Bắc Triều Tiên: Những bí ẩn và Dối trá (phần 2)

  • Bởi Admin
    27/04/2010
    1 phản hồi

    Barbara Demick<br />
    Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ

    Có điều gì đó về tự chủ và thẳng thắn của cô khiến tôi đã hỏi cô thêm một vài điều có tính cá nhân. Phải chăng cô đã có một bạn trai ở đó ?

    “Bà hỏi thật là ngộ ghê !” cô trả lời “Tôi vừa có một giấc mơ về anh ta đêm nọ ", Mi-ran cười “Phải mất ba năm chúng tôi mới dám nắm tay. Sáu năm nữa mới dám hôn nhau. Tôi đã chẳng bao giờ mơ đến việc làm bất cứ điều gì hơn thế. Khi rời Bắc Triều Tiên, tôi đã 26 tuổi và đã một giáo viên, nhưng tôi đã không biết em bé được thụ thai như thế nào” .

    Mi-ran thừa nhận rằng cô thường xuyên nghĩ về tình yêu đầu đời của mình và cảm thấy một số ray rứt của sự hối tiếc trong cách cô đã bỏ đi. Jun-sang đã là người bạn thân nhất của cô, người mà cô tâm sự những ước mơ và những bí mật của gia đình cô. Tuy nhiên, cô vẫn dấu anh ta điều bí mật lớn nhất của cuộc đời cô. Cô không bao giờ nói với anh là cô từng ghê tởm Bắc Triều Tiên như thế nào, không tin vào sự tuyên truyền mà jàng ngày cô phải truyền đạt cho học sinh của mình như thế nào. Tóm lại, cô không bao giờ nói với anh ta rằng gia đình mình đã nuôi dưỡng một kế hoạch đào thoát. Không phải là cô không tin anh, nhưng bạn sẽ không bao không bao giờ hối tiếc là mình quá cẩn thận.

    Láng giềng tố cáo láng giềng, bạn bè tố cáo bạn bè. Nếu ai trong các công an chìm biết được các kế hoạch của gia đình, cả nhà cô ấy có thể đã bị đày đến một trại lao động ở vùng núi.

    “Tôi không thể mạo hiểm như thế”, cô ấy nói với tôi “Thậm chí, tôi đã không dám chào tạm biệt anh ấy".

    Mi-ran và Jun-sang sống ở ngoại ô của Chongjin, một trong những thành phố công nghiệp ở phía đông bắc của bán đảo, không xa biên giới Nga. Phong cảnh Bắc Triều Tiên hết sức xinh đẹp ở những nơi nào đó, nhưng thiếu vắng các màu sắc. Các ngôi nhà ở rất đơn giản, tiện ích nhưng đơn sắc. Hầu hết các vật liệu nhà ở được xây dựng vào những năm 1960 và 1970 từ các khối xi măng, đá vôi, phát nhỏ giọt cho người dân dựa trên công việc và thứ hạng xã hội của họ. Ở nông thôn, người dân thường sống trong các tòa nhà cao tầng duy nhất gọi là 'Harmonicas', những dãy nhà một phòng, xếp dính với nhau như những cái hộp nhỏ tạo nên các khoang vuông vức của chiếc khẩu cầm.

    Năm 1984 George Orwell đã từng viết về một thế giới mà màu sắc duy nhất có thể tìm thấy được ở trên các áp phích tuyên truyền. Đó là trường hợp ở Bắc Triều Tiên. Những bức ảnh của Kim Il-sung được vẽ bằng màu sắc sống động. Từng ánh tia màu vàng và màu da cam hắt ra từ khuôn mặt của ông: ông là mặt trời. Hàng chữ màu đỏ nhảy xổ ra khỏi khung cảnh xám với một sự khẩn thiết: Vạn tuế Kim il-sung. chúng ta sẽ làm những gì Đảng dạy. chúng tôi không có gì để ghen tỵ với thế giới.

    Cho đến những ngày đầu của tuổi thiếu niên, Mi-ran không có lý do gì để không tin các bảng hiệu tuyên truyền. Cha cô là một người thợ mỏ. Gia đình cô nghèo, nhưng cũng như là tất cả mọi người cô từng biết. Vì tất cả các ấn phẩm bên ngoài, phim ảnh và các chương trình phát thanh đã bị cấm, Mi-ran cho rằng không có nơi nào khác trên thế giới có con người được sống tốt hơn, và có thể còn tồi tệ hơn nữa. Cô đã nghe nói rất nhiều, rất nhiều lần trên đài phát thanh và truyền hình rằng Nam Triều Tiên rất đáng thương khổ sở, rằng bảng hiệu Công sản bị pha loãng của Trung Quốc đã không thành công hơn là bảng hiệu được đưa ra bởi Kim Il-sung và rằng hàng triệu người Trung Quốc sẽ bị đói. Tất cả trong tất cả, Mi-ran cảm thấy cô là khá may mắn được sinh ra ở Bắc Triều Tiên trong yêu thương chăm sóc của người cha lãnh đạo.

