Nguyễn Ngọc - Viết về ngày 30 tháng 4

  • Bởi Admin
    21/04/2010
    8 phản hồi

    Nguyễn Ngọc

    Tôi ấp ủ ý định từ lâu để kể cho mọi người nghe câu chuyện "Gia đình tôi" dưới hình thức truyện ngắn hoặc tự truyện. Vào những lúc rảnh rỗi, tôi loay hoay khai triển bố cục câu chuyện, thời gian, không gian v.v... và thấy... khó, mặc dù ý tưởng đã có từ lâu với những chất liệu thật từ gia đình mình.

    Khó vì nhiều lẽ. Thứ nhất - tôi tự thấy, tôi không có năng khiếu để trở thành nhà văn mà chỉ có thể trở thành nhà giáo dạy văn - đó cũng là ước mơ ngày xưa còn nhỏ. Thứ hai - câu chuyện của gia đình tôi là câu chuyện khá đau thương và bi đát trong cái nhìn, cách nghĩ của tôi, mà tôi lại ngại sức diễn đạt có hạn của mình có thể làm câu chuyện trở nên thô kệch hoặc tô hồng hay bôi đen, hoặc một cái gì đó làm người đọc trơ lỳ, vô cảm, dè bỉu hay "thấy nó giả giả thế nào đó" v.v... thì sẽ làm tôi thêm đau lòng và có lỗi đối với gia đình, giòng họ. Với câu chuyện "đặc quánh chính trị" thì cũng chẳng nhà xuất bản nào dám làm cho tôi để mà kiếm tiền và càng không nghĩ để nổi tiếng, vì tôi tự biết mình như đã nói trên. Mục đích của việc tôi định viết truyện cũng chỉ để chia sẻ với bạn bè một việc - Người Việt hãy yêu thương nhau hơn!

    Thời cuộc đẩy đưa, trôi nổi, biến cố gia đình gắn liền biến cố lịch sử nước nhà đã buộc tôi tạm gác lại và sau đó là... dẹp luôn ước mộng đầu đời bình dị là trở thành nhà giáo dạy văn, còn câu chuyện "Gia đình tôi" cho đến giờ cũng chưa thể viết những dòng đầu tiên...

    Thôi thì tạm gác... nữa! Tôi cũng không dám hứa với bạn bè là khi nào thì có thể bắt tay. Thôi thì, từ từ vậy. Cái gì đến chắc chắn nó sẽ đến, phải không các bạn?

    Tạm gác qua câu chuyện riêng của mình, tôi lại nhớ về biến cố lịch sử Việt Nam: Ngày 30 tháng 04 năm 1975.

    Quá nhiều tên gọi cho cái ngày này của cả "phía bên này", "phía bên kia". Dù cho tên gọi ngày này là hay, là dở, là đau buồn, là vui mừng, là cay đắng, là tự hào, là phẫn uất, là hãnh diện, là tiếc nuối, là dứt bỏ, là chê bai, là ca ngợi v.v... là gì gì đi nữa thì Ba Mươi Tháng Tư Năm Một Ngàn Chín Trăm Bảy Mươi Lăm là sự thật lịch sử. Chỉ có điều đó là một sự thật lịch sử kỳ lạ nhất thế giới chỉ bởi một lẽ - Ba mươi lăm năm rồi, mọi người Việt Nam từ trong cho tới ngoài nước, từ thật già đến già đến trung niên đến thanh niên đến trẻ con đều nhớ với tâm trạng cũng... lạ nốt! Không lạ sao! Khi đã gọi là "Ngày Lễ" - mà là lễ lớn của Quốc gia, thì hầu như ai cũng nên vui mừng và cùng tận hưởng; đằng này kẻ vui mừng, người đau xót, kẻ dửng dưng, người đăm chiêu, kẻ hồ hỡi, kẻ xem như dịp nghỉ dài ngày để đi chơi, người xem như ngày giỗ đau buồn!

    Bên vui mừng, phấn khởi, hồ hỡi xem như là một chiến công kỳ diệu - như họ được dạy dỗ bao năm qua - mà những người dạy dỗ về ngày này hiện nay không chết thì cũng đã lẫn hết rồi! - Tạm gọi bên Một.

    Bên đau buồn, phẫn uất, chê bai xem như là một mối quốc hận khôn cùng - như họ đã gặm nhấm bao năm qua - mà những gặm nhấm này chắc cũng đã "mòn cả răng"! Tạm gọi bên Hai.

