho khách quan, trung thực. Viết cho đúng để dạy khôn cho con cháu.

    Trình độ tôi chỉ có thế...

    Thưa Bác Nguyễn Ngọc ,
    1-Khi nghe Chị Oanh trả lời cuộc phỏng vấn của phóng viên Mỹ về chiến tranh VN, trên đài Mỹ VOA tiếng Mỹ tôi thất vọng vì hai lẻ . Tôi từng tưởng chánh phủ CSVN cho chị lên báo thường xuyên đơn giản vì chị có ý kiến chuyên môn tốt, tôi không ngờ chị còn phải chứng minh cái gốc “phản chiến” của chị và tôi rất không thích phe phản chiến ở Mỹ. Thật sự phe này chủ trương cứ để vấn đề VN cho hai phía giải quyết với nhau không dùng xương máu người Mỹ ! Quan điểm này cũng là của ông Martin Luther King và ông muốn Mỹ tập trung lo cho các vấn để của Mỹ như giúp người da đen !

    2-Ông Nguyễn Hộ người không nghi ngờ gì về lòng yêu nước đã nói :” Chúng tôi sai khi theo CS ! “ Chị Oanh sai khi theo “phản chiến Mỹ” và nghĩ CSVN thắng Mỹ theo tôi đó... là kiểu yêu nước sai !

    3- Quý trọng khả năng không cần kèm theo đồng tình về các nhận định chánh trị ! Người chỉ giỏi chuyên môn như chị Oanh nếu tham gia chánh trị càng nguy hiểm bội phần bởi nhân thân chị tốt cái sai của chị sẽ lôi kéo theo dòng lưu cảm tính mà CS rất thường dùng cách này lôi cả gia đình bạn bè người quen vào kiểu “chuỗi rễ “. Nhiều người tốt khác không hiểu gì chỉ vì tin chị Oanh mà ...nghĩ sai theo ! Khi phát biểu điều mình không nghiên cứu kỷ sẽ giống như Bác sĩ học cứu người, nhưng thích lái xe (không học lái, không giỏi) thành ...cán chết người !

    Tôi cũng là người xuất thân chuyên môn nhưng khi tham gia chánh trị tôi đã cố công học suốt 30 năm nhất là khi chuyên môn thực nghiệm ngành Dược của tôi dùng cho giai đọan mới tiếp quản đã là ...thừa cho công việc một "Quyền " Trưởng khoa Dược ! báo chí tài liệu, lục lại kho sách của Usaid về chánh trị và của Liên Hiệp Quốc giáo dục chánh trị cho phụ nữ để tự học. Lúc đó đói meo làm gì có chuyên môn cao ...để học thêm !

    Bị đảng viên trêu và khuyến khích là "phấn đấu" vào đảng đi để được "cắt Q" , thành ...Trưởng khoa thực thụ !
    Tôi cười và ví mình như chiếc "mủng vùa" khoa học nhưng hữu dụng cho bệnh nhân đang chết đói chuyên môn ! Như vậy cũng có công đức cho kiếp sau thực hiện được điều ước thành người ...không phải CSVN !

    Đó là cách lý luận logic rất ít cảm tình có thể xen vào, có khi chính tôi phải nhìn nhận với rất nhiều ..đau đớn trong lòng ! Tôi tiếc là ...không thể làm bạn thân của chị Oanh và tự trách không dự được tang ma của chị.
    Mong bác Nguyễn Ngọc bớt thương tâm, tôi không có ý xúc phạm ! Tôi không bao giờ nghĩ chị thủ đọan gì vì tôi gặp rất nhiều người VN phản chiến như chị giúp tôi kết thân khi tôi sang Mỹ song họ cũng... không hề trở thành bạn của tôi ! Tôi không phải là nhân viên thiện nguyện sát cánh chị như ông Nguyễn Ngọc (tôi đoán mò ) mà chỉ làm việc về các chương trình tài trợ quốc tế. Có vẻ thường gặp đối với tôi vì mỗi lần lên Sàigòn làm việc thì thường có chị cũng là thành viên dự họp và thường đi ăn cơn chung với nhóm nhỏ vài bạn bè quốc tế !

    Còn nếu để tình cảm xen vào thì khó có suy luận logic ! Anh em người VN với nhau tât phải thương và cha mẹ thầy cô mình luôn... phải đúng, phải ...là thần tượng!
    Xin lỗi chậm trả lời,

    Trần Thị Hồng Sương

    Nếu VN pride cần hiểu mối quan hệ VNCH từ thời Bảo Đại hay nói rõ hơn là Bảo Đại với Pháp thì sẽ thấy là mối quan hệ là không hề ...suông sẻ ! Nhất là khi so Bảo Đại với ông Hoàng Sihanook sẽ thấy tinh thần chống Pháp của Bảo Đại.

    Có lẻ VNpride cũng cần nhớ giai đoạn chỉ nên gọi là “khoảnh khắc từ 7/4/1945 - 18/8/1945) Nhật tước quyền Pháp từ 9-3-1945 lập chánh phủ Trần Trọng Kim .

    Nhà nghiên cứu sử Chính Đạo (Vũ Ngự Chiêu) viết: “....chỉ trong vòng 4 tháng và dưới những điều kiện cực kỳ khó khăn, chính phủ Trần Trọng Kim đã xúc tiến những bước quan trọng để tiến tới một nền độc lập cho VN, Việt hóa một phần tổ chức hành chính thời thực dân Pháp, và thương thuyết để thống nhứt lãnh thổ chính thức trước khi Việt Minh cướp chính quyền vào tháng 8 năm 1945.” (The other side of Vietnamese revolution”, page 14).
    Pháp đã lưu đày các Vua Thành Thái, Hàm Nghi và Duy Tân là tổ tiên của Bảo Đại nên không thể nào có mối quan hệ tốt với bất cứ ai thuộc hoàng gia nhà Nguyễn.

    Để che dấu ý đồ đô hộ (trước đồng minh Mỹ buộc Pháp chấm dứt đô hộ) Pháp phải lập chánh phủ người VN . Năm 1949, Tổng thống Pháp Vincent Auriol và Bảo Đại đã ký Hiệp ước Elysée, thành lập một chính quyền Việt Nam trong khối Liên hiệp Pháp, gọi là Quốc gia Việt Nam, đứng đầu là Bảo Đại. Bảo Đại yêu cầu Pháp phải trao trả Nam Kỳ(chưa phải là toàn quốc và lúc này ngoài Bắc còn có nhóm CS mà Pháp còn phải dẹp trong chức năng chông CS để được hiện diện ở VN . Lúc này Bảo Đại còn theo thể chế quân chủ. Tuy nói là độc lập trong Liên Hiệp Pháp nhưng kinh tế quân sự Pháp vẫn nắm nên Bảo Đại đòi một vùng độc lập hoàng triều lập Hoàng Triều cương thổ riêng .
    Đến năm 1953 thì thành lập chánh quyền theo Thể Chế Cộng Hòa, Bảo Đại làm Quốc Trưởng ! (Tư tưởng Bảo Đại khác hơn và tốt hơn ông Hoàng Sihanook ở Campuchia ,vẫn giử quân chủ ). Sự khác biệt này và quan điểm chống quân chủ của ông Diệm, theo Mỹ chống CS khi ông Sihanook theo Pháp và TQ .