    Trong thực tế, các ngôi làng nơi Mi-ran lớn lên đã không phải là một nơi tồi tệ lắm trong thập niên 1970 và 1980. Đó là một khu làng điển hình của Bắc Triều Tiên với khoảng 1.000 dân, nhưng vị trí của ngôi làng này thật tình cờ ngẫu nhiên. Biển Đông (biển Nhật Bản) chỉ cách sáu dặm, do đó người dân địa phương thỉnh thoảng có thể ăn được cá tươi và cua. Làng chỉ nằm ngay ngoài các ống khói của vùng Chongjin và vì thế đã có lợi thế gần thành phố cũng như các vùng trống để có thể trồng rau.

    Tae Woo, cha của Mi-Ran, đã lớn lên trong tỉnh Chungchong Nam tại Hàn Quốc. Ông lên 18 khi cộng sản xâm lược vào năm 1950, và ông đã phải đi lính vì không có sự lựa chọn. Quân đội Nam hàn rất yếu kém và đã cần đến bất cứ ai mà họ có được. Ông đã bị bắt làm tù binh chiến tranh, và cuộc sống của mình như là một người Hàn Quốc đã chấm dứt.

    Sau hiệp ước đình chiến, đã có một cuộc trao đổi tù nhân, nhưng hàng nghìn người đã không bao giờ được trả về nhà, trong đó có Tae-woo, người đã được đưa đến một vùng mỏ sắt tại Musan, một thị trấn gan góc ở phía Bắc Triều Tiên sát biên giới Trung Quốc. Tại đây ông đã gặp và kết hôn với mẹ của Mi-ran, và Tae-woo đã nhanh chóng đồng hóa vào cuộc sống của Bắc Triều Tiên. Cũng dễ dàng để anh nương náu mình vào. Ngay sau khi lập gia đình, Tae-woo và cô dâu mới của anh được chuyển đến một vùng mỏ gần Chongjin, nơi anh không hề quen biết ai. Không có lý do để ai phải nghi ngờ bất cứ điều gì bất thường trong quá khứ của anh, nhưng chính ngay trong bản chất kỳ lạ của Bắc Triều Tiên, thường có ý nghĩ rằng rằng có một ai luôn luôn biết tất cả mọi thứ.

    Sau chiến tranh, Kim Il-sung đã thực hiện công việc đầu tiên của ông ta là loại bỏ những kẻ thù từ trong bạn bè. Ông đã loại bỏ rất nhiều người đồng chí có quyền lực. Họ vốn đã chẳng có giá trị gì trong thời chiến; bây giờ sau khi đã phục vụ mục đích của họ xong, họ có thể loại bỏ đi được. Sao đó, Kim Il-sung chuyển sự chú tâm của mình đến những người dân thường. Năm 1958 ông ra lệnh hình thành một dự án để phân loại tất cả dân Bắc Hàn căn cứ vào mức độ tin cậy chính trị của họ. Mỗi người phải đi qua tám loại kiểm tra quá khứ. Hồ sơ "Songbun" - tên gọi của bản kiểm tra phân loại - xem xét đến nguồn gốc cha mẹ, ông bà và ngay cả anh em họ xa của mọi người. Vì là một người lính Nam Triều Tiên trước đây, Tae-woo đã bị xếp vào hạng dưới cùng của phân loại này. Những người Bắc Triều Tiên thuộc các hàng phân loại thấp đã bị cấm sinh sống ở Bình Nhưỡng hoặc các vùng đẹp hơn của quê hướng về phía Nam, nơi đất đai màu mỡ và thời tiết ấm hơn. Tae-woo không thể mơ đến việc gia nhập Đảng Lao động, một đảng tương tự như Đảng Cộng sản ở Trung Quốc và Liên Xô, kiểm soát ban bố được các công việc ngon ăn.