    Bên Ba - những người chỉ muốn tự do, dân chủ nhằm đem lại cho họ cuộc sống bình yên, không hận thù và chí thú làm ăn. Không phải họ không biết những gì bên Một và bên Hai đang nghĩ về nhau, không phải họ ngại biểu lộ suy nghĩ của mình mà vì chẳng bên nào chịu nghe họ biểu lộ. Bên Một thì gán cho họ là phản động nghe bên Hai xúi giục. Bên Hai thì gán cho họ là Hồng Vệ Binh làm tay sai cho bên Một. Điều đáng tiếc là bên Một và bên Hai không chịu thấy bên Ba mới là thành phần đông về số lượng, cao về tri thức và trên hết: Họ chán rồi! chán lắm rồi cái cách mà hai bên nghĩ và áp đặt về họ. Một bộ phận rất lớn của bên Ba lại là dân trong nước. Không dám đề cập đến bên Bốn (những người dửng dưng, chẳng buồn, vui, thao thức, chẳng nghĩ ngợi gì, ờ! bên nào cũng... được!)

    Có phải các bên chẳng thật sự chịu lắng lòng lại để nghĩ đến nhau???

    Bên Một thì bảo rằng: Các anh là kẻ bại trận làm gì có tư cách nói chuyện với chúng tôi. Bên Hai lại bảo rằng: chúng tôi thua vì bị Mỹ bỏ rơi, thất thế, các anh vẫn được Liên Xô, Trung Quốc bao biện đến tận chân răng thì có gì mà hay! Bên Ba thì ngao ngán, bên Bốn thì thờ ơ như hồi nào vẫn vậy!

    v.v và v.v...

    Câu chuyện bỗng trở nên rối rắm và bế tắc chỉ vì "thắng - thua".

    Bao giờ thì chúng ta thôi nghĩ về thắng - thua?

    Vinh dự, hãnh diện gì khi anh em sẵn sàng giết nhau, dối trá và chà đạp vì lợi ích riêng mình?

    Bao giờ thì bên Một thôi hát vang "bài ca chiến thắng"?

    Bao giờ thì bên Một thôi cười thật to vì chiến tích lẫy lừng?

    Các người đã hát ròng rã 35 năm nay rồi, đã cười đến "sái quai hàm" suốt 35 năm nay rồi, đã ngạo nghễ để dạy dỗ cho bên Hai và bên Ba nhiều đến nỗi hai bên này "méo cả mặt" và "quay cuồng cả đầu". Ba mươi lăm năm! Đủ chưa? Sao bên Một cứ mãi hát và cười . Cười và hát. Hết hát lại cười. Hết cười lại hát. Hình ảnh này làm người ta có thể nghĩ đến người điên! Chẳng lẽ bên Một không còn việc gì khác mà mỗi độ xuân về, mỗi ngày 30.4 hàng năm lại hát và cười, cười và hát, cổ vũ động viên bên Ba, bên Bốn cùng hát và cười, cùng nhìn và chỉ trỏ, "vỗ tay tán thưởng" khi bên Hai đang lầm lũi bên bàn thờ hay lặng lẽ ở nghĩa trang Biên Hòa thắp nhang cho ai đó?

    Bên Một có biết, để cho các vị hát và cười mỗi dịp 30.4 là máu xương, thịt, da, niềm u uất của biết bao nhiêu thân nhân bên Hai, bên Ba, bên Bốn không?

    Cái ghế các vị đang ngồi ấm êm có máu xương của vợ con ông Võ văn Kiệt và máu xương của hàng vạn người thân của bên Ba, bên Bốn không?

    Trách gì bên Hai không xót xa!

    Bao giờ thì các bên thôi hết hận thù? thôi hết nghĩ về thắng thua? thôi hết hát và cười vào ngày 30/4?

    Còn một bên nữa. Bên Năm - những người như tôi đây - có người thân ở cả bên Một và bên Hai. Nói đi! những người như tôi nên hát và cười hay nên khóc và hận?

    Xin hãy để cho ngày 30.4 hàng năm là ngày tưởng niệm về sự chết chóc và tàn ác do chiến tranh gây ra, hãy để các bên yên lặng và suy ngẫm thay vì hát và cười, cười và hát. Đó là tình người giản dị nhất, nếu bên Một thật tâm nghĩ:

    "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi" (Hồ Chí Minh)

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Tôi đồng ý với ông/ bà Nguyễn Ngọc. Ngày 30.4 chỉ nên là một ngày Lễ tưởng nhớ đến những người đã chết vì chiến tranh VN. Lính và Dân của cả hai miền Đất Nước, cả những người không cùng Chủng Tộc với chúng ta. Không nên ca hát ăn mừng trên nỗi đau của cả hàng triệu thân nhân những người đã hy sinh trong suốt chiều dài cuộc chiến. Hận thù chỉ giảm đi nếu " Người ta " đừng ca hát ăn mừng trên nỗi đau của hơn một nửa Dân tộc.

    Khách viết:
    Theo quan điểm của người viết bài này thì bên Ba là vượt trội hơn tất cả, xét về chất và lượng:
    Nguyễn Ngọc viết:
    Bên Ba - những người chỉ muốn tự do, dân chủ nhằm đem lại cho họ cuộc sống bình yên, không hận thù và chí thú làm ăn.