    Pháp rất ghét Mỹ đã không ủng hộ dội bom cứu viện Mỹ mà còn buộc Pháp trả chủ quyền hoàn cả kinh tế lẫn chánh trị quân sự cho VN, khiến mối quan hệ Sihanook và ông Diệm không thân thiện ! VNCH không cần ra mặt chống Pháp bằng quân sự nhưng chống bằng cách dành lại quyền độc lập và có Mỹ giúp mới làm được điều đó mà không có chiến tranh. Pháp đã đào tạo một số sĩ quan VNCH cho nên có khuynh hướng thân Pháp khó cho Mỹ và ông Diệm . Chánh quyền ông Diệm bị Fulro nhóm Les Kosem theo Pháp quấy nhiễu, đòi tự trị độc lập trong LH Pháp hay Mỹ , ông Diệm bị đảo chánh do sĩ quan thân Pháp và bị giết do tình báo Mỹ gốc Pháp ! Bàn tay đô hộ của Pháp chuyển thành bàn tay gây thất bại cho Mỹ và VNCH !
    Trần Thị Hồng Sương

    Hồng Sương viết:
    VNCH biết rõ điều này, cho nên không đồng tình CS nhưng vẫn chống TQ vì trước đây các đảng phái cũng từng tuyên bố ” đánh (Pháp) chung đi riêng (không CS )
    Trần Thị Hồng Sương

    Bạn Hồng Sương cần nói rõ hơn câu trên, VNCH chống Trung Quốc thì đúng rồi nhưng cách nói của bạn rất dễ gây hiểu nhầm là VNCH chống cả Pháp. VNCH là chính phủ có tiền thân là chính phủ Quốc Gia Việt Nam vốn được thành lập và bảo trợ bởi Pháp, quốc trưởng là cựu vương Bảo Đại. Trong thời kì chiến tranh Đông Dương (1945 - 1954) thì đứng trong hàng ngũ Liên hiệp Pháp chống lại Việt Minh. Như vậy chắc chắn là không có chuyện VNCH chống Pháp đâu nhé.

    Tôi đồng ý với cô Beo Thu Hồng là bác Bùi Tín kêu gọi như thế là chuyện ão tưởng vì còn ...quá tin đảng CSVN có quyền ...hành động độc lập có quyền làm theo lẻ phải, có quyền làm những việc có lợi cho tình đoàn kết toàn dân để ...chống TQ !
    VNCH biết rõ điều này, cho nên không đồng tình CS nhưng vẫn chống TQ vì trước đây các đảng phái cũng từng tuyên bố ” đánh (Pháp) chung đi riêng (không CS )
    Không có ai muốn duy trì mối bất đồng của người VN bằng bọn bành trướng Bắc Kinh đang như kẻ cầm roi đét đít CSVN ! Phải chống Mỹ cứu nước mới biết ơn thế giới CS Nga Tàu .
    Nhìn ở tầm vỹ mô một chút, nếu người VN hiểu như tôi là Mỹ không can thiệp chiến tranh Điện Biên Phủ vì không đồng tình để Pháp không quan tân chống CS mà chỉ muốn tiếp tục mưu đồ đô hộ VN trái với quan điểm của Mỹ. Phải trực tiếp can thiệp ở Đông Dương dùng VN làm tiền đồn để CS đừng tiến hành chủ nghĩa ”đô hộ kiểu mới” tức là dành ưu thế chánh trị để khai thác tài nguyên cả vùng đông Nam Á ...thì sẽ quay ra oán thù Trung Quốc Liên Xô và Bác Nguyễn Tất Thành, không còn ca ngợi ...Bác Giáp và Bác Đồng !
    Khi các nước (trừ VN ) đã định hình chánh trị mục tiêu đã hòan thành lại có mối giao tình thân hữu với mao trạch Đông - Chu Ân Lai –Nixon- Kissinger thì Mỹ sẳn lòng có kế họach rút quân !
    Người CS là những đứa con ...không trưởng thành để biết không còn thần tượng cha mẹ mình và không thèm ăn mày quá khứ mà biết làm chủ thế hệ mình !
    Tôi vẫn yêu thương cha mẹ mình, có nhiều kỷ niệm hạnh phúc nhỏ như bửa cơm ngon nhưng có hai điều lớn tôi không bao giờ làm giống cha mẹ, là sinh con đông và giáo dục con bằng ...bạo lực trấn áp !
    Tôi yêu chồng nhưng ”sẳn lòng” đối xử với bạnn của chồng như khách không mời mà đến, để những ”bạn” rũ đi nhậu đứng chờ ngoài sân và công khai nói:” Hãy coi như anh ấy không có ở nhà vì tôi không muốn anh ấy ...đi khỏi nhà ! ”.
    Với ông chồng tôi kiên quyết nói rằng :”Tôi chưa từng có ý muốn lấy chồng khùng vì say là điên trong chốc lát, cái chốc lát đó sẽ thành cứ ”chiều chiều” là ...thành thằng điên ! Đừng có nói với tôi do bạn bè 'rủ rê' vì như thế là hèn bởi tôi đến đâu, cũng làm chủ mình chứ không để người khác làm chủ bao giờ !

    Cám ơn cô Beo Thu Hồng đã nói đúng và cả ông Phạm văn Điệp ít thiên kiến hơn White Bear ( nếu White Bear không phải là nhân vật "hư cấu" thì quả là nhân vật tâm hồn đen đủi...khó ưa ! ) và có quan tâm cung cấp một cái nhìn tích cực về tâm lý người dân.
    Trần Thị Hồng Sương

    Từ ngữ của ông WhiteBear còn nặng mùi đấu tranh giai cấp (nghĩa là bừa bãi kiểu Tố Hữu) khi gọi Nguyễn Tiến Trung là kẻ phản quốc. Ông định nghĩa thế nào là phản quốc?
    Tiến Trung có bán tin tức bí mật quốc gia cho ai? Có ký kết thỏa hiệp với ngoại bang làm phương hại đến lãnh thổ của VN? Có ca tụng quan hệ hữu hảo với thế lực nước ngoài đã bắn giết,hành hạ ngư dân Việt? Có tạo điều kiện dễ dãi cho nước ngoài hoạt động làm nguy hại cho kinh tế, văn hoá, an ninh...của nước ta?

    Khách viết:
    Trích :”Tôi biết rất nhiều người cộng sản có trái tim trong sáng và nhân hậu tuyệt vời nhưng tôi vẫn "chưa" vào đảng.”
    Tôi nghĩ bác Thịnh nhầm lẫn: làm gì có người cs nào có trái tim trong sáng và trái tim nhân hậu tuyệt vời. Bởi nếu có người cs nào như vậy thì ít nhất họ cũng phải lên tiếng công khai đầu tranh như những : LÊ THỊ CÔNG NHÂN, NGUYỄN TIẾN TRUNG,..Họ đã và đang ơ đâu, hả bác Thịnh? Họ đang họp kín trong chi bộ đó. Tất cả sự khôn nạn, mưu mô, tính bản ác mới lộ rõ khi đó nhé.

    Tôi không hiểu lắm về hai ví dụ này. Theo như LTCN, NTT mà tôi biết thì:
    1-Lê Thị Công Nhân có phải là người có những hành vi mọi rợ, phản văn minh là vỗ tay hoan hô và cổ vũ cho hành vi phi Dân Chủ, phi Nhân Quyền, phi Tự Do, của Lý Tống hay không?
    http://danluan.org/node/6622#comment-22742

    Thế thì "kêu gọi Dân Chủ" với ai?
    1-Nguyễn Tiến Trung có phải là một người phản quốc, sau đó lên trên ti vi van xin lạy lục để được giảm án hay không? Có phải là người tuyên bố là đã quá sai lầm vì đi theo phe Dân Chủ hay không?
    http://clip.vn/watch/Nguyen-Tien-Trung-Le-Cong-Dinh-va-dong-bon-nhan-toi,zz_p

    Đôi lời góp ý.

    Khách viết:
    30 triệu người mất con mất cháu mất người thân,

    ...
    Và câu hỏi tại sao? Cho là toàn dân miền Bắc đồng lòng chết để giải phóng miền Nam, thế họ có hỏi toàn dân miền Nam xem họ có muốn được/bị giải phóng hay không?