    Người dân thuộc về thứ hạng như anh sẽ luôn bị theo dõi chặt chẽ bởi hàng xóm của mình. Ở Bắc Triều Tiên, không có cách gì một người bị xếp hạng thấp trong phân loại xã hội có thể cải thiện số phận của mình. Bất cứ vết nhơ nguyên thủy nào sẽ cứ ở mãi đó và không thể thay đổi. Và vì tình trạng gia đình là căn cứ vào cha truyền con nối. Tội lỗi của cha mẹ là tội lỗi của trẻ con và đời con cháu. Người Bắc Hàn gọi là những người này là beulsun - nghĩa là "máu bẩn", hoặc không tinh khiết.

    Mi-ran và bốn anh chị em của cô sẽ mang vết nhơ ấy trong máu của họ. Cha mẹ cô từng nghĩ là tốt nhất là đừng nói gì cho các con mình biết về nguồn gốc của cha mẹ chúng. Ích lợi gì khi thiêu đốt tâm tư chúng với những loại hiểu biết rằng chúng sẽ bị học ở các trường học tốt nhất và bị cấm làm những công việc tốt nhất, để cuộc đời chúng sẽ sớm đi đến đường cùng ? Chúng còn lo lắng đến việc học hành, tập đàn hát hoặc tranh tài trong thể thao để làm gì nữa ?

    Khi trẻ em đến tuổi vị thành niên, những trở ngại đến từ quá khứ của cha mẹ chúng sẽ bắt đầu nở to hơn. Những đứa trẻ không được nhận vào các trường học cao hơn sẽ được giao cho một đơn vị làm việc, một nhà máy, một mỏ than, hoặc tương tự. Nhưng các anh chị em của Mi-ran đều tự tin rằng họ sẽ là những trẻ em được chọn để tiếp tục ăn học. Họ thông minh, nhìn sáng sủa, khỏe mạnh, được giáo viên và các bạn đồng lứa ưa thích. Nếu có ít tài năng, họ có thể bị từ chối dễ dàng hơn.

    Cuối cùng, chính người anh của Mi-ran đã buộc sự thật phải lộ diện. Sok-ju đã bỏ ra bao tháng trời nhồi nhét chuẩn bị cho kỳ thi giành chiến thắng để được nhập học vào trường sư phạm làm giáo viên. Anh hiểu rằng mọi câu trả lời đều hoàn hảo. Khi được thông báo là mình trượt, anh đã giận dữ và đối đầu các giám khảo để yêu cầu một lời giải thích.

    Sự thật thật là tàn ác. Các em đã bị khắc ghi hoàn toàn trong phiên bản lịch sử này của Bắc Triều Tiên. Bọn Mỹ là hóa thân của cái ác và Nam Triều Tiên là bọn đầy tớ thống thiết của chúng. Biết được cha mình là một người Nam Triều Tiên đã từng chiến đấu với bọn Yankees đã vươt quá mức chịu đựng của mình. Lần đầu tiên trong đời, Sok-ju đã say rượu. Anh đã chạy xa khỏi nhà mình. Ở náu lại trong nhà của một người bạn suốt hai tuần cho đến khi bạn bè thuyết phục anh trở về. Sok-Ju hiểu, như bất kỳ cậu bé Hàn Quốc nào cũng hiểu, rằng mình phải kính trọng cha mình. Anh đi về nhà và quỳ xuống, xin cha mình tha thứ. Đó là lần đầu tiên anh thấy cha mình bật khóc.

    Lần đầu tiên khi Miran nhận thấy rằng người dân thành phố đã tham gia vào các chuyến đi đến nông thôn để nhặt rác mà ăn là khi nàng đang học trung học. Khi đạp xe vào Chongjin, nàng nhìn thấy họ, trông như những kẻ ăn xin với bao tải đeo xách trên vai, họ đi đến những vườn cây ăn trái ở hai bên đường. Một số thậm chí còn đi xa hơn đến những cánh đồng bắp kéo dài nhiều dặm về phía nam từ làng của cô ra phía biển.

    Nơi Mi-ran ở, các lối hẹp giữa các dãy nhà harmonica được trồng cấy một cách đau đớn với ớt đỏ, củ cải, cải bắp và ngay cả thuốc lá, bởi vì sẽ rẻ hơn để quấn lấy mà hút hơn là đi mua thuốc lá, và hầu như tất cả đàn ông đều hút thuốc. Những người có mái bằng phẳng sẽ mang cả máng, chậu chất lên đó để trồng được nhiều rau quả hơn. Những nỗ lực trồng trọt cá nhân này nhỏ bé đủ để không làm chính quyền Công sản giận dữ. Ít nhất là được thời gian đầu, họ đã ngăn được cơn đói, trước khi sự thiếu hụt lương thực thực phẩm đã tăng trưởng thành một nạn đói.