    ..................................................................

    3/ Bên Ba chỉ lo chí thú làm ăn, không xuống đường biểu tình, không cổ võ tự do, không đòi hỏi nhân quyền... thì cớ gì lại bị bên Một gọi là phản động? Lạ thế!
    Bên Ba chỉ lo chí thú làm ăn, không bịt miệng đối lập, không bắt bớ dân chủ, không rình mò theo dõi cư dân mạng trên các forum, blog... thì mắc mớ gì bên Hai gọi họ là HVB? Quá sức mâu thuẫn!

    Rất mong nhận được phản hồi của t/g và mong Dân Luận cho hiện comment nầy! Cám ơn chân thành!

    Bác khách đọc cho kỹ một tí. Tác giả viết rõ ràng như bác trích dẫn ở trên bên 3 MUỐN tự do...... chứ có bảo họ không cổ võ cho tự do đâu? Có gì là mâu thuẫn nhỉ?

    Em đi bằng nhịp điệu
    Một, hai, ba, bốn, năm
    Tôi đi bằng nhịp điệu
    Sáu, bảy, tám, chín, mười
    Ta đi bằng nhịp điệu
    Nhịp điệu không giống nhau
    Ta đi bằng nhịp điệu
    Nhịp điệu sao khác màu
    Ơ bai à... á Ơ - bai à...a
    Làm sao ta gặp
    làm sao ta gặp... được nhau!

    (Tình ca Ơ - bai - Trịnh Công Sơn)

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Kính gởi bác Khách gửi lúc 12:52 pm, 04/21/10

    Tôi sẽ hồi đáp ý kiến của bác Khách với một điều kiện:

    Bác có thể cho tôi biết, bác tự đánh giá mình thuộc bên nào (chắc có lẽ bác đồng ý cách chia năm bên như tôi đã tạm chia nên mới dẫn những điều bác chưa đồng ý về bên Ba).

    Trân trọng

    Nguyễn Ngọc

    Để Quyền lực điều khiển đất nước rơi vào tay những kẻ thất đức, bất tài, vô học ... đẩy đất nước đứng trước các hiểm họa khôn lường, là trách nhiệm của mọi người dân, mọi tầng lớp mọi lực lượng xã hội !

    Điều đó cho thấy cần phải tổ chức đoàn kết mọi lực lượng hành động vì một mục tiêu chung !

    Theo quan điểm của người viết bài này thì bên Ba là vượt trội hơn tất cả, xét về chất và lượng:

    Nguyễn Ngọc viết:
    Bên Ba - những người chỉ muốn tự do, dân chủ nhằm đem lại cho họ cuộc sống bình yên, không hận thù và chí thú làm ăn.

    ...và:

    Nguyễn Ngọc viết:
    Điều đáng tiếc là bên Một và bên Hai không chịu thấy bên Ba mới là thành phần đông về số lượng, cao về tri thức và trên hết: Họ chán rồi! chán lắm rồi cái cách mà hai bên nghĩ và áp đặt về họ.

    Vì không có địa chỉ email hay trang web/blog của tác giả nên kính nhờ Admin Dân Luận chuyển đến ông (bà) Nguyễn Ngọc các câu hỏi sau:

    1/ Bên Ba là những người muốn có tự do dân chủ. Vậy, cái tự do dân chủ này sẽ rơi từ trên trời xuống? Hay do bên Một ban phát cho? Hay chờ bên Hai tranh đấu để có được rồi... Bên Ba xài?

    2/ Trước thực trạng xã hội VN hiện nay, bên Ba chí thú làm ăn kiểu gì mà không phải chung chi, hối lộ, nói chung là đủ các kiểu luồn lách lươn lẹo... nếu không muốn phá sản dẹp tiệm???

    3/ Bên Ba chỉ lo chí thú làm ăn, không xuống đường biểu tình, không cổ võ tự do, không đòi hỏi nhân quyền... thì cớ gì lại bị bên Một gọi là phản động? Lạ thế!
    Bên Ba chỉ lo chí thú làm ăn, không bịt miệng đối lập, không bắt bớ dân chủ, không rình mò theo dõi cư dân mạng trên các forum, blog... thì mắc mớ gì bên Hai gọi họ là HVB? Quá sức mâu thuẫn!

    Rất mong nhận được phản hồi của t/g và mong Dân Luận cho hiện comment nầy! Cám ơn chân thành!

    Bài hay quá. Thành thật cảm ơn tác giả. Tôi đã rất xúc động khi đọc bài viết này và chợt nghĩ mình là "Bên" nào đây? Một, Hai, Ba, Bốn, Năm? Hà Văn Thịnh.

    Vâng "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi" (Hồ Chí Minh).vậy thì các bên 1 2 4 5 6.... hãy hợp thành một bên đi để mọi con dân việt , đều là dân một phía : Việt Nam