    Kính,

    Thực ra thì cũng có vô số người dân miền Nam 'đồng lòng chết' để 'đánh đuổi ĐQ Mỹ, giải phóng miền Nam'. Miền Bắc sẽ không thể giải phóng được miền Nam nễu không có sự hy sinh như vậy, nếu tất cả người dân VN kết thành một khối chống lại QĐ miền Bắc. Cho nên xin đừng tìm mọi cách viết lại lịch sử.

    Tôi thà làm một người dân VN hiện nay hơn là người dân nam/bắc Hàn lúc nào cũng nơm nớp lo sợ chiến tranh sảy ra bất kỳ lúc nào. Tôi trân quý sự thống nhất của nước VN hiện nay.

    Khách viết:
    Nếu tôi nhớ không lầm ... Không đủ dân để chết thì làm sao có đủ quân để tiến hành cuộc xâm lăng "giải phóng" miền Nam và lập nên biết bao trại tập trung hầu thực hiện chính sách trả thù chính đồng bào ruột thịt của mình....

    Có thể bác khách nhớ không nhầm. Trích Tố Hữu:

    Chào 61 đỉnh cao muôn trượng
    ...........
    Ta vì ta 30 triệu người
    Cũng vì 3 ngàn triệu trên đời!
    ......

    NCM

    Nếu tôi nhớ không lầm dân số mỗi miền trong thời gian chiến tranh Việt Nam xảy ra theo các sách trong trường tôi đọc được ở Mỹ là dưới 20 triệu. Như vậy với con số 30 triệu đồng bào miền Bắc chết vì bom đạn mà Beo đưa ra có hợp lý không? Không đủ dân để chết thì làm sao có đủ quân để tiến hành cuộc xâm lăng "giải phóng" miền Nam và lập nên biết bao trại tập trung hầu thực hiện chính sách trả thù chính đồng bào ruột thịt của mình. Với tôi nếu nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại thực lòng muốn hòa giải với người Việt hải ngoại họ phải hòa giải với chính nhân dân trong nước trước và tìm cách xoa dịu vết thương lòng của những người bên kia chiến tuyến trước kia như chấm dứt gọi họ là nguỵ quân, nguỵ quyền. Xét cho cùng chính quyền hiện tại trên đất nước Việt Nam cũng là một nguỵ quyền làm tay sai cho Trung Quốc. Xưa kia nước ta chỉ có một Lê Chiêu Thống hay một Nguyễn Phúc Ánh mà nay có biết bao Lê Chiêu Thống và Nguyễn Phúc Ánh cam tâm cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả tổ.

    Tên tác giả viết:
    Đọc ý kiến của ông Nguyễn Ngọc mới thấy có lẻ chịu ảnh hưởng của Chị Nguyễn thị Oanh khá lớn ! Tôi làm việc với chị Oanh và cũng quý trọng kiến thức về xã hội của một người tốt nghiệp ở Mỹ về ‘social work’. Một hôm nghe phỏng vấn của đài nước ngoài và chị Oanh trả lời ngắn gọn không giải thích : Chúng tôi thắng ! (“We win !” ) Đó là lý do chị vẫn lên mặt báo trong nước khá thường xuyên. Chị yêu trẻ yêu người ...rất đúng vì có học đàng hòang song yêu nước rất sai như đa số những người Việt Minh và Cộng Sản bị thông tn sai! Từ đó tôi bỗng thành ra...tránh gặp chị ! Chị mất cũng không hay để đưa tiển về nơi an nghĩ!
    Trần Thị Hồng Sương

    Chị Hồng Sương thân mến!

    Sự hiểu biết của chị khá uyên thâm ở vài lĩnh vực. Tuy nhiên ý kiến này của chị làm tôi cảm thấy thất vọng vì :

    1."Một hôm nghe phỏng vấn" theo như chị viết mà để chị kết luận cô Oanh được lên báo "khá thường xuyên" vì cái "một hôm" đó, có quá vội vàng không chị?

    2. Nếu cô Oanh có trả lời "we win" như chị viết thì chị nên nói rõ phỏng vấn đó của Đài nào, báo nào, nội dung phỏng vấn là đề tài gì v.v...rồi hãy đi đến kết luận thì thuyết phục hơn. Tôi nghĩ chị lại tiếp tục vội vàng.

    3. Nếu chị có quen biết và quý cô Oanh như chị nói thì lại càng không nên nói câu:"Chị mất cũng không hay để đưa tiển về nơi an nghĩ!
    xin lỗi chị, nghe hơi... tệ!

    4. Tôi khẳng định với chị: không bao giờ có khái niệm "yêu nước sai" như chị dùng. Chỉ có khái niệm yêu nước, không yêu nước. Yêu nước chưa bao giờ là sai dù cho có hàng triệu cách bày tỏ lòng yêu nước khác nhau. Chị và tôi cũng đang cùng biểu hiện lòng yêu nước đó (comment cho Dân Luận).

    5. Chị có ý định đồng nghĩa một nhà xã hội học, tâm lý học và một nhà chính trị? Cô Oanh chưa bao giờ có ý định và có năng khiếu làm chính trị, bởi lẽ đã dấn thân vô con đường này thì không thể thiếu một thuộc tính quan trọng : THỦ ĐOẠN. Chị không nên lầm lẫn yêu nước là phải làm chính trị. tôi ngạc nhiên vì kiến thức của chị mà lại lầm lẫn hai mẫu người (làm chính trị và yêu nước) tách bạch này sao?

    Càng viết tôi lại càng không tin chị quý cô Oanh và có lẽ chị chưa bao giờ làm việc nhiều với cô Oanh, nếu có chỉ là một dịp tình cờ gặp và nói với nhau vài ba câu chuyện.

    Dù sao nên tôn trọng người quá cố mà người này chưa bao giờ làm gì tổn hại đến mình, chị ạ!

    Nguyễn Ngọc

    Gởi cô Beo:Cha tôi là công chức dưới thời VNCH,sau năm 1975 gia đình tôi đi kinh tế mới....Tôi nhớ có ông bí thư trong vùng tới chỉ mặt cha tôi nói rằng:"Chúng tôi không thèm giết các ông như Khơ me Đỏ đã làm với tụi ngụy Lonnon.Chúng tôi sẽ dùng lí lịch ba đời để các anh và con cháu các anh không ngóc đầu lên được...".Ba mươi lăm năm qua chúng tôi đã nếm đủ mùi cay đắng tủi nhục,hiểu ra rất nhiều điều,nước mắt chảy nhiều....Cách đây mấy năm cha tôi chết,ông bí thư kia tới dự đám tang.Có một câu thành ngữ:"Thỏ hết,chó săn cũng vất đi"...
    Tôi là thế hệ con cháu của tụi ngụy bây giờ không muốn nhìn về quá khứ cay đắng nữa,tôi chỉ muốn về tương lai tươi sáng.Nhưng cứ đến ngày 30-4 mở tivi nhìn thấy cảnh xe tăng húc đổ cổng dinh Độc lập lòng tôi lại như bị một nhát cắt...
    Cái thiếu lớn nhất của dân tộc Việt là lòng bao dung tha thứ.....
    Mà đâu chỉ có 3 triệu người Việt HN là nạn nhân nhỉ?Người Việt HN họ đã tư do ,sung sướng....Còn dân đen nghèo khổ trong nước thì sao!?
    Thưa cô Beo:Tôi đọc nhiều bài của cô...Cảm nghỉ:Rất hàng tôm,hàng cá!!!!