    Ban đầu, các mối quan hệ giữa Mi-Ran và Jun-sang diễn ra trong một chất lượng kiểu tư tín qua lại của thế kỷ 19. Họ giữ liên lạc bằng thư từ. V2o năm 1991 ít người Bắc Triều Tiên từng được sử dụng điện thoại. Bạn phải đi đến bưu điện để gọi điện thoại. Nhưng ngay cả viết một lá thư không phải là một công việc đơn giản. Giấy viết thư khan hiếm. Người dân phả viết ở các rìa báo. Giấy trong các cửa hàng nhà nước được làm bằng trấu sẽ dòn, rách dễ dàng. Và khoảng cách từ Bình Nhưỡng để Chongjin chỉ có 250 dặm, nhưng thư từ phải đến cả tháng mới được chuyển giao đến nơi.

    Ở Bình Nhưỡng, Jun-Sang có thể mua giấy tử tế. Anh có riêng một cây bút bi nguyên tử. Anh viết hết trang này qua trang khác, thật dài và lôi cuốn. Thư từ của họ dần dần phát triển từ các lối hình thức khô cứng đến những nội dung hoàn toàn lãng mạn. Anh đã trích dẫn các tiểu thuyết mình từng đọc cho nàng. Anh viết các bài thơ tình yêu.

    Những kinh nghiệm của Jun-Sang ở Bình Nhưỡng đã cho Mi-ran một cái nhìn vào một thế giới có đặc quyền ở phía xa. Đồng thời, cũng khó để nghe biết đến mà không có một biểu hiện ganh tỵ. Cô đang ở năm cuối cùng của bậc trung học và cô đang sợ đấy sẽ là chặng cuối việc học của mình. Jun-sang linh cảm được nỗi phiền muộn của cô và cứ thăm dò vào sâu hơn cho đến cuối cùng, cô đã nói với anh những gì cô đang lo lắng. 'Mọi điều đều có thể thay đổi,' Jun-Sang viết cho cô. 'Nếu em muốn có nhiều hơn nữa trong cuộc sống, em phải tin vào bản thân mình và em có thể đạt được ước mơ của mình".

    Sau đó Mi-ran đã quý trọng những lời khuyến khích bằng việc thay đổi cuộc đời mình. Từng là một học sinh giỏi, cô đã không để mình bị tụt hạng. Cô húc vào sách vở. Nếu không vào đại học được, cô sẽ không phải đổ lỗi cho chính mình.

    Trong một nỗi ngạc nhiên vô cùng, Miran được chấp nhận vào trường cao đẳng sư phạm. Vào mùa thu 1991 cô dọn ra khỏi nhà cha mẹ để vào ở trong ký túc xá nhà trường. Nhưng khi nhiệt độ mùa đông rơi xuống sâu hơn ở Chongjin, cô mới nhận ra rằng tại sao chính nhà trường này lại có khả năng cho mình một chốn ở. Các ký túc xá không có lò sưởi. Mi-ran đã đi ngủ mỗi đêm trong áo choàng của mình, cả vớ dầy và găng tay với cả khắn tắm quấn quanh đầu mình. Khi thức giấc, tấm khăn thường bị đóng băng từ độ ẩm của hơi thở cô. Trong phòng tắm, nơi các cô gái dùng giẻ lau để chùi rửa kinh nguyệt của họ (không ai có khăn vệ sinh tử tế),trời lạnh đến mức những mảnh giẻ lập tức đông cứng trong vài phút sau khi được treo lên cho khô.

    Đến năm 1994, khi Mi-ran tốt nghiệp, cô mong muốn chuyển về nhà ở với bố mẹ, vì chế độ phân phối thực phẩm ở Chongjin hoàn toàn chấm dứt. Cô yêu cầu được phân công giảng dạy gần nhà và đã may mắn được gửi đến một nhà trẻ gần vùng mỏ, nơi cha cô làm việc. Lớp mẫu giáo này được đặt trong một tòa nhà đơn tầng bằng bê tông, bao quanh bởi một hàng rào sắt với các hình vẽ các bông hoa hướng dương nhiều màu, hình thành một cổng chào trên lối vào với khẩu hiệu: Chúng ta rất hạnh phúc. Các phòng học đúng tiêu chuẩn với bức chân dung cha và con trai của Kim Il-sung và Kim Jong-il chủ ở phía trên tấm bảng đen. Có một cái tủ sách to nhưng với chỉ một vài cuốn sách, khó đọc, vì đã được chụp lại từ bản gốc rất lâu rồi.

    (còn 2 kỳ nữa)

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi