Thanh Chung - Rất cần những bàn tay chìa ra

  • Bởi Admin
    27/04/2010
    2 phản hồi

    Thanh Chung

    Những người Việt phe Cộng Sản ngần ngại với hòa hợp - hòa giải như trong <a href="http://danluan.org/node/4803">bài viết của blogger Beo</a>. Còn những người hải ngoại thì sao?

    SẼ CẦN THÊM BAO NHIÊU THỜI GIAN?

    Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
    Để Ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"?
    Xa xứ gặp nhau - giọng Nam tiếng Bắc
    Không còn vách ngăn.

    Sẽ cần thêm bao nhiêu tháng năm
    Để "Quốc giỗ" cho những người tử trận
    Không phân biệt thắng - thua, được - mất
    Súng đã im - vết sẹo vẫn chưa lành

    Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
    Để gọi đích danh kẻ ngăn sông cấm biển
    Thêm một lần nàng Mỵ Châu bị giết
    Cuộc hôn nhân lẩn khuất bóng Triệu Đà

    Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian
    Để ta tự hào nói cùng bè bạn
    Rồng đã bay lên.

    Bài thơ này tôi viết từ tháng sáu năm ngoái. Nay vẫn thấy cần đưa lại trong entry này.

    Tôi suýt khóc như trẻ bị đòn oan khi nhận thông báo không được tiếp tục đứng lớp dạy tiếng Việt cho các con em người Việt ở Chùa nữa. Lý do: Tôi đã dạy các trò bài hát "Tiếng chuông và ngọn cờ" của "nhạc sỹ cộng sản" Phạm Tuyên. Kiến nghị này chỉ của một nhóm giáo viên và một vài vị phụ huynh "quá khích" (tôi đã gọi họ như thế). Lúc ấy tôi giận họ ghê gớm. Họ đã tước đoạt mất niềm vui được thiện nguyện đóng góp cho cộng đồng của tôi. Giữa tôi và các trò đã bắt đầu nảy sinh tình cảm quý mến nhau. Có bé gái mồ côi mẹ, lần nào không làm được bài kiểm tra cũng khóc khiến cho hai cô giáo phải ôm vào lòng vỗ về, dỗ dành. Có bé học rất giỏi, luôn tìm ghép được những từ cả cô giáo và các bạn không ngờ tới. Có bé vẽ minh họa được cả những từ khó như "nhà sư", "mùa thu"... Tôi đã định cầu cứu đến sự ủng hộ của các tăng ni phật tử mà tôi đã quen trong gần hai tháng tham gia giảng dạy ở Chùa. Tôi đã định tìm gặp Sư Thầy để nói rõ nguồn cơn...

    "Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian - Để ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"? Tôi đã từng tiếp xúc với nhiều Việt kiều ra đi trước, trong và sau biến cố 75. Khi vượt qua được thanh ngáng "30 tháng tư" để trò chuyện với nhau như những người Việt xa xứ, họ đã kể về những mất mát mà gia đình và người thân họ phải gánh chịu. Chiến tranh là thế. Hai nhà hàng xóm đánh nhau, sau một vài năm có thể chào hỏi lại một cách xã giao. Anh em ruột thịt đâm chém nhau, vết thương còn mãi trong lòng những người thân. Chị bạn tôi nói, những người phản đối tôi đều có nhiều người thân bỏ mạng trong cuộc chiến hoặc bị chết trong các trại cải tạo hoặc từng là nạn nhân của cướp biển, của sóng dữ trong nhưng ngày lênh đênh bỏ nước ra đi. "Tiếng Việt còn - nước Việt còn" - nhưng nước Việt trong họ là hoài niệm của miền Nam đã mất sau 75. Sẽ có người nói rằng, chắc gì bên nào đã mất mát nhiều hơn? Vâng! Nếu chúng ta đem những "bia mộ Trường Sơn trùng trùng lớp lớp", đem nỗi đau da cam, đem nỗi cô đơn của hàng triệu phụ nữ có chồng con "đi mãi không về"... đặt lên bàn cân... Nhà thơ Nguyễn Duy viết: "Nghĩ cho cùng mỗi cuộc chiến tranh - phe nào thắng thì nhân dân đều bại". Ba mươi lăm năm đủ để cho những đứa trẻ sinh ra sau chiến tranh trở thành người lớn. Nhưng tuổi thơ của lớp người này vẫn ám ảnh bởi những ký ức buồn đau, mất mát trong và sau cuộc chiến của cha anh họ. Như tôi vẫn hay thường kể cho các con nghe những cơn đói triền miên hồi thập kỷ tám mươi. Để hóa giải mọi sự hận thù, rất cần những bàn tay chìa ra. Nhưng cách chìa bàn tay của hai bên "thắng - thua" cũng khác. Và tôi thấy sự giận dữ của các vị phụ huynh ở Chùa không còn là điều quá khó hiểu. Họ cần nhiều thời gian hơn để mở lòng với những người thuộc "phe cộng sản".

    Tôi nhớ có lần sinh viên du học và sinh viên gốc Việt ở hải ngoại cùng xuống đường biểu tình chống TQ chiếm đảo Trường Sa. Thủ lĩnh hai bên đã thỏa thuận với nhau, chỉ mang theo biểu ngữ VIỆT NAM - tịnh không có bóng một lá cờ đỏ sao vàng hay cờ ba sọc. Khi đất nước gian nguy, tấm lòng con dân Việt lại quy về một mối. "Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian?" - Chắc không còn lâu nữa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    TIẾP NGUYỄN NGỌC

    Và còn biết bao năm nữa em vẫn tự hào?
    Em là số một sắc lịm như lưỡi dao bào?
    Em vẫn đi một mình trong bóng ngã
    Và anh vẫn mãi đợi ngày vồn vã
    Bên sắc bóng mẹ Việt Nam lưng khòm
    Cùng chung tay nương thẳng cho bớt cong
    Để chúng mình thôi nói mãi hận thù
    Cho tương lai nước Việt sáng rạng hùng
    Cho nội ngoại tương phùng sức bật vươn
    Cho Việt Nam chính thức ĐỘC LẬP-TỰ CƯỜNG
    Ước nguyện nầy muôn triệu dân thánh thiện
    Đem tình thương cao cả tạo thần tiên...
    28/4/2010
    GÓP GIÓ

    Em là một, là riêng, là thứ nhất (*)
    Bởi vì em yêu bản thân em
    Yêu thật nhiều và không muốn ai chạm đến
    Em là em ... số Một của cuộc đời (!)

    ************

    Em cứ hãy là số Một đi em nhé!
    Số Không đó, cho anh xin một phận.
    Đứng sau em,
    Để vẹn nghĩa mười phần.

    ************

    Ba lăm năm, một chặng đường dài

    Sao nỡ để đôi chân anh mòn mỏi

    Ngóng đợi em bên thềm hoa bỏ lại.

    Ngày rợp cờ,
    anh cúi mặt -
    ra đi.

    **********

    Để lại hết
    cho người em yêu dấu
    những vàng son của một thời vụng dại...
    Em kiêu sa tựa những thiên thần.

    *********

    Ba lăm năm rồi!

    sao chưa hết xót xa!

    Em và anh mãi lạc nhịp, bất thành?

    Điệu luân vũ trong chiều mưa êm ả

    **********

    Mẹ đang chờ...
    Mình nối lại tình nhân
    Số Không đó, riêng anh xin một phận
    Lạc loài nào?
    Khi ta thiếu vắng nhau !

    (Thân tặng Hồ Thu Hồng)

    Nguyễn Ngọc

    (*): Ý thơ Xuân Diệu "Ta là một, là riêng , là thứ nhất"