    Tôi cố gắng tìm cách trình bày ngắn gọn và dễ hiểu ý nghĩ của tôi về những gì bác Thịnh đang buồn và trăn trở.Đạt được hay không lại là chuyện khác.
    Tố Hữu thương người lãnh đạo hơn cả bản thân mình thì nếu chúng ta được xem Đông châu Liệt quốc thì theo Quản Trọng ta cần lánh cho xa con người ấy.Không ai có thể thương người hơn thương thân được.Đó là lời xảo trá,thật ra trong thâm tâm người đó yêu mình nhất,họ nói thương ông thương mười là để tìm cách đạt được mục tiêu ích kỉ của bản thân mà thôi.Ông bà ta có câu dạy con cháu đúng đắn hơn nhiều:Thương người NHƯ THỂ thương thân.
    Nước Ba lan đủ sức để cố Tổng thống được đi máy bay hiện đại hơn,an toàn hơn,để Phu nhân được sống sang trọng hơn,nhưng cố Tổng thống đã không đồng ý vì cho rằng nước Ba lan vẫn còn nghèo nên cần phải tiết kiệm.Ngoại trừ ý tưởng mua lòng dân thì đó là một suy nghĩ vĩ đại của một người như ngài cố Tổng thống.Tai nạn là một điều vô cùng đau xót khi nó xảy ra.Nhưng không có nghĩa là tai nạn sẽ không xảy ra nếu chiếc phi cơ ấy hiện đại hơn,đắt tiền hơn.
    Tôi không biết bác Thịnh có bị tai nạn nào trong cuộc đời chưa để biết rằng đáng buồn thay sự dã man đến thế của cuộc đời là hoàn toàn có thể hiểu và cảm nhận được.Bản thân tôi sự dã man của cuộc đời đối với tôi chưa là cái "đinh"gì so với nhiều người khác.Vậy mà nhiều người đã cưu mang tôi,giúp tôi trong khó khăn hoạn nạn cũng không tưởng tượng được rằng tôi phải chịu những đau khổ đến như thế.Họ cũng không ngờ và sự giúp đỡ của họ đối với tôi vô cùng quý giá và hoàn toàn vô tư.Vô tư là vì họ không đòi hỏi tôi phải báo đáp,vô tư vì họ không đòi hỏi phải được công bố danh tính để người khác biết là họ đã làm một việc từ thiện.Thế đó.
    Cố Tổng thống đã nói:"Sự thật đã chiến thắng".Và như vậy cái chết của cố Tổng thống là hoàn toàn không uổng.Ông đã chiến đấu cho Sự thật và đã chiến thắng.Thật đau đớn khi ông hi sinh vì Sự thật nhưng nhờ đó Sự thật càng lung linh tỏa sáng hơn nữa.Nhiệm vụ của hậu sinh là phải tìm mọi cách gìn giữ sự đẹp đẽ này.KHÔNG ĐƯỢC PHÉP LÀM LU MỜ ÁNH SÁNG ĐẸP ĐẼ CỦA SỰ THẬT.
    Bác hỏi tại sao CHND Balan được dựng trên"dối trá Katyn"và Cộng hòa Ba lan dựng trên"sự thật Katyn"lại khác nhau nhiều thế ?là một câu hỏi nửa vời.Và cách đặt câu hỏi nửa vời thì sẽ phải nghe và chấp nhận sự dối trá lâu đến như thế.Nếu ta không đủ dũng cảm để hỏi thẳng thắn hiện tại Cộng hòa Ba lan tốt hơn hay CHND Balan tốt hơn thì ta nên tự tìm hiểu và so sánh bằng trí óc của bản thân.Và cố gắng gìn giữ Sự thật cho bản thân ta nếu ta không đủ khả năng chiến đấu và bảo vệ Sự thật.
    Thành tâm chúc bác Thịnh thoát được ra khỏi tình trạng hoang mang và bối rối hiện nay.
    Chào thân ái!!!


    Sự thật luôn giải phóng cho con người!
    Hà Văn Thịnh
    Cố Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski

    Cố Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski

    Đọc bài Diễn văn nhan đề “Tự do, sự thật và hòa giải” của cố Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski, (BVN, 25.4.2010), bài diễn văn mà người viết ra nó không bao giờ còn có dịp đọc nó, dường như mắt tôi đã phải chớp rất nhiều lần, tôi cảm thấy rất mệt mỏi, và rất buồn khi viết những dòng này.

    Điều đầu tiên của sự xót xa là ký ức tôi lập tức xuất hiện hai câu thơ trong bài Khóc ông Stalin của Tố Hữu (xin mở ngoặc là vì lâu quá rồi nên có thể không chính xác hoàn toàn câu chữ): Thương cha, thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười (!). Khi Tố Hữu viết những dòng ấy, ông đang ở cái thời đã vào Trung ương trên Việt Bắc nhưng còn khá lâu mới “Làm bí thư hoài có bí thơ” nên có lẽ ông không biết hết những tội ác mà Stalin đã gây ra? Đó là những tội ác mà mới đây Tổng thống Nga Medvedev khẳng định tại Washington D. C. Khi còn là sinh viên, chúng tôi đã được dạy lịch sử Liên Xô, Trung Quốc… bằng 90% sự dối trá và phản lịch sử. Thì ra, cái dối trá đã được ươm mầm từ lâu lắm rồi…

    Trong bài Tổng thống của dân, Mạc Văn Trang cho biết Ba Lan có diện tích xấp xỉ Việt Nam, dân số 38,6 triệu người, GDP năm 2007 là 604 tỷ USD. Thời điểm đó GDP của Việt Nam là 60 tỷ USD với dân số khoảng 85 triệu người. Nếu tính theo GDP đầu người/năm thì Ba Lan giàu hơn Việt Nam 20 lần. Sự giản dị và tiết kiệm của vợ chồng cố Tổng thống đã thành huyền thoại khi người dân gọi Kaczynski là “củ khoai tây”, còn vợ là “con chuột xám” (trang phục toàn những thứ ít tiền). Tại sao một Tổng thống của một đất nước giàu có hơn Việt Nam 20 lần, lại chấp nhận đi chiếc máy bay cũ kỹ để đến nỗi bị tai nạn thảm khốc? Câu hỏi đó ai cũng trả lời được và càng đau xót hơn khi nhìn thấy ở nơi khác, nước khác, quan chức tha hồ phè phỡn, vơ vét cho đầy túi tham hàng triệu USD, để mặc cho người dân ngắc ngoải, đau buồn. Một con người vì dân, của dân như Tổng thống Zaczynski luôn tôn thờ sự thật và, ông chết cũng chỉ vì sự thật.

    21.768 người dân, binh lính, sĩ quan, linh mục, mục sư… Ba Lan đã bị Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô ra Quyết định ngày 5.3.1940 với chỉ thị rất rõ ràng họ “không thể cải tạo”. Cái “uyển ngữ” tàn nhẫn trên đây đã được thi hành vào tháng 4.1940 bằng những phát đạn bắn vào gáy (!). Cuộc đời sao có thể lại có sự dã man đến thế? Lòng ích kỷ và mù quáng của quyền lực, của tư tưởng bảo vệ sự ích kỷ đó bằng mọi giá, bất chấp dân tộc, bất chấp con người nó hung hiểm và độc ác biết chừng nào! Nỗi đau của tôi được nhân lên gấp bội khi chính những thi hành án là những chiến sĩ hồng quân. Trong số họ không ít người là đảng viên cộng sản.

    Trong bài Diễn văn trên, cố Tổng thống Ba Lan đã tôn vinh một sinh viên tên là Joseph Balka – người đã dám đòi công bố sự thật Katyn* năm 1949 – sau đó bị tù giam 3 năm vì những nhà cầm quyền của Nước Cộng hòa Nhân dân Ba Lan cho rằng sự thật đó làm ảnh hưởng đến quan hệ Ba Lan – Liên Xô. Xem ra, chuyện xưa và chuyện nay, bài học của quá khứ để soi vào hiện tại chẳng khác nhau là bao. 3 năm tù đày của người sinh viên đó, phải mất 40 năm mới chứng minh được (1989), và như cố Tổng thống Ba Lan đã khẳng định: “Sự thật – vũ khí cuối cùng để chống lại vũ lực – đã chiến thắng!”

    Rất nhiều câu hỏi và ngẫm suy được đặt ra qua bài Diễn văn sẽ trở thành bất tử này. Tại sao Cộng hòa Nhân dân Ba Lan được xây dựng trên nền tảng của “sự dối trá Katyn” và Cộng hòa Ba Lan hôm nay được xây dựng theo nguyên tắc “sự thật Katyn” lại khác nhau nhiều thế? Tại sao lịch sử thế giới hiện đại do các nhà sử học Việt Nam xuất bản lâu nay lại không viết lại? Nếu chúng ta có lương tâm sử học – vì, nguyên tắc đầu tiên của nó là “kể lại chính xác về tất cả những gì đã xảy ra” bị bóp méo, xuyên tạc – thì tại sao chúng ta vẫn cứ chấp nhận? Sử học mà không có sự thật thì chẳng một ai tin, chẳng một ai dựa trên cái “nền tảng” lố bịch đó để xây dựng thành bài học, để định hướng thành chân lý. Tại sao bao nhiêu thế hệ sinh viên, trước, cùng thời và sau chúng tôi cứ phải nghe mãi những điều dối trá?…

    Khép lại bài viết này trong tâm trạng hoang mang và bối rối vô cùng vì những gì tôi đã biết, đã đọc lâu nay chỉ có vài phần trăm sự thật; trong tai tôi cứ như đang “nghe” được câu mà Lech Kaczynski đã viết trong bài Diễn văn: “Sự thật, kể cả sự thật đau đớn nhất, luôn giải phóng cho con người. Sự thật gắn kết. Sự thật mang lại sự công bằng. Sự thật chỉ ra con đường hòa hợp”.

    Xin thắp một nén hương vì Lech Kaczynski!

    * Thoạt tiên cụm từ này chỉ vụ thảm sát khoảng 4400 sĩ quan Ba Lan bị giam ở trại Kozelsk trong khu rừng Katyn gần làng Gnezdovo, cách không xa Smolensk. Về sau, nó bao hàm cả việc giết hại khoảng 22.000 công dân Ba Lan, tù binh ở các trại Kozelsk, Starobelsk và Ostashkov và tù nhân ở các nhà lao ở Tây Belarus, Tây Ukraina, bị bắn theo lệnh Stalin trong khu rừng Katyn và tù nhân ở Kalinin (Tver), Kharkov và các thành phố khác của Liên Xô (Theo Wikipedia).

    HVT

    Huế, 27.4.2010

    HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

    Tôi rất đồng ý với ý kiến của bạn Khách(4:57 am,04/28/10)Tự bản thân tôi khi thấy một lời lẽ hỗn xược và vô văn hóa(lời lẽ mạt xát và không có căn cứ chứng minh)dù không nhắm vào bản thân tôi,tôi cũng thấy bực mình và "ăn đũa trả đũa".Kết quả là comment không được đăng.Tôi thấy không công bằng nên nói lại,vấn đề nằm ở chỗ chúng ta tương lai không phải chịu những kiểu ăn nói như thế này.Kết quả comment lại được đăng.Rất vui khi có những người như bạn cũng cùng quan điểm như tôi.Trừ khi không biết rõ tuổi tác của tác giả thì ta có thể hơi "xấc" một chút,nhưng khi đó là bác Tín(hoặc những người tầm tuổi bác Tín)thì chúng ta không thể chấp nhận kiểu ăn nói xấc xược và vô lễ được và phải tìm cách này hay cách khác đuổi đi.

    Cụ Bùi Tín với văn phong ôn hòa không đáng phải nhận lời lẽ hỗn xược của hậu sinh.
    Văn hóa trong đối thoại là hãy hiểu đầy đủ ý kiến đối phương trước khi trả lời.

    Đã có người nói rôi, tôi không nhắc lai chuyện hai bên chết vài triệu người, căm thù nhau đến xương tuỷ. Nhưng chỉ có bên thắng trận là có quyền thực hiện việc trả thù; còn bên thua đành nuốt mối thù vào bụng và truyền cho con cháu. Sợ quá. Phải hòa giải, để sau đó có thể hòa hợp. Nhưng bên nào, bên thắng hay bên thua, phải thật lòng chìa bàn tay ra trước?

    Đơn giản, cụ Bùi Tín chỉ nói rằng đảng ta thắng trận, tiếp thu miền Nam khi tổng thống Dương Văn Minh chấp nhận đầu hàng. Do vậy, nên đối xử tử tế với bên bại trận - mà đó lại là đồng bào mình. Việc giam cầm, đầy đọa mấy trăm ngàn người trong hàng chục năm là không cần thiết. Đồng bào không đáng bị đối xử tệ hại đến mức phải bỏ nước ra đi vài triệu người. Đây là cuộc chạy trốn lớn nhất từ thời Hùng Vương đến nay.
    Nếu điều trên không cần thiết phải làm mà phe ta (cậy thắng) cứ làm) thì nên xin lỗi. Cụ Tín đề nghị vậy. Thu Hông thấy thế là "nên" hay "không nên" thì cứ bình tĩnh mà phát biểu. Chúng ta lớn cả rồi.

    Thu Hồng có vẻ ghét Mỹ. Nhưng Morison tự thiêu vì VN cũng là người Mỹ. Linh hồn ông không đáng để Thu Hông phải ghét. Dù là Mỹ, chúng ta ghét hay "tha ghét" xin Thu Hồng xét tới việc làm cụ thể của họ.

    Trích :”Tôi biết rất nhiều người cộng sản có trái tim trong sáng và nhân hậu tuyệt vời nhưng tôi vẫn "chưa" vào đảng.”
    Tôi nghĩ bác Thịnh nhầm lẫn: làm gì có người cs nào có trái tim trong sáng và trái tim nhân hậu tuyệt vời. Bởi nếu có người cs nào như vậy thì ít nhất họ cũng phải lên tiếng công khai đầu tranh như những : LÊ THỊ CÔNG NHÂN, NGUYỄN TIẾN TRUNG,..
    Họ đã và đang ơ đâu, hả bác Thịnh? Họ đang họp kín trong chi bộ đó. Tất cả sự khôn nạn, mưu mô, tính bản ác mới lộ rõ khi đó nhé.

    Bên ta có trên một triệu liệt sĩ (chưa kể dân thường) thì đó là do bom đạn Mỹ. Thu Hồng có thể được coi là đại diện cho lòng căm thù của bên ta, với lời lẽ tạm đủ chua ngoa, nanh nọc.
    Nhưng chả lẽ bên nó không chết ai do bom đạn Liên Xô Trung Quốc?. Chả lẽ bên nó không có tình cảm căm thù? Dân thường bên nó có chết như ngả rạ không? Quá nhiều tài liệu đã được bạch hoá. Nếu không tiếp cận được, cứ vào miến Nam mà hỏi dân.

    Vấn đề là ai gây ra cuộc chiến tương tàn này? Môn Sử dạy tôi: Đảng ta có công phát động cuộc chiến tranh này, dưới cái tên "giải phóng dân tộc". Mác dạy: Thực tiễn là thước đo chân lý. Cứ hỏi đồng bào miền Nam coi thử họ có được "giải phóng" thật không.

    Bi kịch là không thiếu các gia đình mà thành viên buộc phải đứng vào cả hai phía để tàn sát nhau. Họ có cách nào thoái thác - đứng ngoài cuộc chiến này - không? Do tuyên truyền giỏi, số thanh niên tự nguyện đi chiến đấu ở cả hai bên đều không ít. Đã tự nguyện đi chiến đấu thì họ lao vào nhau với cặp mắt rực lửa, chớ không chỉ chửi bới cỡ Thu Hồng đâu.

    Đông Đức và Bắc Triều Tiên cũng hung hăng lắm. Bởi lẽ, họ thua cái chắc nếu thi đua hòa bình giữa hai miền. Hy vọng "ta" ở các nước đó sẽ học VN.

    Thế nào cũng phải có một bên thắng chớ không thể kéo dài 200 năm như thời Trịnh - Nguyễn. Bởi vì hai phe (tư bản và cộng sản) quyết liệt thể hiện chuyện "ai thắng ai". Khốn nạn thay, mổi nửa VN lại đứng vào một phe. Một bên được ban danh hiệu "tiền đồn XHCN", bên kia được gọi là "con đê ngăn làn sóng đỏ". Giá phải trả quá lớn, đến nay chuyện hòa giải còn đang... bàn. Phe ta thắng tại VN, nhưng thất bại phạm vi toàn cầu (sụp đổ: chữ của đảng ta). Hậu quả để lại tới hôm nay là lòng thù hận (Thu Hồng tiêu biểu cho một phía).

    Khi bên ta thắng ngày 30 tháng Tư, ta đã đối xử thế nào với bên thua - cùng chủng tộc?
    Mệt rồi. Làm việc khác...
    Văn Rỗi

    Đọc ý kiến của ông Nguyễn Ngọc mới thấy có lẻ chịu ảnh hưởng của Chị Nguyễn thị Oanh khá lớn ! Tôi làm việc với chị Oanh và cũng quý trọng kiến thức về xã hội của một người tốt nghiệp ở Mỹ về ‘social work’. Một hôm nghe phỏng vấn của đài nước ngoài và chị Oanh trả lời ngắn gọn không giải thích : Chúng tôi thắng ! (“We win !” ) Đó là lý do chị vẫn lên mặt báo trong nước khá thường xuyên. Chị yêu trẻ yêu người ...rất đúng vì có học đàng hòang song yêu nước rất sai như đa số những người Việt Minh và Cộng Sản bị thông tn sai! Từ đó tôi bỗng thành ra...tránh gặp chị ! Chị mất cũng không hay để đưa tiển về nơi an nghĩ!
    Trần Thị Hồng Sương

    1% của tình yêu vẫn là tình yêu. 99% của sự thật vẫn chưa là sự thật. Đó là điều ai cũng biết. Vấn đề ở chỗ khác: Không thể đòi hỏi báo chí trong nước "nói" và viết như các bạn. Viết như thế thì sập tiệm luôn. Hãy cứ nghĩ xem, từ khi Huyền Trân "mở" nước (1306) đến lúc vùng đất cuối cùng trở thành lãnh thổ Việt Nam - K'shadek (Chợ Sắt - 1757 - Sa Đéc), cha ông ta phải mất 450 năm mới "đi" hết quãng đường "dài" 1.300km (tính từ sông Thu Bồn). "Tốc độ" trung bình là 2-3km/năm(!)Người Mỹ, từ lúc giành được độc lập (1783) đến khi vùng đất sau cùng của miền Viễn Tây (Cali)trở thành lãnh thổ của họ (từ Tây Ban Nha, với "giá" là chiến tranh và 15 triệu USD)năm 1849 là 66 năm với quãng đường dài 4.000km."Speed" (tốc độ) trong hai dẫn dụ trên là gì? Cái đủng đỉnh như trâu đi là bản tính Việt. Cố gắng mà chấp nhận những thay đổi chậm rãi, ủ ê. Tôi từng nói trong một bài viết rằng, may ra, những người từ tuổi tôi trở lên (50 tuổi, riêng tôi năm nay 55 tuổi) chết hết ("chết" đa nghĩa), đất nước mới có thể mạnh giàu vì chúng tôi là thế hệ mắc phải những khiếm khuyết trầm trọng và toàn diện. Tôi có viết trong một bài "thơ" rằng " Nhân Tông ơi (Trần Nhân Tông: 1258-1308), chuyện đời khó nói/ Người lính già thuở ấy, có ham vui?" nhằm ám chỉ có không ít "người lính già" thời nay (1975) đã làm hư hỏng cả dân tộc, làm xấu hổ cả đất nước. Thực tế ấy đã bị tầng lớp tạm gọi là élit chính trị hiện giờ vì sự ích kỷ, tham lam, cố tình nhắm mắt, bịt tai để "không" thấy, "không biết". Đó là nỗi đau khôn nguôi, sự dày vò tâm hồn Việt không thể tả xiết. Có thể, các bạn không hài lòng (cả chửi rủa nữa), nhưng, tôi tin rằng nếu bây giờ đa đảng thì Việt Nam còn tai họa hơn cả Iraq. Vì một lẽ cũng "giản dị" thôi: Người Việt Nam với nhau hận thù khó giải lắm, mất đoàn kết là thuộc tính đớn đau. Quan điểm của tôi là thay đổi dần dần nhưng kiên quyết phải đổi thay. Tại sao các bạn không nghĩ rằng luận điệu "phá cho tan tành cộng sản" chẳng khác nào tạo cơ hội cho Trung Quốc "làm hết, được hết" những gì họ muốn? Dồn những nhà chính trị vào thế bí chẳng khác gì đẩy họ gần hơn đến với sự hiểm nguy của vận nước. Những ràng buộc chính trị có vô số những uẩn khúc khó lường. Vì vậy, ngồi ở bên "Tây" rồi đòi phá hủy hết, đạp đổ tất là chuyện của Chử Đồng Tử. Tôi đã từng vùi mình trong cát cả tháng trời ngoài bãi biển Thuận An mà có thấy Công chúa nào đến dội cho một cái để "trồi ra" và thành phò mã đâu(!)? Có đúng là vì ích kỷ, thiển cận, tham lam, xâu xé lẫn nhau mà Nước Việt cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể vươn mình lên được không? "Cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn" là tên của một bộ phim thời bao cấp. Đấu tranh chống lại cái ác, cái xấu là điều phải làm. Nhất định phải làm. Nhân đây, tôi cũng xin nói luôn về chuyện cư dân mạng đang cố tình bôi nhọ Hồ Chí Minh đủ điều. Tôi không đồng ý với cách nghĩ, cách làm đó. Ai mà chẳng có sai lầm? Sai lầm chấp nhận được, hiểu được là có thể thông cảm được. Nhưng, đã bao giờ bạn nghĩ rằng nên thông cảm với Chủ tịch Hồ Chí Minh khi cô đơn, chẳng có gì ngoài cái radio Orionton là sự "giải trí" duy nhất? Vì không tàn nhẫn và độc ác như Mao, Stalin nên Bác Hồ mới bị không ít kẻ thiển nghĩ thời nay thóa mạ đủ điều. Vùi dập và xúc phạm người đã khuất là trọng tội đó (tôi sẽ viết về Hồ Chí Minh vào một dịp khác). Còn chuyện đời tư ư? Hãy tôn trọng "khoảng không gian riêng tư" (Individual space) của mỗi con người. Và, tôi cầu mong rằng, chúng ta hãy tranh luận với sự khách quan có thể nhất. Nếu cực đoan, tôi sẽ dừng và không bàn nữa. Xin nhớ cho rằng tôi luôn công khai các suy nghĩ và quan điểm của mình (nếu có chửi bới tôi thì cố gắng nhè nhẹ thôi). Xin cảm ơn và Chúc cho Nước Việt Nam sớm được "thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà đi"! Đó là khát vọng của 90 triệu con dân của hai tiếng VIỆT NAM! Kính. Hà Văn Thịnh.

    Beo lúc nào cũng như con mẹ hàng thịt ở đầu chợ, xắn váy quai cồng chửi đổng, sẵn sàng lao vào ăn thua đủ với những ai nói trái ý Beo.
    Nếu có ai đó cũng nhận xét rằng câu nói của Beo đối với ông Bùi Tín (năm nay trên 80 tuổi,chắc vào hàng cha bác của Beo) là hỗn láo và vô lối(Vì sao Beo được quyền trình bày cái ý thù hận "giặc Mỹ" mà ông Bùi Tín lại không được trình bày cái ý nhân văn,tha thứ giữa cả hai bên?) và Beo là mụ đàn bà nanh nọc, cố chấp đến chết thì Beo nghĩ sao?

    Có đến 30 triệu hay không thì không ai thống kê được. Nhưng quả thực đề nghị của Bùi Tín là "xấc". Ông ta có thể gửi cái đề nghị xin lỗi từ nhà cầm quyền do "Cải tạo 1975-1990" chứ nói đến 30/4 là một sự xúc phạm lớn đến hàng triệu người chết do bom đạn Mỹ, do chiến đấu với chính quyền Sài Gòn và người thân của họ. Cũng là một sự xúc phạm lớn đến các nạn nhân chiến tranh hiện nay.
    Hẹp hơn; Chúng ta thử đặt lại lời đề nghị mà tôi cho là "xược" của ông Tín vào lịch sử: Gia tộc Nguyễn Phúc xin lỗi gia tộc nhà Tây Sơn? (Hoặc ngược lại).

    Khách viết:
    Nặng lời và cạn nghĩ như bạn Thu Hồng làm tôi rất buồn. Để được cái "hòa giải" đó, Vietnamnet phải cố gắng và nỗ lực biết bao nhiêu bạn có biết không? Làm báo theo cách như ở nước ngoài, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, dễ ợt! Cái khó của người làm báo trong nước là ngó trước trông sau, muốn đi thẳng nhưng phải cúi; muốn đến thật gần nhưng phải "đứng lặng" và nhìn từ thật xa ngoài khơi lộng gió... Nếu cần góp ý thì cứ đặt vào hoàn cảnh và phải thấm hiểu, tự trái tim, cho hết lẽ của cuộc đời... Tôi là một nhà báo nghiệp dư, muốn nói và viết có dễ hơn chút đỉnh so với cácc nhà báo ăn lương nhà nước, nhưng cũng vậy thôi trong cái lồng vô hình của hiểu biết và cơ chế. Rất mong các bạn thấu hiểu và thông cảm. Tôi chỉ muốn nói rằng: Nói như các bạn để "tắt đài" luôn hay nói nhè nhẹ để được nói thêm và, thêm nữa... Cái nào tốt hơn? Hà Văn Thịnh.

    Bác Thịnh đã trên bốn chục tuổi chưa(40)?Tôi hoàn toàn là dân "ngu khu đen"(như lời dân gian thường gọi)Theo tôi,đây là Dân luận,mà đã là dân thì thỉnh thoảng nặng lời và cạn nghĩ là chuyện bình thường,can chi bác phải"rất buồn"?Vậy trước đây Dân luận bị một lần"tắt đài"là do ăn nói quá mạnh?Vả lại thiên chức của báo chí là gì nếu luôn luôn bị một thứ vô hình là "cơ chế"gò bó?theo tôi chỉ có một thứ gò bó báo chí,đó là :Sự thật và công lí.Nếu đó là sự thật và công lí thì nhà báo không được phép"đặt vào hoàn cảnh"vì như thế chỉ nói được một nửa của sự thật.Nếu tôi không nhầm thì có một quan niệm cho rằng:một nửa sự thật là sự dối trá gấp đôi.Bác nghĩ sao về quan điểm này?

    Nặng lời và cạn nghĩ như bạn Thu Hồng làm tôi rất buồn. Để được cái "hòa giải" đó, Vietnamnet phải cố gắng và nỗ lực biết bao nhiêu bạn có biết không? Làm báo theo cách như ở nước ngoài, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, dễ ợt! Cái khó của người làm báo trong nước là ngó trước trông sau, muốn đi thẳng nhưng phải cúi; muốn đến thật gần nhưng phải "đứng lặng" và nhìn từ thật xa ngoài khơi lộng gió... Nếu cần góp ý thì cứ đặt vào hoàn cảnh và phải thấm hiểu, tự trái tim, cho hết lẽ của cuộc đời... Tôi là một nhà báo nghiệp dư, muốn nói và viết có dễ hơn chút đỉnh so với cácc nhà báo ăn lương nhà nước, nhưng cũng vậy thôi trong cái lồng vô hình của hiểu biết và cơ chế. Rất mong các bạn thấu hiểu và thông cảm. Tôi chỉ muốn nói rằng: Nói như các bạn để "tắt đài" luôn hay nói nhè nhẹ để được nói thêm và, thêm nữa... Cái nào tốt hơn? Hà Văn Thịnh.

    Hồ Thu Hồng viết:
    "Dĩ nhiên, ý kiến này của ông Bùi Tín, theo Beo hiểu, không phải nhằm vào thân phận những con người cụ thể mà, nhằm vào sự thừa nhận thất bại của cộng sản".

    Những gì trong bài viết này không hoàn toàn sai.

    Tuy nhiên, bình tĩnh mà nghĩ xem. Dù có thống kê đầy đủ nhất thì con số tử trận, thương vong nhiều nhất vẫn là NGƯỜI Việt Nam. Chắc chắn là NGƯỜI Việt Nam và chỉ có thể là NGƯỜI Việt Nam.

    Cứ tạm cho rằng ông Bùi Tín "nhằm vào sự thất bại của cộng sản" thì sao? Không lẽ chỉ có một đề nghị của ông Bùi Tín yêu cầu ĐCSVN xin lỗi dân Việt kiều với "mục đích đen tối" như cô Hồng nghĩ thì nó sẽ ngay lập tức biến thành sự thật ư? Sự thật gì? Sự thật là cộng sản VN đã thất bại!

    Không! không đợi ông Bùi Tín yêu cầu thì thế lực thù địch "đạt được cái mục đích" là cộng sản VN phải thừa nhận thất bại. Vốn dĩ Cộng sản Việt Nam đã thất bại từ khá lâu rồi, thất bại ngay sau cuộc chiến bằng những chính sách kinh tế sai lầm khời từ cuộc đổi tiền đầu tiên (1) sau khi hai miền thống nhất. Sự thất bại đó đã kéo dài cho đến ngày nay mà không gì có thể chối cãi được. Sự thất bại đó được chứng minh bằng một hành động nhỏ mà vô cùng quan trọng - CSVN đã không quản lý nền kinh tế - xã hội bằng KHOA HỌC - một thứ khoa học thật sự, không phải cái "kinh tế chính trị học Mác - Lê nin".

    Chính cái việc đổi tiền vào ngày 02/9/1975 đã chứng minh sai lầm tai hại ngay từ buổi đầu: 500 đồng của VNCH = 1 đồng giải phóng!!! Chúng ta có lẽ biết một cây vàng lúc bấy giờ ở Sài Gòn là khoảng 8.000 đồng, vậy thì giá trị 500 đồng là như thế nào chắc mọi người khắc rõ. Tôi không có ý định đi sâu vào phân tích kinh tế, chỉ điểm qua sai lầm mà theo tôi là tai hại nhất, là khởi phát cho mọi sai lầm và thất bại của Cộng sản VN. Họ - Cộng sản VN - đã bất chấp quy luật kinh tế, bất chấp quan hệ tiền- hàng, quan hệ cung - cầu và nhiều quy luật kinh tế khác để đưa đất nước đi vào ngõ cụt ngay từ ngày 02/9/1975. Chỉ riêng việc lấy ngày 02/9/1975 làm ngày đổi tiền cũng đã cho thấy tính duy ý chí, cực đoan rõ mồn một! Sai lầm đổi tiền lần đầu tiên đã kéo theo hàng loạt sai lầm khác mà hậu quả của những nămn tiếp theo là điều không tài nào tránh khỏi, việc này đã được các nhà khoa học phân tích, dẫn giải chứng minh khá nhiều ở các trang báo khác.

    Vậy, không cần một Bùi Tín yêu cầu thì người dân Việt Nam vẫn thấy quá rõ sự thất bại của CSVN.

    Chiến thắng nào cuối cùng cũng chỉ nhằm một mục đích đơn giản là: trước thì đem hòa bình đến cho nhân dân, sau thì đem tự do, hạnh phúc cũng cho nhân dân. Bất chấp đó là cuộc chiến như thế nào. Bất chấp ai là kẻ chiến thắng.

    Chỉ với bốn chữ "tự do, hạnh phúc", ba mươi lăm năm qua CSVN đã chưa bao giờ làm được cho nhân dân Việt Nam, bất kể đó là ai.

    Chỉ giản đơn vậy thôi cũng đủ chứng minh CSVN đã thất bại ngay từ đầu. Đừng đổ cho ông Bùi Tín, vô ích. Sự thật là CSVN đã thất bại, quan trọng là họ có dám nhận hay không. Dù họ có nhận hay không nhận, sự thật vẫn là sự thật, mãi mãi là sự thật, như Socrates đã nói :"Sự thật còn quan trọng hơn sự sống".

    Hồ Thu Hồng viết:
    Bỏ qua chuyện thể diện kẻ thắng người thua, liệu nhà cầm quyền đương nhiệm có dám bất chấp 30 triệu người mất con mất cháu mất người thân, dám thay mặt họ xin lỗi 3 triệu người lưu vong và ngược lại, 3 triệu người phải bỏ nhà bỏ cửa tha hương kia một lời xin lỗi có đủ để cởi bỏ oán thù

    Trên bình diện chính thức, kẻ thắng là Cộng sản Việt Nam. Chính xác. Kẻ thắng bỏ qua cho kẻ thua thì được mọi người khen là "cao thượng". Vốn lẽ tư tưởng Á Đông hiển nhiên là vậy! cớ sao lại dùng "bỏ qua chuyện thể diện kẻ thắng người thua"? nếu xét về logic chỉ có kẻ thua (Việt nam Cộng Hòa) là mất sĩ diện. Chỗ này là một dấu hỏi lớn cho cái mà người ta hay gọi là lập lờ(!).

    Không nên đặt câu hỏi "liệu nhà cầm quyền đương nhiệm có dám bất chấp 30 triệu người mất con mất cháu... thay mặt họ xin lỗi ba triệu...". "Nhà cầm quyền" này tôn trọng nhân dân ư? Suy nghĩ này làm tôi vừa nhíu mày, vừa bóp trán để ngẫm xem có thể nào không nhỉ? Có ai chứng minh giùm tôi những việc làm có ảnh hưởng đến cả dân tộc mà "nhà cầm quyền" này hỏi ý nhân dân không nhỉ? Trong trường hợp "nhà cầm quyền" này tôn trọng nhân dân mà e ngại "30 triệu con người của cô Hồng" phản đối thì sao không làm một cuộc trưng cầu dân ý? Tôi không tin và không bao giờ tin "30 triệu con người của cô Hồng" lại chấp nê và hận thù triền miên với đồng bào mình như thế, đặc biệt người dân Miền Bắc vốn dĩ nổi tiếng từ ngàn xưa là cái nôi văn minh của nước Việt. Không, có kề dao vào cổ tôi, tôi cũng không tin 30 triệu con người kia khắc nghiệt đến thế (giả sử 30 triệu là con số chính xác như cô Hồng nói).

    Càng không nên đặt câu hỏi :"3 triệu người phải bỏ nhà bỏ cửa tha hương kia một lời xin lỗi có đủ để cởi bỏ oán thù". Nếu cần cũng làm một cuộc điều tra xã hội học bà con Việt kiều bên Mỹ, bên Úc v.v... thì biết ngay. Tôi cũng nhấn mạnh ngay rằng tôi cũng không tin và không bao giờ tin 3 triệu kiều bào kia đã nhận một lời xin lỗi (nếu có)mà còn chấp nê nhỏ nhặt như cô Hồng nghĩ chỉ bởi một câu : Hận thù triền miên là oan nghiệt. Tôi hoàn toàn tin 3 triệu kiều bào kia thấu hiểu và thấm thía câu này bằng sự từng trải nghiệt ngã của 35 năm xa xứ.

    Sau khi phân tích như trên, tôi nhận thấy tư duy của tác giả Hồ Thu Hồng vẫn là sự hơn thua, vẫn là thích mạ lỵ người khác bằng những từ ngữ "ngu xuẩn", "lố bịch" v.v... vẫn là phép so sánh bằng những con số thương vong, chết trận. Vẫn là ba triệu, ba chục triệu. Vẫn là những suy nghĩ nhỏ nhen, thù dai, thù bất tận. Ba mươi lăm năm rồi! Hồ Thu Hồng ơi! bỏ đi! bỏ hết đi. Tôi đây có người cũng ở cả hai bên cũng đau lòng, cũng thao thức, cũng đắng cay không kém cô đâu. Bỏ đi! Thu Hồng ơi!

    Nói thật, tôi mong các ông ở trên Trung Ương có lòng bao dung và vị tha một chút cũng để cho đất nước này được lật sang trang mới cho tôi, cho cô, cho mọi người, cho con cháu chúng ta, có "thằng Mỹ" , "thằng Tây" nào vô đây hưởng cái tình đồng hương, nghĩa đồng bào với chúng ta đâu!!!

    Người dân Việt chắc đồng ý với tôi chứ?

    Nguyễn Ngọc

    (1) http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:%C4%90%E1%BB%93ng_(ti%E1%BB%81n)

    30 triệu người mất con mất cháu mất người thân,

    Chi tiết nhỏ trong bài viết của Thu Hồng khiến tôi ngạc nhiên, chả lẽ cuộc nội chiến vừa qua lại chết nhiều người đén thế, mỗi gia đình mất một người thì 30 triệu người ? Hay thí dụ cho là một gia đình 5 người gồm ông bà cha mẹ chú bác mất một người con cháu thì cũng là 6 triệu người đã chết. Tôi có tính sai không? Thống kê con số của TH ở đâu ra hay chỉ nói để nâng cao sự mất mát của một phía ?

    Và câu hỏi tại sao? Cho là toàn dân miền Bắc đồng lòng chết để giải phóng miền Nam, thế họ có hỏi toàn dân miền Nam xem họ có muốn được/bị giải phóng hay không?

    Kính,

    Bài của Beo chửi rủa tiêu cực quá làm phản cảm người đọc.

    Người Mỹ đâu phải ai cũng xấu, sao lại cấm người ta phát biểu được. Sao Beo không thử suy nghĩ lại vì mục đích gì người ta phát biểu như vậy. Đó chẳng phải là vì nước chúng ta hay sao?

    Beo nói ý kiến của bác Bùi Tín (mà tôi không biết) là ngu xuẩn nhất. Bạn biết rằng nói như vậy không có tác dụng gì nhưng lại không chịu hiểu rằng nếu không nói gì thì còn tệ hơn. Nói ra được thì đã là một người dũng cảm.

    Thêm nữa, Beo nghĩ được như vậy chẳng lẽ người ta lại không nghĩ được hay sao? Nghĩ là hành động vô ích rồi im hơi lặng tiếng thì có tác dụng gì?

    Minh Ngọc